Dưới Ánh Đèn Đỏ

Chương 6: Đối Đầu Đầu Tiên

Minh Huy và Kim Liên rời khỏi quán cà phê, nơi không gian yên tĩnh bỗng trở nên ngột ngạt trước sự căng thẳng giữa họ. Ánh đèn neon rực rỡ bên ngoài dường như chỉ làm nổi bật thêm những bóng tối đang bao trùm. Họ không còn thời gian để thảo luận lý do hay mục đích, mà phải nhanh chóng tìm cách thoát khỏi sự truy đuổi của những kẻ tội phạm.

“Chúng ta đi đâu bây giờ?” Kim Liên hỏi, giọng cô có chút lo lắng.

“Trước tiên, tìm một nơi an toàn đã,” Minh Huy đáp, ánh mắt anh quét xung quanh, sẵn sàng cho mọi tình huống.

Cả hai nhanh chóng bước ra khỏi khu vực đông đúc, len lỏi giữa những con hẻm chật hẹp. Tiếng động cơ xe hơi gầm rú phía xa khiến họ khẩn trương hơn. Minh Huy nắm chặt tay Kim Liên, kéo cô vào một góc tối, nơi chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đường.

“Cậu nghĩ họ sẽ tìm ra chúng ta không?” Kim Liên thì thầm, đôi mắt cô mở to, lộ rõ sự hoảng loạn.

“Nếu chúng ta không hành động nhanh, thì chắc chắn,” Minh Huy nói, giọng điềm tĩnh nhưng vẫn có phần lo lắng. “Nhưng đừng lo, tôi đã có kế hoạch.”

“Cậu luôn có kế hoạch, nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng hơn,” cô đáp lại, nụ cười châm biếm hiện lên trên môi, nhưng sự lo lắng vẫn không biến mất.

“Đừng đùa trong lúc này,” Minh Huy nhăn mặt. “Chúng ta cần tập trung.”

Một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau khiến cả hai quay lại. Một nhóm người lầm lũi xuất hiện, hình dáng to lớn và đáng sợ, ánh mắt họ lấp lánh sự hung hãn. Minh Huy không có thời gian để chần chừ, anh kéo Kim Liên chạy nhanh hơn.

“Chạy!” anh hét lên, dẫn đầu trong cuộc rượt đuổi.

Họ lao nhanh qua các ngõ hẻm, tim đập thình thịch. Kim Liên cố gắng theo kịp, nhưng cảm giác mệt mỏi bắt đầu dồn dập. “Cậu có chắc rằng chúng ta sẽ thoát được không?” cô thở hổn hển.

“Tin tôi đi,” Minh Huy đáp, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta chỉ cần tìm một nơi ẩn náu.”

Họ chui vào một cửa hàng cũ, nơi mà những đồ vật cũ kỹ chất đống. Minh Huy nhanh chóng tìm một góc khuất và kéo Kim Liên vào đó. Hơi thở của cả hai đều dồn dập, tiếng bước chân của kẻ truy đuổi vang vọng bên ngoài.

“Chúng ta phải nghĩ cách đối phó với họ,” Minh Huy nói, giọng khẽ lại, trong khi cố gắng bình tĩnh lại.

“Cậu có thể làm gì? Họ đông hơn chúng ta,” Kim Liên lo lắng.

“Chúng ta không cần phải đối đầu trực tiếp. Chỉ cần một chút thời gian và một kế hoạch thông minh,” anh trả lời, ánh mắt sáng lên với một ý tưởng. “Có một cửa sau trong cửa hàng này. Chúng ta có thể dùng nó để thoát ra.”

Kim Liên gật đầu, bắt đầu cảm thấy yên tâm hơn. “Cậu luôn có cách, đúng không?”

“Đừng khen tôi quá, sẽ khiến tôi tự mãn,” Minh Huy đáp, nụ cười châm biếm lướt qua môi anh. “Nhưng đúng là tôi có một vài chiêu.”

Họ lặng lẽ di chuyển về phía cửa sau. Mỗi bước đi đều như một cuộc chiến với lòng can đảm, nhưng ánh sáng hy vọng le lói phía trước. Khi đến gần, Minh Huy dừng lại, lắng nghe. Âm thanh bên ngoài đã gần hơn.

“Đợi một chút,” anh thì thầm. “Có vẻ như họ đã đến.”

Kim Liên nhìn Minh Huy, sự lo âu hiện rõ trên gương mặt. “Cậu định làm gì?”

“Chúng ta sẽ phải tạo ra một chút ồn ào để đánh lạc hướng họ,” Minh Huy quyết định. “Tôi sẽ mở cửa, còn cô thì chạy ra phía bên kia.”“Cậu điên à?” Kim Liên kêu lên. “Nếu cậu ở lại, làm sao có thể…”

“Không có thời gian để cãi cọ,” Minh Huy ngắt lời, sự quyết tâm trong ánh mắt anh khiến Kim Liên không thể phản đối. “Chạy đi. Tôi sẽ theo sau.”

Với một cú đẩy mạnh, Minh Huy mở cửa và lao ra ngoài, gây ra tiếng động lớn. Nhóm kẻ tội phạm lập tức chú ý, quay về phía anh. Minh Huy chạy một mạch, vừa né tránh vừa tìm kiếm cơ hội để Kim Liên có thể thoát ra.

“Chạy!” anh hô to, hy vọng Kim Liên nghe thấy và tìm được lối thoát.

Kim Liên không chần chừ, lập tức lao ra ngoài, hướng về phía ánh sáng. Minh Huy cảm nhận được ánh mắt của kẻ truy đuổi dõi theo mình, nhưng anh không quay lại. Mọi thứ lúc này chỉ cần một chút can đảm.

Đột nhiên, một cú va chạm mạnh khiến anh loạng choạng. Một trong những kẻ đuổi theo đã chạm vào anh, khiến Minh Huy lùi lại. “Đứng lại!” gã kêu lên, giọng trầm đục như sấm.

Minh Huy không còn thời gian để suy nghĩ. Anh đấm mạnh vào bụng gã, khiến gã khụy xuống. “Đừng có theo sau!” Anh hét, rồi quay người chạy tiếp.

Chạy, chạy mãi. Cuối cùng, Minh Huy cũng tìm thấy Kim Liên, đang đứng bên một chiếc xe hơi cũ kỹ, khuôn mặt đầy lo lắng. “Lên xe!” anh hô, mở cửa cho cô.

Cả hai nhảy vào trong, Minh Huy vội vã khởi động xe. Tiếng động cơ vang lên, nhưng không đủ mạnh để che lấp tiếng bước chân đang tiến gần. “Nhanh lên!” Kim Liên thúc giục.

Nhưng một bóng người lao tới, chặn đầu xe. Minh Huy không kịp phản ứng, đạp phanh lại. Gã tội phạm đứng đó, đôi mắt nảy lửa, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu.

“Xuống xe!” gã quát, giọng đầy đe dọa.

“Cậu có chắc rằng chúng ta không thể vượt qua?” Kim Liên hỏi, vẻ mặt đầy lo âu.

“Chỉ cần một chút thời gian,” Minh Huy trả lời, ánh mắt anh quyết đoán. “Để tôi xử lý.”

“Cậu đang làm gì vậy?” Kim Liên kêu lên khi thấy Minh Huy mở cửa.

“Tôi sẽ mua cho cô chút thời gian. Cô hãy chạy đi!” anh nói, rồi bước ra ngoài.

Kim Liên không thể tin vào mắt mình. “Minh Huy! Không!”

Nhưng anh đã bước ra ngoài, đối diện với gã tội phạm. “Đừng có động vào cô ấy!” Minh Huy hét lên, ánh mắt anh như lửa.

“Cậu nghĩ mình là ai?” Gã tội phạm cười khẩy, tiến gần hơn.

Minh Huy không do dự, anh lao về phía gã. Một cú đấm mạnh, nhưng gã cũng nhanh chóng phản công. Cuộc chiến bắt đầu, nơi mà lòng dũng cảm và sự thông minh được thử thách.

Kim Liên đứng bên trong xe, lòng đầy hoang mang. Liệu Minh Huy có thể đánh bại kẻ thù? Liệu họ có thoát khỏi cái bẫy này?

Mỗi giây trôi qua như một cuộc chiến sinh tử, và trong cái thành phố Ánh Đèn Đỏ này, không ai có thể đoán trước điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn