Uống cho lắm rượu vào thì sáng hôm sau ngủ dậy chắc chắn sẽ bị nhức đầu, cái "chân lý" này lúc nào cũng linh ứng trên người Quý Tư Hạ.
Cô dụi đôi mắt vẫn còn vương nét ngái ngủ, lúc tỉnh dậy chỉ thấy đầu óc choáng váng, không chỉ đau đầu mà đến cả thắt lưng cũng mỏi nhừ.
Trong phòng ngủ đã chẳng còn thấy bóng dáng Bạc Trọng Cẩn đâu.
Quý Tư Hạ chậm chạp lê bước vào phòng tắm. Soi mình trong gương, cô chợt nhận ra trên vùng cổ và bờ vai trắng ngần như sứ của mình lại xuất hiện thêm vài dấu vết tình tứ mờ ám so với ngày hôm qua.
Theo bản năng, cô đưa tay sờ lên những vết tích mới vừa thêm kia, nhịp thở vô thức chậm lại. Trong đầu bắt đầu hiện ra vài hình ảnh vụn vỡ của đêm qua: có cảnh Bạc Trọng Cẩn đột nhiên xuất hiện ở quán pub, cô đã thẳng tay tát anh một cái, anh sa sầm mặt mày rồi bế thốc cô rời đi; còn có cảnh Bạc Trọng Cẩn ngồi trên sofa ôm cô hôn ngấu nghiến, rồi cả cảnh trong phòng đàn, cô ngồi trên cây đại dương cầm, còn Bạc Trọng Cẩn thì quỳ dưới sàn giúp cô...
Nghĩ đến đây, đôi mắt Quý Tư Hạ bất giác trợn tròn, không dám tin vào những cảnh tượng vừa xẹt qua trong đầu. Nếu không phải trên người vẫn còn những dấu vết chân thực đến thế, e là sau này nhớ lại, cô sẽ tưởng mình vừa trải qua một giấc mộng xuân khó nói thành lời mất thôi.
Về sau, ngay cả ký ức trong phòng đàn cô cũng chẳng còn nhớ rõ nữa, chỉ biết là Bạc Trọng Cẩn đã bế cô về phòng ngủ. Cô mệt đến mức ngủ thiếp đi, mọi "tàn cuộc" đều do một tay Bạc Trọng Cẩn dọn dẹp.
Hai người cụ thể đã nói những gì vào đêm qua thì cô không nhớ rõ cho lắm, thứ đọng lại trong đầu toàn là những nội dung mang tính "đả kích" cực lớn đối với cô.
Bạc Trọng Cẩn bây giờ lúc làm chuyện đó, sao lại đáng sợ hơn trước kia thế nhỉ? Tính chiếm hữu mạnh đến mức khiến người ta nhũn cả chân, mà những lời anh thốt ra cũng ngày càng khó lọt tai hơn.
Cảm giác đau nhức khắp cơ thể đang nhắc nhở cô về sự thật điên rồ của đêm qua. Cô cũng chẳng biết hôm nay phải đối mặt với Bạc Trọng Cẩn thế nào nữa.
Bây giờ anh đi đâu mất rồi cũng tốt, cô còn có thể trốn tránh được một lúc.
Quý Tư Hạ lơ đãng đánh răng xong, lúc rửa tay lại bất giác thẫn thờ, đến mức có người đi tới bên cạnh lúc nào cô cũng không hề hay biết.
Mãi cho đến khi trong tầm nhìn mờ mịt của cô xuất hiện một bàn tay lớn với những khớp xương rõ ràng đang vươn tới tắt vòi nước giúp mình, cảm giác lạnh lẽo xối trong lòng bàn tay đột ngột dừng lại, Quý Tư Hạ mới giật mình hoàn hồn.
Cô theo phản xạ ngoảnh đầu nhìn, ánh mắt va phải đôi mắt phượng sâu thẳm như đầm lầy của người đàn ông.
Bạc Trọng Cẩn đang nhàn nhã tựa người vào khung cửa. Bộ quần áo mặc ở nhà thoải mái đã làm vơi đi khí chất lạnh lùng bức người của anh, trên mặt còn mang dáng vẻ thanh sạch không chút d*c v*ng, cứ như thể người đàn ông đêm qua đi từ đàn piano đến ghế đàn trong phòng đàn, ép cô dùng hết nửa hộp "áo mưa" không phải là anh vậy.
Trong đôi mắt trong veo của Quý Tư Hạ thoáng qua tia khiếp sợ. Cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý để đối mặt với anh, sự xuất hiện đột ngột này làm cô vô cùng căng thẳng.
Bạc Trọng Cẩn không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của cô, đuôi mắt hơi hất lên, anh hừ khẽ một tiếng đầy hứng thú rồi cười hỏi: "Anh đáng sợ lắm à?"
Quý Tư Hạ mím nhẹ môi, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị căng lên. Cô thu hồi ánh mắt, lặng lẽ lau khô nước trên tay, làm như không hề nhìn thấy anh mà định vòng qua người anh để rời khỏi phòng tắm.
Lúc cô đi ngang qua, Bạc Trọng Cẩn chợt nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô, nhẹ nhàng kéo một cái về phía trước, khiến cô va thẳng vào v*m ng*c r*n ch*c của anh.
Anh thuận thế bước lên một bước, ép cô đến mức lưng dán chặt vào khung cửa. Cánh tay còn lại của anh cũng giơ lên chống tường, chặn đứng đường đi của cô, lúc này anh mới lười biếng cất lời: "Giả vờ không nhìn thấy anh đấy à?"
"Anh buông em ra đi." Quý Tư Hạ cúi mặt, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô xoay cổ tay, muốn thoát khỏi lòng bàn tay rộng lớn của anh.
Bạc Trọng Cẩn càng nắm chặt hơn, anh cúi người chăm chú quan sát thần thái của cô: "Vừa nãy làm em sợ thật à?"
"..." Quý Tư Hạ vẫn im lặng không đáp lời.
Bạc Trọng Cẩn n*n b*p tay cô với lực đạo vừa phải, tốc độ nói chậm lại mang theo ý dỗ dành: "Làm sao thế này? Vừa tỉnh dậy đã giận anh rồi à?"
Quý Tư Hạ chẳng cần ngẩng đầu cũng biết khuôn mặt Bạc Trọng Cẩn lúc này chắc chắn đang mang cái biểu cảm phóng túng đến mức muốn đấm. Đêm qua khuôn mặt này của anh đã vùi vào đâu, cô có cạy miệng cũng ngại chẳng dám nói ra!
Thấy cô vẫn không thưa, mặt Bạc Trọng Cẩn ghé tới ngày một gần, gần đến mức nghe rõ cả hơi thở của nhau. Cuối cùng Quý Tư Hạ cũng không nhịn được nữa, cô chống tay trước ngực anh, giữa hàng mi loáng thoáng lộ vẻ không vui: "Bạc Trọng Cẩn, anh đừng lại gần em quá như thế."
Bạc Trọng Cẩn bật cười khẽ, giọng điệu có chút thiếu đứng đắn: "Gần ư? Thế này còn chưa đến khoảng cách âm cơ mà."
Cô không thể không thừa nhận, nói mấy lời lả lướt này thì cả đời cô cũng không đọ lại anh được.
Quý Tư Hạ thẹn quá hóa giận, không kiềm chế được mà ngẩng đầu lườm anh: "Anh!"
Quả nhiên, ý cười nơi khóe môi người đàn ông trước mặt rực rỡ đến mức rõ rệt, ánh mắt anh như có thực thể dán chặt lên mặt cô.
Anh đưa tay chạm nhẹ lên gò má ửng hồng của cô, nhếch môi, từ trong cổ họng tràn ra một tiếng cười trầm thấp quyến rũ: "Hóa ra là đang xấu hổ à? Sao da mặt mỏng thế nhỉ?"
Bị anh vạch trần, Quý Tư Hạ hệt như chú mèo nhỏ bị giẫm phải đuôi: "Ai bảo em xấu hổ cơ chứ?"
Bạc Trọng Cẩn lười nhác nhướng mày, gật đầu hùa theo, lại cười hỏi dồn: "Vậy thì em đang bị làm sao?"
"Em tức giận rồi." Ánh mắt Quý Tư Hạ vô cùng nghiêm túc.
Mắt Bạc Trọng Cẩn khẽ nheo lại, dường như không hiểu, nhưng vẫn nghiêm túc đối đãi với cảm xúc chợt đến của cô: "Em tự dưng giận dỗi cái gì cơ?"
Tay Quý Tư Hạ sờ lên khung cửa phía sau, ngón tay miết nhẹ: "Nếu anh đã khăng khăng muốn hỏi thì em nói luôn."
"Nói đi."
Quý Tư Hạ mím môi, sau khi chuẩn bị xong tâm lý, cô đem những lời muốn nói lúc rửa tay nãy giờ tuôn ra bằng sạch: "Em cảm thấy đời sống vợ chồng của chúng ta một tuần một lần là tốt nhất."
Quý Tư Hạ không hề trang điểm, mái tóc xoăn màu hạt dẻ mềm mại rủ trước ngực, trông hệt như một cô búp bê xinh đẹp. Lúc bàn luận với anh vấn đề này, ánh mắt của người đàn ông vô cùng nóng bỏng, đuôi chân mày anh nhíu lại, dường như chưa nghe rõ nên hỏi lại lần nữa: "Mấy lần?"
"... Một lần." Giọng Quý Tư Hạ hơi nhỏ, cô biết số lần này đối với Bạc Trọng Cẩn mà nói thì thực sự là quá ít.
Quả nhiên, sau khi nghe rõ con số lần thứ hai, anh nhíu mày: "Một tuần một lần? Thế này thì khác gì bảo anh bị yếu sinh lý, bắt em phải sống kiếp góa bụa đâu chứ?"
Đã đoán trước là sẽ bị từ chối, Quý Tư Hạ mím chặt môi đáp trả: "Vậy em bằng lòng sống kiếp góa bụa, không được sao?"
"Không được." Bạc Trọng Cẩn chẳng mảy may do dự mà bác bỏ thẳng thừng: "Em muốn chịu cảnh góa bụa nhưng anh thì không muốn đâu."
"Vậy hai lần." Quý Tư Hạ vê vê ngón tay, đành lùi một bước.
Bạc Trọng Cẩn hoàn toàn không chấp nhận: "Hai lần thì em định đuổi khéo ăn mày đấy à?"
Quý Tư Hạ tức giận ngẩng phắt mặt lên, trong đôi mắt trong vắt đầy vẻ phật ý: "... Ba lần, không thể nhiều hơn được nữa!"
Trong đôi mắt sâu thẳm của Bạc Trọng Cẩn phản chiếu dáng vẻ đang so đo từng chút một của cô lúc này.
Anh không tiếp tục tranh luận chuyện số lần với cô nữa mà chuyển hướng hỏi: "Sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện này?" Đây mới là điều anh quan tâm nhất lúc này.
"Tại vì..." Quý Tư Hạ khựng lại một chút, đối diện với ánh mắt soi xét nóng bỏng của anh, cô nói tiếp: "Anh đã hai đêm liền làm nhiều lần như thế, lần nào anh cũng nhanh và mạnh bạo, em đã bảo anh dừng lại rồi mà anh căn bản chẳng nghe lọt tai..."
Những lời phía sau, chính bản thân cô cũng ngại ngùng không nói ra nổi. Cô loáng thoáng nhớ lại, đêm qua lúc Bạc Trọng Cẩn ép cô nói yêu anh, anh giống như hận không thể đem mọi thứ dồn hết vào bên trong vậy.
Giọng Bạc Trọng Cẩn trầm khàn đầy từ tính, giống như tiếng ma sát trên giấy nhám, ghé sát vào tai cô thầm thì tạo nên một sức hút mãnh liệt, anh chậm rãi cười bảo: "Cục cưng à, vào lúc đó mà em bảo dừng, thì có thằng đàn ông nào có thể dừng lại được chứ?"
Anh đột nhiên gọi cô là "cục cưng", trái tim Quý Tư Hạ giống như bị gảy nhẹ một nhịp, bất giác ngẩn người, vài giây sau mới tiếp tục nói: "Người khác không làm được, lẽ nào anh cũng không làm được sao?"
"Chuyện này thì em đề cao anh quá rồi, chồng em không có lực tự chủ mạnh đến thế đâu."
"..."
Quý Tư Hạ lại nhớ đến những lời nói thô thiển của anh mỗi khi đến lúc đó. Đã có khởi đầu rồi thì những lời phía sau cũng dễ nói hơn.
"Hơn nữa sau này anh không được phép nói mấy lời đó nữa."
"Lời gì cơ?"
Quý Tư Hạ khẽ c*n m** d***: "... Chính là mấy câu anh hỏi cảm nhận của em, hỏi ý kiến của em về anh ấy."
Nội dung cụ thể cô thật khó mà mở miệng, hy vọng Bạc Trọng Cẩn tự mình hiểu lấy.
"Ồ..." Bạc Trọng Cẩn làm như bừng tỉnh đại ngộ, ngữ điệu chậm lại, thậm chí còn kéo dài âm cuối: "Ý em là mấy câu như chồng làm em có sướng không, của anh có to không ấy hả?"
Nghĩ trong lòng không phải là được rồi sao, còn nói huỵch toẹt ra làm gì cơ chứ?
Lập tức vành tai Quý Tư Hạ cũng ửng lên màu hồng nhạt, giọng mang theo vẻ hờn giận: "Anh biết thừa rồi mà còn cố tình nói ra nữa!"
"Anh chỉ sợ anh hiểu lầm ý em thôi mà." Bạc Trọng Cẩn cười vẻ bất cần.
Quý Tư Hạ hậm hực dời tầm mắt, cô mới không thèm tin những lời thốt ra từ miệng anh đâu.
Bạc Trọng Cẩn ghé người đến gần cô hơn chút nữa. Quý Tư Hạ vốn tưởng anh lại định nói chuyện nên cứ đứng yên không né, nào ngờ lần này anh hoàn toàn không hề báo trước, trực tiếp hôn cô một cái.
Cảm nhận được sự mềm mại trên môi, hàng mi Quý Tư Hạ khẽ run.
"Không cho phép nói mấy lời đó ở trên giường sao?" Bạc Trọng Cẩn quan sát phản ứng của cô, thong thả mở lời: "Nhưng chẳng phải hai đêm nay em đều rất sướng à? Phản ứng lớn như vậy, bên trong còn ngậm anh chặt đến thế cơ mà."
Lần này Quý Tư Hạ đỏ bừng mặt thật sự, hai má như thể bị bôi một lớp phấn hồng thật dày. Cô dùng sức đẩy mạnh anh một cái: "Bạc Trọng Cẩn, anh còn nói nữa là..."
Anh nương theo sức đẩy của cô lùi lại một bước, nhường không gian cho cô.
Quý Tư Hạ rảo bước đi về phía phòng ngủ, bóng lưng mảnh khảnh cao ráo rõ ràng đang mang theo sự bực tức, trông có vẻ rất khó dỗ dành.
Bạc Trọng Cẩn cứ thế đi theo sát nút, lúc cô chuẩn bị bước ra khỏi phòng ngủ, anh liền bế bổng cô lên, đi về phía cầu thang.
Cảm giác hẫng hụt ập đến bất ngờ khiến Quý Tư Hạ theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh, kinh ngạc hỏi: "Anh bế em đi đâu thế?"
"Xuống lầu ăn trưa." Bạc Trọng Cẩn bế cô đi rất cẩn thận.
"Em không đói, em không cần ăn cơm, anh thả em xuống đi."
Bạc Trọng Cẩn hừ lạnh, mặt không cảm xúc đe dọa: "Em mà không ăn cơm, anh sẽ ăn em ngay trên bàn ăn đấy."
"..."
"Vậy lúc nãy em nói, anh đã nghe lọt tai chưa..."
Lời của Quý Tư Hạ còn chưa dứt, anh đã giành nói trước: "Ăn cơm trước đã, ăn xong anh sẽ nói cho em biết."
Trên bàn ăn toàn là bữa trưa Bạc Trọng Cẩn vừa làm xong, món nào món nấy đều đang bốc hơi nghi ngút. Hóa ra vừa nãy anh không có trong phòng ngủ là vì bận nấu cơm dưới lầu.
Thực ra Quý Tư Hạ đã thực sự rất đói rồi, anh đặt cô xuống ghế, rồi kéo ghế ngồi xuống ngay bên cạnh.
Lúc ăn cơm, cô chợt nhớ đến chuyện tối qua Bạc Trọng Cẩn xuất hiện ở quán pub. Cô nuốt xong thức ăn trong miệng, ngoảnh đầu nhìn anh hỏi: "Tối qua sao anh lại biết em ở quán pub đó?"
Hôm qua cô không hề trả lời tin nhắn của anh mà anh vẫn tìm đến tận nơi. Trên WeChat anh còn nói chắc nịch rằng dù cô không nói anh vẫn tìm được cô.
Trong lòng Quý Tư Hạ nảy sinh nghi hoặc, cô nhìn chiếc nhẫn thông minh trên ngón giữa. Lẽ nào chiếc nhẫn này không cần phát tín hiệu cầu cứu cũng tự động định vị được sao?
Bạc Trọng Cẩn bình thản giải thích: "Bài đăng trên dòng thời gian của Khương Duyệt có kèm định vị, Lý Nghiêu đã chụp màn hình gửi cho anh xem."
Quý Tư Hạ chớp chớp mắt, sự nghi ngờ trong lòng được xua tan, thì ra là như vậy.
Sau chủ đề này, anh lại nói sang chuyện khác: "Tối nay anh phải đi dự một bữa tiệc thương mại nên không ở nhà nấu bữa tối được. Anh đã đặt đồ ăn cho em rồi, tối nay họ sẽ giao đến tận biệt thự."
"Chẳng phải trong nhà có nguyên liệu nấu ăn sao? Em cũng có thể tự làm mà." Quý Tư Hạ nói, "Mấy món cơm nhà đơn giản em vẫn biết làm."
Có lẽ liên quan đến năng khiếu, biểu hiện trong khoản bếp núc của cô không được tốt cho lắm, mùi vị món ăn chỉ ở mức bình thường, cô cũng chẳng hứng thú gì nên không dành nhiều thời gian nghiên cứu. Tự nấu ăn cũng chỉ là tàm tạm, không thì sẽ đi ăn ngoài.
Bạc Trọng Cẩn cũng chẳng có thiên phú nấu nướng gì. Bây giờ cô vẫn còn nhớ lần đầu tiên anh nấu ăn ở biệt thự, mùi vị thực sự khó ăn vô cùng, gia vị cũng bỏ sai lung tung cả.
Chỉ là không biết anh nghe được từ đâu câu nói: Muốn nắm giữ trái tim phụ nữ thì phải nắm được dạ dày của cô ấy. Vì điều này mà có một dạo anh như phát điên, mải mê nghiên cứu nghệ thuật nấu nướng, vậy mà thật sự để anh luyện thành tài, tay nghề tiến bộ vượt bậc.
Anh cũng thật sự sai người mang đủ loại nguyên liệu tươi ngon nhất đến biệt thự. Những lúc cô đến đây ở, đều là Bạc Trọng Cẩn đích thân vào bếp nấu cho cô ăn. Sau khi chia tay anh, những lúc phải tự nấu ăn, cô còn từng nhớ đến hương vị đó.
Trong mắt Bạc Trọng Cẩn đong đầy ý cười, anh đáp: "Được thôi, vậy hôm nay em cứ ăn đồ anh đặt trước đi, lần sau lúc nào anh cũng có nhà, em hẵng trổ tài nhé."
"..."
Tiếp tục ăn thêm một lúc, Quý Tư Hạ mới chợt nhớ ra hôm qua cô đã hẹn dùng bữa tối với Khương Duyệt, đành phải nói tiếp: "Anh hủy đặt món đi, tối nay em ăn cùng Khương Duyệt, tối qua tụi em đã hẹn nhau rồi."
Bạc Trọng Cẩn im lặng một lát rồi đồng ý: "Được. Nếu tiệc tối của anh kết thúc mà em vẫn chưa về thì gửi định vị cho anh, anh qua đón em."
"... Vâng."
Sau khi ăn xong, lúc Quý Tư Hạ chuẩn bị lên lầu, vừa bước đến đầu cầu thang, Bạc Trọng Cẩn từ phía sau đột nhiên gọi cô lại.
"Về vấn đề số lần sinh hoạt vợ chồng mà em đưa ra hôm nay."
Bước chân Quý Tư Hạ khựng lại, cô từ từ xoay người nhìn anh từ xa. Những ngón tay đang vịn trên lan can căng thẳng đến mức co quắp lại, chờ đợi câu tiếp theo của anh.
"Tối qua ban đầu anh chỉ giúp em bằng miệng, kết quả sau khi em l*n đ*nh hai lần lại nói vẫn còn khó chịu. Anh mới hết cách mà làm thật với em, lúc đó đây là biện pháp trực tiếp nhất và hiệu quả nhất để khiến em không còn khó chịu nữa."
Bạc Trọng Cẩn vô cùng thẳng thắn kể lại diễn biến tâm lý tối qua của mình, hoàn toàn bỏ mặc khuôn mặt Quý Tư Hạ lúc này đã đỏ lựng chẳng khác gì lúc say xỉn đêm qua.
Cô cắn chặt môi, nhịp thở cũng gấp gáp hơn mấy phần, hai giây sau phản bác lại: "Anh... em say rồi mà, nhưng anh đâu có say, anh không muốn làm thì có thể không làm cơ mà, anh hùa theo em làm gì chứ?"
"Bởi vì trọng điểm không nằm ở việc say hay không say."
Quý Tư Hạ nín thở.
Bạc Trọng Cẩn khẽ nhướng mày, màu mắt thâm trầm nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt như có móc câu, trầm giọng nói cực kỳ chắc chắn: "Bất kể anh say hay không say, anh đều muốn l*m t*nh với em."
Tim Quý Tư Hạ trễ mất một nhịp, theo bản năng lùi nhẹ gót chân trên bậc thang.
"Lúc đầu tối qua anh không muốn làm, chỉ là lo nghĩ cho em thôi."
"Dù sao thì ban ngày anh cũng tận mắt nhìn thấy rồi, nhưng buổi tối trong phòng đàn lỡ không cẩn thận hôn sâu quá, em kéo tay anh nói em khó chịu. Anh nghĩ mình nên có trách nhiệm với em, không thể để em cứ khó chịu mãi như vậy được."
"Anh luôn có h*m m**n với em, lúc nào cũng vậy, anh đã phải kiềm chế lắm rồi."
"Được rồi, anh đừng nói nữa!"
Quý Tư Hạ khẩn cấp hô dừng. Giữa thanh thiên bạch nhật mà hai người đứng trong nhà bàn luận chủ đề này, lại còn nói chi tiết đến thế. Trong đầu cô đã có thể mường tượng lại những hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tía tai đêm qua rồi, cảm giác như cả hai đang làm chuyện xằng bậy giữa ban ngày vậy.
Nghe xong một tràng dài giãi bày của anh, cô đã lường trước được rằng việc thảo luận chủ đề này với anh là hoàn toàn vô nghĩa.
Quả nhiên Bạc Trọng Cẩn trầm mặc chốc lát, giọng nói khàn khàn lại một lần nữa vang lên trong biệt thự: "Kết hợp với phản ứng của em trong hai đêm nay, anh cảm thấy kết quả thảo luận tốt nhất cho vấn đề này chính là..."
"Chúng ta cứ thuận theo tự nhiên đi."
Thuận theo tự nhiên, đúng là một câu thuận theo tự nhiên thật hay ho.
Quý Tư Hạ sợ ở lại thêm nữa anh sẽ lại thốt ra lời gì đó để thuyết phục mình, cô bèn quay người chạy tót lên lầu.
Bạc Trọng Cẩn tựa lưng vào ghế, đôi chân dài dưới gầm bàn duỗi ra tùy ý, dáng ngồi nhàn tản. Ánh mắt anh nhìn theo Quý Tư Hạ hệt như chú thỏ con chạy khỏi tầm nhìn của mình, khóe môi âm thầm cong lên.
/
Đến điểm hẹn, Khương Duyệt lại nhìn thấy xe của Bạc Trọng Cẩn, giống hệt chiếc xe tối qua.
Khương Duyệt khoác tay bạn mình, không nhịn được trêu đùa: "Chuyến chuyên cơ đưa đón cậu lần này mang biển số của ông xã thủ đô phải không, Bạc Trọng Cẩn làm tài xế tận tâm ghê cơ."
Quý Tư Hạ cũng bị câu nói này chọc cười. Sau khi kết hôn, Bạc Trọng Cẩn làm tài xế quả thực rất tròn vai. Bây giờ cô rất hiếm khi tự lái xe, đi làm hay tan sở đều do anh đưa đón. Ngày thường đi đâu anh cũng không yên tâm để cô lái xe một mình, nếu anh không đích thân chở đi thì cũng sẽ sắp xếp tài xế.
Trên đường đi bộ đến nhà hàng, Khương Duyệt nhớ lại chuyện tối qua rồi nói: "Tối qua cậu say bí tỉ, lúc Bạc Trọng Cẩn đến bế cậu, cậu còn chẳng thèm cho anh ấy bế. Lúc đó tớ còn tưởng có gã tồi nào đang định giở trò đồi bại với cậu cơ, không ngờ lại là anh ấy. Ánh mắt anh ấy nhìn tớ lúc đó dữ dằn lắm, cứ như thể tớ sắp cướp mất cậu khỏi tay anh ấy vậy."
"Tớ chẳng thấy cậu nghịch điện thoại lúc nào, cậu gửi định vị cho anh ấy từ bao giờ thế?"
Quý Tư Hạ sửng sốt: "Định vị á? Tớ đâu có gửi định vị cho anh ấy đâu."
Khương Duyệt nhíu mày nhớ lại: "Hả? Thế nhưng hôm qua tớ hỏi Bạc Trọng Cẩn có phải cậu gửi định vị không, anh ấy đã gật đầu mà."
Quý Tư Hạ chậm rãi lắc đầu: "Anh ấy bảo với tớ là nhìn thấy định vị trong bài đăng trên dòng thời gian của cậu."
"Ồ, vậy có thể là anh ấy không nghe rõ tớ đang nói gì chăng."
Trong lòng Quý Tư Hạ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không thể chỉ ra chính xác điểm không đúng đó là ở đâu.
Nhà hàng món Âu này mang phong cách lâu đài cổ điển kiểu Pháp. Ánh nến lung linh lay động, mang nét u tối nhưng đầy lãng mạn, đèn chùm lộng lẫy kết hợp với nghệ thuật điêu khắc chạm trổ theo lối hoài cổ, đi tụ tập ăn uống cùng bạn bè ở đây thì bầu không khí phải gọi là tuyệt vời.
Trong lúc ăn, Khương Duyệt kể lại: "Tối qua cậu uống gắt thế, tớ còn tưởng thời gian tớ ra nước ngoài tửu lượng của cậu đã khá lên rồi cơ, kết quả vẫn là một chén đã gục."
Quý Tư Hạ mỉm cười nhạt: "Tay nghề của bartender đó khá tốt, rượu uống ngon lắm, lần sau lại đến đó uống tiếp."
"Thật thế hả? Lẽ nào không phải là do nhìn thấy cái cô Tạ Hi gì đó về nước làm cậu nhớ đến những chuyện không vui trước kia nên mới nhịn không được mà mượn rượu giải sầu sao?"
Chuyện giấu kín trong lòng bị bạn thân nhìn thấu, tốc độ nhai của Quý Tư Hạ bất giác chậm lại. Quả thực có một phần nguyên nhân này, thế nên cô cũng chẳng buồn phản bác.
"Thực ra tớ nhìn biểu hiện của Bạc Trọng Cẩn đêm qua, cộng thêm lúc hai người chia tay trước đây anh ấy sống chết không chịu đồng ý, tớ cảm thấy anh ấy thật ra coi trọng cậu lắm," Khương Duyệt nói, "Nhưng dẫu sao tớ cũng chỉ là người ngoài cuộc, không có trải nghiệm thực tế nên nói gì cũng dễ, cậu vẫn cứ tự mình cảm nhận xem sao."
Tự mình cảm nhận sao.
Kỳ thực Quý Tư Hạ đương nhiên có thể cảm nhận được sự coi trọng mà Bạc Trọng Cẩn dành cho cô. Nếu anh không coi trọng cô, vậy anh vì sao lại làm bao nhiêu chuyện vì cô như vậy? Nhưng cô cũng sẽ vì nhận thức này mà sinh ra lòng tham.
Chuyện Bạc Trọng Cẩn giấu cô âm thầm chuẩn bị lễ đính hôn năm đó, anh ôm tâm thế gì đây? Là để đối phó với ông nội Bạc, hay là thật sự đã từng nghĩ đến việc liên hôn với nhà họ Tạ? Cô không nghĩ ra được đáp án.
Tính cách Khương Duyệt vốn ruột để ngoài da, thái độ của cô nàng rất rõ ràng: "Cậu nghĩ không ra thì dứt khoát hỏi thẳng anh ấy đi."
"..."
Nhưng chuyện đó đã qua bao nhiêu năm không nhắc tới, dưới góc nhìn của Bạc Trọng Cẩn thì cô hoàn toàn không hề biết chuyện đó, giờ mà đi hỏi cứ có cảm giác cô thực sự rất tính toán chi li chuyện cũ vậy.
Sắp ăn xong, Quý Tư Hạ mở WeChat lên mới thấy tin nhắn anh gửi cho cô ban nãy.
「7Z: Ăn xong chưa em? Có cần anh đến đón không?」
「7Z: Anh cũng có thể đưa Khương Duyệt về luôn, bạn em sẽ không thấy ngại đâu.」
Chẳng hiểu sao, Quý Tư Hạ lại bị tin nhắn thứ hai của anh chọc cười. Đuôi mày mắt cô bất giác cong lên, phải cắn nhẹ môi mới không cười thành tiếng.
Thế nhưng Khương Duyệt ngồi đối diện vẫn chú ý đến nụ cười hoàn toàn không giấu giếm nổi trên mặt cô, bèn hỏi: "Cậu xem cái gì thế? Có chuyện gì vui lắm à, mắt cậu cong hết cả thành hình trăng khuyết rồi kìa."
Quý Tư Hạ kiềm chế lại một chút: "Cũng không có gì, giống như là nhìn thấy một chú cún con đang sốt ruột xoay vòng vòng dưới đất thôi."
"Cậu đang xem Đội chó cứu hộ đấy à?"
"..."
Khương Duyệt nói lát nữa còn muốn đi dạo quanh đây một chút nên cô không vội trả lời anh. Cô mở điện thoại lên, lúc lướt dòng thời gian thì vô tình nhìn thấy bài đăng của Mạnh Viễn Châu.
Trong ảnh là những bức hình anh ta chụp khi đi dự tiệc thương mại, Quý Tư Hạ không có hứng thú gì cho cam. Vừa định lướt qua thì tầm mắt cô chợt dừng lại ở một trong số những bức ảnh đó.
Cô không chắc chắn lắm nên bấm vào xem. Khi nhìn rõ người trong ảnh, ý cười trong mắt cô dần dần tan biến. Cô dùng hai ngón tay phóng to bức ảnh, bóng dáng một nam một nữ hiện ra vô cùng rõ nét.
Trong ảnh, tiệc rượu thương mại mà Mạnh Viễn Châu chụp lại đang diễn ra cảnh nâng ly cạn chén. Tướng mạo Bạc Trọng Cẩn vốn đã xuất chúng, đứng giữa đám đông lại càng hút mắt. Anh cầm một ly vang đỏ trên tay, khóe môi điểm nụ cười nhạt, rũ mắt lắng nghe người bên cạnh nói chuyện.
Mà người đứng ngay bên cạnh anh chính là Tạ Hi. Tạ Hi đang khoanh tay trước ngực, mang vẻ mặt đầy hứng thú đùa cợt. Dẫu không biết hai người đang nói chuyện gì, nhưng trên mặt cả hai đều có ý cười, có thể thấy họ đang trò chuyện rất rôm rả.
Tạ Hi mới về nước hôm qua, hôm nay hai người họ đã gặp mặt nhau rồi, sao lại nhanh đến vậy. Tâm trạng vừa mới trở nên vui vẻ vì tin nhắn của anh, giờ lại bị bức ảnh kia ảnh hưởng, gần như tụt dốc không phanh. Cô thậm chí chẳng thể nhếch nổi khóe môi, những tia cười nhỏ bé trong mắt cũng bay biến sạch.
Cô thoát khỏi dòng thời gian, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn hình mà thẫn thờ. Mãi cho đến khi Khương Duyệt cất tiếng gọi cô: "Đi thôi, tụi mình ra ngoài dạo một lát đi cho tiêu cơm."
"Ừm."
Quý Tư Hạ tắt màn hình điện thoại, đồng thời đè nén luôn cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
/
Trên con phố sầm uất, bóng đêm đã buông xuống, dòng xe cộ tấp nập không ngớt trên đường, nhịp sống của thành phố này rất nhanh. Khương Duyệt đi bên cạnh đang trò chuyện rất hứng khởi, nhưng tâm trạng Quý Tư Hạ lúc này lại khó mà tươi tắn nổi, cứ như có một đám mây đen khổng lồ đang bao trùm lấy trái tim cô, bức bối đến mức khó thở.
Việc đáp lời bạn cũng có phần gượng gạo, cô chỉ đành mỉm cười hùa theo. Người ta vẫn nói dạ dày là cơ quan phản ánh cảm xúc, quả nhiên bây giờ dạ dày cô đang nhói đau từng cơn.
Khương Duyệt vừa đi vừa nhắc đến sinh nhật của cô: "Hạ Hạ, sắp đến sinh nhật cậu rồi! Đến lúc đó tớ tặng cậu cái gì được nhỉ, cậu có muốn món gì không?"
Bản thân cô bận rộn đến mức suýt quên mất sinh nhật mình. Cô mỉm cười nhạt đáp lại: "Quà cáp cậu cứ tự quyết định đi, cậu tặng gì tớ cũng thích hết."
"Thôi được rồi, vốn dĩ còn định xem cậu có thích món gì thì tớ mua trực tiếp cho cậu luôn cơ."
Dạo bộ khoảng mười phút, Quý Tư Hạ không hề mở điện thoại lên thêm lần nào nữa, cô không muốn nhìn thấy bất kỳ tin nhắn nào hết. Đến lúc phải chia tay nhau, Khương Duyệt theo thói quen hỏi han: "Cậu đã nói với Bạc Trọng Cẩn chưa? Anh ấy còn chưa đến à?"
Quý Tư Hạ lắc đầu: "Tớ tự gọi xe về."
Trong mắt Khương Duyệt lộ rõ vẻ nghi hoặc: "Bạc Trọng Cẩn không đến đón cậu à?"
"Tối nay anh ấy đi dự tiệc thương mại rồi, chắc là vẫn chưa kết thúc đâu, tớ tự về được." Cô không xem tin nhắn nên cũng chẳng rõ rốt cuộc anh đã xong việc hay chưa.
Khương Duyệt gật đầu: "Được thôi, vậy hai đứa mình cùng gọi xe nhé."
Quý Tư Hạ khẽ "ừ" một tiếng, lấy điện thoại từ trong túi xách ra. Vừa định mở ứng dụng gọi xe, bỗng có một chiếc xe chạy ngang qua rồi từ từ dừng lại ngay trước mặt hai người.
Khóe mắt Quý Tư Hạ chú ý tới chiếc xe vừa đỗ lại, cô bất giác nín thở, chầm chậm ngước mắt nhìn lên...
Biển số tứ quý 7 của thủ đô gắn trên chiếc Maybach. Cả biển số lẫn chiếc xe cô đều quen thuộc đến mức không thể quen hơn, xe của Bạc Trọng Cẩn.
Hàng mi cô khẽ rung lên, bàn tay nắm điện thoại bất giác siết chặt, trong mắt ánh lên vẻ không thể tin nổi.
Xe vừa dừng hẳn, cửa hàng ghế sau liền bị đẩy ra. Bạc Trọng Cẩn bước xuống, dáng vẻ phong trần phóng khoáng, ánh đèn đường kéo cái bóng của anh càng thêm dài và thẳng tắp. Anh đứng yên cạnh cửa xe, dùng ánh mắt rực lửa đăm đắm nhìn cô, màu mắt tối đen sâu thẳm hệt như màn đêm.