Lục Trạc đánh mất mặt trời.
Đó là lần đầu tiên Giang Tự thấy Lục Trạc khóc.
Hoặc nói đúng hơn, cậu không thật sự nhìn thấy hắn khóc, chỉ là khi Lục Trạc ôm cậu vào lòng, cậu cảm nhận được có thứ gì đó ấm nóng rơi xuống cổ mình.
Chắc là tuyết tan thôi, Giang Tự nghĩ vậy.
Lục Trạc ôm cậu thật chặt, bàn tay khẽ xoa mái tóc cậu, giọng vẫn dịu dàng trầm ấm như mọi khi: "Ừ, anh biết rồi, không đau đâu."
Đêm hôm ấy, chẳng ai biết họ đã ôm nhau dưới ánh đèn đường bao lâu.
Chỉ biết rằng sau khi Lục Trạc rời khỏi chỗ ông nội, cả hai đều không trở về nhà.
Họ vẫn như thường lệ chạy xe máy đến quán ăn sáng quen thuộc, mỗi người gọi một bát rượu nếp đường đỏ, bát của Giang Tự nhiều hơn một phần đường, thêm một quả trứng.
Rồi sau đó cùng nhau đến trường.
Chiếc xe máy dừng ở con hẻm nhỏ sau cổng phụ, hai người nắm tay nhau đi vào lớp, ngồi ở hàng ghế cuối cùng nơi góc phòng. Ánh nắng mùa đông sau tuyết rọi qua khung kính, hắt lên người họ, ấm áp, yên bình, đẹp như một bức tranh.
Chỉ là hôm ấy Giang Tự không còn gục xuống bàn ngủ như mọi khi nữa mà chăm chú nghe giảng, ghi chép từng dòng cẩn thận.
Còn Lục Trạc thì vẫn như cũ, mỗi khi tan tiết đều giúp cậu rót nước nóng, rồi lặng lẽ nắm lấy bàn tay đang bị nẻ của cậu dưới bàn nhét vào túi áo khoác của mình.
Họ vẫn nói cười đùa giỡn với Từ Nhất Đào và mấy người bạn như mọi khi, vẫn đỏ mặt cãi lại mỗi khi Thẩm Dịch cố tình trêu chọc Giang Tự.
Họ vẫn cùng nhau chạy bộ trên sân thể dục, cùng ra sân bóng, cùng bắt chước Hoàng Thư Lương phát biểu trên khán đài, cùng đến thư viện đọc sách, cùng ra bức tường triển lãm vẽ thêm một con rùa nữa lên tấm ảnh của Phạm Phái.
Họ chạy qua con đường rợp lá ngân hạnh quen thuộc, vừa chạy vừa gọi tên nhau, lặng lẽ trao nhau những nụ hôn vụng dại, lặng lẽ dốc hết những yêu thương không thể nói thành lời.
Họ cùng ăn đồ nướng ở quán nhỏ, Giang Tự lại vụng trộm nhấp một ngụm rượu nho, thứ từng khiến cậu gặp biết bao rắc rối .
Họ cùng đi chợ đêm, Giang Tự lại bày một sạp nhỏ. Lần này, cậu ngang nhiên viết lên bảng: [Chủ sạp đã có bạn trai].
Lục Trạc lấy tiền công từ quán bi-a, mua cho cậu một đống gấu bông, còn khắc tên hai người lên cặp nhẫn của họ.
Khi chợ đêm tan, tuyết lại bắt đầu rơi.
Giang Tự vừa cười vừa lấy khăn quàng quấn cả hai vào chung một chỗ, kiễng chân đòi hôn Lục Trạc một cái dưới ánh đèn đường. Lục Trạc chỉ cười, để mặc cậu, bao dung mà đón nhận nụ hôn lạnh buốt ấy.
Họ đi qua mọi nơi từng có kỷ niệm của hai người, như thể sợ thời gian ngừng lại, như thể chẳng hề biết mệt.
Cho đến khi chẳng còn nơi nào để đi, chàng trai nhỏ bắt đầu ngáp dài, mệt mỏi không bước nổi. Lục Trạc bèn cõng cậu lên lưng, lặng lẽ đi qua những con đường đêm.
Không ai biết hắn đã cõng Giang Tự bao lâu. Hắn không tính, cũng chẳng nhớ, chỉ biết rằng hắn luôn hy vọng con đường ấy có thể dài thêm chút nữa, dài mãi, dài đến hết cả đời này.
Nhưng con ngõ nào rồi cũng có điểm dừng, bậc thang nào rồi cũng có chỗ kết thúc.
Khi Lục Trạc ấn chuông biệt thự nhà họ Giang, trời đã hửng sáng, mờ trắng nơi chân mây.
Lục Trạc đặt cậu xuống, khẽ vuốt tóc cậu: "Tối về không được khóc nữa, nghe chưa?"
Giang Tự khịt mũi: "Em đâu có khóc."
Lục Trạc cười: "Ừ, không khóc là tốt, mỗi lần em khóc anh lại thấy đau lòng lắm."
Thì ra, có lẽ vì sợ người khác đau lòng, nên Lục Trạc mới chẳng bao giờ khóc.
"Vậy anh cũng phải học cách khóc đi, không thì em sẽ thấy đau lòng lắm."
Giang Tự ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nghiêm túc.
Cậu nói nghiêm túc đến mức khiến Lục Trạc nhói tim, hắn hỏi khẽ câu mà bản thân vốn không định nói ra: "Giang Tự, ngày mai chúng ta còn gặp lại không?"
Cả hai đều nghe thấy lời ông c*̣ nhà họ Lục nói, nhưng chẳng ai nhắc đến, như thể không nói ra thì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy đến.
Nhưng họ đã qua cái tuổi có thể trốn tránh rồi.
Giữa họ, ngoài sự bất lực của tuổi trẻ còn có cả người thân cuối cùng của Lục Trạc.
Sau khi nghe những lời từ tận đáy lòng ấy, cậu sao có thể ích kỷ mà tiếp tục giữ lấy hắn đây?
Cậu c*̃ng yêu Lục Trạc, nên càng mong hắn có một cuộc đời bình yên và nhẹ nhõm hơn.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt vừa đau đớn vừa dịu dàng kia, Giang Tự lại vừa rơi nước mắt vừa mỉm cười nói: "Ừ, ngày mai chúng ta gặp lại."
Đó là lời nói dối cuối cùng của cậu dành cho Lục Trạc, cũng là lời hứa cuối cùng không bao giờ thực hiện được.
Bởi khi quay về nhà, Giang Tự nhìn thấy trên bàn phòng khách có tấm vé máy bay bay đi Pháp, thời gian khởi hành là vào tối hôm sau.
Giang Tự Lâm xoa đầu cậu, nói: "Con nhận được học bổng toàn phần rồi, con xứng đáng với những điều tốt nhất."
Đó vốn là ước mơ mà Giang Tự hằng ao ước, vậy mà không hiểu sao tim cậu lại đau đến thế.
Ai cũng nói cậu xứng đáng với những điều tốt nhất, vậy còn Lục Trạc thì sao? Chẳng lẽ cậu ấy không xứng đáng à?
Giang Tự cầm tấm vé, cúi đầu, cắn chặt môi.
Giang Tự Lâm dường như đoán được điều cậu nghĩ, nhưng ông chỉ có thể thở dài: "Tiểu Tự à, bệnh ung thư phổi của ông nội Lục Trạc đã di căn rồi, ông ấy bảo con và Lục Trạc sau này đừng liên lạc nữa, cũng đừng gặp lại."
Ai có thể trái lời một người sắp lìa đời đây?
Vạn vật dù có lớn đến đâu, cũng không thể lớn hơn khoảnh khắc sinh tử.
"Nếu có duyên, các con rồi sẽ lại gặp nhau thôi."
Lần đầu tiên trong đời, Giang Tự Lâm cảm thấy lời an ủi của mình yếu ớt đến thế.
Ông thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng đứa con trai mà ông nâng niu từ bé, đứa con trai chưa từng chịu một cú va vấp nào sẽ uất ức bật khóc ngay tại chỗ, sẽ phản đối, sẽ dùng những lý lẽ vừa ngây thơ vừa cứng đầu của tuổi trẻ để lên án cái thế giới người lớn đầy phi lý của bọn họ.
Nhưng Giang Tự không làm thế.
Cậu thiếu niên vốn hay khóc, luôn kiêu ngạo một cách trẻ con lại chỉ mím môi, nhẹ giọng đáp: "Vâng, bố, con biết rồi, con lên thu dọn đồ đây."
Rồi cậu cầm vé máy bay, bình tĩnh bước lên lầu.
Hốc mắt khẽ ửng đỏ, nhưng cuối cùng vẫn không rơi lệ.
Giang Tự Lâm nghĩ, đứa trẻ mà ông từng hy vọng có thể mãi mãi ngây thơ, cuối cùng cũng phải trưởng thành rồi.
Và trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, ông dường như nhìn thấy bóng dáng Lục Trạc thấp thoáng nơi chân mày, khóe mắt của Giang Tự.
·
Ngày Giang Tự đi, cậu không gặp được Lục Trạc.
Cậu không hề nghĩ đến chuyện tránh mặt, cậu có đến trường, nhưng nghe nói Lục Trạc nhận được cuộc gọi từ bệnh viện nên đã vội vã rời đi.
Họ cứ thế lướt qua nhau trong ngày đông hỗn loạn ấy.
Lục Trạc đã dặn cậu phải đợi hắn về.
Giang Tự đồng ý. Cậu ngồi trong lớp, đợi từ sáng sớm đến trưa, rồi từ trưa đợi đến chạng vạng, thế nhưng Lục Trạc vẫn không xuất hiện.
Anh Hoa nói, vì bệnh tình của ông cụ Lục bất ngờ trở nặng nghiêm trọng, là người thân duy nhất, Lục Trạc không thể nào rời đi được.
Tất cả những điều đó, Giang Tự đều hiểu, nhưng đúng lúc ấy, Tô Mạc gửi tin nhắn đến: [Anh, em đang đứng trước cổng trường rồi, anh còn không ra nữa là trễ chuyến bay đó.]
Giang Tự ôm chặt hũ kẹo lớn, đứng thật lâu dưới hàng ngân hạnh tiêu điều của buổi chiều mùa đông, thế nhưng cậu vẫn không đợi được Lục Trạc của mình.
Ngược lại, các học sinh trong trường nghe tin cậu sắp đi đều chạy đến cổng tiễn.
Họ không biết vì sao cậu lại đột ngột đẩy kế hoạch đi du học lên sớm, nhưng cũng hiểu có những chuyện, có những lời họ không nên hỏi.
Chúc Thành ôm lấy cậu một cái thật chặt: "Anh em tốt, yên tâm đi. Tao nhất định sẽ thay mày chăm sóc Lục Trạc."
Giang Tự bật cười: "Ai biết tao đi du học thì còn được, chứ ai không biết chắc tưởng tao lên đường đi đánh trận quá."
Câu nói c*̉a cậu khiến mọi người đều bật cười.
Thẩm Dịch xoa đầu cậu: "Maltese nhỏ, nhớ nhé. Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, chỉ cần các em giữ vững niềm tin thì nhất định sẽ đến được nơi mình muốn, không phải mọi chuyện tồi tệ đều mãi mãi tồi tệ đâu. Có lúc, những con đường vòng chỉ là để khiến em càng kiên định hơn, giống như tôi và Triệu Lễ, bọn tôi cũng là bạn cùng lớp hồi cấp ba đấy."
Người khác nghe thì chẳng hiểu gì, nhưng Giang Tự lại nhìn thấy trên tay áo khoác của thầy có đường thêu giống hệt Triệu Lễ.
Cậu gật đầu: "Vâng, em hiểu rồi."
Cậu vẫn giữ nụ cười đúng mực, nhẹ nhàng.
Riêng mắt của Lâm Quyển thì đã đỏ hoe từ lúc nào.
Cô đưa cậu một tấm ảnh: "Đây là chiếc bánh sinh nhật lần trước cậu còn chưa kịp thổi nến, trên đó có một hình trái tim cầu vồng do mỗi người trong tụi này vẽ một nét. Tụi này không có lời chúc nào đặc biệt cả, chỉ mong sau này cậu trở thành họa sĩ nổi tiếng nhất thế giới. Như vậy, dù cậu ở đâu, tụi này cũng có thể nhìn thấy cậu, biết tin cậu. Cậu mãi là cục cưng đáng yêu nhất lớp 1 của tụi mình. Nếu có ai bắt nạt cậu, tụi này nhất định sẽ đập nó một trận luôn."
Trong ảnh, trên chiếc bánh do chính tay Lục Trạc làm có một dòng chữ được viết kem màu: [Giang Tự, chúng tớ yêu cậu]
Không phải "Giang Tự, tớ yêu cậu", mà là "Giang Tự, chúng tớ yêu cậu".
Hóa ra những gì Lục Trạc muốn trao cho cậu luôn nhiều đến mức như thế.
Chỉ tiếc rằng ngày hôm đó cậu chưa được nếm xem chiếc bánh ấy ngọt đến mức nào.
Giang Tự cất tấm ảnh đi, môi vẫn mỉm cười: "Cảm ơn."
Khi cậu cười, lúm đồng tiền vẫn ngọt ngào như cũ, nhưng chẳng hiểu sao nhìn vào lại chỉ thấy nhói lòng.
Ngay cả Từ Nhất Đào cũng thấy lòng nghèn nghẹn.
Cậu ta lấy ra một chiếc lọ nhỏ, đưa cho Giang Tự: "Còn cái này, đây là lọ điều ước có tờ ghi câu hỏi 'Dám không?' mà hôm trước cậu chưa đọc hết, tôi có mở ra xem. Cậu thắng rồi, vậy nên tụi tôi đều nợ cậu một chuyện."
Chiếc lọ bé xíu nằm trong lòng bàn tay cậu ta, ánh hoàng hôn rơi xuống, chiếu lên mặt thủy tinh khúc xạ thành một dải cầu vồng nhàn nhạt.
Ngày ấy, khi Giang Tự viết câu "Mày có dám ở bên Lục Trạc hay không?", cậu đã thích Lục Trạc một cách non nớt, nồng nhiệt, bồng bột đến mức cảm thấy chỉ cần được ở bên người ấy thì dù có chuyện gì xảy ra cậu cũng không hề sợ.
Khi ấy, trái tim cậu ngây thơ đến lạ.
Lần này, Giang Tự nở một nụ cười thật lòng.
Cậu nói: "Không cần đâu, tôi thua rồi, sau này lúc nào rảnh thì mang nó đi chôn lại giúp tôi nhé."
Tài xế cuối cùng c*̃ng gọi điện thúc giục.
Cậu không cầm lấy lọ điều ước, chỉ ôm hũ kẹo bước lên xe.
Tô Mạc hỏi: "Anh định mang cả cái này sang Pháp à?"
Giang Tự gật đầu: "Ừ."
Bởi vì Lục Trạc đã nói, chỉ cần cậu ăn hết 1700 viên kẹo, họ sẽ mãi mãi phải xa nhau nữa, mà Lục Trạc thì chưa bao giờ lừa cậu.
Tô Mạc lại lấy từ trong hũ ra một chiếc hộp nhỏ: "Còn cái này là gì vậy?"
Giang Tự nhận lấy: "Hoa hồng Jericho."
"Đây mà là hoa hồng á?"
Tô Mạc ngạc nhiên y hệt như lần đầu cậu nhìn thấy nó.
Đầu ngón tay Giang Tự vuốt nhẹ lên mặt kính, lau đi lớp sương mờ do hơi lạnh tạo thành, để lộ ra bên trong là một cành khô héo như cỏ dại, "Ừ. Đây là hoa hồng."
Là loài hoa hồng kiên cường nhất thế gian.
Dù mất đi 99% nước, nó vẫn sẽ theo gió mà đi, cho đến khi tìm được nguồn sống của mình.
Sau này, vào năm Giang Tự trở về nước, trong chiếc taxi trên đường về, cậu nghe được một bài hát: "Túi tôi chỉ còn lại một cánh hồng, hành trình này núi cao đường xa, hỏi phải trốn đi bao nhiêu năm mới có thể rời khỏi thế gian này."
Và khi ấy Giang Tự mới hiểu, hóa ra cả đời này, Lục Trạc chưa từng lừa cậu.
Thế nhưng chiếc xe buổi hoàng hôn năm đó vẫn lăn bánh rời khỏi con phố cũ của Nam Vụ.
Bóng đêm tràn về, nuốt lấy cả thế giới, ánh đèn đường mờ vàng lay động, bên ngoài cửa sổ, tuyết lại lất phấrơi.
Lục Trạc đứng trước chiếc bàn trống trơn, một tay móc vào quai cặp, nhìn chiếc ghế mà Giang Tự sẽ không bao giờ ngồi vào nữa rồi chậm rãi rũ mắt.
Thì ra, cuối cùng, hắn vẫn đánh mất mặt trời của mình.