Bốn bề mặt kính đều trong suốt, có thể nhìn thấy một mảng xanh mướt mắt bên ngoài đang dập dềnh trong những làn sóng nhiệt.
“Em xem đi, ở đây có cả đồ ngọt nữa, thích gì thì cứ gọi nhé.” Trần Tuyết Du đưa thực đơn cho cô. Lệnh Nhiễm lần đầu đến đây bèn nói: “Tôi không rành lắm, cũng chưa uống bao giờ, anh chọn giúp tôi một loại được không?”
Trần Tuyết Du cười đáp: “Được, em có thích ăn đồ ngọt không?”
Lệnh Nhiễm hỏi: “Bánh ngọt ạ?”
Cô bỗng cảm thấy một nỗi bi thương thoáng lướt qua, rồi gọi một phần bánh kem dâu tây.
“Ở đây có mùi.”
Trần Tuyết Du nhìn quanh quất: “Em ngửi thấy mùi gì sao?” Khứu giác anh không hề có vấn đề, chẳng ngửi thấy chút mùi hương lạ nào cả.
Cửa sổ có thể mở được, nhưng vì trời nóng nên Trần Tuyết Du hỏi ý xem cô có muốn mở ra một chút không.
“Anh hiểu lầm rồi, ý tôi là, mỗi một nơi đều có mùi vị riêng của nó. Vừa ngồi xuống đây, tôi đã nhận ra mùi ở đây không giống với mùi ở Thập Lý trại.”
Lệnh Nhiễm một khi đã chịu mở lời thì cô rất khéo nói, cũng rất biết cách dẫn dắt câu chuyện.
Trần Tuyết Du đưa mắt trở lại gương mặt cô: “Em sống ở Thập Lý trại từ nhỏ à?”
Lệnh Nhiễm đáp: “Phải, ngay cả khi nhắm mắt đi tới, chỉ cần luồng gió lướt qua là tôi biết đó là Thập Lý trại. Mùi của đủ loại đồ ăn vặt, mùi quần áo người ta phơi, mùi nước thải đổ ra đường, cả mùi mồ hôi rịn ra trên cơ thể người ta nữa… tất cả trộn lẫn vào nhau, đó chính là mùi của Thập Lý trại.”
Trần Tuyết Du mỉm cười: “Còn ở đây thì sao?”
Lệnh Nhiễm đưa mắt nhìn một vòng: “Sạch sẽ, lại có chút hương thơm khó tả, nơi này chắc chắn lúc nào cũng mang mùi hương này. Con người cũng vậy thôi, chỉ cần trò chuyện vài câu, nghe lời họ nói, nhìn thần thái, động tác họ làm, mùi vị của mỗi người cũng chẳng ai giống ai.”
Vẻ mặt Trần Tuyết Du rất nghiêm túc, như thể anh đang chiêm nghiệm từng chữ cô nói.
“Chúng ta gặp nhau vài lần rồi, em thấy tôi là người có mùi vị thế nào?”
Lệnh Nhiễm liền đem lời từng nói nhắc lại một lần nữa: “Đạo mạo trang nghiêm, anh quên rồi sao? Đó là một từ trung tính mà. Anh có tôn ti trật tự của riêng mình, có những nguyên tắc không thể di chuyển, và anh thực hiện chúng rất tốt. Tôi chưa từng thấy ai có phong thái như anh cả.”
Cái từ này, nghe kiểu gì cũng chẳng giống một lời khen ngợi, nhưng anh cũng chẳng bận tâm.
“Nghe cứ như em đang bảo tôi là kẻ hư hỏng giả tạo vậy.”
“Hiếm có ai mà không giả tạo, giống như muốn lên sân khấu biểu diễn thì kiểu gì cũng phải trang điểm cho ra dáng ra hình một chút.”
“Tôi cứ ngỡ em rất nhút nhát và ít nói, không ngờ em lại có những kiến giải sâu sắc đến thế.”
“Tôi đúng là không thích nói chuyện với người khác, tôi khá kén chọn, mà cũng chẳng có gì để nói. Nói đi nói lại thì thế gian này cũng chỉ có ngần ấy chuyện thôi.”
“Chuyện gì cơ?”
“Trẻ con thì nỗ lực học hành vì tiền đồ, tốt nhất là có thể vượt qua rào cản giai cấp. Người lớn thì vì tiền vì quyền, rồi xen lẫn vào đó là mấy chuyện tranh giành đoạt lợi, chuyện nam nữ ái tình. Đến khi già rồi, chẳng còn ai hứng thú với mình nữa, dần mất đi năng lượng, trở nên vô dụng, nhưng có lẽ trong lòng lại vô cùng cam chịu. Mà thế thì đã sao? Cuối cùng vẫn phải chết đó thôi. So với những đứa trẻ đột ngột qua đời sớm hay chết yểu, người già chẳng qua là đang chết dần chết mòn qua từng năm tháng dài đằng đẵng mà thôi.”
Cô nói rất khẽ bằng một giọng điệu vô cùng thanh nhã. Gương mặt thanh xuân xinh đẹp nhường này lẽ ra không nên thốt ra những lời như vậy, nhưng nó lại hòa hợp một cách kỳ lạ với thần thái có chút hư ảo của cô.
Trần Tuyết Du im lặng nhìn cô, không đưa ra bình luận gì, chỉ hỏi: “Còn điều gì em muốn làm nữa không?”
Lệnh Nhiễm lắc đầu: “Tôi không rõ nữa.”
Trần Tuyết Du nói: “Chí ít thì ngay lúc này, em vẫn bằng lòng nói chuyện với tôi chứ?”
Cô mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại ngồi ngay ngắn lại: “Ừm, hiện giờ tôi đang có hứng thú nói chuyện, điều này rất đáng trân trọng.”
Cô không giống với bất kỳ ai mà anh từng quen biết. Bảo cô là một cô gái, hay một người phụ nữ đều không chính xác. Trông cô dường như đột nhiên trở nên đầy hứng khởi.
Trần Tuyết Du không thể đoán trước được cô sẽ nói gì tiếp theo. Khi cà phê được bưng lên, Lệnh Nhiễm quan sát chiếc tách, trông nó như đồ sứ Thanh Hoa, cô khen chiếc tách này đẹp.
“Tách của hãng Meissen, một thương hiệu của Đức đấy.” Trần Tuyết Du giới thiệu với cô. Khóe miệng cô bỗng lộ ra nét giễu cợt hư ảo không rõ vì cớ gì.
“Tôi lại cứ tưởng là đồ ở thị trấn gốm sứ nào đó trong nước mình.”
Trần Tuyết Du giải thích: “Thương hiệu này của Đức, thuở ban đầu đúng là có mô phỏng theo gốm sứ Trung Hoa nên em nhìn thấy quen mắt cũng là chuyện thường tình.”
Lệnh Nhiễm bắt đầu quan sát anh kỹ hơn. Ngữ điệu, thần thái, cho đến phong cách của con người này chính là cái mùi vị thuộc về riêng anh.
Đây không phải lần đầu cô quan sát anh, cô không cảm thấy thẹn thùng, ánh mắt cô tựa như một dải nắng thu tĩnh lặng.
“Anh có thường xuyên mời người khác phái uống cà phê hay làm chuyện gì khác không?”
Hỏi về chuyện riêng tư như vậy là rất đường đột, nhưng cô dường như chẳng bận tâm, anh trả lời cũng được mà không trả lời cũng chẳng sao.
Trần Tuyết Du khuấy nhẹ tách cà phê: “Em hỏi thế này, nói là uyển chuyển thì không phải, mà nói là trực diện cũng không đúng. Làm chuyện khác là chỉ chuyện gì? Hẹn hò sao?”
Anh dĩ nhiên không thể nói đến chuyện lên giường, quá th* t*c, nói ra cứ như làm vấy bẩn một cô gái xinh đẹp nhường này. Anh chỉ muốn hỏi xem có phải ý cô là thế không, nhưng đột ngột nói đến mức đó thì cũng không tiện.
“Nếu là thường xuyên.” Cô khựng lại một chút: “… Thì tôi cũng chỉ là một người tầm thường trong số đó thôi. Tôi không muốn đứng chung hàng ngũ với bất kỳ ai, mặc dù tôi cũng chẳng rõ mình muốn làm gì.”
Cô nếm thử vị cà phê, mùi vị rất lạ, chẳng biết là ngon hay không ngon. Cô bẩm sinh đã có một phong thái thanh tao, chẳng giống người ở Thập Lý trại chút nào, ở cái nơi mà người ta lúc nào cũng bận rộn, vội vã, lớn tiếng và đôi khi cũng có những lúc náo nhiệt vui vẻ.
Không gian nơi đây quá đỗi yên tĩnh, khiến con người ta như được đắm mình trong một bầu không khí hoàn toàn mới.
Lời nói cứ phải lấp lửng như thế mới mê hoặc, cứ dính dấp, không đủ rõ ràng. Trần Tuyết Du cũng không muốn phá vỡ trạng thái này.
“Em còn trẻ, còn rất nhiều thời gian để nghĩ cho thông suốt mình muốn làm gì, muốn có cái gì.”
Anh dường như cố ý né tránh câu hỏi của cô, để xem cô có muốn tiếp tục dò xét nữa hay không.
Lệnh Nhiễm không hỏi nữa, cô bắt đầu thưởng thức món bánh ngọt. Hóa ra mùi vị lại ngon đến thế, bóng hoàng hôn cứ theo cái vị ngọt ấy mà thấm dần vào lòng, cho đến khi trái tim hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Cô ngước mặt lên, nở một nụ cười rạng rỡ với Trần Tuyết Du, thực ra cô cũng chẳng nhìn rõ mặt anh cho lắm.
Dáng vẻ ấy, dù trong khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi nhưng lại vô cùng xao xuyến. Trong một tích tắc như vậy, bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ nhìn cô như một người phụ nữ thực thụ, một đóa hồng sống động, ấm áp và ngọt ngào.
Trần Tuyết Du hỏi: “Ngon không?”
Lệnh Nhiễm gật đầu: “Tôi phải cảm ơn anh vì đã mời tôi ăn món bánh ngon thế này. Kiểu gì cũng phải có điều kiện chứ, anh nói đi.”
Cô rất thông minh, cô không phải hạng thiếu nữ ngây ngô chẳng hiểu sự đời. Ngược lại, tư tưởng và linh hồn cô như đang trú ngụ trong một thân xác quá đỗi trẻ trung, lúc nào cũng muốn bứt phá để lai ra ngoài, đáy lòng vừa kỳ vọng một điều gì đó lại vừa cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Trần Tuyết Du hỏi đầy ẩn ý: “Vậy em nghĩ tôi nên đưa ra một điều kiện như thế nào?”
Trong thần thái của anh, một bản ngã, một nguyên hình nào đó của đàn ông chợt lóe lên rồi biến mất. Lệnh Nhiễm đã bắt trọn khoảnh khắc ấy. Giữa đàn ông và phụ nữ không phải chỉ có sự ấm áp nồng nàn hay khách sáo ăn một bữa cơm, tất cả những thứ này chỉ là khúc dạo đầu, chỉ là dài hay ngắn mà thôi. Giữa đàn ông và phụ nữ thực chất là một hành vi bạo lực liên quan đến quyền lực.
Ngày trước khi Lệnh Trí Lễ còn ở nhà, cô và mẹ được an toàn, người ngoài biết họ là vợ con của người đàn ông này, là vật sở hữu của ông. Một khi ông rời đi, kẻ khác liền có cái quyền chính đáng để quấy nhiễu hai mẹ con họ. Tiêu Mộng Cầm luôn không muốn cô về nhà thường xuyên, từ năm mười ba mười bốn tuổi đã có những ánh mắt đàn ông dính chặt lên người cô, dù cô không nhìn lại thì cũng biết phía sau là những đôi mắt đang chằm chằm quan sát.
Cô luôn bị đủ loại đàn ông dòm ngó, mà giờ đây, cô cũng đang bị Trần Tuyết Du nhìn. Lệnh Nhiễm quá hiểu rõ những điều này, cô không vì thế mà phẫn nộ hay hổ thẹn, cũng chẳng hề sợ hãi. Nếu nhất định phải bị một người đàn ông nhìn, vậy thì Trần Tuyết Du cũng không tệ. Anh cao lớn, ưa nhìn, hào phóng, lời nói cử chỉ đều rất mực chừng mực. Cô không phản cảm, chỉ cần coi tất cả trước mắt là một kịch bản, cô bước vào đó và đóng một vai diễn, mọi chuyện sẽ được giải quyết êm xuôi.
Cô vẫn luôn sống như thế.
“Tôi hiểu mà, ngồi ở một nơi thế này, dùng chiếc tách thế này để uống cà phê, bình tâm nói vài câu chuyện phiếm qua ngày, tất cả đều có cái giá của nó. Có lẽ sau khi tôi vào đại học, đi làm rồi thì có thể tự mua được những khung cảnh thế này, hoặc nhanh hơn là chờ đến khi nhận được tiền đền bù. Nhưng giờ tôi muốn tận hưởng trước thì kiểu gì cũng phải lấy thứ gì đó ra để thanh toán thôi. Anh không cần hỏi đâu, hôm nay đến tìm tôi thì chắc chắn trong lòng anh đã tính kỹ cả rồi.”
Trần Tuyết Du nhìn cô chằm chằm một hồi: “Được, em thông minh hơn tôi tưởng. Tôi có thể giúp em, và đúng là có điều kiện.”
“Anh không định hỏi xem tôi gặp khó khăn gì trước sao?”
“Không cần hỏi, em gặp khó khăn gì tôi cũng đều có thể giúp được.”
“Anh không hỏi thì sao biết được có giúp nổi hay không?”
“Chỉ cần không phải bảo tôi đi giết người cướp của giúp em thì chuyện gì cũng đều được.”
Lệnh Nhiễm cuối cùng cũng chịu mỉm cười: “Nếu anh lừa tôi, tôi sẽ cùng chết với anh đấy.”
Cô không hề có ý đe dọa, giọng điệu vẫn thản nhiên như lúc bảo anh đạo mạo trang nghiêm.
Trần Tuyết Du chẳng mảy may tức giận, giọng anh dịu lại: “Việc mẹ em qua đời chắc chắn là một cú sốc lớn đối với em.”
Ánh mắt Lệnh Nhiễm trở nên mông lung: “Tôi không biết nữa, bà ấy bị lửa thiêu chết rồi. Đáng lẽ hai mẹ con tôi đã cùng đi ăn bánh ngọt tại một cửa hàng mà bình thường bọn tôi chẳng nỡ vào vì giá hơi đắt.” Cô đột nhiên không muốn nói tiếp nữa: “Anh nói điều kiện đi.”
Trần Tuyết Du khẽ gật đầu: “Chuyển đến ở cùng tôi đi, tôi vẫn luôn sống một mình, em có chấp nhận được không?”
Lời đề nghị nay đã trở nên hoàn toàn tr*n tr**, không còn sự thăm dò hay thoái lui, lèo lái gì nữa. Tim Lệnh Nhiễm vẫn đập rất nhanh, tình tiết đúng như cô dự đoán. Nhưng dáng vẻ anh nói chuyện vẫn vô cùng có hàm dưỡng, cứ như thể anh đang hỏi rằng cà phê uống có hợp khẩu vị không vậy.
Trần Tuyết Du là đàn ông, thế giới của đàn ông là một con đường hầm dài dằng dặc mà cô chưa từng đặt chân vào. Cô chẳng có chút cảm xúc nào với những người cùng trang lứa, nói chuyện với họ thật nhạt nhẽo vô vị, những thứ họ thích cô đều chẳng mặn mà. Ngay từ khi bắt đầu tuổi dậy thì, cô đã huyễn hoặc về một người đàn ông sạch sẽ, trưởng thành, khác hẳn với hơi thở của Thập Lý trại. Sự thay đổi, phát triển của cơ thể đối với cô cũng là một thế giới hoàn toàn mới, chỉ cần khác với thế giới hiện tại, cô đều sẽ cảm thấy phấn chấn đôi chút, đó là một trong số ít những niềm đam mê của cô.
Lệnh Nhiễm luôn dễ dàng trượt dài vào thế giới tinh thần của riêng mình. Cô im lặng rất lâu, Trần Tuyết Du tưởng cô đang suy nghĩ, nhưng không, cô chỉ đang nhớ lại những chi tiết vụn vặt.
“Em cần cân nhắc thêm sao?”
Lệnh Nhiễm bừng tỉnh: “Không cần đâu. Tôi không thể cứ ở nhờ nhà hàng xóm mãi được. Đợi tiền đền bù đưa tới, giống như người xưa vẫn nói, khác nào đứa trẻ ôm vàng đi giữa chợ, rất nguy hiểm. Hơn nữa, tôi lại là con gái, như vậy càng nguy hiểm hơn. Ở cùng anh, tôi không cần phải lo lắng những chuyện đó, đúng không?”
Logic của cô rất rõ ràng, suy nghĩ thấu đáo chi li, hoàn toàn vượt xa tâm trí của một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba. Thế nhưng đối mặt với lời mời gọi của một người đàn ông, cô lại tỏ ra hời hợt và dễ tin đến thế.
Trần Tuyết Du nhìn gương mặt tĩnh lặng của cô, như đang suy tư điều gì: “Em có gì muốn hỏi tôi không?”
“Hỏi gì cơ? Anh có bạn gái chưa? Kết hôn chưa? Anh luôn sống độc thân, chí ít là chưa kết hôn. Nếu có bạn gái thì tôi cũng chẳng sao cả, chuyện anh đã tính kỹ thì chắc chắn đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Nếu anh đã không có gánh nặng đạo đức thì tại sao tôi phải có chứ? Cho dù có lỗ hổng nào cần bù đắp, đó là việc anh phải lo, không phải tôi.”
Rõ ràng là những lời lẽ rất sắc sảo, nhưng thốt ra từ miệng cô lại không mang khí chất ấy, cô trông thật yếu ớt, vô hại, chỉ là cô có một hệ thống logic của riêng mình mà thôi.
Trần Tuyết Du nói: “Phải. Tôi còn lo sự trực tiếp quá mức sẽ làm em sợ, xem ra là tôi lo hão rồi.”
Anh vẫn mỉm cười rất đẹp, không hề cảm thấy có gì bất ổn, cũng chẳng thấy nhơ nhớp. Việc thản nhiên nói về d*c v*ng hay những chuyện hạ lưu đến đâu, qua miệng anh đều trở nên nho nhã lễ độ, dường như lời nói cứ đến miệng anh là biến thành một dáng vẻ khác.
Dáng ngồi của anh cũng rất phóng khoáng, uyển chuyển, trông thật đẹp đẽ. Những thứ vốn rạo rực từ thời dậy thì dường như nương theo dòng máu lại cuộn trào lên trong cô. Con người thật quá phức tạp, quá kỳ lạ. Cô không đau đớn đến chết đi sống lại, cô nhìn người đàn ông trước mắt, cảm thấy có chút hình bóng nào đó trong ảo tưởng đã trùng khớp lên anh. Cô cần một loại cảm giác. Bấy lâu nay thế giới vốn rất thấp hèn, đâu đâu cũng ồn ào, đâu đâu cũng bẩn thỉu, cô muốn ăn thứ gì đó, mặc thứ gì đó khác biệt đi. Chỉ cần thay đổi một chút những cảm quan hưởng thụ ngoài da cũng đủ khiến lòng cô dễ chịu hơn phần nào.
Diện mạo, cách ăn mặc cho đến từng cử chỉ của Trần Tuyết Du không nghi ngờ gì, chúng đều vô cùng mới mẻ. Cô chẳng màng đến thứ gọi là linh hồn, ngay lúc này, những gì mắt thấy được đã là rất tốt rồi.
“Sao cứ nhìn tôi mãi thế?” Trần Tuyết Du cười hỏi.
Lệnh Nhiễm đáp: “Tôi muốn nhìn cho rõ một chút, nếu không chẳng biết mình đang ở cạnh người thế nào.”
Trần Tuyết Du đưa tay ra, cô cứ ngỡ cái chạm đầu tiên sắp đến, nhưng anh lại chỉ đẩy đĩa bánh ngọt về phía cô: “Kem sắp chảy rồi kìa.” Đuôi mắt anh khẽ động: “Tôi là người thế nào, em là người thế nào, chúng ta đều cần thời gian để tìm hiểu, không việc gì phải vội.”
Lệnh Nhiễm cụp mi mắt xuống: “Tay anh đẹp thật đấy.” Tay thầy giáo của cô quá thô dày, khớp xương to, lúc viết bảng cô nhìn rõ mồn một. Còn của đám bạn nam á? Chẳng đáng để tâm, cô chỉ thấy mặt họ đầy mụn trứng cá, hoặc là quá ồn ào.
Trần Tuyết Du thực sự liếc nhìn tay mình một cái, cười đầy nho nhã: “Vậy sao? Đây là lần đầu tôi nghe người ta khen riêng đôi bàn tay này đấy, hy vọng sau này sẽ không làm em thất vọng.”
Lệnh Nhiễm lại một lần nữa bắt trọn cái bản chất thật ấy trong mắt anh, nó thoáng qua rồi biến mất. Anh rõ ràng là người rất biết kiềm chế, từng lỗ chân lông đều không để rò rỉ ra một chút tình hay dục nào.
“Em cứ suy nghĩ thêm đi, không cần phải chọn ngay lúc này.” Trần Tuyết Du như thể đang nghĩ cho cô.
“Không cần nghĩ đâu.” Cô trả lời ngắn gọn, dứt khoát.
Trần Tuyết Du nói: “Dù sao đi nữa, em là con gái, kiểu gì cũng là người chịu thiệt.”
Lệnh Nhiễm bình tĩnh tự tại: “Cách tính toán của tôi không giống với người khác.”
Trần Tuyết Du từ đầu đến cuối đều ôn tồn hòa nhã: “Khéo thật, cách tính toán của tôi cũng chẳng giống người thường.”
Lệnh Nhiễm mỉm cười với anh. Cô quay đầu nhìn ra bên ngoài, đường phố sạch sẽ, cây cối tĩnh lặng. Cô chưa bao giờ được ngồi tử tế thế này cùng mẹ. Nghĩ đến đây, tim cô hẫng lại một nhịp, tựa như bước hụt một bậc khi đang xuống cầu thang.