Đường Đến Cái Chết

Chương 9: Bị Rượt Đuổi

Chiếc xe lướt qua những con phố vắng, ánh đèn đường lấp lánh phản chiếu trên mặt kính. Hoàng nắm chặt vô-lăng, ánh mắt sắc lạnh dán vào gương chiếu hậu. Chiếc xe đang theo sau vẫn bám sát, như một con thú hoang không chịu buông tha con mồi.

“Chúng ta không thể để chúng bắt kịp!” Tú hối thúc, giọng cô cao vút. “Phải tìm cách thoát khỏi đây!”

“Chạy ra ngoài thành phố,” Hoàng đáp, “càng xa càng tốt.”

“Kho hàng cũ ở phía Bắc,” Minh hốt hoảng đề xuất. “Chúng ta có thể ẩn náu ở đó.”

“Được rồi!” Hoàng gật đầu, tăng tốc. Chiếc xe chao đảo qua những con đường nhỏ, từng ngã rẽ làm tim họ đập nhanh hơn.

Phía sau, tiếng gầm rú của động cơ vang lên. Một chiếc xe SUV màu đen lao tới, ầm ầm như một cơn bão. Hoàng cảm nhận được sự hiện diện của nó như một cái bóng đen đang lăm le nuốt chửng tất cả.

“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Quốc Thái lên tiếng, giọng ông bình tĩnh nhưng chắc chắn. “Cần có kế hoạch.”

“Dừng lại và để tôi xử lý,” Tú nói, nắm chặt điện thoại trong tay. “Tôi sẽ gọi cho người bạn trong ngành cảnh sát.”

“Không được!” Hoàng quát. “Họ có thể theo dõi cuộc gọi của chúng ta. Chúng ta phải tự mình giải quyết.”

Tú nhíu mày, nhưng cô hiểu rằng Hoàng đang nói đúng. “Vậy thì... kho hàng. Chúng ta phải đến đó trước khi chúng kịp bám sát.”

Cả ba người im lặng, chỉ còn tiếng máy xe gầm rú và nhịp tim dồn dập trong lồng ngực. Hoàng liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy chiếc xe đen đang thu hẹp khoảng cách. “Chúng ta phải đánh lạc hướng chúng.”

“Nhưng làm cách nào?” Minh hỏi, giọng run rẩy.

“Rẽ vào ngõ hẻm,” Hoàng quyết định. “Có thể tìm một chỗ ẩn nấp.”

Hoàng lập tức rẽ gấp vào một ngõ nhỏ, xe chao đảo. Đường phố trở nên chật hẹp hơn, những tòa nhà cũ kỹ như đang đổ bóng lên họ. Hoàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tâm trí anh đang chạy đua với thời gian.

“Có một lối ra ở cuối ngõ,” Quốc Thái chỉ ra. “Nếu chúng ta có thể ra được bên ngoài, có thể sẽ an toàn hơn.”

“Đi nhanh lên!” Tú thúc giục. “Đừng để chúng phát hiện!”

Chiếc xe tiếp tục lao vút qua những con đường nhỏ, lòng Hoàng đầy lo lắng. Cuối cùng, họ đến được một bãi đất trống, lối ra rộng mở như một ánh sáng hy vọng. Nhưng chỉ khi họ chuẩn bị rời đi, một chiếc xe khác chặn lối ra, bốn kẻ lạ mặt bước xuống.

“Đứng lại!” Một trong số họ gầm lên, ánh mắt lạnh lẽo như dao. “Không ai được đi qua đây.”

“Chạy!” Hoàng quát, không chần chừ. Anh mở cửa xe, kéo Tú và Minh ra ngoài.Họ lao vào những bụi cây gần đó, không kịp nhìn lại. Tiếng gầm rú của động cơ và tiếng hét của kẻ đuổi theo vang lên như một bản hợp xướng của sự sợ hãi. Hoàng dẫn đầu, lòng anh tràn đầy quyết tâm.

“Đi theo tôi!” Anh chỉ dẫn, ánh mắt quét nhanh khắp khu vực. Những bóng cây che khuất, nhưng cũng là nơi ẩn nấp lý tưởng.

“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp,” Quốc Thái thở hổn hển. “Nếu không, chúng sẽ bắt được chúng ta.”

“Ở phía trước có một kho hàng bỏ hoang,” Tú chỉ tay. “Chúng ta có thể vào đó.”

Hoàng gật đầu, nhưng không có thời gian để suy nghĩ. Họ lao về phía trước, chân chạy như bay. Tiếng bước chân của kẻ truy đuổi đang dần gần lại. Hoàng cảm thấy áp lực nặng nề, nhưng không cho phép mình yếu đuối.

“Kho hàng này sẽ là nơi ẩn nấp tốt,” Hoàng nói, khi họ đến gần. “Đi nhanh!”

Họ đẩy cánh cửa cũ kỹ, bước vào trong bóng tối. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, nhưng không có thời gian để suy nghĩ về điều đó.

“Đóng cửa lại!” Hoàng ra lệnh. Họ nhanh chóng kéo cửa lại, nín thở lắng nghe âm thanh bên ngoài. Tiếng bước chân đang dần xa, nhưng không thể chắc chắn được an toàn.

“Chúng ta có thể ở đây một lúc,” Tú thì thầm, ánh mắt vẫn hoang mang. “Nhưng không thể ở mãi.”

“Phải tìm cách liên lạc với bên ngoài,” Quốc Thái nói, “cần phải thông báo cho cảnh sát.”

“Không!” Hoàng kiên quyết. “Chúng ta phải tự mình tìm ra cách. Nếu họ biết chúng ta ở đây, mọi thứ sẽ kết thúc.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Minh hỏi, tay vẫn run rẩy.

Hoàng nhìn quanh, tìm kiếm một manh mối nào đó. “Chúng ta phải tìm chứng cứ, thông tin về Quân. Đó là cách duy nhất để chúng ta sống sót.”

Bầu không khí trong kho hàng trở nên nặng nề, ánh đèn mờ ảo chiếu lên những chiếc thùng cũ kỹ. Hoàng biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Chúng vẫn đang ở rất gần, và thời gian không còn nhiều.

“Chúng ta phải nhanh chóng,” Hoàng nhấn mạnh. “Có thể họ sẽ quay lại bất cứ lúc nào.”

Một tiếng động bất ngờ vang lên phía ngoài, tim họ lại đập mạnh. Hoàng nín thở, cảm giác hồi hộp dâng lên.

“Có tiếng động,” Quốc Thái thì thào, ánh mắt đăm chiêu. “Họ đang quay lại.”

“Chúng ta phải chuẩn bị,” Hoàng nói, ánh mắt sắc bén. “Đừng để bị bắt.”

Những manh mối, những bí mật đang chờ đợi họ. Họ biết rằng cuộc rượt đuổi này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn