Một luồng hơi lạnh xuyên qua ngực, Lạc Thư choàng tỉnh giữa mảng tối đặc quánh. Âm thanh va chạm, tiếng thì thầm quỷ dị văng vẳng bên tai. Không gian quanh cậu như một căn phòng ngột ngạt, ánh sáng mờ đục loang lổ trên vách. Thân thể Lạc Thư nặng như đá, tay chân không nghe theo ý muốn, chỉ còn lại ý thức trôi nổi giữa dòng ký ức hỗn loạn.
Ngay sát bên, Trịnh Dạ gượng dậy, hơi thở nặng nhọc. Mắt anh ánh lên vẻ kiên cường cố hữu, bóng tối trên tay như sắp trào ra khỏi lớp da. Bạch Hy đứng sát tường, mái tóc trắng xõa xuống che nửa khuôn mặt. Chiếc chuông bạc trong tay cô vẫn rung khe khẽ, âm thanh mơ hồ như vọng từ cõi khác.
Mộc Lam ngồi thụp xuống, lục lọi trong balô. Vài tờ bùa văng ra, cậu bé pháp sư lấm lét nhìn quanh, tay run run rút ra bút lông, miệng lẩm bẩm thần chú ngắn gọn. Tiểu Tinh lơ lửng bên vai, đôi mắt tròn xoe lấp lánh tò mò, thân thể nhỏ bé chuyển sắc mờ ảo như sương.
Trước mặt cả nhóm, Cố Thanh Đằng vẫn ung dung, ánh mắt sắc lạnh không gợn cảm xúc. Lữ Ngọc khoanh tay đứng cạnh ông, yên lặng như bóng ma. Trần Vũ thì khác, cơ thể gồng lên, tóc đỏ dựng ngược, từng mạch máu trên cổ nổi rõ, sức mạnh cuộn trào khiến không khí xung quanh nặng trĩu.
— Bắt đầu đi, các vị khách nhỏ — Cố Thanh Đằng lạnh lùng lên tiếng. — Trò chơi chỉ mới khởi động.
Đáp lại, Lạc Thư lặng lẽ lùi lại, kéo nhẹ tay Trịnh Dạ. Mộc Lam lập tức đưa mắt ra hiệu, nhét vào tay từng người một tấm bùa màu vàng bạc, mặt ngoài vẽ những ký tự rối rắm, mặt trong phủ một lớp tro xám mỏng.
— Giữ chặt đi! — Mộc Lam thì thào. — Đây là bùa “Ẩn Tâm Kính Ảnh”, che khí tức dị năng, tránh bị bản sao theo dõi. Nhưng chỉ có hiệu lực một giờ thôi!
Bạch Hy nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Lạc Thư, rồi dừng lại trên Cố Thanh Đằng. Cô khẽ lắc chuông, từng làn khói mỏng lặng lẽ toát ra, bao lấy cả nhóm như tấm màn mờ ảo.
— Chỉ cần không bộc lộ cảm xúc quá mạnh, chúng sẽ không tìm được chúng ta — cô nói khẽ, giọng lạnh như băng.
Trịnh Dạ gật đầu, bóng tối trên tay rút lại. Anh nhìn Lạc Thư, ánh mắt dịu đi một thoáng, rồi lại trở nên sắc lạnh.
— Lam, bùa này có chống lại bản sao dị năng không? — Trịnh Dạ trầm giọng hỏi.
— Chỉ phần nào thôi. Nếu bản sao tiếp xúc gần, hoặc chủ thể quá mạnh, bùa sẽ bị phá — Mộc Lam đáp, giọng run nhẹ. — Nhưng… tôi có thêm vài thứ nữa. Chỉ là chưa thử bao giờ…
Không khí căng như dây đàn. Ngoài hành lang, tiếng bước chân dội lại, nhịp đều đặn, vọng vào từng hồi lạnh gáy.
Lữ Ngọc lặng lẽ bước lên, đôi mắt nâu sẫm cụp xuống, khuôn mặt không biểu cảm. Chị ta khẽ đưa tay, một làn sương mỏng tỏa ra, tràn ngập không gian, mang theo mùi thơm ngòn ngọt của hoa dại lẫn mùi máu.
— Đừng phí sức nữa, các em — Lữ Ngọc cất giọng trầm. — Ở đây, mọi ảo ảnh đều là thật. Sợ hãi, đau đớn hay hy vọng… chỉ cần các em nghĩ đến, chúng sẽ thành hình.
Bàn tay chị ta vẫy nhẹ, sương mù đặc quánh lại, từng bóng người lờ mờ xuất hiện quanh nhóm. Lạc Thư nhận ra vài gương mặt quen thuộc — những người thân đã khuất, những bạn học mất tích, từng ánh mắt bi thương bủa vây.
Trịnh Dạ siết chặt nắm đấm, bóng tối quanh tay rung rinh, nhưng anh giữ chặt bản thân, chỉ thì thào:
— Đừng nhìn. Chúng chỉ là ảo ảnh.
Mộc Lam rút ra một tấm bùa màu xanh lam, vẽ ký tự như sóng nước. Cậu vội vàng dán lên trán mình, rồi đưa cho từng người.
— Bùa “Minh Tâm”. Nó giúp nhận ra đâu là thật, đâu là giả. Nhưng… đừng để cảm xúc lấn át!
Bạch Hy chỉ nhìn bùa chú một thoáng rồi dán lên cổ tay. Lạc Thư chạm vào bùa, cảm nhận một luồng hơi mát lướt qua tâm trí, những bóng ma quanh cậu lập tức mờ nhạt đi, chỉ còn lại những mảng ký ức nhức nhối trong tim.
Tiểu Tinh bỗng dưng biến sắc, toàn thân nhạt dần, đôi mắt long lanh hoảng hốt. Nó thì thào:
— Có… có cái gì đó ở sau bức tường kia… một không gian khác… nhiều bóng người, nhưng không giống linh hồn… Chúng… méo mó, như bị xé rách…
Cả nhóm đồng loạt nhìn về phía tường cuối phòng. Mộc Lam rướn người, tháo kính, mắt mở to chăm chú. Ánh mắt cậu lóe sáng:
— Ở đó… có một lớp không gian phụ! Bên trong là những bản sao dị năng… nhưng không hoàn chỉnh. Chúng là kết quả thất bại của nghi lễ bản sao!
Cố Thanh Đằng nhếch môi, ánh mắt lướt qua nhóm Lạc Thư:
— Các ngươi thật sự tò mò. Nhưng đó là nơi không ai nên bước vào, kể cả ta.
Trần Vũ cười khẩy, tiến lên một bước, giọng khàn khàn:
— Sợ gì chứ? Thứ mạnh nhất rồi cũng chỉ là đồ bỏ đi nếu không dám thử. Nếu cho tôi hấp thụ hết số dị năng đó, có khi sẽ vượt qua cả ông!
Cố Thanh Đằng không đáp, chỉ lặng lẽ lùi lại, ánh mắt lóe lên tia thích thú.
Trịnh Dạ nhìn sang Lạc Thư, thì thầm:
— Nếu có cơ hội, chúng ta phải phá hủy nơi đó. Nếu những bản sao thất bại tràn ra, thành phố này sẽ không còn gì để cứu vãn.
Bạch Hy lạnh lùng:
— Tôi sẽ phụ trách phong ấn linh hồn. Lam, cậu kiểm soát lối vào. Thư, nếu có gì bất thường, dùng dị năng của cậu để cắt liên kết.
Mộc Lam nuốt nước bọt, lôi ra thêm một xấp bùa, tay run bần bật nhưng ánh mắt rực sáng.
— Tôi thử làm “Phù Phản Chiếu”, nếu thành công, chúng ta có thể tạm thời đảo chiều không gian, khiến Hội Kính Ảnh không định vị được vị trí thật!
Tiểu Tinh bỗng nhiên lao vụt về phía bức tường, thân thể tan vào lớp gạch lạnh. Một lát sau, nó thò đầu ra, mặt tái mét:
— Bên trong… có một thứ… rất lớn… không phải người cũng không phải linh hồn… Nó nhìn tôi… tôi thấy đau đầu quá…
Bạch Hy kéo Tiểu Tinh về, áp tay lên trán nó. Một làn khói tím nhạt tỏa ra, Tiểu Tinh run lên, rồi dần bình tĩnh lại.
Trần Vũ cười lớn, ánh mắt điên dại:
— Để tôi thử xem nó là cái gì!
Hắn sải bước, bàn tay đỏ rực chạm lên bức tường. Cả căn phòng rung chuyển, một khe nứt mở ra, lộ rõ không gian phụ ẩn sâu phía sau — nơi những hình hài dị dạng, dở người dở bóng tối, đang lặng lẽ bò trườn như lũ côn trùng khổng lồ.
Những bản sao dị năng thất bại — đầu méo mó, tay chân thừa thiếu, mắt trắng dã, mỗi kẻ mang một vẻ điên loạn. Chúng nhìn thấy ánh sáng, lập tức lao về phía Trần Vũ như bị hút bởi cơn đói khát không tên.
Trịnh Dạ chớp thời cơ, kéo Lạc Thư, Mộc Lam và Bạch Hy lùi sát về phía cửa. Mộc Lam ném một nắm bùa vào không trung, từng ký hiệu bùng cháy, tạo thành lớp màng vô hình ngăn cách nhóm với lũ dị thể.
Trần Vũ cười ngạo nghễ, dị năng bùng phát, toàn thân đỏ rực như lửa. Hắn vươn tay, chạm vào bản sao dị năng đầu tiên — một sinh vật có ba cánh tay, mặt không có miệng, đôi mắt trống rỗng. Sức mạnh ập đến như cơn sóng dữ, Trần Vũ hấp thụ toàn bộ chỉ trong chớp mắt. Thân thể hắn lớn lên, gân xanh nổi bật dưới da, khí thế tăng vọt.
— Đúng là… tuyệt vời! — Trần Vũ rít lên, mắt đỏ ngầu.
Những bản sao khác lao vào, bám lấy Trần Vũ, sức mạnh dị năng bắn loạn xạ. Không gian rung lắc, từng mảng tường vỡ vụn, bóng tối và ánh sáng cuộn trào. Trần Vũ gào lên, dị năng trong người mất kiểm soát, các luồng sức mạnh xung đột, da thịt hắn bắt đầu nứt nẻ, từng tia sáng đỏ tía xuyên qua lớp cơ bắp như rễ cây điên cuồng.
Lạc Thư cảm nhận sóng dị năng lan tỏa, từng lớp ký ức hỗn loạn tràn về, những mảnh vỡ cảm xúc đau đớn. Cậu rùng mình, bám chặt bùa chú trên tay, cố giữ cho tâm trí không bị cuốn vào vòng xoáy.
Mộc Lam run rẩy, hét lên:
— Bùa “Phản Chiếu” sắp vỡ rồi! Tôi cần thêm thời gian!
Bạch Hy kéo Mộc Lam lùi lại, mắt tím lóe sáng:
— Để tôi giữ chân lũ này.
Cô rung chuông bạc, một làn khói bạc phủ lên những bản sao dị năng, khiến chúng chậm lại, mắt đờ đẫn, động tác rối loạn.
Trịnh Dạ không chần chừ, hóa thân thành bóng tối, quấn quanh Trần Vũ, cố gắng hút bớt dị năng ra khỏi hắn. Nhưng sức mạnh bên trong Trần Vũ quá hỗn loạn, mỗi lần tiếp xúc, một dòng năng lượng ngược lại tràn vào Trịnh Dạ, khiến anh choáng váng.
— Đừng! — Lạc Thư hét lên. — Dạ, nếu anh hấp thụ dị năng của hắn, sẽ bị lây nhiễm hỗn loạn!
Trịnh Dạ cắn răng, rút bóng tối về, mặt tái đi. Anh lùi lại, che chắn trước Lạc Thư, ánh mắt đỏ rực.
Trần Vũ lúc này như hóa thành quái vật: mắt đỏ lòm, cơ thể to bè, dị năng không ngừng biến đổi. Hắn gào rú, từng nhát đấm khiến tường đá vỡ vụn, những bản sao dị năng bị hắn nuốt trọn, tan biến thành luồng sáng lao vào người hắn.
Cố Thanh Đằng vẫn đứng yên, ánh mắt lạnh tanh, miệng khẽ cong lên:
— Đúng là một thí nghiệm thú vị.
Lữ Ngọc lặng lẽ lùi về phía sau, vung tay tạo thành một lớp kết giới mỏng ngăn cách không gian, đề phòng dị năng bùng nổ lan ra ngoài.
Mộc Lam rút ra tấm bùa cuối cùng, máu chảy ra từ ngón tay nhỏ. Cậu cắn răng, dùng máu vẽ ký hiệu lên bùa, giọng nghẹn lại:
— Đây là bùa “Trấn Hồn”. Tôi chưa từng thử, nhưng… phải liều thôi!Cậu ném bùa vào giữa không gian. Một ánh sáng vàng rực bùng lên, tạo thành vòng tròn trấn áp, khóa chặt dị năng hỗn loạn của Trần Vũ. Hắn gào rú, dị năng bắn tung tóe, từng mảng da thịt rạn nứt, nhưng sức mạnh không còn lan rộng.
Tiểu Tinh đột ngột biến lớn, thân thể hóa thành làn khói trắng, vòng quanh Trần Vũ. Nó thì thào:
— Đừng để dị năng nuốt mất linh hồn anh ta… Nếu không, sẽ không ai kéo anh ta trở lại được đâu…
Bạch Hy rung chuông bạc, âm thanh vang vọng khắp không gian. Làn khói bạc quấn chặt quanh Trần Vũ, làm dị năng trong người hắn dịu xuống đôi chút.
Trịnh Dạ nhân cơ hội, nhào tới kéo Lạc Thư và Mộc Lam lùi ra xa. Mộc Lam th* d*c, mồ hôi đẫm trán:
— Tôi… tôi không trụ nổi nữa… bùa chú sắp cạn rồi…
Lạc Thư nhìn vào mắt Trần Vũ, cảm nhận được một dòng cảm xúc tuyệt vọng, giận dữ và sợ hãi dày đặc. Cậu liều lĩnh bước lên, đặt tay lên vai hắn, dị năng “Đồng Cảm Thấu Thị” phát động.
Một luồng ký ức ập đến: tuổi thơ bị dè bỉu, ánh mắt khinh thường của cha mẹ, tiếng cười nhạo của bạn bè, nỗi ám ảnh bị bỏ rơi… Tất cả cuộn lại thành cơn phẫn nộ không có lối thoát. Giữa dòng ký ức, Lạc Thư thì thào:
— Anh không cần phải chứng minh gì cả… Anh vẫn là người… Dù dị năng có mạnh đến đâu, nếu mất bản thân thì còn lại gì?
Trần Vũ gào lên, nước mắt trào ra, dị năng trong người chùng xuống. Bùa “Trấn Hồn” phát sáng dữ dội, khóa dị năng hỗn loạn lại một nhịp.
Bỗng nhiên, một bản sao dị năng thất bại lao tới, hình hài vặn vẹo, miệng há rộng. Nó bám lấy lưng Trần Vũ, kéo hắn vào sâu hơn trong không gian phụ.
Trịnh Dạ hét lớn:
— Thư, rút ra ngay!
Lạc Thư rút tay, ngã vật xuống. Trịnh Dạ lập tức bế cậu lùi lại, Mộc Lam che chắn bằng bùa chú, Bạch Hy tạo kết giới bạc bao quanh cả nhóm.
Không gian phụ bắt đầu sụp đổ, những bản sao dị năng thất bại bị hút vào xoáy đen ở trung tâm. Trần Vũ giãy giụa, nhưng dị năng trong người hắn bị bùa chú trấn áp, không thể thoát ra.
Cố Thanh Đằng lặng lẽ lùi dần, mắt ánh lên vẻ thỏa mãn kỳ dị. Lữ Ngọc kéo ông ta biến mất vào làn sương mù.
Trần Vũ bị nuốt trọn vào xoáy đen, tiếng gào vang vọng. Không gian phụ khép lại, căn phòng trở nên im ắng. Chỉ còn lại nhóm Lạc Thư th* d*c, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán.
Mộc Lam ngồi phệt xuống đất, giọng run:
— Tôi… tôi chưa từng thấy ai hấp thụ dị năng mà vẫn còn giữ được ý thức như Trần Vũ. Nhưng dị năng hỗn loạn… sắp phá vỡ mọi giới hạn rồi…
Bạch Hy lạnh lùng:
— Nếu những bản sao thất bại thoát ra ngoài, không chỉ có một Trần Vũ, mà cả thành phố này sẽ thành nơi thử nghiệm sống.
Tiểu Tinh biến nhỏ lại, rúc vào lòng Mộc Lam, thì thào:
— Em nhìn thấy… bên kia… còn một lớp không gian nữa… có thứ gì đó rất mạnh, như đang ngủ say… Hình như nó đang chờ ai đó đánh thức…
Lạc Thư gượng dậy, đôi mắt ánh lên vẻ kiên quyết. Cậu nhìn từng người, giọng trầm:
— Chúng ta phải phá hủy hoàn toàn nơi này. Không thể để Hội Kính Ảnh tiếp tục tạo ra những bản sao dị năng nữa.
Trịnh Dạ gật đầu, siết chặt tay Lạc Thư:
— Tôi sẽ đi trước, dọn đường. Lam, bùa chú của cậu là hy vọng duy nhất. Hy, tôi cần cô hỗ trợ linh hồn. Tinh, tiếp tục cảnh giới.
Mộc Lam lau mồ hôi, lục lọi balô, lấy ra một ống trụ nhỏ chứa hàng chục bùa chú khác nhau. Cậu hít sâu, ánh mắt sáng rực:
— Tôi sẽ tạo ra “Bùa Phong Ấn Toàn Diện”. Nhưng cần ít nhất mười phút và phải có người bảo vệ.
Bạch Hy gật đầu, đôi mắt tím ánh lên vẻ quyết liệt. Cô cầm chuông bạc, sẵn sàng đối đầu mọi nguy hiểm.
Trịnh Dạ hóa thành bóng tối, di chuyển sát tường, dò tìm những khe hở dẫn đến các không gian phụ. Lạc Thư bám sát, cảm nhận dòng khí dị năng quanh mình, cố giữ tâm trí tỉnh táo.
Tiểu Tinh lơ lửng phía trước, đôi mắt trong veo soi rọi từng góc khuất.
Đột ngột, từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên — lạnh buốt, quen thuộc:
— Chơi với lửa có ngày bỏng tay. Các ngươi tưởng rằng phá hủy nơi này là đủ sao?
Một bóng người xuất hiện giữa phòng — Trần Vũ, nhưng không còn là con người. Cơ thể hắn quấn đầy những dải sáng đỏ tía, mắt lấp lánh ánh bạc, tiếng nói vang vọng như có nhiều người cùng lúc.
— Ta đã vượt qua mọi giới hạn. Dị năng của các ngươi… đều là của ta!
Hắn lao tới, tốc độ cực nhanh. Trịnh Dạ vung tay, bóng tối cuộn tròn, đỡ lấy đòn tấn công. Một cú chạm, Trịnh Dạ bị hất văng, toàn thân tê dại, dị năng bị rút đi một phần.
Bạch Hy rung chuông, làn khói bạc bám lấy Trần Vũ, nhưng hắn chỉ nhếch mép, vung tay, khói tan biến như chưa từng tồn tại.
Mộc Lam run lẩy bẩy, vội vã rút bùa “Phản Chiếu”, ném về phía Trần Vũ. Ánh sáng lóe lên, nhưng dị năng trong người hắn hấp thụ luôn cả bùa chú, càng trở nên mạnh mẽ.
Lạc Thư tiến lên một bước, ánh mắt không còn dao động. Cậu thì thào:
— Chỉ còn cách dùng dị năng của chính mình để ngăn hắn lại.
Trịnh Dạ vội giữ cậu lại, giọng gay gắt:
— Không được! Dị năng của em… nếu bị hắn hấp thụ, sẽ không còn ai kiểm soát được!
Lạc Thư nhìn anh, mắt sâu thẳm:
— Nếu không thử, mọi người đều chết ở đây.
Bạch Hy nhìn Lạc Thư, khẽ nói:
— Tôi sẽ phong ấn linh hồn hắn, nhưng cần cậu dẫn dụ hắn vào phạm vi kết giới.
Tiểu Tinh run rẩy, nhưng vẫn bám sát Lạc Thư, đôi mắt to tròn ánh lên quyết tâm.
Lạc Thư bước tới, đối diện với Trần Vũ. Cậu mở lòng dị năng, để cho cảm xúc, ký ức đau thương trào dâng, tạo thành làn sóng cảm xúc cuộn trào quanh cơ thể.
Trần Vũ dừng lại, ánh mắt điên dại chợt bình lặng. Hắn lảo đảo, những ký ức của Lạc Thư tràn vào tâm trí hắn như lũ dữ: cảnh người thân bị giết, đêm máu đen, nỗi cô đơn tuyệt vọng.
Bạch Hy không bỏ lỡ thời cơ, vung tay tạo kết giới bạc, phong ấn lấy linh hồn Trần Vũ. Mộc Lam hoàn tất bùa “Phong Ấn Toàn Diện”, ném vào trung tâm phòng, ánh sáng vàng bùng lên, cuốn lấy Trần Vũ và toàn bộ dị năng hỗn loạn.
Trần Vũ gào lên, dị năng trào ra ngoài, không gian rung chuyển dữ dội. Mọi thứ bỗng chìm vào yên lặng.
Cả nhóm th* d*c, nhìn nhau, ánh mắt ngập tràn mệt mỏi xen lẫn lo lắng. Nhưng căn phòng vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn. Từ sâu trong lớp không gian phụ, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, như có thứ gì đó vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài.
Tiểu Tinh thì thào, giọng sợ hãi:
— Nó… nó sắp tỉnh rồi… Thứ đó… mạnh hơn cả Trần Vũ…
Lạc Thư nhìn vào bóng tối sâu hun hút, lòng bàn tay siết chặt bùa chú. Dưới lớp da người, nguy cơ vẫn chưa kết thúc. Đằng sau những bản sao thất bại, dường như còn ẩn giấu một cơn ác mộng chưa từng gọi tên.
Một tiếng động khẽ vang lên từ phía sâu nhất của không gian phụ, kéo dài, lạnh lẽo như tiếng thở của quỷ dữ. Mọi ánh mắt dồn về đó, nín thở chờ đợi.
Bên ngoài, tiếng còi xe, ánh đèn thành phố Tân La vẫn nhấp nháy xa vời. Nhưng bên trong, ranh giới giữa người và dị năng tiếp tục rạn nứt, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai dám bước tiếp.
Mộc Lam lặng lẽ rút thêm một tấm bùa, tay run nhưng ánh mắt không còn sợ hãi. Bạch Hy nâng chuông bạc, Lạc Thư nắm chặt tay Trịnh Dạ, Tiểu Tinh bám sát sau lưng.
Cánh cửa không gian phụ hé mở, bóng tối trào ra, lạnh lẽo và đầy đe dọa. Ở đó, một hình hài khổng lồ bắt đầu cựa mình, chuẩn bị bước ra khỏi giấc ngủ dài.
Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.