Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 6

Quán gà hầm của hai vợ chồng người Ninh Hạ sắp đóng cửa, chỉ chờ con gái được nghỉ hè là xong. Người phụ nữ mời Lệnh Nhiễm qua dùng bữa, bảo rằng mấy năm qua cũng coi như hàng xóm láng giềng. 

“Nhiễm Nhiễm, cháu chưa ăn ở đây lần nào đâu đấy.”

Lệnh Nhiễm không từ chối, trong lúc chờ cơm, cô ngồi nhìn Linh Linh chơi đùa cùng lũ trẻ.

Tấm biển hiệu của nhà khách sáng rực ngay giữa ban ngày, đỏ rực một khoảng.

Bên cạnh là cửa tiệm xổ số, một gã trung niên từ trong bước ra, vẻ mặt không vui cũng chẳng buồn, nghĩa là chẳng có chuyện gì xảy ra cả, mọi thứ vẫn y như cũ.

Trước cửa hàng bách hóa có hai nữ sinh trung học đứng đó, mặc bộ đồng phục mùa hè, vừa nói vừa cười hi hả, mở miệng ra là văng tục. Đợi một cậu chàng nhuộm tóc vàng hoe đi xe điện tới, hai cô nàng cùng chen chúc leo lên, cười nói xả láng một hồi rồi tiếng la hét thất thanh vút đi theo làn xe loạng choạng.

Khéo thế nào, hai đứa lại đâm sầm vào một ông lão đạp xe ba gác đi ngược chiều. Hai bên va chạm rồi quay sang chửi bới nhau. Đám nhóc mười mấy tuổi đầu chẳng biết sợ là gì, chửi rủa cực kỳ khó nghe, chửi xong liền lượn mất tăm. Ông lão tức đến độ tháo cả giày ném theo nhưng không trúng, lại phải lạch bạch từng bước đi nhặt lại, miệng vẫn không ngừng lôi cả tổ tông họ hàng nhà chúng nó ra mà thóa mạ.

Ở Thập Lý trại có rất nhiều học sinh như thế, học hành bết bát, đa phần là con cái của dân lao động nhập cư. Gia đình cũng chẳng ép uổng chuyện học hành, chẳng qua vì đang độ tuổi này phải học cho xong chín năm giáo dục bắt buộc. Còn bản thân chúng thì thực sự ghét việc học, học không vào mà trốn cũng không xong, trường học đúng là cái thứ quái quỷ phiền phức.

Những va chạm kiểu này ngày nào cũng xảy ra. Chẳng mấy ai ở đây có tính tình tốt hay biết nhường nhịn, họ giống như một bầy động vật tụ tập lại một chỗ, lảm nhảm những lời ngu ngốc không ngớt. Dân bản địa ở Thập Lý trại thì chỉ chờ đợi giải tỏa để giàu lên sau một đêm, rồi trở thành tầng lớp thượng lưu. Chẳng ai biết cái gọi là thượng lưu ấy sống ra sao, nhưng cứ có tiền là tự khắc cao quý hơn người. Thế nên, giọng điệu của họ cũng trở nên cứng rắn, hừng hực khí thế, nhưng riêng với người thuê nhà thì vẫn phải tính toán chi li, không chịu thiệt dù chỉ một hào.

Ai đó dọn đi mà làm hỏng điều hòa hay hỏng bồn cầu, đó lại là một khoản nợ rạch ròi, không thể quỵt. Người thuê nhà thì cãi: “Đâu phải chúng tôi làm hỏng, vốn dĩ nó sắp hỏng rồi, các người sắp phát tài đến nơi rồi mà còn tính toán chuyện này sao?” Ánh mắt họ trợn ngược lên, đầy vẻ không thể tin nổi.

Thế là hai bên lại cãi vã, tiếng người vo ve, ồn ào không dứt.

Rõ ràng chỉ cần lên xe buýt ngồi chừng hai mươi phút là có thể đến được nơi phồn hoa nhất thành phố, nơi nhà cao tầng san sát, đèn hoa rực rỡ, vậy mà Thập Lý trại dường như lại nhỏ bé và chen chúc chật chội đến thế.

Lệnh Nhiễm nhìn người ta tranh chấp, xem xong lại nhìn sang chỗ khác.

Bà chủ tiệm cắt tóc Hồng Mai gõ bát đi ra, miệng gọi: “Miu miu, miu miu”. Cô ta mặc chiếc váy hai dây họa tiết da báo, nhìn qua chỉ thấy một khối thịt trắng hếu. Tiếng gọi mèo của cô ta rất lẳng lơ, nói chuyện với ai cũng mang cái giọng đó.

Mèo chẳng thấy đâu, lại có một gã đàn ông tiến tới. Gã không nói lời nào, chỉ cười rồi bóp mạnh vào cái mông đầy thịt một cái. Người phụ nữ lườm nguýt một cái, đánh gã một chưởng, rồi ngay lập tức bị gã ôm chặt lấy.

Thế là xong, mèo cũng chẳng thèm cho ăn nữa, hai thân thể da thịt sát rạt vén rèm đi vào trong nhà. Tấm rèm hạt lách cách rung động một hồi, người đã vào trong rồi mà tấm rèm vẫn còn đung đưa, những hạt cườm lấp lánh phản chiếu tia sáng.

Tấm rèm hạt sến súa, đàn ông phụ nữ tục tĩu, nhưng vậy thì đã sao chứ? Họ đang sống, biết cười, biết nói, và thậm chí có thể làm được rất nhiều, rất nhiều việc.

Ngay cả trong cửa hàng in ấn xám xịt chẳng có gì nổi bật kia cũng có những con người đang sống ngồi ở đó.

Lệnh Nhiễm cũng là một người đang sống.

Ăn cơm xong, cô đi về phía đồn cảnh sát để tìm Phùng Kinh Vĩ. Sảnh đồn cảnh sát bật điều hòa, vừa bước vào, cái không khí lạnh lẽo đã bao trùm lấy người. Vì vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại mà hầu như người trong đồn đều biết cô, ấn tượng về cô vô cùng sâu sắc.

Họ nói chuyện với cô rất khách khí, không hề hời hợt. Cô vừa đến đã có người đã hỏi cô có muốn uống nước không rồi mời cô ngồi xuống. Đợi đến khi gặp được Phùng Kinh Vĩ, anh trông có vẻ mừng rỡ, mà cũng chẳng có vẻ gì là vui.

Anh là một thanh niên giữ chữ tín, thực sự đi tìm lão Dương. Lão Dương vốn ham rượu, tính tình nóng nảy, nghe Phùng Kinh Vĩ trình bày rõ mục đích đến tìm, ông chẳng thèm đoái hoài. Khi Phùng Kinh Vĩ nhắc đến Lệnh Nhiễm, đến mẹ của cô, lão Dương liền nói: “Cậu đã thấy cảnh nào thảm hơn thế này chưa? Cấp trên sắp đóng vụ án rồi, cậu còn lo lắng cái gì nữa?”

Phùng Kinh Vĩ lo chuyện này, vì anh vẫn là một người thanh niên bình thường, có yêu có ghét rõ ràng. Anh lỳ mặt bám theo lão Dương vài lần, bị ông mắng mỏ suốt, bảo rằng hạng trẻ tuổi bướng bỉnh như anh giờ chẳng còn mấy ai, nhưng cuối cùng ông cũng đồng ý. Lão Dương vốn là cáo già, vừa đến nơi đã tìm ra sơ hở. Giữa đống đổ nát hoang tàn có một khoảng nền nhà vẫn còn nguyên vẹn, ông cạo một lớp tro bụi đem đi xét nghiệm, kết quả bên trong vậy mà lại chứa thành phần xăng.

Thế nhưng vụ hỏa hoạn này lại được kết luận rất nhanh, không phải do con người cố ý mà thuần túy là do điều kiện phòng cháy chữa cháy ở khu làng trong phố quá kém, cộng thêm vấn đề xây dựng trái phép. Trong lòng Lão Dương tự hiểu rõ, ông khuyên cậu thanh niên đừng quản chuyện này nữa, anh quản không nổi đâu. Một tên nhóc mới vào nghề chưa đầy hai năm như anh thì lội vào vũng nước đục này làm gì? Quay đi quay lại có khi chết đuối lúc nào còn chẳng biết.

“Đừng có làm càn, tôi nghe nói nhà cậu cũng chỉ là gia đình bình thường, bố mẹ nuôi cậu ăn học không dễ dàng gì, lo mà đi làm cho tốt, việc ai người nấy quản.” Lão Dương nói lời tâm huyết, ra dáng bậc tiền bối.

Phùng Kinh Vĩ đương nhiên hiểu ý ông.

Anh không cách nào nói rõ với Lệnh Nhiễm, mà cũng chẳng nói rõ nổi, bởi vì lão Dương cũng chỉ tra được đến bước đó mà thôi.

“Em nộp nguyện vọng vào trường nào chưa?” Phùng Kinh Vĩ muốn khơi chuyện để dẫn dắt.

Lệnh Nhiễm bưng chiếc ly giấy: “Đợi cuối tháng có điểm rồi em mới đăng ký.”

Phùng Kinh Vĩ cười cười, vẻ mặt có chút gượng gạo: “Muốn đi đâu học? Thành phố lớn nhỉ? Ví dụ như Bắc Kinh hay Thượng Hải chẳng hạn.”

Lệnh Nhiễm đến đây không phải để bàn chuyện này, cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy mong đợi: “Em vẫn chưa nghĩ kỹ, chuyện lần trước em nhờ anh…”

Phùng Kinh Vĩ đứng trước mặt cô dường như không biết nói dối, thần sắc cứng đờ: “Lệnh Nhiễm, anh biết trong lòng em rất buồn, nhưng em đã thi đỗ đại học rồi, tới lúc đó cầm tiền đền bù giải tỏa mà lo ăn học cho tốt, rời khỏi nơi này đi. Chuyện của mẹ em… đừng truy cứu thêm nữa. Không chỉ có Thập Lý trại đâu, năm nào mà chẳng có bao nhiêu thảm kịch do hỏa hoạn gây ra.”

Lệnh Nhiễm không lên tiếng, đôi mắt cứ thế nhìn thẳng vào anh.

Phùng Kinh Vĩ không chịu nổi ánh nhìn ấy.

“Anh có điều gì không tiện nói, đúng không?”

“Không, không có, ý anh là em nên nhìn về phía trước.”

“Phía trước có gì ạ?”

Phùng Kinh Vĩ á khẩu.

“Thì học hành cho tốt, sau này tìm một công việc phù hợp, rồi kết hôn sinh con.”

“Sau đó thì sao nữa?”

Phùng Kinh Vĩ hoàn toàn câm nín, phải trả lời thế nào đây? Chẳng phải ai cũng sống như vậy sao? Chính anh bây giờ cũng đang rầu rĩ vì cái chuyện sống như vậy đây: sắp phải xem mắt, sắp phải mua nhà, dựa vào ba cọc ba đồng tiền lương của anh thì nói như lời lão Dương là có cởi truồng mà chạy cũng chẳng đuổi kịp tốc độ tăng giá nhà. Anh phải dựa vào bố mẹ, anh cũng phải làm việc thật nghiêm túc.

“Em biết anh chắc chắn có nỗi khổ riêng nên mới không thể nói gì, nhưng em hiểu ý anh rồi. Em không định làm khó anh đâu, chỉ là em muốn biết rõ sự tình thôi.” Lệnh Nhiễm đặt chiếc cốc giấy xuống: “Anh yên tâm, em cũng sẽ không ra ngoài nói lung tung gì đâu, hôm nay cảm ơn anh.”

Cô nghĩ Phùng Kinh Vĩ sẽ không nói thêm gì nữa, người ta cũng chẳng việc gì phải làm thế, không đáng. Tim cô lúc đầu đập rất nhanh, giờ lại như bị một chiếc kìm kẹp chặt. Cô bỗng nhớ đến lời người phụ nữ hàng xóm nói về việc nạo phá thai, cũng dùng kìm sao? Thọc sâu vào bên trong mà móc ra, thật là đau đớn đến cùng cực, thê thảm không sao hình dung nổi.

“Lệnh Nhiễm, Lệnh Nhiễm!” Phùng Kinh Vĩ ngây ra một lúc rồi mới đuổi theo gọi cô. Cô quay người lại, mỉm cười nhẹ nhàng với anh. Bước ra khỏi phòng điều hòa, những luồng gió nóng hầm hập phả thẳng vào mặt.

Thế nhưng trong lòng lại lạnh lẽo thấu xương.

Trên phố đầy người, dòng xe cộ cuồn cuộn chảy trôi, cô cứ như một cái xác chết đứng nhìn hơi thở sự sống của thế gian qua tia nắng trắng xóa. Thật tầm thường làm sao.

Phía bên kia đường có một cửa hàng quần áo hình như mới khai trương, trước cửa đặt những lãng hoa cao ngất, thật đẹp. Lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, cô cứ nhìn chằm chằm vào những lãng hoa đó. Trong lãng là hoa tươi, ôi, cái nắng gay gắt thế này sẽ làm hỏng hoa mất thôi.

Đèn giao thông bắt đầu đếm ngược, cô khẽ chớp mắt một cái thì nhìn thấy Trần Tuyết Du. Thật khéo, lúc nào cũng chạm mặt người này.

Anh đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên. Người kia mặc quần âu sẫm màu, thấp thoáng bên trong lớp áo ngắn tay là chiếc áo ba lỗ trắng, đó kiểu ăn mặc điển hình của các quan chức. Trong văn phòng của ông ta chắc chắn còn có một chiếc bàn màu đỏ nâu, bên trên chất đầy những tập kẹp tài liệu màu xanh da trời.

Trần Tuyết Du cao hơn người này rất nhiều, gương mặt anh lộ ra một vẻ biểu cảm được kiểm soát vô cùng có chừng mực. Lệnh Nhiễm dán mắt vào anh, họ bắt đầu đi về phía này, cô cũng bước đi. Cho đến khi hai bên tiến lại rất gần, lúc lướt qua nhau, anh dường như cảm nhận được điều gì, cả hai gần như đồng thời quay đầu lại.

Ánh mắt chạm nhau, Lệnh Nhiễm không hề chớp mắt. Trần Tuyết Du nhận ra cô có điều muốn nói, dường như chúng sắp trào ra từ đôi mắt ấy, vậy mà cô chẳng nói lấy một lời, cứ vậy mà nhìn anh.

Bước chân cô chậm lại, nhưng phía Trần Tuyết Du vẫn bước đi như bình thường, đến mức đèn đỏ bật sáng, xe cộ bóp còi inh ỏi, Lệnh Nhiễm vừa nói lời xin lỗi vừa có chút thất thần rảo bước nhanh sang phía đối diện.

Trần Tuyết Du vẫn đang trò chuyện với người kia, anh liếc nhìn ra phía sau. Lệnh Nhiễm khi này đã đứng ở phía đối diện nhìn anh rồi, cô cứ đứng yên như vậy mà không nhúc nhích.

Mặt cô nóng bừng, trái tim run rẩy. Cô đánh cược rằng anh sẽ qua đây tìm mình, nhất định phải qua đây.

Nhưng không, Trần Tuyết Du nói thêm gì đó với người kia rồi sải bước về phía chiếc xe bên lề đường, mở cửa xe rồi ngồi vào ghế lái.

Chiếc xe chỉ nổ máy chứ không chạy. Chiếc xe ấy màu đen, ô kính cũng đen kịt, giống như người ta đã ngồi vào trong một cái hố đen thăm thẳm.

Lệnh Nhiễm tiếp tục chờ. Nắng gắt, nhưng người cô lại lạnh đến mức tỉnh táo. Trên phố vẫn bị ánh mặt trời thiêu đốt, mặt đường hiện lên những ảo ảnh chập chờn. Cô cũng chẳng rõ vì sao mình lại chờ, chỉ cảm thấy đó giống như một tia hy vọng.

Khoảng hơn mười phút sau, hai người bước ra khỏi xe. Người đàn ông kia vỗ vỗ vào cánh tay Trần Tuyết Du, ý bảo dừng bước không cần tiễn nữa, rồi cầm một túi tài liệu rời đi.

Trần Tuyết Du quay người nhìn về phía này. Đèn xanh vừa bật, anh sải đôi chân dài bước tới một cách rất hòa nhã. Lệnh Nhiễm mỉm cười nhẹ nhàng, lên tiếng trước: “Tôi vừa nhìn thấy anh, nghĩ là nên lại gần chào một tiếng, nhưng thấy anh đang bận nên tôi không muốn làm phiền.”

Chuyện này khó mà dùng hai chữ “tình cờ” để giải thích được nữa, hết lần này đến lần khác, cô không biết tại sao mình lại cứ hay đụng mặt anh như vậy. Nếu là duyên phận thì e rằng cái duyên này cũng quá sâu nặng rồi.

Trần Tuyết Du cười đáp: “Em khách sáo quá. Thực ra tôi cũng nhìn thấy em, tôi còn tưởng em đã không còn nhớ tôi là ai, hoặc giả là đang do dự không biết có nên chào hỏi hay không.” Anh đưa mắt nhìn quanh, ra hiệu cho cô đứng vào nơi có bóng râm: “Trời nóng thế này, em ra ngoài có việc gì sao?”

Nụ cười trên mặt Lệnh Nhiễm nhàn nhạt: “Vâng, nhưng việc không thành, đành phải quay về thôi ạ.”

Trần Tuyết Du bảo cô chờ một lát, thế rồi anh đi đến cửa hàng cách đó vài mét mua hai chai nước, một chai để ở nhiệt độ thường, một chai ướp lạnh.

“Em uống được loại nào?”

Lệnh Nhiễm chọn chai lạnh, nghiêng đầu áp nhẹ nó lên gò má, nhưng ánh mắt vẫn cứ nhìn anh mãi không rời.

Trần Tuyết Du hỏi: “Có chuyện gì muốn nói sao?”

Lệnh Nhiễm lấy chai nước xuống, những giọt nước đọng lại in dấu trên mặt cô: “Anh có bạn gái chưa?” Cô dường như cũng cảm thấy mình quá mạo muội, liền cụp hàng mi xuống tỏ vẻ thẹn thùng, khiến người ta không sao đoán định nổi.

Một tia sáng vàng sắc xảo nào đó chợt loé lên trên mí mắt Trần Tuyết Du, nó lướt qua cực nhanh. Đôi mắt đen thẳm của anh quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, anh khẽ nhướng mày cười: “Tôi còn chưa biết tên em là gì mà em đã hỏi tôi một câu riêng tư thế này, đúng là hơi khó trả lời đấy.”

Trong chuỗi lời nói ấy, ngữ điệu của anh vẫn giữ vẻ khách khí.

Lệnh Nhiễm chẳng hề tỏ ra lúng túng khi bị từ chối, gương mặt cô hiện lên nụ cười vẻ hối lỗi: “Tôi biết là mình rất mạo muội. Tôi cũng không biết lúc này bản thân nên làm gì cho đúng, trông tôi có vẻ rất đáng ghét phải không? Anh có thấy tôi là người đáng ghét không?”

Cô mặc một chiếc váy cũ đến mức xỉn màu, chẳng rõ là màu xanh nhạt hay vàng úa, tóm lại là cái kiểu giặt mãi không sạch, nhưng vẻ ngoài của cô không hề vì bộ đồ mà bị giảm sút đi chút nào.

Trần Tuyết Du phủ nhận: “Không đâu. Tuy tôi không rõ lắm về chuyện của em, nhưng có thể nhận ra tâm trạng em không tốt lắm. Để tôi đưa em về nhé? Ngoài trời nóng lắm.”

Ánh mắt Lệnh Nhiễm run run, lại nhìn anh đăm đắm: “Tôi có thể ngồi xe của anh thật sao?”

“Tất nhiên rồi.”

“Nếu anh có bạn gái thì anh không được đưa tôi về đâu, tôi lo lắm.”

“Lo gì cơ?”

“Lo bị người ta coi là kẻ thứ ba, rồi đột nhiên xông đến đánh tôi. Tôi đã từng thấy cảnh tượng đó rồi, tôi không có sức, chẳng đánh lại được ai đâu, tự dưng rước họa vào thân thì không tốt chút nào.”

Vẻ mặt Trần Tuyết Du vẫn hòa nhã, giọng nói trẻ trung thốt ra từ cuống họng: “Tôi sẽ không để ai đánh em, mà cũng chẳng có ai đến đánh em cả.” Anh bất chợt mỉm cười: “Có hiểu tôi đang nói gì không?”

Lệnh Nhiễm gật đầu. Trần Tuyết Du chỉ tay về phía đèn xanh: “Qua đường trước đã, trong xe sẽ mát hơn.”

Lúc qua đường, có một chiếc xe vượt đèn đỏ, Trần Tuyết Du kéo nhẹ cô một cái, chiếc xe lướt sượt ngang qua tà váy. Tai Lệnh Nhiễm nóng ran lên, tim đập rất nhanh, cảm giác nguy hiểm trong thoáng chốc ấy thật mê người, dẫu trông cô tuyệt đối không phải hạng người thích sự k*ch th*ch.

“Cảm ơn anh.” Cô buông tay xuống, khẽ nắm lấy cổ tay nơi anh vừa chạm vào.

Trần Tuyết Du nói: “Lúc nào cũng sẽ có người không tuân thủ quy tắc, em nên chú ý một chút.”

Lệnh Nhiễm hỏi: “Anh có phải người tuân thủ quy tắc không?”

“Luật giao thông ư?” Giọng Trần Tuyết Du mang theo ý cười.

“Không, tôi đang nói chuyện khác cơ.”

“Em nhìn tôi giống người tuân thủ quy tắc hay là không giống?”

Giữa cuộc trò chuyện của hai người dường như có những sợi tơ mỏng manh kết dính, từng chút một quấn lấy thân mình, tựa như mạng nhện, không nhìn thấy được nhưng lại thực sự chạm vào da thịt.

Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, cũng may anh là một người đàn ông tuấn tú và nói chuyện không hề tẻ nhạt, nếu không, cô thật chẳng biết phải tiếp tục thế này bằng cách nào.

“Tôi không biết, những người và việc tôi không hiểu rõ có quá nhiều.”

Trần Tuyết Du vẫn rất lịch thiệp mở cửa xe cho cô, rồi khởi động máy: “Em còn trẻ thế này, còn khối thời gian để tìm hiểu dần dần.”

“Tôi cũng không muốn tìm hiểu gì nhiều.” Lệnh Nhiễm nói: “Tôi cảm thấy mình rất già, chưa từng trẻ lại, dường như cũng chưa từng trải qua thời trẻ con nữa, ngay từ đầu đã như thế này rồi.”

Trần Tuyết Du vô tình liếc nhìn sang bên cạnh: “Cuộc sống nhỏ của em không được như ý sao?”

Lệnh Nhiễm cười một tiếng: “Anh còn chưa hỏi tên tôi, chắc là cũng chẳng hứng thú gì với chuyện hồi nhỏ của tôi đâu. Không sao, anh cứ hỏi đại một câu, tôi cũng nói bừa một chút thôi.”

Trần Tuyết Du cũng cười: “Tôi không phải người dễ bị mạo phạm, nhưng tôi cũng không muốn mạo phạm người khác.”

Lệnh Nhiễm đáp: “Anh thật có tu dưỡng. Tôi tên là Lệnh Nhiễm, Lệnh trong mệnh lệnh, Nhiễm trong nhiễm nhiễm thăng khởi.” (từ từ dâng cao)

Trần Tuyết Du nói: “Họ của em hiếm thật đấy, em là người đầu tiên mang họ Lệnh mà tôi biết.”

“Vậy thì anh chắc chắn sẽ nhớ được tên tôi.” Lệnh Nhiễm khẳng định đầy tin tưởng, rồi lại hỏi: “Phải chứ?”

Trần Tuyết Du gật đầu: “Thật sự khó mà quên được. Tiện đây cho tôi hỏi chuyện em đăng ký nguyện vọng đại học thế nào rồi?”

“Tôi muốn ở lại đây. Người ta vắt óc tìm cách đến đây, tôi cũng thấy ở đây khá ổn.”

“Điểm số có lý tưởng không?”

“Lý tưởng.”

“Xem ra em học rất giỏi. Em học ở trường trung học nào?”

“Anh bắt đầu muốn tìm hiểu về con người tôi rồi sao?” Lệnh Nhiễm lảng sang chuyện khác, đôi mắt cô long lanh, không có vẻ thẹn thùng mà mang một nét thần thái nửa cười nửa không.

Trần Tuyết Du hỏi ngược lại: “Còn em? Em có muốn tìm hiểu về tôi không?”

Lệnh Nhiễm thản nhiên đáp: “Tôi đang tìm hiểu đây. Anh lái một chiếc xe tốt thế này, tuy tôi không biết nó thuộc nhãn hiệu gì, nhưng đồ tốt thì ai cũng có thể cảm nhận được, dù chưa thấy bao giờ cũng có trực giác. Chắc chắn có rất nhiều người thích xe của anh.”

“Em có thích không?”

“Thích.”

Cô không hề lộ ra vẻ hám tiền mà lại có vẻ lơ đãng, cứ như không có đầu óc, cũng chẳng có tình cảm vậy. Trần Tuyết Du chẳng cảm nhận được cái sự thích nào từ cô cả.

“Vừa nãy em nói em ra ngoài có việc nhưng không thành, em gặp khó khăn gì à?”

“Phải.” Lệnh Nhiễm nhìn thẳng vào mắt anh không chớp: “Tôi gặp khó khăn, không biết có thể nói với ai.” Cô sinh ra đã mang một phong thái yếu ớt, nhưng nó không phải là nhu nhược hay thấp hèn, chỉ là cô giống như một đóa hoa xinh đẹp đang chao đảo giữa phong ba bão táp mà thôi.

“Nếu muốn, em có thể nói với tôi.”

Lệnh Nhiễm khẽ cười: “Tôi không muốn, tôi không muốn mình giống như thím Tường Lâm suốt ngày than vãn. Có lẽ sự tu dưỡng sẽ khiến anh an ủi và khích lệ tôi vài câu, nhưng cái tôi cần không phải là những thứ đó.”

Trần Tuyết Du bắt đầu quan sát cô kỹ hơn: “Em muốn sự giúp đỡ thực tế?”

“Anh có thứ đó không?” Ánh mắt Lệnh Nhiễm bình thản, nhưng bên trong lại là một trái tim đang đập rộn lên.

Lần đầu tiên Trần Tuyết Du lộ ra một chút vẻ xa cách lạnh lùng, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Tôi không thích quản chuyện bao đồng, cũng không muốn làm ăn thua lỗ.”

“Tôi nhớ là anh từng nói, anh không phải là hạng người không chịu được dù chì là một chút thiệt thòi mà.”

“Chuyện nhỏ thì đương nhiên có thể bỏ qua không tính toán, nhưng chuyện lớn thì lại là chuyện khác.”

Anh rất thẳng thắn, lời nói cũng không có vấn đề gì.

Sự thất vọng của Lệnh Nhiễm nghẹn lại nơi cổ họng. Con người sống trên đời luôn là như vậy, chỗ nào cũng thấy thất vọng, chẳng có chút hy vọng nào. Cô có chút tê lịm nhưng cũng rất dễ dàng chấp nhận sự từ chối của Trần Tuyết Du. Cô mỉm cười với anh, dường như chẳng hề cảm thấy ngại ngùng: “Là lẽ thường tình thôi, đúng là như vậy thật.”

Cô tháo dây an toàn: “Vốn dĩ tôi định sang bên kia đường bắt xe buýt, lại mất công quay lại đây một chuyến, có lẽ là tôi nhầm rồi. Chào anh.”

Trần Tuyết Du quan sát thần sắc của cô, không thấy cô có ý giận dỗi. Anh nói: “Tôi không có ý đuổi em xuống xe, tiễn em một đoạn là điều tôi vừa mới hứa rồi.”

Lệnh Nhiễm cười cười không nói gì, cô đứng dậy bước ra khỏi xe, vẫy vẫy tay. Trần Tuyết Du ngồi lại trong xe thêm vài giây rồi cũng xuống xe, lúc này cô đã đi về phía cột đèn tín hiệu.

Anh không đuổi theo mà chỉ đứng nhìn cô đi theo vạch kẻ đường sang phía đối diện. Anh nhìn cô rất lâu. Cô đứng giữa làn gió nóng, mái tóc dài bị thổi tung rối bời, tà váy dán chặt vào cơ thể, đôi mắt chẳng rõ đang nhìn về phương nào, chỉ để lại một gương mặt trắng bệch.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn