Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 9

Trần Tuyết Du có một buổi tiệc vào buổi tối, lần này người được mời là cục trưởng cục xây dựng. Những buổi tiệc tùng thế này có rất nhiều, ai có thể ngồi chung mâm với ai, ai không thể, mời khách dùng bữa thế nào đều có quy tắc ngầm cả, khoản tiền trà nước cần chi thì một xu cũng không được thiếu.

Con người cũng có đủ loại dáng vẻ, có người cao ngạo giữ kẽ, có người xảo quyệt, có người da mặt dày đến mức trực tiếp chìa tay ra ngay dưới mắt mình. Hoặc giả, có những việc đang tiến triển thuận lợi, đột nhiên một bộ phận nào đó nhảy ra bảo chỗ này của anh không đạt, chỗ kia vi phạm, chung quy đều phải giải quyết cả.

Cục trưởng Ngô đến muộn, đi cùng ông là thư ký của nữ phó thị trưởng.

Địa điểm ăn uống rất kín đáo, là một khu kiến trúc cổ ít người biết đến, bên ngoài trông có vẻ cũ kỹ chẳng mấy nổi bật, nhưng bên trong lại là một thế giới khác, chuyên phục vụ những bữa tiệc cao cấp riêng tư.

Cục trưởng Ngô vừa đến đã cười nói: “Cái nơi mà đến cả định vị cũng tìm không ra, hẻo lánh thật đấy!”

Hôm nay Trần Tuyết Lâm cũng có mặt, anh ta quen biết vị thư ký này, khách sáo vài câu rồi mọi người cùng ngồi xuống. Cục trưởng Ngô giới thiệu vị thư ký: “Vài ngày nữa thị trưởng Liễu sẽ đi khảo sát ở tỉnh ngoài, Tiểu Diệp ngày mai sẽ qua đó trước. Tôi nói các cậu nghe, Tiểu Diệp tuy trẻ tuổi nhưng viết lách cực giỏi. Tiểu Diệp học đại học ngành gì ấy nhỉ? Sư phạm đúng không?”

Thư ký Diệp khiêm tốn mỉm cười, gật đầu xác nhận.

“Tiểu Diệp hồi đi học đã biết viết lách rồi, đúng là bậc tài tử. Lại đây nào Tiểu Diệp, Tuyết Lâm thì cậu biết rồi, còn đây là cậu hai của tập đoàn thực nghiệp Cẩm Vinh, Trần Tuyết Du. Tôi nghe nói hồi đi học cậu ấy cũng biết làm văn chương lắm, đọc sách uyên bác cực kỳ! Hai người các cậu nên trò chuyện kỹ với nhau!”

Cục trưởng Ngô rất hoạt ngôn, chỉ không biết nghe từ đâu mà bảo Trần Tuyết Du là người biết làm văn chương. Trần Tuyết Du cười đáp: “Cục trưởng Ngô quá khen rồi, tôi đâu biết mấy thứ đó, chẳng qua là đọc vài cuốn sách thôi, luận về chuyên môn thì đương nhiên không thể so được với thư ký Diệp.”

Người có thể viết bản thảo cho lãnh đạo ắt phải có bản lĩnh. Lãnh đạo đi khảo sát, anh ta phải đến trước để nắm rõ sự tình, nói về những phương diện nào, bản thảo phải rõ ràng, bởi lãnh đạo không thể việc gì cũng đích thân làm, chuyện gì cũng biết hết được. Thư ký Diệp ngoài ba mươi tuổi, rất tự trọng nhưng cũng rất biết uống rượu, rượu thuộc đẳng cấp nào, chỉ cần nhấp môi là anh ta biết ngay.

Trần Tuyết Lâm đích thân rót rượu cho khách, cười nói: “Cục trưởng Ngô nói đúng một điểm đấy, Tuyết Du là người ham mê đọc sách, không giống tôi, cứ hễ cầm sách lên là lại buồn ngủ.”

“Được rồi, được rồi.” Cục trưởng Ngô cười xua tay ngăn lại: “Nhiều quá rồi, Tuyết Lâm, tôi biết tửu lượng của cậu mà, cậu phải rót đầy chứ!”

Trần Tuyết Lâm vốn dĩ hào sảng, tửu lượng đáng kinh ngạc, uống vào không đỏ mặt, cũng không bao giờ say xỉn làm càn. Không giống một vài hạng đàn ông, uống say là lộ vẻ xấu xí, ăn nói hồ đồ, cởi tr*n tr**ng hay tè ra quần, đến khi tỉnh dậy thì chẳng nhớ gì hết.

“Tuyết Du đâu?” Cục trưởng Ngô vừa thấy chút rượu lẻ tẻ trong chén anh liền sa sầm mặt: “Tuyết Du, cậu làm thế này là không giữ thể diện cho tôi rồi nhé.”

Trần Tuyết Du mỉm cười rót đầy, ngửa đầu uống cạn sạch, rồi đưa đáy chén cho cục trưởng Ngô xem. Cục trưởng Ngô phấn khích hẳn lên: “Tốt, tốt lắm! Làm một vòng nào, Tiểu Diệp, cậu cũng uống đi!”

Cục trưởng Ngô uống vào là đỏ mặt, chẳng mấy chốc khuôn mặt đã chuyển sang màu tím gan lợn, bóng loáng mỡ màng. Ngược lại, thư ký Diệp đeo kính gọng đen, môi dày, tóc vuốt keo bóng lộn, trông rất tinh anh. Trần Tuyết Du mỉm cười tiếp chuyện hai người bọn họ. Trong những bữa tiệc thế này, anh luôn là người lắng nghe tốt nhất, tập trung, biết cách dẫn dắt, không quá vồ vập nhưng tuyệt đối không lạnh nhạt. Anh hoàn toàn khác biệt với phong cách phóng khoáng của Trần Tuyết Lâm.

Trong mắt người ngoài, anh là kiểu người rất nội liễm.

Món ăn của hội quán này cực kỳ cầu kỳ, đồ ăn đắt, rượu cũng đắt. Trần Tuyết Lâm lại đứng dậy, đích thân gắp thức ăn cho hai người.

“Cục trưởng Ngô, thư ký Diệp, hai vị nếm thử món cua gạch của quán này xem.”

“Chà, đây là cua xanh sao?” Cục trưởng Ngô tỏ ra rất hào hứng.

Mấy người bắt đầu vây quanh con cua mà bàn luận. Trên bàn còn có những món hải trân như bong bóng cá hầm sốt bào ngư. Cục trưởng Ngô là một người sành ăn, yêu cầu về rượu không cao nhưng ăn thì nhất định phải ngon. Những năm đầu đời gia cảnh bần hàn, nghe nói ông từng trải qua cảnh đói khát lúc nhỏ. Một là sợ đói, hai là sợ nghèo, đó chính là hai nỗi sợ hãi lớn nhất trong cuộc đời cục trưởng Ngô.

Trần Tuyết Lâm cũng vốn là kẻ sành sỏi, anh ta thao thao bất tuyệt, trong lúc chuyện trò thỉnh thoảng lại bật ra một hai tiếng cười sảng khoái. Giữa chừng, cục trưởng Ngô nhận một cuộc điện thoại, ông cũng chẳng kiêng dè gì mà nghe máy ngay trước mặt mọi người, cúp máy xong liền bảo: “Dưới quê đang xây nhà, nhờ người xem hộ thì họ bảo trước cửa phải đặt một tảng đá trấn trạch. Tôi thì chẳng tin mấy cái đó đâu, nhưng khổ nỗi ông cụ ở nhà lại tin sái cổ, cứ nhất quyết bắt tôi phải kiếm bằng được một tảng đá mang về.”

“Quê cục trưởng Ngô ở đâu? Tôi có người bạn làm ăn bên mảng ngọc thạch, cũng am hiểu đôi chút về phong thủy, có thể ghé qua xem giúp cục trưởng một tay. Những chuyện này cũng không hẳn là mê tín hoàn toàn, sự đời đều phải thuận theo thiên thời địa lợi nhân hòa mà, các cụ coi trọng chuyện này cũng là giữ gìn truyền thống thôi.”

Trần Tuyết Du tự nhiên tiếp lời. Anh có ngoại hình đẹp, khí chất lại ôn hòa, nên những lời này thốt ra không hề tạo cảm giác nịnh hót chút nào. Cục trưởng Ngô cười nói: “Phiền phức quá, người già cứ hứng lên là làm thôi.”

Trần Tuyết Du đáp: “Không phiền gì đâu, đúng lúc người bạn đó của tôi cũng có ngón nghề, nếu không tôi cũng sẽ không dám mạo muội giới thiệu.” Anh lại xoay sang thư ký Diệp một cách rất tự nhiên: “Thư ký Diệp là người có học vấn, không biết anh có nghiên cứu qua về nghệ thuật khắc triện không?”

Thư ký Diệp đẩy gọng kính, cười đáp: “Trần tổng hỏi vậy chắc hẳn là người có nghiên cứu rồi, tôi mà nói ra thì đúng là múa rìu qua mắt thợ. Có điều hồi đại học tôi đúng là có đam mê một thời gian, giờ công việc bận rộn, lúc rảnh rỗi coi như một sở thích để giải tỏa áp lực thôi.”

Trần Tuyết Du gật đầu tán thưởng: “Thư ký Diệp quả là tao nhã.”

Thư ký Diệp khiêm tốn: “Nói về tao nhã thì tôi còn kém cục trưởng Ngô xa lắm.”

Cục trưởng Ngô thích tem, ông sưu tập những loại tem đã tuyệt bản.

Nhắc đến tem, ông xua tay: “Hào nhoáng gì đâu, cái thứ đó sắp rút lui khỏi võ đài lịch sử rồi, đám trẻ giờ có ai chơi nữa đâu.”

Trần Tuyết Du nói: “Tôi nghe nói hai năm nay thị trường tem cũng đang khởi sắc lắm?”

Cục trưởng Ngô bảo: “Năm kia, kể cả năm nay đúng là không tệ, nhưng cái này nhìn xa thì chắc chắn là không có tương lai, thời đại khác rồi mà. Tôi cũng chỉ coi là sở thích thôi, không có giá trị kinh tế gì cả.”

Giá trị có hay không thì không rõ, nhưng giá cả thì có đấy, một con tem đắt nhất có thể lên tới một trăm nghìn tệ.

Trần Tuyết Du cười: “Giá trị kinh tế thì có thể tính toán được, nhưng không phải chỉ có giá trị kinh tế mới là giá trị, tầng lớp tinh thần cũng tương tự như vậy.”

Cục trưởng Ngô nhìn mọi người: “Tôi đã nói rồi mà, Tuyết Du không chỉ kinh doanh giỏi mà còn là tài sinh ưu tú, nói chuyện gì cậu ấy cũng đều biết, cứ như thể trên đời này không có gì làm khó được cậu ấy vậy.”

Trần Tuyết Du đáp: “Cục trưởng Ngô lại quá khen rồi, tôi cũng chỉ là kiếm miếng cơm ăn mà thôi.”

Trần Tuyết Lâm mỉm cười liếc nhìn em trai hai cái, rồi lại bắt đầu một vòng mời rượu mới. Cục trưởng Ngô uống thêm vài chén, hào hứng dâng cao, ông khoác vai Trần Tuyết Lâm bắt đầu xưng anh gọi em, Trần Tuyết Du đứng bên cạnh mỉm cười quan sát.

Anh đang nhìn cái gì? Trần Tuyết Lâm thỉnh thoảng lại bắt gặp ánh mắt của em trai. Họ là anh em, nhưng thực tế trải nghiệm chung sống cùng nhau lại rất ít, chẳng hiểu gì về đối phương. Trần Song Hải có hiểu đứa con trai này không? Cũng chưa chắc, có trời mới biết anh đã học gì, làm gì ở nước ngoài.

Họ cứ ngỡ anh đi xa từ sớm, chắc chắn sẽ mang phong thái của quỷ phương tây, dù có về nước thì cũng khó lòng thích nghi với thói đời nhân tình thế thái trong nước. Nhưng ngược lại, Trần Tuyết Du vừa về đã thể hiện một dáng vẻ vô cùng tự nhiên, như thể anh chưa từng rời đi vậy. Cách ăn nói, làm việc đều đạt đến độ điêu luyện, không xốc nổi, không láu cá, lại cực kỳ có mắt quan sát, dường như sinh ra là để làm vừa lòng người khác.

Nhưng trong đầu anh đang nghĩ gì thì chỉ có quỷ mới biết.

Trần Tuyết Lâm tự thấy mình cũng có chút tình cảm với em trai, nhưng ở những gia đình như họ, tình cảm là thứ rất hư ảo. Anh ta dành tình cảm cho người ta, biết đâu người ta chỉ muốn uống máu, ăn thịt mình thì sao?

Bữa cơm kéo dài khá lâu, lúc ra về còn phải giằng co, khách sáo thêm một hồi. Trần Tuyết Lâm sắp xếp tài xế đưa hai vị khách về.

“Thế nào? Tuyết Du, đầu óc còn tỉnh táo không?” Trần Tuyết Lâm hai tay chống hông, đứng đó nhìn em trai cười ha hả: “Anh biết chú không thích uống, nhưng biết làm thế nào được?”

Tửu lượng của Trần Tuyết Du cũng rất khá, anh thường chỉ nhấp một ly, số còn lại khi uống anh sẽ giả vờ dùng khăn giấy lau miệng rồi âm thầm nhổ ra. Anh rất yêu quý bản thân, không phải hạng người chìm đắm trong tửu sắc, việc đó vừa thiếu tự kỷ luật, vừa khiến con người ta trở nên xấu xí, một người nếu ngâm mình quá lâu trong những thứ đó thì tâm tính và hình hài sẽ bị biến dạng.

“Cũng ổn, lát nữa em sẽ tìm người gửi đồ về quê, sau đó lấy thêm đá Điền Hoàng cho Thư ký Diệp.” Trên người Trần Tuyết Du vương chút mùi thuốc lá và rượu, anh nhẹ nhàng phủi áo: “Anh về thế nào? Để em bảo Tiểu Trương tiễn anh trước nhé?”

Trần Tuyết Lâm cười bảo: “Đầu óc chú tỉnh táo, chú lái đi, anh em mình nói chuyện thêm chút nữa.”

“Em uống rượu rồi.”

“Uống rượu thì sợ gì, nếu bị kiểm tra anh sẽ tìm người cho chú.”

Trần Tuyết Du mỉm cười: “Hà tất phải làm ra một màn rắc rối như vậy? Anh lên xe đi, để Tiểu Trương đưa anh về trước.”

Trần Tuyết Lâm theo thói quen choàng vai anh: “Cái thằng này, lúc nào cũng thích ra vẻ.”

Trần Tuyết Du đáp: “Em chỉ là không muốn gây phiền phức thôi.”

Trần Tuyết Lâm định đến chỗ một người phụ nữ, cuộc sống của anh ta không thể thiếu những thứ phong hoa tuyết nguyệt, một khắc cũng không thể thiếu, nếu không sẽ cảm thấy rất cô độc. Anh ta không tài nào hiểu nổi cuộc sống độc thân, ngay cả một người phụ nữ bên cạnh cũng không có của Trần Tuyết Du.

“Bố muốn làm mai cho chú đấy, hôm nọ có nhắc qua một câu, dù sao chú cũng chẳng còn nhỏ nữa.”

Trần Tuyết Lâm ghé sát vào anh: “Chú nói thật với anh cả xem, có phải hồi đi du học chú từng bị tổn thương tình cảm gì không?”

Tài xế Tiểu Trương là người rất biết chừng mực, những gì không nên nghe, một chữ cũng không để lọt vào tai. Trần Tuyết Du đáp: “Không có.”

“Chú sợ phụ nữ à?”

“Cũng không hẳn.”

“Thế thích đàn ông?”

Trần Tuyết Lâm nói chuyện rất phóng túng, cười ha hả: “Anh biết ở nước ngoài cởi mở lắm, thích đàn ông cũng chẳng có gì to tát.”

Trần Tuyết Du nói: “Em không thích đàn ông, anh cả uống nhiều rồi.”

“Thế tức là vẫn có hứng thú với phụ nữ chứ?”

Trần Tuyết Du khẽ mỉm cười: “Có.”

Trần Tuyết Lâm nhiệt tình hẳn lên: “Nói anh nghe xem, chú thích kiểu người thế nào, để anh lưu tâm tìm cho chú.”

Trần Tuyết Du biết sở thích của anh mình với phụ nữ rất sâu sắc, số bạn gái cũ của anh ta đếm không xuể. Một người nhìn qua có vẻ làm gì cũng cuồng loạn phóng khoáng như vậy, thực ra trong lòng đều có tính toán cả, chưa bao giờ để xảy ra rắc rối lớn.

“Anh cả đoán thử xem em thích kiểu người thế nào?” Những lúc không muốn trả lời, anh sẽ đẩy ngược câu hỏi lại. Trần Tuyết Lâm nhận ra điểm này, thật là một đêm hè tuyệt vời, anh ta gần như muốn tán dương, hễ nhắc đến phụ nữ là tâm trạng anh ta lại vui vẻ hẳn lên.

Trần Tuyết Lâm nói: “Xinh đẹp này, không được ngốc nghếch, phải có chút học thức, không được bỗ bã ồn ào, nhưng cũng không được quá lầm lì nhạt nhẽo, anh đoán đúng không?”

Bản thân anh ta thì không quan trọng chuyện bằng cấp cao thấp, anh ta thích những người phụ nữ trần tục một chút, biết nũng nịu, nồng nhiệt, thi thoảng dỗi hờn vừa đủ, trên giường thì buông thả, thế là tốt nhất, nhưng không được gây rắc rối thật sự cho anh ta, nếu không sẽ rất đau đầu.

Trần Tuyết Du không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, mắt nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài chẳng qua cũng chỉ là gió đêm, đường phố và đêm thành đô. Giữa những tòa nhà trùng điệp điểm xuyết ánh đèn, đèn xe lờ mờ in bóng gương mặt anh lên cửa kính, anh dường như nhìn thấy chính mình, nhưng đó chỉ là một ảo ảnh, phải để người khác nhìn mới thành hình.

“Anh cả thay em tưởng tượng cũng không tồi.”

Trần Tuyết Lâm chân thành khuyên nhủ: “Tranh thủ lúc chưa kết hôn, nhìn trúng ai thì cứ nghiêm túc mà chơi bời một phen, đợi đến lúc cưới vào rồi lại không tiện, ly hôn thì càng khổ, lại phải tính toán chia chác tiền bạc, đừng có học theo anh.”

Trần Tuyết Du cười, ai nói anh sẽ học theo anh ta chứ? Anh không quen thân mật với Trần Tuyết Lâm, Trần Tuyết Lâm hiểu rõ điều đó nhưng vẫn muốn ra dáng một người anh cả.

“Cân nhắc những gì anh nói chứ?”

“Em sẽ cố gắng.”

“Tuyết Du, chú nhìn chú xem, nói chuyện với anh lúc nào cũng khách sáo như thế, xa lạ quá. Chú cũng về được hai ba năm rồi còn gì?”

“Anh cả muốn em không khách sáo với anh sao?”

Trong lòng Trần Tuyết Lâm chợt giật mình một cái, rồi quay sang cười: “Xem chú nói kìa, nói thế thì hết chuyện để bàn rồi, đi thôi đi thôi, đúng là sợ chú luôn.”

Trần Tuyết Du cười nhạt, không nói thêm gì nữa.

Anh đưa Trần Tuyết Lâm đến điểm hẹn, là một cửa hàng tiện lợi trước cổng một khu căn hộ. Cửa hàng sáng rực ánh đèn trắng, có một người phụ nữ dáng vẻ thướt tha diện chiếc váy hai dây màu thẫm đang đứng đó. 

Trần Tuyết Lâm vừa xuống xe liền sải bước đi tới, gần như cuốn người phụ nữ kia vào lòng mình. Cả hai nhẹ nhàng như đôi chim, bùng cháy trong ánh sáng trắng ấy, rồi nhanh chóng bước vào màn đêm, nhưng ngọn lửa tình ấy cứ kéo dài suốt đoạn đường, lốm đốm, vẫn còn đang bắn tung tóe những tia lửa rực rỡ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn