Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 7

Những người thuê trọ ở Thập Lý trại vẫn đang lục tục chuyển đi, cũng giống như lúc ban đầu họ lục tục dọn đến, có hợp ắt có tan.

Chuyển nhà bao giờ cũng là chuyện phiền toái. Lúc mới dọn vào nhà chẳng có bao nhiêu, nhưng rồi hôm nay sắm cái này, mai mua cái kia, đến cái túi ni lông cũng không nỡ vứt, cứ nghĩ bụng biết đâu có ngày cần dùng đến? Thực ra, đến cuối cùng cũng chẳng mấy khi dùng đến, nhưng con người ta cứ phải bám giữ lấy chút đồ đạc ấy mà sống qua ngày.

Chỉ đến lúc rởi đi mới thấy ảo não: “Sao mà lắm đồ thế này không biết?!” Thế rồi lại hối hận.

Người thợ đến chuyển đồ đã khá lớn tuổi, chiếc áo ba lỗ rách rưới thành từng sợi, trên vai hằn lên những vết đỏ dọc ngang do đồ nội thất tì vào. Theo sau là một cặp tình nhân trẻ, cô gái cứ cằn nhằn chàng trai tìm thợ giá đắt quá.

Thật vất vả, vì chút lợi lộc cỏn con mà không thể không tính toán chi li. Ai nấy đều vất vả cả. Lệnh Nhiễm đi ngang qua chiếc xe tải, nghe thấy tiếng bác thợ thở hồng hộc. Bác đang cõng trên lưng một chiếc tủ lạnh dài và to hơn cả người, trông bác chẳng khác nào một loài động vật nào đó.

Mà có ai lại không giống cơ chứ?

Cặp tình nhân kia định đi đâu? Chẳng rõ nữa.

Hai người đang lên kế hoạch mấy năm nữa sẽ mua nhà, phải tiết kiệm tiền. Cô gái bảo, tiền tiết kiệm sao mà đuổi kịp tốc độ tăng giá nhà được. Chàng trai liền đáp, kiểu gì cũng kiếm được tiền thôi, không tin là không mua nổi nhà.

Cặp đôi trẻ dù nói gì đi nữa, trên mặt vẫn luôn có một thứ thần thái, cái thần thái của sự hy vọng, nhìn chung là khá vui vẻ. Người một câu, ta một câu, cuối cùng quay sang ngưỡng mộ phát điên những hộ dân được đền bù tiền giải tỏa.

Ai nấy đều đang sống rất hăng hái.

Đến cả bác thợ cõng tủ lạnh cũng sống cực kỳ có khí thế.

Lệnh Nhiễm nhẹ chân nhẹ tay bước lên lầu. Cửa nhà bà Ngũ đang mở toang, tấm rèm thưa mờ ảo ngăn lũ ruồi nhặng. Bà cụ nằm trên ghế mây, tay phe phẩy chiếc quạt nan. Bà cũng có một thứ thần thái riêng, chẳng còn chút ưu sầu nào nữa. Bà khỏe mạnh, lại sắp phát tài to, bà đã sớm bàn bạc xong với mấy đứa con gái về việc phân chia tài sản thế nào. Gia đình bà hòa thuận, không giống như mấy nhà khác, cứ phải cãi vã, đánh chửi nhau đến đầu rơi máu chảy, thật chẳng ra làm sao.

Hễ cứ đụng đến tiền, nhất là rất nhiều tiền, quả thực hiếm có ai còn giữ được bộ dạng tử tế.

Bà Ngũ vừa mới xem xong một màn kịch náo nhiệt, thấy Lệnh Nhiễm đến là kể ngay cho cô nghe.

Lệnh Nhiễm cụp mắt lắng nghe, không đưa ra ý kiến gì. Bà Ngũ thì chốc chốc lại thở dài một tiếng.

“Bố con, anh chị em, hay là vợ chồng, mặc kệ là cái quan hệ gì, đều có thể trở mặt thành thù ngay được.”

“Chẳng qua là bà không có con trai, chứ nếu có con trai thì chuyện nó lại khác rồi.”

Người già nói chuyện dường như không cần bạn phải phản hồi, họ chỉ cần có người ngồi đó nghe để lời họ nói ra không phải dành cho không khí là được. Mà dĩ nhiên, nói với không khí cũng đã là chuyện quá đỗi quen thuộc rồi.

Lệnh Nhiễm im lặng lắng nghe. Cô trắng trẻo đến lạ kỳ, trên mặt đến một nốt tàn nhang cũng không có. Ngồi ở đó, trông cô giống như một ngôi nhà sạch sẽ tinh tươm, thật sự không vương lấy một hạt bụi nào. Bà Ngũ với đôi mắt kèm nhèm liếc nhìn cô, con gái giống bố, bố cô hồi trẻ là một mỹ nam có tiếng, cái gương mặt ấy ai nhìn mà chẳng mê.

Bà Ngũ lộ vẻ hoài nghi: “Hai ông bác của cháu thật sự không về à?”

“Dạ không về đâu ạ, nhiều năm rồi cháu không gặp họ.”

“Thế còn các dì các cậu bên ngoại thì sao?”

“Cũng không có tin tức gì ạ, bên đó còn cắt đứt liên lạc từ sớm hơn.”

“Chỉ sợ đến lúc tiền về, lúc chia nhà cửa, người ta lại lũ lượt hiện ra hết thôi.” Bà Ngũ đột nhiên siết chặt lấy tay cô: “Cháu ngoan à, cháu phải tỉnh táo vào đấy. Giá mà bố cháu còn ở đây thì tốt quá, còn có thể tìm ra được không nhỉ?”

Bà đang nhắc đến chuyện Lệnh Trí Lễ mất tích. Ông là một nhà thơ, ông tự định vị mình là một nhà thơ. Lệnh Nhiễm mỗi khi nghe ai nhắc đến ông, cảm giác luôn thật xa vời. Gương mặt trắng trẻo của cô lạnh lùng như một bức tượng ngọc. Cái tên Lệnh Trí Lễ nghe rất truyền thống, tràn đầy mỹ đức, vậy mà ông có giữ được đức tính nào đâu?

Ông có bút danh là Sóc Phong, đại loại là hy vọng có một ngày sẽ giống như Hải Tử hay Bắc Đảo, danh lợi vẹn toàn, nhưng tuyệt đối không được tự sát. Khi ông còn trẻ, đọc thơ viết thơ là một chuyện vô cùng thời thượng. Ông tin chắc rằng mình có thiên phú, luôn cảm thấy cuộc đời mình phải xảy ra chuyện gì đó oanh liệt. Thế nhưng hết mùa này qua mùa khác, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, ngoại trừ việc có vài bài viết ngắn được đăng trên mặt báo. Đó là những khoảnh khắc rung động linh hồn hiếm hoi của ông, ông đem cho vợ con xem, cho hàng xóm xem, cứ như thể sắp được lưu danh muôn đời đến nơi rồi.

Lệnh Nhiễm nhớ lại, hồi nhỏ cô quả thực từng sùng bái ông. Bố cô trông rất phong cách, ông thích mặc áo sơ mi, vest, mùa hè ra ngoài phải đeo kính râm. Ông từng uốn tóc xoăn, để kiểu dài lỡ cỡ, vì gương mặt quá đẹp nên kiểu tóc ấy trông lại rất tây, đầy sự bướng bỉnh bất kham.

Ông luôn tỏ ra u sầu, mong manh và giàu cảm xúc, từ đó khiến phụ nữ nảy sinh lòng thương cảm. Một người đàn ông quanh năm suốt tháng đắm chìm trong thế giới hão huyền quả thực có nét gì đó rất đặc biệt. Ông đã khơi gợi tình yêu của Tiêu Mộng Cầm một cách mạnh mẽ nhất. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, vẻ mong manh và u sầu của ông đã đánh thức bản năng làm mẹ trong bà. Người đàn ông này cần được giúp đỡ, cần được cứu rỗi, đó là thứ tình yêu sét đánh. Bà yêu diện mạo của ông, vóc dáng thanh mảnh của ông, nét chữ đẹp của ông, bộ não biết làm thơ và tính cách khác biệt của ông. Bà sẵn sàng vì tình yêu mà từ bỏ cả người thân.

Bố mẹ bà nhìn một cái là ra ngay cái vẻ không đáng tin của Lệnh Trí Lễ. Tay không xách nổi nải chuối, vai không gánh nổi thúng ngô, đúng là hạng thư sinh bám váy phụ nữ. Làm thơ? Nực cười chết đi được, cái thứ đó có ăn được hay uống được không? Một tên đàn ông sức dài vai rộng không lo tìm việc tử tế mà làm, cứ rú rú ở nhà viết thơ thì đến phân nóng cũng chẳng có mà ăn.

Nhưng càng bị ngăn cấm, tình yêu ấy dường như lại càng trở nên trung trinh, không gì lay chuyển nổi. Bố mẹ và anh trai nhốt bà trong nhà, bà liền trèo tường trốn đi với một tâm thế hừng hực như thể đi làm cách mạng.

Trước khi kết hôn với Lệnh Trí Lễ, ông vốn đã có những người theo đuổi khác. Sở hữu một gương mặt như thế, việc được người ta ái mộ là điều hiển nhiên. Ông sớm nhận thức được đây là đặc quyền mình có, và cũng rất biết cách sử dụng đặc quyền đó. Trong số những người phụ nữ ấy, Tiêu Mộng Cầm là người thành kính nhất, nhiệt tình nhất, va cũng có dũng khí đoạn tuyệt với gia đình lớn nhất. Khi một người đàn ông rốt cuộc cũng cần một người bạn đời, ông chọn bà, đó chính là sự ban ơn dành cho bà.

Lệnh Trí Lễ nhanh chóng nhận ra bản thân không hề hợp với hôn nhân. Hôn nhân là sự vụn vặt, là sự ồn ào, đi đâu cũng thấy những tiếng động huyên náo, trong khi ông chỉ muốn viết thơ.

Mọi gánh nặng gia đình đều đổ dồn lên vai Tiêu Mộng Cầm. Để tiết kiệm tiền dầu gội, bà cắt đi mái tóc dài, bà phải vào làm trong nhà máy gần đó, phải làm cả việc đồng áng. Bà từ một thiếu nữ thoắt cái biến thành một người phụ nữ lam lũ, bàn tay không còn mịn màng, đôi mắt cũng chẳng còn sáng trong.

Đứng trước bà, gã nhà thơ ấy chẳng thể viết ra nổi một chữ ngợi ca nào. Lệnh Trí Lễ thấy thất vọng tràn trề, ông cảm thấy mình thật uất ức khi cưới phải người phụ nữ như thế, một người phụ nữ tầm thường, tối ngày chỉ biết tính toán dăm ba chuyện lông gà vỏ tỏi. Sao bà có thể hoàn toàn biến thành một con người khác như vậy? Ông nhớ ngày trước bà vốn rất ưa nhìn, gương mặt nhỏ nhắn, vầng trán đầy đặn, phong thái dịu dàng đoan trang, vô cùng có khí chất.

Ông cần một người phụ nữ có thể đem lại nguồn cảm hứng, một nàng thơ, chứ không phải một mụ đàn bà mệt mỏi tẻ nhạt. Thế nhưng tình yêu bà dành cho ông vẫn không hề thuyên giảm. Ông là giấc mộng của bà, bà muốn giấc mộng ấy phải luôn huy hoàng, tỏa sáng lấp lánh, không vướng chút bụi trần. Thế nên, ông đương nhiên phải mặc đẹp, ngồi đó, trước mặt chỉ được phép là giấy bản thảo và bút máy. Bà quả thực không biết phải dâng hiến bản thân thế nào cho đủ, dâng hiến hết thảy rồi vẫn cảm thấy còn mắc nợ. Hình như sau một ngày lao lực, chỉ cần đêm xuống được ôm lấy một cơ thể tốt đẹp như thế, được cảm nhận hơi ấm, được nghe ông nói những câu từ kỳ diệu là đã đủ viên mãn lắm rồi.

Cho đến khi Lệnh Nhiễm trào đời, sự nhọc nhằn bỗng chốc tăng lên gấp bội. Ban đầu Lệnh Trí Lễ cực kỳ bài xích đứa trẻ: nó quá ồn ào, nó khóc lóc, nó cần người nuôi nấng, cần người bế bồng. Trẻ con là sinh vật đáng ghét nhất trên đời! Nó đã chia sớt đi tâm trí của Tiêu Mộng Cầm, đứa trẻ chính là kẻ thù của ông, bởi vì ông không còn là đối tượng duy nhất được bà phụng sự nữa.

Ông càng không thể viết thơ được. Tiêu Mộng Cầm vẫn khích lệ ông, bà chưa bao giờ hoài nghi tài năng của chồng, bà tin rằng ông chỉ là chưa gặp thời, chưa gặp được Bá Nhạc mà thôi. Lệnh Trí Lễ bí bách khi ở nhà, đâu đâu cũng thấy sự ràng buộc, đâu đâu cũng thấy tiếng ồn. Thế là ông lấy hết tiền của Tiêu Mộng Cầm, tới Bắc Kinh để lấy tư liệu thực tế, tham gia các hội thơ, đi tìm cảm hứng.

Lệnh Nhiễm không có sữa bột để ăn, cứ kêu khóc thều thào như một con mèo bệnh. Đó là lần đầu tiên Tiêu Mộng Cầm ngồi bên cạnh con mà khóc lóc cuồng loạn đến thế. Khóc xong, bà lại trở về dáng vẻ của người phụ nữ điềm đạm, bao dung, luôn để lại ấn tượng tốt đẹp cho người khác. Bà kiên nhẫn và tỉ mỉ với con cái. Lệnh Nhiễm từ nhỏ đã trắng trẻo xinh xắn, nhìn vào đứa trẻ, những ngày tháng héo úa của bà như được tưới thêm nước, lại đâm chồi nảy lộc.

Một năm sau, Lệnh Trí Lễ trở về. Trông ông có phần tiều tụy, nhếch nhác. Cả năm qua rốt cuộc đã làm gì, ông không nói, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tiền thì đã tiêu sạch, người thì buộc phải trở về, còn thơ ư? Cảm hứng là thứ có cầu cũng không chắc đã thấy.

Lần trở về này, ông phát hiện con gái đột nhiên biến thành một sinh vật sống động, ấm áp, vô cùng rạng rỡ. Đôi mắt chớp chớp, đôi chân nhỏ đạp đạp, tràn đầy sức sống. Ông lập tức dự cảm rằng đứa trẻ này chắc chắn thông minh, cũng chính vì thế mà ông bằng lòng bế con một chút, thơm con một chút, gọi con là tiểu bảo bối.

Được chú ý, được yêu thương là một loại cảm giác. Lệnh Nhiễm nhớ được cảm giác lúc hai tuổi ấy, còn những việc cụ thể thì lại có chút mờ nhạt.

Đến khi lên bốn lên năm, cô đã biết rằng cảm giác đó chỉ là hư ảo. Lệnh Trí Lễ rất thích uống rượu, uống rượu thì phải có đồ nhắm, dù tệ nhất cũng phải có một đĩa lạc rang. Lạc rang luôn được khóa kỹ trong một chiếc tủ inox cũ, ngoài ông ra, không ai đừng hòng chạm được một hạt.

Tiêu Mộng Cầm bảo cô rằng, bố phải uống rượu ăn lạc thì mới dễ tìm cảm hứng. Những từ như “cảm hứng”, ở khắp cái Thập Lý trại này chỉ xuất hiện trong nhà cô mà thôi. Cái thứ ấy còn khó kiếm hơn cả tiền, chẳng nhìn thấy, cũng chẳng chạm vào được.

Lạc rang dường như là thứ ngon nhất trên đời. Trong một thời gian dài, Lệnh Nhiễm đã luôn thèm được ăn lạc rang. Còn bây giờ ư, quả thực một hạt cô cũng nuốt không trôi.

Lệnh Trí Lễ còn phải lòng những người phụ nữ khác, ông rơi vào lưới tình đến mức si mê cuồng dại. Tình cảm của thi sĩ bao giờ chẳng phong phú và nồng nhiệt như thế.

Hàng xóm láng giềng đều biết cả, một mỹ nam tử như ông đi tìm phụ nữ dường như là lẽ đương nhiên. Vừa tìm phụ nữ vừa viết thơ, cảm hứng tuôn trào như suối. Còn thơ viết ra thế nào? Chẳng ai biết được.

Không có người vợ nào tốt hơn Tiêu Mộng Cầm. Bà dâng hiến, biết nóng biết lạnh, dốc toàn lực để ủng hộ và ở bên ông. Vậy mà ông vẫn có thể yêu người khác, thật đúng là không biết xấu hổ. Nhưng tình yêu thì quá đỗi mê hoặc, một cơ thể xa lạ, một sự phấn khích hoàn toàn mới, trái tim rung động và cái lớp vỏ bọc này cũng phải cử động theo. Đó là thứ mà bản tính thi sĩ luôn muốn truy cầu và cũng nên truy cầu, ông không thể biến mình thành một vũng nước đọng được.

Lệnh Trí Lễ đã phân tích chuyện này ở góc độ khách quan, chẳng hề có ý định tự trách bản thân. Ông tôn trọng bản tính, tôn trọng đạo trời tự nhiên ấy, đạo đức là thứ giả dối, ông không cần.

Cơn gió nóng len qua tấm màn sáo xanh thưa thớt tràn vào nhà. Trên tấm màn ấy có in hình cây trúc, hình gấu trúc, một kiểu dáng phổ biến từ nhiều năm trước. Nhà Lệnh Nhiễm cũng có một cái như thế. Bên ngoài bóng xanh ấy, Tiêu Mộng Cầm đang ở trong sân giặt đồ lót cho người ta. Đồ lót của người phụ nữ kia, bà làm sao mà giặt cho nổi cơ chứ? Nỗi nhục nhã sâu sắc đến nhường ấy, thế mà bà vẫn giặt.

Lệnh Nhiễm giật mình thon thót, dưới lầu có người đang chửi bới, bà Ngũ run rẩy ra xem, hóa ra là cái giẻ lau trong giỏ xe điện của ai đó bị người ta cuỗm mất. Chuyện này là thật, ở đây cái gì cũng có thể mất, chẳng riêng gì sạc điện thoại hay áo mưa, ngay cả cái túi không bạn để đó cũng có kẻ lấy trộm.

Bà Ngũ sực nhớ mình quên chưa lấy chiếc mũ nan, Lệnh Nhiễm liền bảo để cô xuống lầu lấy cho.

Dưới lầu đang dựng chiếc xe ba gác của bà cụ, có hai chị em đang đi sát bờ tường tìm bóng râm, Lệnh Nhiễm nhận ra họ. Người chị chừng mười lăm mười sáu tuổi, cậu em trai nhỏ hơn một chút, gia đình hai chị em sống ở bãi rác gần Thập Lý trại, mưu sinh bằng nghề nhặt ve chai, không phải người bản địa.

“Chị Nhiễm Nhiễm.” Cô bé gọi cô một tiếng.

Lệnh Nhiễm hỏi: “Sao không đi học?”

“Em đến bắt nó về đây.” Người chị chỉ tay vào cậu em: “Nó lại chạy ra tiệm net rồi, tức chết em mất.”

Cậu em cãi lại: “Đằng nào em cũng chẳng đi học nữa, học phí đắt thế cơ mà.”

Vì là dân nhập cư, con cái họ phải đóng một khoản phí tạm trú rất lớn, trong lớp Lệnh Nhiễm cũng có những bạn như vậy.

“Không học thì định làm gì? Đến cái bằng tốt nghiệp cấp hai còn không có thì làm được trò trống gì?”

“Học đại học xong cũng có người thất nghiệp đấy thôi.”

Cậu em tuy nhỏ tuổi nhưng chuyện gì cũng biết, hai chị em quay sang cãi nhau. Người chị nhờ Lệnh Nhiễm phân xử, nhưng cô chẳng biết phải nói sao. Cô từng thấy nhà của hai chị em này, nó nằm ngay cạnh bãi rác, cũng là công trình xây dựng trái phép, chật chội, nóng hầm hập, Thập Lý trại mà giải tỏa thì chẳng biết họ sẽ đi đâu về đâu.

“Còn em? Em có học tiếp không?” Lệnh Nhiễm hỏi người chị.

Cô bé đáp: “Em không học nữa, em muốn để nó học.”

Cậu em gào lên: “Ai mướn chị làm thế chứ? Chị làm vậy em cũng chẳng biết ơn chị đâu.”

Người chị lạnh lùng nói: “Không cần em biết ơn, tóm lại là phải học, nhà có mỗi mình em là con trai, không học không được.”

Cậu em quay đầu chạy biến, người chị chỉ còn cách đuổi theo: “Tiểu Huy! Tiểu Huy!” Họ tránh né đám trẻ con đang nô đùa bên đường, những đứa trẻ của dân bản địa muốn gì được nấy, vì người lớn sắp phát tài đến nơi rồi, mấy đời nhà họ chưa từng thấy nhiều tiền đến thế, nghĩ đến thôi là đã đủ mất ngủ.

Lệnh Nhiễm đứng chôn chân tại chỗ, cơ thể như bị linh hồn đè nặng, linh hồn quá lớn, quá nặng, khiến thân xác không còn chỗ chứa. Thập Lý trại cũng quá chật chội, không thể hít thở nổi, ngẩng đầu lên chỉ thấy một kẽ hở của bầu trời. Cô sớm đã thấy linh hồn mình rời khỏi nơi này, nhưng cúi đầu nhìn lại, thân xác vẫn còn đây.

Cô không muốn lên lầu nữa, không muốn nghe bà Ngũ kể những câu chuyện đó, từng chuyện một đều tẻ nhạt, xấu xí. Từ nhỏ đã được nghe những câu chuyện như thế, cô phát ngán rồi. Cô muốn nghe gì, thấy gì, thực ra cô cũng không rõ, cô chỉ muốn đến một nơi rộng mở hơn, trong lành hơn cùng với mẹ. Cô cần những trải nghiệm, những cảm nhận mới, trong cốt tủy cô đang ẩn chứa một thứ gì đó cuộn trào mà không sao phun trào ra được, nó cứ chèn ép khiến cô đau thắt cả dạ dày.

Thập Lý trại là một chiếc lồng, những căn nhà đẹp ở trung tâm thành phố cũng giống như những chiếc lồng, lồng nào thì nhốt chim nấy, hoặc giả, chính chiếc lồng đang đi tìm chim. Cô còn chưa kịp cất cánh bay đã phải hứng chịu một trận mưa rào xối xả.

Ngước mắt lên, cô thấy một người đang đi tới từ phía đầu ngõ, một người đã có thể coi là rất quen thuộc rồi.

Dưới ánh mặt trời, cô mới nhận ra các đường nét trên gương mặt Trần Tuyết Du cực kỳ sâu sắc, gương mặt anh có những mảng tối rõ rệt, không giống như những người có khuôn mặt phẳng. Vừa đối diện với ánh nắng, anh theo bản năng nheo mắt lại, dường như hàng lông mày của anh cũng có thể che bớt được ánh sáng.

Tim Lệnh Nhiễm đập nhanh hơn một chút, Trần Tuyết Du là một luồng gió mới mẻ. Cô thật ngốc, lần trước sao có thể nói ra những lời như vậy chứ? Thật trẻ con và nực cười làm sao, chắc chắn trong lòng anh cũng nghĩ như vậy.

Trong tim cô dường như nảy nở một chút tâm trạng mong manh, dù yếu ớt nhưng lại đập nhịp nhàng đầy sức sống. Cô lặng lẽ đợi anh tiến lại gần hơn, đôi mắt vẫn không rời khỏi anh.

Trần Tuyết Du tìm đến đây là vì cô. Biết tên cô, biết Thập Lý trại, muốn tìm đến đây chẳng khó chút nào.

Anh nở nụ cười trước: “Vẫn cứ khéo như vậy, tôi đang định hỏi đường thì em đã ở đây rồi.”

Cứ như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện không vui lần trước, mà thực ra cũng chẳng tính là không vui, cùng lắm họ cũng chỉ là những người mới gặp nhau vài lần.

Lệnh Nhiễm hiểu ý của anh, cô muốn cảm nhận thật kỹ tâm trạng hiện tại của mình: “Tôi vẫn luôn ở đây mà.”

Nụ cười của Trần Tuyết Du rất chừng mực, nhưng lời nói lại chẳng mấy kín kẽ: “Em có phiền không nếu chúng ta tìm một chỗ để nói chuyện?”

Lệnh Nhiễm bảo anh đợi một chút để cô mang mũ lên lầu. Khi trở xuống, cô hỏi anh: “Mình đến quán cà phê được không? Chỗ nào tốt một chút ấy, tôi chưa được tới đó bao giờ.”

Cô nói một cách rất tự nhiên, từ ngữ điệu đến thần thái đều vô cùng chuẩn xác, hoàn toàn không khiến người ta nảy sinh bất kỳ liên tưởng xấu nào, kiểu như hám lợi hay phù phiếm.

Cô cũng không có vẻ gì là thẹn thùng hay lúng túng của một thiếu nữ.

Anh đã xuất hiện rồi, cô nhất định phải cùng anh xảy ra chuyện gì đó, chuyện gì cũng được.

Trần Tuyết Du đưa cô đến một quán mới khai trương không lâu, không gian thanh tĩnh và riêng tư, lái xe khoảng nửa tiếng mới tới. Nửa tiếng đồng hồ, thế giới từ Thập Lý trại đã chuyển sang một nơi như thế này, ai mà chẳng cảm thấy tuyệt.

Anh vẫn giữ vẻ lịch thiệp, đi trước mở cửa cho cô, cánh cửa vừa động là chiếc chuông bên trên vang lên lanh lảnh, nghe rất êm tai.

Trần Tuyết Du đưa cô lên tầng hai, chọn một phòng bao cạnh cửa sổ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn