Công bằng một chút chứ. Anh không mặc, cho nên anh cũng muốn cô như vậy.
Dụng ý trong ánh mắt Bạc Trọng Cẩn vô cùng rõ ràng, thậm chí chẳng còn là ám chỉ nữa, mà là sự khao khát lộ liễu. Ánh mắt anh nóng bỏng như lửa, tựa hồ có thể xuyên thấu qua lớp váy ngủ mỏng manh mà nhìn thấu trọn vẹn mọi thứ của cô.
Quý Tư Hạ vốn là người có lòng tự trọng rất cao, đầu ngón tay cô bất giác ấn xuống phím đàn, khiến những nốt nhạc ngắn ngủi, vụn vỡ thoát ra từ kẽ tay.
Cô cúi mặt lảng tránh ánh mắt của Bạc Trọng Cẩn, đôi môi khẽ cắn lại, vẻ mặt đầy khó xử.
Bạc Trọng Cẩn nhìn thấu tâm tư đó, liền lên tiếng trêu chọc: "Đang xấu hổ à?"
Quý Tư Hạ bị anh nhìn chằm chằm đến mức đứng ngồi không yên. Cô khẽ cựa quậy, cảm giác nhấp nhô, gồ ghề từ những phím đàn truyền đến vẫn vô cùng mãnh liệt.
Bạc Trọng Cẩn bước đến sát bên, thân hình hai người gần như dán chặt vào nhau. Dáng người cao lớn của anh hơi cúi xuống, hai cánh tay chống ở hai bên, hoàn toàn bao phủ cô dưới cái bóng của mình.
Trái tim Quý Tư Hạ run lên bần bật, cô theo bản năng lùi lại cho đến khi lưng dán chặt vào cây đàn piano.
Khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ nhếch, giọng nói trầm khàn: "Nếu xấu hổ thì nhắm mắt lại là được."
"Không được, phải mặc vào chứ ạ." Quý Tư Hạ đấu tranh nội tâm một hồi lâu rồi mới chậm rãi lắc đầu. Giọng điệu của cô nhẹ nhàng tựa như chiếc lông vũ lướt qua trái tim đang ngứa ngáy của Bạc Trọng Cẩn.
Anh đè nén sự rạo rực trong lòng, vuốt nhẹ hàng chân mày rồi cũng không gượng ép: "Được rồi, cục cưng muốn mặc thì cứ mặc vậy."
Nhưng lát nữa có mặc được hay không, e là không còn do cô quyết định nữa rồi.
Bạc Trọng Cẩn lùi lại một chút, áp lực mạnh mẽ bao trùm quanh người anh cũng vơi đi vài phần.
Ánh mắt Quý Tư Hạ dõi theo từng cử động của anh. Cô thấy anh xoay người kéo ngăn kéo giá sách, lấy ra một hộp nhỏ.
Đến khi nhìn rõ đó là thứ gì, cô không khỏi ngẩn ngơ, trong mắt tràn ngập vẻ hoang mang: "Sao trong phòng đàn lại có thứ này ạ?"
Dù hỏi vậy, nhưng rõ ràng cô ý thức được đó là vật gì và biết sắp tới cả hai sẽ làm chuyện gì.
Điều này khiến khóe môi Bạc Trọng Cẩn không kìm được mà vẽ lên một nụ cười đầy hứng thú.
Anh thuần thục xé lớp màng bọc, lúc cất lời còn lười biếng nâng mí mắt liếc cô một cái, giọng điệu thong dong: "Tối qua em ở thư phòng, anh đã cất vào đấy rồi. Trong nhà này, chỗ nào anh cũng để sẵn cả."
Nói đến đây, Bạc Trọng Cẩn cố ý ngừng lại một chút rồi tiếp tục:
"Chỉ cần em muốn, ở bất cứ đâu trong căn biệt thự này, anh đều sẵn sàng hầu hạ."
"..."
Quý Tư Hạ nghẹn lời, khẽ nuốt nước bọt. Cô bị d*c v*ng nồng đậm trong đáy mắt anh làm cho hoảng sợ. Sự e dè và xấu hổ cô bộc lộ lúc này còn mãnh liệt hơn nhiều so với lúc cô đút nước cho anh uống ban nãy.
Nếu nói trước đó là phản ứng theo bản năng, thì bây giờ chắc chắn là phản ứng dưới sự chi phối của lý trí.
Bạc Trọng Cẩn thu hết mọi biểu cảm của cô vào mắt, khóe môi kéo lên một độ cong đầy ẩn ý. Anh chậm rãi ung dung, bởi từ sớm anh đã tiến vào trạng thái sẵn sàng, thế nên lúc này vô cùng thoải mái và trực diện.
Quý Tư Hạ rũ rợp hàng mi, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào động tác của anh, dường như đang thắc mắc sao anh có thể thực hiện thuần thục và nhanh chóng đến thế.
Cô còn chưa kịp thu hồi tầm mắt, Bạc Trọng Cẩn đã quay trở lại trước mặt cô, bóng đen to lớn một lần nữa phủ xuống.
"Biết tiếp theo anh sẽ làm gì em không?"
Cánh tay dài của Bạc Trọng Cẩn vòng qua eo cô, hơi thở nóng hổi thì thầm sát bên tai: "Em biết mà, đúng không?"
Tai Quý Tư Hạ ngứa ngáy một trận, tựa như có dòng điện chạy dọc khắp toàn thân. Cô không kìm được mà run rẩy, đưa tay muốn đẩy anh ra: "Không muốn đâu ạ."
"Không muốn ư? Bỏ dở giữa chừng không phải là thói quen tốt đâu."
Bạc Trọng Cẩn nắm ngược lại tay cô, động tác từ vẻ hờ hững ban đầu dần chuyển sang sự kiểm soát đầy quyền lực.
Thật lòng mà nói, đêm nay anh không hề vội vã. Tối qua đã được ăn no rồi, hôm nay anh càng muốn để cô từ từ thưởng thức, không thể cứ thế nuốt chửng như Trư Bát Giới ăn nhân sâm được.
Quý Tư Hạ lại một lần nữa bị kéo về phía cây đàn piano. Bạc Trọng Cẩn nghiêng người nửa đè lên cô, nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử đen nhánh đang run rẩy, trầm giọng truy hỏi: "Tại sao lại không muốn?"
"Có phải vì tỉnh rượu rồi không? Bé ngoan của anh."
Dứt lời, trong mắt Bạc Trọng Cẩn xẹt qua một tia xấu xa, âm cuối của câu nói cố tình kéo dài đầy khêu gợi.
Quý Tư Hạ nín thở, ráng hồng trên má thoáng chốc đã lan tràn xuống tận cổ.
Bạc Trọng Cẩn chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy làn da trắng sứ của người phụ nữ dưới thân đang ửng lên sắc hồng, chỉ nhìn qua là biết cô đang e thẹn đến mức nào.
Quý Tư Hạ có lẽ đã dần tỉnh táo lại kể từ khoảnh khắc đối diện với việc Bạc Trọng Cẩn thong thả trút bỏ áo ngủ. Có lẽ do nồng độ cồn đã loãng đi, cộng thêm sự k*ch th*ch quá lớn về thị giác, cô mới nhận thức được hai người vừa làm chuyện gì trong phòng đàn.
Đặc biệt là cô còn đang ngồi ngay ngắn trên những phím đàn. Những phím đàn ướt át tựa như vừa trải qua một cơn mưa rào, vừa được tắm gội một trận thật sảng khoái.
Cảm giác xấu hổ muộn màng bủa vây lấy cô không kẽ hở, cô không biết phải đối phó thế nào trước đợt tấn công mãnh liệt của người đàn ông trước mắt.
"Anh đừng nói như vậy mà." Quý Tư Hạ muốn đưa tay che tai lại.
"Không thích anh gọi là bé ngoan sao?" Cô càng không muốn, Bạc Trọng Cẩn lại càng cố tình, giọng nói thậm chí còn trầm khàn hơn, âm cuối vờ như thắc mắc nhưng lại giống hệt một chiếc móc nhỏ câu dẫn tâm hồn:
"Nhưng đêm qua lúc anh gọi như vậy, phản ứng của em chẳng phải rất lớn hay sao?"
Quý Tư Hạ đưa tay bịt miệng anh lại: "Bạc Trọng Cẩn... anh đừng nói nữa."
Bạc Trọng Cẩn gỡ tay cô xuống. Nhân lúc cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã thản nhiên khống chế cả hai tay cô, ép ra sau eo rồi khóa chặt lại.
"Lúc đó gọi em là gì nhỉ?" Bạc Trọng Cẩn gằn từng chữ:
"Cục cưng? Bảo bối? Hạ Hạ? Tâm can bé nhỏ? Hay là vợ yêu?"
Quý Tư Hạ khóc dở mếu dở, chỉ biết lắc đầu loạn xạ. Cô liên tục cảm nhận được sự ướt át ấy. Mặt đàn piano rất trơn, cô căn bản không thể ngồi vững mà hai tay lại bị trói buộc, không có chỗ bám.
Nếu không nhờ có cơ thể anh chắn ngay phía trước, cô e là đã trượt xuống từ lâu rồi.
"Vợ à, em thực sự không muốn sao?"
"Không muốn!"
"Miệng thì rất biết lừa người, may mà có một 'cái miệng' khác lại rất thành thật, không để em lừa được anh."
Bầu không khí mờ ám tình tứ thế này, lại thêm sự mê hoặc dụ dỗ liên tục của Bạc Trọng Cẩn khiến Quý Tư Hạ vẫn chưa thể lấy lại tinh thần. Cô lại vô tình trở thành thủ phạm làm ướt cây đàn và bị Bạc Trọng Cẩn bắt quả tang tại trận.
Tầm mắt Bạc Trọng Cẩn khẽ hạ xuống, rơi vào những phím đàn đen trắng ẩn dưới lớp váy ngủ. Đầu ngón tay anh bắt chước động tác đánh đàn của cô, nhẹ nhàng lướt qua, giọng nói trầm tĩnh mà đầy sức nặng:
"Đàn piano đều bị em làm ướt hết rồi, còn nói không muốn sao?"
Quý Tư Hạ bị anh nói cho không còn mặt mũi nào, chỉ hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống. Cô cắn môi cựa quậy, muốn vùng khỏi sự kìm kẹp của anh.
Nhưng trong lúc sơ ý, cô lại vô tình bị "kẹt" lại.
Quý Tư Hạ hít vào một ngụm khí lạnh, thân hình mỏng manh không nhịn được mà khẽ run rẩy. Bạc Trọng Cẩn bắt trọn phản ứng đó và nhanh chóng hiểu ra.
Cô chỉ vừa mới quen với việc này không lâu, lúc này anh càng phải để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt hơn bình thường.
Bạc Trọng Cẩn khàn giọng cười nhẹ: "Bị kẹt rồi à?"
Sự quẫn bách bị nhìn thấu lại còn bị nói huỵch tẹt ra, Quý Tư Hạ theo bản năng ngước mắt lườm anh một cái.
Chỉ là đôi mắt rưng rưng sóng nước, ánh mắt toát ra vẻ hờn dỗi nửa vời ấy chẳng có chút sức răn đe nào. Bạc Trọng Cẩn thấy vậy không những không kiềm chế mà trái tim càng thêm ngứa ngáy khó nhịn.
Anh l**m môi, buông lỏng sự trói buộc: "Đến đây, anh bế em lên."
Quý Tư Hạ còn đang ngập ngừng chưa kịp lựa chọn, Bạc Trọng Cẩn đã dùng một cánh tay vòng qua chiếc eo thon, bế bổng cô rời khỏi cây đàn piano.
Trái tim Quý Tư Hạ thắt lại, theo phản xạ ôm chặt lấy cổ anh, hai chân quấn sau eo, dồn toàn bộ sức lực gác lên người anh.
Đang thấy lạ vì sao Bạc Trọng Cẩn lại tốt bụng đột xuất, thì cô đột nhiên nhận ra ý đồ thật sự của anh. Cơ thể cô tức khắc căng cứng, cuống quýt vỗ lên vai anh, khóc không thành tiếng: "Đồ lừa đảo! Đồ lừa đảo!"
"Làm ướt hết tay anh rồi này." Cô cứ cựa quậy mãi khiến Bạc Trọng Cẩn không thể nhắm chuẩn, anh nhếch môi thở hắt ra một hơi, rũ mí mắt nhìn gò má ửng đỏ của cô, giọng điệu ngập tràn ý cười:
"Anh lừa em cái gì chứ?"
Trong mắt Quý Tư Hạ sương mù giăng lối, khóe mắt đỏ hoe, cô tủi thân nói: "Anh mau thả em xuống đi."
Bạc Trọng Cẩn nhếch môi, nụ cười mang chút nét xấu xa: "Vậy thì anh không lừa em nhé. Anh chỉ nói là bế em lên, chứ chưa từng nói sẽ thả em xuống."
Anh đang chơi chữ với cô đấy à? Biết thế cô đã không để anh bế rồi.
Bây giờ bị bế theo kiểu gấu Koala thế này, cô căn bản không còn đường từ chối.
Quý Tư Hạ định lên tiếng phân bua, dù lúc này đầu óc xoay chuyển rất chậm. Thế nhưng, Bạc Trọng Cẩn đã chộp lấy khoảng trống khi cô vừa im lặng, nhân lúc cô không để ý mà tiến sâu vào.
Quý Tư Hạ không có sự chuẩn bị tâm lý, khẽ kêu "a" một tiếng ngắn ngủi, mu bàn chân duỗi thẳng tắp, cô gục mặt lên vai anh, bất giác ôm chặt cổ anh hơn nữa.
Bạc Trọng Cẩn đứng yên không động đậy, lúc này chính anh cũng chẳng dễ chịu gì. Bàn tay anh v**t v* lưng cô như để xoa dịu, rồi buột miệng thốt ra một câu tự tận đáy lòng: "Cơ bụng của anh đều bị em cọ cho nổi rõ hết lên rồi."
Chỉ một câu này thôi đã khiến Quý Tư Hạ vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ anh, âm thầm thích ứng chứ chẳng dám ngẩng lên.
Bạc Trọng Cẩn vừa bước một bước về phía cây đàn, trong cổ họng Quý Tư Hạ đã phát ra tiếng rên nhỏ như mèo con: "Anh đừng cử động!"
"Không cử động?" Bạc Trọng Cẩn dở khóc dở cười, "Anh mà không nhúc nhích thì em càng khó chịu hơn đấy."
"..."
Bạc Trọng Cẩn xốc cô lên một chút. Thân hình nhỏ bé mỏng manh của cô đối với anh mà nói, cho dù có bế bổng lên cũng dễ như trở bàn tay.
Anh không mãi nuông chiều cô. Thời cơ đến rồi, cô phải làm quen với những chuyện khó khăn hơn, k*ch th*ch hơn và bền bỉ hơn.
Chỗ dựa duy nhất của Quý Tư Hạ lúc này chính là Bạc Trọng Cẩn, cô bất lực ôm chặt lấy "cọc cứu sinh" cuối cùng này, hy vọng anh có thể dẫn cô vượt qua trận phong ba bão táp.
Trên vai anh lẩn khuất những tiếng nức nở trầm thấp, vừa nghe như đau đớn, lại vừa như chìm trong mộng ảo đê mê.
Đôi môi đỏ mọng vẫn còn đang lải nhải đòi xuống, Bạc Trọng Cẩn trực tiếp phong kín môi cô, bế cô lên cao thêm một chút rồi lại để cô rơi tự do vào vòng tay mình.
Quý Tư Hạ bị anh cưỡng chế dẫn dắt, lặp lại một màn chao đảo dữ dội.
Cuối cùng, cô vẫn bị anh đặt trở lại lên cây đàn piano đó.
Những giọt sương long lanh thấm vào kẽ phím, men theo lớp sơn bóng loáng chảy xuôi xuống rồi rơi tách xuống tấm thảm.
Dây áo chỉ bị Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng khều một cái đã trượt khỏi bờ vai trần nhẵn thín. Cô vẫn muốn kéo lại, nhưng tay vừa giơ lên đã bị anh khóa chặt. Cô nín thở, bờ vai căng cứng, xương quai xanh theo đó càng lộ rõ vẻ thanh mảnh, xinh đẹp.
Hình xăm hoa sen màu hồng nhạt trên người cô khẽ rung rinh theo nhịp thở, tựa như có ngọn gió vừa vờn qua mặt hồ.
Bạc Trọng Cẩn tiếp tục kéo xuống, anh vẫn chăm sóc vô cùng chu đáo, không lạnh nhạt với bất kỳ nơi nào, cũng chẳng bỏ sót một tấc da thịt nào.
Giữa lúc ý thức trôi nổi bồng bềnh, Quý Tư Hạ bất giác nhớ đến một bài đăng từng đọc trên diễn đàn, đính kèm bức ảnh Bạc Trọng Cẩn vừa kết thúc buổi huấn luyện, vén vạt áo đồng phục lên lau mồ hôi. Khuôn mặt người đàn ông sắc bén, vòng eo rắn rỏi đầy sức mạnh, cơ bụng phân minh, mồ hôi như được phủ một lớp mật bóng loáng, toát ra sức hút nam tính bùng nổ.
Rất nhiều người đã bình luận sôi nổi, có người nói rằng kiểu người như Bạc Trọng Cẩn nhìn là biết rất "có hiếu", vì có thể cùng lúc chăm sóc tốt cho cả "em gái" lẫn "bà nội" trong nhà.
Hơn nữa vì quanh năm tập luyện cường độ cao nên anh sở hữu một thân toàn cơ bắp, thể lực dồi dào, tinh lực sung mãn đến đáng sợ.
Quý Tư Hạ lúc đó đọc xong thì đỏ mặt, nhưng sau này qua thực tế, cô đã phải cảm thán vô số lần rằng người dùng đó nhìn người thật sự quá chuẩn.
Cây đàn piano hết lần này đến lần khác phát ra tiếng vang trầm đục, vừa ngắn ngủi vừa dồn dập, tựa như có người đang loạn nhịp chơi một khúc nhạc trào dâng mãnh liệt.
Quý Tư Hạ cảm thấy cơ thể đã không còn chịu sự kiểm soát của mình nữa, cũng sớm đã không còn thuộc về cô mà hoàn toàn thuộc về Bạc Trọng Cẩn.
Thân hình vạm vỡ của anh bao phủ lấy cô, anh dùng một tay ấn vào sau gáy cô, ép cô phải đón nhận nụ hôn sâu.
Chỉ cần không "du ngoạn" ở những nơi khác, thì phần lớn thời gian họ đều đắm chìm trong những nụ hôn cháy bỏng.
Bạc Trọng Cẩn rời khỏi môi cô, trán kề trán, giọng ra lệnh lẫn trong tiếng th* d*c: "Cục cưng, gọi tên anh đi."
"Nói là em yêu anh đi."
"Bạc Trọng Cẩn... từ từ đã..."
Quý Tư Hạ một tay ấn lên phím đàn, một tay bám chặt vào cánh tay anh để giữ thăng bằng, không để mình bị ngã nhào khỏi cây đàn.
"Từ từ cái gì? Gọi ngay bây giờ." Bạc Trọng Cẩn liên tục ép buộc, giọng điệu cũng trở nên sắc bén và cường thế hơn hẳn.
Anh trở nên vô cùng mạnh mẽ, trong ánh mắt mang theo sự chiếm hữu tột cùng. Chỉ cần cô không nói, anh sẽ lặp đi lặp lại bên tai cô mãi không thôi.
Anh dồn sức đưa cả hai đến một không gian cao trào khác. Quý Tư Hạ khóc không ngừng được, miệng r*n r* ư ử, móng tay bất giác cấu chặt vào lưng anh.
Cô cảm nhận rõ rệt vị trí của cây đàn piano bên dưới đang bị xê dịch.
Dưới đủ mọi chiêu trò dụ dỗ lẫn uy h**p, Quý Tư Hạ hé hàm răng ngọc, đứt quãng nói ra những lời anh muốn nghe nhất:
"Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh... đừng như vậy mà..."
"Bé ngoan, nói em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa, được không?"
"Em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa đâu... hức..."
"Vậy em có muốn làm vợ anh cả đời không? Hả? Hạ Hạ?"
"Vâng, vâng..." Quý Tư Hạ gật đầu loạn xạ.
"Tốt, đây là chính miệng em nói đấy nhé. Em mãi mãi đừng hòng trốn khỏi anh, mãi mãi không được phép yêu ai khác. Nếu không anh nhất định sẽ bắt em về, nhốt ở một nơi chỉ có mình anh biết."
"Không muốn đâu..."
Cô có cảm giác như thể đang quay trở lại đêm của sáu năm về trước, cũng ở phòng đàn này, trên cây đàn này và trong một đêm khuya vắng lặng.
Khớp ngón tay cái hơi thô ráp của Bạc Trọng Cẩn tì lên cằm cô, ép cô ngửa cổ. Anh vừa tấn công vào những điểm yếu ớt nhất, vừa dùng giọng điệu không cho phép phản bác để ra lệnh cho cô nói yêu anh, chỉ được yêu mình anh và cả đời không được rời xa.
Nếu cô không nói, anh sẽ chỉ càng làm tới một cách quá đáng hơn, hệt như không hề nghe lọt tai bất kỳ lời van xin nào khác.
Tên điên Bạc Trọng Cẩn này, sao cứ đến lúc này là lại hệt như phát dại vậy chứ?
Trước khi chìm hẳn vào cơn mê man, trong đầu Quý Tư Hạ chỉ còn duy nhất một suy nghĩ...
Mấy ngày tới, bất luận dùng lý do gì, cô cũng phải tránh xa Bạc Trọng Cẩn ra một chút.
Sức lực này, ai mà chịu cho thấu cơ chứ?