Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh buốt lẫn mùi sắt của máu chưa kịp khô. Tiếng cười vừa dứt, bóng áo choàng đen đã biến mất như tan vào khoảng tối. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lạc Thư cảm nhận rõ từng nhịp tim của mình, đập dồn dưới làn da mỏng manh. Cậu lùi lại, ép lưng vào tường, mắt đảo quanh, tay vẫn giữ chặt tấm ảnh đã cũ. Trịnh Dạ bước lên, chắn trước cậu, ánh mắt sắc như lưỡi dao vừa rút khỏi bao. Mộc Lam thận trọng rút ra một tờ bùa, môi mím lại, kính cận phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt le lói từ điện thoại.
Đột nhiên, phía cuối nhà kho vang lên tiếng động lạ – tiếng kéo lê chân trên sàn bê tông, nặng nề và chậm rãi. Cả ba lập tức nín thở, ánh mắt hướng về góc tối. Một bóng người bước ra, loạng choạng như vừa tỉnh dậy sau một cơn mê dài. Đó là một học sinh – nam, đồng phục lấm lem, tóc bết dính vào trán, hai mắt vô hồn đến rợn người. Gương mặt cậu ta méo mó, làn da xám xịt như phủ một lớp bụi mỏng.
Lạc Thư siết chặt lấy tay áo Trịnh Dạ. Mộc Lam hít sâu, thì thầm:
— Đó… đó là Hạo Dương. Cậu ấy mất tích từ tuần trước, cả trường đi tìm…
Trịnh Dạ không rời mắt khỏi bóng người kia, trầm giọng:
— Cẩn thận. Có gì đó rất sai.
Hạo Dương dừng lại giữa sàn nhà, đầu nghiêng lệch một bên, miệng mấp máy những câu vô nghĩa. Đột nhiên, cậu ta ngước mắt nhìn thẳng vào nhóm Lạc Thư. Đôi mắt ấy, lạnh ngắt, không hề có chút cảm xúc con người. Một nụ cười méo xệch chậm rãi hiện lên trên môi Hạo Dương, rồi cậu ta cất giọng khàn đặc, lặp đi lặp lại như một con rối:
— Mọi ký ức sẽ được thanh tẩy… thanh tẩy… thanh tẩy…
Mộc Lam rùng mình, lùi lại, lẩm bẩm:
— Không ổn rồi… Có mùi dị năng rất mạnh, nhưng không phải loại tôi từng thấy…
Lạc Thư nhắm mắt, tập trung cảm nhận. Khi Hạo Dương tiến lại gần, cậu đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào cổ tay đối phương. Một luồng lạnh buốt xuyên qua, mang theo hàng trăm mảnh ký ức vỡ vụn: tiếng la hét, ánh đèn chớp tắt, bóng người đeo mặt nạ bạc, rồi tất cả tan thành khói đen. Đằng sau lớp ký ức ấy là một vực sâu – trống rỗng, không còn một tia sáng nào của ý thức thật sự.
Cậu rụt tay lại, th* d*c. Trịnh Dạ lập tức kéo Hạo Dương ra xa, dùng sức mạnh của mình bao phủ quanh thân đối phương, tạo thành lớp bóng tối dày đặc như kén tằm. Thế nhưng Hạo Dương lại cười phá lên, giọng cười the thé, rồi bất ngờ giật tung lớp bóng tối, lao về phía nhóm.
Cùng lúc, Mộc Lam ném ra một lá bùa, miệng lầm rầm đọc chú. Bùa phát sáng, tạo thành một vòng tròn vàng nhạt trên sàn. Hạo Dương vừa chạm vào, lập tức co giật, hai mắt trợn trừng. Nhưng chỉ một tích tắc, cậu ta phá vỡ vòng bùa, động tác cứng nhắc như bị điều khiển bởi một bàn tay vô hình.
— Dị năng thao túng ký ức… — Lạc Thư lẩm bẩm, mắt không rời đối phương.
Trịnh Dạ gằn giọng:
— Cậu ta không còn là chính mình nữa. Có lẽ chỉ là vỏ bọc bên ngoài.
Mộc Lam bật khóc, giọng run lên:
— Cậu ấy từng giúp tôi, bây giờ… bây giờ lại thế này…
Tiểu Tinh xuất hiện lặng lẽ bên vai Mộc Lam, đôi mắt to tròn nhìn chăm chăm vào Hạo Dương, thì thào:
— Trong người cậu ấy có cái gì đó… không phải hồn người… nó giống như bóng của một ý chí khác.
Lạc Thư nghe xong, cảm thấy lạnh toát sống lưng. Cậu lùi lại, kéo Mộc Lam về phía mình.
— Hạo Dương, nghe tôi nói, cậu còn nhớ gì không? — Lạc Thư cất giọng dịu dàng, thử kéo lại ý thức của cậu bạn.
Hạo Dương dừng lại, đôi mắt lay động một thoáng, rồi lại lạnh băng. Cậu ta lặp lại câu nói cũ, nhưng lần này, giọng nói hòa trộn hai âm sắc, một nam một nữ, như có hai linh hồn cùng tồn tại trong thân xác ấy:
— Mọi ký ức… sẽ được phản chiếu… mọi ý chí… đều phải phục tùng.
Đúng lúc ấy, một vết nứt nhỏ hiện lên trên cổ Hạo Dương, máu nhỏ thành giọt, trông như một con rối bị bung chỉ. Không khí trong nhà kho bỗng đặc quánh mùi sắt. Trịnh Dạ nhíu mày, tiến lên chắn hẳn trước Lạc Thư, giọng trầm thấp:
— Chuẩn bị. Tôi sẽ đánh ngất cậu ta, đưa ra ngoài. Đừng để bản thân bị cuốn vào dị năng này.
Mộc Lam vội vàng rút thêm một tờ bùa, dán lên trán Hạo Dương. Tiểu Tinh vươn tay, thổi nhẹ, tạo thành làn khói mờ mịt bao quanh đối phương.
Hạo Dương gào lên một tiếng chói tai, toàn thân co giật mạnh. Trong giây phút đó, Lạc Thư nhìn thấy hàng loạt mảnh ký ức thoáng qua trong mắt cậu ta: hình ảnh cha mẹ, bạn bè, sân trường, rồi cuối cùng là một căn phòng tối, nơi Cố Thanh Đằng ngồi trước gương, bàn tay chạm vào thái dương Hạo Dương, thì thầm điều gì đó không nghe rõ.
Cảm giác đau nhói xuyên qua đầu, Lạc Thư bật lùi về phía sau, máu trào ra khóe miệng. Mộc Lam hoảng hốt:
— Lạc Thư! Cậu bị sao vậy?
Cậu lắc đầu, lau vội vết máu, giọng khàn đặc:
— Không sao… Tôi thấy được ký ức của cậu ấy. Có ai đó… đã cấy vào đầu Hạo Dương một bản sao ký ức, nhưng đồng thời xóa sạch mọi cảm xúc thật. Dị năng này… có thể phản chiếu, bóp méo ý chí con người.
Trịnh Dạ liếc nhìn Lạc Thư, ánh mắt thoáng lo lắng. Anh siết chặt nắm đấm, thấp giọng:
— “Phản Chiếu Ý Chí”… Dị năng của Cố Thanh Đằng. Hắn không chỉ thao túng ký ức mà còn tạo ra những bản sao dị năng từ nỗi đau, sự sợ hãi của mục tiêu. Chúng ta phải phá vòng thao túng này trước khi Hạo Dương hoàn toàn biến mất.
Tiếng bước chân vang lên từ phía cửa kho, nhịp đều, nhẹ như không chạm đất. Cả nhóm lập tức quay lại. Lữ Ngọc xuất hiện – dáng người mảnh mai, áo mưa đen phủ kín, tóc rũ che nửa khuôn mặt. Đôi mắt nâu sẫm của bà dừng lại trên Hạo Dương, rồi chuyển sang Lạc Thư, khóe môi nhếch nhẹ.
— Thật hiếm khi thấy các em hợp tác ăn ý đến vậy. Nhưng tiếc là, mọi cố gắng đều vô ích thôi.
Trịnh Dạ lập tức đứng chắn phía trước, giọng lạnh băng:
— Bà đến đây để làm gì?
Lữ Ngọc điềm tĩnh đáp, ánh mắt không hề dao động:
— Đưa “bản sao” về với chủ nhân của nó, đồng thời, kiểm tra xem “Chìa khóa Cảm Xúc” thật sự mạnh đến đâu.
Bà ta đưa tay, đầu ngón tay vẽ thành hình cung giữa không trung. Một làn sương mỏng lan tỏa, phủ lên Hạo Dương. Cậu ta như bị rút cạn sinh khí, toàn thân run bần bật, hai mắt trợn trừng.
Mộc Lam hét lên, rút ra một lá bùa đỏ thẫm, ném thẳng về phía Lữ Ngọc. Lữ Ngọc vươn tay, bùa lập tức hóa thành tro bụi giữa không trung. Bà ta thở dài, giọng nhẹ bẫng nhưng lạnh lẽo:
— Bùa chú trẻ con, vô dụng với tôi.
Tiểu Tinh bám chặt lấy vai Mộc Lam, thì thào:
— Đừng nhìn vào mắt bà ấy… sẽ bị cuốn vào mộng.
Lạc Thư nắm tay Mộc Lam, kéo cậu lùi lại. Trịnh Dạ lao lên, hóa thành bóng tối, nhắm thẳng vào Lữ Ngọc. Nhưng ngay khi chạm tới, anh như va phải một bức tường vô hình. Lữ Ngọc không động đậy, chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên tia thương hại:
— Cậu từng là sát thủ của Hội Bóng Tối. Lẽ ra nên biết, bóng tối cũng chỉ là một giấc mơ chưa tỉnh.
Nói đoạn, bà đưa tay về phía Trịnh Dạ. Một làn sương trắng tỏa ra, cuốn lấy anh. Trịnh Dạ vùng vẫy, nhưng mỗi động tác đều như bị chậm lại, đôi mắt dần đục ngầu, ý thức trượt dài vào mê cung vô tận.
Lạc Thư nhìn thấy bóng tối nuốt chửng Trịnh Dạ, lòng đau như cắt. Cậu gào lên, lao đến, nhưng Lữ Ngọc đã giơ tay cản lại. Một áp lực vô hình đè lên ngực Lạc Thư, khiến cậu không thở nổi.
— Đủ rồi! — Mộc Lam hét lớn, hai tay bắt ấn, niệm chú. Một luồng sáng xanh bùng lên, đẩy lùi làn sương của Lữ Ngọc trong chớp mắt. Tiểu Tinh hóa thành hình bóng lớn, chắn trước ba người, đôi mắt phát sáng dữ dội.
Lữ Ngọc khựng lại, lùi về sau một bước. Bà nhìn Tiểu Tinh, ánh mắt thoáng kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, bà lấy lại vẻ điềm tĩnh, mỉm cười:
— Linh hồn này… thú vị thật. Có lẽ, ta nên lấy thử làm vật thí nghiệm mới.
Lạc Thư gắng gượng đứng lên, ánh mắt rực lên quyết tâm. Cậu bước tới, dừng trước mặt Lữ Ngọc, nói rõ từng chữ:
— Bà không thể điều khiển chúng tôi. Hạo Dương còn sống, tôi sẽ kéo cậu ấy trở lại.
Lữ Ngọc cười nhạt:
— Đừng ngây thơ. Một khi đã bị “Phản Chiếu Ý Chí” chiếm giữ, chỉ còn lại vỏ xác rỗng tuếch. Các em chỉ phí sức mà thôi.
Mộc Lam nghiến răng:
— Đừng coi thường người khác như thế!
Cậu rút một chiếc bình nhỏ từ balô, bên trong là một con bướm đen ngọ nguậy. Mộc Lam mở nắp, thả con bướm ra. Nó bay lượn quanh đầu Hạo Dương, để lại một vệt khói tím mờ ảo. Hạo Dương bất ngờ khựng lại, hai mắt trống rỗng chớp liên hồi, môi mấp máy:
— Lam… Lam… cứu tôi…Lạc Thư lao đến, đặt tay lên vai Hạo Dương, dồn toàn bộ dị năng vào. Một dòng cảm xúc mãnh liệt tràn qua: nỗi sợ, tuyệt vọng, giằng xé giữa hai bản ngã. Cậu cảm nhận được một mảnh ký ức còn sót lại, yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Lạc Thư thầm thì:
— Hạo Dương, cậu còn nhớ… ai là bạn của cậu không? Nhớ lại đi! Không ai có thể cướp mất ký ức của cậu!
Tiếng hét xé toạc không gian. Hạo Dương run rẩy, rồi gục xuống, máu rỉ ra từ mũi và tai. Lữ Ngọc cau mày, giơ tay định kết liễu, nhưng Tiểu Tinh đã kịp lao tới, hóa thành một làn khói trắng cuốn lấy Hạo Dương, kéo cậu lùi lại.
Trịnh Dạ vùng vẫy trong màn sương mộng, ánh mắt dần lấy lại thần sắc. Anh cắn mạnh vào môi, máu chảy ra, tỉnh lại một phần, rồi dùng hết sức, phá vỡ lớp sương, lùi về phía nhóm.
— Chạy! — Trịnh Dạ thét lên.
Nhưng cánh cửa nhà kho đã đóng sầm. Bóng tối dày đặc lại tràn vào. Từ bốn góc phòng, những bản sao dị năng khác lần lượt xuất hiện: cùng đồng phục, cùng khuôn mặt quen thuộc, nhưng ánh mắt đều trống rỗng, động tác máy móc như những con rối.
Lạc Thư cảm nhận rõ, mỗi bản sao đều mang trong mình một mảnh ký ức bị đánh cắp, một phần ý chí bị vặn vẹo thành công cụ của Hội Kính Ảnh. Cậu lùi lại, lưng chạm tường, bàn tay siết chặt tấm ảnh gia đình. Mộc Lam đứng sát bên, thì thào:
— Chúng ta bị vây rồi…
Lữ Ngọc bước lên, ánh mắt lạnh lùng:
— Không ai ra khỏi đây. Ta sẽ cho các em thấy, dị năng thực sự đáng sợ thế nào.
Bà vung tay, bóng tối trong kho tràn ngập, mọi vật thể đều méo mó, kéo dài như bị hút vào giấc mộng. Trịnh Dạ cố giữ tỉnh táo, hóa thành bóng tối, kéo Lạc Thư và Mộc Lam lùi sâu vào góc, nhưng những bản sao dị năng cứ tiến tới, đồng thanh nói:
— Thanh tẩy… Thanh tẩy… Mọi ký ức sẽ được phản chiếu…
Tiểu Tinh nhào tới, hóa thành hình dạng một con thú lạ, lao vào cản đường, nhưng bị một bản sao tóm lấy, bóp nghẹt trong tay. Mộc Lam hét lên, rút ra một tấm bùa cuối cùng, dán lên ngực Tiểu Tinh. Làn khói trắng phát nổ, Tiểu Tinh thoát ra, nhưng lập tức yếu đi thấy rõ.
Trong lúc hỗn loạn, Lạc Thư chạm vào một bản sao dị năng gần nhất, truyền dị năng qua. Dòng cảm xúc u tối, ký ức chồng chéo hiện lên: toàn là cảnh tra tấn, xóa ký ức, những khuôn mặt đeo mặt nạ bạc cười lạnh lẽo. Cậu cắn răng, dồn hết sức, cố kéo lại một tia sáng trong tâm trí bản sao, nhưng bị đẩy bật ra bởi sức mạnh dị thường.
Lữ Ngọc dõi theo, ánh mắt lóe lên một tia thích thú:
— Dị năng của cậu… vượt xa dự đoán. Đáng tiếc, lòng trắc ẩn chỉ khiến bản thân tổn thương thôi.
Bà vung tay, một làn sương mỏng cuốn lấy Lạc Thư, kéo cậu vào giấc mộng. Trong khoảnh khắc, Lạc Thư thấy mình đứng giữa cánh đồng tro tàn, những khuôn mặt quen thuộc lướt qua rồi tan biến. Tiếng gọi yếu ớt của em gái vang lên, rồi chìm vào tĩnh lặng.
Mộc Lam kêu lên thảm thiết, ném ra một chiếc la bàn phát sáng, cố gắng phá vỡ không gian mộng. Trịnh Dạ ôm lấy Lạc Thư, dùng dị năng bóng tối bao bọc cả hai, giữ lại chút ý thức cuối cùng.
Tiểu Tinh run rẩy, giọng thều thào:
— Không gian này… giống như… lồng kính… chỉ phản chiếu nỗi đau.
Mộc Lam lục lọi balô, lấy ra một lọ máu trâu, vẽ nhanh lên sàn một ký hiệu cổ. Cậu lẩm bẩm:
— Đừng sợ, tôi sẽ phá không gian này. Chỉ cần kéo dài thêm một chút nữa…
Lữ Ngọc nhíu mày, định can thiệp, nhưng từ phía ngoài vang lên tiếng động lớn. Cửa kho bật mở. Một người đàn ông vạm vỡ, râu quai nón, lao vào như cơn lốc – Vương Quý. Ông quát lớn:
— Tất cả dừng lại!
Ông vung tay, một luồng khí lạnh tỏa ra, đẩy lùi làn sương và những bản sao dị năng. Lữ Ngọc lùi lại, ánh mắt sắc lạnh, gằn giọng:
— Lại là lũ cảnh sát rác rưởi… Các người không cản được Hội Kính Ảnh đâu.
Vương Quý nắm chặt cây gậy đặc biệt, ánh mắt lóe lên sát khí:
— Hôm nay ta chỉ cần cứu người. Để xem ai dám động vào bọn trẻ trước mặt ta.
Bóng tối dần tan, giấc mộng vỡ vụn. Lạc Thư lảo đảo tỉnh lại, thấy Mộc Lam đang kéo mình đứng dậy, Trịnh Dạ dựa sát tường, thở hổn hển.
Những bản sao dị năng bị làn khí của Vương Quý áp chế, lần lượt gục xuống, tan thành làn khói xám mỏng. Lữ Ngọc nhìn quanh, nhận thấy tình thế bất lợi, khẽ hất cằm ra hiệu cho Hạo Dương. Đôi mắt Hạo Dương vụt sáng, lao về phía cửa, nhanh như bóng ma.
Trịnh Dạ định đuổi theo nhưng bị Lữ Ngọc ngăn lại. Bà lạnh lùng:
— Hẹn gặp lại. Dị năng của các em… sẽ không thoát khỏi số phận.
Nói dứt, bà hòa vào màn sương, biến mất trong tích tắc. Hạo Dương cũng mất hút sau cánh cửa sắt, để lại sàn nhà kho đầy vết máu và những mảnh bùa cháy dở.
Không gian lặng đi một lúc. Vương Quý bước tới, ánh mắt nghiêm nghị:
— Có ai bị thương không?
Mộc Lam ôm lấy Tiểu Tinh, nước mắt ràn rụa:
— Hạo Dương… cậu ấy… đã không còn là mình nữa.
Trịnh Dạ nhặt lên tấm ảnh gia đình rơi dưới đất, đưa cho Lạc Thư. Cậu đón lấy, im lặng lau qua vết máu trên mép ảnh, ánh mắt đầy day dứt.
Vương Quý nhìn quanh, giọng trầm lại:
— Bản sao dị năng… Đây là lần đầu tiên ta thấy thao túng ký ức tinh vi đến vậy. Hội Kính Ảnh đã đi trước một bước.
Lạc Thư ngẩng đầu, giọng khàn đặc:
— Chúng không chỉ thao túng ký ức. Chúng đang thử nghiệm trên người thật, tạo ra những bản sao không có linh hồn… Một đội quân dị năng hoàn toàn phục tùng ý chí chủ nhân.
Mộc Lam siết chặt tay:
— Nếu chúng làm được với Hạo Dương, sẽ có thêm nhiều người nữa… cả trường, cả thành phố đều có thể trở thành bản sao dị năng.
Trịnh Dạ nhìn Vương Quý, ánh mắt lạnh lẽo:
— Ông có cách nào bảo vệ những người còn lại không? Nếu không, chúng tôi sẽ tự tìm cách.
Vương Quý đáp, giọng cộc cằn nhưng thành thật:
— Ta sẽ báo lên cấp trên, nhưng các cậu phải cẩn thận. Hội Kính Ảnh không chỉ có Cố Thanh Đằng, mà còn cả những kẻ như Lữ Ngọc, Trần Vũ… Đừng tin bất cứ ai ngoài chính mình.
Lạc Thư lặng lẽ đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt vào những vệt sáng lẻ loi. Trong lòng cậu, một nỗi sợ âm ỉ dâng lên – không phải sợ kẻ thù, mà là sợ chính bản thân mình sẽ một ngày nào đó cũng bị bóp méo, trở thành một bản sao không cảm xúc.
Tiểu Tinh ôm lấy Mộc Lam, thì thào:
— Đừng buồn… tôi vẫn ở đây với cậu…
Mộc Lam gật đầu, nước mắt lăn dài trên má, nhưng ánh mắt sáng lên ý chí mới.
Trịnh Dạ đặt tay lên vai Lạc Thư, thì thầm:
— Đừng để chúng đánh cắp ký ức, cũng đừng để chúng bóp méo ý chí của mình. Anh sẽ không để em một mình đâu.
Lạc Thư khẽ gật đầu, môi mím lại. Cậu biết, trận chiến này mới chỉ bắt đầu. Hội Kính Ảnh đã lộ mặt, nhưng quy mô và âm mưu phía sau vẫn còn ẩn sâu dưới lớp da người bình thường.
Tiếng còi xe cảnh sát lại vang lên ngoài phố, hòa vào tiếng mưa rả rích. Cả nhóm rời khỏi nhà kho, bước vào màn đêm dày đặc, lòng mang theo nỗi day dứt và quyết tâm không để quá khứ bị xóa sạch.
Trên nóc nhà kho, một bóng người lặng lẽ quan sát, đôi mắt tím lóe lên trong bóng tối. Bạch Hy nhếch môi cười nhạt, thì thầm:
— Lạc Thư, trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu. Ai rồi cũng phải lựa chọn giữa ký ức và ý chí của chính mình.
Ở một nơi xa hơn, trong căn phòng kính bọc thép, Cố Thanh Đằng ngồi trước hàng chục tấm gương, ánh mắt lạnh như băng. Ông ta ghi chú điều gì đó vào cuốn sổ, rồi ngẩng đầu nhìn bản sao dị năng mới đang được tạo ra – khuôn mặt Lạc Thư hiện lên mờ ảo trong gương, nụ cười méo mó đầy ám ảnh.
Gió ngoài phố thổi qua, mang theo những lời thì thầm không rõ hình hài. Dưới lớp da người, bóng tối bắt đầu lan rộng, kéo theo những số phận chưa biết sẽ về đâu.