Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chương 63: Gặp lại

Như thể cả hai vẫn dừng ở tuổi mười tám, năm mà họ yêu nhau tha thiết.

Sau ngày hôm đó, Giang Tự đã nằm viện rất lâu.

Ai cũng biết vì sao, nhưng không một ai mở miệng.

Chỉ có một lần Giang Tự Lâm bay sang thăm đã xoa đầu cậu, nói: "Tự Tự, thật ra con vẫn có thể sống giống như trước kia."

Giang Tự khẽ cười: "Ba, con vốn dĩ vẫn như trước kia mà."

Cậu vẫn giống như trước đây, tin vào tình yêu, tin vào những điều đẹp đẽ, tin vào cổ tích và thích tất cả những thứ biết phát sáng.

Cậu thậm chí vẫn duy trì thói quen mỗi ngày bóc một viên kẹo, dù có vài viên đã quá hạn, cậu vẫn giữ lại giấy gói thật cẩn thận, như thể trong thẳm sâu nào đó, cậu vẫn ngoan cố đợi một ánh mắt thuộc về câu chuyện cổ tích của riêng mình.

Chỉ là bây giờ cậu đã hiểu, ngoài cổ tích ra, cuộc sống còn có quá nhiều điều không dễ dàng.

Vậy nên cậu cười nhiều hơn, dũng cảm hơn, tích cực làm việc tốt, đối xử với ai cũng chân thành, lại càng biết cảm thông với những khổ đau thật sự của người khác.

Cộng thêm gương mặt đẹp trời cho và tài năng nổi bật, vậy nên từ khi vào trường đến nay, cậu luôn được vô số người theo đuổi.

Nhưng cậu chỉ mỉm cười, nói: "Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi."

Cậu chưa từng phủ nhận xu hướng của mình, cũng chưa bao giờ phủ nhận rằng mình đang yêu một người.

Chỉ là suốt mấy năm ấy, cậu chưa từng về nước, hơn nữa c*̃ng chẳng ai từng nhìn thấy bất cứ chàng trai nào xuất hiện bên cạnh cậu.

Dù trên ngón giữa của cậu luôn đeo một chiếc nhẫn đôi tượng trưng cho việc không còn độc thân, nhưng theo thời gian, mọi người đều mặc nhiên cho rằng câu nói đó chỉ là lời từ chối khéo mà thôi.

Cho đến mùa Giáng Sinh năm ba đại học, hôm đó trời đổ tuyết rất dày, dày hơn mọi trận tuyết trong ký ức của Giang Tự.

Alex rủ một nhóm bạn đến nhà cậu mở tiệc Giáng Sinh, tất cả đều là những sinh viên nghệ thuật châu Âu tràn đầy nhiệt huyết và tự do.

Họ đối xử với Giang Tự rất tốt, mà cậu cũng quý họ nên không nỡ từ chối.

Hôm ấy mọi người uống khá nhiều, Giang Tự không từ chối nổi sự nhiệt tình của Alex, đành đón lấy ly cocktail cậu ta đưa rồi tựa bên khung cửa sổ nhìn ra cảnh tuyết trắng ngoài trời.

Cậu thấy một thanh niên khoác áo khoác đen đi từ xa tới, gió tuyết quá lớn, cậu không nhìn rõ được đường nét gương mặt kia, chỉ thấy vóc dáng ấy thật đẹp, thẳng tắp, lạnh nhạt, giống hệt Lục Trạc của nhiều năm về trước.

Hóa ra tửu lượng của cậu vẫn dở tệ như xưa, mới uống vài ngụm cocktail mà đã bắt đầu sinh ra ảo giác.

Alex bên cạnh cũng say đến mặt đỏ bừng, dùng thứ tiếng Trung chưa sõi c*̉a mình hỏi: "Jiang, cậu đang nhìn gì thế?"

Giang Tự thu mắt lại, nở nụ cười ấm áp: "Đang nhìn một người trông rất giống bạn trai tôi."

"Ủa giống vậy mà không phải bạn trai c*̉a cậu á?" Alex khó hiểu, "Cậu cứ nói là cậu có bạn trai, cậu yêu cậu ấy lắm, nhưng ba năm rồi bọn tôi chưa từng nhìn thấy. Sinh nhật cậu, Valentine, Giáng Sinh, thậm chí cả Tết Nguyên Đán của các cậu tôi cũng chưa thấy cậu ấy xuất hiện. Tại sao cậu ấy không đến thăm cậu? Sao cậu không đi tìm cậu ấy? Jiang, cậu thật sự có một người bạn trai như thế sao?"

Alex đứng chắn trước mặt cậu, cậu ta rất cao, còn cao hơn cả Lục Trạc nên khi cúi đầu hỏi từng câu như vậy, Giang Tự gần như bị bóng cậu ta bao trùm.

Giang Tự rụt cằm vào chiếc áo len cổ cao, khẽ nói: "Tôi thật sự có bạn trai rồi, chỉ là chúng tôi tạm thời xa nhau thôi."

"Đã xa nhau rồi thì còn gọi gì là bạn trai? Jiang, cậu tốt như vậy, dễ thương như vậy, tuyệt vời như vậy, cậu xứng đáng được yêu thương. Tôi quen cậu ba năm, c*̃ng thích cậu ba năm. Tôi luôn chờ cậu. Bây giờ tôi nói thẳng: tôi thích cậu, tôi muốn theo đuổi cậu. Cậu có thể cho tôi một cơ hội, một câu trả lời không?"

Đôi mắt xanh của người Pháp khi say thật biết cách khiến câu nào cũng trở thành lời tỏ tình lãng mạn.

Mà bữa tiệc Giáng Sinh này hiển nhiên đã được Alex chuẩn bị kỹ, không biết cậu ta lấy ở đâu ra một bó hồng đỏ rất lớn, ít nhất cũng phải 99 bông. Trong Paris phủ đầy tuyết trắng, sắc đỏ ấy vừa rực rỡ lại vừa táo bạo.

Giang Tự không ghét Alex, cũng chẳng ghét hoa hồng đỏ.

Chỉ là khoảnh khắc đó, cậu đột nhiên nhớ lại mùa thu ba năm trước, lúc đó có một thiếu niên từng đứng trong căn gác ngập tràn đom đóm, đưa cậu một túm cỏ khô, bảo rằng đó là một bông hồng.

Nụ cười trong mắt Giang Tự lúc này biến thành sự dịu dàng và nhung nhớ thật sự.

Cậu ngẩng đầu nhìn Alex, nói: "Xin lỗi, tôi không thể nhận lời cậu được, vì tôi đã có bông hồng đẹp nhất thế giới rồi. Dù tôi và cậu ấy đã xa nhau, nhưng từng có lần khi cùng xem phim, tôi đã nói với cậu ấy rằng nếu một ngày chúng ta buộc phải chia ly thì chỉ cần tôi còn yêu cậu ấy, tôi nhất định sẽ đi tìm cậu ấy và sẽ không bao giờ ở bên người khác. Tôi đã nói thì không thể thất hứa."

Đôi mắt cậu quá trong, quá sáng, quá đẹp, chứa đầy sự chân thành dịu dàng khiến người khác không thể hoài nghi.

Alex biết mình hoàn toàn không còn cơ hội, cậu ta nhún vai: "OK, it's fine. Tôi tạm thời từ bỏ, nhưng nếu một ngày nào đó cậu hết yêu anh ta rồi thì hãy nói với tôi. Còn bây giờ cậu nhận bó hoa tình bạn này được không?"

Người Pháp vốn thẳng thắn và lãng mạn, Alex lại là người bạn tốt nhất của Giang Tự từ khi sang Pháp, hơn nữa mọi người xung quanh cũng hò reo ủng hộ.

Thế nên Giang Tự chỉ đành mỉm cười nhận lấy bó hoa ấy.

Nhưng ngay khi vừa nhận xong, ánh mắt cậu vô thức nhìn ra xa, và cậu thấy người thanh niên mặc áo đen kia đã đứng lại, cậu ta quàng khăn, đứng trong gió tuyết, vậy nên cậu vẫn không thể nhìn rõ mặt.

Người đó đứng dưới ánh đèn đường trong đêm tuyết, chỉ khẽ ngẩng đầu một cái thôi, vậy mà tim Giang Tự bỗng đau nhói, một cơn đau không rõ từ đâu ùa lên.

Cậu không kịp nghĩ gì, lập tức nhét lại bó hoa vào tay Alex, chẳng buồn khoác áo, chân trần lao xuống cầu thang, chạy thẳng vào màn tuyết trắng.

Cậu muốn tìm người thanh niên mặc áo đen đó, nắm lấy tay hắn, kéo xuống chiếc khăn, nhìn cho rõ gương mặt ấy.

Nhưng điều chờ cậu lại chỉ là phố xá gió tuyết mịt mù, dù cậu chạy thế nào, tìm thế nào cũng không thấy nữa.

Mãi đến khi cậu túm lấy ông già Noel đang phát quà ngoài phố, hỏi xem có thấy một thanh niên người Hoa cao ráo, mặc đồ đen hay không và nhận về cái lắc đầu dứt khoát thì lúc đó cậu mới thật sự dừng lại, bất lực đứng trong tuyết.

Tuyết đóng dày làm đôi chân trần của cậu đỏ ửng, cậu chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, gió lạnh xộc vào thân áo, thổi phồng vạt dưới, để lộ bóng lưng gầy và những ngón tay buông thõng đến vô lực.

Alex hốt hoảng chạy tới, khoác áo lên vai cậu, nói: "Jiang, cậu say rồi."

Giang Tự đỏ mắt, quay lại cười: "Ừ, tửu lượng tôi vốn kém mà."

Chứ nếu không thì sao cậu lại có ảo giác rằng mình vừa nhìn thấy Lục Trạc.

Cậu biết Lục Trạc rất bận, học c*̀ng lúc hai ngành Công nghệ thông tin và Quản trị.

Cậu cũng biết hắn rất thiếu tiền, ngày nào cũng cật lực học, cật lực làm thêm, cật lực gây dựng dự án, rõ ràng mới chỉ năm ba nhưng đã kéo cả đám nghiên cứu sinh làm dự án cùng rồi bán đi kiếm vốn.

Cậu cũng biết trong trường có rất nhiều người theo đuổi Lục Trạc, nhưng ai hắn cũng lấy lý do "bận học" để từ chối.

Một Lục Trạc như thế làm sao có thời gian hay tiền bạc để bay sang Pháp được.

Chỉ là do cậu nhớ hắn quá thôi.

Cậu từng nghĩ rằng theo tháng năm trôi qua, tuổi trẻ non dại ấy và nỗi nhớ dài triền miên kia rồi sẽ phai nhạt.

Nhưng mãi đến mùa đông năm ấy cậu mới biết, thì ra trong lòng mình có một mùa hè bất khả chiến bại.

·

Khi sắp bóc đến chiếc vỏ kẹo cuối cùng, ấy là mùa đông năm đầu tiên sau khi cậu tốt nghiệp.

Lúc đó cậu mới biết, thì ra Lục Trạc đã giở một trò nhỏ. Trong hộp kẹo không phải 1700 viên mà là 1888 viên, có lẽ là để lấy may, cũng có lẽ vì sợ mình không thực hiện nổi lời hứa nên cố ý để lại chút thời gian dư dả.

Chỉ là Giang Tự cũng chẳng còn để tâm nữa.

Bởi theo thời gian trôi đi, Lâm Quyển và mọi người dần có cuộc sống bận rộn riêng; ngoài vài lời hỏi thăm dịp lễ tết, hầu như chẳng còn liên lạc.

Hoặc có liên lạc thì cũng chẳng ai biết thêm tin tức gì về Lục Trạc, bởi thậm chí ngay cả ngày tốt nghiệp, hắn vẫn tăng ca trong phòng làm việc, không đến dự.

Ai cũng nói Lục Trạc lại sống như một kẻ cô độc.

Thỉnh thoảng Giang Tự cũng gõ thử số WeChat của Lục Trạc vào ô tìm kiếm bạn bè, muốn gửi lời mời, muốn hỏi hắn dạo này sống có tốt không.

Nhưng sau bao lần sửa câu chữ, tất cả đều hóa thành động tác thoát khỏi màn hình.

Vì cậu không biết hỏi xong rồi thì hắn sẽ trả lời ra sao.

Cậu không biết sau năm năm Lục Trạc đã trở thành người như thế nào.

Ông nội cậu ấy có khỏe không? Có còn phản đối việc hai người bên nhau không? Cậu ấy có bận lắm không, bận đến mức chẳng còn thời gian nhớ tới cậu? Hoặc đã sớm không còn yêu cậu nữa?

Nhưng dường như bất kể câu trả lời là gì thì cậu cũng không nên đột ngột bước vào cuộc sống của người ta thêm lần nào nữa. Vì nếu Lục Trạc không chủ động tìm cậu thì nghĩa là trong cuộc sống hiện tại của cậu ấy không có chỗ dành cho cậu.

Cậu đã từng một lần liều lĩnh xông vào cuộc đời Lục Trạc, làm xáo trộn tất cả, như vậy là đủ rồi, không nên có lần thứ hai.

Vì thế, năm ấy tốt nghiệp xong, cậu vẫn không trở về nước.

Khi đó tranh của cậu đã bắt đầu có chút tiếng tăm.

Đặc biệt là bốn bức "Ánh sáng", "Theo đuổi", "Cầu vồng", "Tuyết muộn" cậu vẽ năm mười bảy, mười tám tuổi, dù nét vẽ còn non, nhưng tình cảm lại dạt dào chân thật, cộng thêm ánh sáng của một thiếu niên thiên tài khiến giới mỹ thuật ở Paris săn đón không ngớt.

Chủ phòng tranh từng gọi cho cậu rất nhiều lần, nói có một chàng trai người Hoa rất thích bức tranh ấy, giá bao nhiêu cũng muốn mua.

Nhưng thái độ c*̉a Giang Tự rất kiên quyết, cậu nhất định không bán, cho dù người đó có trả bao nhiêu cũng không bán.

Không ngờ chính thái độ đó lại khiến giới sưu tầm càng thêm nể trọng, khiến giá những bức tranh khác của cậu tăng vọt theo.

Đến lúc tốt nghiệp, cậu đã trở thành họa sĩ trẻ được chú ý nhất Paris, không cần nhận tiền từ gia đình nữa.

Vì vậy khi Giang Tự Lâm hỏi cậu sau này định làm gì, cậu bèn nói thẳng mình chẳng có kế hoạch gì cả, chỉ đơn giản là muốn đi khắp nơi nhìn ngắm thế giới.

Cậu cùng Alex và mấy người bạn đồng hành bắt đầu chuyến du ngoạn vẽ tranh vòng quanh thế giới, đến mùa đông, họ tình cờ ghé Hokkaido.

Hokkaido mùa tuyết rơi đẹp như truyện cổ tích.

Nhưng Giang Tự biết mình chẳng thể vẽ được bức tranh tuyết nào vượt qua "Tuyết muộn" nữa, nên giữa đường cậu đề nghị muốn một mình đi Honshu.

Alex hỏi tại sao.

Cậu chỉ kéo khóa áo khoác lên, che nửa khuôn mặt, khẽ cười: "Tôi muốn đi xem núi Phú Sĩ."

Alex không hiểu: "Núi Phú Sĩ?"

"Ừ." Giang Tự gật đầu, "Bạn trai của tôi từng hát cho tôi nghe một bài tên Dưới chân núi Phú Sĩ, vậy nên tôi muốn tận mắt nhìn thử."

Cậu vốn không định nói dối, ai ngờ vừa nói xong lại khơi dậy hứng thú trong lòng Alex.

Cậu ta nhất quyết đòi đi theo, còn lo lắng một chàng trai đẹp như Giang Tự đi một mình thì không an toàn.

Giang Tự không từ chối nổi tấm lòng đó, đành bất đắc dĩ đồng ý.

Nhưng bây giờ đã gần Giáng Sinh, là thời điểm mùa du lịch, khách sạn xung quanh đều kín phòng.

Khách sạn suối nước nóng cậu đặt trước cũng chỉ còn đúng một phòng của cậu vì hôm đó có một công ty người Hoa đến công tác, may mà ông chủ dễ tính, bảo có thể trải thêm vài tấm nệm để bốn người đàn ông ở chung một phòng với nhau.

Nhìn Alex mở to đôi mắt xanh như nước biển đáng thương chờ cậu quyết định, Giang Tự chỉ biết thở dài: "Tôi ngủ sofa. Ba cậu ngủ chung giường lớn trong phòng."

Dù sao cậu cũng ý thức rõ mình là gay.

Hơn nữa, người phương Đông vốn kín đáo, dè dặt, Alex có thể thoải mái khoe những đường cơ hoàn mỹ trước mặt đàn ông khác, nhưng Giang Tự thì không.

Vì vậy khi ba gã đàn ông kia vui vẻ nhảy vào bồn tắm nước nóng trong phòng, Giang Tự tắm xong liền thay đồ rồi ra ngoài.

Cậu muốn tự mình đi xem núi Phú Sĩ.

Khi đó cậu còn chưa hiểu rõ lòng mình, lại càng không hiểu câu mà Lục Trạc hát: "Ai cũng chỉ có đôi tay để ôm, chẳng thể giữ mãi bất kỳ ai. Muốn có được, phải học cách chấp nhận mất đi."

Cậu chỉ nhớ khi ấy giọng hát của Lục Trạc mang theo một chút nỗi buồn mỏng manh bất lực.

Lúc đó cậu không hiểu nỗi buồn ấy là gì.

Nhưng bây giờ nghĩ lại mới hiểu, thì ra khi mới mười tám tuổi, Lục Trạc đã biết rằng trên đời này không ai có thể độc chiếm núi Phú Sĩ chỉ bằng tình yêu.

Chỉ là cậu vẫn muốn đến xem, xem thử vì sao thứ đó lại không thể thuộc về ai.

Nhưng bây giờ đường trơn đầy tuyết, xe khó bắt, huống hồ lúc ấy c*̃ng gần chiều tối, đã qua mất thời điểm tuyệt nhất để ngắm Phú Sĩ, thậm chí xe đưa đón của khách sạn c*̃ng đã ngừng chạy.

Giang Tự chỉ có thể đứng trước cửa tiệm tạp hóa ngoài khách sạn, một tay cầm ô, một tay liên tục vuốt màn hình điện thoại, cố gắng liên hệ xe thuê địa phương.

Nhưng tuyết càng lúc càng dày, gió càng lúc càng mạnh, chẳng có tài xế nào chịu nhận chuyến.

Chiếc ô cũ kỹ đã chịu đủ mưa gió của cậu chỉ sơ sẩy một chút liền bị gió lật tung khung, gió lạnh lập tức quất thẳng vào mặt, rát buốt cả da, tuyết thốc vào mắt làm cậu mở không nổi.

Giang Tự đang luống cuống định chỉnh lại cái ô rách thì một chiếc ô đen to, chắc chắn đã lặng lẽ che lên đầu cậu, thay cậu chắn đi cơn gió tuyết hung hãn mà chiếc ô cũ không còn chống nổi.

Dưới ánh đèn lồng vàng cam hắt từ mái hiên kiểu Nhật, nó giống như một mảnh đất bình yên được mở ra giữa trời đất mịt mù.

Đôi tay cầm cán ô có làn da trắng lạnh, khớp xương rõ ràng, đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

Bàn tay đã đẹp vậy thì chắc chắn người cũng không thể xấu.

Vì thế nên Giang Tự - người đã bị gió tuyết làm cho nhếch nhác đến thảm vội quay lại, nở một nụ cười chân thành cảm kích: "Cảm ơn, nam thần, anh thật là...."

Chữ "tốt" còn chưa nói xong, Giang Tự đã sững người.

Bởi ngay khoảnh khắc quay đầu, cậu lập tức va vào một đôi mắt quá đỗi quen thuộc.

Đôi mắt dài, hẹp và sâu, sống mày cao, mí trong mỏng, đuôi mắt sắc bén hơi nhếch lên, đồng tử đen thăm thẳm.

Ánh nhìn c*̉a người đó bất ngờ chạm mắt cậu, sắc bén đến mức như cắt qua khoảng không lạnh giá.

Tựa như tuyết trắng buốt lạnh ở mùa đông đại mạc.

Giang Tự chưa bao giờ gặp bạn cùng lứa nào sở hữu đôi mắt đẹp mà lại có tính công kích như thế.

Đến nỗi ngay khi vừa đối diện với nó, cậu bỗng quên sạch những lời định nói, chỉ ngẩn người đứng im, tựa như mọi thứ đều quay về buổi chiều mưa tầm tã năm năm trước.

Cậu cứ ngỡ đó là lần đầu họ gặp nhau, khi đó cậu vừa gọi điện cho Tô Mạc vừa lẩm bẩm than phiền Lục Trạc không đáng tin, rồi lại vừa cười vừa khen cậu ấy đẹp trai.

Bao năm qua, gu thẩm mỹ của cậu vẫn chẳng hề thay đổi.

Cậu vẫn muốn nói Lục Trạc thật sự đẹp trai lắm.

Nhưng thiếu niên năm ấy đã hoàn toàn trưởng thành rồi, hắn khoác chiếc áo khoác dài màu đen, đứng đó với vẻ trầm tĩnh lạnh nhạt, vai rộng mà thẳng, chân mày hờ hững, như đã trở thành người có thể chống đỡ những tháng năm gió tuyết.

Mà đôi mắt sắc lạnh kia giờ còn chất chứa thêm thứ cảm xúc đã lắng đọng sau nhiều năm, xuyên qua thời gian, nén thành nỗi nhớ vừa mãnh liệt vừa kìm nén.

Lục Trạc rĩ mắt xuống, che bớt cảm xúc, nhìn Giang Tự, nhẹ giọng hỏi: "Ra ngoài lại quên đeo găng tay à? Không sợ tay bị nứt da rồi không khỏi được sao?"

Khoảnh khắc ấy, Giang Tự mơ hồ cảm giác rằng giữa cậu và Lục Trạc dường như chưa từng có quãng thời gian năm năm xa cách.

Bởi cậu đã từng tưởng tượng vô số cảnh tái ngộ.

Trong những mùa khác nhau, ở những thành phố khác nhau, quốc gia khác nhau, thậm chí nói bằng những thứ ngôn ngữ khác nhau.

Ví dụ như "Lâu rồi không gặp", "Dạo này anh ổn chứ?", "Không ngờ lại trùng hợp thế."

Cậu từng nghĩ đến rất nhiều câu khách sáo, cũng từng nghĩ đến những lời yêu còn dang dở.

Nhưng cậu chưa từng nghĩ rằng lần gặp lại, câu đầu tiên Lục Trạc nói sẽ là một lời thì thầm dịu dàng đến vậy.

Như thể chỉ là một buổi chiều mùa đông rất đỗi bình thường, cậu nhảy từ trên gác mái xuống, mè nheo nhõng nhẽo.

Và Lục Trạc vẫn như mọi lần đi phía sau cậu, nhẫn nại, dịu dàng, dỗ dành, chiều chuộng, chăm sóc cậu.

Như thể cả hai vẫn dừng ở tuổi mười tám, năm mà họ yêu nhau tha thiết.

Chỉ là cậu đã quên mất một điều, từ trước đến giờ, giữa họ chưa từng có một mùa đông vô lo vô nghĩ.

Thế nên cậu chỉ nhìn Lục Trạc, cổ họng nghẹn lại, trái tim run lên, đôi mắt đỏ hoe rồi nhỏ giọng nói: "Lục Trạc à, không sao đâu, chỗ nứt đó thật ra chẳng đau chút nào."