Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 2

Cô tạm thời chuyển đến ở nhờ nhà hàng xóm, đó là nhà của một bà lão góa bụa có khuôn mặt ngắn và đôi mắt hiền từ. Bà bảo rằng cô đã là thiếu nữ rồi, không thể cứ tùy tiện ở nhờ nhà người ta được, nhất là những nhà có đàn ông. Trong nhà bà lão đèn đuốc sáng lờ mờ, thực ra phòng ốc chẳng thiếu, nhà cao tới sáu tầng lầu. Nhà bà chỉ có ba cô con gái, nhưng đều đã đi lấy chồng, dạo này họ ghé qua thường xuyên vì chuyện giải tỏa đền bù.

Bà lão cứ trò chuyện với cô mãi, nhưng giọng nói và mùi hương ấy sao mà giống Tiêu Mộng Cầm đến thế. Lệnh Nhiễm cứ cảm thấy trời sắp mưa, cô ghé đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống, Thập Lý trại lại bắt đầu trở nên náo nhiệt: tiếng còi xe điện kêu bíp bíp, các quán ăn đêm chật kín người, khói tỏa nghi ngút, mấy con chó ta vẫy đuôi quanh quẩn bên cạnh.

Cô lại ngước nhìn lên trên, chẳng có gì để xem cả, mà cũng đã lâu lắm rồi cô không ngẩng đầu lên nhìn bất cứ thứ gì.

Tiếng sấm rền vang rồi bất chợt nổ tung một tràng ngay trên đỉnh đầu. Gió nổi lên, chỉ trong chốc lát thôi mà cơn gió quét tới rất mạnh, Thập Lý trại trở nên bẩn thỉu hẳn đi, túi ni lông bay loạn xạ, người ta bắt đầu dọn dẹp bàn ghế, nép vào trong hàng quán. Cũng có những kẻ chẳng màng đến chuyện đó, cứ mặc kệ mà ăn, mà cười, gác chân lên đùi.

“Ái chà, mưa thật rồi!”

“Vào trong thôi! Vào trong thôi!”

Thực khách ở quán ăn dưới lầu rốt cuộc cũng chịu di tản.

Bà lão ngồi trước tivi đợi bản tin dự báo thời tiết. Đã bật tivi rồi thì cũng chẳng cần bật đèn nữa. Lệnh Nhiễm ngoảnh đầu lại, khuôn mặt bà lão lúc sáng lúc tối theo ánh sáng màn hình, chẳng chút biểu cảm, tựa như một pho tượng thần phật bất động.

Cô cũng thích xem dự báo thời tiết, thích từ khi còn nhỏ. Bản tin thời sự luôn là âm thanh nền mỗi khi cô và Tiêu Mộng Cầm ăn cơm, nơi nào có chiến tranh, nhà nước ban hành chính sách mới, hạn hán, lũ lụt… những chuyện đó xa vời với Thập Lý trại lắm, nhưng thời tiết thì phải xem, như thể nó vô cùng quan trọng. Hồi Lệnh Nhiễm còn rất nhỏ, theo lời Lệnh Trí Lễ kể thì năm cô lên năm tuổi, cô đã nhớ hết tên của tất cả các thành phố trong bản tin dự báo thời tiết, từ Bắc Kinh, Cáp Nhĩ Tân, Trường Xuân, Thẩm Dương, Thiên Tân… Đúng là thần đồng mà, Lệnh Trí Lễ từng nói vậy. Cô quả thực học rất giỏi, chẳng tính là thần đồng thì cũng là một đứa trẻ thông minh.

Thời tiết đúng là quan trọng thật, thỉnh thoảng vì mất điện hay vì chuyện gì đó mà bỏ lỡ một lần, đến khi xem lại tivi đều cảm thấy như đang quan sát một hiện trường sau sự cố, đã đánh mất thứ gì đó hệ trọng nhất rồi. Bên ngoài gió lớn, mưa cũng lớn, dự báo thời tiết có chuẩn hay không chẳng còn quan trọng nữa, vì đã chẳng còn tìm thấy chiếc ô nào.

“Nhiễm Nhiễm, đi đâu đấy cháu?” Ánh sáng trên mặt bà lão chớp nháy liên hồi. Lệnh Nhiễm đáp: “Cháu sang nhà bạn mượn cuốn sách về đọc ạ.”

“Cầm theo ô đi chứ? Ngoan, không đợi dứt cơn rồi hãy đi sao?”

“Không sao đâu ạ, cháu che ô là được.”

Lệnh Nhiễm để ô ở ngay cửa. Lối đi cầu thang dựng đầy xe cộ, nào xe đạp, xe điện, trong góc là những thùng carton phế liệu, người ta phải lách nghiêng mình mới ra ngoài được.

Hễ mưa xuống là Thập Lý trại lại trở nên ẩm ướt, đen kịt một màu, nước đọng trên mặt đất phản chiếu ánh sáng. Trong làn hơi nước nóng hầm hập pha trộn đủ thứ mùi, từ rác rưởi thối rữa đến mùi khai nồng của nước tiểu, chỗ nào chỗ nấy đều vương vít cái mùi ấy.

Tà váy của cô bị xe điện chạy qua bắn bẩn, cả người ướt sũng. Bước ra khỏi con hẻm nhỏ hẹp này để đến trạm xe buýt, tầm nhìn bỗng chốc trở nên khoáng đạt, đất trời mênh mông bát ngát, ánh đèn bị nước mưa gột rửa thành một vùng hỗn độn. Chiếc xe buýt tựa như một con quái vật khổng lồ từ phía cuối con đường chậm rãi lăn bánh tới, người ta chen chúc leo lên, rồi nó lại lừ đừ biến mất về phía đầu bên kia, tan vào hư vô.

Mưa thật lớn, thật dữ dội, trắng xóa một màu, gió cũng mang theo sát khí đằng đằng, cuốn lấy màn mưa quét sạch khắp nơi. Mùi tanh nồng từ đường phố bốc lên, Lệnh Nhiễm để mặc cả người bị phong ba bão táp bủa vây, đúng là thống khoái, đôi mắt cay xè đau rát, chẳng còn nhìn rõ thứ gì.

Có một chiếc xe ô tô màu đen đang bật đèn ưu tiên đỗ bên lề đường, ánh đèn đỏ lúc chớp lúc sáng, tựa như những vệt màu loạng choạng chực chờ đổ nhào. Lệnh Nhiễm cảm thấy cảnh tượng này hình như đã gặp ở đâu rồi. Xe bật đèn ưu tiên nghĩa là đang tạm dừng, hôm cô đến đồn cảnh sát, chiếc xe màu đen đỗ ở cửa cũng nháy đèn như thế. Phía trước xe có một biểu tượng dựng đứng, hình như là hình đôi cánh*, biển số xe rất đẹp, cô vốn có trí nhớ tốt nên nhìn qua là không quên.

*Biểu tượng Flying B của hãng xe siêu sang Bentley.

Cô lơ đãng liếc mắt nhìn một cái, cửa sổ xe hạ xuống, người đàn ông ở ghế lái lên tiếng hỏi cô: “Xin chào, xin hỏi cô có cần ô không?”

Trần Tuyết Du trông còn rất trẻ, đến cả giọng nói của anh cũng trẻ trung, khiến cho cơn mưa này bỗng chốc trở nên già cỗi.

Anh rất lịch thiệp, ánh mắt anh nhìn người khác mang đầy vẻ giáo dưỡng, hàm súc. Đối mặt với một cô gái trẻ, anh tuyệt đối không để lộ nửa phần ý tứ khiến người ta cảm thấy đường đột.

Mưa lớn như vậy, cửa sổ xe hạ xuống một nửa, nước mưa đã tạt xiên vào trong, làm ướt cả tóc và áo sơ mi của anh. Dáng vẻ của anh chỉ là những đường nét mờ nhạt, cũng mông lung như màn mưa ngoài kia.

Đôi môi Lệnh Nhiễm đã có phần trắng bệch, cô hỏi anh: “Tôi có thể ngồi nhờ một lát không?”

Cô giống như một đóa hoa trà màu trắng có thể bị gió mưa vùi dập bất cứ lúc nào, vẻ ngoài mong manh yếu đuối ấy khiến bất cứ ai chứng kiến cảnh này cũng không đành lòng từ chối.

Trần Tuyết Du nhanh chóng bước xuống xe, anh mở cửa ghế sau cho cô. Cô trông thật thảm hại, ướt sũng từ đầu đến chân, vừa chạm phải khí lạnh trong xe liền rùng mình ôm lấy cánh tay.

Anh tạm thời tắt điều hoà đi, đưa khăn lông cho cô. Lệnh Nhiễm mỉm cười với anh, nụ cười của cô có chút u sầu và bẽn lẽn. Tùy tiện lên xe của một người đàn ông lạ mặt mà cô chẳng hề thấy sợ hãi, ngược lại, cô thấy rất k*ch th*ch. Nếu anh dám lái xe đi, cô nhất định sẽ siết chặt cổ anh từ phía sau, bánh lái mất kiểm soát, xe hỏng người chết, thế là lại có thêm một bản tin sốt dẻo nữa.

Lệnh Nhiễm lẳng lặng nghĩ ngợi rồi bắt đầu lau tóc. Gương mặt chậm rãi cô lộ ra, từ hàng mày, đôi mắt đến cánh mũi, chẳng hiểu sao lại có một người sở hữu nét mặt khó đoán như thời tiết thế này, vẻ đẹp ấy nằm ngay trong tầm mắt.

Qua gương chiếu hậu, Trần Tuyết Du bắt gặp ánh mắt của cô nhưng anh không cất lời.

Tiếng mưa gõ vào mặt kính, trong xe tĩnh lặng như tờ.

“Trong xe của anh có mùi hương xà phòng.” Lệnh Nhiễm khẽ nói. Cô không biết có phải mình bị ảo giác về khứu giác hay không, vì ở nhà bà lão hàng xóm, cô cũng ngửi thấy mùi hương này.

Trong xe Trần Tuyết Du quả thật có xà phòng.

Anh dường như không thấy lạ lẫm khi cô mở lời, tay cầm lấy bánh xà phòng rồi quay người đưa qua: “Là mùi hương này sao?”

Đây là một chiếc bánh xà phòng nhập khẩu, Lệnh Nhiễm chưa từng thấy bao giờ.

Cô mỉm cười. Lúc anh quay người, cô nhìn rõ hơn một chút diện mạo của người này. Anh khác hẳn so với thầy giáo, bạn học của cô, mà anh cũng không giống với bất kỳ người đàn ông nào ở Thập Lý trại. Anh là đàn ông, nhưng lại có cái phong thái mà một người đàn ông thực thụ nên có.

Mùi hương cực kỳ giống với loại xà phòng in chữ Thượng Hải, hương thơm dễ chịu như thể đoá hoa bung nở ngay dưới cánh mũi vậy. Nhưng đây không phải xà phòng Thượng Hải, dù giống đến mấy cũng không phải. Lệnh Nhiễm thất vọng dời ánh mắt đi, khi cô thẫn thờ, ánh mắt bỗng trở nên xa xăm, mang theo một vẻ đẹp phi lý. Chiếc mũi thanh tú, khuôn mặt trắng ngần như viên ngọc trai, mái tóc hơi rối bời tô điểm cho gương mặt, thật khiến người ta nhìn một lần là không thể quên.

Trần Tuyết Du nhìn cô qua gương chiếu hậu, nhìn thế nào cũng thấy cô giống như một cô gái ngoài đôi mươi, tươi tắn diễm lệ lại mong manh, chẳng biết đang nghĩ gì mà trong ánh mắt còn mang theo chút gì đó như coi thường thế tục, tựa như đóa bách hợp trên vách đá.

“Không phải mùi hương đó sao?”

Mỗi câu nói của anh đều đã có sự cân nhắc. Anh có thói quen này, ngay cả khi nói mớ trong đêm, những lời ấy cũng phải được mài giũa tinh xảo, không kẽ hở.

Lệnh Nhiễm lắc đầu, cô không nói gì, nụ cười mỉm trông như thể cô đang ngồi ở một nơi rất xa xôi. Trần Tuyết Du cười nói: “Thế thì không khéo rồi, không phải như điều cô nói.”

Lệnh Nhiễm vẫn mỉm cười lắc đầu: “Phiền anh bật lại điều hòa được không? Tôi thấy hơi ngộp.”

Trần Tuyết Du bật điều hoà, cất lời: “Nếu cô không chê thì ở đây có chăn đấy.”

Tấm chăn mềm mại được anh đưa tới. Lệnh Nhiễm khẽ v**t v* hai cái, chất vải này rất thoải mái, cảm giác rất cao cấp.

“Không phải là anh đang đợi người sao?”

Câu hỏi rất đột ngột. Trần Tuyết Du đáp: “Không, tôi dừng xe nghe điện thoại, tình cờ thấy cô đi một mình nhưng không che ô.”

“Làm tốn thời gian của anh rồi, chúng ta còn chẳng quen biết nhau.” Lệnh Nhiễm nhận định món đồ trong tay mình là đồ tốt, trông Trần Tuyết Du cũng rất có giá trị, anh mở lời bắt chuyện nhất định không phải vì anh lương thiện.

Trần Tuyết Du cười nói: “Không tốn thời gian đâu, bèo nước gặp nhau, giúp đỡ một tay là chuyện nên làm.”

Lệnh Nhiễm hỏi: “Anh mà cũng biết bèo nước gặp nhau sao?”

Câu hỏi này có vẻ không đầu không đuôi, nhưng Trần Tuyết Du lại hiểu ngay, giọng anh mang ý cười: “Trông không giống sao? Cánh bèo trên mặt nước vô tình tụ lại một chỗ, khoảnh khắc sau lại mỗi người một ngả. Hiện giờ tôi và cô là vì cơn mưa mà cùng ở trong một chiếc xe, đợi mưa ngớt rồi, cô xuống xe về nhà, tôi lái xe rời đi, đó chính là bèo nước gặp nhau.”

Anh rất biết cách nói chuyện, thực sự rất biết cách nói chuyện. Đa số mọi người ăn nói đều nhạt nhẽo vô vị, nói tới nói lui chẳng biết mình đang nói gì, cũng chẳng hiểu ý đối phương. Thế nhưng vẫn cứ phải nói, miệng không dùng để nói chuyện thì quá lãng phí.

Lệnh Nhiễm gật đầu. Nếu cô không đủ sự xinh đẹp thì chẳng có cái gọi là bèo nước gặp nhau nào cả. Tuổi trẻ xấu xí cũng giống như tuổi già sức yếu, đều vô dụng như nhau. Trong lòng cô hiểu rõ, không có cảm giác mỉa mai, chỉ là bình thản nghĩ đến bước này.

“Cho nên, anh cũng chẳng hỏi tôi điều gì.”

Trần Tuyết Du mỉm cười nói: “Đã là bèo nước gặp nhau thì nên để lại cho đối phương một ấn tượng tốt đẹp, sau này nhớ lại cũng không đến mức thấy phản cảm.”

Anh vẫn nhắc nhở cô: “Nhưng lên xe người lạ như thế này quả thực không an toàn cho lắm.”

Lệnh Nhiễm khẽ nói: “Sao cũng được.” Gương mặt cô cũng hiện rõ vẻ bất cần, không sợ hãi, không lo lắng, cô quay đầu nhìn ra màn mưa.

Ai muốn nói với cô vài câu thì cứ nói, mưa muốn rơi đến lúc nào thì cứ rơi.

“Đợi mưa ngớt rồi, cầm theo chiếc ô mà đi.” Trần Tuyết Du nói.

Cô ngây người nhìn ra ngoài, vẫn là một vùng mông lung trắng xóa.

“Tôi không cần ô, mưa lớn quá cũng sẽ không tạnh đâu.”

Trần Tuyết Du nói: “Mưa lớn đến mấy rồi cũng có lúc tạnh.”

Lệnh Nhiễm không tranh luận: “Có lẽ với anh là vậy, còn với tôi thì không.” Cô chạm vào chiếc khuy trên chiếc váy sơ mi, mỉm cười: “Anh vừa nói, người với người gặp nhau nên để lại ấn tượng tốt, e là tôi không làm được rồi.”

Giọng điệu và thái độ nói chuyện của cô không chút gò bó. Những cô bạn cùng lớp của cô vẫn còn mang nhiều nét trẻ con, nhưng cô thì không, ngay cả cái vẻ thanh tân của thiếu nữ cũng hiếm khi thấy xuất hiện trên người cô. Lệnh Nhiễm đoán được tuổi của Trần Tuyết Du nên không có tâm lý e dè đối với người lớn.

Nhưng giọng nói và dáng vẻ của cô lại mong manh, khiến người ta muốn che chở.

Trần Tuyết Du vẫn nhìn gương mặt cô trong gương chiếu hậu: “Không đâu, chỉ là vài câu nói thôi, không đến mức ấy.”

Lệnh Nhiễm hỏi anh: “Anh tên là gì? Tôi hỏi vậy có đường đột quá không?”

Trần Tuyết Du mỉm cười: “Không sao, tôi họ Trần, Trần Tuyết Du. Tuyết trong ngày tuyết, Du trong cây du.”

Lệnh Nhiễm nhận xét: “Cái tên hơi trung tính, nam hay nữ đều dùng được, cũng giống như con người có thể sống hoặc có thể chết vậy.” Cô nhìn thẳng vào đôi mắt Trần Tuyết Du, con ngươi của người này thật đen: “Chắc là tôi mạo muội quá rồi?”

Trần Tuyết Du rũ mắt cười khẽ: “Cũng ổn mà, tôi không dễ bị xúc phạm đến vậy đâu.”

Lệnh Nhiễm thầm nghĩ: “Tôi thì có.” Cô bỗng thấy thẫn thờ, mưa thực sự lớn quá, chẳng có nơi nào trốn thoát, trong xe cũng như đang đổ mưa vậy. Mọi thứ đều khiến con người ta cảm thấy khó chịu, dính dớp, thật không thể chịu đựng nổi. Vốn dĩ cô rất thích ngày mưa, nhưng nếu cứ mưa suốt đời thế này thì diện mạo của nó thật đáng ghét.

Nhưng bây giờ, muốn làm gì thì làm, muốn ra sao thì ra, quả là một sự tự do vô tận. Sự tự do ấy quá lớn, tựa như vũ trụ đang giãn nở trong tư duy.

“Anh trông có vẻ rất dễ gần, giống như một con người tiêu chuẩn vậy.”

Trần Tuyết Du hỏi: “Thế nào là con người tiêu chuẩn?”

“Tràn đầy những trật tự đúng đắn, đó chính là con người tiêu chuẩn.”

Trần Tuyết Du cười: “Thế cô là kiểu người nào? Kiểu thú vị sao?”

Lệnh Nhiễm nói: “Không là gì cả, tôi đã tốt nghiệp khỏi loài người rồi.”

Trần Tuyết Du hơi ngạc nhiên nhìn sang, sau đó bật cười: “Quả thực thú vị.”

Lệnh Nhiễm bỗng cảm thấy anh có một đôi mắt rất thấu hiểu sự đời. Trên thế gian này có quá nhiều người, cũng có quá nhiều đôi mắt.

Cô cảm thấy lạnh, vừa ướt vừa lạnh. Chà, như một con chó vậy, không thể nán lại thêm dù chỉ một giây.

“Tôi phải đi đây, cảm ơn anh đã cho tôi trú mưa nhờ.”

Lệnh Nhiễm mở cửa xe, chân bước ra ngoài, hơi nước nóng hầm hập lập tức quấn lấy. Động tác của cô quá nhanh, không hề có sự báo trước. Trần Tuyết Du cũng xuống xe theo, anh bung ra một chiếc ô rất lớn.

Cô thực sự không cần ô, cũng nhất quyết không cầm. Trần Tuyết Du choàng tấm chăn lên người cô, cô cũng chẳng nói lời cảm ơn mà chỉ nhìn anh một cái đầy ngơ ngác rồi bước thẳng vào trong màn mưa.

Mưa không có dấu hiệu nhỏ đi, gấu quần của Trần Tuyết Du ướt sũng trong nháy mắt. Anh ngồi lại vào trong xe, cả người ướt đẫm, lại nhìn về phía Lệnh Nhiễm. Dáng hình cô liêu xiêu trong cơn gió mưa, bước đi không phương hướng, hệt như một chiếc lá có thể bị cuốn phăng xuống mương rãnh bất kỳ lúc nào.

——

Tít: dịch cuốn này cảm giác BE tràn trề, cái vibe nó buồn thật khó tả, quá trình tác giả viết cuốn này readers bên bển cũng cầu trời khấn phật đừng BE mãi, và may là nó HE! Mình đăng nhá 2 chương trước thôi, bao giờ có lịch đăng hẳn thì mình chưa dám hứa trước nhưng hy vọng là sớm trong thời gian tới!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn