Lục Trạc, anh cõng em về nhà được không?
Ngày trước, khi nói câu ấy, cậu chỉ là muốn an ủi Lục Trạc.
Nhưng bây giờ cậu thật sự không thấy đau nữa.
Chỉ là một vết nứt da nhỏ xíu trong ngày đông mà thôi, cho vào túi áo khoác của Lục Trạc sưởi một lát là hết, làm sao so được với những năm dài tháng rộng đầy những lần đau thắt tim gan cùng những cơn co rút bất lực đến tê người kia.
Cậu còn muốn hỏi nhiều lắm, muốn hỏi Lục Trạc dạo này thế nào, muốn hỏi tại sao hắn lại ở đây, muốn hỏi mấy năm qua hắn có bao giờ nhớ đến cậu không.
Nhưng lời vừa chạm đến môi, cậu bỗng hiểu vì sao trong phim, những người tái ngộ sau chia xa luôn chỉ lặng lẽ nhìn nhau mà chẳng nói nên lời.
Bởi vì muốn nói, lại không dám nói. Chỉ sợ một khi mở miệng, tất cả nỗi đau, nỗi nhớ và yêu thương đè nén bao năm sẽ xé toạc lớp vỏ trưởng thành mà cậu cố gồng lên rồi trào ra như đê vỡ không cách nào dừng lại.
Cậu chỉ có thể đỏ mắt ngước nhìn Lục Trạc, người thiếu niên trong ký ức cậu thật sự đã trở thành một người đàn ông trầm ổn, ngũ quan sắc lạnh sâu thẳm như đỉnh núi tuyết xa xăm.
Nhưng sao đôi mắt lạnh lẽo ấy cũng lại ươn ướt đỏ hồng nhỉ.
Lục Trạc hơi đỏ mắt, vươn tay ra, vẫn giống y hệt năm đó, vô thức vén nhẹ mái tóc trên trán cậu, nói khẽ: "Cao lên rồi."
"...Ừm." Giang Tự hít mũi, "Em một mét tám rồi."
Trong giọng còn xen chút tự hào trẻ con.
Quả nhiên vẫn là chàng trai Giang Ái Quốc đẹp nhất Nam Vụ cố chấp với chiều cao năm nào.
Lục Trạc bật cười nhẹ: "Ừ, sắp đuổi kịp anh rồi."
Họ nói những câu bình thường đến mức chẳng dính dáng gì đến nỗi đau, vậy mà Giang Tự lại thấy sống mũi cay xè.
Rõ ràng bao năm nay cậu đã không còn dễ khóc nữa, vậy mà sao vừa thấy Lục Trạc là lại giống như bị kéo ngược về tuổi mười mấy vậy?
Cậu sợ Lục Trạc nhìn thấy đôi mắt và chiếc mũi đỏ bừng c*̉a mình, bèn cúi gằm đầu xuống, thu ô lại, lí nhí nói: "Đâu có, anh vẫn cao hơn em nhiều lắm."
Hồi trước Lục Trạc tuy cao nhưng vẫn mang dáng vẻ gầy mảnh của thiếu niên, không tạo áp lực mạnh như bây giờ. Còn hiện tại, chỉ cần hắn đứng trước mặt, giương ô lên thì đến một vạt gió tuyết cũng chẳng thể chạm vào cậu.
Giang Tự còn định nói gì đó thì Lục Trạc đã mở lời trước: "Em vẫn còn đeo chiếc nhẫn này à?"
Động tác của Giang Tự khựng lại, ánh mắt rơi xuống ngón giữa tay trái.
Cậu suýt nữa quên mất trên tay mình vẫn còn đeo một chiếc nhẫn.
Vì bao năm nay cậu gần như chưa từng tháo ra, nó dần trở thành bộ phận của cơ thể, đến mức cậu cứ ngỡ lớp ngụy trang của mình hoàn hảo lắm, không ngờ lại bị một chi tiết nhỏ như thế bán đứng sạch.
Còn bàn tay đang cầm ô của Lục Trạc, trên ngón tay thon dài trắng lạnh kia lại trống trơn.
Tim Giang Tự lập tức rơi vào một nỗi bối rối lẫn chua xót khó gọi tên, như thể một đôi tình nhân đã chia tay từ lâu nhưng một người vẫn mãi không buông, còn người kia đã sớm bước tiếp.
Cậu hoảng hốt định bịa ra một lý do vừa hợp tình hợp lý, vừa không khiến đối phương thấy áy náy hay phiền lòng, nhưng có lẽ vì đã quá lâu không tranh biện với ai, đầu óc cậu rối như tơ, chẳng biết phải mở miệng từ đâu.
Đúng lúc ấy, một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Sếp Lục, cậu ra đây làm gì thế? Món vừa bưng lên, mọi người còn đang chờ cậu đấy."
Giang Tự như được giải thoát, vội ngẩng đầu lên.
Người đến là một cô gái mặc đồ công sở khoác áo phao, buộc tóc đuôi ngựa cao, mặt mộc, sạch sẽ, gọn gàng, vừa nhìn đã biết lanh lợi.
Cô nhìn sang Giang Tự qua vai Lục Trạc, thoáng sững lại vì bất ngờ trước vẻ ngoài của cậu rồi lập tức hỏi luôn: "Sếp Lục, cậu đẹp trai này là ai thế? Nhân viên mới của chúng ta à?!"
Lục Trạc còn chưa kịp đáp, Giang Tự đã vội vàng xua tay: "Không, không phải. Tôi chỉ là... là..."
Nói đến nửa thì nghẹn lại.
Cậu đột nhiên không biết phải giới thiệu quan hệ giữa hai người thế nào.
Nói "bạn học cũ" thì quá xa lạ.
Nói "bạn trai cũ" thì lại quá khó xử.
Cậu vừa không muốn làm phiền cuộc sống hiện tại của Lục Trạc, lại vừa tham lam không muốn mối quan hệ của họ bị gói gọn trong mấy chữ "bạn học" hay "bạn bè". Vậy nên cậu lại mím môi, cúi đầu.
Lục Trạc che ô, xoay đầu lại, bình tĩnh trả lời: "Cậu ấy tên Giang Tự. Là người thân thiết nhất với tôi từ nhỏ đến giờ."
Từ mà Lục Trạc dùng là "từ nhỏ", không hề có chữ "ngày trước".
Môi Giang Tự mím chặt đến mức trắng bệch.
Cô gái "à" một tiếng như hiểu ra: "Ồ, hóa ra là thanh mai trúc mã! Hai người tình cờ gặp nhau à? Vậy hay là vào ăn chung luôn đi?"
Cô nhiệt tình mời.
Giang Tự định từ chối, nhưng chịu không nổi sự nhiệt tình của cô và sự im lặng như thể mặc nhiên cho phép của Lục Trạc, cuối cùng cũng bị kéo vào phòng.
Bên trong có chục người, ai nấy trông đều trẻ trung, thông minh, thấy Lục Trạc bước vào, tất cả đều lễ độ chào một tiếng "sếp Lục".
Nhưng mà Lục Trạc tuổi còn trẻ, tốt nghiệp chưa đầy một năm, sao đã thành "sếp" rồi.
Giang Tự bị ấn ngồi cạnh ghế chủ vị của Lục Trạc, trong lòng lầm bầm một câu.
Nhưng Lục Trạc hình như đọc được suy nghĩ ấy, rót cho cậu một chén trà nóng, nói: "Chỉ là cái danh thôi. Công ty nhỏ, tiền trong tài khoản chẳng có bao nhiêu, nghèo rớt mùng tơi ấy mà."
Lục Trạc nói rất bình thản, gọn nhẹ.
Còn cô gái tên Trần Vi thì phản đối ngay: "Sếp Lục, cậu đừng có khiêm tốn trước mặt bạn thân nữa!"
Nói rồi cô quay sang Giang Tự, hứng khởi kể: "Để tôi kể cho cậu nghe nhé! Sếp Lục nhà bọn tôi đỉnh lắm, hồi đó cậu ấy giành được học bổng, nhập học với ba mươi vạn tiền thưởng. Vào trường một cái là học như lên đồng, năm ba lấy được song bằng, hè lại kéo cả mấy anh chị học cao học làm dự án suốt một mùa rồi đem đóng gói bán cho một tập đoàn lớn, chỉ vụ đó thôi c*̃ng đã được chia tiền mặt lên đến mấy chục vạn!"
Trần Vi không hề che giấu sự tán thưởng và ngưỡng mộ dành cho Lục Trạc: "Với lại, sau khi nhận được mấy chục vạn, cậu ấy cũng không hề buông thả mà dứt khoát dẫn bọn tôi lập nghiệp. Một năm cuối đại học, cộng thêm nửa năm sau tốt nghiệp, thế mà cậu ấy có thể làm ra một dự án lập trình mang tính đột phá, các công ty tranh nhau muốn mua. Lần này bọn tôi sang Nhật là vì có một tập đoàn lớn để mắt đến bằng sáng chế công nghệ đó, muốn bỏ giá cao để thu mua. Nếu giao dịch này thành, công ty chúng ta coi như đứng vững trong ngành, bọn tôi cũng thành nhóm sáng lập luôn. Cho nên đừng nhìn bọn tôi đa số lớn hơn Lục Trạc ba bốn tuổi, nhưng gọi một câu sếp Lục là cam tâm tình nguyện."
"Đúng đấy." Một chàng trai đeo kính cười nói, "Trước khi vào Bắc Đại, tôi vẫn luôn nghĩ mình là rồng trong loài người, chỉ đến khi gặp được Lục Trạc rồi mới biết thế nào mới gọi là thiên tài thật sự."
"Chỉ thiên tài thôi chắc?" Cậu đầu đinh bên cạnh phục sát đất, "Cậu ấy không chỉ giỏi mà còn liều mạng nữa, thú thật, tôi chưa từng thấy ai liều như Lục Trạc. Làm dự án với cậu ấy năm trăm ngày, tổng cộng cậu ấy chắc ngủ được hơn hai nghìn tiếng, còn ngủ trong phòng máy luôn. Ăn thì đồ ăn nhanh mì gói, ăn xong lại làm, làm xong tiếp tục làm. Mức độ liều mạng thế này, cả đời tôi chưa thấy ai thứ hai. Cũng may tôi mạng lớn, chứ yếu chút chắc bị cuốn chết lâu rồi."
"Nếu không có sếp Lục dẫn đầu liều chết như thế, làm gì có ngày hôm nay? Sau này khi ông cầm cổ phần gốc của công ty niêm yết, cứ ngồi đó mà cười đi!"
"Ờ đúng đúng! Cảm ơn sếp Lục đã dẫn tôi phát tài!"
"Nhưng chỉ phát tài thôi thì không đủ! Tôi bị cuốn đến mức chia tay cả bạn gái luôn rồi, không phải sếp Lục nên bồi thường cho tôi à?"
"Thôi đi, sếp Lục nhà chúng ta còn là chó độc thân, ông bảo cậu ấy lấy đâu ra mà bồi thường cho cậu một cô bạn gái? Với lại, người ta thích con trai mà, có phải mấy ông không biết đâu!"
"Xạo! Ai bảo sếp Lục độc thân? Sếp Lục nhà tôi tuyệt đối không độc thân nhé!"
"Sao ông biết?"
"Hôm đó tôi lén thấy Lục tổng nhắn WeChat cho bạn trai cậu ấy, tuy không thấy rõ nội dung, nhưng hai chữ bạn trai, tôi tuyệt đối không nhìn nhầm!"
Giữa mùa đông tuyết rơi, trong phòng riêng kiểu Nhật ấm áp, nồi sukiyaki bốc hơi nghi ngút trên bàn, mọi người nói chuyện rôm rả, vài chén rượu sake trôi xuống, lời cũng chẳng còn lọc qua đầu.
Họ đều là bạn học hoặc đàn anh đàn chị tốt nghiệp cùng năm, đều làm về kỹ thuật, lúc nói cười không cần để ý mấy phép tắc chốn công sở.
Họ chỉ coi mấy chuyện đó là chuyện cười để trêu chọc Lục Trạc.
Nhưng người nói vô tình, người nghe hữu ý, bàn tay đang ôm ly trà nóng c*̉a Giang Tự đã bấu chặt vào mặt sứ đến trắng bệch không còn một giọt máu.
Hóa ra, Lục Trạc đã có bạn trai rồi.
Thảo nào hắn không còn đeo nhẫn nữa, thảo nào hắn không đến tìm cậu.
Nhưng rõ ràng hộp kẹo Lục Trạc cho cậu, cậu đã sắp ăn hết, rõ ràng đóa hồng Jericho cậu vẫn luôn giữ, vẫn luôn chờ nó sống lại.
Vậy tại sao chỉ năm năm không gặp, Lục Trạc đã có người khác rồi.
Những cũng phải thôi, năm đó hai người thậm chí không gặp nhau lần cuối, cậu cứ thế mà sang Pháp, còn xóa WeChat của Lục Trạc. Bao nhiêu năm không gặp, không liên lạc... Người tốt như Lục Trạc, bên cạnh xuất hiện một mặt trời mới là chuyện quá đỗi bình thường.
Dù sao thì họ cũng đâu còn ở cái tuổi mười bảy, mười tám, đâu thể mãi tin vào những lời hẹn hay những câu chuyện cổ tích.
"Ờm, xin lỗi mọi người, tôi hơi mệt, không quấy rầy mọi người nữa. Mọi người cứ ăn uống vui vẻ nhé."
Giang Tự gần như bỏ chạy khỏi chỗ ngồi.
Cậu bước thật nhanh dọc hành lang phủ đầy tuyết, như sợ chỉ cần chậm một giây thôi là nước mắt sẽ rớt xuống ngay.
Khoảnh khắc cậu đứng dậy, Lục Trạc cũng lập tức bật người theo nhưng lại bị Trần Vi kéo lại, bối rối hỏi: "Cậu đẹp trai đó làm sao vậy? Là La Trọng nói hớ gì à?"
Lục Trạc chỉ để lại một câu "Tí nói sau" rồi vội vã đẩy cửa đuổi theo.
Mãi đến khi Giang Tự dừng lại trước cửa phòng mình, Lục Trạc mới kịp kéo lấy cổ tay cậu, nói: "Tự Tự, em nghe anh giải thích đã."
Lục Trạc rất hiếm khi gọi cậu bằng cái tên thân mật đó, nhưng mỗi lần gọi đều cực kỳ nghiêm túc và trịnh trọng.
Giang Tự không khỏi khựng lại, quay đầu.
Cậu vốn đã rất đẹp, nhiều năm trôi qua, nét trẻ con đã phai bớt, nhưng sự sáng trong và dịu dàng vẫn còn nguyên.
Lúc này đây trên gương mặt ấy là một đôi mắt đỏ hoe, mang theo tủi thân, vẻ mặt ấy khiến Lục Trạc vừa nhìn đã đau nhói đến nghẹt thở.
Hắn gấp gáp giải thích: "Cái người bạn trai kia thật ra là......"
Lời còn chưa dứt, cửa phòng sau lưng Giang Tự bật mở.
Alex vừa tắm suối nước nóng xong, còn chưa thay đồ, m*nh tr*n, chỉ quấn khăn tắm ngang hông, nhìn thấy cảnh trước cửa bèn chớp đôi mắt xanh trong veo: "Jiang, who is he?"
Giang Tự cũng không ngờ cửa vừa mở ra, đập vào mắt người ta lại là một cảnh nóng bỏng như thế, lập tức ngẩn người tại chỗ.
Ngón tay Lục Trạc đang nắm cổ tay cậu bỗng siết chặt đến phát run rồi buông ra, rơi xuống, thu lại vào túi áo khoác, hắn lạnh lùng nói: "Tôi là bạn học cũ của cậu ấy, tưởng cậu ấy đi một mình nên định mời đi ăn tối. Xin lỗi đã làm phiền."
Nói rồi hắn quay lưng trở lại hành lang, bước chân vẫn bình ổn cho đến khi biến mất ở khúc rẽ đầy tuyết, hòa vào ánh hoàng hôn cuối cùng.
Đến cuối cùng, Lục Trạc cũng không giải thích về người "bạn trai" kia.
Nhưng cũng đâu còn gì để giải thích nữa.
Trong những năm cậu xóa WeChat của hắn, hắn nhắn cho ai, gọi ai là "bạn trai", vì ai mà tháo nhẫn, cậu đều không biết.
Nhưng chắc chắn không phải vì cậu.
Cậu nên hiểu, cũng nên chấp nhận.
Lục Trạc vốn xứng đáng được yêu, cũng nên yêu một người tốt hơn.
Có lẽ người đó sẽ không cách xa hắn như cậu, không khiến hắn mệt mỏi kiệt sức, không khó chiều bướng bỉnh, không trẻ con như cậu năm nào, cũng sẽ không bỏ đi đến một nơi xa xôi, hơn nữa còn có thể ở bên Lục Trạc trong những ngày đêm bận rộn, cho cậu ấy sự ấm áp và an ủi tốt nhất.
Cậu đều hiểu hết.
Nhưng tại sao trái tim cậu lại đau đến vậy? Đau đến tê dại cả đầu óc, tứ chi như mất cảm giác, đến nỗi chỉ biết đứng đó, cúi đầu, nhìn từng giọt nước nứt vỡ rơi trên sàn gỗ, ngẩn ngơ nghĩ sao dưới mái hiên mà c*̃ng có mưa được nhỉ?
"Jiang, cậu khóc rồi."
Mãi đến khi Alex nói câu vừa rồi, Giang Tự mới sực nhận ra, à, thì ra mình đang khóc.
Cậu ngẩng đầu lên, mặc cho nước mắt cứ lần theo gò má rơi xuống, nghẹn ngào nói: "Alex, tôi thất tình rồi."
Alex: "?"
Giọng Giang Tự càng lúc càng nghẹn: "Tôi bị người ta đá rồi."
Alex: "??"
Giang Tự đã khóc đến nỗi chẳng còn ra hình dạng gì nữa: "Nhưng mà hình như tôi vẫn không thể thích ai khác được, tôi nên làm sao đây?"
Alex: "???"
Kể từ lần bị Giang Tự từ chối, cậu ta đã cực kỳ tự giác lùi về vị trí bạn bè, không vượt ranh giới, không có bất kỳ suy nghĩ hay hành động nào quá mức, chỉ vì cậu ta tôn trọng thứ cảm tình được Giang Tự cất giữ sâu trong lòng kia.
Nhưng cái thứ tình cảm mà Giang Tự nâng niu giữ gìn ấy sao có thể nói chia tay là chia tay được? Hơn nữa lại còn là Giang Tự bị đá? Trên đời này thật sự có người sẽ đá Giang Tự sao?
Não Alex như bị buộc cả trăm nút, nghĩ mãi cũng không thông.
Hơn nữa cậu ta chưa từng thấy Giang Tự khóc bao giờ. Trong ấn tượng của cậu ta, Giang Tự luôn là người đàn ông trưởng thành, dịu dàng, hay cười. Vậy mà giờ đây người ấy lại khóc tu tu như một đứa trẻ vừa uất ức vừa bất lực khiến Alex càng thêm cuống cuồng.
Đã thế tiếng Trung của Alex lại còn dở tệ, muốn an ủi cũng chẳng biết nói sao, cậu ta chỉ có thể vội vàng kéo Giang Tự vào phòng, đặt lên sofa rồi lục tung cả căn hộ để tìm rượu.
Trong đầu Alex chỉ nhớ có một câu thành ngữ Trung Quốc tên là "mượn rượu giải sầu", cậu ta không hiểu nghĩa cho lắm, nhưng nhìn chữ thì chắc là khi người Trung Quốc buồn thì phải uống rượu.
Vậy nên việc cậu ta cần làm bây giờ là cho Giang Tự uống rượu trước đã.
Nhưng lục cả căn phòng cũng chỉ thấy một chai vang đỏ trong tủ rượu.
Loại rượu nồng độ thấp thế này không biết có tác dụng gì không.
Nhưng Alex c*̃ng chẳng còn thời gian để cân nhắc, cậu ta nhanh chóng rót đầy một ly rồi cuống quýt đưa cho Giang Tự.
Giang Tự ngồi đờ trên sofa, nước mắt vẫn rơi, không nhìn, cũng chẳng còn cảm nhận được vị gì trên đầu lưỡi, cậu chỉ biết máy móc nhận lấy, máy móc đưa lên môi rồi máy móc uống cạn.
Rất đắng, rất chát, còn xen lẫn vị mặn.
Khó uống chẳng khác gì ly nước nho năm năm trước ở quán nướng ven đường.
Nhưng khi đó, dù có uống phải thứ khó uống như vậy, đã thế cậu còn vừa khóc vừa nổi cáu, làm ầm ĩ một trận, nhưng vẫn có Lục Trạc dỗ cậu, cõng cậu, đưa cậu về nhà, nhẹ nhàng chăm sóc.
Mà bây giờ thì chẳng còn ai nữa rồi.
Lục Trạc đã có bạn trai mới.
Rõ ràng trước đây chính cậu ấy là người bảo ăn xong viên kẹo này thì họ sẽ không bao giờ rời nhau nữa, bảo hoa hồng Jericho sẽ mãi theo gió tìm về nguồn nước, bảo sẽ không bao giờ lừa mình nữa, bảo anh sẽ mãi mãi thích em.
Lừa đảo, lừa đảo, Lục Trạc đúng là một tên lừa đảo!
Giang Tự từng nghĩ dù có xa nhau, họ cũng sẽ gặp lại, rồi sẽ đoàn tụ, rồi sẽ yêu nhau thêm lần nữa, cậu chưa bao giờ nói chia tay, cũng chưa bao giờ thực sự nghĩ rằng họ đã kết thúc, bởi vậy nên trong lòng cậu luôn giữ một tia hy vọng mỏng manh.
Nhưng bây giờ, ngay cả hy vọng cuối cùng ấy cũng đã vỡ vụn, năm năm giữa họ bỗng chốc biến thành một trò cười.
Tim Giang Tự đau đến mức co thắt, cậu lại nhận lấy ly rượu từ tay Alex rồi uống cạn.
Alex còn chưa kịp ngăn thì cậu đã tự rót thêm một ly.
Rồi mặc kệ Alex ngăn cản, cả chai vang đỏ bị cậu nốc sạch.
Mấy năm gần đây dạ dày Giang Tự vốn đã dễ kích ứng, vừa nốc rượu lạnh vào, bụng cậu cuộn lên như sóng cồn, cậu chống tay lên bàn trà, không nhịn được mà khụy xuống khô họng nôn khan.
Alex chưa từng thấy cậu như vậy, cuống quýt định chạy lại đỡ.
Nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào vai Giang Tự, cậu đã hất mạnh tay cậu ta ra: "Không được chạm vào tôi! Nếu không Lục Trạc sẽ ghen!"
Đôi mắt cậu vẫn đẫm lệ, ngước lên nhìn Alex bằng vẻ ngơ ngác đến đáng thương, thậm chí còn xen chút bướng bỉnh trẻ con.
Alex ngớ người: "Who is Lu... Lu what?"
"Lục Trạc!" Giang Tự bật thốt rõ ràng, "Lục Trạc! Người cao nhất, đẹp trai nhất trường tôi! Còn học giỏi nhất! Siêu siêu siêu tốt! Lục Trạc, bạn trai tôi! Cái người đó!"
Cậu nói từng chữ rõ ràng, câu cú thì lộn xộn, nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm túc như trẻ con nói thật.
Não Alex như muốn bốc cháy: "Lu... Lu... Lu what?? Your boyfriend??"
"Ừm!" Giang Tự gật đầu cái rụp. "Chính là người vừa đưa tôi về ấy! Cao cao! Đẹp đẹp! Da trắng trắng! Mặt trông y như ma cà rồng xấu xa!"
Alex: "......???"
Người đó chính là tên bạn trai nổi tiếng nhưng tạm thời phải chia xa của Giang Tự?
Nhìn qua thì đúng là một anh chàng châu Á cực kì đẹp, c*̃ng không lạ khi Giang Tự lại thích đến vậy.
Nhưng nếu họ đã gặp lại rồi, sao Giang Tự vẫn khóc thảm thiết như này?
"Giang Tự, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Cậu trai phương Tây luôn thẳng thắn hoàn toàn bối rối.
Đầu Giang Tự đã tê dại bởi men rượu, cậu lim dim mắt, nói: "Lúc nãy... lúc nãy..."
Nhưng cậu nghĩ mãi, nghĩ mãi mà vẫn không nhớ nổi.
Cuối cùng cậu chẳng thèm nghĩ nữa, bật dậy nói: "Ôi dào! Tôi cũng không biết lúc nãy đã xảy ra cái gì! Tôi chỉ biết bây giờ tôi phải đi tìm Lục Trạc thôi!"
Vừa dứt lời cậu đã loạng choạng đi ra cửa, nhưng vừa đứng lên chân đã đạp phải chai rượu dưới đất, cả người ngã phịch xuống nền, đầu gối đập xuống sàn vang một tiếng đau điếng.
Alex hoảng hồn, lập tức lao đến định đỡ cậu.
Nhưng cậu ta lại bị Giang Tự tự hất mạnh tay ra lần nữa: "Đừng chạm vào tôi! Tôi muốn đi tìm Lục Trạc!"
Cậu ngồi bệt xuống đất, ngẩng đầu lên, nước mắt không sao kìm được cứ thế tuôn rơi.
Tuy Alex chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng chỉ nhìn phản xạ bản năng cùng biểu cảm của Giang Tự trong khoảnh khắc ấy cậu ta cũng đủ nhận ra cậu khao khát gặp người tên Lục Trạc kia đến nhường nào, cũng khao khát đến nhường nào một cái ôm thuộc về người đó.
Dù chỉ với tư cách bạn bè, ánh mắt và dáng vẻ ấy cũng đã đủ khiến cậu ta đau lòng.
Alex chỉ có thể vội vàng gọi hai người bạn còn lại từ suối nước nóng riêng ra để trông chừng Giang Tự rồi hấp tấp mặc quần áo, lao tới quầy lễ tân, cuống quýt dùng tay chân ra hiệu hỏi họ có biết một người Trung Quốc rất cao ráo, đẹp trai tên là "Luzhuo" hay không.
Một người Pháp khoa tay múa chân tìm một người Trung Quốc với một người Nhật, độ khó của cuộc giao tiếp ấy hẳn có thể tưởng tượng được.
May thay, ngay lúc Alex gần như tuyệt vọng định bỏ cuộc, Trần Vi vừa hay ra quầy thanh toán, nghe thấy thì do dự hỏi: "Anh đang tìm một người mặc áo khoác đen, cao cao, tên là Lục Trạc phải không?"
Alex điên cuồng gật đầu: "Yes!"
Trần Vi vội quay lại, gọi người đang đứng hút thuốc ở cuối hành lang không xa: "Sếp Lục! Có người nước ngoài tìm cậu kìa!"
Lục Trạc nhàn nhạt ngẩng mắt lên, khi ánh nhìn chạm vào Alex thì khẽ khựng lại.
Rồi hắn nghe thấy Alex hoảng hốt hét lớn: "Giang Tự! Giang Tự! He needs your help!"
Giang Tự.
Ngay khoảnh khắc cái tên ấy lọt vào tai, Lục Trạc lập tức không còn màng đến bất cứ điều gì khác, hắn dập thẳng đầu thuốc trong tay, xoay người, lao nhanh về phía căn phòng trong ký ức.
Hắn không biết Giang Tự đã xảy ra chuyện gì, cũng không hiểu vì sao người đến tìm mình lại là Alex, hắn chỉ biết rằng, khi nghe thấy câu nói ấy, toàn bộ cơ thể hắn như bị bản năng chi phối, chỉ muốn chạy nhanh về phía Giang Tự.
Khi chạy tới trước phòng cậu, hắn đẩy mạnh cánh cửa trượt kiểu Nhật đang khép hờ ra, nhìn thấy người đang ngồi dưới sàn xắn ống quần, ôm chặt đầu gối đỏ bừng, mặt mũi đẫm nước mắt kia, hơi thở hắn chợt nghẹn lại, tim đau đến mức không chịu nổi.
Còn Giang Tự khi nghe tiếng cửa bị đẩy ra, trong khoảnh khắc mùi gió tuyết tràn vào căn phòng ấm áp cũng ngẩng đầu lên.
Rồi cậu nhìn thấy gương mặt Lục Trạc, gương mặt vì chạy vội mà không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mái tóc bị gió thổi rối nhẹ, chóp mũi ửng đỏ, từng luồng hơi nóng phả ra giữa môi răng, trong ánh mắt là đầy lo lắng, sốt ruột và xót xa.
Giống hệt như rất nhiều năm về trước, vào một mùa thu nào đó, khi cậu vô tình rơi xuống nước, khi ấy, Lục Trạc dưới lớp bình tĩnh điềm đạm che giấu cũng mang dáng vẻ thế này.
Thì ra, đây chính là Lục Trạc của cậu.
Người đối xử với cậu tốt nhất ở Nam Vụ, để tâm đến cậu nhất, quan tâm cậu nhất, cũng là người biết chăm sóc cậu nhất.
Vì thế, Giang Tự đã mạnh mẽ suốt bao nhiêu năm bỗng như quay trở lại thời thiếu niên mười mấy tuổi đầy nũng nịu, cậu nhìn Lục Trạc, ấm ức chớp mắt một cái, khẽ nói: "Đau..."
Sau đó cậu dang hai tay ra, hỏi: "Vậy nên Lục Trạc, anh cõng em về nhà được không?"