Minh Huy và Kim Liên đứng sững lại trước bóng dáng gã tội phạm, không khí trong căn phòng tối đột ngột trở nên căng thẳng. Gã cười khẩy, đôi mắt lấp lánh sự tự mãn. “Hóa ra hai người cũng không đến nỗi tệ khi tìm kiếm sự thật,” gã nói, giọng điệu đầy chế giễu.
“Đừng có đùa!” Minh Huy gằn giọng, không rời mắt khỏi gã. “Tại sao mày lại giết những người vô tội?”
“Vô tội?” Gã tội phạm nhếch mép. “Họ không phải là vô tội. Tất cả đều có lý do. Mỗi cái chết là một thông điệp. Một bài học.”
“Bài học?” Kim Liên không kìm được, bước lên một bước. “Mày nghĩ mình có quyền quyết định ai sống ai chết?”
“Quyền lực không phải là điều ta tự cho mình. Đó là thứ mà ta giành lấy,” gã đáp, ánh mắt tối tăm như những bí mật mà gã che giấu.
Minh Huy tiến lên, lòng quyết tâm trỗi dậy. “Mày đang chơi với lửa, và sớm muộn gì cũng sẽ bị thiêu rụi.”
“Chơi với lửa? Đúng vậy, nhưng ta đã quen với những cơn bão,” gã cười, giọng khinh thường. “Và giờ, ta muốn thử sức với cả hai người.”
Bất ngờ, gã lao tới, Minh Huy kịp thời né sang một bên. “Kim Liên! Lùi lại!” Anh hét lên, sau đó đấm mạnh vào mặt gã. Cú đấm khiến gã ngã xuống đất, nhưng ngay lập tức, gã bật dậy với vẻ điên cuồng.
“Chạy đi đâu?” Gã cười, vung tay lên, chuẩn bị tấn công.
Minh Huy không chần chừ, nhanh chóng đưa tay ra chắn, nhưng Kim Liên đã kịp thời kéo anh ra khỏi tầm nguy hiểm. “Chúng ta không thể đánh nhau ở đây! Hãy tìm cách thoát ra!” Cô thốt lên, ánh mắt rực lửa.
“Đúng vậy, chúng ta không phải là những kẻ ngu ngốc. Hãy chơi theo luật của ta,” gã tội phạm nói, đứng dậy, xoa xoa má đã bị đấm. “Các người sẽ phải trả giá cho sự can thiệp này.”
“Chúng tôi không sợ mày!” Minh Huy đáp, cảm giác hồi hộp dâng cao. “Mày không thể khống chế mọi thứ.”
“Thật ngây thơ,” gã tội phạm cười, rồi bất ngờ rút ra một con dao sắc bén. “Hãy xem ai sẽ sống sót trong cuộc chơi này.”
Kim Liên nắm chặt tay, không để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. “Chúng ta cần một kế hoạch,” cô nói, ánh mắt kiên định. “Không thể đơn giản như thế này.”
“Phải,” Minh Huy đồng tình, “Chúng ta cần phải tìm một cách để lật ngược tình thế.”
Gã tội phạm tiến lại gần, ánh mắt thách thức. “Hai người nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi đây sao? Thành phố này thuộc về ta, và mọi thứ sẽ kết thúc tại đây.”
“Hãy xem ai thắng,” Minh Huy nói, rồi quay sang Kim Liên. “Em có nhớ chỗ mà chúng ta vừa đi qua không?”
“Ý cậu là…?” Kim Liên hỏi, cảm giác hồi hộp dâng trào.
“Chúng ta sẽ dẫn hắn vào một cái bẫy,” Minh Huy trả lời, ánh mắt sáng lên với một kế hoạch bất ngờ. “Chỉ cần hắn đuổi theo chúng ta.”Gã tội phạm đang dần tiến tới, Minh Huy và Kim Liên nhanh chóng di chuyển, lén lút ra khỏi căn phòng. “Đi nào, nhanh lên!” Minh Huy thì thầm, cả hai chạy như bay qua những hành lang tối tăm.
“Cậu nghĩ hắn sẽ dễ dàng theo kịp chúng ta sao?” Kim Liên hỏi, hơi thở gấp gáp.
“Không, nhưng hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu,” Minh Huy đáp, cảm giác hồi hộp tăng lên từng giây.
Họ nhanh chóng tìm thấy một căn phòng khác, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. “Cửa này!” Minh Huy chỉ vào một cánh cửa nhỏ. “Chúng ta có thể trốn ở đây một lát.”
Họ vào trong, Minh Huy đóng cửa lại, hít sâu một hơi. “Chúng ta sẽ phải nghĩ ra một kế hoạch để đối phó với hắn.”
“Có lẽ chúng ta nên tìm cách gọi cho cảnh sát,” Kim Liên gợi ý.
“Không, không phải lúc này. Nếu gọi cảnh sát, gã sẽ biết và có thể chạy trốn,” Minh Huy nói, vẻ mặt căng thẳng. “Chúng ta phải tự mình giải quyết.”
“Nhưng chúng ta không có vũ khí,” Kim Liên nhấn mạnh, lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Đúng, nhưng chúng ta có trí óc,” Minh Huy đáp, tự tin. “Hắn không ngờ chúng ta sẽ phản kháng.”
Một âm thanh vang lên từ bên ngoài, gã tội phạm đang tìm kiếm họ. “Hãy ra đây! Tôi biết các người đang ở gần đây!” Gã gầm lên, giọng đầy tức giận.
“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” Minh Huy thì thầm, ánh mắt quyết tâm. “Sẵn sàng chưa?”
“Cậu đang có ý định gì?” Kim Liên hỏi, vừa lo lắng vừa hồi hộp.
“Chúng ta sẽ khiến hắn bất ngờ,” Minh Huy nói, nắm chặt tay. “Chỉ cần một cơ hội.”
“Cơ hội nào?” Kim Liên hỏi.
“Chúng ta sẽ khiến hắn nghĩ rằng chúng ta đã bỏ chạy,” Minh Huy trả lời, “Sau đó, chúng ta sẽ tấn công.”
“Được rồi,” Kim Liên gật đầu, “Tôi sẽ theo cậu.”
Minh Huy mở cửa từ từ, cả hai cùng nhau bước ra, lòng đầy quyết tâm. Họ biết rằng cuộc chiến này không đơn giản, nhưng họ đã sẵn sàng. Gã tội phạm vẫn đang tìm kiếm, không hề hay biết rằng mình đã rơi vào một cái bẫy.
“Hãy chuẩn bị,” Minh Huy thì thầm, khi cả hai lén lút tiến về phía gã tội phạm. Họ sẽ không để nỗi sợ hãi chi phối, và sẽ chiến đấu đến cùng để tìm ra sự thật.