Nhà họ Điền chết ba mạng người, hiện chỉ còn lại một người đàn ông, mà người đàn ông đó đã trở về.
Anh ta tên là Điền Cảm, đúng thực là một người đàn ông rất quả cảm, dáng người vạm vỡ, lông mày rậm, mặt ngắn, quanh năm suốt tháng chạy xe đường dài, mỗi lần đi là đi rất xa. Đùng một cái người ta thông báo vợ con anh ta chết cả rồi, bảo anh ta mau chóng mà trở về.
Cảm giác đau thương của một người đàn ông là như thế nào? Đây là lần đầu Lệnh Nhiễm được chứng kiến.
Đàn ông biết đau thì cũng biết gào khóc. Anh ta từ vùng Tây Bắc trở về, nghe nói hoa cải ở đó còn chưa kịp nở, vạn vật mới chỉ bắt đầu cự mình, cỏ hướng về gió ấm, đuổi theo mặt trời. Điền Cảm lái chiếc xe chạy rầm rầm, đất trời mênh mông đến cô độc, mà cũng đẹp đến u sầu. Anh ta cứ thế lái qua những vùng sỏi đá, sa mạc, những khu không người ở, một mình cầm lái suốt một thời gian dài đằng đẵng.
“Muốn tìm một người để nói chuyện và tâm sự quá, nói gì cũng được, thực sự là muốn lắm.”
Lần trước về nhà, anh ta đã nói với người quen như vậy, vừa nói vừa thở ngắn thở dài: “Thập Lý trại thật tốt, đâu đâu cũng thấy người.”
Hễ về đến nhà là anh ta lại nói chuyện với người thân, nói chuyện với khách thuê, gặp người đi ngang qua dù quen hay lạ cũng đều cất tiếng chào: “Ăn cơm chưa?”
Giờ đây Điền Cảm đang ngồi bên khung cửa sổ đen kịt mà khóc rống lên, tay siết chặt lấy khung cửa sắt bảo vệ, khung sắt cũng đã cháy đen cả. Chắc là nước mắt đã cạn khô, anh ta bỗng nhiên lao đầu vào đó mà húc thật mạnh, tiếng kêu loảng xoảng vang lên, cứ như thể chỉ cần húc gãy khung sắt ấy là người ta có thể nhảy xuống dưới.
Bên dưới là đám đông vây quanh nhìn anh ta đau đớn. Việc này thật vô dụng, nước mắt hay sự đau khổ đều là chuyện của người sống, chết ở đó rồi là mọi thứ kết thúc. Đàn ông mà khóc thì cũng chẳng khác gì trẻ con, miệng há hốc, gương mặt vặn vẹo. Những người quen tiến lại khuyên nhủ, anh ta cứ lặp đi lặp lại chuyện mình đã lái xe trở về như thế nào, ruột gan thắt lại ra làm sao. Chẳng ai có thể thực sự cảm thông, chỉ còn lại sự lải nhải không ngừng của anh ta.
“Đừng nhìn lúc này anh ta khóc lóc thảm thiết như thế, quay đi quay lại nhận được tiền bồi thường, chẳng tới một năm rưỡi nữa là lại cưới được vợ mới ngay ấy mà.”
Một người qua đường buông thõng một câu, Lệnh Nhiễm đã nghe thấy. Cô ngước nhìn người đàn ông vừa mất vợ con kia, những giọt nước mắt của anh ta không phải là giả, mà sau này nếu anh ta có cưới vợ khác thì cũng chẳng phải là giả. Điền Cảm vẫn là một người đang sống, sống rất cụ thể, con người còn sống thì còn tình cảm cần được trút bỏ.
“Lệnh Nhiễm?” Phía sau có người gọi cô, anh là Phùng Kinh Vĩ, viên cảnh sát ở đồn cảnh sát địa phương.
Phùng Kinh Vĩ hai mươi ba tuổi, năm ngoái mới bắt đầu đi làm, anh là một chàng trai trẻ trắng trẻo, hay cười, vô cùng rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời. Một anh chàng thanh niên như vậy, nhìn thoáng qua đã thấy toát lên vẻ thành khẩn và nhiệt tình.
“Bên đồn bảo anh qua thăm em, đáng lẽ là sắp xếp chị Tĩnh, nhưng chị ấy xin nghỉ đột xuất nên anh mới đến.”
Phùng Kinh Vĩ giống như một bạn học nam, không tạo cho người ta cảm giác xa cách. Nhưng Phùng Kinh Vĩ lại không nhìn Lệnh Nhiễm theo cách đó, cô chẳng giống một học sinh vừa tham gia kỳ thi đại học xong mà giống một sinh viên sắp tốt nghiệp hơn. Nhà xảy ra chuyện lớn như vậy mà cô lại bình tĩnh đến lạ lùng.
“Hiện tại em có khó khăn gì không?” Phùng Kinh Vĩ nói chuyện với cô nhưng ánh mắt có chút né tránh. Đôi mắt cô quá đẹp, long lanh như nước, nhìn lâu dễ khiến người ta váng đầu.
Lệnh Nhiễm nói: “Trời khá nóng, anh vào nhà bà Ngũ ngồi một lát đi.”
Cô dẫn Phùng Kinh Vĩ lên lầu, giữa đường gặp người ta đang dọn nhà, khiêng đỡ chiếc nệm lớn xuống dưới. Lệnh Nhiễm lách người tránh đi nhưng vẫn bị va trúng đầu, Phùng Kinh Vĩ hỏi: “Em không sao chứ?”
Lệnh Nhiễm lắc đầu.
“Anh thấy khách thuê ở đây đang lục đục chuyển đi hết rồi?”
“Chắc chắn là giải tỏa rồi, họ buộc phải dọn đi thôi.”
Phùng Kinh Vĩ không tìm được đề tài gì để nói tiếp.
Bà Ngũ thấy đồng chí cảnh sát đến nhà thì bật điều hòa, mở nắp chiếc lồng bàn trên bàn ra, đon đả mời anh ăn dưa hấu. Trên lồng bàn có ruồi, bà Ngũ phẩy tay một cái, con ruồi bay một vòng rồi lại quay về đậu trên mép bàn.
Bà Ngũ cũng muốn biết lửa bốc lên từ đâu, liền hỏi: “Đồng chí thanh niên này, các cháu đã điều tra rõ chưa?”
Phùng Kinh Vĩ đáp: “Vài ngày nữa là sẽ có kết quả ạ.”
Bà Ngũ thở dài thườn thượt, để hai người tự nhiên trò chuyện còn bà xuống lầu mua đồ.
Nước dưa hấu chảy vào kẽ tay, dính dớp, hạt đen rớt xuống sàn nhà, Phùng Kinh Vĩ lúng túng định nhặt lên thì Lệnh Nhiễm bảo: “Không sao đâu, lát nữa em dọn.”
Phùng Kinh Vĩ cười ngượng: “Thật ngại quá.”
Lệnh Nhiễm thấp giọng hỏi: “Em có thể hỏi anh vài chuyện được không?”
Phùng Kinh Vĩ đặt miếng dưa hấu xuống: “Em hỏi đi.”
Lệnh Nhiễm nói: “Thực ra bên các anh đã có kết quả rồi đúng không? Đến lúc đó ra một bản thông báo công khai là mọi chuyện sẽ kết thúc?”
Phùng Kinh Vĩ cảm thấy không nhìn vào mắt cô thì thật bất lịch sự quá, mà mỉm cười thì lại không hợp cảnh, bèn nghiêm nghị nói: “Nhà cửa ở đây đâu đâu cũng là xây dựng trái phép, nguy cơ gây hỏa hoạn rất lớn. Em xem, có những tòa nhà sát nhau đến mức một đứa trẻ rơi vào giữa cũng bị kẹt chết, chưa nói đến việc quanh đây còn có một đống công xưởng nhỏ không đúng quy định. Anh nói với em những điều này là hy vọng em có sự chuẩn bị tâm lý, sự việc lần này cơ bản là do nguyên nhân đó.”
Lệnh Nhiễm lắc đầu: “Nhà em chỉ có hai tầng, từ rất lâu trước đây em đã nói với mẹ về vấn đề an toàn rồi, khung sắt bảo vệ có để một chiếc cửa nhỏ có thể mở được, ngay cả khi hỏa hoạn lớn không ra được bằng cửa chính thì mẹ em vẫn có thể nhảy từ ban công xuống. Mẹ rm không thể bị kẹt chết ở bên trong, vả lại, nhà em không phải là nơi cháy đầu tiên, tại sao lửa lại thiêu rụi đến tận nhà em được chứ?”
Phùng Kinh Vĩ tỏ vẻ bất lực: “Những điều em nói lần trước anh vẫn luôn ghi nhớ, nhưng điều tra hiện trường cho thấy quả thực là do chập điện vì dây dẫn đã cũ. Nếu em nghi ngờ điều gì đó thì quan hệ xã hội của gia đình em vốn đơn giản…”
“Có phải anh cảm thấy…” Lệnh Nhiễm khẽ khàng ngắt lời anh: “Nghi ngờ của em là vô lý không? Nhà em không có kẻ thù, theo lẽ thường thì chẳng ai cố ý hại nhà em làm gì cả.”
Cô nói xong một cách yếu ớt rồi lặng im, Phùng Kinh Vĩ nhìn cô như vậy, cảm thấy cả cơ thể mình cũng lạnh lẽo theo.
“Anh sẽ giúp em lưu tâm thêm một chút.”
Phùng Kinh Vĩ nói câu này có chút nản lòng, anh cũng chỉ là một nhân vật nhỏ bé, một khi vụ án đã kết thúc, anh còn có thể làm được gì?
Lệnh Nhiễm mỉm cười với anh một cái, nụ cười ấy rất nhạt, gần như không thấy rõ khóe miệng hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh, anh đã làm tốt lắm rồi, lại còn dành thời gian đến thăm em.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ: “Trời nóng thế này, anh đi một chuyến như vậy vất vả quá.”
Phùng Kinh Vĩ vội xua tay: “Đây là công việc của anh, là việc nên làm mà. Em có khó khăn gì cứ nói với bọn anh, đồn sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ.”
Anh nhìn quanh bốn phía: “Em định cứ ở nhà bà lão này mãi sao? Kỳ nghỉ hè dài lắm, anh tính thử rồi, gần ba tháng cơ đấy.”
Lệnh Nhiễm khẽ nói: “Em không biết, em không muốn nghĩ xa như vậy. Ngày thi xong mẹ định tới đón em, mẹ con em còn dự định ăn bánh kem nữa, đúng là mọi kế hoạch đều trở nên vô nghĩa.”
Tim Phùng Kinh Vĩ thắt lại, anh muốn chăm sóc cô, nhưng anh không có tư cách, chính anh cũng đang ở nhà thuê, chỉ là một thanh niên mới bắt đầu lập nghiệp.
“Nếu em cảm thấy buồn, em cứ khóc đi, không cần phải kìm nén bản thân đâu.”
Anh thực sự không biết phải nói gì hơn nữa.
Ánh mắt Lệnh Nhiễm bình thản: “Em không có nước mắt. Từ nhỏ đến lớn em rất ít khi khóc, chẳng biết là tại sao. Mẹ đi rồi, em chỉ cảm thấy người ngợm không được khô ráo sạch sẽ cho lắm. Những lời này em chưa từng nói với ai, nhưng vì anh đã hỏi nên em nói cho anh biết vậy thôi.”
Tim Phùng Kinh Vĩ đập rất nhanh, anh suýt nữa thốt ra: “Có phải ý em là em tin tưởng anh không?” Nói xong lại thấy mình đường đột, tai anh đỏ ửng lên, anh đứng dậy đi về phía bồn rửa tay vặn vòi nước: “Anh rửa cái tay đã.”
“Em có thể tin tưởng anh không?” Cô cất giọng hỏi từ phía sau lưng anh.
Phùng Kinh Vĩ cảm thấy như có thể móc cả trái tim mình ra vậy, khó chịu đến thắt lòng.
“Tất nhiên là được chứ, anh là cảnh sát nhân dân mà.”
Câu nói này nghe có vẻ hơi trẻ con, ai lại nói năng như vậy chứ? Từng này tuổi đầu rồi, có phải thiếu niên mười mấy tuổi nữa đâu. Nhưng anh cứ không kìm được mà đáp lời như thế, chẳng còn cách nào khác.
Lệnh Nhiễm bước tới, đưa khăn lông qua: “Đây là khăn của em, anh lau tay đi.”
Phùng Kinh Vĩ từ chối: “Thôi không cần đâu, đồ dùng cá nhân của con gái các em anh dùng không tiện, tí là khô ngay ấy mà.”
Lệnh Nhiễm bảo: “Chẳng phải anh nói anh là cảnh sát nhân dân sao? Vậy thì đừng khách sáo.”
Đôi mắt cô thực sự rất mê hồn, khi nói chuyện cô cứ thế nhìn thẳng vào anh, khiến người ta không cách nào từ chối được. Lời cô nói lại rất đúng mực, có tình có lý, Phùng Kinh Vĩ có một khoảnh khắc cảm thấy chỉ vì một ánh mắt như thế, dẫu có bảo anh làm gì anh cũng cam lòng.
Nhưng cô chỉ mới vừa tốt nghiệp trung học thôi, anh suýt nữa lại quên mất tuổi thật của cô.
Khăn lông mềm mại mát rượi, vương lại trên tay một làn hương thơm ngát. Anh hỏi thêm vài câu về chuyện ở trường, biết được phía nhà trường cũng rất quan tâm và muốn giúp đỡ cô, nhưng Lệnh Nhiễm đã khéo léo từ chối, chỉ nhận vài bộ quần áo cũ của các bạn nữ trong lớp. Điểm thi thử của cô rất tốt, thừa sức vào được các trường danh giá 985*, hóa ra cô học giỏi đến thế, sự nuối tiếc trong lòng Phùng Kinh Vĩ lại càng nặng nề hơn.
*Trường 985 hay Đề án 985 là các trường đại học trọng điểm hàng đầu ở Trung Quốc, được chính phủ ưu tiên đầu tư để xây dựng thành các trường đẳng cấp thế giới, khởi xướng vào tháng 5 năm 1998, bao gồm 39 trường nổi tiếng như Đại học Bắc Kinh, Thanh Hoa, Phục Đán, Giao thông Thượng Hải, Chiết Giang,…
“Anh có thể đi cùng em ra hiện trường xem lại một chút không?” Lệnh Nhiễm đứng dậy, giọng cô mang tính thương lượng, rất dịu dàng. Cô dường như biết chắc đối phương sẽ đồng ý, và sự thật đúng là vậy. Bình thường cô rất ít nói, nhưng chỉ cần mở lời là ánh mắt, biểu cảm, thần thái đều hài hòa, khiến người ta cảm thấy nếu không lắng nghe cô nói một cách nghiêm túc thì quả là một tội lỗi.
Anh lại cùng cô đi một vòng, hiện trường trông thật khó coi, một đống hỗn độn, những v*t c*ng chỉ còn trơ lại bộ khung, còn những vật mềm thì đã tan thành tro bụi.
“Camera hỏng rồi đúng không anh?”
“Phải.”
“Cũng không có nhân chứng nào sao?”
“Tầm giờ đó rất khó có nhân chứng.”
Lệnh Nhiễm không hỏi thêm gì nữa, mọi thứ đều đã chấm dứt, những đồ vật mang theo hương vị và ký ức đã tan biến trong phút chốc. Khi cô chào tạm biệt Phùng Kinh Vĩ, hai tay cô nắm chặt lấy tay phải của anh, Phùng Kinh Vĩ rất bất ngờ, ánh mắt cô trong sáng và đầy vẻ cần sự giúp đỡ: “Tại hiện trường thực sự không còn điều tra thêm được gì nữa sao?”
Tâm trí Phùng Kinh Vĩ rối bời, anh biết có một người đồng nghiệp lão làng giàu kinh nghiệm, nhưng từ lâu đã bị gạt ra rìa. Năm xưa ông ấy từng xảy ra vài chuyện, mọi người đều giữ kín như bưng và cũng không thích giao du với ông cho lắm. Ông ấy vốn có tính tình kiêu ngạo, bất kham và khá tự phụ. Hiện tại bộ phận điều tra hỏa hoạn của tổng cục phòng cháy chữa cháy cũng đã vào cuộc, kết luận rất khó bị lật ngược, dù sao thì đám cháy lớn cũng đã thiêu sạch hiện trường rồi.
“Để anh xem có tìm được lão Dương không, nếu ngay cả ông ấy cũng không phát hiện ra điều gì thì coi như thực sự là không được rồi.”
Phùng Kinh Vĩ không thể không hứa với cô, Lệnh Nhiễm chậm rãi buông tay: “Em không quen biết ai cả, cũng chẳng có mối quan hệ nào, anh là người duy nhất em có thể tin tưởng.”
Phùng Kinh Vĩ gật đầu lia lịa, lòng anh dâng trào cảm xúc mãnh liệt, những con sóng cứ liên tục vỗ vào tâm trí. Dù là vì thân phận cảnh sát hay vì tình cảm cá nhân, cảm giác được ai đó tin tưởng thật sự rất tuyệt.
—
Hũ tro cốt đặt trong nhà bà Ngũ, đổi lại là người bình thường thì đời nào họ chịu? Thế mà bà Ngũ lại đồng ý, bà bảo mình đã là kẻ đất đã lấp đến cổ rồi, chẳng kiêng kị gì cũng chẳng sợ hãi gì, đôi khi bà còn trò chuyện vài câu với hũ tro cốt, giống hệt như lúc Tiêu Mộng Cầm còn sống.
“Mộng Cầm à, hôm nay quẩy của tên Tiểu Trương chiên hơi bị già lửa, ăn tạm nhé.”
“Mộng Cầm, hôm qua cả đêm tôi cứ như không nhắm mắt nổi, giấc ngủ ngày càng ít đi rồi.”
“Cái Nhiễm nhà ta nó không khóc, chắc là bị dọa cho khiếp vía chưa kịp hoàn hồn. Mộng Cầm à nếu cô thương con, muốn về thăm nó thì cứ về nhé, tôi không sợ đâu, nghe chưa? Mộng Cầm, cô nghe thấy không?”
Tên đặt lúc mới sinh của Lệnh Nhiễm ban đầu là hai chữ Nhiễm Nhiễm. Người ta thấy cô liền bảo đứa nhỏ này vừa đẹp vừa tĩnh lặng, đúng chuẩn dáng vẻ con gái nhà người ta, quan trọng nhất là cô còn thông minh tuyệt đỉnh, học hành chỉ cần nhắc qua là hiểu ngay. Lệnh Trí Lễ chưa từng quản giáo cô, thế mà cô vẫn ưu tú đến thế, quả thực như cỏ cây tự mình sinh trưởng tươi tốt. Tên đi học của cô chỉ là một chữ Nhiễm, nhưng khi đi làm hộ khẩu, nhân viên làm việc qua loa đã viết sai tên cô, cái sai ấy kéo dài nhiều năm, cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát.
Ấn tượng của bà Ngũ về Tiêu Mộng Cầm rất tốt, bà đứng đó, thanh tao nhã nhặn, hòa nhã dễ gần, chưa bao giờ nặng lời với ai, cũng chẳng thấy già đi chút nào, trông cứ như một người mới ba mươi tuổi, dù thực tế con gái đã sắp thi đại học rồi. Nhưng ấn tượng dẫu có tốt đến mấy thì cũng chẳng có lý nào lại để hũ tro cốt lâu ngày trong nhà một người già cộc độc, huống hồ còn là chết oan chết uổng, thật chẳng lành chút nào.
—
Vào cái tiết trời tháng sáu vẫn còn có thể chịu đựng được, Lệnh Nhiễm mượn một chiếc xẻng, xe đạp, đội thêm chiếc mũ nan cũ của nam giới đi ra ngoài. Chiếc mũ là của người thợ sửa ống nước bỏ quên ở nhà bà Ngũ, không thấy quay lại tìm, bà Ngũ thấy cái gì cũng có ích nên thu dọn lại.
Quả nhiên, khi Lệnh Nhiễm muốn đội, bà lão vui mừng khôn xiết, bảo rằng đã sớm nghĩ thế nào cũng có ngày dùng đến, vì cái sự có ích này mà bà thực sự hớn hở.
Chiếc váy dài và rộng, vòng eo như bị vùi lấp dưới lớp vải, vì chiếc váy màu trắng kem nên Lệnh Nhiễm tìm ra một đoạn dây ni lông màu đỏ làm thắt lưng, thắt thành hình cánh bướm. Năm mười một, mười hai tuổi cô đã biết điệu đà, cũng biết bản thân đẹp, cô thích tất cả những thứ đẹp đẽ: những đóa hoa đẹp, váy áo đẹp, màu sắc đẹp, những cuốn sách đẹp, tư tưởng đẹp và cả những ảo cảnh đẹp, những thứ cách xa Thập Lý trại.
Lệnh Nhiễm soi gương một lần trước khi ra cửa, mẹ mất rồi, cô cũng không quên soi gương.
Cô đạp xe đến một công viên rất hẻo lánh, rất xa, ngay cả mùa xuân hoa nở cũng chẳng có mấy người, đừng nói chi đến mùa này.
Mặt trời cũng vất vả lắm, phải gắt như thế thì vạn vật mới có thể chín, mới có thể kết trái. Lệnh Nhiễm ôm hũ tro cốt, người trong hũ đã chẳng còn bốn mùa nữa, cô chọn một cây hoa, không quen biết, cũng chẳng thể gọi tên.
Bốn bề không bóng người, chỉ có tiếng chim ríu rít.
Cô ngồi xổm xuống xúc đất, mồ hôi nhanh chóng lăn dài, quấn lấy những sợi tóc dài bết vào cổ.
“Cần giúp một tay không?”
Cô bị tiếng nói này làm cho giật mình, ngoảnh đầu lại, chậm rãi nhận ra người này, vì trời quang mây tạnh nên mọi thứ đều nhìn rõ mồn một.
Trần Tuyết Du tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây, cô không biết.
Người này dáng dấp cao ráo, làn da sạch sẽ, hàng lông mày đen nhánh, quả thực là rất trẻ trung, nhưng hễ cất lời là giọng điệu lại vô cùng trầm ổn và lịch sự.
Anh có vẻ hơi ngạc nhiên, như thể vừa mới nhận ra cô: “Trùng hợp quá?”
Lệnh Nhiễm bị ánh nắng trắng xóa làm chói mắt, cô hơi nghiêng mặt đi, Trần Tuyết Du bắt được khoảnh khắc đó, lặng lẽ đứng chắn nắng cho cô.
Không nghi ngờ gì, anh là một người rất có giáo dưỡng, biết chú trọng tiểu tiết và cũng rất quan tâm đến cảm nhận của người khác, cực kỳ dễ tạo ấn tượng tuyệt đẹp cho người đối diện.
“Tôi nhớ cô, không biết cô còn nhớ chuyện ngày mưa hôm đó không?”
Lệnh Nhiễm chậm rãi đứng dậy, sợi tóc dính bên khóe môi mà không hề hay biết: “Nhớ chứ, anh tên là Trần Tuyết Du, hôm đó tôi đã trú mưa trong xe của anh.”
Trần Tuyết Du mỉm cười gật đầu, nhìn quanh một lượt: “Công viên này hiếm khi có người tới, không ngờ lại gặp lại cô ở đây.” Anh chỉ vào chiếc xẻng trong tay cô: “Cô định đào cái gì sao? Có cần tôi giúp không?”
Ngày mưa thì u ám, người này hôm nay lại đứng dưới ánh mặt trời, cô âm thầm quan sát anh, anh quả thực là người cao sang, ăn mặc rất chỉn chu. Cô đã thấy quá nhiều dáng vẻ của những người đàn ông tầng lớp dưới, dù có sinh ra đẹp đẽ thì cũng chẳng thoát khỏi sự tàn phá của cuộc đời, làn da, gương mặt, thậm chí là tư thế đi đứng của họ đều để lại dấu vết của những ngày tháng cơ cực.
“Tôi vốn hy vọng ở đây chỉ có một mình tôi thôi.” Lệnh Nhiễm nói: “Tôi còn nhớ anh nói anh không dễ bị xúc phạm, hy vọng tôi không xúc phạm đến anh, tôi biết công viên này không phải của mình tôi.”
Trần Tuyết Du nhìn vào mắt cô khi nói chuyện: “Tất nhiên là không rồi, tôi cũng tình cờ đi ngang qua thôi, thật xin lỗi vì đã làm phiền cô.” Anh vô cùng phong độ, cử chỉ tự nhiên, thư thái, hoàn toàn không có vẻ gì là bị xúc phạm: “Nếu cô không cần giúp đỡ, tôi xin phép đi trước một bước.”
Lệnh Nhiễm không nói được cũng chẳng nói không được, cô lặng lẽ nhìn anh: “Chuyện lần trước cứ ngỡ chỉ là bèo nước gặp nhau, không bao giờ gặp lại nữa, vì thế nên tôi chưa kịp bày tỏ lòng biết ơn.”
Trần Tuyết Du nói: “Không sao, chuyện nhỏ thôi mà, cô đừng khách sáo.”
Anh là một người đàn ông hoàn hảo không chỗ chê, ngoại hình đẹp, lời nói cử chỉ vừa vặn, trông còn có vẻ rất hào phóng rộng lượng, là một đối tượng khác giới đầy mộng ảo. Nhất là khi đứng trên bãi cỏ này, dưới bầu trời này, tầm nhìn và suy nghĩ của con người cũng theo đó mà mở mang, không giống như cái nơi Thập Lý trại ấy, trên đầu vĩnh viễn là một dải trời hẹp, ngột ngạt, tù túng, chen chúc những con người và những lời nói chằng chịt.
Lệnh Nhiễm có thiện cảm với Trần Tuyết Du, một người đàn ông như thế này thì ai mà không có thiện cảm cho được? Đồng thời cô cũng hiểu ra rằng, anh đối với mình cũng vậy, mưa lớn như thế, trời nóng như thế mà anh lại chịu dừng chân vì một người lạ, còn tốn tâm tư để trò chuyện. Cô nghĩ chắc hẳn là anh có tiền, sự sung túc về vật chất đối với cô vốn rất xa lạ, anh giống như một viên kẹo được gói ghém tinh xảo, có độc hay không, điều đó thật khó nói.
“Anh đã từng trải qua chuyện gì lớn lao chưa?”
Trần Tuyết Du hiểu cô đang tiếp nối câu nói lúc nãy, anh mỉm cười: “Có lẽ sinh ly tử biệt mới được tính là chuyện lớn, tôi tạm thời vẫn còn rất may mắn.”
Trán anh cũng bắt đầu rịn ra mồ hôi, tạo thành một lớp mỏng lấp lánh, khiến cả vầng trán trông như ẩm ướt, làm cho tóc mai hai bên càng thêm đen thẫm. Lệnh Nhiễm không có bất kỳ sự tự trách hay cắn rứt nào, mẹ đã mất, vậy mà cô lại đang săm soi một người đàn ông lạ mặt, con người thật là kỳ quặc, cô cũng không biết mình còn được tính là người hay không nữa.
“Lúc nãy anh hỏi tôi có cần giúp gì không, lời đó còn hiệu lực chứ?”
Trần Tuyết Du gật đầu: “Tất nhiên, tôi có thể giúp gì được cho cô?”
Lệnh Nhiễm nói: “Phiền anh đừng báo cáo việc tôi chôn đồ trong công viên. Anh thấy rồi nhưng có thể coi như không thấy gì được không?”
Trần Tuyết Du bảo: “Tôi sẽ không báo cáo, nhưng cô chôn như thế này người khác rất dễ nhìn thấy lớp đất mới xới lên, có lẽ họ sẽ tò mò. Ý tôi là, làm vậy thực ra cũng không an toàn, ngay cả khi tôi không nói ra.”
Thần sắc Lệnh Nhiễm ngơ ngác, thoáng chút u sầu: “Tôi không còn cách nào khác, con người luôn là vậy mà, khi không còn cách nào thì chỉ có thể tìm đến những cách vốn chẳng phải là cách.”
Trần Tuyết Du hỏi: “Tôi có tiện hỏi đây là là thứ gì không?”
Hũ tro cốt không hề nhỏ, nó được bọc trong tấm vải đỏ. Thực ra xương cốt cháy không hết, vì là loại giá rẻ nên có lẽ đã lẫn lộn với tro cốt của người khác rồi, liệu có phải là Tiêu Mộng Cầm không? Quả thật khó nói.
Nhưng nó vẫn cần một nghi thức, một vật phẩm để làm chỗ dựa cho người sống, còn Tiêu Mộng Cầm thì chẳng cần những thứ này.
Vẻ mặt Lệnh Nhiễm bình thản: “Là hũ tro cốt của mẹ tôi.”
Ánh mắt Trần Tuyết Du khẽ động, anh lập tức nói: “Xin lỗi, là tôi đường đột quá.”
Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, có gì mà đường đột chứ? Người đã chết rồi, họ không còn cảm thấy sự đường đột nữa đâu.
Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, tiếp tục dùng xẻng đào từng nhát đất.
Trần Tuyết Du không hỏi gì thêm, anh cúi người nói với cô: “Nếu cô không phiền, tôi có quen trụ trì của một ngôi chùa, nơi đó thích hợp để gửi gắm tạm thời hơn, không biết cô có nguyện ý không?”
Lệnh Nhiễm ngước mặt nhìn anh.
Trần Tuyết Du nói: “Bây giờ tôi có thể đưa cô qua đó. Thế này đi, tôi lái xe, cô bắt taxi đi theo và gặp tôi ở đó, được không?”
Lệnh Nhiễm trông có vẻ rất dễ tin người, cô ôm hũ tro cốt cùng Trần Tuyết Du ra lề đường. Con đường rất đẹp và sạch sẽ, cây xanh được chăm sóc tốt. Trần Tuyết Du vẫy một chiếc taxi, gõ gõ vào cửa kính.
“Bác tài, phiền bác đưa cô ấy đến chùa Chính Phong.”
Lệnh Nhiễm đột nhiên nói: “Tôi có thể ngồi xe của anh không?”
Trần Tuyết Du đánh mắt nhìn cô một cái, rồi nói với tài xế: “Xin lỗi bác tài, chúng tôi không đi nữa, làm phiền bác quá.”
Tâm tư cô biến hóa khôn lường, thật khó nắm bắt, cô không có ý định dò xét, chỉ đơn thuần muốn xem Trần Tuyết Du giao tiếp với người khác như thế nào.
Trần Tuyết Du trông có vẻ là người rất chu đáo và lịch sự, nhưng bác tài xế này tính tình rất thẳng, lời qua tiếng lại vài câu, ý bảo quả thực làm mất thời gian làm ăn của ông, không đi thì vẫy xe làm gì?
Lệnh Nhiễm quan sát Trần Tuyết Du, anh tất nhiên không cãi lại, vì như vậy sẽ rất mất phong độ. Cô nhìn thấy sự coi thường thoáng qua trong mắt anh, gần như chỉ là một cái chớp mắt, nhưng thần thái và thái độ của anh vẫn không hề thay đổi.
Chiếc xe của Trần Tuyết Du còn đẹp hơn cả con đường này, màu đen tuyền bóng loáng, đường nét mượt mà, nó cũng giống như một người đàn ông tuấn tú vậy, vô cùng thu hút ánh nhìn. Loại xe này chỉ cần nhìn qua một cái là muốn yêu ngay, ngày mưa nhìn không rõ, giờ thì đã tường tận cả rồi.
Xe chạy rất êm, lúc chuyển động gần như không có cảm giác gì, không giống như đi xe buýt, vừa chật chội vừa ồn ào, gặp giờ cao điểm người sát người, cái hơi nóng phả ra từ cơ thể người khác thật buồn nôn, không khí thì hỗn tạp đủ loại mùi hôi hám. Một không gian yên tĩnh, thoải mái là thứ đắt đỏ, phải bỏ ra một số tiền lớn mới mua được, Lệnh Nhiễm ngồi trong chiếc xe như vậy, trong phút chốc đã thấu hiểu điều đó.
Mẹ cô chưa từng biết đến, càng chưa từng được sở hữu.
Bất chợt, cô trào ra hai dòng nước mắt. Đây là lần đầu tiên cô khóc kể từ sau sự việc đó. Nước mắt nóng hổi, mang vị mặn chát. Ở phía trước, Trần Tuyết Du rút một tờ khăn giấy, anh không nói lời nào, chỉ giang tay đưa nó ra phía sau cho cô.