Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 35: Hôn anh một cái thì chết à?

Trần Thước chẳng buồn đoái hoài đến vết xước đang rướm máu trên mặt, anh ta trợn tròn mắt, không dám tin mà tiện tay nhặt một tờ giấy dưới đất lên. Những dòng chữ rành rành trắng đen khiến đôi lông mày anh ta nhíu chặt, lộ rõ vẻ hoảng loạn. Anh ta run rẩy chỉ tay, lớn tiếng chất vấn Quý Tư Hạ:

"Những thứ này cô lấy từ đâu ra hả? Đây hoàn toàn là ngậm máu phun người, là vu khống! Tôi chưa từng làm mấy chuyện như thế này bao giờ!"

Quý Tư Hạ không nhanh không chậm đáp lời: "Những lời này anh không cần dùng để thuyết phục tôi, tôi đã nộp toàn bộ chứng cứ cho Phòng điều tra tội phạm kinh tế rồi. Anh cứ giữ lại mấy lời này, đợi lúc bị khởi tố rồi từ từ trình bày với cảnh sát nhé."

Nghe đến hai từ "cảnh sát", sắc mặt Trần Thước dần dần tái mét, không còn một giọt máu: "... Cô báo cảnh sát bắt tôi sao?"

Trần Thước cúi rạp người ngồi xổm xuống đất, luống cuống muốn nhặt hết mớ chứng cứ lên. Đôi mắt hẹp dài của Bạc Trọng Cẩn khẽ nheo lại, đáy mắt không một chút ấm áp, anh trực tiếp nhấc chân đạp thẳng lên bàn tay của anh ta.

"Á..." Trần Thước tức thì phát ra tiếng kêu gào thảm thiết.

Đám đồng nghiệp trong văn phòng chỉ nghe thấy tiếng hét như bị chọc tiết của Trần Thước thôi cũng đủ cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

Bạc Trọng Cẩn vẫn giữ nguyên khuôn mặt vô cảm, mang dáng vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng của kẻ bề trên, hoàn toàn ngăn cách mọi âm thanh thảm thiết của Trần Thước ra ngoài màng nhĩ, bàn chân anh tiếp tục nghiến mạnh lên tay anh ta.

Đột nhiên, ngoài cửa văn phòng vang lên giọng nói đầy bất mãn của Hạ Minh Tuấn: "Các người đang làm cái gì vậy hả?"

Tiếng la hét thảm thiết của Trần Thước bỗng chốc im bặt, bị ép phải nuốt ngược vào cổ họng. Cùng với bước chân ngày một gần của Chủ tịch Quý, nỗi hoảng sợ trong mắt Trần Thước cũng nhanh chóng lớn dần. Anh ta nhìn chằm chằm vào mớ chứng cứ vương vãi khắp sàn nhà, tâm thần hoảng loạn.

Quý Tư Hạ hoàn toàn không bất ngờ trước sự xuất hiện của Hạ Minh Tuấn, bởi vì ông ta chính là do cô gọi xuống từ trước.

Nhưng ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của ông ta, cô lại liên tưởng đến tờ báo cáo giám định ADN kia.

Quý Tư Hạ cắn chặt răng, bàn tay buông thõng bên hông siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, cô phải gồng mình kìm nén cảm xúc để không bùng nổ ngay tại chỗ.

Cô chậm rãi xoay người lại, đưa mắt nhìn Chủ tịch Quý. Ông ta mặc bộ âu phục phẳng phiu, vô cùng có uy tín và sức ảnh hưởng trong tập đoàn, nếu không thì đã chẳng được bầu làm Chủ tịch. Thế nhưng ngay lúc này, Quý Tư Hạ chỉ cảm thấy ông ta thật đạo mạo và giả tạo vô cùng.

Gạt bỏ thân phận người cha sang một bên, dường như Quý Tư Hạ chưa bao giờ thực sự hiểu rõ con người ông ta.

Chủ tịch Quý nhìn thấy Trần Thước đang khom người gần như bò rạp dưới đất, trong mắt xẹt qua một tia ghét bỏ, rồi mới ngước mắt nhìn về phía Bạc Trọng Cẩn.

"Bạc tổng, cậu đối xử với nhân viên của tôi ở nơi công cộng như thế này, e là không hay cho lắm nhỉ?"

"Chỉ là nhân viên của ông thôi sao?"

Bạc Trọng Cẩn vẫn không dời chân khỏi bàn tay Trần Thước, giọng điệu đầy ngạo mạn.

Chủ tịch Quý nhíu mày, có chút cảnh giác với câu nói đầy thâm ý này.

Ông ta cúi đầu nhìn những tờ giấy rơi rải rác trên sàn nhà, hàng chân mày chau chặt lại: "Dưới đất là cái gì đây?"

Ánh mắt Quý Tư Hạ trầm tĩnh, lạnh lùng lên tiếng: "Trần Thước tự ý chiếm dụng nguồn vốn của Tập đoàn Quý thị để kinh doanh phi pháp, ông có biết chuyện này không?"

Khuôn mặt Chủ tịch Quý lộ ra vẻ khó tin: "Chiếm dụng vốn tập đoàn ư? Sao có thể chứ?"

"Ông tin tưởng anh ta đến vậy cơ à?" Quý Tư Hạ không nhịn được mà mỉa mai.

Chủ tịch Quý trừng mắt nhìn Trần Thước, lại phát hiện ánh mắt anh ta lảng tránh, căn bản không dám nhìn thẳng vào ông ta.

Trái tim Chủ tịch Quý trầm xuống, vội vàng nhặt vài tờ giấy dưới đất lên, lướt nhanh qua bằng chứng giao dịch tiền bạc trên đó, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Trần Thước sợ tới mức không dám thở mạnh, mặc dù tay đang đau thấu xương nhưng cũng không dám chậm trễ thêm nữa, anh ta liều mạng đẩy chân Bạc Trọng Cẩn ra, lồm cồm bò dậy sống chết giải thích với Chủ tịch Quý:

"Chủ tịch Quý, ngài nghe con giải thích đã, tất cả những thứ này đều là vu khống, con không có..."

Trần Thước vẫn đang liều mạng chối quanh, còn Chủ tịch Quý thì nhìn chằm chằm vào bằng chứng trong tay, lồng ngực đã bắt đầu phập phồng kịch liệt vì phẫn nộ.

Trần Thước lạnh toát sống lưng, vẫn cố gắng tìm cách thanh minh cho bản thân. Anh ta vì quá mức nóng nảy hoảng loạn nên phô bày ra đủ mọi bộ dạng xấu xí, khiến những người khác trong văn phòng không kìm được mà xì xào bàn tán.

Chủ tịch Quý nhìn dáng vẻ mất mặt xấu hổ này của Trần Thước, nghiêng đầu trừng mắt hung hăng lườm anh ta một cái, rồi vung tay tát mạnh vào mặt anh ta, gầm lên giận dữ:

"Bằng chứng rành rành ra đấy, cậu còn dám chối bay chối biến à!"

Lần này, trên cả hai bên má của Trần Thước đều in hằn dấu tát, trông vô cùng thảm hại.

Nhận ra lần này bản thân đã phạm phải sai lầm tày đình, toàn bộ mọi chuyện đều bị phanh phui, đến ngay cả Chủ tịch Quý cũng không thể bảo vệ được mình nữa, đôi mắt Trần Thước trở nên trống rỗng, vô hồn, trong đầu giờ phút này chỉ còn biết bám víu lấy Chủ tịch Quý mà van xin:

"Chủ tịch Quý, con biết lỗi rồi, số tiền chiếm dụng con nhất định sẽ bù vào mà, con làm thế cũng chỉ muốn tập đoàn phát triển tốt hơn thôi."

Quý Tư Hạ nghe những lời dối trá thốt ra từ miệng Trần Thước, không kìm được mà cảm thấy hoang đường và nực cười tột độ.

Trần Thước bây giờ nào còn giữ được cái dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách khinh người thường ngày nữa, chỉ thiếu điều quỳ rạp xuống ngay tại trận, đúng là đủ loại hình hài xấu xí.

Chủ tịch Quý hất mạnh tay Trần Thước ra, giận không kiềm chế nổi mà chỉ thẳng mặt anh ta mắng mỏ: "Đồ ngu xuẩn, cậu tưởng cứ đem tiền trả lại là xong chuyện rồi sao?"

"..." Trần Thước như kẻ mất hồn, trong mắt tràn ngập sự mờ mịt và hoảng loạn.

Quý Tư Hạ đánh giá Trần Thước từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu châm biếm: "Tập đoàn mãi mãi thuộc về nhà họ Quý, mang họ Quý, chứ không phải là cái chốn để anh làm mấy chuyện dơ bẩn đâu."

Dứt lời, Quý Tư Hạ lại chuyển dời tầm mắt sang người Chủ tịch Quý, thanh âm không lớn nhưng lại vô cùng có sức nặng:

"Chủ tịch Quý, 34% cổ phần mà mẹ để lại cho tôi trong di chúc, phiền ông trong hai ngày tới phối hợp với tôi, hoàn tất thủ tục sang tên."

Lời này vừa thốt ra, khuôn mặt Chủ tịch Quý thoắt cái ngạc nhiên tột độ, hai đầu chân mày càng nhíu chặt: "Bây giờ con muốn lấy lại cổ phần sao?"

Thái độ của Quý Tư Hạ kiên quyết: "Đúng vậy, cổ phần của mẹ tạm thời do ông nắm giữ hộ, ông nói khi tôi kết hôn thì sẽ sang tên toàn bộ cho tôi, ông quên rồi sao?"

Nét mặt Chủ tịch Quý cứng đờ lại. Trước mặt bao nhiêu người, ông ta trầm giọng đáp: "Ta nhớ chứ, chỉ là con..."

Quý Tư Hạ trực tiếp ngắt lời Chủ tịch Quý, vươn tay khoác lấy cánh tay Bạc Trọng Cẩn bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch: "Nhớ là tốt rồi, hiện tại tôi đã kết hôn, nên không phiền ông tiếp tục giữ hộ nữa đâu."

Bạc Trọng Cẩn rủ mắt, ánh nhìn rơi trên khuôn mặt tinh xảo của Quý Tư Hạ. Sự dịu dàng xen lẫn vẻ kiên cường của cô khiến người ta bất giác bị thu hút.

Trước kia Quý Tư Hạ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sang tên, thậm chí sau này dù có kết hôn thật, cô cũng không định đòi lại cổ phần từ tay bố mình.

Nhưng hiện tại cô đã nhìn rõ cục diện, tuyệt đối không để Hạ Minh Tuấn tiếp tục nắm giữ số cổ phần mà mẹ để lại cho riêng cô nữa.

Những lời Quý Tư Hạ muốn nói đều đã nói xong, cô cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ở lại tiếp, bèn khẽ kéo cánh tay Bạc Trọng Cẩn: "Chúng ta đi thôi."

"Được."

Bạc Trọng Cẩn nắm ngược lại tay cô, thân hình cao lớn che chắn cho cô khỏi những ánh mắt tò mò đang hóng chuyện của đám người xung quanh.

Chủ tịch Quý nhìn bóng lưng hai người rời đi, tỉ mỉ suy ngẫm lại những lời Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn vừa nói, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi khi bí mật bị bại lộ. Liên tiếp chịu đả kích, ánh mắt Chủ tịch Quý nhìn Trần Thước lại càng thêm phần lạnh nhạt.

Thân hình vạm vỡ của Trần Thước chấn động: "Chủ tịch Quý, làm sao bây giờ? Con không phải..."

Trong lòng Chủ tịch Quý vốn đã phiền não, nhìn thấy họa lớn mà Trần Thước gây ra bị phơi bày lại càng như lửa đổ thêm dầu: "Cậu tự mình nghĩ cách đi!"

-

Những chuyện xảy ra ở tập đoàn, sau khi Quý Tư Hạ đến bệnh viện đã thuật lại tường tận từng chuyện một cho bà ngoại nghe.

Biết được những hành động dơ bẩn mà Trần Thước lén lút làm sau lưng, bà ngoại lại suýt chút nữa không kiềm chế được cơn thịnh nộ.

Quý Tư Hạ giấu nhẹm chuyện tờ báo cáo giám định ADN kia. Hiện tại chuyện này chỉ có cô và Bạc Trọng Cẩn biết, mà Bạc Trọng Cẩn cũng rất ăn ý không hề nhắc đến.

Chỉ tính riêng những chuyện Trần Thước đã làm cũng đủ khiến bà ngoại tức giận đến mức này rồi, trong hoàn cảnh hiện tại, Quý Tư Hạ thực sự không dám kể cho bà nghe chuyện giám định thân nhân.

Nếu như bà ngoại biết Hạ Minh Tuấn từ lâu đã phản bội lại cô con gái bảo bối mà bà xem như hòn ngọc quý trên tay, e là bà lại tức đến sinh bệnh mất.

Tâm trạng Quý Tư Hạ vô cùng sa sút, nhưng trước mặt bà ngoại cô vẫn giả vờ tỏ ra nhẹ nhõm, không muốn truyền những cảm xúc tiêu cực cho bà.

Buổi tối trở về nhà họ Mạnh ở Cảng Thành, trong căn biệt thự rộng lớn chỉ có cô và Bạc Trọng Cẩn, Quý Tư Hạ rốt cuộc cũng không cần phải gượng cười nữa.

Bạc Trọng Cẩn hiểu rõ hôm nay cô đã phải chịu đả kích vô cùng lớn, nên anh không còn mạnh mẽ bá đạo như thường ngày, chỉ có đôi mắt đen nhánh sáng ngời ấy vẫn luôn dính chặt lấy Quý Tư Hạ.

Tối nay Bạc Trọng Cẩn có một cuộc họp trực tuyến không thể từ chối, Quý Tư Hạ bèn mở cửa phòng sách cho anh, còn cô thì một mình quay về phòng ngủ.

Bạc Trọng Cẩn theo cô đến Cảng Thành, chuyện công ty cơ bản đều giao cho Hứa Thần xử lý.

Trong phòng ngủ, Quý Tư Hạ ngồi bên mép giường, khom người kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, lấy từ bên trong một cuốn album ảnh thật dày.

Mở album ra, bên trong hầu như đều là những bức ảnh hồi nhỏ mẹ chụp cho cô. Tuổi thơ vô cùng hạnh phúc, Quý Tư Hạ từng nghĩ mình có người cha và người mẹ tuyệt vời nhất thế gian.

Mẹ đúng là người mẹ tuyệt vời nhất trên đời, nhưng cha thì không thể nào là tuyệt vời nhất được.

Người mẹ trong ảnh trẻ trung xinh đẹp, khí chất dịu dàng, dáng vẻ điển hình của một tiểu thư khuê các, ánh mắt bà nhìn cô luôn chất chứa tình yêu thương đong đầy đến mức sắp tràn cả ra ngoài.

Quý Tư Hạ cúi đầu lật xem từng tấm ảnh, sống mũi không kìm được mà cay cay, tầm nhìn dần nhòe đi, chẳng còn nhìn rõ khuôn mặt mẹ trong ảnh nữa.

Những giọt nước mắt to như hạt đậu trào ra khỏi hốc mắt, rơi bộp xuống cuốn album, nương theo lớp màng bọc nilon trong suốt rỉ thành một vệt nước dài.

Quý Tư Hạ đưa tay lau đi, nhưng nước mắt cứ như những hạt châu đứt đoạn, cô vừa lau, lại rơi xuống thêm hai giọt, căn bản là lau không xuể.

Không muốn để Bạc Trọng Cẩn về nhìn thấy mình đã khóc, Quý Tư Hạ sụt sịt mũi, cất cuốn album lại vào tủ cho ngay ngắn, xuống giường đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Trong gương, đôi mắt cô khóc đến đỏ bừng, đầu mũi cũng ửng hồng lên như được thoa phấn son vậy, nhìn qua là biết ngay vừa mới khóc.

Cô tắt đèn trong phòng ngủ, rèm cửa cũng được kéo kín bưng, một tia sáng trăng cũng chẳng lọt vào được. Quý Tư Hạ xốc chăn lên ngồi trên giường, bó gối thu mình lặng lẽ ngồi trong bóng tối, lúc này đây dường như cô lại quay trở về những ngày tháng mất đi thị lực trước kia.

Cô gác nhẹ cằm lên cánh tay, ánh nhìn vô định, nhớ lại nỗi đau mất mẹ, dường như vụ tai nạn giao thông ấy chỉ mới xảy ra vào ngày hôm qua vậy.

Những thiên vị của Chủ tịch Quý trong quá khứ, cô đều đã tìm được câu trả lời trong ngày hôm nay. Cô từng vì sự nuông chiều mà ông ta dành cho cô khi còn bé mà tha thứ cho ông ta rất nhiều lần, mãi đến hiện tại cô mới phát hiện, hóa ra tất cả những điều đó dường như đều là giả tạo.

Có lẽ cả cuộc đời mẹ cũng không hề hay biết chồng mình ở bên ngoài còn có một đứa con riêng, hơn nữa còn giấu giếm tinh vi đến thế, lừa gạt tất cả mọi người.

Hôm nay Quý Tư Hạ không công khai chọc thủng thân phận con riêng của Trần Thước trước mặt bàn dân thiên hạ, và sau này cũng sẽ không làm như vậy.

Việc cô phanh phui chuyện Chủ tịch Tập đoàn Quý thị từng ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, lại còn có con riêng, vụ bê bối chấn động của hào môn như vậy chỉ mang đến những tác động tiêu cực cho tập đoàn, khiến cho sự cống hiến toàn tâm toàn ý của mẹ dành cho gia đình này khi còn sống trở thành trò cười trong những cuộc tán gẫu của thiên hạ.

Quý Tư Hạ là vị đại tiểu thư duy nhất của Tập đoàn Quý thị, tập đoàn này rốt cuộc vẫn mang họ Quý, cô tuyệt đối sẽ không để Hạ Minh Tuấn chiếm đoạt những thứ này nữa, đó đều là những thứ mà ông ta căn bản không xứng đáng có được.

Trên cánh tay truyền đến một luồng hơi lạnh, nước mắt lại bất giác lăn dài trên má từ lúc nào chẳng hay.

Quý Tư Hạ cũng chẳng muốn xuống giường đi rửa mặt lại nữa, dứt khoát vùi mặt vào khuỷu tay, ngồi trên giường âm thầm rơi nước mắt.

-

Bạc Trọng Cẩn dùng thời gian ngắn nhất để kết thúc cuộc họp trực tuyến, anh lập tức tắt máy tính, không chờ nổi mà muốn đi đến phòng ngủ xem tình hình của Quý Tư Hạ ra sao.

Anh vừa mở cửa phòng ngủ ra, bên trong tối om như mực. Mượn ánh đèn ngoài hành lang, ánh mắt Bạc Trọng Cẩn dừng lại ở thân hình người phụ nữ đang cuộn mình thành một cục trên giường.

Vừa định vươn tay bật đèn, người trên giường dường như đã đoán trước được động tác của anh, chất giọng nghẹn ngào mang theo tiếng khóc nức nở rõ ràng ngăn cản anh: "Đừng bật đèn."

Động tác bật đèn của Bạc Trọng Cẩn khựng lại giữa chừng, cánh tay chững lại giữa không trung.

Rất nhanh chóng, cánh tay anh từ từ hạ xuống bên người, lặng lẽ đứng ở cửa đăm đăm nhìn vào thân ảnh cuộn tròn trên giường.

Ban nãy ở trong phòng sách lo lắng lâu như vậy, hóa ra vẫn là khóc mất rồi.

Bạc Trọng Cẩn xoay người tắt luôn đèn ngoài hành lang, bốn bề lại một lần nữa chìm vào bóng tối bao trùm.

Dựa vào trực giác, Bạc Trọng Cẩn rón rén bước tới cạnh giường, ngồi xuống bên cạnh Quý Tư Hạ.

Lại gần rồi, anh thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng sụt sùi của Quý Tư Hạ, dẫu cô đã cực lực kìm nén, những tiếng nức nở vỡ vụn vẫn tràn ra từ kẽ răng.

Bạc Trọng Cẩn cảm thấy yết hầu có chút căng chặt. Tiếng khóc thút thít của cô lọt vào tai anh, kéo theo trái tim anh cũng rung lên từng đợt, giống như bị một món lợi khí vô hình nào đó đập trúng, cảm giác đau đớn lan tràn, ngay cả hít thở đơn giản nhất cũng trở nên thật khó khăn.

Bóng đen nhỏ bé trước mắt trông thật mỏng manh và gầy gò, Bạc Trọng Cẩn khẽ thở dài một tiếng, vươn tay ôm chặt lấy người vào lòng.

Khoảnh khắc thu người vào lồng ngực, Bạc Trọng Cẩn cảm nhận được cơ thể nhỏ nhắn của Quý Tư Hạ đang run rẩy nhè nhẹ nương theo tiếng khóc.

Tiếng sụt sùi rả rích không ngừng văng vẳng bên tai, nghe mà lòng Bạc Trọng Cẩn cũng thắt lại từng cơn.

Quý Tư Hạ mỗi khi khóc lên là y như rằng khóc mãi không dứt.

Bạc Trọng Cẩn trầm mặc một hồi, dứt khoát trực tiếp bế bổng Quý Tư Hạ lên, đặt cô nằm ngang trên đùi mình.

Quý Tư Hạ vẫn đang chìm đắm trong bi thương, mặc cho Bạc Trọng Cẩn đổi tư thế ôm cô.

Chỉ là với tư thế này, cô không thể giấu mặt mình đi được nữa, đành phải gục đầu xuống rơi nước mắt.

Bạc Trọng Cẩn đưa tay sờ lên khuôn mặt đẫm lệ của cô, đúng như dự đoán, ướt sũng một mảng.

Nước mắt lăn dài trên má rõ ràng là lạnh buốt, nhưng Bạc Trọng Cẩn lại cảm thấy khi đầu ngón tay chạm vào giọt lệ của Quý Tư Hạ, nó như đang đốt cháy cả trái tim anh.

Bàn tay to lớn của anh đỡ sau gáy Quý Tư Hạ, để cô nép sát vào vai mình.

Quý Tư Hạ vùi mặt vào hõm vai Bạc Trọng Cẩn, nước mắt ấm nóng làm ướt sũng một mảng nơi xương quai xanh của anh.

Anh khẽ nghiêng đầu, tiếng khóc nhẫn nhịn bên tai như kéo ký ức quay về ngày xưa, Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô: "Đừng cắn môi nữa, muốn khóc thì cứ khóc thành tiếng đi."

Trong phòng ngủ tiếng khóc dần cất lên, Quý Tư Hạ rúc vào ngực Bạc Trọng Cẩn, đưa tay ôm lấy cổ anh.

Sống lưng gầy guộc khẽ run rẩy trong lòng bàn tay Bạc Trọng Cẩn. Đôi lông mày của anh nhíu chặt, căn bản là chẳng thể giãn ra được.

Không biết rốt cuộc đã bao lâu trôi qua, Bạc Trọng Cẩn vẫn duy trì tư thế này, người trong lòng dường như cuối cùng cũng khóc đến mệt lả, tựa vào người anh thấp giọng sụt sùi, bờ vai cứ chốc chốc lại nhô lên hụp xuống, giống như đang không thở nổi.

Bàn tay đang nhẹ nhàng vỗ lưng cô của Bạc Trọng Cẩn từ từ dịch chuyển lên trên, anh khẽ bóp nhẹ gáy cô, lúc thì bóp nhẹ một cái, lúc thì vỗ nhè nhẹ hai cái, động tác thành thạo vô cùng, dùng ngôn ngữ cơ thể thay cho lời nói để xoa dịu cảm xúc của cô.

Đột nhiên, Quý Tư Hạ ngẩng đầu lên khỏi hõm cổ anh, trong bóng tối ngước mắt nhìn Bạc Trọng Cẩn, nghẹn ngào hỏi:

"Tại sao anh lại... làm động tác này vậy?"

Bạc Trọng Cẩn sững người mất một giây, động tác n*n b*p gáy cô cũng khựng lại, khàn giọng hỏi: "Động tác gì cơ?"

"Chính là động tác vừa nãy anh... bóp gáy tôi, bóp một cái rồi vỗ hai c** **." Tư duy của Quý Tư Hạ vẫn rất rõ ràng.

Bạc Trọng Cẩn bật ra một tiếng cười trầm thấp trong cổ họng, khóc đắm đuối đến thế kia mà vẫn còn sức để ý cơ à, anh hỏi: "Động tác này thì làm sao?"

Giọng Quý Tư Hạ nhẹ bẫng tựa lông hồng: "... Trước kia anh đâu có làm động tác này bao giờ."

Bạc Trọng Cẩn lại nhéo nhéo gáy cô như đang nựng một con mèo nhỏ, bật cười một tiếng ngắn ngủi, thuận theo lời cô tiếp tục hỏi:

"Động tác này đặc biệt lắm sao?"

"..." Quý Tư Hạ không lên tiếng nữa.

Động tác này đương nhiên là đặc biệt rồi.

Khoảng thời gian cô bị mù lòa ấy, mỗi khi cô khóc đến mức thở không ra hơi, Tông Cảm đều an ủi cô như thế này cả.

Có lẽ vì khoảnh khắc này bốn bề đều bị bao trùm bởi bóng tối đen đặc, cô chẳng nhìn thấy gì cả, giống hệt như năm đó, thành thử ra cảm nhận đối với xung quanh lại càng trở nên sắc nét và sâu đậm hơn.

Bóp gáy và vỗ gáy, nếu tách riêng từng động tác ra thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng nếu xếp chồng hai động tác lên nhau, lại còn cộng thêm cả số lần cố định, thì sẽ biến thành một cách thức xoa dịu độc nhất vô nhị.

Tông Cảm là nhân vật do cô tưởng tượng ra, vậy thì phương thức xoa dịu này, xét từ một góc độ khác, chính là do cô sáng tạo độc quyền.

Cô chưa từng nói cho bất kỳ ai nghe, ngay cả với bác sĩ Trần cô cũng giấu nhẹm đi, vậy mà giờ phút này Bạc Trọng Cẩn lại có thể làm ra được, thậm giá ngay cả lực tay cũng gần giống y đúc Tông Cảm.

"Anh..."

Quý Tư Hạ lầm bầm trong miệng, nhưng lại chẳng biết phải sắp xếp ngôn từ thế nào để hỏi Bạc Trọng Cẩn.

Bạc Trọng Cẩn lại cướp lời trước, cười hỏi: "Sao không nói chuyện nữa rồi? Không lẽ là do gã đàn ông nào đó từng làm qua với em rồi à?"

"..." Quý Tư Hạ im lặng không nói một tiếng, ngón tay ôm trên cổ Bạc Trọng Cẩn khẽ cuộn tròn lại.

Bạc Trọng Cẩn hậm hực hừ lạnh: "Quý Tư Hạ, thật sự bị tôi nói trúng rồi sao?"

"Mới không phải đâu."

Không muốn Tông Cảm bị gọi là một gã đàn ông nào đó, Quý Tư Hạ theo bản năng đấm mạnh một phát lên vai Bạc Trọng Cẩn.

Giây tiếp theo, Bạc Trọng Cẩn liền "Xuýt" lên một tiếng, cơ thể cũng ngay lập tức trở nên căng cứng.

Quý Tư Hạ sực nhớ ra trên vai anh vẫn còn vết thương, tức thì thấy buồn bực hối hận, định bước xuống khỏi người anh để đi bật đèn. Cơ thể cô vừa hơi nhúc nhích, đã bị Bạc Trọng Cẩn ôm ghì chặt lấy vào trong ngực.

Lần này Quý Tư Hạ không giãy giụa nữa, chỉ như một đứa trẻ làm sai chuyện, ngoan ngoãn tựa vào lồng ngực Bạc Trọng Cẩn, khẽ xin lỗi: "Tôi xin lỗi nhé, tôi quên mất trên vai anh có vết thương, có đau lắm không?"

"Ừm, đau chết đi được." Bạc Trọng Cẩn vùi đầu vào hõm xương quai xanh của cô, giọng điệu đầy vẻ dỗi hờn.

Quý Tư Hạ dò xét nói: "... Vậy để tôi đi tìm thuốc cho anh, nhà bà ngoại chắc là có đấy."

Bạc Trọng Cẩn bác bỏ đề nghị của cô, chất giọng nhàn nhạt: "Thuốc không có tác dụng đâu."

Thuốc không có tác dụng ư?

Quý Tư Hạ nhíu mày, khó hiểu hỏi lại: "Thế cái gì mới có tác dụng chứ?"

"Em không khóc nữa thì mới có tác dụng."

"..." Quý Tư Hạ sụt sịt mũi, cố nhịn lại tiếng khóc nức nở, chỉ là cơ thể vẫn run rẩy không sao kiểm soát nổi.

Bạc Trọng Cẩn cảm nhận được cô đang cố nín nhịn nghẹn khí, khàn giọng cười nói: "Cũng đâu có cấm em hít thở đâu."

Bị Bạc Trọng Cẩn trêu ghẹo như vậy, sự khác thường mà Quý Tư Hạ vừa phát hiện ban nãy cũng nhạt nhòa đi. Cô tự hỏi có phải bản thân đã quá nhạy cảm rồi không, thật ra đây chỉ là hành động vô tình làm ra của Bạc Trọng Cẩn mà thôi.

Thế nhưng Bạc Trọng Cẩn đã lặp lại không chỉ một lần, động tác lại vô cùng thành thạo, chẳng giống như tiện tay làm ra một chút nào, lẽ nào Bạc Trọng Cẩn và cô lại có thần giao cách cảm hay sao?

Đang mải mê suy nghĩ, Bạc Trọng Cẩn đã ôm ngang cô đứng bật dậy chẳng hề báo trước. Quý Tư Hạ sợ bị ngã, theo phản xạ tự nhiên kẹp chặt lấy eo anh, bất an hỏi:

"Anh muốn ôm tôi đi đâu vậy? Anh có nhìn thấy đường không đấy?"

Bạc Trọng Cẩn dùng một tay nhẹ nhàng đỡ lấy hông cô, tay kia thuận thế bật đèn phòng ngủ lên.

Đột ngột có ánh sáng chiếu vào, Quý Tư Hạ không muốn Bạc Trọng Cẩn nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc này, bèn theo bản năng đưa tay lên che mắt lại.

Bạc Trọng Cẩn lại gạt tay cô ra, nhìn rõ mồn một khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến mức đáng thương của cô, anh khẽ nhếch môi, cười cợt nhả: "Bây giờ mới thấy xấu hổ cơ à?"

Nụ cười nửa miệng của người đàn ông mang theo chút ngang ngược, Quý Tư Hạ không biết anh đang cười nhạo câu nói vừa rồi của mình, hay là đang cười nhạo khuôn mặt đẫm lệ này của cô nữa, đôi mắt còn đang đọng nước hơi đảo đi lảng tránh.

Cảm xúc đau buồn vừa rồi đã nhờ sự xuất hiện của Bạc Trọng Cẩn mà dần phai nhạt.

Thay vào đó là sự thẹn thùng và mất tự nhiên khi phải tiếp xúc thân mật với Bạc Trọng Cẩn.

Bạc Trọng Cẩn xốc cô lên một chút, bước về phía nhà vệ sinh, tiện tay kéo một chiếc khăn tắm trải lên bồn rửa mặt, rồi mới đặt cô ngồi lên đó.

Anh vặn một chiếc khăn ấm, lau mặt cho cô.

Hàng mi dài rậm khóc đến ướt sũng dính bết vào nhau thành từng chùm, nhìn lên trên, ngay cả lông mày cũng phiếm hồng.

Ừm, khóc còn dữ dội hơn cả lúc biết anh sẽ ép cô kết hôn nữa.

Quý Tư Hạ cảm nhận được chiếc khăn lông lướt nhẹ nhàng trên mặt mình, cô nhắm hờ mắt lại, ngón tay bấu vào chiếc khăn tắm dưới mông, thấp giọng nói: "Vẫn chưa cảm ơn anh vì đã giúp tôi tìm bằng chứng."

Tầm nhìn của Bạc Trọng Cẩn dừng lại nơi đôi mắt đẫm lệ của cô, cố ý trêu chọc: "Chỉ cảm ơn suông bằng miệng thế này thôi sao?"

Hôn anh một cái thì chết à? Đồ keo kiệt.

Quý Tư Hạ cắn cắn môi, cô không muốn nợ nần Bạc Trọng Cẩn, bèn gãi gãi ngón tay, thấp giọng hỏi:

"... Anh muốn gì nào? Tôi không muốn nợ anh đâu."

Sắc mặt Bạc Trọng Cẩn vì câu nói này mà thoáng chốc tối sầm lại.

Nợ ư? Chữ này làm Bạc Trọng Cẩn không vui chút nào.

Anh giúp Quý Tư Hạ vốn chẳng hề nghĩ đến việc bắt cô phải trả lại thứ gì, cô lại coi đó như một cuộc giao dịch, còn phân rõ giới hạn với anh như thế này, giống như thể có thể đề nghị ly hôn với anh bất cứ lúc nào để sà vào vòng tay của gã đàn ông khác vậy.

Bạc Trọng Cẩn cười lạnh: "Em nợ tôi đâu chỉ mỗi chuyện này."

Quý Tư Hạ nghẹn họng: "... Thế tôi còn nợ anh cái gì cơ chứ?"

Trong đáy mắt cô mang theo sự bực tức mờ nhạt, Bạc Trọng Cẩn nghe ra sự bất mãn trong lời nói của cô, anh hơi nhoài người tới bao trùm cô trong chiếc bóng của mình.

Đầu Quý Tư Hạ không nhịn được ngửa ra sau, áp sát vào mặt gương.

Đường nét khuôn mặt Bạc Trọng Cẩn cứng rắn lạnh lùng, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt giàn giụa nước mắt của cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm: "Em nợ tôi nhiều lắm, em trả không hết đâu."

"Anh nói bậy."

Ngoại trừ lần này ra, cô chẳng nợ nần anh cái gì cả.

Hàng chân mày Bạc Trọng Cẩn toát lên vẻ lạnh nhạt: "Em không muốn trả thì cứ nói thẳng ra đi."

"... Tôi không có không muốn trả, chỉ có lần này thôi, anh cứ đưa ra yêu cầu đi."

Bạc Trọng Cẩn khẽ nhếch lông mày: "Để tôi tùy ý đưa ra yêu cầu sao?"

"Không được tùy tiện," Quý Tư Hạ mím chặt cánh môi, chậm rãi bổ sung, "Chuyện vi phạm pháp luật kỷ cương thì không được, chuyện vi phạm đạo đức luân lý cũng không xong, chuyện quá đáng quá cũng không nốt."

Bạc Trọng Cẩn coi như đã nghe hiểu rồi, bực bội nói: "Cái này không được, cái kia cũng không xong, chi bằng em trực tiếp trao cho tôi cái danh hiệu người tốt luôn đi."

Quý Tư Hạ chớp chớp mắt, ngước nhìn đôi mắt đang híp lại trêu ghẹo của người đàn ông: "Cái này thì được đấy, anh có muốn không?"

Bạc Trọng Cẩn bị cô chọc tức đến bật cười, đầu lưỡi đẩy vào chân răng, nhìn chằm chằm cô gật đầu chầm chậm.

Quý Tư Hạ cảm giác như sự bá đạo đầy tính xâm lược vốn đã được kìm nén trên người Bạc Trọng Cẩn nay lại quay trở về, đôi mắt đen như mực ấy đang phản chiếu dáng vẻ thấp thỏm bất an của cô lúc này.

Cô chỉ cảm thấy Bạc Trọng Cẩn trước mặt giống hệt như một con dã thú hung hãn đang hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào cô, giây tiếp theo liền muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Quý Tư Hạ căng thẳng nuốt nước bọt, lưng gần như dán chặt vào mặt gương, hơi lạnh men theo xương cụt bò dọc lên sống lưng, cô lí nhí nói: "Tôi đùa thôi mà..."

Bạc Trọng Cẩn tóm chặt lấy eo cô, không cho cô trốn tránh, thanh âm chậm rãi nhàn nhã nhưng lại nhuốm đậm hơi thở nguy hiểm: "Bây giờ mới biết sợ sao?"

Quý Tư Hạ vươn tay chống lên ngực Bạc Trọng Cẩn, muốn ngăn cản anh tiếp tục ép sát về phía mình.

Khổ nỗi sức mạnh của hai người chênh lệch quá lớn, chút sức lực cỏn con này của cô căn bản chẳng thể ngăn cản được sự sát lại gần của Bạc Trọng Cẩn.

Đồng thời với việc thắt lưng bị giữ chặt, Quý Tư Hạ cảm giác sau gáy cũng bị một bàn tay to lớn giữ lấy, ép cô phải rướn dài cổ ra, đón nhận nụ hôn của người đàn ông.

Bàn tay Bạc Trọng Cẩn đẩy cô về phía trước, để cơ thể hai người dán chặt vào nhau không một kẽ hở.

"Không phải vừa hỏi tôi muốn gì sao?" Bạc Trọng Cẩn khẽ m*t cánh môi cô, giọng nói mang theo mị lực dụ dỗ từng bước một,

"Tôi muốn em, em định khi nào thì cho tôi đây?"

"... Không được đâu!" Quả nhiên Bạc Trọng Cẩn sẽ không vô duyên vô cớ giúp cô mà, đứng ở đây đợi cô sẵn rồi cơ đấy, đúng là gã đàn ông lắm mưu nhiều kế.

Quý Tư Hạ nghiêng đầu né tránh nụ hôn của anh, động tác quá mức kịch liệt nên suýt nữa trượt khỏi bồn rửa mặt, may mà Bạc Trọng Cẩn đã ôm chặt lấy eo cô, đứng vững g*** h** ch*n cô.

Bạc Trọng Cẩn hôn hụt cũng không hề tức giận, trước mặt anh chính là chiếc cổ thon dài trắng ngần của người con gái ấy, mái tóc đen như suối buông xõa trên bờ vai. Nương theo từng nhịp th* d*c, xương quai xanh càng thêm tinh xảo. Hình xăm hoa sen bên trên cũng theo nhịp thở của cô mà rung rinh, tựa như đang thực sự hô hấp vậy.

Bạc Trọng Cẩn không chút do dự, áp bờ môi nóng bỏng rực lửa của mình lên đó, anh có thể cảm nhận được người phụ nữ trong vòng tay mình cũng đang khẽ run rẩy giống y như đóa hoa sen trên xương quai xanh của cô vậy.

Anh truy hỏi: "Bởi vì sao lại không được? Em vốn dĩ đã là của tôi rồi. Cả đời này đều như thế."

Ban đầu vốn chỉ muốn đánh lạc hướng sự chú ý của Quý Tư Hạ để cô không mãi chìm đắm trong đau thương nữa, thế nhưng tình trạng hiện tại dường như đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của Bạc Trọng Cẩn rồi.

Trong gương, ánh mắt Bạc Trọng Cẩn xuyên qua mái tóc rủ xuống của Quý Tư Hạ, chạm đến khát khao đang cuộn trào sâu trong đáy mắt anh.

Bên trong đôi mắt đen thăm thẳm của người đàn ông, d*c v*ng chiếm hữu và sự cố chấp gần như b*nh h**n sắp sửa nuốt chửng chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong anh.

Xem ra bác sĩ nói đúng, anh tự cho rằng chỉ cần ép buộc Quý Tư Hạ kết hôn, bệnh tình của anh sẽ chuyển biến tốt hơn, thực tế lại không phải như vậy.

Tự ý dừng thuốc sẽ khiến bệnh tình phản tác dụng, thậm chí trong thời gian ngắn còn chuyển biến xấu đi, chỉ cần một chút k*ch th*ch cỏn con cũng có thể khiến anh hoàn toàn đánh mất lý trí.

Trong phòng tắm, hơi nước ẩm ướt từ sau khi tắm xong ban tối dường như vẫn chưa tan hết, Quý Tư Hạ cứ có cảm giác thiếu dưỡng khí.

Cô đứt quãng nói: "Bạc Trọng Cẩn, anh đừng hôn nữa mà..."

Môi Bạc Trọng Cẩn vẫn lưu luyến trên cổ cô, như thể bịn rịn không nỡ rời xa, nhịp thở của Quý Tư Hạ nặng nề thêm mấy phần, không cách nào kiềm nén nổi những tiếng r*n r* nghẹn ngào trong cổ họng nữa, tay cô siết chặt lấy bộ áo ngủ trên người Bạc Trọng Cẩn, dùng sức đến mức chất vải nhăn nhúm lại.

"Chẳng phải đã nói là không muốn nợ nần tôi sao?"

Bạc Trọng Cẩn bá đạo đến dọa người, hôn càng lúc càng mạnh bạo, như cắn như m*t, sắp sửa bức Quý Tư Hạ đến phát điên rồi.

"Vậy thì em trả đi, ngay bây giờ," Bạc Trọng Cẩn dùng sức bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, dẫn dắt cô…

"Dùng chỗ này."