Tần Xuyên Từ có thể lảng tránh vấn đề này, nhưng Sở Dật thì không.
Một tay chống lên tấm nệm mềm, anh hoàn toàn không có ý phối hợp để hắn ấn mình nằm xuống.
"Quậy cái gì mà quậy? Tôi đang hỏi anh đấy, sao tôi lại ở đây?"
Cuối cùng Tần Xuyên Từ cũng dừng động tác. Hắn khẽ thở ra một hơi, vẻ mệt mỏi giữa hai hàng mày dường như càng rõ hơn.
Thấy Sở Dật nhất quyết không chịu bỏ qua, hắn đành ngồi thẳng người hơn một chút rồi chậm rãi nói: "Hôm qua em say rượu. Tôi đưa em về."
Sở Dật ngơ ngác: "Làm sao anh biết tôi say?"
Nghe vậy, khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong lên thành một nụ cười như có như không.
"Tôi gọi điện cho em. Em với cậu cấp dưới cưng của em phát điên ngay trong điện thoại, còn đòi đấu tay đôi với tôi. Em bảo tôi làm sao mà không biết em say?"
Hai chữ "đấu tay đôi" vừa lọt vào tai, Sở Dật lập tức chết sững.
Cả người anh cứng đờ, vẻ mặt trong chốc lát trở nên vô cùng kỳ quái.
Trong đầu anh... hoàn toàn không có chút ký ức nào về chuyện đó.
Môi khẽ run lên, Sở Dật cứ thế nhìn Tần Xuyên Từ, rất lâu vẫn không thốt nổi một lời.
Đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, hơi thở anh khựng lại.
Lưng lập tức thẳng tắp. Sở Dật lén cử động hai cái, âm thầm cảm nhận tình trạng cơ thể mình, đặc biệt là... chỗ khó nói kia, xem có gì bất thường hay không.
Tần Xuyên Từ chỉ nhìn một cái đã biết anh đang nghĩ gì.
Hắn khẽ hừ một tiếng, mang theo ba phần giễu cợt, bảy phần oán niệm.
"Yên tâm."
"Với cái dáng vẻ phát điên của em tối qua... tôi cũng chẳng có hứng mà xuống tay."
Tần Xuyên Từ thừa nhận, ban đầu hắn đúng là có ý đồ.
Đưa người về nhà, nhìn Sở Dật ngoan ngoãn mơ màng nằm trong lòng mình, cổ họng còn khe khẽ phát ra vài tiếng lẩm bẩm, hương hoa hồng cũng không ngừng lan tỏa, len lỏi vào chóp mũi hắn.
Chỉ trong 0,01 giây, hắn đã bị khơi dậy.
Hắn còn nghĩ nhân tiện để biển tinh thần đang hơi rục rịch được nghỉ ngơi một chút, tiện thể thư giãn đầu óc, giải quyết luôn nhu cầu sinh lý.
Kết quả...
Sở Dật đã cho hắn một bài học nhớ đời.
Vừa bước vào phòng, anh lập tức thả bay bản thân.
Hệt như một chú husky vừa được thả khỏi chuồng, chạy loạn khắp nơi, quậy tung mọi ngóc ngách.
Chỉ riêng việc đi theo sau dọn dẹp đống hỗn độn mà anh gây ra đã ngốn của Tần Xuyên Từ gần một tiếng đồng hồ.
Cũng may pheromone vẫn còn hữu dụng.
Pheromone có thể khiến Sở Dật yên tĩnh lại, có thể khiến anh nghe lời, khiến anh làm theo ý hắn.
Nhưng...
Nó lại không thể ngăn được phản ứng sinh lý cơ bản nhất của một kẻ say rượu.
Ngay lúc Tần Xuyên Từ đã c** q**n áo của Sở Dật gần xong, chuẩn bị bắt đầu tận hưởng niềm vui...
Sở Dật nôn.
Anh nôn lên bộ ga trải giường đắt đỏ của hắn, cũng nôn thẳng lên bàn tay đang định tiến thêm một bước của hắn.
Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với thứ chất nôn khó tả, bốc lên mùi chua đến nghẹn người...
Trực tiếp dập tắt sạch sẽ mọi dục niệm vừa mới trỗi dậy của Tần Xuyên Từ!
Thanh tức giận lập tức đầy ắp.
Trớ trêu thay... Hắn lại chẳng thể làm gì được thủ phạm gây ra tất cả chuyện này.
Cuối cùng, Tần Xuyên Từ chỉ có thể mặt đen như đáy nồi, tự tay lau rửa cho Sở Dật đang say đến bất tỉnh nhân sự, thay đồ ngủ sạch sẽ cho anh rồi ném người lên giường.
Sở Dật nghe ra rõ sự bất mãn và oán khí trong giọng hắn.
Tuy không biết cụ thể tối qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu thật sự chưa làm gì cả thì cuối cùng trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của anh cũng được thả xuống.
Còn quá trình...
Theo trực giác, anh thấy tốt nhất vẫn đừng hỏi thì hơn.
Thấy Sở Dật hoàn toàn phớt lờ lời mình, ngược lại còn lộ rõ vẻ thở phào nhẹ nhõm, trong lòng Tần Xuyên Từ lại dâng lên một trận khó chịu.
Hắn nheo mắt, đôi con ngươi sâu thẳm đầy nguy hiểm nhìn chằm chằm anh một lúc.
Rồi hắn cười lạnh, nghiêng người về phía trước.
"Vừa hay, thấy em tỉnh táo thế này, tôi yên tâm rồi."
"Vậy bây giờ chúng ta bù lại chuyện tối qua đi."
Lời còn chưa dứt, tay Tần Xuyên Từ đã đưa về phía Sở Dật.
Đầu ngón tay sắp chạm vào vạt áo ngủ.
Sắc mặt Sở Dật lập tức thay đổi!
Cơ thể phản ứng còn nhanh hơn cả não bộ. Anh xoay người cực kỳ lưu loát, nhảy thẳng xuống giường, vững vàng đáp lên tấm thảm.
Đứng cạnh giường, Sở Dật nhìn Tần Xuyên Từ đang có sắc mặt chẳng mấy vui vẻ một hồi.
Cuối cùng anh mím môi, chủ động lên tiếng trước.
"Công ty tôi còn có việc, không rảnh ở đây cùng anh ban ngày ban mặt làm mấy chuyện này. Để sau rồi nói."
Quan hệ giữa anh và Tần Xuyên Từ đã định sẵn những chuyện như vậy là không thể tránh khỏi.
Nhưng dù gì anh cũng là một Alpha, thật sự rất khó để có thể thản nhiên chấp nhận mình ở phía dưới.
Kéo dài được ngày nào hay ngày đó.
Nghe Sở Dật nói vậy, Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày.
"Em đang chơi cho tôi đấy à?"
"'Để sau' là đến bao giờ?"
Chết tiệt!
Hôm nay Tần Xuyên Từ sao lại khó đối phó thế chứ?
Sở Dật bắt đầu thấy hối hận. Biết vậy anh đã không đánh thức hắn, lúc nãy nên lặng lẽ chuồn đi mới phải.
Anh nhíu mày, dứt khoát không nhìn mặt hắn nữa mà dời ánh mắt sang chỗ khác.
"Tôi còn có thể quỵt anh chắc? Anh chẳng phải đang buồn ngủ sao? Mau ngủ tiếp đi."
Nói xong, anh mang dép lê đi một vòng khắp phòng như đang tìm thứ gì đó.
Tìm mãi vẫn không thấy thứ mình muốn, Sở Dật đành dừng lại, hơi mất tự nhiên lên tiếng lần nữa.
"Quần áo của tôi đâu?"
Tần Xuyên Từ đương nhiên biết Sở Dật đang tìm cách lảng sang chuyện khác.
Nhưng vốn dĩ hắn cũng chỉ thuận miệng trêu anh một chút, chứ hiện giờ thật sự không có ý định làm gì.
Bóng ma của đêm qua vẫn còn nguyên, hắn cần thêm chút thời gian để hồi sức.
"Người làm mang đi giặt rồi."
"Đem đi giặt rồi?" Sở Dật ngẩn người. "Thế tôi mặc gì?"
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ nhìn anh một cái rồi vén chăn bước xuống giường.
Hắn đi vào phòng thay đồ, đảo mắt một vòng, sau đó lấy từ một tủ quần áo ra một bộ đồ mới tinh, đưa cho Sở Dật.
Vóc dáng của Tần Xuyên Từ vốn đã khá giống Sở Dật, chỉ cao hơn anh một chút nên quần áo của hắn, Sở Dật hầu như đều mặc vừa.
Ngay cả chiếc áo choàng ngủ anh đang mặc lúc này cũng là của Tần Xuyên Từ.
Nhìn bộ quần áo được đưa tới trước mặt, Sở Dật không hề do dự, nhận lấy.
Anh cũng chẳng khách sáo, cứ thế thay luôn ngay trước mặt Tần Xuyên Từ.
Sở Dật không nhận ra nhãn hiệu của bộ đồ, nhưng chỉ cần nhìn chất liệu và đường may cũng biết chắc chắn giá không hề rẻ.
Người đẹp vì lụa.
Hơn nữa, Tần Xuyên Từ còn cố ý chọn kiểu dáng hợp với khí chất của Sở Dật.
Khi anh thay xong quần áo, khí chất của cả con người như được nâng lên mấy bậc.
Vẻ phong trần từng lăn lộn ở Khu Đèn Đỏ gần như bị che lấp hoàn toàn, thay vào đó là sự trầm ổn, kín đáo nhưng đầy vẻ quý phái.
Nhìn anh lúc này, chẳng giống một đại ca từng chinh chiến nơi Khu Đèn Đỏ chút nào, mà ngược lại càng giống người thừa kế được một gia tộc hào môn bậc nhất dày công nuôi dạy.
Ánh mắt Tần Xuyên Từ chậm rãi lướt qua người Sở Dật, đáy mắt hiện lên một tia hài lòng.
Khẽ mỉm cười, hắn chủ động bước tới, giơ tay chỉnh lại quần áo cho anh.
Khoảng cách bất ngờ bị kéo gần khiến Sở Dật theo bản năng muốn lùi lại.
Nhưng bước chân vừa mới lùi được nửa bước, anh đã lập tức đứng vững, lưng thẳng tắp.
Anh không muốn để Tần Xuyên Từ thấy mình yếu thế.
Hai người đứng sát đến mức gần như chỉ còn cách nhau một hơi thở.
Mùi pheromone tuyết đầu mùa mát lạnh nhè nhẹ phảng phất tới.
Tần Xuyên Từ cúi đầu, tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo rồi đến cổ tay áo cho anh.
Ánh mắt Sở Dật không biết đặt vào đâu, đảo qua vài lần rồi cuối cùng vẫn dừng trên gương mặt Tần Xuyên Từ, sau đó khựng lại nơi đôi mắt hắn.
Đây là lần đầu tiên anh để ý.
Đồng tử của Tần Xuyên Từ thật ra không hoàn toàn màu đen, mà pha một chút ánh bạc xám.
Sắc xám ấy không hề u tối.
Dưới ánh nắng sớm, nó lại giống như món đồ bạc được đánh bóng, phản chiếu thứ ánh sáng nhàn nhạt mà mê hoặc, nổi bật đến lạ.
Con nhà giàu...
Đúng là chỗ nào cũng đẹp.
Đến cả màu mắt cũng khác người thường.
Trong khoảnh khắc ấy, Sở Dật bất giác thất thần.