Bạc Trọng Cẩn bảo trợ lý đặt chuyến bay sớm nhất, cùng Quý Tư Hạ trở về Cảng Thành.
Trên máy bay, Quý Tư Hạ không nhịn được mà nhớ lại lần trước khi về Cảng Thành, lúc đó chỉ có mình cô đơn độc. Vậy mà lần này, Bạc Trọng Cẩn lại đang ở bên cạnh cùng cô trở về.
Suốt chuyến bay, mỗi khi cô cảm thấy bất an, Bạc Trọng Cẩn đều nắm chặt lấy tay cô. Cho dù lòng bàn tay đã rịn mồ hôi, anh cũng không hề có ý định buông ra. Nếu là bình thường, Quý Tư Hạ chắc chắn sẽ không để anh nắm tay lâu đến vậy, suy cho cùng mối quan hệ giữa hai người hiện tại khá là khó xử. Nhưng lúc này, Quý Tư Hạ thấy mình thực sự cần một người ở bên cạnh làm chỗ dựa. Và hiện tại, Bạc Trọng Cẩn đang đảm nhận vai trò này.
Xuống máy bay, họ chạy thẳng đến bệnh viện. Quý Tư Hạ đã gặp được bà ngoại trong thời gian ngắn nhất.
"Bà ngoại!"
Trong phòng bệnh, bà ngoại đã tỉnh lại, đang nằm yên tĩnh trên giường. Nhìn thấy Quý Tư Hạ vội vã chạy vào, trên mặt bà khó giấu được vẻ ngạc nhiên:
"Tiểu Hạ, muộn thế này rồi sao cháu lại tới đây?"
Sắc mặt bà ngoại trông không được tốt lắm, vẫn còn đang truyền dịch. Dáng vẻ yếu ớt này khiến Quý Tư Hạ nhìn thấy vô cùng xót xa, trong lòng như bị kim châm thành những lỗ nhỏ li ti.
Giọng cô hơi nghẹn ngào: "Quý Văn gọi báo cho cháu biết bà bị ngất xỉu ở nhà, làm cháu sợ chết khiếp đi được."
Mặc dù biết bà hiện tại đã qua cơn nguy hiểm, Quý Tư Hạ vẫn không kìm được nỗi sợ hãi còn đọng lại. Hai năm trước sức khỏe của bà vốn đã không tốt, gần như đã bước một chân vào cửa tử. May mà sau đó tìm được thầy thuốc giỏi ở nước ngoài, cơ thể bà mới dần dần được chăm sóc tốt lên, tinh thần cũng sảng khoái hơn. Hôm nay bà đột nhiên ngất xỉu, thật sự đã làm Quý Tư Hạ hoảng sợ không nhẹ.
Bà ngoại hơi nhếch khóe miệng, giọng nói vẫn còn chút khàn khàn: "Con bé ngốc này, bà không sao đâu, cháu còn lo lắng gấp gáp chạy về làm gì."
"Bà bệnh rồi, sao cháu có thể không về chứ ạ?"
Bà ngoại mỉm cười nhạt, ánh mắt rơi vào Bạc Trọng Cẩn đang đứng sau lưng Quý Tư Hạ. Bà chú ý thấy lúc bước vào, tay của hai đứa nhỏ vẫn còn đang nắm chặt lấy nhau. Bà cười hiền từ với anh: "Tiểu Cẩn cũng đến rồi à."
"Cháu chào bà ngoại." Bạc Trọng Cẩn hơi gật đầu, bước lên một bước tiến lại gần hơn.
Quý Tư Hạ nhớ lại lời Quý Văn nói về việc Trần Thước từng đến nhà cũ, vội vàng hỏi: "Bà ngoại, Trần Thước đến nhà cũ tìm bà làm gì thế ạ?"
Chỉ vừa nghe thấy cái tên này, vẻ mặt bà ngoại liền trở nên chán ghét: "Đến cầu xin bà tha thứ."
Quý Tư Hạ cau mày: "Tha thứ ư?"
"Tiểu Hạ, bà ngoại hỏi cháu, có phải trước đó tập đoàn quyết định để cháu giao lại dự án hợp tác với Sumiss cho Trần Thước phụ trách, còn cháu về Cảng Thành làm dự án khác đúng không?"
"... Vâng." Quý Tư Hạ lặng đi một nhịp, chậm rãi gật đầu.
"Chuyện này sao cháu không nói với bà ngoại? Chịu uất ức thiệt thòi vô cớ như vậy."
Quý Tư Hạ v**t v* mu bàn tay bà, nhẹ giọng an ủi: "Bà ngoại à, cháu lớn rồi, cháu tự mình giải quyết được mà. Tuổi bà đã cao, sớm đã không còn can thiệp vào chuyện của tập đoàn nữa, cháu lại đi dùng mấy chuyện vặt vãnh chẳng đáng này làm phiền bà thì thật không nên chút nào."
"Đứa trẻ ngốc, cháu chịu ấm ức thì sao có thể là chuyện nhỏ được. Lần trước cháu đột nhiên về nhà, bà đã cảm thấy kỳ lạ rồi, lại chẳng nhìn ra điểm bất thường nào. Mấy ngày nay bà ngẫm lại mới đi hỏi Tiểu Dương, thì mới biết được những chuyện này đấy."
Tiểu Dương là người tài do ông ngoại bồi dưỡng lúc sinh thời, hiện tại vẫn đang đảm nhiệm vị trí quản lý cấp cao trong tập đoàn.
"Bà bảo Tiểu Dương tìm cách đình chỉ chức vụ và công việc của Trần Thước. Bố cháu không đồng ý, bảo Trần Thước đến nhà cũ xin lỗi bà." Giọng bà ngoại mang theo sự oán hận: "Bố cháu cũng hồ đồ quá rồi, người nhà không bênh lại đi bênh người ngoài. Trần Thước kia nhìn tướng mạo đã biết lòng dạ không ngay thẳng."
"Bảo là đến xin lỗi bà, bà không thèm cho sắc mặt tốt, anh ta cũng chẳng buồn giữ kẽ nữa. Ngay trước mặt bà mà lại đi bịa đặt nói xấu cháu và Tiểu Cẩn. Bà chưa đến mức già lẩm cẩm đâu nhé, sao có thể để mặc cho anh ta nói nhăng nói cuội được?"
Mặc dù bà ngoại rất tinh tế không lặp lại trực tiếp những lời Trần Thước đã nói, nhưng Quý Tư Hạ đại khái cũng đoán được nội dung. Trần Thước nhìn thấy những đoạn phim trên mạng đó, chắc chắn sẽ nói việc cô giành được dự án với Sumiss không phải dựa vào năng lực của bản thân, mà là do cô và Bạc Trọng Cẩn có mối quan hệ mờ ám sau lưng. Hạng người như Trần Thước, sau khi bị sỉ nhục ở Sumiss, vì muốn vớt vát lại thể diện cho mình thì lời lẽ xảo trá nào mà chẳng thốt ra được.
Rõ ràng, Bạc Trọng Cẩn đứng một bên trong lòng cũng đã rõ mười mươi. Đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông như đang ấp ủ một cơn bão táp, đôi môi mỏng mím chặt đầy lạnh lùng.
"Lần sau bà đừng để ý đến Trần Thước nữa nhé." Quý Tư Hạ dặn dò.
"Đương nhiên là không thèm đoái hoài gì đến cậu ta rồi. Vốn dĩ bà cũng không muốn làm lớn chuyện cho khó coi, để bố cháu bị kẹt ở giữa khó xử. Bà hiện tại cảm thấy mình đối xử với bọn họ đúng là quá tốt rồi, thật đúng là nuôi ong tay áo." Bà ngoại liên tục thở dài, trong đôi mắt già nua lộ rõ sự thất vọng và phiền muộn.
Quý Tư Hạ còn chưa kịp lên tiếng, Bạc Trọng Cẩn đã bất ngờ mở lời, nói với bà ngoại: "Bà ngoại, chuyện này bà không cần phải lo lắng đâu ạ, cứ giao cho cháu."
Khí chất của Bạc Trọng Cẩn vốn ngạo nghễ, dáng người cao lớn nổi bật giữa đám đông. Anh đứng cách lưng Quý Tư Hạ không xa, giống như đang âm thầm bảo vệ cô. Ánh mắt bà ngoại nhìn anh tràn đầy sự tán thưởng, bà nghi hoặc hỏi: "Tiểu Cẩn, cháu có cách giải quyết sao?"
"Vâng, bà ngoại cứ yên tâm ạ." Bạc Trọng Cẩn nói với vẻ vô cùng chắc chắn.
Quý Tư Hạ kinh ngạc quay đầu lại. Ngay cả cô cũng không ngờ anh lại nắm chắc phần thắng đến vậy, giống như anh đã nắm được điểm yếu chí mạng của Trần Thước rồi. Nhưng Bạc Trọng Cẩn cũng không nói gì thêm, dáng vẻ ung dung như một người đang làm chủ cuộc chơi.
Lúc Quý Tư Hạ rót nước cho bà, bà ngoại lại đưa mắt nhìn Bạc Trọng Cẩn, hỏi: "Tiểu Cẩn này, cháu là con cháu nhà họ Bạc ở Kinh thành đúng không?"
"Vâng ạ."
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ anh, chân mày bà ngoại giãn ra, hiền từ nói: "Lần trước cháu tới chơi không nói cháu là người của nhà họ Bạc. Mấy hôm trước bà đọc được tin tức trên mạng, mới biết cháu là con cháu Bạc gia." Bà khựng lại một nhịp, rồi nói tiếp: "Lúc cháu còn nhỏ, bà đã từng gặp cháu rồi đấy."
Nghe vậy, động tác tay của Quý Tư Hạ chợt khựng lại, đôi mắt đẹp long lanh như nước nhìn bà: "Bà ngoại, trước đây bà từng gặp Bạc Trọng Cẩn rồi sao? Ở đâu vậy ạ?"
"Đúng thế, không sai đâu. Có một ngày mưa, bà thấy trên đường có ba cậu bé trai đang dầm mưa chạy loanh quanh, liền gọi chúng vào nhà cũ để trú mưa. Đến đêm phụ huynh tìm tới, nói là tụi nhỏ nghịch ngợm lẻn ra ngoài chơi. Lúc đó bà mới biết trong số đó có một đứa là cháu trai nhà họ Bạc, không phải là Tiểu Cẩn đây sao?" Bà ngoại chỉ tay về phía anh.
Vẻ mặt khó tin của Quý Tư Hạ khiến bà ngoại bật cười nhẹ: "Tiểu Hạ, cháu quên sạch sành sanh rồi à? Lúc đó cháu cũng có ở đó mà, Tiểu Cẩn là đứa nghịch ngợm nhất trong ba đứa nhỏ, cứ thích trêu chọc cháu mãi. Thế là cháu khóc òa lên, chạy đến mách bà là có một cậu bạn nhỏ ức h**p cháu."
Bạc Trọng Cẩn im lặng lắng nghe, đôi mắt hơi rũ xuống, khóe môi khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ khó mà nhận ra.
"Tôi..." Quý Tư Hạ đưa mắt nhìn Bạc Trọng Cẩn. Trên gương mặt tuấn tú của anh chẳng hề tìm thấy một nét ngạc nhiên nào, giống như anh đã sớm biết rõ chuyện này từ lâu rồi. Cô không kìm được nhỏ giọng hỏi: "... Anh vẫn nhớ chuyện đó sao?"
Bạc Trọng Cẩn từ từ ngước mắt, thản nhiên đáp lại: "Ừ, tôi nhớ. Trí nhớ của tôi tốt hơn em mà."
"..."
Trải qua cú sốc quá lớn khi mẹ qua đời, rất nhiều ký ức hồi nhỏ của Quý Tư Hạ đều đã mờ nhạt. Dưới lời miêu tả ngày một chi tiết hơn của bà ngoại, cô rốt cuộc cũng nhớ lại được vài hình ảnh mờ ảo. Cậu bé kia vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo, muốn chơi cùng cô nhưng lại vì sĩ diện mà không chịu xin cô cho chơi cùng. Thế là anh thừa lúc hai người bạn kia không chú ý liền chặn đường không cho cô đi, còn dọa sẽ bắt cô về nhà mình, trực tiếp dọa cô sợ phát khóc. Quý Tư Hạ lúc đó còn chẳng nhớ rõ tên cậu bé đó, thì làm sao nhớ nổi đến tận bây giờ.
Bà ngoại lên tiếng: "Tiểu Văn, cháu đưa Tiểu Cẩn ra ngoài đi dạo trước đi, bà có chuyện muốn nói riêng với chị cháu."
Quý Văn gật đầu: "Vâng ạ."
Trong phòng bệnh chỉ còn lại cô và bà ngoại. Bà bảo Quý Tư Hạ ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay cô nâng niu, nghiêm túc hỏi: "Cháu và Tiểu Cẩn là thật lòng chứ?"
"Vâng ạ." Quý Tư Hạ khẽ gật đầu. Giấy đăng ký kết hôn cũng đã lấy rồi, còn có thể là giả được sao?
"Thực ra lần trước cháu về đây, bà đã nhìn ra giữa hai đứa có chuyện giấu bà rồi." Hàng mi Quý Tư Hạ khẽ rung lên, cô mím môi. Hóa ra bà ngoại đã nhìn thấu từ lâu, chỉ là không vạch trần mà thôi.
"Tính cách của cháu và Viễn Châu vốn không hợp nhau. Lúc trước Mạnh lão cũng dăm ba bận nhắc tới với bà, ngỏ ý muốn cho hai nhà liên hôn, nhưng bà mãi vẫn chưa nhận lời. Viễn Châu thằng bé đó tuy mọi bề đều cư xử đúng mực đàng hoàng, gần như chẳng bới móc ra được lỗi lầm nào, nhưng lại thiếu đi sự sắc bén và một chút quyết đoán cứng rắn. Bà lo lắng nhỡ đâu sau này cháu phải chịu uất ức thiệt thòi, Viễn Châu lại chẳng thể bảo vệ được cháu. Bây giờ ầm ĩ lên thế này, phân rõ giới hạn cũng tốt."
"Bà ngoại, bà đừng lo cho cháu, cháu tự lo liệu cho bản thân mình được mà." Từng câu từng chữ của bà đều đong đầy sự quan tâm khiến Quý Tư Hạ thấy ấm lòng, bao nhiêu mệt mỏi khó chịu trên đoạn đường dài đều như tan biến sạch.
"Đứa cháu này tính tình quá độc lập lại hiếu thắng, rất hay tự làm khó chính mình," Bà ngoại thấm thía khuyên nhủ, "Bà không biết còn có thể ở bên cháu được bao lâu nữa, chỉ mong sao tương lai bên cạnh cháu sẽ có một người đáng tin để nương tựa. Tiểu Hạ à, mọi sự lựa chọn của cháu, bà đều ủng hộ và chúc phúc."
"Bà ngoại..."
"Thôi được rồi, cháu đưa Tiểu Cẩn về nhà cũ nghỉ ngơi đi, ở đây đã có người lo liệu chăm sóc rồi, không cần nhiều người ở lại trông nom đâu."
Quý Tư Hạ trầm ngâm suy nghĩ một lúc, nghĩ đến Bạc Trọng Cẩn hôm nay cũng vì cô mà vất vả không ít, liền đồng ý sự sắp xếp của bà: "Vâng ạ."
/
Căn nhà cũ rộng lớn đèn đuốc sáng trưng, nhưng chỉ có mỗi Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn. Cô định sắp xếp phòng cho anh nên theo bản năng thốt ra suy nghĩ: "Không biết phòng dành cho khách đã được dọn dẹp sạch sẽ chưa nhỉ?"
Vì chưa quen với sự thay đổi thân phận, lời lỡ miệng của cô đã khơi dậy sự bất mãn của người đàn ông. Trong đôi mắt đen của Bạc Trọng Cẩn lóe lên sự khó chịu. Anh nắm lấy tay cô, ép cô vào tường, giọng nói bộc lộ rõ sự bực bội: "Phòng khách? Quý Tư Hạ, em định để tôi ngủ ở phòng dành cho khách sao?"
Quý Tư Hạ khựng lại một nhịp thở, ngón tay cuộn tròn lại. Nhận ra anh tức giận vì câu nói đó, cô ngửa mặt nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, có chút chột dạ: "... Anh không muốn ngủ ở phòng khách à?"
Bạc Trọng Cẩn cười lạnh: "Có phải em quên béng chuyện chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi không?"
Vừa nãy quả thực là cô đã quên mất thật. Bạc Trọng Cẩn lạnh lùng ra mặt, trực tiếp bày tỏ lập trường: "Tôi không có ý định ngủ riêng đâu."
"Chẳng lẽ anh muốn ngủ trong phòng của tôi sao?"
"Nếu không thì sao?" Bạc Trọng Cẩn hừ lạnh một tiếng, nói tiếp: "Tôi không rành luật pháp ở Cảng Thành lắm, không biết chồng mới cưới ngủ trong phòng riêng của vợ thì bị phạt mấy năm tù?"
Quý Tư Hạ cứng họng. Câu nói quen thuộc này khiến cô lập tức nhớ tới chuyện trước đây, khi cô cố tình không trả lời tin nhắn của anh, anh cũng đã chặn đường chất vấn cô y hệt như thế này.
Cô dẫn Bạc Trọng Cẩn lên lầu. Đây là lần đầu tiên anh bước chân vào căn phòng của cô ở nhà cũ. Khi mẹ còn tại thế, cô sống cùng bố mẹ. Sau khi mẹ qua đời, bố đi bước nữa, Quý Tư Hạ thấy sống trong căn biệt thự cũ chẳng vui vẻ gì nên mới xin chuyển đến sống cùng bà ngoại.
Bạc Trọng Cẩn rảo mắt nhìn quanh. Phòng ngủ lấy tông màu nhạt làm chủ đạo, điểm xuyết thêm màu nâu cổ điển khiến tổng thể không gian trông có chiều sâu hơn. Bất chợt, anh cảm thấy một người đàn ông trưởng thành như mình đứng trong căn phòng này dường như có chút lạc quẻ.
"Chỗ tôi không có đồ ngủ của anh đâu, lát nữa anh tắm xong..."
Cô còn chưa nói hết câu, Bạc Trọng Cẩn đã dửng dưng đáp lời: "Không sao, không mặc cũng được."
"..." Không mặc, định ngủ khỏa thân luôn sao?
Cứ tưởng anh chỉ cố tình trêu chọc mình, không ngờ lúc Bạc Trọng Cẩn tắm xong bước ra, ngang hông anh chỉ quấn lỏng lẻo một chiếc khăn tắm. Xương quai xanh, cơ bụng, đường nhân ngư bày ra rõ mồn một. Những vết roi màu đỏ tía trên người anh tuy đã nhạt đi nhiều nhưng trông vẫn vô cùng nhức nhối. Quả nhiên là anh thật sự không mặc đồ...
Gương mặt Quý Tư Hạ đỏ bừng, nhịp tim cũng lỡ mất một nhịp, cô gượng gạo nói: "Tôi lấy đồ ngủ của Quý Văn cho anh rồi mà, sao anh không mặc?"
Bạc Trọng Cẩn tiện tay lấy khăn mặt của cô lau tóc, nhếch môi đầy vẻ chê bai: "Tôi không mặc quần áo của người đàn ông khác."
Anh vốn mắc bệnh sạch sẽ, bắt anh mặc đồ ngủ mà Quý Văn từng mặc đúng là chuyện rất khó chấp nhận. Quý Tư Hạ im lặng giây lát, nói với anh về dự định ngày mai: "Bạc Trọng Cẩn, sáng mai tôi định tới tập đoàn tìm Trần Thước." Vào lúc văn phòng đông người nhất.
"Được," Bạc Trọng Cẩn liếc nhìn cô, gật đầu ra hiệu đã rõ, "Ngày mai em cứ làm những gì em muốn, tôi sẽ làm hậu thuẫn cho em, đồ đạc cũng chuẩn bị sẵn sàng cho em cả rồi."
Quý Tư Hạ ngớ người: "... Đồ đạc gì cơ?"
"Sáng mai tôi sẽ đưa cho em." Bạc Trọng Cẩn nhướn mày nhìn cô chằm chằm, vừa nói vừa tiện tay tắt công tắc đèn.
Phòng ngủ chìm vào bóng tối, Quý Tư Hạ đột nhiên trở nên căng thẳng. Cô chỉ nhớ khoảnh khắc cuối cùng nhìn thấy là tay anh đặt hờ trên mép khăn tắm như muốn kéo nó xuống. Cùng với chỗ trống bên cạnh lún xuống, cô cảm nhận được Bạc Trọng Cẩn đang trong tình trạng trần như nhộng âm thầm xích lại gần, cơ thể cô càng lúc càng cứng đờ.
Quý Tư Hạ không quên nhắc nhở: "Vết thương trên người anh hôm nay vẫn chưa bôi thuốc đâu đấy..."
"Một ngày không bôi cũng không chết được đâu." Bạc Trọng Cẩn vốn chẳng xem mấy vết thương cỏn con này ra gì.
"..."
Giường của cô không to bằng giường trong biệt thự của anh. Quý Tư Hạ vừa định nhích người ra phía mép giường, thì ngang eo bỗng nhiên có một cánh tay rắn rỏi từ phía sau vươn tới, ôm siết chặt cô vào lòng. Cơ thể hai người dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
Bạc Trọng Cẩn vùi mặt vào gáy cô, hơi thở nóng rực phả lên vùng da mỏng manh khiến Quý Tư Hạ cảm thấy một trận ngứa ngáy lan dọc sống lưng. Cô không nhịn được mà khẽ cựa quậy, nhưng rồi lại mẫn cảm nhận ra có điều gì đó không ổn.
Giây tiếp theo, cô nghe thấy giọng nói của người đàn ông phía sau vang lên: "Đừng có cựa quậy lung tung, tôi đang không mặc đồ đâu đấy."