Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 100: Quậy Phá

Nghe xong, Tần Xuyên Từ khẽ cụp mắt, không đưa ra bất kỳ lời bình luận nào.

Hắn đi thẳng đến bên cạnh Sở Dật, cúi người xuống, nửa đỡ nửa ôm kéo anh đứng dậy.

Từ Mãng bị hành động đột ngột ấy dọa cho giật mình.

"Tần tổng, chuyện này..."

"Tôi đưa em ấy đi trước."

"Hả?"

Từ Mãng ngơ ngác nhìn Tần Xuyên Từ dìu Sở Dật quay người rời đi. Đến khi hai người đã bước ra khỏi cửa văn phòng, hắn mới như bừng tỉnh, vội vàng đuổi theo.

"Ấy! Tần tổng! Ngài định đưa người đi đâu vậy?"

Nhưng Tần Xuyên Từ không hề trả lời.

Không biết từ lúc nào, Giang Phong đã bước đến chắn trước mặt hắn, trên môi vẫn giữ nụ cười lịch sự.

"Xin anh yên tâm. Tần tổng chỉ cảm thấy cậu Sở ở đây không tiện, nên muốn sắp xếp cho cậu ấy một chỗ ở thoải mái hơn."

Từ Mãng chớp chớp mắt, nửa hiểu nửa không gật đầu.

Hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không thể nói rõ là chỗ nào.

Nhìn theo bóng lưng Giang Phong và Tần Xuyên Từ dần khuất xa, hắn cũng chẳng tiện hỏi thêm, đành mang theo chút nghi hoặc quay lại văn phòng.

Dù sao... Bên trong vẫn còn một Tôn Miểu nằm lăn ra đấy.

-------------

Sở Dật cảm thấy mình như đang ở trên một con thuyền nhỏ, lắc lư chòng chành.

Đôi mắt nhắm chặt khó nhọc hé mở thành một khe hẹp. Trước mắt chỉ toàn những bóng chồng lên nhau mờ mịt, đầu óc chết máy mất một lúc.

Cứ như vậy... Anh bị ai đó dìu từng bước về phía trước.

Nhưng khi cảm nhận được cơ thể đang bị một nguồn sức mạnh nhét vào một không gian chật hẹp hơn...

Bản năng cảnh giác khắc sâu trong xương tủy cuối cùng cũng thắng được cơn say.

Gần như là phản xạ vô điều kiện.

Không hề suy nghĩ.

Phần eo và bụng bỗng phát lực, cơ thể xoay mạnh, chộp lấy nguồn sức mạnh kia, thực hiện một cú quật vai cực kỳ dứt khoát!

Rầm!

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, kèm theo tiếng rên đau không thể kìm nén, xé toạc màn đêm.

Mượn lực phản chấn, Sở Dật lảo đảo lùi lại mấy bước, cuối cùng cũng đứng vững.

Anh ngẩng đầu.

Ánh mắt vẫn mơ màng vì men rượu, nhưng khí thế tỏa ra quanh người lại vô cùng sắc bén.

"Là ai?"

Giang Phong nằm sõng soài trên nền xi măng, cảm giác cái eo già của mình sắp gãy làm đôi. Đau đến mức mặt mày méo xệch, khiến cả tài xế đứng cạnh cũng giật nảy mình.

Trong mắt Tần Xuyên Từ cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Vừa rồi, hắn bảo tài xế và Giang Phong đưa Sở Dật lên xe, còn mình định đi vòng sang phía bên kia.

Không ngờ...

Người vừa mới giao sang tay người khác thì cảnh tượng kinh người ấy đã xảy ra.

Dưới màn đêm, Sở Dật cứ thế đứng đó.

Chiếc áo khoác dài khẽ lay động theo gió đêm, mái tóc lòa xòa khẽ tung bay. Đôi mày mắt sắc bén toát lên cảm giác áp bức mãnh liệt.

Tần Xuyên Từ nhìn thẳng vào mắt Sở Dật, là người lên tiếng trước.

"Em tỉnh rồi à?"

Nhưng...

Sở Dật không hề trả lời.

Anh chỉ đứng yên tại chỗ, chăm chú nhìn Tần Xuyên Từ không chớp mắt.

Tần Xuyên Từ khẽ nhíu mày.

...Không đúng.

Hắn gọi một tiếng: "Sở Dật?"

Vẫn không nhận được bất kỳ lời đáp nào.

Tần Xuyên Từ cất bước tiến đến trước mặt Sở Dật. Mùi rượu nồng hòa lẫn với hương hoa hồng thoang thoảng ập vào mặt, khiến đầu ngón tay hắn khựng lại.

Ngay sau đó, hắn đưa tay lên, thử khẽ vỗ vào vai Sở Dật.

Giây tiếp theo, cơ thể vốn còn đứng thẳng như cây tùng ấy bỗng đổ sầm về phía hắn.

Theo phản xạ, Tần Xuyên Từ dang tay đỡ lấy, ôm trọn người vào lòng.

Thân thể ấm áp tựa lên người mình.

Hai tay giữ lấy Sở Dật, Tần Xuyên Từ nhất thời không biết nên nói gì.

Hắn cúi đầu nhìn người đàn ông đã hoàn toàn mất ý thức trong lòng, khẽ thở dài một hơi rồi dìu anh đến trước cửa ghế sau xe.

Đúng lúc ấy, như chợt nhớ ra điều gì, động tác của Tần Xuyên Từ khựng lại.

Anh không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên lên tiếng: "Đưa em ấy vào xe."

Khung cảnh lập tức rơi vào yên lặng.

Giang Phong, vừa ôm eo khó nhọc đứng dậy từ dưới đất, nhìn ông chủ mình bằng ánh mắt đầy bi phẫn.

Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày, rồi chuyển ánh mắt sang người tài xế đứng bên cạnh.

Tài xế: "..."

Kiếm cơm đúng là không dễ.

Ông ta thầm thở dài.

Ôm quyết tâm dù có bị đánh cũng phải làm, tài xế bước tới nhận lấy Sở Dật.

May mà lần này Sở Dật không quậy nữa.

Tài xế nơm nớp lo sợ, cuối cùng cũng thuận lợi nhét được anh vào hàng ghế sau.

Giang Phong nhìn cảnh ấy, trong lòng vô cùng bất bình.

Tại sao chứ?!

Sao người bị thương lúc nào cũng là tôi?!

Tần Xuyên Từ đóng cửa xe lại, liếc Giang Phong đang ủ rũ một cái rồi bình thản nói: "Nghỉ phép hưởng lương một tháng."

Giang Phong hít sâu một hơi.

Eo không còn đau nữa.

Chân cũng không còn mỏi nữa.

Nụ cười trên mặt lập tức rạng rỡ như hoa nở.

"Vâng, ông chủ! Cảm ơn ông chủ!"

-------------

Giấc ngủ của Sở Dật vô cùng chập chờn.

Anh đã mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, anh bị một người tuyết khổng lồ hình người đuổi theo. Mặc cho anh chạy đến đâu, con quái vật ấy vẫn bám riết không rời.

Người tuyết không có ngũ quan, chỉ là một mảng trắng mờ mịt, nhưng Sở Dật vẫn cảm nhận được hơi lạnh thấu xương cùng cảm giác áp bức không thể cưỡng lại.

Hết lần này đến lần khác, anh bị nó tóm được, bị tuyết lạnh băng bao trùm, ngột ngạt đến gần như không thể thở nổi.

Đúng lúc anh nghĩ mình sắp bị nuốt chửng hoàn toàn thì bỗng choàng tỉnh.

Đầu đau như muốn nứt ra.

"...Ưm..."

Sở Dật khẽ rên một tiếng, nhíu chặt mày. Anh nằm im hồi lâu mới gom góp được chút sức lực, chậm rãi mở mắt.

Ngay trước mắt là một gương mặt tuấn mỹ không tì vết...

Sở Dật: "..."

Đầu óc trống rỗng trong chớp mắt. Ngay sau đó là một tiếng nổ vang trời trong não.

Anh bật người ngồi phắt dậy, trợn mắt nhìn khắp căn phòng.

Anh... rõ ràng nhớ tối qua mình còn uống rượu với Tôn Miểu!

Sau đó...

Sau đó... sau đó thì sao nhỉ?

Tiếng động của anh đánh thức Tần Xuyên Từ. Hắn khẽ nhíu mày, nhìn người đang ngồi trên giường lúng túng ngó nghiêng.

"Em tìm gì vậy?"

Hắn chống người ngồi dậy. Chiếc cúc trên cùng của áo choàng ngủ đã bung ra từ lúc nào, vừa cử động liền để lộ cả mảng ngực rộng.

Sở Dật chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Còn Tần Xuyên Từ lại chẳng thấy có gì bất thường. Trong mắt hắn vẫn còn vẻ mệt mỏi vì bị đánh thức. Cả người bớt đi khí chất cao quý lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là chút lười biếng hiếm thấy.

Cầm điện thoại trên đầu giường lên xem giờ, hắn khẽ nói: "Mới sáu giờ thôi. Em đâu phải đi làm, ngủ thêm chút nữa đi."

Giọng điệu tự nhiên như thể đây chỉ là một buổi sáng bình thường là sao chứ?

Đối với tình huống hiện tại... hắn không định giải thích lấy một câu à?

Sở Dật hít sâu một hơi, dời mắt đi, đưa tay xoa thái dương đang đau nhức, trầm giọng hỏi: "Tôi sao lại ở đây? Hôm qua tôi..."

Anh cố gắng nhớ lại chuyện sau khi uống rượu với Tôn Miểu, nhưng trong đầu lại trống rỗng, không còn chút ký ức nào.

Chậc.

Đã bảo rượu đó nặng mà!

Đối diện với vẻ nghi hoặc của anh, Tần Xuyên Từ lại chẳng mấy để tâm.

Hắn khẽ nhíu mày, dường như không muốn giải thích dài dòng. Một tay đặt lên vai Sở Dật, định ấn anh nằm xuống giường lần nữa.

"Ngủ đi, đừng quậy nữa."

Tần Xuyên Từ thật sự rất buồn ngủ, cũng rất mệt.

Đêm qua sau khi đưa Sở Dật về phòng, anh hoàn toàn xé bỏ dáng vẻ ngoan ngoãn trên xe, quậy suốt cả một đêm. Cảm xúc thay đổi thất thường, giây trước còn cười hì hì với hắn, giây sau đã chỉ thẳng vào mặt hắn mắng là súc sinh.

Không chỉ mắng, anh còn động tay động chân.

Cuối cùng, Tần Xuyên Từ chỉ có thể dùng pheromone áp chế mới khiến anh chịu yên.

Lăn qua lăn lại đến hơn ba giờ sáng mới xong.

Trước đây Tần Xuyên Từ cũng từng làm việc đến ba giờ sáng, nhưng chưa có lần nào... khiến hắn mệt như đêm qua.