Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ
Chương 34: Bạc Trọng Cẩn, anh đừng suốt ngày giở trò lưu manh.
Chỉ bằng một câu nói ngắn gọn, Bạc Trọng Cẩn đã khiến Quý Tư Hạ liên tiếp chấn động tận ba lần.
Sống lưng cô lập tức căng cứng, áp sát vào lồng ngực Bạc Trọng Cẩn, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Lời lẽ của Bạc Trọng Cẩn quá đỗi trực diện khiến hai tai cô nóng bừng lên, cô chỉ cảm thấy cánh tay đang vắt ngang eo mình vừa rắn rỏi lại vừa nóng rực như lửa đốt.
Quý Tư Hạ khẽ cắn môi, thấp giọng biện minh cho bản thân: "Tôi không có cọ vào anh, tại anh ôm chặt quá, tôi thấy khó chịu lắm."
Hơn nữa, cứ nghĩ đến việc Bạc Trọng Cẩn hiện tại không mặc gì, cô lại càng thấy mất tự nhiên, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi vòng tay anh.
"Khó chịu ở đâu cơ?"
Chẳng biết Bạc Trọng Cẩn vô tình hay cố ý mà lại ghé sát thêm mấy phần, chất giọng trầm ấm cùng hơi nóng khi anh nói chuyện phả thẳng vào vùng da nhạy cảm sau gáy cô.
"Chỗ nào cũng khó chịu hết!" Quý Tư Hạ lấy hết can đảm, đưa tay định đẩy anh ra phía sau, nhưng lòng bàn tay lại ấn thẳng lên cơ bụng săn chắc của anh.
Bạc Trọng Cẩn vừa mới tắm xong nên cả người vẫn còn toả nhiệt, mà tay cô lại hơi lạnh, khiến cảm giác nóng rực kia càng thêm rõ rệt.
Bạc Trọng Cẩn khẽ xuýt xoa một tiếng, theo bản năng bắt lấy bàn tay đang làm loạn của cô, chậm rãi mở đôi mắt đen láy sâu thẳm.
"Không chỉ cọ sát, bây giờ em còn trực tiếp sờ mó luôn đúng không?"
"Tôi không có mà." Quý Tư Hạ cố gắng rụt tay về.
Bạc Trọng Cẩn chẳng những không để cô rút tay đi, mà còn phủ tay lên mu bàn tay cô, ép chặt lòng bàn tay cô áp sát vào cơ bụng mình, rõ ràng đã biết còn cố hỏi: "Em không sờ ư? Thế đây là cái gì nhỉ?"
"...Tôi chỉ muốn anh tránh xa tôi ra một chút thôi." Quý Tư Hạ có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa được, tay trái bị đè ở phía dưới mang đến một trận bối rối không thôi.
"Giường của em cũng chỉ lớn chừng này, dù tôi có ngủ ở đâu thì cũng chẳng cách xa em được bao nhiêu." Bạc Trọng Cẩn nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Vậy anh cũng đừng có dán chặt như thế chứ, hơn nữa anh còn chưa mặc quần áo..." Quý Tư Hạ vừa cử động hai chân lại vô tình đụng phải thứ gì đó, giọng nói càng lúc càng nhỏ đi.
"Tôi không mặc đồ, nhưng chẳng phải em đang mặc sao? Đâu phải là tr*n tr** ôm nhau đâu, em xấu hổ cái gì chứ?"
Quý Tư Hạ cảm thấy da mặt của Bạc Trọng Cẩn còn dày hơn cả hồi đại học, vừa thẹn vừa giận nói: "Bạc Trọng Cẩn, anh đừng có suốt ngày giở trò lưu manh được không hả?"
Mí mắt Bạc Trọng Cẩn hơi sụp xuống, từ trong cổ họng bật ra một tiếng cười trầm thấp: "Quý tiểu thư à, thế này mà tôi đã bị coi là giở trò lưu manh rồi sao?"
Không đợi cô kịp phản ứng, Bạc Trọng Cẩn đột ngột ngẩng đầu lên, đặt một nụ hôn xuống d** tai cô, giọng nói đầy ma mị: "Vậy như thế này thì sao nhỉ?"
Cảm giác tê dại nơi d** tai khiến Quý Tư Hạ không nhịn được mà khẽ run rẩy, theo bản năng đưa tay phải lên bịt chặt tai, úp mặt vùi vào gối như một con thỏ nhỏ đang cuộn tròn người lại, giọng nói rầu rĩ vang lên: "Đừng hôn ở đây mà, nhột lắm..."
Bạc Trọng Cẩn thu hết dáng vẻ đề phòng của cô vào đáy mắt, uể oải cười khẩy một tiếng. Da mặt mỏng đến thế cơ à, trêu chọc một chút đã không chịu nổi rồi.
Ngày mai vẫn còn có chuyện quan trọng cần làm, Bạc Trọng Cẩn cũng không thực sự định làm gì quá giới hạn. Anh nằm xuống phía sau Quý Tư Hạ lần nữa, bàn tay to lớn đặt lên bụng dưới của cô, nhẹ nhàng x** n*n.
"Không cho tôi hôn thì mau ngủ đi nhé, lát nữa tôi mà hết buồn ngủ là không chỉ dừng lại ở một nụ hôn đâu đấy."
"..." Quý Tư Hạ vốn tưởng rằng sau khi hôn tai xong anh sẽ bắt đầu lấn tới những chỗ khác, việc Bạc Trọng Cẩn buông tha cho cô như vậy khiến cô có chút bất ngờ.
Cảm nhận được nhịp thở của người phía sau dần trở nên đều đặn, Quý Tư Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt cũng từ từ ngẩng lên khỏi gối, không vùi xuống nữa.
Chỉ là tư thế bị giam giữ trong vòng tay để ngủ như thế này vẫn khiến cô cảm thấy vô cùng khó thích nghi. Cô chỉ cần hơi cử động chân một chút là có thể cảm nhận được sự khác lạ ngay lập tức.
Kể từ cái đêm Bạc Trọng Cẩn đề nghị đi đăng ký kết hôn, tối nào anh cũng ôm cô ngủ như thế, cứ như thể giữa hai người hoàn toàn không hề có sáu năm xa cách vậy.
Quý Tư Hạ không có được sự ung dung tự nhiên như Bạc Trọng Cẩn, cô không thể nào chấp nhận anh chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Cô muốn làm vợ chồng hờ, nhưng Bạc Trọng Cẩn chắc chắn sẽ chẳng để cô được toại nguyện đâu.
Anh quá đỗi hiểu cô, mỗi lần thực hiện những hành động thân mật, anh đều không bao giờ cho cô cơ hội để khước từ.
Trạng thái chung sống hiện tại đã sắp khiến ranh giới giữa hai người trở nên mờ nhạt trong lòng cô rồi. Cô muốn giữ chặt trái tim mình, xem ra lại càng khó khăn hơn.
/
Kể từ chuyến công tác ở Kinh thành, đã khá lâu rồi Quý Tư Hạ không đến Tập đoàn Quý thị.
Trước khi xuống xe, Quý Tư Hạ đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, vừa định giơ tay mở cửa thì Bạc Trọng Cẩn đã vươn tay níu chặt lấy cổ tay cô.
Quý Tư Hạ theo bản năng ngoảnh đầu lại, ánh mắt rủ xuống nhìn vào tay anh. Anh đưa cho cô một túi hồ sơ trông có vẻ hơi dày.
"Đây là cái gì vậy?" Đôi mày thanh tú của Quý Tư Hạ khẽ nhíu lại vì khó hiểu.
Bạc Trọng Cẩn từ tốn cất lời: "Trước đây tôi có điều tra Trần Thước, dòng tiền ở các dự án mà anh ta từng phụ trách không hề minh bạch, có hành vi khai khống giá trị hợp đồng và trao đổi lợi ích trong quá trình hợp tác kinh doanh. Bên trong là những bằng chứng mà tôi đã thu thập giúp em, đủ để khiến anh ta hết đường chối cãi đấy."
"...Anh điều tra Trần Thước từ lúc nào vậy?"
Trái tim Quý Tư Hạ khẽ thắt lại, cô hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện mà anh vừa nói. Trong công việc, cô luôn chỉ tập trung vào phần việc của mình, những chuyện liên quan đến Trần Thước cô cũng lười bận tâm.
"Là lúc anh ta có ý định tranh giành dự án hệ thống quản lý với em đấy."
Quý Tư Hạ mở túi hồ sơ ra: "Trong này đều là bằng chứng sao?"
"Không chỉ có thế," nói đến đây, Bạc Trọng Cẩn rõ ràng đã khựng lại một nhịp rồi mới tiếp tục, "bên trong còn có một bản báo cáo giám định ADN nữa."
Động tác mở túi hồ sơ của Quý Tư Hạ chợt dừng phắt lại, cổ họng có chút đắng ngắt. Dù trong lòng đã lờ mờ suy đoán ra được điều gì đó, cô vẫn nhẹ giọng hỏi: "...Của ai vậy?"
Bạc Trọng Cẩn khẽ cau mày nói: "Bản báo cáo giám định này sáng nay tôi mới nhận được."
Quý Tư Hạ nuốt nước bọt, đầu ngón tay khẽ run rẩy, cô dừng hẳn việc mở túi hồ sơ, chỉ ngoảnh đầu sang nhìn Bạc Trọng Cẩn: "Anh đã xem chưa?"
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn khẽ tối lại, bàn tay đang đặt trên vô lăng cũng siết chặt hơn.
Anh nói thẳng kết quả giám định cho cô nghe: "Tôi xem rồi, báo cáo cho thấy Trần Thước chính là con trai ruột của bố em."
Không gian trong xe lập tức chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trần Thước lớn hơn Quý Tư Hạ hai tuổi, trong khi mẹ cô đến năm thứ ba sau khi kết hôn mới mang thai cô. Đằng sau bản báo cáo giám định này có ý nghĩa gì, không nói cũng hiểu rõ.
Đồng tử Quý Tư Hạ co rụt lại, hốc mắt dần dần đỏ hoe vì không dám tin vào sự thật này, đôi môi khẽ mấp máy nhưng chẳng biết phải nói gì.
Bạc Trọng Cẩn nói tiếp: "Ban đầu tôi cũng chỉ nghi ngờ thôi, cũng thấy chuyện này rất khó có khả năng xảy ra, nào ngờ kết quả giám định lại thành ra như vậy."
Quý Tư Hạ bỗng có cảm giác như không thở nổi, cô đưa tay ấn nút hạ cửa sổ xe xuống, ngoảnh mặt nhìn ra ngoài, sống mũi cay cay.
Thảo nào.
Thảo nào Hạ Minh Tuấn lại bênh vực Trần Thước đến vậy. Trước kia cô cứ nghĩ ông ta trọng nam khinh nữ, ngay cả một đứa con riêng không hề có chung dòng máu cũng quan trọng hơn cả cô con gái ruột là cô; hoặc giả như tình yêu thương mà ông ta dành cho cô cũng đã theo sự ra đi của mẹ mà dần vơi bớt rồi biến mất.
Bạc Trọng Cẩn không lên tiếng quấy rầy, anh dành cho cô đủ thời gian để tiêu hóa lượng thông tin này, chỉ lặng lẽ ngồi trong xe ở bên cạnh bầu bạn cùng cô.
Rất lâu sau, dường như Quý Tư Hạ cũng đã bình tâm trở lại, cô tiếp tục mở túi hồ sơ ra, lấy hết tất cả đống giấy tờ bên trong. Nằm ngay trên cùng chính là tờ báo cáo giám định ADN kia, cô lướt mắt nhìn qua kết quả một lượt rồi nhếch môi cười đầy châm biếm.
Bên dưới chính là những bằng chứng mà Bạc Trọng Cẩn đã thu thập được. Quý Tư Hạ xem xong từng tờ một mới biết được những chuyện bẩn thỉu mà Trần Thước đã lén lút làm sau lưng bao năm qua. Không chỉ lợi dụng chức quyền mưu lợi cá nhân, mà anh ta còn biển thủ tiền của Tập đoàn Quý thị để kinh doanh phi pháp nữa.
Giờ phút này, ngọn lửa giận dữ trong lòng Quý Tư Hạ đã vượt xa cả việc Trần Thước dám chọc tức khiến bà ngoại ngất xỉu rồi.
/
Vào thời điểm như thế này, một mình Quý Tư Hạ quay lại Tập đoàn Quý thị vốn đã là chuyện khiến người ta vô cùng kinh ngạc, thế mà sau lưng cô lại còn có vị Thái tử gia nhà họ Bạc ở Kinh thành từng xuất hiện trên tin tức đi cùng nữa.
Thái tử gia nhà họ Bạc ngoài đời trông còn toả ra uy áp mạnh mẽ hơn cả trên video. Vóc dáng cao ngất ngưởng, chỉ cần anh đi theo sau lưng Quý Tư Hạ với khoảng cách không xa không gần cũng đủ để khiến người ta nhìn mà rùng mình e ngại.
Đã gần hai tháng nay các đồng nghiệp ở bộ phận Dự án chưa nhìn thấy Quý Tư Hạ, cộng thêm những tin tức trên mạng cách đây không lâu, sắc mặt của mọi người đua nhau trở nên vô cùng đặc sắc.
Tin tức làm ầm ĩ lớn đến thế, đương nhiên bọn họ cũng có nghe nói qua. Làm việc chung với nhau ngần ấy năm trời, diện mạo của Quý Tư Hạ thế nào bọn họ cũng đã quá nhẵn mặt rồi.
Bởi vậy, khi biết được Quý Tư Hạ chính là thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn, ai nấy cũng đều không dám tin vào mắt mình. Nhất là mấy người đi theo phe phái của Trần Thước ở bộ phận Dự án, sau khi biết thân phận thật sự của Quý Tư Hạ, họ lại càng kinh hoàng tột độ.
Một người là con gái ruột của Chủ tịch, người kia chỉ là họ hàng, lời nói của ai có trọng lượng hơn, chỉ cần nhìn qua là đủ hiểu ngay.
Trước khung cảnh bùng nổ khi Quý Tư Hạ dẫn theo Bạc Trọng Cẩn đến tập đoàn như thế này, trong văn phòng chẳng có lấy một người nào dám lén lút chụp ảnh lại.
Trên khuôn mặt Quý Tư Hạ chẳng hiện lên chút biểu cảm nào, cô đi thẳng một mạch đến văn phòng của Trần Thước, nhưng bên trong lại chẳng thấy bóng dáng của anh ta đâu.
Gã nhân viên dưới trướng Trần Thước vội vã chạy ra đón, rũ bỏ hẳn thái độ đối đầu ngày thường, nịnh bợ nói: "Giám đốc Quý, sao tự dưng cô lại từ Kinh thành về thế này? Cô tìm Giám đốc Trần có việc gì à?"
Quý Tư Hạ thừa biết cái thói quen đi trễ của Trần Thước, đôi mày thanh tú giờ phút này hệt như bị phủ kín một tầng sương giá: "Đã mười giờ rồi, Trần Thước đâu?"
"Trên đường đi Giám đốc Trần bị kẹt xe mất rồi ạ, vừa nãy anh ấy mới gọi điện thoại cho tôi xong."
Quý Tư Hạ cười lạnh: "Thế à? Một tuần đi làm năm ngày, thì ít nhất cũng phải tắc đường hết bốn ngày rồi nhỉ."
Anh ta thấy Quý Tư Hạ hoàn toàn không tin những gì mình nói, đành cười cười lấy lòng hai tiếng.
Vừa dứt lời thì Trần Thước cũng đã đến nơi. Anh ta vừa bước đến cửa đã nhìn thấy ngay Quý Tư Hạ đang đứng ngoài văn phòng của mình, bên cạnh cô còn có cả Bạc Trọng Cẩn, người đàn ông từng mắng anh ta không ngóc đầu lên nổi ở công ty Sumiss dạo nọ.
Trần Thước lờ mờ đoán được nguyên nhân Quý Tư Hạ tới tìm mình, chắc chắn là vì chuyện bà ngoại ngất xỉu ngày hôm qua. Lúc ấy anh ta chỉ tính nói vài câu vớt vát lại chút thể diện cho mình thôi, chứ nào có ngờ bà cụ lại dễ kích động đến thế?
Trong lòng Trần Thước có hơi chột dạ, nhưng trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp, anh ta vẫn cố tỏ ra thoải mái, vừa cười vừa bước tới hỏi: "Giám đốc Quý, cô đang đợi tôi đấy à?"
Quý Tư Hạ vẫn quay lưng lại về phía anh ta, chẳng buồn phản ứng lại.
Phải đến tận khi Trần Thước đi tới sát sau lưng, Quý Tư Hạ mới từ từ xoay người lại. Chẳng hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, cô lập tức giơ tay tát thẳng một cú như trời giáng vào mặt Trần Thước.
Âm thanh chát chúa vang vọng lọt vào tai tất cả mọi người có mặt trong văn phòng, trên khuôn mặt ai nấy đều hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.
Trần Thước hoàn toàn không thể ngờ được Quý Tư Hạ lại dám tát thẳng vào mặt mình ngay trước mặt bao nhiêu người trong bộ phận như thế này. Đây hoàn toàn là một sự sỉ nhục, rồi sau này anh ta biết làm sao để gây dựng lại uy tín trước mặt đồng nghiệp đây?
Trần Thước đưa tay bịt mặt với vẻ không thể tin nổi, gắt gỏng quát lớn: "Quý Tư Hạ, dựa vào đâu mà cô dám đánh tôi hả?"
Bạc Trọng Cẩn lại là người lên tiếng đầu tiên, anh dứt khoát sải bước tới sát bên cạnh Quý Tư Hạ, che chở cho cô một cách đầy tinh tế. Ánh mắt anh sắc như dao găm lia thẳng vào người Trần Thước, chất giọng cũng lạnh lẽo hệt như vừa được ướp qua hàng ngàn lớp băng tuyết:
"Cô ấy mà thèm đánh cậu thì cũng chỉ làm bẩn tay cô ấy thôi, cậu dám lớn tiếng với cô ấy thêm một câu nữa thử xem."
"..."
Với chiều cao một mét chín mươi hai của Bạc Trọng Cẩn, anh đã cao hơn Trần Thước chừng mười phân. Khí thế áp bách cường đại ấy, cộng thêm trải nghiệm bẽ bàng ở công ty Sumiss lúc trước đã khiến mồi lửa trong người Trần Thước bị dập tắt ngay tức khắc theo bản năng. Anh ta chỉ còn biết cắn chặt răng, tức giận nhưng chẳng dám thốt ra nửa lời.
Bộ dạng đáng khinh đến buồn nôn này của Trần Thước rơi vào tầm mắt Quý Tư Hạ, sự chán ghét và ngọn lửa giận dữ rực cháy trong đôi mắt trong veo của cô lại càng sâu thêm mấy phần.
"Vì sao tôi lại đánh anh, trong lòng anh còn không rõ à?"
"Trần Thước, tôi tát anh một cái như vậy còn tính là nhẹ đấy. Bà ngoại tôi bị anh chọc tức đến mức ngất xỉu phải nhập viện, anh tưởng tôi chỉ tát anh một cái đơn giản thế này thôi sao?"
Lời nói chẳng hề lưu tình chút nào của Quý Tư Hạ khiến trong lòng Trần Thước nảy sinh một dự cảm chẳng lành. Anh ta nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như mình nghĩ, giọng điệu bỗng chốc yếu ớt đi rất nhiều:
"Tôi không cố ý làm vậy đâu, tôi cũng đã xin lỗi rồi cơ mà."
"Bà ngoại tôi hiện giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện, anh đã xin lỗi ai cơ chứ?" Quý Tư Hạ lên tiếng ép hỏi.
Cơ hàm Trần Thước bạnh ra căng cứng: "...Tôi đã giải thích chuyện này với Chủ tịch Quý rồi."
Quả nhiên, Quý Tư Hạ thừa biết Trần Thước hễ cứ gây ra tai họa là chắc chắn sẽ chạy đi tìm Hạ Minh Tuấn để cầu cứu.
"Chuyện gì Chủ tịch Quý cũng có thể giúp anh giải quyết êm xuôi được sao?"
Cô khẽ nhếch khóe môi, lôi mớ bằng chứng biển thủ công quỹ tập đoàn của Trần Thước từ trong túi xách ra, ném thẳng một cú mạnh bạo vào mặt anh ta. Những góc giấy sắc bén sượt qua khuôn mặt giả tạo của Trần Thước, để lại trên đó một vết xước rướm máu.
Vô vàn những tờ giấy trắng bay lả tả trong không trung rồi chầm chậm rơi rụng xuống ngay trước mặt Trần Thước.
Giữa đôi lông mày của Quý Tư Hạ chẳng còn vương lại chút dịu dàng nào nữa, trên khuôn mặt xinh đẹp toát ra một vẻ lạnh lùng dọa người, chất giọng mang đậm sự châm biếm sâu cay:
"Vậy thì lần này tôi cũng muốn xem xem, anh đã bòn rút một số tiền lớn của Tập đoàn Quý thị để kinh doanh phi pháp, Chủ tịch Quý sẽ phải giải quyết giúp anh như thế nào đây hả?"