Vào ngày này, Trần Song Hải sẽ đích thân xuống bếp làm một món ăn: cá quế sóc chiên xù sốt chua ngọt. Đây là màn biểu diễn tâm đắc của ông, món này ngoại trừ ông ra, không ai được phép động vào chảo.
Cá phải là cá tươi vừa câu về để giữ độ tươi ngon. Kỹ thuật lóc xương, khía hoa của Trần Song Hải đạt đến mức tuyệt kỹ, tẩm bột rồi đem chiên cũng vô cùng công phu. Với ông, ăn uống là việc hệ trọng nhất đời người, không ăn ngon thì làm việc gì cũng thiếu đi một luồng khí thế.
Trần Song Hải sống trong khu biệt thự, phòng khách vô cùng rộng rãi, đủ sức chứa cả một gia đình bốn đời đồng đường, có tụ tập vài chục miệng ăn ở đây cũng không thành vấn đề.
Phong cách trang trí nơi đây mang hơi hướng hoài cổ. Trần Song Hải cực kỳ chấp niệm với đồ nội thất gỗ trắc, phú quý, bề thế, hoa văn chạm khắc trên đó đều ngụ ý cát tường, đại diện cho chiêu tài tấn bảo* hay sinh thêm con trai, phát tài. Con người sống trên đời, chẳng phải đều mưu cầu hai điều đó sao?
*Chiêu tài tấn bảo là một thành ngữ tiếng Hán dùng để chúc tụng, cầu mong tài lộc dồi dào, thịnh vượng, công danh sự nghiệp thăng tiến, mọi việc hanh thông và gia đạo bình an.
Khi Trần Tuyết Du đến nơi, anh phát hiện đệm lót và gối tựa trên sofa đều đã được thay bằng màu đỏ rực, hoa hòe rực rỡ, sắc đỏ nồng cháy như muốn nhảy xổ vào mắt người nhìn.
Trong chiếc bình hoa cổ cắm đầy hoa hồng, cũng là màu đỏ. Cả phòng khách tràn ngập mùi hương vừa ngọt vừa nồng. Người vợ hiện tại của Trần Song Hải là Sở Nguyệt Hoa rất thích hoa hồng, chính tay bà ta đã cắm những đóa hoa này. Bà ta có rất nhiều ngón nghề: cắm hoa, trà đạo, làm bánh, massage… Ở tuổi bốn mươi, bà trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.
Những đóa hoa hồng tươi tắn vô cùng, mới được cắt từ sáng sớm, những giọt nước tinh khôi vẫn còn lăn tăn trên cánh hoa khiến sắc đỏ càng thêm hồng thắm, hết lớp này chồng lên lớp kia. Trần Tuyết Du đang chăm chú ngắm nhìn những đóa hồng thì một cái bóng xanh thoáng động, tựa như một chiếc lá mùa hè vươn tới, có người gọi tên anh.
Sở Nguyệt Hoa đẩy Trần Tuyết Anh đi tới. Cô bé ngồi trên xe lăn, cánh tay vươn thật dài, quơ quơ trước mắt Trần Tuyết Du: “Anh hai, anh đang nghĩ gì mà chẳng thèm để ý tới em thế?”
Cũng không hẳn là lơ đãng, giây trước Trần Tuyết Du đã nghe thấy cô bé còn đang mắng người giúp việc là mù mắt, người giúp việc đắc tội cô bé ở chỗ nào thì anh không rõ. Âm thanh ấy ban nãy nghe thật xa xăm, giờ thì đã sát gần bên tai.
Hóa ra Sở Nguyệt Hoa mặc một chiếc sườn xám màu xanh lá, lướt qua trước những đóa hoa hồng. Bà ta nở nụ cười chuẩn mực của một nữ chủ nhân với Trần Tuyết Du: “Tuyết Du, con xem em gái con kìa, tính khí ngày càng nóng nảy rồi đấy.” Bà ta cúi đầu vỗ nhẹ vai con gái: “Chẳng phải con nói nhớ anh hai sao? Để anh hai trò chuyện với con.”
Dường như anh vừa đến, người làm mẹ như bà ta có thể tạm thời được giải thoát. Quả nhiên, thần sắc Trần Tuyết Anh trở nên hớn hở hẳn lên: “Em muốn tán gẫu với anh hai!” Mới giây trước còn thấy đâu đâu cũng đáng ghét, vừa thấy Trần Tuyết Du là cô bé lập tức vui mừng khôn xiết.
Trần Tuyết Du đứng dậy chào Sở Nguyệt Hoa, bấy giờ mới quan sát em gái: “Đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Trần Tuyết Anh đấm nhẹ vào đầu gối: “Lâu chết đi được, em phát chán cả rồi, tối ngày cứ ngồi đây như một đứa què, không được chạy cũng chẳng được nhảy, chẳng khác gì phế nhân. Em đã thế này rồi mà người khác còn cứ đến làm phiền em!” Cô bé trở nên kích động, mặt đỏ bừng lên.
Trần Tuyết Du ngăn cô bé cử động lung tung: “Ngã một lần bớt dại một lần, lần sau chú ý an toàn.” Anh lại nói: ”Đừng có quát tháo người giúp việc như thế, phải nói năng cho hẳn hoi.”
Trần Tuyết Anh khinh khỉnh: “Bà ta cũng có làm được lâu đâu, nhà mình cũng bỏ ra đống tiền thuê bà ta mà. Ở nhà người khác bà ta có kiếm được nhiều tiền thế không? Đi làm giúp việc cho người ta bị mắng vài câu thì đã sao?”
Trần Tuyết Du nắm lấy tay cô bé: ”Đừng đắc tội với bà ấy, vì bà ấy quản lý chuyện ăn uống của em. Trong cái nhà này cũng đừng có tùy tiện đắc tội với tài xế, vì ông ấy chịu trách nhiệm an toàn của em, có nghe hiểu không?”
Trần Tuyết Anh không phục: ”Gì chứ, họ còn dám làm điều xấu sao? Nếu họ dám, bố sẽ tống họ vào tù ngồi ngay!”
Sở Nguyệt Hoa đứng bên cạnh pha trà, mỉm cười liếc nhìn cô bé: ”Tuyết Du, con phải dạy bảo nó cho tốt vào, đại tiểu thư gì mà động một tí là đòi đánh đòi giết.”
Trần Tuyết Anh đặc biệt tức giận: ”Tâm trạng con đang không tốt mà mẹ còn nói con.”
Sở Nguyệt Hoa đưa chén trà cho Trần Tuyết Du, anh dùng hai tay đón lấy và nói lời cảm ơn.
“Được rồi được rồi, không nói con nữa, mẹ đi là được chứ gì, để anh hai con quản con.” Sở Nguyệt Hoa thướt tha bỏ đi.
Đây không phải con của Trần Tuyết Du, anh cũng chẳng có nghĩa vụ phải giáo dục, chỉ nói vài câu mang tính tượng trưng cho đúng với thân phận làm anh. Anh cười hỏi: ”Ở nhà em có ôn bài không?”
Trần Tuyết Anh học hành cũng khá thông minh, nhưng cô bé chẳng mặn mà gì với chuyện đó. Cô bé xem tivi thấy người ta thi tuyển thần tượng nên cũng muốn làm ngôi sao, cô cảm thấy mình trông cũng không tệ, lại còn rất hay hát nhạc tiếng Anh.
“Không muốn, bài tập em còn lười chẳng buồn làm, thầu lại cho người khác cả rồi.”
”Bỏ tiền thuê người làm hộ sao?”
”Đúng thế, chuyện gì giải quyết được bằng tiền thì đều là chuyện nhỏ, chẳng phải đó là câu các anh hay nói sao?”
“Đã không muốn học thì cũng có thể không viết, tại sao còn phải tốn tiền thuê người?”
Trần Tuyết Anh cười đắc ý: ”Em thích nhìn cái vẻ bọn họ khép nép đợi em chọn người, cứ như đám cá vàng trong chậu vậy, chen chúc nhau tranh mồi, buồn cười cực kỳ.”
Trần Tuyết Du không bày tỏ thái độ gì. Người giúp việc bận rộn lướt qua phòng khách, Trần Tuyết Anh nhìn vẻ mặt căng thẳng của người đó, lập tức nghiêng đầu ghé sát tai Trần Tuyết Du nói nhỏ: “Bà ta chắc chắn vừa đi căng da mặt về, cứ tưởng mình mới mười tám.” Đã đi làm giúp việc mà còn điệu đà, thật không biết xấu hổ.
Trong cái nhà này, Trần Tuyết Anh chỉ thích mỗi anh hai. Cô bé thích những người trẻ trung, anh hai đẹp trai nhất, cũng trẻ trung nhất, nên cô bé chỉ muốn quấn quýt bên anh.
Trần Tuyết Du coi như không nghe thấy những lời cay nghiệt của em gái, cũng không chấn chỉnh. Người giúp việc bưng trái cây tới, cười nói với Trần Tuyết Du: ”Tuyết Du, cháu gầy đi rồi?”
Trần Tuyết Du đáp: ”Có sao? Cháu lại không thấy thế, chắc là do một thời gian rồi chưa gặp nhau.”
Người giúp việc nhìn ngắm một hồi: “Gầy đi rõ còn gì, mùa hè là cứ hay bị mất cảm giác ngon miệng, nhưng dù thế cũng phải ăn uống hẳn hoi. Cháu bận rộn như vậy, đương nhiên là cháu còn trẻ trung lắm, giờ chưa thấy gì đâu, nhưng cứ đến tuổi như dì thì sẽ biết.”
Đúng là lắm lời, không an phận. Trần Tuyết Anh nháy mắt rồi nhún vai với anh, ý bảo bà ta thực ra chẳng quan tâm gì đến anh đâu, chỉ là kiếm chuyện để nói thôi.
Trước những cái liếc mắt liên tục của em gái, Trần Tuyết Du chỉ mỉm cười. Phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, giọng của anh cả Trần Tuyết Lâm cũng theo đó mà tới: “Tuyết Anh, mắt làm sao thế, lại còn bị giật cơ à?”
Trần Tuyết Anh réo lên: “Anh cả mới bị giật ấy, đúng là đáng ghét!”
Trần Tuyết Lâm rất cao, dáng đi ung dung như mang theo làn gió. Anh ta đi tới trước mặt Trần Tuyết Anh, vò rối mái tóc cô bé một trận. Trần Tuyết Anh không bằng lòng, gạt tay anh ta ra: ”Ôi, ghét nhất là ai động vào tóc em đấy! Làm rối hết cả lên rồi!”
Cô bé lườm một cái: “Anh đã ngoài ba mươi rồi mà chẳng đứng đắn gì cả!”
Trần Tuyết Lâm cười nhìn Trần Tuyết Du, khẽ “à” một tiếng: “Thì đúng thế, sao mà đứng đắn bằng anh hai của em được.” Anh ta vỗ vai Trần Tuyết Du, rồi ngồi phịch xuống sofa với dáng vẻ oai vệ. Vừa ngồi xuống thì Sở Nguyệt Hoa lại thướt tha đi tới, cười tươi nhìn quanh một vòng, thông báo đến giờ ăn cơm.
Thực ra người đến sớm nhất là Thời Duệ. Anh ta có gương mặt khiêm nhường và chính trực, trông không trẻ lắm nhưng tuyệt đối không già, dường như chẳng có tuổi tác vậy. Anh ta không mang họ Trần, nhưng biểu hiện còn tốt hơn cả người mang họ Trần, trông giống một người con hiếu thảo hơn. Vừa đến nơi, anh ta không ở bên trò chuyện với Trần Song Hải thì cũng là ở bên Trần Tuyết Dương.
Thời Duệ xoa đầu Trần Tuyết Dương, mỉm cười. Một đứa trẻ bốn tuổi chẳng hiểu chuyện đời, cứ ngẩn ngơ trong thế giới riêng của mình, chẳng buồn đoái hoài đến ai, đúng là hạnh phúc.
Phải đợi đông đủ mọi người mới được động đũa, đó là quy tắc của Trần Song Hải.
Trên bàn trải khăn sạch sẽ, món ăn bày biện đầy ắp, Trần Song Hải ngồi vào ghế chủ tọa. Ông ăn mặc cố gắng sao cho trông thật trẻ trung, không để người khác nhìn ra vẻ mệt mỏi hay già nua. Quả thực sức khỏe ông vẫn rất tốt, mang phong thái lão đương ích tráng*. Cách nói chuyện của ông luôn giữ phong cách của một người gia trưởng, của vua một cõi, nói một là một, thích dùng giọng điệu ra lệnh, nhưng đồng thời lại chứa đựng một loại nhiệt huyết khó lường, dễ khiến người ta hiểu lầm đó là tình cảm. Loại nhiệt huyết này ở một phương diện khác còn biểu hiện qua việc ông thích đánh người: đánh nhân viên, đánh đối thủ, đánh con trai, chỉ là không đánh phụ nữ.
*Lão đương ích tráng: càng già càng dẻo dai; gừng càng già càng cay; tuổi cao chí càng cao.
Món đầu tiên mọi người thưởng thức chắc chắn là cá quế sóc chiên xù.
Trần Tuyết Lâm cười nói: “Con đang thèm cái hương vị này đây, rõ ràng ăn bao nhiêu lần rồi mà chẳng thấy chán, vẫn là tay nghề của bố đỉnh nhất.”
Sở Nguyệt Hoa tiếp lời: “Ăn từ nhỏ đến lớn nên quen rồi, một thời gian không ăn là sẽ thấy nhớ đấy.” Cử chỉ của bà rất hào phóng, đã là nữ chủ nhân thì phải ra dáng nữ chủ nhân.
Trần Tuyết Lâm cười: “Lần trước ăn món này ở khách sạn, hương vị kiểu gì cũng thấy không đúng.”
Thời Duệ chen vào một câu rất hợp lý: “Cá không được xát muối, khách sạn chắc chắn không có công phu như của bác Trần.”
Trần Song Hải gật đầu: “Thời Duệ hiểu chuyện nấu nướng đấy.”
Trần Tuyết Anh thầm mỉa mai trong lòng: Đã chiên qua rồi thì làm sao mà nếm ra vị tươi được? Giả tạo quá đi mất. Cô bé rất muốn bóc mẽ, nhưng biết rõ Trần Song Hải không thích điều đó.
Trần Tuyết Lâm thuận thế đứng dậy múc canh cho Trần Song Hải. Trần Song Hải xua tay: “Nói bao nhiêu lần rồi, chuyện này có người làm, đừng có lúc nào không có việc gì cũng cố tìm việc mà làm.”
Trần Tuyết Lâm thản nhiên nói: “Chỉ cho bố thương chúng con, chịu nóng xuống bếp, mà lại không cho chúng con hiếu thảo với bố sao?”
Thật đáng sợ, một người đàn ông trưởng thành mà còn phải như thế này, cứ vào bữa ăn là lại diễn cảnh cha hiền con thảo. Trần Tuyết Anh bĩu môi, cô bé muốn liếc mắt ra hiệu với anh hai, vì chỉ có anh hai là yên tĩnh nhất. Trần Tuyết Du thực sự rất yên tĩnh, anh là người ít nói nhất trong nhà, có lẽ liên quan đến việc anh đã ra nước ngoài du học một mình từ năm mười mấy tuổi và sống độc lập quá lâu.
Anh dùng bữa một cách rất thanh lịch và trầm lặng. Mỗi lời mọi người nói, giọng điệu, thần thái, anh đều thu hết vào mắt. Mỗi người ở đây đều vì Trần Song Hải mà đến, đương nhiên chính anh cũng vậy. Anh giống như một cái bình kín, đợi đến khi Trần Song Hải hỏi đến chuyện công việc mới mở lời lên tiếng.
Đối diện Trần Tuyết Du, Trần Tuyết Anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào anh. Người lớn đều coi cô bé là trẻ con nên nói năng chẳng mấy kiêng dè, nhưng Trần Tuyết Anh tự cho rằng mình đã có thể nghe hiểu rất nhiều chuyện rồi. Cô bé tập trung cao độ, nghe Trần Song Hải đột nhiên chửi thề: “Lũ nhà quê này, mẹ kiếp, tụi nó đúng là gặp thời, làm giàu dễ dàng quá nên giờ còn gì mà không hài lòng nữa? Con người đúng là lòng tham vô đáy, năm đó ta cùng…” Ông vuốt cằm, ánh mắt lập tức chuyển sang Thời Duệ: ”… với bố cậu mà có được cái vận may ấy thì đã sớm phất lên rồi. Bố cậu giỏi giang hơn ta gấp trăm lần, bọn ta chỉ là bị thiệt thòi do chính sách thời bấy giờ thôi. Hầy, không nhắc lại nữa.” Sức lực ông vẫn còn rất lớn, ông xoay người vỗ vỗ vào mặt Trần Tuyết Du, như thể vẫn coi anh là cậu thiếu niên mười mấy tuổi: ”Lần này làm tốt lắm, Tuyết Du. Con biết không? Từ nhỏ con đã không bao giờ bị ăn đòn, vì con thông minh, làm việc gì bố cũng yên tâm.”
Giọng điệu vô cùng thân mật, khiến người ta cảm giác ông bố già này cũng rất yêu thương anh.
Trần Tuyết Du mỉm cười, cảm nhận được những tia nước bọt bắn lên mặt rồi nhanh chóng khô đi.
Anh bắt đầu nếm món chả tôm, quả thực tươi ngon và giòn dai. Anh cũng là người rất sành ăn, vô cùng khó tính.
Trần Tuyết Lâm cười nhìn anh ăn, đợi một lát mới báo cáo với Trần Song Hải về việc đấu thầu đường cao tốc gần đây. Chuyện này muốn thành thì phải thông qua đầu mối là bà phó thị trưởng. Đó là một người phụ nữ gần năm mươi tuổi, làm việc thủ đoạn nhanh gọn quyết đoán, hơn nữa bà ta cũng có khá nhiều thiện cảm với Trần Tuyết Lâm. Trần Tuyết Lâm là người có tình sử phong phú, chỉ cần một ánh mắt, một ngữ khí của phụ nữ là anh ta biết ngay đối phương muốn gì.
Anh ta đương nhiên biết rõ sức hút của mình, quá rõ là đằng khác. Mình trông như thế nào, gương mặt trong gương biết nói, miệng lưỡi người đời cũng biết nói. Mặt mũi sinh ra đã thế này, nếu không lợi dụng một chút, phô trương một chút thì thật có lỗi với ông trời.
Nhưng anh ta thích những người phụ nữ nồng nàn quyến rũ, không được quá trẻ, cũng đừng quá già, tốt nhất là mang vẻ đẹp tràn đầy nh*c d*c. Anh ta giả vờ như không hiểu những lời ám chỉ của Trần Song Hải, nhưng lại tỏ ra rất phục tùng, bởi vì Trần Song Hải tuy già nhưng tâm chưa già, cũng không hề lú lẫn.
“Ôi, con muốn đi vệ sinh rồi.”
Trần Tuyết Anh tuy nhỏ người nhưng lắm chuyện, đi vệ sinh nhất định phải để mẹ đẩy đi. Khi Sở Nguyệt Hoa đứng dậy đi qua, bà ta khẽ chạm vào Trần Tuyết Lâm, mỉm cười ra hiệu với anh ta. Hương thơm vây quanh, Trần Tuyết Lâm thoáng chút xao động. Mẹ kế là một người phụ nữ đầy nữ tính, mỗi cái liếc mắt nụ cười, mỗi cử chỉ đi đứng đều mang dáng dấp chuẩn mực của phái nữ.
Bà ta chắc chắn rất cô độc, chẳng ai thực sự thích người già cả. Bà ta đại khái cho rằng Trần Song Hải đã già, một người một khi đã già đi thì sẽ mất đi sức mạnh, khả năng kiểm soát, và dần nảy sinh cảm giác bất lực với mọi thứ xung quanh lẫn chính bản thân mình.
Trần Tuyết Lâm không có ảo giác đó, nên sau khoảnh khắc xao động, anh ta vẫn giữ nguyên dáng vẻ ấy, thích nói cười, có chút phóng túng. Anh ta chạm phải ánh mắt của Trần Tuyết Du, mỉm cười một cách bất cần rồi liếc qua Thời Duệ, người nãy giờ vẫn im lặng như đã chết.
“Đánh vào sở thích, hiểu không? Bà ta muốn cái gì thì cho cái đó, anh có tại sao anh không cho? Anh không cho người ta, sao người ta cho anh được? Nhớ kỹ, gan phải lớn vào, không có gì phải sợ cả.” Trần Song Hải nhìn chằm chằm vào con trai trưởng với đôi mắt quắc thước: “Anh có nghe lọt tai không đấy?”
Trần Tuyết Lâm gật đầu lia lịa, cười lơ đãng: ”Con nghe rồi, bố dạy bảo chí phải ạ.”
Trên chiếc bàn lớn thế này, với bao nhiêu con người, chỉ có Trần Tuyết Dương là lầm lũi ăn từng miếng cơm miếng thịt, không nói lấy một lời. Thời Duệ giúp cậu bé lau khóe miệng, nhỏ giọng khen cậu là em bé giỏi, là đứa trẻ ngoan.
Đứa trẻ như thế này, cái hay là cả đời chỉ có thể làm em bé.
Thậm chí còn khiến người ta thấy hơi ghen tị đấy, làm một kẻ ngốc, dù làm gì cũng dễ bề bào chữa.
Trần Tuyết Dương đang ăn bỗng quăng thìa, chạy vù đi mất. Sở Nguyệt Hoa và người giúp việc lập tức đuổi theo.
Cảnh tượng này mọi người đã quá quen thuộc, không ai trách cứ.
Trần Tuyết Lâm bỗng quay sang nói với Trần Tuyết Du: “Làm một điếu không?”
Trần Tuyết Lâm nghiện thuốc rất nặng, uống rượu cũng rất cừ, chẳng bao giờ lo nghĩ đến vấn đề sức khỏe. Anh ta rất khỏe mạnh, và tự tin rằng mình sẽ giống như ông bố già kia, cả đời ăn chơi nhảy múa mà vẫn sống thọ.
“Được, đi thôi.” Trần Tuyết Du đặt đũa xuống, xin phép Trần Song Hải rồi đi ra ngoài.
Bàn ăn lập tức trở nên vắng vẻ lạnh lẽo.
Trần Song Hải nhìn Thời Duệ: “Hai thằng con ta đều không bằng cậu, thực ra chúng nó đều chẳng kiên nhẫn nghe ta nói, chỉ có cậu, cậu từ nhỏ đã là đứa trẻ nghe lời.”
Thời Duệ mỉm cười lắc đầu: “Tuyết Lâm nghiện thuốc mà, bác biết mà. Nào, để cháu uống với bác vài ly.”
…
Bên ngoài hơi nóng hầm hập bao trùm lấy hai người.
Trần Tuyết Lâm bước xuống bậc thềm hai bước, châm thuốc, cười nói: “Món cá quế sóc chiên xù kia chú chẳng ăn mấy, có phải thấy vị không còn ngon như xưa không?”
Trần Tuyết Du không thích mùi thuốc lá, anh trả lời: “Em không đói lắm, mỗi thứ nếm vài miếng là no rồi.” Anh từ chối điếu thuốc Trần Tuyết Lâm đưa tới: “Em chỉ muốn ra ngoài hít thở chút không khí thôi, em không hút.”
Trần Tuyết Lâm không ép, cười hắt ra một tiếng: “Thật sự không bằng khi trước rồi, người có tuổi thì vị giác khứu giác đều thoái hóa, khi cầm chảo khó tránh khỏi việc nêm nếm không chuẩn.”
Trần Tuyết Du cười hỏi: “Sao anh cả không nhận xét ngay trên bàn ăn?”
Trần Tuyết Lâm nhìn anh đầy ẩn ý, điếu thuốc tùy ý hạ xuống, rơi trúng một khóm hoa hồng bên cạnh. Đầu thuốc lá làm cháy sém cánh hoa, anh ta chẳng hề hay biết, rít một hơi sâu rồi cảm thán: “Hương hoa thơm quá.”
Anh ta ngắt một bông hoa, xoay vần trên tay: “Vẫn chưa đến lúc, phải không? Tuyết Du, chú chẳng giống người nhà họ Trần chút nào, cứ như Thời Duệ ấy. Chú xem, chú lúc nào cũng chừng mực như thế, trên bàn ăn nói năng đâu ra đấy, bọn anh chẳng cảm nhận được chú đang vui hay buồn. Với lại, rốt cuộc thì chú có thú vui gì không?”
Trần Tuyết Lâm đột nhiên dùng bông hoa quét nhẹ qua má trái của anh: “Chú trẻ thế này, lẽ ra phải tràn đầy sức sống chứ.”
Gương mặt Trần Tuyết Du bị hương thơm lướt qua trong thoáng chốc, anh vẫn luôn bình thản như mặt hồ không gợn sóng: “Sao anh cả biết em không có sức sống?”
Trần Tuyết Lâm kẹp điếu thuốc, bắt đầu liệt kê: “Ngoài những buổi xã giao cần thiết, chú còn thích cái gì nữa? Chú thậm chí còn chẳng mặn mà với phụ nữ. Đừng nhìn anh như thế, Tuyết Du, thực ra anh rất quý chú, có lẽ chú không tin. Chú có thể nghĩ rằng, à, anh cả là đối thủ tranh giành gia sản sau này, người ngoài chắc cũng nhìn anh em mình như thế, nhưng anh vẫn phải nói, anh khá là quý chú đấy.”
Trong lòng Trần Tuyết Du không một chút gợn sóng, nhưng ngoài mặt vẫn rất lịch sự: “Được anh cả ưu ái, em thật lấy làm vinh hạnh. Em thì lại ngưỡng mộ anh cả, ngưỡng mộ thái độ tận hưởng cuộc sống tự tại, coi tiền bạc như rác rưởi của anh, rất ung dung.”
Trần Tuyết Lâm choàng vai anh, hơi rượu nồng nặc phả vào mặt, hòa lẫn mùi thuốc lá và hương hoa hồng. Trần Tuyết Du để mặc cho anh ta có những cử chỉ thân mật như vậy.
“Kiếm một người phụ nữ đi, một người hợp khẩu vị ấy, anh cam đoan chú sẽ thấy sung sướng ngay lập tức. Chỉ có phụ nữ mới khiến đàn ông thực sự vui thích thôi. Chú xem chú cả tháng mới tới ăn bữa cơm, bình thường thì bù đầu vào công việc, có ý nghĩa gì không? Nghe lời anh, anh muốn chú được vui vẻ.”
Trần Tuyết Du mỉm cười: “Hiện giờ em cũng đâu có không vui. Anh cả, anh uống nhiều quá rồi.”
“Không đâu!” Trần Tuyết Lâm lập tức phủ nhận: “Anh quý chú, Tuyết Du à, chúng ta là anh em ruột. Đôi khi anh nhìn bọn chú, kể cả Tuyết Dương, dù nó còn nhỏ, anh vẫn có cảm giác mong muốn anh em mình ai cũng phải được hưởng thụ hết mình. Có lẽ đám chú không tin, nhưng anh mong chú tin, vì anh biết chú khác biệt với mọi người. Mà nói đi cũng phải nói lại, chú có khác biệt thế nào thì cũng vẫn mang họ Trần, đúng không? Chú với anh vẫn có điểm giống nhau, với bố cũng thế.”
Trần Tuyết Du xoay mặt lại, ánh đèn hắt ngược khiến cả gương mặt và con người anh đều chìm vào bóng tối: “Anh cả thấy chúng ta giống nhau ở điểm nào?”
Trần Tuyết Lâm cười hừ hừ: “Đều thông minh, đều khiến phụ nữ yêu thích, đều…” Anh ta tỏ vẻ trầm tư: “… đều mang trong mình một loại nhiệt huyết, chẳng qua là chú không thể hiện ra thôi. Chú dám bảo chú không ham kiếm tiền không? Không ham tận hưởng không?”
Trần Tuyết Du không phủ nhận: “Ham chứ, tiền tất nhiên càng nhiều càng tốt.”
“Thế mới phải chứ, anh em ta sinh ra là để hưởng vinh hoa phú quý mà, tốt biết bao.” Trần Tuyết Lâm thở dài, vòng khói thuốc lan tỏa lên mặt Trần Tuyết Du:”Chú biết bây giờ anh khao khát điều gì không?”
Trần Tuyết Du hỏi trong làn khói: “Anh cả còn thiếu thứ gì sao?”
“Thiếu một người phụ nữ khiến anh phát điên, Tuyết Du ạ, chú đúng là chẳng hiểu anh gì cả. Chúng ta không nên như thế này, anh là kẻ không thể chịu nổi những ngày tháng nhạt nhẽo như nước lọc. Chú xem, anh cả đã dốc hết lòng dạ với chú, còn chú…” Đôi mắt Trần Tuyết Lâm đột nhiên sáng quắc: ”… trong lòng nghĩ gì chẳng ai biết được, chú rất nguy hiểm đấy. Chú không giống cái thằng cha Thời Duệ kia, nó cũng chỉ giỏi diễn kịch trước mặt bố thôi, nhưng mà cũng thông cảm được, kiếm miếng cơm ăn thôi mà. Nó dù sao cũng không mang họ Trần, thôi không nhắc đến nó nữa.”
Trần Tuyết Du vẫn mỉm cười: ”Hay là anh cả đoán thử xem em đang nghĩ gì đi, anh cả thông minh hơn em mà, phải không?”
Trần Tuyết Lâm có vẻ nghiêm túc hơn một chút: ”Anh đoán là, chú đã sớm cảm thấy chán ngấy và phiền phức rồi.”
Thần sắc Trần Tuyết Du bình tĩnh đáp: ”Chẳng lẽ anh cả không thấy chán, không thấy phiền sao?”
Trần Tuyết Lâm ngoái nhìn lại phía sau hai cái, vứt mẩu thuốc xuống đất, đưa chân di di theo thói quen: ”Cơm tuy ngon nhưng ăn mãi cũng chán, mà không ăn thì không được. Tuyết Du, anh hy vọng sau này chúng ta liên lạc nhiều hơn, anh em ta trò chuyện chút đi.”
Cuộc sống của Trần Tuyết Lâm vô cùng phong phú, sức lực của anh ta là vô tận, thái độ sống đó thực sự là kiểu chơi đến chết mới thôi. Dù sao con người cũng sẽ chết rất lâu, trừ lúc sống ra thì đều là chết cả. Anh ta tôn thờ triết lý tiêu sạch tiền, ngủ sạch phụ nữ, hưởng thụ hết mình trí lực và thể lực, để đến lúc giao nộp cho cái chết chỉ còn là một cái xác không hồn đã tiêu xài cạn kiệt, giống như loài ve sầu xảo quyệt thoát xác để lại cái vỏ kim thiền.
Trần Tuyết Du hiểu rõ phong cách của anh ta, liền nói: ”Trong cuộc sống của anh cả, người đến người đi tấp nập, lo gì không tìm được người nói chuyện.”
Trần Tuyết Lâm xua tay lia lịa: ”Khác chứ, chú đối với đối tác làm ăn hay đám quan chức kia, có thể nói lời tâm can được không? Phụ nữ càng không được, phụ nữ chỉ thích nghe lời đường mật, chỉ muốn tiêu tiền của chú thôi, bọn họ hiểu cái gì? Tính đi tính lại, vẫn chỉ có chú là có thể nói được đôi câu nghiêm túc. Thời Duệ đi theo chú làm việc, nó là người ngoài mà còn thân thiết với chú hơn cả anh em ruột là anh đây, chẳng phải sao?”
“Anh cả hiểu lầm rồi, anh Thời Duệ chẳng thân thiết với ai cả đâu.”
Trần Tuyết Lâm đột nhiên hừ một tiếng, anh ta vốn coi thường Thời Duệ. Sự tồn tại của Thời Duệ chỉ là vì Trần Song Hải cần cái danh tiếng của một nhà doanh nghiệp nghĩa hiệp, đợi đến khi Trần Song Hải cảm thấy không cần nữa thì sẽ đá văng đi ngay. Không biết xấu hổ chính là phẩm chất quý giá nhất của ông bố họ.
“Hừ, anh cả, anh hai, hai anh lén lút mọi người ra đây nói thầm cái gì thế!” Âm giọng của Tuyết Anh rất cao, cô bé tự mình lăn xe lăn ra ngoài hét lên một tiếng, cuộc trò chuyện của hai người tự nhiên bị cắt đứt.