Âm thanh cào cấu vang lên khắp căn phòng. Bóng tối từ không gian phụ tràn ra, mùi lạnh lẽo thấm qua da thịt, len lỏi vào tận xương tủy. Lạc Thư cảm giác rõ rệt từng sợi tóc gáy dựng đứng, linh cảm nguy hiểm dồn dập thúc giục cậu phải hành động.
Dưới lớp ánh sáng vàng nhạt của bùa chú Mộc Lam vừa ném, hình hài lạ lùng bắt đầu hiện lên rõ nét trong bóng tối—không hẳn là người, cũng chẳng phải quái vật. Những đường nét vặn vẹo, khuôn mặt mờ nhòe liên tục biến hóa, như thể hàng trăm ký ức đau đớn đang tranh nhau thoát khỏi lớp da người mỏng manh ấy.
Trịnh Dạ bước lên chắn trước mặt Lạc Thư, cơ thể bán trong suốt hòa vào bóng tối. Mộc Lam không rời mắt khỏi bùa chú, tay lăm lăm thêm hai tấm, lẩm bẩm chú ngữ. Bạch Hy đứng chếch bên phải, chuông bạc rung khe khẽ, từng vòng sáng bạc rải xuống nền nhà như sương mù.
Tiểu Tinh nép sát sau lưng Lạc Thư, run bần bật. Cô bé nhìn chằm chằm vào sinh vật đang trồi lên, mắt mở to sợ hãi: “Chị ơi, nó không phải người… Nó khóc… nhưng không có nước mắt…”
Lạc Thư cảm nhận rõ những làn sóng cảm xúc hỗn loạn phát ra từ thực thể kia. Đau đớn, giận dữ, tuyệt vọng, tất cả đan xen, như tiếng gào thét bị bóp nghẹt dưới lớp da chưa kịp hình thành. Dị năng “Đồng Cảm Thấu Thị” trong cậu tự động bật mở, từng mảnh ký ức xa lạ chớp lên, rồi tan biến.
Một luồng khí lạnh lướt qua. Hình hài kia đột ngột nhào tới, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không kịp theo dõi. Trịnh Dạ phản ứng ngay lập tức, bóng tối cuộn lại thành tấm khiên chắn trước mặt cả nhóm. Cú va chạm khiến không gian rung chuyển, bóng tối nứt ra như mặt kính bị đập mạnh.
Bên trong, đôi mắt không hình dạng của sinh vật ấy xoáy sâu vào Lạc Thư. Một giọng nói mơ hồ vang vọng, như hàng trăm người cùng thì thào bên tai: “Ngươi là ai… Ký ức của ta… ở đâu…”
Lạc Thư giật mình, chân lùi một bước. Dị năng trong cậu tự động dẫn truyền, kéo theo những hình ảnh chập chờn—cảnh một cô bé bị nhốt trong căn phòng tối, tiếng gào khóc, bàn tay ai đó lạnh buốt áp lên trán, những ống tiêm cắm sâu vào da thịt, rồi tất cả bị xé nát bởi một dòng điện sáng rực.
Cậu cố giữ bình tĩnh, gắng kéo ý thức trở lại thực tại. Trịnh Dạ ghì chặt vai cậu, giọng trầm thấp: “Đừng để nó kéo em vào. Giữ vững tâm trí.”
Bạch Hy nhận thấy nguy cơ, vội đánh chuông mạnh hơn. Âm thanh ngân dài, làn khói bạc cuộn lại, ép chặt lấy sinh vật kia. Nhưng nó chỉ hơi khựng lại, rồi tiếp tục gào thét, giãy giụa như bị thiêu đốt.
Mộc Lam nhìn sang, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt. Cậu rút bùa “Trấn Hồn”, tung lên, miệng lẩm nhẩm: “Chặn ký ức, khóa linh hồn, phong ấn dị thể, ngăn tà nhập thân!”
Bùa phát sáng, đập thẳng vào trán sinh vật. Nó rít lên, thân thể vặn vẹo dữ dội. Đúng lúc ấy, Lạc Thư cảm nhận một dòng lực kéo cực mạnh, như thể linh hồn mình bị hút vào một xoáy nước. Mọi tiếng động mờ dần, ý thức trôi tuột vào một không gian tối đen.
***
Cảnh vật xung quanh thay đổi, chỉ còn lại một vùng hỗn mang mờ ảo. Lạc Thư biết cậu đã rơi vào tâm trí của sinh vật kia—một nạn nhân, một bản sao thất bại bị “Hội Kính Ảnh” bỏ lại.
Không gian này lạnh lẽo, những bức tường xám bao quanh, trên nền đất lấm tấm vệt máu khô. Ở giữa phòng, một cô gái nhỏ ngồi co ro, hai tay bị trói bằng xích sắt. Mắt cô trống rỗng, môi run run, từng hơi thở như sắp tắt lịm.
Cạnh đó, Cố Thanh Đằng xuất hiện trong bộ áo blouse trắng, ánh mắt lạnh như băng. Ông ta không nói, chỉ lặng lẽ nhìn cô bé, rồi cầm chiếc bút máy ghi chép gì đó vào sổ tay.
Lạc Thư nhận ra đây là ký ức của nạn nhân—một trong những đứa trẻ bị đem làm vật thí nghiệm cho nghi lễ “Phản Chiếu Ý Chí”. Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, tủi nhục dội về, sắc nét đến mức Lạc Thư muốn hét lên.
Cố Thanh Đằng ra hiệu, hai người mặc áo choàng đen tiến lại. Họ cắm hàng loạt dây dẫn vào đầu, ngực, cổ tay cô bé. Một chiếc gương lớn được đặt đối diện, mặt kính phản chiếu khuôn mặt méo mó vì sợ hãi.
Ông ta nhẹ nhàng lên tiếng: “Con người chỉ là vật chứa. Ký ức, cảm xúc, dị năng… đều có thể tái lập, nếu biết cách bóc tách từng lớp.”
Cô bé khóc nấc, nhưng không ai để ý. Làn khói xám từ chiếc gương cuộn ra, bao phủ lấy đầu cô. Lạc Thư cảm nhận rõ cơn đau nhức nhối lan khắp não bộ, như từng tế bào bị xé nhỏ. Cảm giác ấy không phải của cậu, mà là từ nạn nhân—nhưng cậu cũng không thể tách rời.
Cố Thanh Đằng đặt tay lên đầu cô bé, nhắm mắt. Dị năng “Phản Chiếu Ý Chí” phát tác, hình ảnh trong gương biến thành một cơn lốc ký ức, cuốn cả Lạc Thư vào trong.
Tất cả những gì cô bé từng trải qua—bị bắt cóc, tra tấn, nhồi nhét ký ức giả, rồi lại bị rút cạn linh hồn—hiện lên rõ ràng. Đau đớn hơn cả, là khoảnh khắc cô bé nhìn thấy những bản sao khác—mỗi người đều mang khuôn mặt mình, nhưng ánh mắt lạnh lùng, trống rỗng như những cái xác không hồn.
Lạc Thư cố vùng vẫy, nhưng cảm xúc tuyệt vọng của cô bé quá mạnh, kéo cậu chìm sâu hơn vào bóng tối.
Đột ngột, Cố Thanh Đằng quay lại, nhìn thẳng vào mắt Lạc Thư. Ánh mắt ông ta xuyên qua mọi lớp ký ức, như thể đã biết cậu đang ở đây.
“Ngươi… là ai?” Giọng nói ấy vang lên, không phải hỏi cô bé, mà hỏi thẳng vào ý thức của Lạc Thư.
Lạc Thư choáng váng, cảm giác bị bóc trần. Dị năng của cậu run lên, méo mó như sắp vỡ. Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức xa xưa từ chính cậu cũng bị kéo lên—hình ảnh cha mẹ quỳ dưới ánh nến, máu chảy trên nền nhà, những câu chú cổ xưa vang vọng trong đầu.
Lạc Thư thấy mình nằm giữa vòng nghi lễ, máu đỏ thẫm nhuộm ướt áo. Giọng người lớn thì thầm: “Dị năng này… chỉ truyền cho người kế vị. Không được để lộ thân phận, không được để lộ khí tức, nếu không sẽ bị săn lùng.”
Cảnh vật lại vỡ vụn, trở về không gian thí nghiệm. Cố Thanh Đằng nhìn chằm chằm vào Lạc Thư, nở nụ cười lạnh lẽo: “Ngươi không thuộc về nơi này. Dị năng của ngươi… vượt ngoài quy tắc thông thường.”
Bỗng dưng, Lạc Thư cảm giác một sức mạnh khác trỗi dậy trong mình—không phải “Đồng Cảm Thấu Thị”, mà là một luồng khí nóng, dữ dội, như đang thức tỉnh. Ký ức về nghi lễ gia tộc, lời nguyền, và bản ngã thật sự cứ thế tràn về. Cậu bàng hoàng nhận ra: dị năng của mình không giống bất kỳ ai, mà có thể là mấu chốt của nghi lễ cổ xưa—nghi lễ đã khiến gia tộc cậu bị diệt vong.
Cảm giác ấy quá mạnh, khiến Lạc Thư gần như không thở nổi. Cậu cố gắng kiểm soát dị năng, rút ý thức trở lại thực tại. Nhưng Cố Thanh Đằng không buông tha, bóng dáng ông ta dần tan biến, chỉ còn lại câu nói vang vọng: “Hội Kính Ảnh cần một vật tế hoàn hảo. Ngươi… chính là mắt xích cuối cùng.”
***
Lạc Thư choàng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Trịnh Dạ vẫn giữ chặt vai cậu, ánh mắt đầy lo lắng. Mộc Lam thở phào, Bạch Hy lặng lẽ quan sát, còn Tiểu Tinh nhìn cậu chăm chú, mắt ướt nhòe.
Sinh vật kia nằm bất động trên nền nhà, thân thể bắt đầu tan rã thành từng mảng khói xám, hòa vào không gian. Ký ức đau đớn của nó đã được giải thoát, nhưng trong đầu Lạc Thư vẫn còn vang vọng những hình ảnh ghê rợn.
Trịnh Dạ cúi sát, hỏi nhỏ: “Em có sao không? Dị năng của em vừa rồi… biến đổi rất mạnh.”
Lạc Thư im lặng một lúc lâu, rồi khẽ đáp: “Em đã nhìn thấy… bên trong nghi lễ gia tộc. Có điều gì đó về dị năng của em, về nguồn gốc của tất cả chuyện này… Em không chắc mình là ai nữa.”
Mộc Lam nhăn trán, lo lắng: “Vậy… Hội Kính Ảnh thực sự dùng ký ức và dị năng để tạo bản sao à? Lúc nãy tớ thấy trong đầu lóe lên hàng loạt khuôn mặt giống nhau, đều tuyệt vọng như nhau…”
Bạch Hy đặt tay lên vai Lạc Thư, giọng trầm tĩnh: “Nếu ký ức của nạn nhân bị thao túng quá mức, linh hồn sẽ tan vỡ. Nhưng cậu còn giữ được ý thức, nghĩa là dị năng của cậu vượt ngoài khả năng kiểm soát thông thường.”
Tiểu Tinh nắm vạt áo Lạc Thư, thì thào: “Chị có mùi giống những người trong nghi lễ ấy… Nhưng chị khác họ… Chị không lạnh như họ.”
Lạc Thư lặng người. Cậu nhớ lại ánh mắt của Cố Thanh Đằng trong ký ức, cảm giác như bị nhìn xuyên thấu. Dị năng của cậu không đơn thuần là cảm nhận nỗi đau—mà còn có khả năng gắn kết, giải phóng, thậm chí là phá vỡ mọi rào cản ký ức.
Trịnh Dạ nói nhỏ, chỉ đủ bốn người nghe: “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Kết giới của Bạch Hy sắp tan. Nếu Hội Kính Ảnh phát hiện, tất cả sẽ bị truy sát.”
Mộc Lam vội thu dọn bùa chú, Bạch Hy thu hồi chuông bạc. Lạc Thư đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn trước. Cậu biết, từ giờ phút này, mọi điều cậu từng tin tưởng về bản thân đều trở nên mơ hồ.
Cả nhóm lặng lẽ rời khỏi căn phòng, len lỏi qua hành lang tối om. Tiếng còi xe ngoài phố đã xa dần, nhưng nỗi bất an vẫn bám riết.
***Ra khỏi không gian phụ, bốn người đứng lại bên một bức tường loang lổ ánh đèn đường. Gió đêm lạnh buốt, thổi táp vào mặt. Trịnh Dạ kiểm tra xung quanh, xác nhận không có ai bám đuôi.
Mộc Lam lục balô, rút ra hai viên thuốc màu xanh, chia cho Lạc Thư và Trịnh Dạ: “Thuốc hồi phục dị năng đấy. Uống đi, không thì ngất xỉu lúc nào không biết.”
Bạch Hy dựa lưng vào tường, mắt nhắm hờ. Cô khẽ hỏi: “Lạc Thư, cậu vừa thấy gì trong tâm trí nạn nhân?”
Lạc Thư cầm viên thuốc, ngần ngừ một lúc rồi uống. Cảm giác nóng ran lan khắp người, dị năng từ từ ổn định lại. Cậu đáp, giọng khàn đặc: “Em thấy Cố Thanh Đằng thao túng ký ức của họ. Ông ta dùng dị năng ‘Phản Chiếu Ý Chí’ để tách linh hồn, tạo ra những bản sao thất bại. Nhưng điều lạ là… ông ta nhận ra em, như thể biết em đang xâm nhập.”
Bạch Hy mở mắt, ánh nhìn sắc lẻm: “Dị năng của cậu có thể là loại ‘giao thoa’ hiếm gặp—vừa cảm nhận, vừa tác động lên ký ức, cảm xúc. Nếu đúng vậy, cậu chính là chìa khóa cho nghi lễ Thanh Tẩy Dị Năng.”
Trịnh Dạ siết nắm tay, ánh mắt như muốn giết người: “Không ai được động vào em. Nếu Hội Kính Ảnh biết, chúng sẽ làm mọi cách để bắt em về làm vật tế.”
Lạc Thư nhìn anh, cảm động nhưng cũng thấy nặng nề. Thân phận thật sự, nguồn gốc dị năng, tất cả đều là bí ẩn. Cậu nhớ lại nghi lễ đẫm máu đêm xưa, tiếng cha mẹ thì thầm, lời nguyền buộc phải giả nữ, phải che giấu khí tức. Liệu tất cả có phải chỉ để bảo vệ một dị năng, hay còn điều gì sâu xa hơn?
Mộc Lam phá tan bầu không khí nặng nề: “Hay là… chúng ta về nhà tớ đi? Nhà tớ có phòng tránh dị năng, an toàn tuyệt đối! Tớ có thể chế thêm bùa che giấu cho mọi người!”
Bạch Hy nhìn Lạc Thư, nhẹ nhàng nói: “Cậu nên nghỉ ngơi một đêm. Dị năng vừa rồi đã vượt quá giới hạn chịu đựng.”
Trịnh Dạ gật đầu: “Anh sẽ canh chừng.”
Lạc Thư không đáp, chỉ khẽ gật, ánh mắt hướng về phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng sáng đèn lấp lánh. Dưới lớp da người bình thường, những bí mật đen tối vẫn lặng lẽ bủa vây.
***
Đêm ấy, trong căn phòng nhỏ của Mộc Lam, không ai ngủ yên. Lạc Thư ngồi dựa cửa sổ, mắt nhìn ra ngoài, tay cầm chuỗi hạt gỗ cũ kỹ. Cậu nghĩ về nghi lễ cổ xưa, về những câu chú cha mẹ từng đọc, về ánh mắt lạnh lùng của Cố Thanh Đằng.
Trịnh Dạ ngồi sát bên, lặng lẽ quan sát từng cử động của cậu. Mộc Lam cuộn tròn trên đệm, nhưng mắt vẫn mở thao láo, miệng lẩm bẩm tính toán bùa chú mới. Bạch Hy dựa lưng vào tường, hơi thở đều đều, nhưng đôi mắt tím vẫn ánh lên tia cảnh giác.
Tiểu Tinh bỗng xuất hiện bên cửa sổ, ngồi vắt vẻo trên không, giọng thì thào: “Chị… có nhớ gì về mình không? Em hay mơ thấy một vòng tròn máu, rất nhiều người khóc…”
Lạc Thư giật mình, quay sang nhìn cô bé. Hình ảnh vòng tròn máu lóe lên trong ký ức, trùng khớp với nghi lễ gia tộc đêm xưa.
“Em cũng vậy,” cậu đáp khẽ, “Nhưng càng cố nhớ, càng thấy mọi thứ nhòe đi…”
Tiểu Tinh nghiêng đầu: “Em nghĩ… nếu tìm được nguồn gốc dị năng, chị sẽ nhớ lại hết.”
Lạc Thư mỉm cười buồn, siết chặt chuỗi hạt: “Nếu có thể…”
Gió đêm thổi qua khe cửa, mang theo âm thanh thì thầm mơ hồ. Ở đâu đó, tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai, vang vọng trong đêm tối. Ngoài kia, thành phố Tân La vẫn bừng sáng, nhưng bên dưới lớp da người, những cơn ác mộng chưa từng nguôi ngoai.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, Lạc Thư tỉnh dậy với cảm giác nặng nề. Dị năng trong cậu vẫn dao động bất ổn, như con thú bị thương đang tìm đường thoát thân. Trịnh Dạ đã dậy từ sớm, đứng ngoài ban công, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía chân trời.
Mộc Lam bận rộn pha trà, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Bùa che khí tức, bùa trấn sát, bùa ngụy trang… Cái nào cũng cần, chẳng biết đủ không…”
Bạch Hy lặng lẽ gấp lại tấm chăn, ánh mắt dịu dàng nhìn Lạc Thư: “Đêm qua cậu lại mơ thấy gì?”
Lạc Thư lắc đầu: “Không rõ. Chỉ nhớ có rất nhiều máu, tiếng khóc và… một chiếc gương lớn. Trong gương là khuôn mặt em, nhưng không phải em.”
Mộc Lam nghe vậy, lẩm bẩm: “Gương là pháp khí dùng để phản chiếu bản ngã. Có thể… Hội Kính Ảnh lợi dụng điều này để thao túng dị năng người khác.”
Trịnh Dạ quay vào, giọng dứt khoát: “Chúng ta phải tìm hiểu rõ nguồn gốc nghi lễ gia tộc em. Nếu không, sẽ mãi bị động trước Hội Kính Ảnh.”
Bạch Hy gật đầu: “Tôi biết một người có thể giúp. Giáo sư Dương Tùng—ông ấy từng nghiên cứu nghi lễ cổ của các dòng họ dị năng. Có thể ông ấy biết điều gì mà chúng ta chưa rõ.”
Lạc Thư chần chừ, rồi gật đầu. Dù trong lòng vẫn nặng trĩu, cậu biết mình không còn đường lùi. Dị năng của cậu—thứ được sinh ra từ máu, nước mắt và những lời nguyền cổ xưa—nay đã trở thành chìa khóa cho một cuộc chơi lớn hơn cả sinh mạng của bản thân.
Bên ngoài, tiếng còi xe vọng lên nhịp nhàng. Thành phố Tân La lại bắt đầu một ngày mới, nhưng trong lòng cậu, mọi thứ vẫn chìm trong bóng tối ngột ngạt.
***
Buổi chiều, cả nhóm lên đường đến khu nghiên cứu của giáo sư Dương Tùng. Trên đường đi, Mộc Lam không ngừng liến thoắng, kể về những vụ mất tích gần đây, về các bản sao thất bại bị phát hiện ở ngoại ô. Tiểu Tinh ngồi trên vai cậu, thỉnh thoảng thì thầm những câu khó hiểu, nhưng chẳng ai đủ sức hỏi han thêm.
Tòa nhà của giáo sư Dương Tùng nằm khuất giữa dãy phố cũ, cánh cổng sắt nặng nề đóng kín. Trịnh Dạ gõ cửa, một lúc sau, cánh cửa hé mở, giáo sư xuất hiện, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Các cháu đến rồi. Mau vào, đừng để ai nhìn thấy.”
Bên trong, phòng thí nghiệm đầy những sách cổ, bùa chú và thiết bị dị năng. Giáo sư Dương Tùng nhìn Lạc Thư thật lâu, rồi khẽ thở dài: “Ta đã đoán ngày này sẽ tới. Dị năng của cháu… không phải dị năng thường. Nó là phần còn lại của một nghi lễ cổ, từng được các dòng họ lớn tranh giành.”
Lạc Thư siết chặt bàn tay: “Cháu phải làm gì để ngăn Hội Kính Ảnh?”
Giáo sư nhìn sâu vào mắt cậu: “Chỉ có một cách—tìm lại ký ức thật sự của cháu, giải mã nghi lễ cổ. Nhưng phải nhớ, mỗi lần chạm vào ký ức, dị năng sẽ biến đổi, bản ngã của cháu có thể bị xé nát.”
Cả nhóm im lặng. Mộc Lam nuốt nước bọt, Bạch Hy nheo mắt suy tư. Trịnh Dạ nắm chặt vai Lạc Thư, như muốn truyền sức mạnh.
Giáo sư Dương Tùng lấy ra một chiếc gương nhỏ, đặt trước mặt Lạc Thư: “Đây là gương ‘Tịnh Tâm’. Nếu cháu dám nhìn vào, ký ức thật sẽ hiện lên. Nhưng phải chuẩn bị, vì thứ hiện ra… có thể không phải điều cháu muốn biết.”
Lạc Thư nhìn vào gương. Hình ảnh trong gương bắt đầu xoáy sâu, màu sắc mờ nhòe, những bóng người xuất hiện—cha mẹ, nghi lễ máu, những lời nguyền cổ xưa, tiếng khóc nức nở của hàng trăm linh hồn.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Mộc Lam reo vang. Một tin nhắn bí ẩn hiện lên: “Vật tế đã được lựa chọn. Hội Kính Ảnh sắp hành động. Hãy chuẩn bị.”
Không khí trong phòng trở nên nặng nề đến ngột ngạt. Lạc Thư nhìn sâu vào gương, lòng bàn tay lạnh toát. Dưới lớp da người, bản ngã thật sự đang trỗi dậy, kéo theo hàng loạt bí mật kinh hoàng chưa từng hé lộ.
Bên ngoài, trời bỗng đổ mưa, từng giọt nặng nề rơi xuống mái nhà, như tiếng bước chân của bóng tối đang tới gần.