Dưới Lớp Da Người

Chương 4: Gương Mặt Trong Bóng Tối

Gió lạnh buốt luồn qua khe phố, cuốn theo tiếng còi xe mỏng như tơ nhện. Nhóm Lạc Thư băng qua con hẻm tối, bóng đèn đường lập lòe trên đầu. Dưới chân, vũng nước phản chiếu khuôn mặt lo âu của từng người.

Trịnh Dạ đi đầu, dáng cao lớn sải bước dứt khoát. Mộc Lam bám sát, tay siết chặt balô, thỉnh thoảng ngoái lại phía sau như sợ có thứ gì bám theo. Lạc Thư lặng lẽ ở giữa, đôi mắt như hồ nước lặng sâu, vừa quan sát vừa cảm nhận những dòng cảm xúc chực vỡ trong không khí. Tiểu Tinh lẽo đẽo bên cạnh, bộ tóc tết nhẹ rung theo nhịp chân, ánh nhìn trong suốt như pha lê.

Bóng tối phía sau càng lúc càng dày đặc. Không gian xung quanh đột ngột nặng nề, như có lớp sương mờ vô hình ôm lấy cả nhóm. Mộc Lam khựng lại, giọng run run:

— Có… có ai thấy lạnh gáy không?

Tiểu Tinh rụt vào trong áo Mộc Lam, thì thào:

— Có thứ gì đó đang nhìn chúng ta…

Trịnh Dạ không nói, chỉ siết chặt nắm tay. Khí lạnh không phải thứ tự nhiên. Lạc Thư khẽ nhíu mày, cảm giác như có hàng trăm ánh mắt vô hình bủa vây. Đột nhiên, tiếng giày nện lộp cộp vọng từ cuối con hẻm. Một bóng người xuất hiện, mặt mũi khuất trong mũ trùm, phía sau lờ mờ có hai, ba dáng người khác nữa.

Trịnh Dạ đưa tay ra hiệu dừng lại. Mộc Lam nuốt nước bọt, vội rút một lá bùa từ balô, dán lên cổ tay mình.

Bóng người đầu tiên tiến lại gần, cất giọng khàn đặc:

— Lạc Thư, Trịnh Dạ, Mộc Lam. Các người không nên xuất hiện ở đây.

Trịnh Dạ lạnh lùng đáp:

— Hội Bóng Tối?

Không ai trả lời. Một kẻ trong nhóm đối phương rút ra một vật giống như ống kim loại, bấm nút. Không khí xung quanh rung lên, từng làn sóng lạnh buốt quét qua mặt da, khiến mọi giác quan như tê liệt.

Mộc Lam vội niệm chú, nhưng bàn tay bỗng dưng tê dại, miệng cứng lại, câu thần chú mắc nghẹn trong cổ họng. Tiểu Tinh cũng bị hút ngược ra phía sau, cơ thể trở nên mờ nhạt.

Trịnh Dạ lặng lẽ lùi về, kéo Lạc Thư sát mình. Ánh mắt anh tối lại, giọng trầm khàn:

— Chuẩn bị. Chúng ta không thoát nổi nếu cứ chạy.

Người phía trước tháo mũ trùm, để lộ khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt xám nhạt không chút cảm xúc.

— Hội Bóng Tối ra lệnh: giao nộp Lạc Thư. Kẻ chống đối sẽ bị xóa ký ức, hoặc tệ hơn.

Mộc Lam gào lên, giọng lạc đi:

— Muốn bắt thì bước qua xác tôi!

Trịnh Dạ quay đầu nhìn Lạc Thư, môi mím lại, trong mắt lóe lên tia quyết liệt. Anh thì thầm sát tai cậu:

— Nếu tôi ra hiệu, hãy nhắm mắt lại, đừng buông tay.

Lạc Thư chỉ kịp gật đầu. Ngay lúc đó, đám người áo đen đồng loạt lao tới. Không khí biến dạng, những đường bóng tối trườn dài trên mặt đất như xúc tu, quấn chặt lấy chân nhóm Lạc Thư.

Trịnh Dạ đột ngột nắm tay Lạc Thư, kéo cậu sát vào lòng. Cơ thể anh dần chuyển thành một khối mờ tối, ranh giới giữa hình và bóng mờ nhòe. Bóng tối quanh anh cuộn lên, nuốt trọn cả hai. Mộc Lam hét lên, nhưng cũng bị một bóng tối khác kéo đi, chỉ còn Tiểu Tinh quẫy đạp trong tuyệt vọng.

Bên trong lớp bóng tối đặc quánh, Lạc Thư cảm nhận rõ nhịp tim dồn dập của Trịnh Dạ. Không gian dường như bị bóp méo, mọi âm thanh đều chìm trong tiếng thở nặng nề. Cơ thể cậu như được ôm trọn trong một lớp vỏ mềm lạnh.

Trịnh Dạ thì thầm:

— Đừng rời tay.

Lạc Thư gật đầu, mắt nhắm lại. Cậu cảm thấy làn da mình chạm vào da Trịnh Dạ. Dị năng "Đồng Cảm Thấu Thị" vô thức trỗi dậy, kéo cậu chìm vào dòng ký ức lạnh giá.

***

Một căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng nhạt. Trịnh Dạ lúc ấy còn rất trẻ, ngồi co ro trong góc phòng, hai tay ôm chặt đầu gối. Trên sàn, những vết máu khô loang lổ. Tiếng la hét, tiếng roi quất, tiếng người đàn ông rít lên bên tai:

— Kẻ yếu chỉ đáng bị vứt bỏ!

Trịnh Dạ không khóc, chỉ cắn răng đến bật máu. Bóng người cao lớn đứng trước mặt, ánh mắt lạnh lùng như băng đá. Đó là ông chủ cũ, thủ lĩnh tổ chức dị năng – người đã biến Trịnh Dạ thành một công cụ giết chóc.

Ký ức loang ra, những hình ảnh rời rạc: bàn tay Trịnh Dạ dính máu, đôi mắt trống rỗng khi phải kết liễu một người bạn cùng lứa; những đêm dài không ngủ, tiếng gào thét trong mộng; cái ôm vụng về của một người đàn bà vô danh, lời thì thầm "tha thứ cho con" vang lên rồi tan biến trong tiếng súng nổ.

Nỗi đau đó, sự cô độc đó, Lạc Thư cảm nhận như chính mình đang chìm trong vực sâu. Cậu choàng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra, ngực nhói lên từng cơn.

***

Bóng tối tan dần. Trịnh Dạ mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Anh vẫn ôm chặt Lạc Thư, giọng khàn:

— Thấy gì rồi à?

Lạc Thư không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu. Ánh mắt hai người giao nhau trong giây lát, một khoảng lặng đặc quánh tràn qua. Trịnh Dạ buông tay, xoay người đối mặt với nguy hiểm đang tới.

Bên ngoài, đám người áo đen đã tụ lại, kẻ sử dụng dị năng thao túng bóng tối đang cố xé toạc lớp phòng ngự Trịnh Dạ tạo ra. Mộc Lam vật lộn, mặt mũi tái mét, miệng lẩm nhẩm thần chú, nhưng bùa chú không phát huy tác dụng giữa vùng năng lượng hỗn loạn này.

Tiểu Tinh vật vờ như sắp tan biến, đôi mắt mở to hoảng sợ.

Trịnh Dạ cắn răng, ánh mắt như ánh dao chém ngang bóng tối. Anh thì thầm, giọng trầm thấp:

— Các người muốn thấy địa ngục thật sự?

Bóng tối quanh anh bỗng trào lên dữ dội, lan rộng ra cả con hẻm. Bóng đèn đường phụt tắt, mọi thứ chìm trong màu đen đặc. Từng mảng bóng tối hóa thành hình người, lao tới tấn công nhóm áo đen. Tiếng la hét vang lên, những thân hình bị nuốt chửng, biến mất như chưa từng tồn tại.

Mộc Lam tranh thủ kéo Tiểu Tinh chạy về phía Lạc Thư, miệng thở hổn hển:

— Trịnh Dạ, cậu… cậu định làm gì vậy?

Trịnh Dạ không đáp. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, bóng tối quanh thân như muốn nuốt trọn cả chính anh. Lạc Thư nhận ra, mỗi lần Trịnh Dạ vận dụng dị năng đến cực hạn, phần nhân tính của anh lại bị nuốt dần bởi chính bóng tối ấy.

Một kẻ áo đen thoát được, rút ra một viên cầu nhỏ, bóp chặt. Tia sáng xanh lóe lên, đâm xuyên lớp bóng tối, phóng về phía Lạc Thư. Trịnh Dạ xoay người che chắn, bóng tối trong cơ thể anh cuộn lên, hấp thụ hết năng lượng lạ, nhưng đổi lại, sắc mặt anh nhợt nhạt đi thấy rõ.

Kẻ áo đen gào lên:

— Hắn là dị năng hệ Hấp Hồn! Không được tiếp xúc gần!

Đồng bọn hắn lập tức lùi lại, rút vũ khí chuyên dụng. Lạc Thư nhìn Trịnh Dạ, bàn tay cậu run nhẹ. Trong khoảnh khắc, cậu muốn ôm lấy anh, muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ im lặng.

Tiếng còi xe cảnh sát lại vang lên ở đầu hẻm. Đám người áo đen trao đổi ánh mắt, rõ ràng không muốn bị phát hiện. Một tên ném ra mấy quả cầu khói, bóng tối và khói hòa quyện, che kín tầm nhìn.

Trịnh Dạ nhìn Lạc Thư, ra hiệu:

— Chạy đi, tôi sẽ chặn bọn chúng.

Mộc Lam lắc đầu lia lịa:

— Không được! Cậu vừa mới…

Lạc Thư kéo tay Mộc Lam, ánh mắt kiên quyết:

— Ở lại chỉ khiến anh ấy càng nguy hiểm hơn. Chúng ta phải tìm đường thoát, rồi quay lại cứu Trịnh Dạ.

Trịnh Dạ gằn giọng:

— Đi mau! Tôi sẽ tìm các cậu sau.

Không còn lựa chọn, Lạc Thư kéo Mộc Lam và Tiểu Tinh lẩn vào một khe hẻm nhỏ, biến mất trong làn khói đen. Bóng tối sau lưng như cánh cửa khổng lồ khép lại, chôn kín mọi âm thanh.

***

Cả ba men theo ngõ nhỏ, lách qua những bức tường ẩm thấp phủ rêu, chạy mãi cho đến khi tiếng ồn phía sau chìm hẳn. Tiểu Tinh th* d*c, ôm chặt chân Mộc Lam.

Mộc Lam mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực:

— Chúng ta phải quay lại cứu Trịnh Dạ. Nhưng… cậu ấy có thể chống lại cả Hội Bóng Tối không?

Lạc Thư ngồi xuống, hơi thở đều dần. Trong đầu cậu, dư âm ký ức của Trịnh Dạ vẫn chưa tan: những mảng tối, tiếng roi, ánh mắt lạnh lùng, nỗi đau câm lặng. Cậu siết chặt tay, cảm giác đau buốt lan khắp các ngón.

— Trịnh Dạ không dễ gục ngã đâu — Lạc Thư nói nhỏ. — Nhưng chúng ta cần viện trợ, hoặc ít nhất phải biết rõ Hội Bóng Tối còn bao nhiêu người, năng lực của họ ra sao.

Tiểu Tinh nhỏ giọng chen vào:

— Tớ… tớ có thể đi do thám! Nhưng chỉ được một lúc thôi, nếu gặp thứ gì mạnh quá thì tớ sẽ bị tan biến…

Mộc Lam xoa đầu Tiểu Tinh, dịu dàng:

— Đừng mạo hiểm. Chúng ta phải tìm người có thể giúp, hoặc ai đó am hiểu về các nghi lễ cổ. Nhất là chuyện “Thanh Tẩy Dị Năng”…

Lạc Thư chợt nhớ tới ánh mắt tím bí ẩn từng nhìn mình qua cửa sổ nhà kho. Một cái tên chợt lóe lên:

— Bạch Hy.

Mộc Lam tròn mắt:

— Cô gái tóc trắng mắt tím ấy? Nhưng… cậu chắc có thể tin cô ta không?

Lạc Thư đáp, giọng chắc nịch:

— Cô ấy là bán nhân, không thuộc phe nào. Quan trọng hơn, cô ấy có thể nói chuyện với linh hồn. Nếu ai đó từng chứng kiến nghi lễ “Thanh Tẩy Dị Năng”, linh hồn họ vẫn còn vương vấn đâu đó trong thành phố này.

Mộc Lam gật đầu, ánh mắt bừng lên tia hy vọng. Cậu lục tìm trong balô, rút ra một lá bùa định vị:

— Tớ từng gắn bùa theo dõi lên áo khoác của Bạch Hy, phòng khi cần nhờ vả. Nếu cô ấy còn quanh đây, có thể lần ra dấu vết.

Lạc Thư chăm chú nhìn Mộc Lam thao tác, trong lòng thấp thỏm. Bạch Hy là một ẩn số, vừa nguy hiểm vừa hấp dẫn. Sự xuất hiện của cô có thể làm thay đổi cục diện, nhưng cũng có thể đẩy nhóm vào nguy hiểm lớn hơn.

Mộc Lam đốt bùa, đọc chú. Một làn khói tím bay lên, cuộn thành hình một đóa hoa nhỏ, chập chờn rồi lao đi theo hướng con ngõ phía tây. Tiểu Tinh reo lên:

— Hoa linh dẫn đường! Mau đuổi theo!Cả ba chạy theo làn khói tím, băng qua những dãy nhà thấp, vượt qua cầu thang xi măng tróc lở, đến một khu tập thể cũ kỹ, nơi ánh đèn vàng hắt hiu qua cửa sổ vỡ.

Trong căn phòng tầng ba, Bạch Hy đứng bên cửa sổ, mái tóc trắng dài xõa xuống lưng. Đôi mắt tím ánh lên vẻ u sầu xa vắng. Khi nhóm Lạc Thư xuất hiện, cô chỉ liếc qua, không tỏ ra ngạc nhiên.

— Các người đến rồi.

Lạc Thư nhìn thẳng vào mắt Bạch Hy, không né tránh:

— Chúng tôi cần giúp đỡ. Trịnh Dạ bị Hội Bóng Tối vây bắt, nghi lễ “Thanh Tẩy Dị Năng” sắp diễn ra. Cô có thể giúp chúng tôi truy tìm manh mối không?

Bạch Hy lặng lẽ rót trà, đặt ba chiếc chén lên bàn. Giọng cô vang lên khẽ như gió lùa qua cửa kính:

— Trịnh Dạ sẽ không chết đâu, ít nhất là đêm nay. Nhưng để cứu anh ta, các người phải trả giá.

Mộc Lam nuốt nước bọt, lo lắng hỏi:

— Giá gì?

Bạch Hy nhếch môi, nụ cười vừa lạnh lùng vừa chua xót:

— Chỉ cần một phần ký ức đau thương. Linh hồn người chết không tự nhiên mà nói thật, phải có vật dẫn.

Lạc Thư gật đầu:

— Nếu đó là cách duy nhất, tôi chấp nhận.

Bạch Hy không nói gì thêm, rút ra một viên ngọc nhỏ đặt giữa bàn. Viên ngọc phát sáng, những làn khí trắng bốc lên, cuộn xoáy quanh căn phòng. Tiểu Tinh run rẩy, rúc vào lòng Mộc Lam.

Bạch Hy đặt tay lên viên ngọc, nhắm mắt lại. Không khí trở nên lạnh lẽo, mùi hương nhang thoang thoảng. Lạc Thư cảm nhận rõ luồng năng lượng lạ len vào tận sâu trong trí nhớ mình, kéo lên những mảng ký ức đau đớn đã chôn giấu.

Một bóng người từ từ hiện lên bên cạnh Bạch Hy. Đó là một linh hồn nữ trẻ tuổi, mặt mũi mờ nhạt, đôi mắt trũng sâu đầy sợ hãi. Bạch Hy khẽ hỏi:

— Ngươi từng tham gia nghi lễ “Thanh Tẩy Dị Năng” ở trường Trung học Tân La, đúng không?

Linh hồn run rẩy, giọng nói như vọng từ nơi xa xăm:

— Tôi… tôi chỉ là người bị chọn… Bọn họ bắt tôi… đưa vào phòng tối… có một chiếc gương lớn… Những người mặc áo đen đọc chú, ánh sáng trắng tràn ra… Tôi đau đớn… rồi mọi thứ tắt lịm…

Lạc Thư chen vào, giọng nhẹ nhàng:

— Cô có nhớ ai là người chủ trì nghi lễ không? Có dấu hiệu gì đặc biệt?

Linh hồn lắc đầu, nước mắt rơi lã chã:

— Tôi chỉ nhớ một người đàn ông tóc bạc, mắt lạnh như băng… Ông ta cầm một chiếc gậy bạc, đầu gậy khắc hình con rắn quấn quanh…

Bạch Hy mở mắt, viên ngọc tắt dần ánh sáng. Linh hồn tan đi trong làn khói mỏng, để lại căn phòng lạnh ngắt. Bạch Hy quay sang Lạc Thư:

— Đó là Cố Thanh Đằng. Gậy bạc của ông ta là vật dẫn cho nghi lễ. Muốn phá nghi lễ, phải hủy cây gậy đó.

Mộc Lam ghi chép lia lịa, ánh mắt sáng lên:

— Nếu có vật dẫn, tớ có thể chế ra bùa phá vỡ kết giới! Nhưng… còn Trịnh Dạ thì sao?

Bạch Hy lặng thinh một lúc, rồi đáp:

— Trịnh Dạ mang trong mình phần bóng tối bị phong ấn. Nếu bị dồn đến chân tường, anh ta sẽ đánh đổi cả linh hồn để cứu các người. Đừng để điều đó xảy ra.

Tiểu Tinh run rẩy, thì thào:

— Nếu linh hồn bị bóng tối nuốt trọn… sẽ không bao giờ quay lại được nữa…

Lạc Thư nhìn Bạch Hy, đôi mắt sâu thẳm:

— Cô có thể liên lạc với linh hồn của người trong tổ chức Hội Kính Ảnh không? Có cách nào biết được nơi tổ chức nghi lễ?

Bạch Hy gật đầu, lấy ra một sợi tóc trắng dài, buộc quanh cổ tay Lạc Thư:

— Đây là “Dẫn Hồn Tơ”. Khi gần đến nơi có linh hồn từng tham gia nghi lễ, sợi tơ này sẽ nóng lên. Nhưng nhớ, không được để nó chuyển sang màu đen, nếu không sẽ kéo cả nhóm vào cõi chết.

Mộc Lam thở phào:

— Tớ sẽ chuẩn bị bùa phòng thân. Nhưng… cậu có chắc muốn đi tiếp không, Lạc Thư? Nếu chúng ta thất bại, mọi người đều sẽ trở thành bản sao dị năng, mất hết ý chí…

Lạc Thư siết chặt sợi tơ trên cổ tay, ánh mắt sáng lên quyết liệt:

— Tôi không cho phép mình lùi bước. Nếu không đối mặt, chẳng còn gì để bảo vệ nữa.

Bạch Hy đứng dậy, khoác áo khoác dài, lạnh lùng ra hiệu:

— Đi thôi. Cố Thanh Đằng đang chờ các người. Đêm nay, nghi lễ có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.

***

Cả nhóm rời khu tập thể, men theo hướng sợi tơ dẫn đường. Không khí ngoài phố càng lúc càng lạnh, bóng đêm như dày thêm từng lớp. Sợi tơ trên tay Lạc Thư nóng dần, ánh sáng trắng chuyển sang màu xám tro.

Mộc Lam đi sát Lạc Thư, thì thào:

— Tớ nghe nói “Thanh Tẩy Dị Năng” không chỉ xóa năng lực, mà còn có thể đảo ngược ký ức, biến mọi người thành những con rối không linh hồn…

Tiểu Tinh nắm tay Mộc Lam, đôi mắt to tròn ánh lên sợ hãi:

— Nếu bị bắt, tớ có bảo vệ được cậu không?

Mộc Lam mỉm cười, xoa đầu Tiểu Tinh:

— Cậu chỉ cần ở cạnh tớ là đủ rồi.

Bạch Hy đi đầu, dáng cao gầy lướt nhanh như bóng ma. Đôi mắt tím thỉnh thoảng liếc nhìn Lạc Thư, khó đoán ẩn ý.

Ánh sáng từ các biển hiệu ven đường hắt lên mặt nhóm người, mỗi người một nỗi niềm riêng. Lạc Thư bước chậm lại, mắt nhìn vào khoảng không phía trước, trong đầu văng vẳng tiếng roi, tiếng th* d*c của Trịnh Dạ, cùng nỗi cô độc dai dẳng như bóng tối bám riết.

***

Một tiếng nổ nhỏ vang lên phía trước, mùi khét lẹt lan trong không khí. Bạch Hy dừng lại, tay giơ lên ra hiệu im lặng. Cả nhóm nấp vào góc tường, quan sát.

Phía trước là một tòa nhà bỏ hoang, cửa kính vỡ nát, ánh sáng xanh lập lòe bên trong. Có hai kẻ áo đen đứng gác, tay cầm vũ khí dị năng. Sợi tơ trên tay Lạc Thư lập tức nóng rực, ánh sáng chuyển dần sang vàng nhạt.

Mộc Lam thì thầm:

— Đây là điểm tập kết của Hội Kính Ảnh. Nếu muốn vào, phải qua hai tên đó.

Bạch Hy rút ra một chiếc chuông bạc nhỏ, lắc nhẹ. Âm thanh vang lên lanh lảnh, hai kẻ gác cửa bỗng chốc ngã vật xuống, đôi mắt mở to vô hồn.

— Linh hồn bị rút tạm thời, chỉ trong ba phút — Bạch Hy lạnh lùng nói. — Mau vào.

Cả nhóm lẻn vào tòa nhà, bước qua hành lang tối om, thỉnh thoảng vang lên tiếng r*n r* mơ hồ. Sợi tơ trên tay Lạc Thư nóng như lửa, ánh sáng quặn lại thành từng đợt.

Trong căn phòng lớn cuối hành lang, ánh sáng trắng bừng lên. Cây gậy bạc đặt giữa phòng, xung quanh là vòng tròn ma pháp vẽ bằng máu. Trên bệ đá, một bóng người bị trói chặt — Trịnh Dạ, mặt mày tái nhợt, mắt nhắm nghiền, cơ thể bị khóa bằng những sợi xích đen sì.

Cố Thanh Đằng đứng bên cạnh, tay cầm gậy bạc, ánh mắt lạnh lùng như đá. Lữ Ngọc và Trần Vũ đứng phía sau, mỗi người một vẻ.

Cố Thanh Đằng cất giọng đều đều:

— Các ngươi đến đúng lúc lắm. Bắt đầu nghi lễ đi, Lạc Thư. Cậu là mảnh ghép cuối cùng.

Bạch Hy siết chặt chiếc chuông bạc, Mộc Lam lặng lẽ đặt bùa lên tay. Tiểu Tinh bám sát sau lưng, đôi mắt mở to sợ hãi.

Lạc Thư bước lên một bước, giọng bình tĩnh:

— Nếu muốn nghi lễ diễn ra, phải hỏi xem tôi có đồng ý không đã.

Cố Thanh Đằng mỉm cười nhạt:

— Cậu không còn quyền lựa chọn nữa. Ta cần ký ức của cậu, cần nỗi đau của cậu để hoàn thiện bản sao dị năng.

Trịnh Dạ mở mắt, ánh nhìn giao với Lạc Thư. Trong mắt anh, một tia sáng bừng lên, như muốn truyền đi điều gì đó. Lạc Thư hiểu ý, khẽ gật đầu.

Mộc Lam vung tay ném bùa, Bạch Hy rung chuông bạc. Lữ Ngọc vung tay, kết giới giấc mộng phủ xuống. Trần Vũ lao tới, dị năng bùng phát thành luồng sáng đỏ rực.

Bóng tối, ánh sáng, tiếng chuông, tiếng hét hòa vào nhau, căn phòng trở thành chiến trường hỗn loạn. Sợi tơ trên tay Lạc Thư cháy sáng rực rỡ, rồi đột ngột chuyển sang màu đen nhánh.

Không gian vỡ vụn, bóng tối cuộn trào như nước lũ. Lạc Thư cảm giác mình bị hút vào một thế giới khác, mọi thứ quay cuồng trong màn đêm vô tận.

Đúng lúc ấy, một bàn tay lạnh buốt nắm lấy tay cậu. Đôi mắt tím của Bạch Hy lấp lánh trong bóng tối, giọng nói vang lên xa xăm:

— Lạc Thư, đừng đánh mất bản thân. Chỉ cần cậu còn ý chí, sẽ không ai có thể biến cậu thành bản sao.

Tiếng gậy bạc gõ xuống sàn đá, âm vang như sấm. Cố Thanh Đằng cất giọng trầm trầm:

— Nghi lễ bắt đầu. Đêm nay, dưới lớp da người, sẽ chỉ còn lại những con rối biết vâng lời.

Mọi thứ chìm vào bóng tối đặc quánh. Trịnh Dạ vùng vẫy, ánh mắt đỏ rực, bóng tối quanh anh cuộn lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Lạc Thư nhắm mắt lại, cảm nhận một dòng chảy ấm nóng trào dâng trong lồng ngực. Cậu biết, nếu mình gục ngã, tất cả sẽ kết thúc tại đây.

Ở rìa cuối của ý thức, một giọng nói vang lên — không biết là của ai, nhưng đầy kiên định:

— Đừng để bóng tối quyết định số phận. Hãy nhớ, dưới lớp da người, còn có trái tim không thể bị xóa bỏ.

Bên ngoài, thành phố Tân La vẫn tiếp tục quay cuồng trong đêm. Nhưng phía trong căn phòng nghi lễ, mọi ranh giới giữa sáng – tối, người – dị nhân – linh hồn đã bắt đầu tan chảy, mở ra cánh cửa không ai biết sẽ dẫn đến đâu…