Cậu chỉ muốn làm Giang Ái Quốc của Lục Trạc thôi.
Trong cuộc chia ly mùa đông năm ấy, cả hai đều không nói lời chia tay, nhưng cũng không ai mở miệng giữ đối phương lại.
Giống như chỉ cần chưa nói ra thì điều đó sẽ mãi là bí mật không bao giờ thấy được ánh sáng.
Họ đều hiểu lý do, cũng đều hiểu đối phương muốn gì.
Cuộc chia ly ấy không có hiểu lầm, không có giấu giếm, càng không có những kịch bản đầy bi kịch hay oán trách, chỉ có sự thấu hiểu ngầm và hai chữ mà họ không cách nào nói thành lời.
Thế nên, theo một cách nào đó, cậu vẫn coi như có bạn trai.
Chỉ là cậu không thể liên lạc với người ấy nữa.
Giang Tự chưa từng chính miệng hứa hẹn gì với ông Lục, nhưng cậu yêu Lục Trạc đến thế, sao nỡ để người ấy phải đưa ra lựa chọn. Vậy nên, vào ngày rời đi, cậu đã xóa WeChat của Lục Trạc.
Cậu biết làm vậy là độc ác, nhưng cậu cũng hiểu, nếu không làm thế, cậu tuyệt đối không thể kìm được mà liên lạc với hắn.
Bởi chỉ cần nhìn thấy cái ảnh đại diện ấy thôi cậu đã muốn nói với Lục Trạc rằng hắn vẫn còn mặt trời của mình.
Mùa đông năm cậu đặt chân đến Paris lạnh hơn mọi năm.
Công viên Luxembourg và đại lộ Champs-Élysées phủ đầy tuyết trắng, lạnh hơn Nam Vụ nhiều.
Lúc cậu xuống máy bay, mẹ cậu hỏi cậu có ổn không, có cần ra ngoài thư giãn không.
Cậu chỉ cười: "Không sao đâu ạ, con chỉ muốn ở lại căn gác mái trước kia thôi."
Cậu dọn hết đồ đạc trên gác xép, sắp xếp lại theo dáng vẻ của tiệm tạp hóa ngày trước, những món đồ sặc sỡ kỳ quái cậu từng thích giờ cũng không còn hợp mắt nữa, quần áo cũng dần dần chỉ còn toàn đen, trắng, xám.
Khoảng trống trong căn gác, ngoài giá vẽ và bảng vẽ thì chỉ có chiếc lọ kẹo lớn đặt bên đầu giường, chiếc mặt dây của hộp kẹo và chiếc nhẫn bạc Lục Trạc làm cho cậu vẫn luôn nằm yên trên ngón tay trái.
Cậu đặt bông hồng Jerricho cạnh cửa sổ, đổ nước vào, muốn xem nó hồi sinh thế nào.
Nhưng có lẽ vì không hợp khí hậu, hoặc mùa đông Paris quá lạnh, hoặc cũng có thể vì bông hoa ấy đã khô đến mức không còn chút sức sống. Tóm lại, đến khi nước trong chậu khô hết, nó vẫn không sống dậy nổi.
Giang Tự cũng tập được thói quen ăn một viên kẹo trước khi ngủ, đến mùa hè, cậu thấy răng hơi đau, đi khám thì đúng là sâu răng thật.
Bác sĩ bảo cậu ăn ít đường lại, Giang Tự ngoan ngoãn gật đầu, nhưng về nhà vẫn giữ thói quen mỗi ngày một viên như c*̃.
Tô Phỉ và Tô Mạc chẳng biết gì về những chuyện này.
Họ chỉ biết rằng người mà họ nghĩ sẽ buồn lắm lại sống tốt hơn tưởng tượng nhiều.
Cậu ngủ sớm dậy sớm, ăn uống đúng bữa, tập luyện đúng giờ, học hành chuẩn chỉ, đến cả giờ vẽ tranh c*̃ng tuân theo lịch đã địch sẵn.
Cậu học được cách tự giặt quần áo, gấp chăn, thậm chí sáng nào vui còn rán được quả trứng trông rất đẹp.
Cậu cũng không còn giữ cái kiểu công tử nhỏ kiêu kỳ khó chiều, lúc nào đi l*m t*nh nguyện c*̃ng được tụi trẻ con yêu thích.
Không ai nhìn thấy Giang Tự khóc nữa.
Và đúng là từ đó cậu không khóc thật.
Vì cậu đã hứa với Lục Trạc rằng mình sẽ không khóc nữa, nếu cậu mà khóc thì Lục Trạc sẽ đau lòng.
Cậu cũng thường xuyên nghe tin về trường cũ từ những người bạn ngày trước.
Ví dụ như Chúc Thành may mắn vượt qua chuẩn tuyển thẳng theo diện thể thao của một trường ở Bắc Kinh, còn vào được đúng khoa Văn mà cậu ta mơ ước.
Hay chuyện quan hệ giữa Thẩm Dịch và Triệu Lễ đã công khai, sau khi thầy Thẩm chia tay khóa của bọn họ xong sẽ thôi việc.
Hoặc như khi Từ Nhất Đào giúp cậu chôn lại lọ điều ước đã vô tình thấy tờ giấy của Lâm Quyển viết: "Mày có dám trở thành một người dũng cảm hơn không?" Thế là cậu ta bèn khuyến khích cô đi học nhiếp ảnh, cố gắng thi vào khoa Nghệ thuật Thị giác của Bắc Đại, mà có vẻ quan hệ c*̉a hai người đó hình như cũng không còn bình thường nữa.
Nhưng điều họ nói với cậu nhiều nhất vẫn là những tin tức về Lục Trạc mà họ vô tình để lộ ra.
Hắn rất giỏi, lại đứng nhất toàn thành phố, vào đội tuyển toán quốc gia, đoạt huy chương vàng. Thanh Hoa và Bắc Đại đều gửi thư mời nhập học nhưng hắn đều từ chối vì muốn giành học bổng thủ khoa toàn quốc.
Hắn lại trở về dáng vẻ ngày xưa: sáng đi sớm, tối về muộn, cả ngày bận rộn, ít nói, không tham gia hoạt động tập thể, một mình lẻ loi, dường như còn lạnh hơn trước. Chỉ là nếu có ai hỏi bài, hắn cũng sẽ không từ chối nữa.
Hắn bán luôn chiếc mô-tô, ngoan ngoãn đi xe buýt mỗi ngày, quần áo lại quay về hai màu đen trắng, bộ đồng phục có hình vẽ graffiti cũng chẳng mặc lại lần nào nữa, nhưng chiếc nhẫn trên tay thì không bao giờ tháo xuống.
Giang Tự Lâm kể rằng bệnh tình của ông nội Lục Trạc đã được kiểm soát tốt, thậm chí đôi khi nhìn Lục Trạc như vậy ông lại thở dài, tự hỏi không biết mình làm vậy là đúng hay sai.
Mùa hè năm đó, trong bức ảnh tốt nghiệp mà Lâm Quyển gửi cho cậu, Lục Trạc gầy đi nhiều, đường nét c*̃ng vì thế càng sắc lạnh, trông cực kì khó gần.
Mặt mũi hung dữ như thế, sau này biết tìm bạn trai kiểu gì đây?
Dù sao trên đời này đâu có người thứ hai dễ lừa, dễ dỗ như Giang Ái Quốc.
Ngón tay Giang Tự khẽ vuốt nhẹ khuôn mặt Lục Trạc trên màn hình.
Cậu thanh niên người Pháp cùng l*m t*nh nguyện đứng cạnh thấy được liền hỏi bằng giọng tiếng Trung vụng về: "Người đó là ai vậy?"
Giang Tự đáp: "Cậu ấy à... cậu ấy là quê hương của tôi."
Quê hương mà cậu luôn ngoảnh lại nhìn trong những đêm dài nhớ nhung nhưng không thể quay về nữa.
Và trong mùa hè năm ấy, quê hương của cậu xuất hiện một thủ khoa gần như trở thành truyền kỳ, người ta đồn rằng cha cậu ấy là kẻ giết người nợ nần chồng chất, mẹ đã bỏ đi từ lâu, ông nội lại bệnh nặng nằm viện.
Vậy mà cậu ấy lại đạt điểm số bỏ xa toàn tỉnh, mang theo hai mươi vạn học bổng và mười vạn trợ cấp bước vào trường đại học danh giá nhất Bắc Kinh.
Cả khu ổ chuột vì cậu ấy mà treo đèn kết hoa, trống chiêng vang trời.
Trong tiếng trò chuyện ồn ào, giọng anh Hoa vang lên, say mèm đến mức chữ nọ vấp chữ kia: "Giang Tự, tụi anh nói đâu có sai, Lục Trạc chính là con phượng hoàng vàng bay ra từ cái khu ổ chuột của tụi anh đó! Sau này nhất định, nhất định, nhất định nó sẽ sống thật tốt! Nó sẽ đuổi kịp em... nó từng nói rồi, nó nhất định sẽ đuổi kịp em!"
Nói xong câu đó, anh Hoa đã say đến mức làm rơi cả điện thoại.
Đầu dây bên kia là tiếng loảng xoảng hỗn loạn, người ta chen nhau tới mời rượu, âm thanh trong ống nghe náo nhiệt đến nỗi không phân biệt nổi.
Giang Tự đang định cúp máy thì bên kia bỗng truyền đến một tiếng rất khẽ: "Giang Tự."
Giang Tự.
Chỉ có hai chữ, không thêm bất cứ câu nào khác, vậy mà lại xuyên qua đám người ầm ĩ, vượt qua khoảng cách mười hai nghìn cây số, rơi trọn vào tai cậu.
Tựa như một tia sét tĩnh lặng của ngày đông bất ngờ xé toang thung lũng đã đóng băng bấy lâu, để gió tuyết sắc lạnh cuồn cuộn tràn vào, cào xé nơi lồng ngực trống rỗng khiến cơn đau cũ âm ỉ cháy lại.
Ngón tay cầm điện thoại của cậu trắng bệch.
Cậu muốn nói gì đó, nhưng lại giống như một người bị nhốt trong không gian kín quá lâu, chưa từng cất lời với ai, cổ họng bị lớp gì đó dính chặt, dù cố mấy cũng không mở miệng được.
Cậu biết mình lẽ ra phải nói gì đó, dù chỉ là gọi một tiếng "Lục Trạc" c*̃ng được.
Nhưng cậu không dám.
Cậu sợ rằng chỉ cần mình cất tiếng, mọi nhớ nhung và đau đớn sẽ bị xé toạc thành một lỗ thủng rồi theo đó mà cuồn cuộn trào ra, không cách nào ngăn nổi.
Thế nên cả hai đều im lặng, chỉ đứng đó, cách nhau một dải sóng điện thoại vô hình.
Cho đến khi bên kia vọng lại một giọng nói già nua dịu dàng nhưng khàn đục: "Tiểu Trạc."
Lúc ấy Giang Tự mới giật mình tỉnh lại, lau khóe mắt rồi cúp máy thật nhanh.
Hôm nay là ngày vui của Lục Trạc, là niềm trông đợi duy nhất trong những ngày cuối của ông nội, sao cậu có thể phá hỏng được?
Có lẽ vẻ khác lạ của cậu quá rõ ràng, vậy nên Alex, chàng trai Pháp biết chút tiếng Trung bèn lo lắng hỏi: "Jiang, cậu sao thế?"
Giang Tự cười nhẹ: "Không có gì, chỉ là một người bạn lâu lắm rồi không gặp tự nhiên gọi nhầm số thôi."
"Ồ vậy à." Alex tin ngay, sau đó chỉ vào bức "Tuyết" đang được trưng bày của cậu, nói: "Nhưng biểu cảm lúc nãy của cậu trông giống hệt bức tranh này luôn, buồn y như thế đó."
Đó là bức tranh đầu tiên cậu vẽ sau khi đến Pháp, mất cả một mùa đông mới hoàn thành.
Trên nền tuyết trắng xóa chỉ có một cây đèn đường vàng vọt đứng lẻ loi, dưới ánh đèn là hai hàng dấu chân, một hướng đông, một hướng tây, như thể mỗi người mỗi ngả.
Chỉ một bức tranh đơn giản như thế thôi mà được thầy dạy vẽ của cậu ở Pháp khen ngợi hết lời, thậm chí còn được gửi vào một bảo tàng nhỏ ở Paris để triển lãm cùng với vài bức khác .
Viện trưởng từng hỏi cậu phải trả bao nhiêu tiền thì cậu mới chịu bán, những lúc đó Giang Tự đều mỉm cười từ chối, bởi dù họ có trả giá nào thì cậu cũng không bán.
Mà giờ phút này, sau khi vừa cúp máy của Lục Trạc, cậu nhìn lại bốn bức tranh ấy, cúi đầu, bật cười, nói với Alex: "Cậu nhìn nhầm rồi, tôi không buồn."
Cậu sẽ sống thật tốt, tốt như Lục Trạc vậy.
Giang Tự trở về nhà, lên gác mái, mở chiếc lọ đựng kẹo, lấy một viên, bóc giấy rồi bỏ vào miệng.
Vị ngọt nay bỗng dưng lại đắng lạ thường.
Cậu chậm rãi nhổ ra, mở giấy gói xem mới phát hiện thì ra nó đã hết hạn từ lâu.
Thì ra kẹo cũng sẽ hết hạn.
Thậm chí không cần chờ đến 1700 ngày, chỉ cần đến một ngày nào đó, những ngọt ngào ngày xưa cũng đủ hóa thành đắng ngắt.
Vậy 1700 viên kẹo đó, cậu phải ăn thế nào đây?
Xem ra Lục Trạc lại lừa cậu rồi.
Đúng là đồ lừa đảo.
Giang Tự bật cười, bước vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh, định rửa mặt một chút.
Nhưng không biết vì sao, nước trên mặt rửa mãi không sạch, càng rửa càng nhiều, càng rửa càng chảy, cho tới khi khóe mắt và gò má đều là những vệt nước nóng hổi không dừng được.
Cậu cố kiềm chế không khóc, cố dặn mình phải trưởng thành, phải bình tĩnh, phải trở thành một người lớn chín chắn như Lục Trạc, phải cố không để Lục Trạc lo lắng.
Nhưng có lẽ viên kẹo hỏng ấy đắng quá, hoặc có lẽ cái răng sâu trong miệng lại nhói, hoặc có lẽ chỉ vì một tiếng "Giang Tự" của Lục Trạc quá dễ khiến người ta nhớ đến phát điên.
Tóm lại, trong khoảnh khắc đó, nước mắt của Giang Tự rơi xuống không ngừng, còn dạ dày thì co thắt cuộn lên từng cơn.
Đó là căn bệnh cậu mắc từ ngày đầu đến Paris, bác sĩ nói là co thắt dạ dày do xúc động quá mức.
Nhưng rõ ràng cậu đã học được sự bình tĩnh của Lục Trạc rồi, sao lại có thể xúc động quá mức được?
Chắc chắn bác sĩ chẩn đoán sai rồi.
Giang Tự tự nhủ như thế.
Nhưng tầm mắt cậu ngày càng mờ, mỗi lúc một mờ hơn, đến khi không còn trụ được nữa, cậu ôm bụng, nắm lấy bồn rửa, chậm rãi khuỵu xuống.
Lúc ấy cậu mới chịu thừa nhận, cậu thật sự rất nhớ Lục Trạc.
Nhớ đến mức phát điên trong góc tối không ai biết.
Vì cậu không muốn làm một người lớn hiểu chuyện.
Cậu chỉ muốn làm Giang Ái Quốc của Lục Trạc thôi.