Hoàng ngồi dựa lưng vào chiếc thùng gỗ, tim đập thình thịch. Kho hàng tối tăm, mùi ẩm mốc khiến anh khó chịu, nhưng lúc này không phải là lúc để nghĩ về điều đó. Đằng sau cánh cửa gỗ, tiếng bước chân đã xa dần, nhưng không ai dám thở phào nhẹ nhõm.
“Chúng ta cần phải biết rõ tình hình bên ngoài,” Tú thì thầm, ánh mắt lấp lánh như muốn tìm kiếm một lối thoát. “Có thể có ai đó đã thấy chúng ta.”
“Đừng lo lắng,” Hoàng trấn an, nhưng trong lòng anh vẫn đầy băn khoăn. “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”
Quốc Thái liếc nhìn ra ngoài qua khe hở. “Tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Có thể họ đang chờ đợi chúng ta.”
“Người mà chúng ta tìm kiếm có thể đã biết chúng ta ở đây,” Lan bổ sung, giọng nói mang theo sự lo lắng. “Nếu họ đã biết, chúng ta không còn thời gian nữa.”
“Chúng ta phải hành động ngay,” Hoàng quyết định. “Tú, em tìm kiếm thông tin trong kho này. Quốc Thái, anh tìm một lối ra khác. Lan, em ở lại đây và theo dõi tình hình.”
Mỗi người gật đầu, không ai có thời gian để chần chừ. Tú nhanh chóng di chuyển giữa những thùng hàng, tìm kiếm manh mối. Quốc Thái thì kiểm tra từng cánh cửa, từng góc tối của kho hàng, trong khi Lan lắng nghe âm thanh bên ngoài, ánh mắt nghi ngờ.
“Có một cái máy tính cũ ở đây,” Tú gọi to. “Có thể chứa thông tin gì đó.”
“Nhưng nó đã cũ kỹ, có khi không hoạt động,” Quốc Thái lên tiếng.
“Không sao, thử xem,” Hoàng nói, không cho phép mình chậm trễ. Anh tiến lại gần, cùng Tú mở nắp máy.
“Cần một ổ cứng mới,” Tú nói, thất vọng.
“Đợi đã!” Quốc Thái bỗng lên tiếng. “Nếu có kết nối mạng, có thể tìm được thông tin từ xa.”
“Thử xem,” Hoàng nói, tim anh đập mạnh khi nghĩ đến khả năng tìm được một thông tin quý giá. Tú cố gắng khởi động máy tính, ánh sáng nhấp nháy lên.
“Có vẻ như nó còn hoạt động,” Tú mỉm cười, nhưng nụ cười chưa kịp nở thì một tiếng động từ bên ngoài khiến họ giật mình.
“Có người!” Lan hạ giọng, tim đập mạnh. “Họ đã quay lại.”
“Giấu đi!” Hoàng quát, mọi người lập tức tìm chỗ ẩn nấp. Họ đứng im trong bóng tối, chờ đợi.
Tiếng bước chân ngày càng gần, rồi dừng lại trước cửa. Một giọng nói trầm ấm vang lên. “Tìm kiếm đi, không thể để họ thoát.”
Tim Hoàng như ngừng đập. Họ đã bị phát hiện. Anh lén nhìn ra ngoài qua khe hở, thấy một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, đang chỉ huy ba tên khác. Ánh mắt của họ như lưỡi dao, sắc lạnh và đầy thù địch.
“Bọn chúng không thể ở đây lâu,” một tên nói, giọng đầy tự tin. “Chúng ta sẽ tìm ra chúng.”
Hoàng cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” anh thì thầm. “Tú, em tìm kiếm thông tin, còn lại chúng ta sẽ tìm cách thoát.”
Tú gật đầu, nhanh chóng quay lại với máy tính. “Cố gắng xem có thông tin gì về ‘Bóng Tối’ không.”
Trong khi đó, Quốc Thái và Lan tìm kiếm một lối thoát. “Có một cánh cửa ở phía bên kia,” Quốc Thái chỉ ra, “nhưng có thể sẽ có nguy hiểm.”“Chúng ta không còn lựa chọn,” Hoàng cương quyết. “Hãy chuẩn bị.”
Khi Tú gõ gõ trên bàn phím, ánh sáng từ màn hình làm cho không gian thêm phần căng thẳng. “Tôi tìm thấy một số tài liệu liên quan đến một cuộc họp bí mật,” cô nói, ánh mắt rực sáng. “Có vẻ như họ đang âm thầm chuẩn bị cho một kế hoạch lớn.”
“Ghi lại đi!” Hoàng ra lệnh. “Chúng ta cần bằng chứng.”
Ngay khi Tú ghi chép, tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn. “Họ đang vào!” Quốc Thái cảnh báo.
“Chạy!” Hoàng quát. Họ lao về phía cánh cửa mà Quốc Thái đã chỉ.
“Đi nhanh lên!” Lan thúc giục, nhưng cánh cửa bị khóa chặt.
“Không có thời gian!” Hoàng đập mạnh vào cửa, nhưng không có dấu hiệu gì.
“Có thể có một cách khác,” Quốc Thái nói, ánh mắt tìm kiếm. “Chúng ta có thể tìm cách trèo lên mái.”
“Nhanh lên!” Hoàng đẩy mọi người ra phía cửa sổ. “Đi nào!”
Họ nhanh chóng trèo lên, nhưng khi vừa chạm tới mái, một tiếng gầm vang lên. “Không thể để chúng thoát!” Giọng nói lạnh lùng của kẻ dẫn đầu làm họ rùng mình.
Hoàng không dám nhìn lại, chỉ biết lao lên cao hơn. “Chạy!” Anh hét. “Không dừng lại!”
Khi họ lên tới mái, Hoàng quay lại nhìn, thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa. “Quân!” Anh gầm lên. “Sao lại là mày?”
“Chào mừng trở lại, Hoàng,” Minh Quân cười, nhưng nụ cười đó chứa đầy ác ý. “Thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.”
“Cậu… cậu đã làm gì?” Hoàng lắp bắp, không thể tin nổi.
“Đơn giản thôi, tôi chỉ muốn giữ lại những người bạn thân nhất của mình,” Quân nói, ánh mắt lạnh lẽo. “Giờ thì, hãy xem các cậu có thể chạy được bao xa.”
“Chạy đi!” Hoàng quát, nhưng đã quá muộn. Những kẻ bên dưới đã bắt đầu leo lên.
Bầu không khí nặng nề, mùi ẩm mốc và mồ hôi hòa quyện, nhưng không ai còn thời gian để suy nghĩ. Họ chỉ biết lao lên, tìm lối thoát cho chính mình.
“Chúng ta không thể để hắn đánh bại,” Quốc Thái gầm lên. “Chúng ta phải chiến đấu!”
“Không, chạy đi!” Hoàng phản đối. “Đó là kế hoạch của hắn!”
Nhưng Quân đã sẵn sàng. Những người bạn cũ giờ đã trở thành kẻ thù, và Hoàng biết rằng cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc. Những bí mật đang chờ được phơi bày, và thời gian không còn nhiều.
Cuộc rượt đuổi này chỉ mới bắt đầu.