Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 103: Tần Xuyên Từ: Ăn Xong Rồi?

Cuối cùng Sở Dật vẫn không gặp được đội trưởng đội vệ sĩ.

Bởi vì xuất hiện tình huống đột xuất.

Tần Xuyên Từ về rồi.

Từ khu vực của cửa ra vào vang lên tiếng động khe khẽ. Mí mắt Sở Dật giật một cái, lập tức chỉnh lại tư thế đứng, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía trước.

Tần Xuyên Từ khựng lại.

Ngay khi bước vào cửa, điều đầu tiên hắn nhìn thấy là Sở Dật đang đứng sát tường, thẳng đơ như một cây cọc.

"Đứng đó làm gì?"

Vừa nói, hắn vừa cởi áo khoác đưa cho người hầu đang đứng chờ bên cạnh.

Sở Dật vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

Câu đó... Chẳng phải nên là anh hỏi hắn mới đúng sao?

Anh không đáp, chỉ khẽ dời ánh mắt sang bức tường bên cạnh, trong lòng tính đợi tan làm sẽ đi tìm đội trưởng nói rõ chuyện này.

Thấy anh không trả lời, Tần Xuyên Từ cũng không ép.

Thay dép xong, hắn cầm một hộp quà được gói rất tinh xảo trong tay, bước đến ghế sofa rồi ngồi xuống.

Sở Dật vốn tưởng bên trong là món trang sức đắt tiền nào đó. Ai ngờ vừa mở ra, khóe miệng anh đã không kìm được mà giật giật.

Là...

Một hộp dâu tây.

Quả nào quả nấy đều to căng, đỏ mọng óng ánh, tươi đến mức như sắp nhỏ nước.

Những trái dâu được xếp ngay ngắn trong hộp quà, ở giữa còn thắt một chiếc nơ vàng vô cùng tinh xảo.

Giọng Tần Xuyên Từ vang lên.

"Sở Dật, lại đây ăn đi. Đều đã rửa sạch rồi."

Ánh mắt Sở Dật lướt qua logo thương hiệu ở góc hộp quà, vẻ mặt vẫn chẳng hề thay đổi.

Mấy cái thương hiệu này đúng là ngày nào cũng nghĩ đủ trò.

Chỉ một hộp dâu như thế này thôi...

Chẳng biết lại bán với giá trên trời bao nhiêu nữa.

Đúng là tiền của người giàu dễ kiếm thật.

Thấy Sở Dật vẫn đứng yên, hoàn toàn không có ý định để ý tới mình, Tần Xuyên Từ khẽ cười nhạt.

"Lại đây ngồi."

"Trong phòng khách sẽ không có nguy hiểm gì đâu, không cần em bảo vệ tôi."

Giọng điệu trêu chọc ấy rõ ràng đến mức không cần che giấu.

Cuối cùng Sở Dật cũng ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ngồi thảnh thơi trên ghế sofa, vẻ mặt nhàn nhạt.

Đúng là buồn cười.

Có tôi ở đây, anh làm sao mà không gặp nguy hiểm được?

Nghĩ vậy, anh vẫn không hề nhúc nhích.

Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày, chăm chú nhìn gương mặt Sở Dật.

Ngay giây sau, mùi hương tuyết đầu mùa lạnh lẽo chậm rãi lan về phía anh. Cảm nhận được mùi hương quen thuộc ấy, vẻ lạnh nhạt trên gương mặt Sở Dật cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

Hương hoa hồng âm thầm tỏa ra, ngăn cách luồng hơi tuyết đang quấy nhiễu.

"Anh phiền chết được."

Tần Xuyên Từ mỉm cười, giọng đầy ý cười.

"Còn có cách phiền hơn nữa."

"Em muốn tôi khiến em ngoan ngoãn nghe lời không?"

"Lại nữa."

Sở Dật khẽ "xì" một tiếng, liếc Tần Xuyên Từ.

Cuối cùng anh vẫn nhấc chân bước tới, ngồi xuống ngay bên cạnh hắn.

Đã bị Tần Xuyên Từ quấy rầy đến mức này, anh cũng chẳng cần tự làm khó mình nữa. Tiện tay cầm một quả dâu tây to tướng trong hộp quà, tháo chiếc nơ ra, nhìn cũng chẳng buồn nhìn, trực tiếp đưa lên miệng cắn.

Quả dâu quá lớn, một miếng không thể ăn hết, anh đành chia thành hai ba miếng.

Nước dâu ngọt lịm vỡ tan trong miệng, tràn cả ra khóe môi.

Đúng lúc ấy, một tờ khăn giấy được đưa đến trước mặt anh.

Động tác nhai của Sở Dật khựng lại. Anh ngẩng đầu nhìn với vẻ khó hiểu. Tần Xuyên Từ đang nhìn anh, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không.

Thấy vậy, Sở Dật cũng không từ chối. Anh nhận lấy khăn giấy, lau qua loa khóe miệng.

Đúng lúc đó, màn hình TV cỡ lớn được bật lên.

Hình ảnh khởi động lóe qua, ngay sau đó là tấm poster phim chiếm trọn cả màn hình.

Sở Dật thuận mắt liếc nhìn, đến khi thấy gương mặt nam chính trên poster thì bất giác nhìn thêm vài giây.

Giọng Tần Xuyên Từ đúng lúc vang lên.

"Thích à?"

Nghe hắn hỏi, Sở Dật do dự một chút rồi gật đầu.

"Diễn viên chính... diễn rất hay."

Tần Xuyên Từ nhìn sang màn hình.

Đó là một bộ phim cổ trang đấu trí tranh quyền. Poster được thiết kế vô cùng ấn tượng.

Chiếm phần lớn khung hình là một người đàn ông mặc triều phục màu đen huyền, ánh mắt sắc bén, khí thế bức người.

Tần Xuyên Từ cũng biết người này.

Đó là Ảnh đế Alpha nổi tiếng nhất hiện nay, Khúc Thanh Triết.

Danh tiếng của người này rất tốt, những bộ phim anh ta tham gia hầu như đều bảo đảm chất lượng.

Ngay cả Tần Xuyên Từ cũng khá công nhận giá trị thương mại của đối phương.

Nghĩ mới nhớ...

Gần đây Khúc Thanh Triết hình như đang chuẩn bị quay một bộ phim mới. Tần Nguyên rất muốn tham gia, trước đó còn chạy đến nhờ hắn mở cửa sau giúp.

Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày, ánh mắt lại rơi lên người Sở Dật.

"Em là fan của Khúc Thanh Triết à? Nhìn không giống người theo đuổi thần tượng."

Sở Dật lắc đầu, nhét nửa quả dâu còn lại vào miệng.

"Cũng không hẳn. Tôi chỉ xem phim anh ấy đóng thôi."

Thật ra Sở Dật khá ngưỡng mộ Khúc Thanh Triết.

Nhưng nếu nói là fan... chính anh cũng không biết mình có được tính là vậy hay không.

Dù sao thì mỗi khi Khúc Thanh Triết có phim mới ra rạp, anh chỉ tự mua một vé rồi đi xem.

Còn những chuyện như cày bảng xếp hạng, làm số liệu hay tiếp ứng trong fandom...

Anh chưa từng tiếp xúc. Nói thật, đến giờ anh còn chẳng hiểu mấy từ đó nghĩa là gì.

Tần Xuyên Từ nghe vậy thì trầm ngâm suy nghĩ.

Sở Dật cũng dừng tay.

Tuy anh thích dâu tây thật, nhưng cũng chẳng cần ăn hết một lúc, hơn nữa lát nữa còn phải ăn tối.

Thấy anh không ăn nữa, Tần Xuyên Từ cất tiếng hỏi: "Ăn xong rồi?"

Sở Dật nhìn hắn một cái rồi gật đầu.

Khóe môi Tần Xuyên Từ cong lên.

"Rất tốt."

"Vậy đến lượt tôi."

Dứt lời, hắn liền nghiêng người áp sát về phía Sở Dật.

Ban đầu Sở Dật còn chưa kịp phản ứng.

Đến khi bóng dáng Tần Xuyên Từ phóng lớn ngay trước mắt, mùi tuyết lạnh ập tới, anh mới hiểu câu nói vừa rồi có ý gì.

Anh lập tức chộp lấy cổ tay đang vươn tới của hắn, hơi mở to mắt, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc lẫn khó hiểu.

"Anh có ý gì?"

"Em không hiểu?"

Tần Xuyên Từ mặc cho Sở Dật nắm cổ tay mình, nhưng vẫn tiếp tục tiến lại gần. Tay còn lại chống lên lưng ghế sofa cạnh người anh, từng chút một vây Sở Dật vào giữa.

Hắn hạ thấp giọng, mang theo vài phần dụ dỗ.

"Không hiểu cũng không sao."

"Em chỉ cần đừng cử động."

Sở Dật tức đến bật cười.

Nhìn gương mặt Tần Xuyên Từ ngày càng áp sát, anh muốn phản kháng, nhưng lại chẳng tìm được lý do thích hợp.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đến gần. Biết lần này mình khó mà thoát được, Sở Dật giật khóe môi, hồi lâu mới nghẹn ra được một câu.

"...Giờ tôi nhả dâu tây ra trả anh còn kịp không?"

Tần Xuyên Từ khẽ cười, không đáp.

Hắn cúi xuống bên gáy Sở Dật. Ánh mắt dừng lại trên vùng da trắng mịn nơi sau cổ đã hoàn toàn hồi phục, không còn lưu lại chút dấu vết nào.

Một tia tối màu thoáng lướt qua đáy mắt hắn.

Giây tiếp theo, hắn cúi đầu.

Một cơn đau nhói truyền đến.

Cơ thể Sở Dật khẽ run lên, đôi mày lập tức nhíu chặt.

Có lẽ vì đã từng trải qua đánh dấu.

Biển tinh thần của anh đã quen thuộc với pheromone của Tần Xuyên Từ đến mức đáng buồn.

Chỉ cần hương tuyết khẽ chạm vào, hàng rào biển tinh thần vốn kiên cố liền như không tồn tại, dễ dàng mở toang, để hương hoa hồng bên trong tràn ra.

Trong lòng Sở Dật thầm mắng biển tinh thần của mình quá mất mặt.

Nhưng cuối cùng anh vẫn không điều động pheromone để chống lại.

Loại chuyện chỉ khiến bản thân càng đau khổ hơn...

Thôi thì bỏ đi.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Dấu đánh dấu đã được củng cố đầy đủ, hương tuyết nồng đậm gần như bao phủ lấy toàn thân anh.

Thế nhưng Tần Xuyên Từ vẫn chưa rời khỏi sau gáy anh.

(Tác giả: Cũng chỉ cắn một cái để củng cố dấu đánh dấu, không làm gì khác đâu á nha.)

Hai cánh tay Sở Dật bắt đầu mềm nhũn.

Anh mím môi, khẽ đẩy vai Tần Xuyên Từ, giọng nói đã trở nên khàn đi.

"...Được rồi chứ?"