Huy Hoàng và Lê Minh Tú ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên những bức tường gạch. Họ đang chờ một người bạn của nạn nhân, một người có thể cung cấp manh mối quan trọng về vụ án. Không khí căng thẳng khiến cả hai đều cảm nhận được nhịp tim đập nhanh hơn.
“Cô có nghĩ rằng anh ta sẽ đến không?” Tú hỏi, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Hy vọng là có,” Hoàng đáp, giọng điềm tĩnh. “Nếu anh ta có thông tin, chúng ta có thể tiến xa hơn trong cuộc điều tra này.”
Chưa kịp nói thêm, một người đàn ông bước vào quán. Đó là Trần Minh, bạn thân của nạn nhân. Huy Hoàng nhận ra ngay sự lo lắng in hằn trên gương mặt anh. Minh bước lại gần, ánh mắt lén lút nhìn xung quanh.
“Xin lỗi, tôi đến muộn,” anh nói, giọng run rẩy.
“Chúng tôi rất cần thông tin của anh,” Hoàng nói, kéo ghế ra mời Minh ngồi. “Về vụ án, anh biết điều gì không?”
Minh nuốt nước bọt, nhìn vào ly cà phê đang bốc khói. “Tôi nghe thấy… có một cuộc gặp gỡ bí mật vào đêm trước khi anh ấy chết. Họ nói về một giao dịch lớn.”
“Giao dịch gì?” Tú hỏi, không kìm nổi sự hồi hộp.
“Có liên quan đến m* t** và… một vài quan chức chính phủ,” Minh nói, ánh mắt đầy hoảng hốt. “Tôi không rõ chi tiết, nhưng có người đã cảnh báo tôi không nên can thiệp.”
“Đừng lo, chúng tôi sẽ bảo vệ anh,” Hoàng trấn an. “Anh có biết ai tham gia không?”
Minh lắc đầu. “Chỉ nghe thấy tên Quân, nhưng tôi không biết rõ.”
“Phạm Minh Quân?” Tú ngắt lời, nhận ra sự nguy hiểm. “Hắn là một trong những kẻ buôn bán m* t** lớn nhất thành phố.”
“Đúng vậy,” Minh nói, tay run rẩy. “Họ gặp nhau ở một khu vực vắng vẻ, không ai dám bén mảng tới.”
“Chúng ta phải tìm cách xác nhận thông tin này,” Hoàng nói, ánh mắt quyết tâm. “Anh có thể dẫn chúng tôi đến nơi đó không?”
Minh gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu. “Tôi e rằng sẽ rất nguy hiểm.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Tú nói, giọng kiên quyết. “Nếu điều này đúng, chúng ta có thể tìm ra chân tướng.”
Khi họ bàn bạc, Hoàng nhận thấy ánh mắt của Minh trở nên hoảng hốt hơn. “Có ai đang theo dõi chúng ta không?” Hoàng hỏi.
Minh nhìn quanh, giọng thì thào: “Có lẽ. Tôi cảm thấy có ai đó đang theo dõi tôi từ khi rời khỏi nhà.”“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Hoàng ra lệnh. “Đừng để lộ thông tin cho bất kỳ ai.”
Họ nhanh chóng đứng dậy, Minh dẫn đường ra ngoài quán. Khi bước ra, Hoàng cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua. Đột nhiên, một chiếc xe hơi dừng lại gần đó, đèn pha chiếu thẳng vào họ. Hoàng lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
“Chạy!” Hoàng quát, và cả ba người lao về phía chiếc xe của Hoàng.
Trong lúc chạy, Hoàng nghe thấy tiếng gầm rú của máy xe. “Chúng ta phải nhanh lên!” Tú hối thúc, ánh mắt đầy quyết tâm.
Họ nhảy vào xe, Hoàng nhanh chóng nổ máy và phóng đi. Chiếc xe phía sau bắt đầu đuổi theo, tiếng động cơ gầm rú vang lên khiến Hoàng cảm thấy hồi hộp.
“Đó là ai?” Minh hỏi, hoảng hốt.
“Có thể là bọn của Quân,” Hoàng trả lời, ánh mắt không rời khỏi gương chiếu hậu. “Chúng ta cần tìm cách thoát.”
Tú cầm điện thoại, nhanh chóng tìm kiếm thông tin về địa điểm họ sắp đến. “Có một kho hàng gần đây. Chúng ta có thể ẩn nấp ở đó.”
“Được, đi nhanh lên!” Hoàng nói, điều khiển xe rẽ trái vào một con đường nhỏ.
Khi đến nơi, Hoàng tấp xe vào một góc khuất. Họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự lo lắng vẫn không thể xóa nhòa. Minh vẫn còn run rẩy, tay nắm chặt thành ghế.
“Chúng ta phải xem xét kỹ lưỡng xung quanh,” Hoàng nói, ngước nhìn về phía kho hàng. “Tú, kiểm tra xem có ai không.”
Tú gật đầu, bước ra ngoài, trong khi Hoàng và Minh ở lại trong xe. Hoàng biết rằng mọi thứ đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Cảm ơn anh đã giúp đỡ,” Minh nói, ánh mắt tràn đầy cảm kích nhưng vẫn sợ hãi. “Tôi không biết mình có thể làm gì nếu không có các anh.”
“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Hoàng đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta không thể để nỗi sợ kiểm soát.”
Khi Tú quay lại, nét mặt cô trông nghiêm trọng. “Có một chiếc xe khác đang đến gần. Chúng ta phải di chuyển ngay.”
“Đi thôi!” Hoàng quát, nhanh chóng nổ máy lần nữa.
Chiếc xe phóng đi với tốc độ cao, nhưng Hoàng biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Những bí mật đen tối đang chờ đợi họ, và thời gian không còn nhiều. Mọi manh mối họ có được giờ đây chính là chìa khóa để mở ra những điều tăm tối nhất.