Em mơ thấy anh hôn em.
Khi Giang Tự nói ra câu ấy, mọi thứ dường như quay ngược trở về năm mười bảy tuổi.
Khi đó Giang Tự vẫn là một cậu thiếu gia nhỏ chưa từng nếm trải khổ cực, tin vào chuyện cổ tích, tính tình không tốt nhưng lại rất hay khóc, yếu ớt và được nuông chiều.
Cậu lười đi bộ, lại hay buồn ngủ, thêm tật hấp tấp vụng về nên lúc nào cũng bị thương, lúc nào cũng thích để Lục Trạc cõng.
Vì thế, ngay khoảnh khắc ấy, Lục Trạc bỗng thấy chẳng còn điều gì quan trọng nữa.
Giang Tự có bạn trai hay không không quan trọng, Alex là ai cũng không quan trọng, vì sao Giang Tự lại để Alex tới tìm hắn cũng chẳng còn quan trọng.
Hắn chỉ biết, đó là Giang Tự của hắn, nếu người khác không thể bảo vệ tốt cho Giang Tự, vậy thì hắn sẽ đích thân đưa cậu về nhà.
Hắn không hỏi thêm câu nào, chỉ cúi người xuống, bế ngang Giang Tự lên khỏi mặt đất, nói: "Được, chúng ta về nhà."
Giang Tự vốn còn đang làm ầm ĩ cũng ngoan ngoãn vòng tay qua cổ hắn, vùi mặt vào lòng hắn, hít lấy mùi hương quen thuộc đã xa cách nhiều năm, an tâm nhắm mắt lại.
Cậu khẽ cọ cọ đầu mình, mái tóc mềm màu nâu vàng bị chiếc mũ ép xẹp, ngoan ngoãn rủ xuống, trông vẫn hệt như một chú chó nhỏ thích làm nũng.
Lục Trạc ôm Giang Tự, nhanh chóng quay về phòng mình.
Bây giờ đang là thời gian đầu trong giai đoạn khởi nghiệp, hắn không dám thật sự coi mình là "sếp Lục", phòng cũng không xa hoa như căn suite cao cấp nhất của Giang Tự, nhưng nhờ đối tác tiếp đãi chu đáo, nơi này cũng xem như một phòng đơn hạng sang có suối nước nóng riêng.
Vì vậy, khi hắn bế Giang Tự bước vào, căn phòng cũng không đến mức chật chội.
Hắn không quan tâm bản thân mình ra sao, bởi dù thế nào hắn cũng sẽ sống được, ăn được, ngủ được, chỉ là hắn muốn cho Giang Tự những điều tốt nhất.
Những ngày tháng Giang Tự từng cùng hắn chịu khổ, hắn không nỡ để cậu phải trải qua thêm lần nào nữa.
Hắn cẩn thận đặt Giang Tự xuống tấm đệm tatami kiểu Nhật, vừa xoay người định đi lấy khăn lau mặt cho cậu thì Giang Tự đã chụp lấy tay hắn, nói: "Lục Trạc, người em dính nhớp khó chịu quá, em muốn tắm, muốn ngâm suối nước nóng."
Lục Trạc khựng lại.
Hắn có thể không màng tất cả mà bế Giang Tự đi, nhưng hắn biết mình không phải thánh nhân quân tử.
Nếu người hắn ngày nhớ đêm mong suốt bao năm thật sự say khướt đứng trước mặt hắn, sau đó c** đ* rồi bước vào suối nước nóng, hắn không dám chắc mình có làm ra chuyện không bằng cầm thú hay không.
Tuy hắn không phải người có đạo đức, nhưng Giang Tự thì có.
Hắn không muốn sau khi tỉnh lại Giang Tự phải hối hận, nếu không thì đến cả thân phận bạn học cũ sau bao năm xa cách cũng chẳng giữ nổi.
Vì thế hắn chỉ xoa xoa đầu cậu, thấp giọng dỗ dành: "Ngoan, đừng quậy, mình lau qua là được rồi, để anh bôi thuốc cho em trước."
"Không chịu! Em muốn tắm! Em muốn ngâm suối nước nóng! Em muốn thổi bong bóng mùi xô thơm!" Giang Tự vốn còn ngoan ngoãn hiểu chuyện lại như thể cảm nhận được sự chiều chuộng của Lục Trạc, bắt đầu được đà lấn tới, ngang ngược làm nũng.
Vừa nói cậu vừa tức tối ngồi bật dậy, bắt đầu c** q**n áo.
Chiếc áo khoác rộng thùng thình rơi xuống đất ngay trước mắt Lục Trạc, để lộ bên trong chỉ là một chiếc áo len mỏng rộng.
Chiếc cổ trắng dài cùng xương quai xanh thẳng lõm sâu phơi bày ra ngoài, lại vì men say mà nhuốm lên một tầng ửng hồng khác thường, vạt áo cũng đã bị kéo lên, lộ ra vòng eo mềm mại thon gầy vẫn còn mang nét non nớt của tuổi thiếu niên.
Lục Trạc không dám nhìn thêm dù chỉ một giây, vội vàng giữ chặt tay Giang Tự, gọi lớn: "Giang Tự! Em có biết mình đang làm gì không?!"
"Em không biết!" Giang Tự hoàn toàn quay về dáng vẻ của một đứa nhóc, thậm chí tính tình còn tệ hơn trước, gặp dữ thì dữ, gặp bùng nổ thì bùng nổ, chỉ cảm thấy mọi uất ức dồn hết lên tim, vừa khóc vừa hét: "Em chỉ biết anh là đồ lừa đảo! Bây giờ còn không cho em tắm nữa! Em ghét anh ghét anh ghét anh! Em muốn cắn chết anh, cắn chết anh, cắn chết anh!"
Hét xong, cậu cúi đầu cắn mạnh vào vai Lục Trạc, nước mắt rơi lã chã, giọng nói cũng bắt đầu khàn đi.
Lục Trạc vừa đau lòng vừa bất lực, trong lồng ngực còn đè nén một cơn đau âm ỉ, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ nặng lời với Giang Tự, hắn để mặc cậu cắn mình, siết chặt cổ họng, hỏi khẽ: "Sao anh lại thành kẻ lừa đảo nữa rồi?"
Hắn không hỏi thì thôi, vừa hỏi xong, Giang Tự tức thì khóc dữ dội hơn: "Rõ ràng đã nói chỉ cần em ăn hết kẹo thì chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa. Ngày em cũng ăn, tuy có mấy viên quá hạn em không dám ăn, nhưng mỗi ngày em bóc một viên, sau đó giữ lại giấy kẹo. Tổng cộng 1888 viên, chỉ còn bảy viên nữa thôi, vậy mà anh lại không cần em nữa! Đồ lừa đảo, anh đúng là đồ lừa đảo!"
Cậu khóc đến mức gần như không thở nổi.
Lục Trạc vội vàng vỗ nhẹ lưng cậu, vừa sốt ruột vừa dịu dàng nói: "Sao anh lại không cần em chứ?"
"Anh còn không đeo nhẫn! Ngày nào em cũng đeo! Anh không đeo! Anh không đeo thì em cũng không đeo nữa!"
Nói xong, Giang Tự cúi đầu định rút chiếc nhẫn ra.
Nhưng chiếc nhẫn ấy được đeo từ năm mười bảy tuổi, từ lúc đeo vào tới giờ chưa từng tháo ra, khi đó xương tay còn mảnh hơn bây giờ, nên vừa kéo, chiếc nhẫn đã mắc kẹt ở khớp, không tài nào rút ra được.
Làn da trắng mịn nhanh chóng bị cọ đến đỏ rực, Lục Trạc xót xa giữ chặt tay cậu: "Anh có đeo, ngày nào anh cũng đeo, anh không hề tháo."
"Điêu! Em có nhìn thấy đâu!"
Giang Tự cũng chẳng biết là ngón tay đau hơn, đầu gối đau hơn hay là tim đau hơn, cậu chỉ cố chấp muốn rút chiếc nhẫn ấy ra khỏi tay mình, nhưng nó dường như đã trở thành một phần của cơ thể cậu.
Cho đến khi bàn tay Lục Trạc lại xuất hiện trước mắt, động tác của cậu mới khựng lại.
Trong lòng bàn tay Lục Trạc là một sợi dây đen dài, trông như dây chuyền, ở cuối dây treo nửa còn lại của cặp nhẫn bạc, trên đó khắc rõ dòng chữ "LZ&JX" do chính tay Lục Trạc khắc vào ngày họ chia xa.
"Bọn anh ngày nào cũng gõ code, khởi nghiệp, chuyển nhà, làm đủ thứ việc nặng nhọc thô ráp, tay lúc nào cũng bận, anh sợ làm hỏng nó nên không nỡ đeo trên tay."
Nhưng mỗi đêm mất ngủ, trằn trọc trên giường, hắn đều nắm chặt chiếc nhẫn trước ngực, như thể nó càng gần trái tim bao nhiêu, Giang Tự cũng càng gần hắn bấy nhiêu.
Chỉ là, những lời ấy, Lục Trạc không nói cho Giang Tự biết.
Khi Giang Tự nhìn thấy chiếc nhẫn này, nước mắt "tách" một tiếng rơi xuống, vỡ tan trong lòng bàn tay Lục Trạc.
"Nhưng anh đã có bạn trai mới rồi, anh còn đeo nó làm gì nữa? Rõ ràng anh từng nói với em anh là hoa hồng Jericho, dù mất đi 99% nước cũng sẽ tìm được nguồn nước để sống lại. Vậy mà bông hoa hồng Jericho anh tặng em, em mang theo bên người mỗi ngày, ngày nào cũng tưới nước cho nó, đến giờ vẫn chỉ là một nắm cỏ khô. Anh lại còn có người khác nữa, anh không phải đồ lừa đảo thì là gì?"
Giang Tự cúi đầu, vừa nấc vừa khóc, trông như đứa trẻ tủi thân nhất trên đời.
Lục Trạc đau lòng đến mức chỉ hận không thể trừ sạch lương thưởng cả năm của cái đám ăn nói bừa bãi kia.
"Đồ ngốc, anh không có bạn trai nào khác cả. Cả đời này của anh, từ mười năm trước đến giờ chỉ thích mỗi mình em, chỉ nắm tay em, chỉ ôm em, chỉ hôn em, đào đâu ra bạn trai khác chứ?"
Lục Trạc không biết mình đang đứng ở lập trường nào để giải thích những điều này cho Giang Tự, nhưng Giang Tự đã hỏi thì anh c*̃ng muốn nói rõ, có thể khiến Giang Tự bớt đau lòng đi dù chỉ một chút cũng được.
Thế nhưng Giang Tự hoàn toàn không tin: "Nhưng cái người đầu đinh đó nói là thấy anh nhắn WeChat cho bạn trai! Em đã xóa WeChat của anh từ lâu rồi, vậy anh nhắn cho bạn trai nào hả!"
Giang Tự ỷ vào men rượu đã làm tê liệt toàn bộ lý trí, vừa khóc vừa hùng hồn chính đáng chất vấn hắn.
Khoảnh khắc đó Lục Trạc lại bất lực bật cười.
Đúng là đồ vô lương tâm, xóa WeChat của hắn mà cũng dám nói huỵch toẹt ra như vậy.
Năm đó ông nội hắn nói hy vọng họ đừng liên lạc nữa, hắn cứ tưởng cả hai đều không làm được, nào ngờ ai đó nhẫn tâm xóa WeChat của hắn thật.
Từ lúc đó, hắn biết Giang Tự đã thay hắn đưa ra lựa chọn giữa tình yêu và tình thân.
Hắn chưa từng trách Giang Tự, bởi hắn hiểu đó là tất cả sự nhẫn nhịn và xót xa của Giang Tự, cậu không nỡ để hắn phải giằng xé trong đau khổ, cũng không nỡ để hắn tiếp tục gánh thêm áp lực mà bước tiếp.
Hắn lấy điện thoại của mình ra, mở WeChat, đưa màn hình về phía Giang Tự, nói: "Đây là cái người bạn trai xấu tính, tửu lượng kém, đã thế lại còn hay khóc của anh."
"?"
Giang Tự ngơ ngác chớp mắt.
Mãi một lúc sau cậu mới nhìn rõ, avatar WeChat được ghi chú là "bạn trai" kia, vậy mà lại giống hệt avatar của cậu.
Mà bên cạnh mỗi tin nhắn đều có một dấu chấm than màu đỏ.
Phía dưới còn hiện dòng chữ: [Preface đã bật xác minh bạn bè, bạn vẫn chưa phải là bạn của người này, vui lòng gửi yêu cầu kết bạn, sau khi đối phương xác nhận mới có thể trò chuyện.]
Màn hình điện thoại dừng lại ở đó, cậu không biết trước đây Lục Trạc đã gửi những gì, chỉ có thể nhìn thấy vài tin nhắn gần nhất.
[END.]: Giang Tự, hôm nay anh tăng ca đến rất muộn, nhưng dự án sắp có thể chuyển thành lợi nhuận rồi, anh c*̃ng sắp trả xong khoản tiền cuối cùng còn nợ cho bố em. Anh rất nhớ em.
[END.]: Giang Tự, anh đến núi Phú Sĩ rồi, lại nhớ đến bài hát năm đó hát cho em nghe. Anh rất nhớ em.
[END.]: Giang Tự, lại có tuyết rồi, thấy một chiếc mũ len rất đáng yêu, chắc sẽ hợp với em lắm. Anh nhớ em.
[END.]: Giang Tự, hôm nay không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ là anh rất nhớ em.
Hóa ra, trong những ngày cậu xóa WeChat của Lục Trạc, mỗi một tin nhắn Lục Trạc gửi cho "bạn trai" kia, đều là những lời hắn muốn nói với cậu.
"Giang Tự, anh đã nói rồi, anh sẽ không bao giờ lừa em nữa." Lục Trạc dịu dàng vuốt lên má Giang Tự, "Anh cũng đã nói rồi, cho dù sau này em ở bên người khác, anh vẫn sẽ đợi em, đợi em chia tay, đợi em quay lại bên anh. Giang Tự, cả đời này anh chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ yêu em, dù chỉ một giây cũng chưa từng."
Cho dù họ đã chia xa năm năm.
Cho dù Giang Tự chưa từng nói chuyện với hắn một lần nào nữa.
Cho dù năm ông nội qua đời, hắn dốc hết tiền mua vé khứ hồi sang Paris, nhưng chỉ nhìn thấy Giang Tự mỉm cười nhận hoa từ người khác.
Hắn vẫn chưa từng có một giây nào nghĩ đến việc ngừng yêu Giang Tự.
Hắn chỉ dùng những tháng ngày ấy để liều mạng học tập, làm việc, cố gắng kiếm tiền, để trả hết từng khoản nợ phát sinh vì ông nội bệnh nặng.
Để đến ngày hắn không còn nợ bất kỳ ai, hắn có thể đường đường chính chính đứng trước mặt Giang Tự, nói với cậu rằng hắn đã có đủ năng lực để bảo vệ cậu, đủ năng lực để sánh vai cùng cậu, đủ năng lực để bình đẳng yêu cậu.
Từ Nhất Đào từng hỏi hắn, như vậy có phải quá cố chấp không.
Khi đó hắn chỉ nói, cố chấp thì đã sao, dù gì hắn cũng đã định sẵn là không thể làm người tốt, vậy vì Giang Tự mà cố chấp thêm một chút thì có gì không được.
Chỉ là hắn có thể cố chấp, nhưng Giang Tự thì không.
Hắn không ngại làm kẻ thứ ba, nhưng Giang Tự nhất định sẽ để tâm đến việc bản thân trở thành thằng ngoại tình tồi tệ.
Thế nên hắn chỉ xoa xoa mái tóc mềm cuối cùng đã yên tĩnh lại của Giang Tự, nói: "Em xem, anh không phải kẻ lừa đảo, anh vẫn rất thích em, nhưng nếu em tắm trong phòng anh, anh nhất định sẽ không nhịn được mà hôn em, vậy nên chúng ta ngoan ngoãn ngồi đây, để anh bôi thuốc cho em được không?"
Thế nhưng ngay khoảnh khắc lời hắn vừa dứt, môi Giang Tự đã nhẹ nhàng chạm lên môi hắn, như chuồn chuồn lướt nước, khẽ hôn một cái rồi tự nhiên rời đi, sau đó cậu chớp chớp mắt, vô tội nhìn Lục Trạc: "Anh không nhịn được muốn hôn em, em cũng không nhịn được muốn hôn anh, vậy tại sao lại không được hôn chứ?"
Vào khoảnh khắc ấy, một người chưa từng mất bình tĩnh dù có lâm vào hoàn cảnh khốn cùng đến đâu như Lục Trạc lại hoàn toàn không biết phải nói gì.
Giang Tự đã lại nhẹ nhàng đặt thêm một nụ hôn nữa rồi nhìn thẳng vào mắt hắn, rất nghiêm túc nói: "Lục Trạc, hôm qua em mơ thấy anh hôn em, giống như ngày đầu tiên chúng ta ở bên nhau, lúc xem phim ở nhà anh vậy. Em rất thích. Vậy nên anh có thể hôn em không?"