Dưới Ánh Đèn Đỏ

Chương 7: Những Manh Mối Lộ Diện

Minh Huy đứng đối diện với gã tội phạm, không chút do dự. Ánh đèn neon từ những quán bar gần đó hắt lên người họ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng. Gã tội phạm cười khẩy, ánh mắt đầy thách thức.

“Cậu nghĩ mình có thể làm gì? Một thằng nhóc như cậu chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong trò chơi này thôi,” gã nói, giọng khinh miệt.

“Có thể tôi chỉ là một mảnh ghép nhỏ, nhưng tôi sẽ không để ai làm tổn thương cô ấy!” Minh Huy gằn giọng, nắm chặt tay, chuẩn bị cho cuộc chiến.

Gã tội phạm tiến lại gần, bước chân vững chãi. Minh Huy cũng không chần chừ, anh lao về phía gã, một cú đấm mạnh mẽ. Nhưng gã nhanh chóng tránh được, đẩy anh ra. Cuộc chiến giữa họ diễn ra như một điệu nhảy, mỗi người đều tìm cách chiếm ưu thế.

“Cậu có biết kẻ nào đang điều hành tất cả không?” gã tội phạm hỏi, trong lúc hai người lao vào nhau, đấm và né tránh. “Cậu không thể chỉ dựa vào sức mạnh. Cậu cần thông tin.”

“Cần gì phải biết tên kẻ đứng sau, khi mà tôi có thể đánh bại mày ngay bây giờ?” Minh Huy đáp, giọng đầy quyết tâm. Anh cảm thấy adrenaline dâng trào, mỗi cú đấm như một cơ hội để bảo vệ Kim Liên.

Một cú đá từ gã tội phạm khiến Minh Huy loạng choạng, nhưng anh nhanh chóng lấy lại thăng bằng. “Cô ấy không phải là món đồ của mày!” Anh gầm lên, và dồn sức vào một cú đấm mạnh vào mặt gã, khiến gã lùi lại.

Kim Liên bên trong xe, nhìn cảnh tượng đầy lo âu. “Minh Huy! Cẩn thận!” Cô gọi, nhưng Minh Huy chỉ tập trung vào cuộc chiến.

Khi gã tội phạm chồm tới, Minh Huy cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một cú đấm trúng vào bụng gã khiến gã khụy xuống. “Mày không thể làm gì cô ấy!” Minh Huy hét lên.

Gã tội phạm gượng dậy, nụ cười đã tắt hẳn. “Cậu sẽ phải trả giá cho việc này,” gã nói, trước khi chạy trốn vào bóng tối.

Minh Huy thở hổn hển, nhìn theo gã. “Chạy đi đâu?” anh thì thầm. Nhưng anh không có thời gian để suy nghĩ. Kim Liên đã nhảy ra khỏi xe, mặt tái xanh.

“Cậu có ổn không?” Cô hỏi, lo lắng.

“Không sao,” Minh Huy đáp, cố gắng trấn an cô. “Nhưng chúng ta phải nhanh chóng tìm manh mối.”

Họ quay lại tìm kiếm trong bóng tối, nơi mà ánh sáng không thể soi rọi. “Có lẽ gã ta đã để lại một thứ gì đó,” Minh Huy nói, ánh mắt tìm kiếm xung quanh.

Một lúc sau, Kim Liên chỉ vào một mảnh giấy nằm trên mặt đất. “Cái này có vẻ quan trọng,” cô nói, nhặt lên và mở ra.

Minh Huy nhìn vào giấy, thấy có một địa chỉ và một cái tên. “Đây có thể là nơi mà gã ta hoạt động,” anh nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta phải đến đó ngay.”

“Cậu không sợ sao?” Kim Liên hỏi, vẻ ngần ngại.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Minh Huy trả lời. “Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, có thể sẽ không còn cơ hội nào nữa.”Họ nhanh chóng rời khỏi chỗ đó, lòng đầy quyết tâm. Địa chỉ dẫn họ đến một khu vực tối tăm và hoang vắng, nơi những âm thanh lạ lùng vang vọng giữa đêm khuya.

“Cậu có nghĩ rằng đây là chỗ đúng không?” Kim Liên hỏi, giọng run run.

“Chúng ta phải kiểm tra,” Minh Huy kiên định. “Bất kỳ manh mối nào cũng có thể giúp chúng ta.”

Họ đi vào khu vực đó, cảm giác hồi hộp lẫn sợ hãi xâm chiếm tâm trí. Bước từng bước, họ lắng nghe mọi âm thanh, mọi tiếng động. Một cánh cửa cũ kĩ đập vào mắt họ, Minh Huy gật đầu với Kim Liên, chỉ dẫn cho cô.

“Cẩn thận,” anh thì thầm, rồi đẩy cửa vào.

Bên trong là một không gian tối tăm, mờ mịt. Những bóng đen lấp ló phía xa, và một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc vào mũi. Minh Huy bật đèn pin, soi vào từng góc tối.

“Đừng đi quá xa,” Kim Liên nhắc, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng.

“Không sao đâu,” Minh Huy trấn an, nhưng trong lòng anh biết rằng họ đang ở giữa một cuộc chơi mạo hiểm.

Đột nhiên, ánh đèn pin chiếu vào một bức tường, nơi có những hình vẽ kỳ quái và những dòng chữ kỳ lạ. “Những thông điệp này…” Minh Huy nói, mắt anh sáng lên. “Có thể đây là dấu hiệu cho một đường dây tội phạm lớn hơn.”

Kim Liên lại gần, nhìn theo ánh sáng. “Cậu nghĩ gì về điều này?”

“Có thể chúng ta đã chạm vào một thứ gì đó lớn hơn chúng ta tưởng,” Minh Huy đáp, cảm giác hồi hộp dâng trào.

Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía sau. Minh Huy và Kim Liên quay lại, cảm giác căng thẳng bao trùm không gian. “Có ai đó!” Kim Liên thì thầm.

“Chuẩn bị sẵn sàng,” Minh Huy bảo, nắm chặt tay lại.

Một bóng người xuất hiện trong bóng tối, gã tội phạm mà họ đã đối mặt trước đó. “Tưởng rằng các ngươi sẽ không tìm ra,” gã cười, ánh mắt đầy mỉa mai.

“Đừng đến gần!” Minh Huy hét lên, nhưng gã đã quá gần.

“Chào mừng đến với thế giới của tôi,” gã nói, ánh mắt đầy thách thức. “Chúng ta sẽ có một cuộc nói chuyện thú vị.”

Kim Liên lùi lại, vẻ mặt hoảng sợ. Minh Huy chặn trước mặt cô, ánh mắt không rời khỏi gã tội phạm. Cuộc chiến chưa kết thúc, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn