Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 51: Bé con đúng là làm bằng nước.

Câu nói này của Bạc Trọng Cẩn vang vọng trong trí não Quý Tư Hạ, khiến cô mất cả mười giây đồng hồ để xử lý, vậy mà vẫn chưa thể hiểu thấu được ý tứ bên trong.

Cô khẽ lắc đầu: "Em không có nước, em cũng đâu có mang theo cốc."

Đôi mắt Quý Tư Hạ phủ một tầng sương mỏng manh, đuôi mắt cũng ửng lên sắc hồng nhạt, chẳng biết là do nụ hôn nồng nàn vừa rồi, hay là do men rượu thấm nồng mới làm gương mặt cô đỏ bừng đến thế.

"Em có mà." Đôi mắt đen của Bạc Trọng Cẩn thâm trầm hẳn xuống, anh chậm rãi phủ nhận lời cô.

Dưới ánh đèn đứng dành riêng cho đàn piano, đôi mắt anh vừa đen vừa sáng, khiến đường nét khuôn mặt hiện lên nửa sáng nửa tối, sâu thẳm và rõ rệt.

Chạm phải ánh nhìn đặc quánh như mực ấy, tâm trí cô hơi khựng lại, hàng mi dài đổ bóng mờ nhạt xuống mí mắt dưới: "... Ở đâu cơ?"

"Muốn biết không?"

"Vâng." Quý Tư Hạ khẽ gật đầu.

Bạc Trọng Cẩn sực nhớ ra vẫn còn một chuyện chưa làm, bèn đứng dậy.

Anh vừa đứng lên đã lập tức cao hơn Quý Tư Hạ đang ngồi trên đàn piano rất nhiều. Dáng người anh cao lớn vạm vỡ, bờ vai và tấm lưng rộng mở che khuất cả ánh sáng từ ngọn đèn.

Quý Tư Hạ ngơ ngẩn ngước nhìn theo từng cử động của anh, chỉ cảm thấy sức ép từ người đàn ông này quá mạnh mẽ, sự chênh lệch về thể hình cũng càng thêm rõ rệt. Thân hình cao lớn của anh như có thể bao trọn lấy cô, khiến cô trở nên nhỏ bé, nép mình trước ngực anh tựa như một món đồ chơi có thể tùy ý bị anh thao túng trong lòng bàn tay.

Chỉ cần vòng cánh tay dài qua eo, anh đã dễ dàng nhấc bổng cô khỏi phím đàn piano. Chiếc váy ngủ bằng lụa rủ xuống tự nhiên, lớp ren mỏng manh thấp thoáng để lộ bóng dáng cánh tay rắn chắc của Bạc Trọng Cẩn.

Sau khi tước đi mảnh vải mỏng manh che chắn ấy, anh lại đặt cô trở về với những phím đàn lạnh lẽo.

Cây đàn piano một lần nữa vang lên một tiếng "ầm" dội vang.

Quý Tư Hạ nhìn theo mảnh vải đó, đôi mày thanh tú hiện rõ vẻ xấu hổ, cô lên tiếng trách móc: "Anh thật lưu manh."

"Không phải lưu manh, chồng đang giúp em đấy chứ. Chẳng phải ban nãy em bảo em thấy khó chịu sao?"

Bạc Trọng Cẩn lặng lẽ đá chiếc ghế đàn ra xa, không chỉ để tạo khoảng trống cho mình quỳ xuống, mà còn ép Quý Tư Hạ phải duỗi dài chân ra mới có thể gác lên vai anh.

Bạc Trọng Cẩn trở lại tư thế quỳ một gối, ung dung nhướng mắt, trong đôi đồng tử đen kịt đang cuộn trào những đợt sóng ngầm không tên.

Động tác của anh chậm rãi, điềm tĩnh hệt như đang tỉ mỉ chuẩn bị trước khi thưởng thức một món mỹ vị, khơi gợi từng xúc cảm trong cô. Giọng nói anh khàn đặc đến mức gần như không còn rõ âm sắc: "Một lát nữa thôi là sẽ hết khó chịu ngay, Hạ Hạ."

"..." Quý Tư Hạ rũ hàng mi cong vút, nhìn chăm chằm vào người đàn ông đang quỳ trước mặt, chỉ cảm thấy anh hệt như một con dã thú đang rình mồi, muốn một ngụm nuốt chửng lấy cô.

Bạc Trọng Cẩn bắt thóp được sự dao động trong đôi mắt ngập nước của cô, anh từng bước từng bước dụ dỗ: "Em có tin anh không? Nếu tin thì hãy giao phó mọi thứ cho anh, em chỉ cần ngồi ngoan là được."

Nhìn sâu vào đôi mắt thâm thẳm của Bạc Trọng Cẩn, những ngón tay cô đặt trên phím đàn bất giác cuộn lại, hồi lâu sau mới chậm rãi gật đầu.

Biết Quý Tư Hạ đang nhìn mình, Bạc Trọng Cẩn gần như khó lòng kìm nén nổi sự hưng phấn đang ngày một dâng cao, có lẽ bản thân anh thực sự là một tên b**n th** chăng. Sợ cô chịu không nổi mà cựa quậy lung tung trên đàn, anh dùng hai tay giữ chặt lấy cô, những đường gân xanh trên cánh tay nổi bần bật, minh chứng cho sự khắc chế và kìm nén tột độ lúc này.

Anh thậm chí chẳng dám dùng lực quá mạnh vì sợ làm cô đau, dù là cơ bắp trên cánh tay hay bả vai đều đang căng cứng hết mức.

Hơi nóng phả lên làn da mịn màng, Quý Tư Hạ hoang mang luống cuống trước những gì đang diễn ra trước mắt, cô muốn tụt xuống: "Chúng ta không được làm chuyện này."

Bạc Trọng Cẩn giữ chặt cô lại, trầm giọng uốn nắn: "Bảo bối ngoan, chúng ta là vợ chồng hợp pháp, chúng ta hoàn toàn được phép làm chuyện này."

"... Vợ chồng?"

Quý Tư Hạ ngẫm nghĩ mất vài giây, dường như trong đầu cũng loáng thoáng hiểu ra, nhưng ngay sau đó, sự chú ý của cô lại bị Bạc Trọng Cẩn chiếm trọn.

Cô ngồi trên vị trí cao của cây đàn piano, tựa như một nữ vương đang nhìn xuống từ trên cao. Trước mặt cô, Bạc Trọng Cẩn quỳ một gối trên đất, tư thế thành kính hệt như một sứ giả từ phương xa đang tạ ơn nữ vương ban phát cho mình dòng mật ngọt tinh túy.

Từ góc nhìn này, cô không còn nhìn thấy trọn vẹn khuôn mặt tuấn tú của anh nữa. Anh vùi mặt xuống, cô chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen hơi rối lòa xòa của anh, đôi lông mày sắc nét và sống mũi cao thẳng tắp. Theo từng nhịp thở, luồng không khí ẩm nóng cứ thế cọ xát, m*n tr*n từng tấc da thịt cô.

Rất nóng. Rất gấp gáp. Cô bỗng muốn khóc.

Trong cơ thể tựa như có một ngọn lửa đang chạy tán loạn mà Quý Tư Hạ không cách nào kiểm soát được.

Sóng nước lấp loáng trong đôi mắt hoa đào ngày một dập dềnh, đôi bàn tay cô bắt đầu vung vẩy vô định, muốn bám víu vào thứ gì đó nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể chạm vào những phím đàn gồ ghề.

Lúc đầu, những âm thanh cô phát ra còn đầy kìm nén, khe khẽ nũng nịu hệt như tiếng mèo con, nhưng dần dà cô không thể cắn chặt môi được nữa. Khi âm thanh đầu tiên thoát ra khỏi kẽ răng, những tiếng nỉ non phía sau cứ thế tuôn trào không dứt.

Trong tiếng nức nở run rẩy ấy, âm cuối kéo dài đầy tình tứ, thế nhưng chủ nhân của nó vẫn muốn giả vờ như không có chuyện gì mà cố đè nén xuống.

Biên độ mỗi lần cô xê dịch tuy không lớn, nhưng chỉ một lát sau, chân cô đã không còn gác lên chiếc ghế đàn được nữa.

Cảm giác hẫng hụt khiến cô chỉ có thể gửi gắm toàn bộ hy vọng lên người Bạc Trọng Cẩn, bất giác siết chặt lấy anh hơn.

Bạc Trọng Cẩn dành một phần tâm trí chú ý tới sự bối rối của cô, trông cô lúc này quả thực hệt như một chú mèo nhỏ đang cuống quýt tay chân.

Vừa mới chân ướt chân ráo bước vào đời, nào biết thế giới bên ngoài hung hiểm ra sao, cô bị trận cuồng phong bất ngờ thổi cho chao đảo, quay cuồng, chẳng biết giữa cơn sóng to gió lớn này, mảnh gỗ trôi dạt mà cô có thể bám víu lấy đang ở phương nào.

Bạc Trọng Cẩn cong môi, nâng cô lên, giúp cô tìm điểm tựa: "Giẫm lên đây."

Ghế đàn quả thực không phù hợp, vừa lạnh vừa cứng, sao có thể thoải mái bằng bờ vai vững chãi của anh?

Các ngón chân Quý Tư Hạ không kìm được mà co quắp lại, xúc động đến mức căng cứng, thế nhưng mỗi lần anh rời đi, lòng cô lại dâng lên nỗi quyến luyến khôn nguôi.

Anh giống như một lữ khách trên sa mạc, khát khô đến cực điểm, vất vả lắm mới gặp được nguồn nước. Cô chỉ rót cho anh một ngụm thì làm sao đủ cho lòng tham không đáy ấy...

Ngay cả Quý Tư Hạ cũng chẳng biết mình lại có "nhiều nước" đến vậy.

Tựa như lấy mãi không cạn, nguồn nước ấy dồi dào đến mức anh chẳng bao giờ phải lo âu. Chỉ cần Bạc Trọng Cẩn muốn, cô luôn sẵn sàng rót thêm cho anh một ngụm để giải khát.

Việc chăm bẵm một đóa hoa vốn dĩ cần rất nhiều tâm huyết. Không chỉ là vun xới mỗi ngày, mà khi đã thực lòng để tâm, người ta chỉ hận không thể nâng niu nó như hoa trong lồng kính, tỉ mỉ tưới tắm, cẩn thận xới tơi đất đai, để đóa hoa kiều diễm mặc tình sinh trưởng, cho đến khi nh** h** ứa ra những dòng mật ngọt.

Đóa hoa nở rộ ở chính giữa, sắp sửa bung cánh, chủ nhân bèn không nhịn được mà cúi xuống khẽ khàng thưởng thức hương thơm, hái xuống một cánh hoa ngâm vào nước ấm, ủ thành một ấm trà hoa rồi chậm rãi nhâm nhi, để vị thanh ngọt đọng lại mãi nơi đầu lưỡi.

Đầu óc Quý Tư Hạ đã trống rỗng tự bao giờ, mọi sự chú ý đều dồn cả vào nơi nhạy cảm. Những chiếc móng tay được cắt tỉa tròn trịa đặt trên phím đàn, chốc chốc lại nhấc lên rồi đột ngột nhấn xuống, khiến cây đàn piano phát ra những âm thanh hỗn loạn, đồng điệu với nhịp lòng của cô lúc này.

Khi cơn mưa rào vừa dứt, tiếng khóc trong phòng đàn vẫn chưa hề tiêu tan.

Quầng sáng từ ngọn đèn piano bao trùm lấy hai người, khiến không khí xung quanh dường như càng thêm ẩm ướt và oi bức.

Bạc Trọng Cẩn từ từ ngước mắt, chạm phải đôi mắt ngấn lệ mông lung của cô. Đôi môi anh ươn ướt, lấp lánh dưới ánh đèn. Anh chẳng thèm bận tâm mà l**m nhẹ khóe môi, như cảm thán lại như trêu chọc: "Bảo bối đúng là làm bằng nước mà."

Quý Tư Hạ vô lực tựa vào cây đàn piano, đôi chân từ trạng thái căng cứng chuyển sang buông thõng yếu ớt, lồng ngực phập phồng kịch liệt theo từng hơi thở thơm ngát. Đôi mắt cô mơ màng, tiếng nấc mang theo giọng mũi nức nở cứ đứt quãng từng hồi.

Nghe thấy Bạc Trọng Cẩn lên tiếng, cô chỉ biết rũ mi, dùng đôi mắt ướt đẫm nhìn người đàn ông vẫn đang quỳ trước mặt, chìm đắm trong dư âm chưa thể hoàn hồn.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng rực rỡ như hoa đào của cô, trái tim Bạc Trọng Cẩn đột nhiên mềm nhũn. Anh đứng dậy đỡ lấy đầu cô, cúi người in một nụ hôn lên môi cô, khàn giọng hỏi: "Chồng không lừa em đúng không?"

Quý Tư Hạ trân trân nhìn anh, người vừa mới rời khỏi nơi đó đã lại hôn lên môi mình. Dù lúc này có say khướt chẳng mấy tỉnh táo, cô vẫn không thể chấp nhận được hành động này, bèn quay mặt đi né tránh.

Bạc Trọng Cẩn cố tình không để cô toại nguyện. Anh bóp nhẹ cằm cô, bẻ khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ ửng quay lại, cười khẩy: "Né cái gì mà né? Của chính em chứ có phải của anh đâu."

Dứt lời, anh lại cứng rắn áp sát, cạy mở đôi môi đang mím chặt để cô cảm nhận cho thật rõ ràng.

Quý Tư Hạ vẫn ngồi trên đàn piano, đôi chân lơ lửng đung đưa giữa không trung, Bạc Trọng Cẩn đứng ở giữa.

Ánh mắt anh cố định trên khuôn mặt cô, khẽ véo nhẹ d** tai cô: "Còn khó chịu nữa không?"

Các ngón tay Quý Tư Hạ nắm chặt lại, không sao diễn tả nổi cảm giác lúc này.

Vừa rồi cô thấy nhiệt độ trong huyết quản như tăng vọt, hệt như bị đặt trên lò nướng. Bây giờ cảm giác nóng ran ấy vẫn chưa phai, sự tê dại lan tỏa khắp tứ chi khiến cô chỉ muốn căng cứng cả mu bàn chân.

Cô cảm thấy lời Bạc Trọng Cẩn nói chỉ đúng một nửa.

Ban nãy đúng là cô đã hết khó chịu, nhưng tại sao anh vừa rời đi, cảm giác ấy lại ập đến? Thậm chí còn mãnh liệt hơn cả lúc trước.

Theo bản năng, Quý Tư Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, tủi thân tố cáo: "Anh lừa em, rõ ràng là càng khó chịu hơn..."

"Sao lại thế được nhỉ?" Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn dính chặt trên người cô ngày một sâu thẳm, anh vờ như đang ưu tư khó hiểu: "Bé con ngoan vẫn còn thấy khó chịu sao?"

Anh cúi đầu liếc nhìn, trên phím đàn nơi Quý Tư Hạ đang ngồi, những vệt nước óng ánh đang sóng sánh dưới ánh đèn.

Nghe ra sự nuông chiều và dung túng trong lời nói của anh, Quý Tư Hạ bất giác nũng nịu: "Vâng, tại anh hết đấy."

"Được, tại anh." Bạc Trọng Cẩn dỗ dành như dỗ trẻ con.

"... Tại sao lại như thế?"

Anh chồm tới hôn "chụt" một cái lên môi cô, buột miệng đáp: "Mềm quá không được, phải đổi sang cái nào cứng hơn một chút mới được."

"Thế bây giờ biết tìm đâu ra?" Quý Tư Hạ ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh phòng đàn.

"Không cần tìm, chồng có mà," Bạc Trọng Cẩn hạ giọng mê hoặc, "Anh chịu trách nhiệm với em đến cùng được không?"

Bầu không khí lúc này khiến Quý Tư Hạ như bị bỏ bùa mê, chẳng kịp suy nghĩ sâu xa mà lập tức đồng ý: "Được."

Đôi mắt Bạc Trọng Cẩn híp lại, nhìn cô chằm chằm: "Nhưng bảo bối à, trước tiên em phải nói cho anh biết, anh là ai."

"Anh..." Quý Tư Hạ nhìn anh để phân biệt kỹ lưỡng, đôi môi hồng mấp máy: "Là Bạc Trọng Cẩn chứ ai."

Thấy cô nhận ra mình, Bạc Trọng Cẩn hài lòng nhếch môi: "Đúng, anh là Bạc Trọng Cẩn. Em nhớ kỹ cái tên này đi, lát nữa nhớ mà gọi."

Đôi mắt xinh đẹp của Quý Tư Hạ phủ một tầng sương mù: "Gọi cái gì cơ?"

"Gọi tên anh, nói em yêu anh, em thích anh, em không thể sống thiếu anh, em muốn chiếm hữu anh, được không?"

Đôi lông mày Quý Tư Hạ khẽ nhíu lại, cô mím môi vẻ không hài lòng: "Dài quá."

Dáng vẻ nhăn nhó khổ não của cô khiến Bạc Trọng Cẩn không nhịn được mà bật cười. Anh áp sát tới cọ nhẹ vào chóp mũi cô, trong mắt lướt qua một tia giảo hoạt, rồi m*t nhẹ cánh môi mềm mại của cô:

"Vậy gọi 'chồng' được không? Ngắn hơn cả Bạc Trọng Cẩn nữa, chỉ có hai chữ thôi. Chắc chắn em sẽ nhớ được."

Quý Tư Hạ lẩm nhẩm học theo: "... Chồng?"

"Ừm," Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn nhìn cô ngày càng nóng rực, "Gọi chồng đi, chồng sẽ làm em hết khó chịu."

Cứ tưởng cô sẽ không đồng ý, chẳng ngờ giây tiếp theo, cô dùng đôi mắt ướt sũng nhìn thẳng vào anh, cất giọng mềm mại: "Chồng ơi."

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn rực lửa, yết hầu chuyển động liên tục, cảm giác khí huyết toàn thân dồn hết lên não. Anh l**m môi, rũ mắt để thu lại thứ d*c v*ng tăm tối đang chực chờ bùng nổ. Anh dường như sắp không thể khống chế nổi khao khát muốn càn rỡ nữa rồi.

Viên thuốc mới uống ban trưa, lẽ nào giờ đã mất tác dụng?

Anh đã đếm không xuể bao nhiêu ngày tháng không được nghe cô gọi mình như thế.

Tối qua mặc cho anh có dày vò thế nào, bắt cô mở miệng gọi "chồng", cô cũng nhất quyết không chịu. Tối nay say rượu rồi lại ngoan ngoãn đến thế, bảo gọi là gọi ngay.

Ngoan quá. Chỉ muốn đem giấu đi, chỉ muốn đè cô ra mà chiếm trọn một trận thỏa thích.

Trong lòng nghĩ vậy, tay anh đã bắt đầu cởi cúc áo pijama. Biết thế lúc tắm xong anh chẳng thèm mặc đồ làm gì, quấn bừa cái khăn tắm có khi còn tiện hơn.

Thực ra tối nay anh không hề có ý định này. Vì đêm qua đã làm bao nhiêu lần, anh lại chẳng hề nương tay, đến tận buổi trưa quấn quýt mãi cô mới chịu cho anh xem qua một chút. Nơi đó đỏ ửng cả lên, vẫn còn đang sưng tấy, anh đương nhiên xót xa nên định cho cô nghỉ ngơi hai ngày.

Thế nhưng người tính không bằng trời tính, lúc này cục cưng ngoan ngoãn cứ quấn lấy đòi hỏi, anh còn biết làm thế nào được đây?

Rất nhanh, bộ đồ ngủ của Bạc Trọng Cẩn đã bị ném lên chiếc ghế đàn gần đó, nằm chỏng chơ cùng chỗ với mảnh vải che chắn nhỏ nhoi của Quý Tư Hạ.

Quý Tư Hạ trân trân nhìn người đàn ông trước mặt.

Anh để trần nửa thân trên, vòng eo săn chắc, từng thớ cơ bắp đều được rèn luyện hoàn hảo, không một chút mỡ thừa. Ánh đèn piano hắt tới từ phía sau, phản chiếu vóc dáng hình tam giác ngược cường tráng của anh.

Đôi mắt đen của Bạc Trọng Cẩn trầm tĩnh nhìn cô. Tính xâm lược và hơi thở nam tính tỏa ra từ anh lúc này mãnh liệt gấp bội so với lúc còn mặc đồ ngủ.

Tựa như chỉ cần trút bỏ lớp áo kia, bao nhiêu sự tàn nhẫn và nguy hiểm ẩn giấu bấy lâu đều được giải phóng hoàn toàn.

Ánh mắt Quý Tư Hạ hơi né tránh, đầu óc dường như cũng được cảnh tượng này làm cho tỉnh táo đôi phần.

Chưa đợi cô kịp sắp xếp lại dòng suy nghĩ, ngón tay Bạc Trọng Cẩn đã lướt tới, móc vào sợi dây áo ngủ mỏng manh trên vai cô.

Anh nhướng mày, khát khao chiếm hữu nơi đáy mắt càng thêm nồng đậm. Một động tác trêu ghẹo đầy tình tứ được anh thực hiện với giọng nói khàn khàn, lười biếng: "Phải công bằng một chút chứ, bé cưng của anh."

"Hửm?" Cô ậm ừ đáp lại.

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn lướt qua chiếc váy ngủ của cô: "Chồng cũng cởi hết ra rồi, còn em thì sao?"