Lệnh Nhiễm không nhận, rơm rớm nước mắt trong chốc lát rồi thôi. Trong xe người đàn ông này vẫn là mùi hương xà phòng ấy, nhưng mùi hương của anh, cảm giác của anh, và cả cuộc sống của anh hoàn toàn khác biệt với cô.
Cô chưa từng nghe danh chùa Chính Phong. Nơi đây tường đỏ ngói xám, cây cổ thụ che khuất cả bầu trời, khách hành hương không nhiều, chùa viện vô cùng sạch sẽ. Thoạt nhìn trông rất thoát tục, còn những vị sư đang tụng kinh bên trong có thực sự thoát tục hay không thì chẳng ai rõ. Lệnh Nhiễm chưa từng đi chùa, ít người thế này thật tốt, không ồn ào náo nhiệt, không có mùi khói dầu, chỉ có mùi nhang trầm, nhưng đó cũng chẳng phải thứ cô thích.
Trần Tuyết Du có quen biết vị trụ trì, anh bước tới trao đổi, việc này được giải quyết một cách gọn gàng và nhẹ nhàng, dường như đó chỉ là chuyện của dăm ba câu nói.
Cùng là nói chuyện, có người nói từ nào giá trị và hiệu quả từ đó, lại có kẻ vừa mở miệng là cả thế giới như bị điếc, người ta chẳng nghe lọt một chữ, nói cũng bằng thừa.
Nơi đặt hũ tro cốt có ánh vàng rực rỡ, khá đẹp đẽ. Chỗ này cũng tốt, trên có nhật nguyệt tinh tú, dưới có gió mát bóng cây, so với căn nhà lúc Tiêu Mộng Cầm còn sống thì nơi này còn sáng sủa hơn nhiều. Trụ trì niệm vài câu gì đó, đây là làm lễ, siêu độ vong hồn, còn vong hồn đi về đâu, chính vị trụ trì cũng chưa chắc đã biết.
Trần Tuyết Du cũng tỏ vẻ rất nghiêm trang. Ở hoàn cảnh nào, cần lễ nghi ra sao, anh chưa bao giờ tỏ ra sai sót. Khi mọi việc kết thúc, thần thái của anh trở nên quan tâm, mang theo chút hơi hướng nhân tình.
“Khát không? Qua đây uống chén trà.” Trần Tuyết Du mời cô ra hậu viện, nơi đó có một gian phòng trà nhỏ, sạch sẽ, mát mẻ, dễ chịu.
Đàn ông ở Thập Lý trại cũng thích uống trà. Nhưng nó là những chiếc cốc cáu bẩn màu vàng, lá trà rất nhiều, chìm nổi bên trong. Cái cốc lớn đến mức hơn phân nửa là nước, phân nửa là trà, vừa giải khát vừa có công dụng tỉnh táo. Trần Tuyết Du không dùng cốc lớn, trà cụ rất tinh xảo, cũng không phải bốc đại một nắm trà bỏ vào mà anh biến việc này trở nên rất phức tạp, công phu tỉ mỉ.
Nước trà màu thanh nhạt, nhìn không có gì đặc biệt. Trần Tuyết Du nói: “Nếm thử xem có hợp khẩu vị không.” Cách anh nói chuyện với cô không hề coi cô là trẻ con, mà hoàn toàn mang lại cảm giác đối đãi với một người trưởng thành.
Lệnh Nhiễm không hiểu về trà, cô cúi đầu nhấp một ngụm, hương vị trong miệng bỗng chốc lan tỏa, đến khi nuốt xuống, dường như cả lục phủ ngũ tạng cũng được ướp hương trà.
Cô chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên một sự tự giễu cợt nhạt nhòa như thế. Trà và cô thật xa lạ.
“Thấy được không?” Trần Tuyết Du hỏi cô.
Lệnh Nhiễm nói: “Tôi chưa bao giờ uống trà, độc uống nước trắng thôi, cũng không biết đánh giá trà thế nào, chỉ có thể nói là rất ngon, rất thơm.”
Cô cởi chiếc mũ ra đặt lên đùi. Trần Tuyết Du cực kỳ nhanh, anh liếc nhìn cô một cái. Tóc cô hơi rối, mái tóc đen nhánh, song gương mặt lại trắng như tuyết, đôi môi vẫn thiếu sắc hồng của máu.
“Thấy ngon thì là trà tốt. Nếu cô thích thì mang số trà này về mà uống.”
Lệnh Nhiễm lắc đầu: “Cảm ơn anh, tôi không dùng đến đâu. Anh đã giúp tôi quá nhiều rồi, tôi không có gì tương xứng để đáp lại, e là để anh phải chịu thiệt rồi.”
Trần Tuyết Du đạo: “Cô quá lời rồi. Tôi cũng không phải hạng người không thể chịu thiệt dù chỉ một chút, huống hồ, tôi không cảm thấy hiện giờ mình đang chịu thiệt gì cả.”
Lệnh Nhiễm mân mê vành mũ nan, cô luôn mang lại cho người ta cảm giác rất nhàn nhã, bẽn lẽn, nhưng thực tế giọng điệu khi nói chuyện lại rất thản nhiên, muốn nói gì là nói nấy.
“Đổi lại là người khác, anh cũng nhiệt tình như thế sao?”
Giọng điệu Trần Tuyết Du rất thẳng thắn đáp lời: “Đại khái là không.”
Lệnh Nhiễm gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu: “Vậy thì có lẽ tôi vẫn phải trả một cái giá nào đó.”
Ánh mắt cô nhìn sang, Trần Tuyết Du không hề né tránh: “Tôi có tiện hỏi một câu không?”
Cô chậm rãi đáp: “Anh xem, giờ tôi đã phải trả giá rồi đây. Anh giúp tôi việc lớn như thế, tôi trả lời anh một trăm câu hỏi cũng là lẽ đương nhiên.”
Trần Tuyết Du cười ngắn một tiếng: “Cô nói vậy làm tôi khó mà hỏi được.”
Giọng Lệnh Nhiễm nhẹ tựa như lông hồng: “Không sao đâu, chắc anh định hỏi về những người khác trong gia đình tôi hoặc vài chuyện riêng tư. Ví dụ như tôi tên gì, bao nhiêu tuổi, hoàn cảnh gia đình ra sao.”
Trần Tuyết Du nói: “Có lẽ cô phán đoán sai rồi. Tôi chỉ muốn hỏi xem cơ thể cô có chỗ nào không khỏe không? Thời tiết rất nóng, tôi thấy cô có vẻ hơi mệt mỏi.”
Nếu đổi lại là người bình thường, hẳn sẽ cảm thấy cảm kích, hoặc cảm nhận được một chút ấm áp từ người lạ. Lệnh Nhiễm thì không, cô không cần nhận lấy sự ấm áp hay quan tâm từ người khác. Nếu có nhu cầu gì, nó cũng chỉ dừng lại ở mức độ cảm quan. Trần Tuyết Du là một người đàn ông trẻ tuổi điển trai, cô nhìn anh bằng con mắt thẩm mỹ, cô thích vẻ đẹp trên người anh, từ ngũ quan hài hòa đến vóc dáng cân đối.
“Không có, tôi không thấy khó chịu chỗ nào cả. Ở đây thanh tịnh mát mẻ, không khí lại trong lành, tôi vốn thích những không gian khoáng đạt.” Gương mặt Lệnh Nhiễm chợt thoáng chút ý cười: “Khi nãy anh có nhìn thấy con mèo không? Có một con mèo đen vừa chạy qua, bộ lông nó mềm mượt mà bóng loáng, là một con mèo đẹp.”
Trần Tuyết Du nhìn quanh quất, chẳng thấy con mèo nào, có lẽ nó chạy quá nhanh. Trong khoảnh khắc này, cô để lộ ra một chút sinh khí giống như những cô gái bình thường khác.
“Cô thích mèo sao?”
“Cũng không hẳn, chỉ là thấy nó được nuôi rất tốt, rất đẹp, khiến người ta nhìn vào cảm nhận được tâm trạng thoải mái hơn thôi.”
Cô uống cạn chén trà, hỏi: “Tôi có thể xin thêm một chút không?”
Trần Tuyết Du rót đầy chén cho cô bằng phong thái rất lịch thiệp, mọi thứ đều chừng mực và thỏa đáng. Lệnh Nhiễm lặng lẽ quan sát anh, anh nhận ra điều đó, mỉm cười hỏi một câu: “Đang thẩm định tôi đấy à?”
Giọng điệu của anh mang chút ý tứ của người quen thuộc, ngay cả sự thân thuộc vào lúc này cũng rất đúng lúc, đúng chỗ.
Lệnh Nhiễm nói: “Tôi chợt nghĩ đến một từ, đạo mạo trang nghiêm.”
Trong mắt Trần Tuyết Du không có lấy một tia ngạc nhiên, anh mỉm cười: “Xem ra ấn tượng tôi để lại cho người khác không được tốt lắm.”
Lệnh Nhiễm lại bảo: “Không phải, ý tôi là anh giống như nghĩa gốc của từ đạo mạo trang nghiêm vậy.”
Trần Tuyết Du vốn chưa từng nghĩ đến nghĩa gốc của từ ngữ thông dụng này, bèn thản nhiên thỉnh giáo: “Hiểu thế nào?”
Lệnh Nhiễm đáp: “Trong những cuốn sách tôi từng đọc nói rằng, đạo mạo trang nghiêm có nghĩa là dáng vẻ của một người khi đứng ở vị trí có trật tự của mình, nó giống như bờ sông vậy, không thể di chuyển hay nghiêng lệch. Anh nên là người như thế nào thì phải thể hiện ra dáng vẻ như thế đó.”
Trần Tuyết Du cười hỏi: “Vậy tôi nên là người như thế nào?”
Ánh mắt Lệnh Nhiễm dừng trên bộ trà cụ: “Anh uống trà thì phải uống như thế này mới đúng là dáng vẻ của anh, không thể giống như người ở chỗ chúng tôi, bốc một nhúm trà rồi đổ nước sôi vào là xong. Họ cũng sẽ không uống trà theo cách của anh.”
Trần Tuyết Du nhận xét: “Đây là lần đầu tôi nghe người ta giải thích từ đạo mạo trang nghiêm như vậy, có lý, mà cũng rất thú vị. Cô theo khối Văn ư?”
Câu hỏi này dường như xem cô là người có tuổi đời lớn hơn một chút. Lệnh Nhiễm đã quá quen với điều đó, cô luôn trông già dặn hơn so với bạn bè cùng trang lứa, mà thực tế cũng lớn hơn phần lớn bạn học một tuổi. Rất lâu sau khi sinh ra cô mới được làm hộ khẩu, đi học cũng muộn nên tuổi trên căn cước công dân trái lại còn nhỏ, chưa đầy mười tám.
“Cấp ba tôi theo ban tự nhiên, lên đại học sẽ học ngành gì tôi vẫn chưa suy nghĩ kỹ, khi điền nguyện vọng tôi sẽ xin thầy cô vài lời khuyên.”
Đến lúc này Trần Tuyết Du mới để lộ ra một chút kinh ngạc: “Cô vừa mới thi đại học xong sao?”
Lệnh Nhiễm mỉm cười nhạt, đôi môi cô tuy thiếu sắc máu nhưng hình dáng môi rất đẹp. Cô bẩm sinh đã mang dáng dấp của một người phụ nữ trẻ, dù đứng, ngồi hay lúc nói chuyện đều mang vẻ thướt tha mềm mại của phái nữ, dường như cô không có giai đoạn dậy thì lóng ngóng vụng về, ngũ quan và vóc dáng của cô sớm đã nảy nở, rạng rỡ như một đóa hoa đang độ xuân thì.
“Xem ra tôi già thật rồi, anh đã nói rất uyển chuyển khi không hỏi xem tôi đang làm việc ở đâu.”
Trần Tuyết Du cúi đầu cười: “Tôi không có ý đó, tất nhiên cô không hề già, học sinh vừa thi đại học xong đáng lẽ phải rất thoải mái như những đứa trẻ vậy.” Thần thái của anh chuyển biến vô cùng tự nhiên và trôi chảy, rất biết cảm thông cho sự bất hạnh của cô: “Hy vọng biến cố gia đình sẽ không khiến cô gục ngã.”
Lệnh Nhiễm vậy mà vẫn có thể mỉm cười đối đáp: “Cảm ơn ý tốt của anh.”
Trần Tuyết Du nói: “Tôi biết lời này nói ra thì nhẹ tênh, thậm chí còn khiến người khác phản cảm, nhưng đôi khi những lời đúng đắn vẫn phải nói ra.”
Lệnh Nhiễm bảo: “Không sao đâu, anh sẽ không khiến người khác phản cảm.”
Cô đội lại chiếc mũ, có ý muốn rời đi. Trần Tuyết Du chậm rãi đứng dậy: “Nếu có cần giúp đỡ gì, cô có thể liên lạc với tôi.”
“Chúng ta là bèo nước gặp nhau, lại đến lúc phải chia tay rồi. Hiện tại tôi cũng chưa nghĩ ra điều gì cần người khác giúp đỡ, nhưng vẫn phải cảm ơn anh một lần nữa.”
Trần Tuyết Du gật đầu: “Không cần khách sáo. Như vậy cũng tốt, cô có thể ghé qua đây thăm mẹ bất cứ lúc nào.”
Cô bước xuống bậc thềm, Trần Tuyết Du đi theo phía sau. Lệnh Nhiễm quay đầu lại, lặng lẽ nhìn anh chăm chú. Trần Tuyết Du cao lớn, trong đôi mắt cô ẩn chứa điều gì đó muốn nói lại thôi, khiến người ta không kìm được mà chủ động hỏi han.
“Sao vậy?”
Lệnh Nhiễm vuốt lại mái tóc, dường như khẽ mỉm cười một cái, không nói gì thêm mà tiếp tục đi về phía cổng chùa.
“Tôi muốn bắt taxi về lại công viên để lấy xe đạp, không muốn làm mất thời gian của anh thêm nữa.” Giọng cô nhu mì: “Tôi không mang theo tiền, anh có thể giúp tôi trả tiền xe được không?”
Cô không hề lộ ra vẻ ngại ngùng, cứ như thể việc tiêu tiền của đàn ông là điều hiển nhiên, nhưng dáng vẻ đó của cô thực sự chẳng giống kẻ thích lợi dụng người khác chút nào. Một khi cô đã mở lời, sẽ chẳng ai nghĩ cô tham lam thứ gì mà chỉ cam tâm tình nguyện giúp đỡ cô.
Trần Tuyết Du là người đàn ông hào phóng, anh cũng chẳng tính toán chút tiền lẻ này: “Khi nãy cô định nói chuyện này sao?”
Làn gió nóng thổi qua, mái tóc cô bay lên theo gió, vạt váy cũng vậy, cứ như ảo như thực lướt qua cánh tay anh.
“Không phải, lần tới đến thăm mẹ, tôi sẽ gửi lại tiền cho anh chỗ trụ trì.”
Trần Tuyết Du bảo: “Chuyện đó không cần thiết đâu, chút việc nhỏ thôi, không cần phải rạch ròi từng li từng tí như vậy.”
Lệnh Nhiễm đứng bên cạnh anh, cô im lặng. Tóc cô, váy cô, cứ liên tục bị gió thổi bạt về phía Trần Tuyết Du, tựa như cánh bướm dập dìu lên xuống, anh cũng không hề né tránh.
Nơi này hiếm khi có taxi đi qua, đợi một lúc lâu Lệnh Nhiễm vẫn đứng im bất động. Cho đến khi xe tới, Trần Tuyết Du mở cửa xe giúp cô, dặn dò tài xế cẩn thận. Lệnh Nhiễm cứ nhìn anh mãi, đến khi anh nhìn lại, cô mới đưa một bàn tay ra: “Tạm biệt.”
Trần Tuyết Du do dự trong thoáng chốc rồi khẽ nắm lấy: “Tạm biệt.”
Cảm giác ở tay thật mềm mại, sự giao nhau ngắn ngủi rồi nhanh chóng tách rời. Ngón tay út của cô dường như có khẽ cào nhẹ bàn tay anh một cái, chẳng biết có phải ảo giác hay không, Trần Tuyết Du cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Chiếc xe khởi động, anh bước lên phía trước hai bước, đưa mắt nhìn theo nó đi xa dần.
—
Hôm nay là ngày rằm, mỗi ngày rằm hàng tháng gia đình họ Trần đều phải tụ họp ăn cơm, đó là quy tắc.
Bố của Trần Tuyết Du là Trần Song Hải, chủ tịch tập đoàn thực nghiệp Cẩm Vinh của thành phố này. Một người đã ngoài sáu mươi tuổi, yêu thích chạy bộ, bơi lội, cả đời luôn tràn đầy sinh lực và đã trải qua ba cuộc hôn nhân. Ba cuộc hôn nhân này xảy ra vào những giai đoạn khác nhau của cuộc đời ông. Giờ đây ông đã già, người vợ cả thậm chí đã lâm bệnh qua đời từ sớm, nếu ông vẫn còn cần một bến đỗ, thì người phụ nữ cuối cùng hiển nhiên nên là một nhân vật kiểu như bảo mẫu thân cận. Đó là phán đoán của Trần Tuyết Du, song quả thực không sai, Trần Song Hải vẫn có khả năng duy trì nòi giống đáng kinh ngạc, ông có một cô con gái đầu lòng và một cậu con trai út. Điều này khiến Trần Song Hải rất đắc ý, cậu con trai sinh muộn được đặt tên là Trần Tuyết Dương, một trường hợp hiếm hoi ông không nghe theo lời bói toán của đại sư rằng trong tên con cái phải chứa bộ Mộc (木/gỗ) thì gia đạo mới hưng thịnh.
Nhưng Trần Tuyết Dương là một đứa trẻ ngây ngô.
Cái kiểu ngây ngô mà người bình thường vẫn hiểu, không nói năng, không thưa gửi, chỉ lầm lì chơi một mình. Có lẽ là vì Trần Song Hải tuổi tác đã cao chăng? Chẳng ai dám nói ra lời này.
Ba người nhất định phải đến bữa tiệc là: con trai trưởng Trần Tuyết Lâm do vợ cả sinh, ngoài ba mươi tuổi, rất bảnh bao nhưng mang chút dáng vẻ ngang tàng, thái độ đối với hôn nhân y hệt ông bố, đã ly hôn hai lần. Anh ta yêu mỗi người vợ của mình một cách chân thành, nhưng tình yêu đó mãnh liệt và ngắn ngủi tựa như một cơn gió dữ. Cuộc sống của anh ta không thể thiếu phụ nữ, mỗi khi rơi vào lưới tình là lại rất sẵn lòng lấy hôn nhân ra để đảm bảo.
Trần Tuyết Du là kết tinh từ cuộc hôn nhân thứ hai của bố anh. Mẹ anh xuất thân danh giá, thời trẻ bà từng bị Trần Song Hải thu hút, bất chấp sự ngăn cản của gia đình để gả cho một phú thương như vậy. Nhưng người chồng ngày một già đi khiến bà dần không thể chịu đựng nổi. Bà không còn sùng bái hay ái mộ ông nữa, khoảnh khắc nhìn thấy đốm đồi mồi đầu tiên trên mặt ông, bà đã hạ quyết tâm ly hôn và nhanh chóng bước vào cuộc hôn nhân thứ hai, bắt đầu một cuộc sống mới.
Người nhất định phải đến còn có một người mang họ khác, cùng tuổi với Trần Tuyết Lâm, anh ta tên là Thời Duệ, con nuôi của Trần Song Hải. Bố của Thời Duệ từng là đối tác làm ăn thân thiết với Trần Song Hải, sau khi qua đời để lại vợ góa con côi, được Trần Song Hải chăm sóc rất chu đáo.
Trong ngôi nhà này còn có một cô con gái út vừa bước vào tuổi dậy thì, Trần Tuyết Anh mười hai tuổi, cô bé đang bị gãy chân và không thể đi học nên ngày nào cũng ở nhà cáu kỉnh phát tiết. Mẹ của cô bé là một người phụ nữ phương nam mà Trần Song Hải quen trên tàu hỏa, cũng là nữ chủ nhân hiện tại của ngôi nhà này. Bà ta vừa tròn bốn mươi, thế nhưng nhan sắc diễm lệ vẫn y nguyên thuở nào.