Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 1

Sau

Thập Lý trại ồn ào.

Tầm hai ba giờ sáng vẫn còn nghe thấy tiếng động, yên tĩnh được chừng một tiếng đồng hồ thì trời bắt đầu hửng sáng, phố xá lại bắt đầu nhộn nhịp, người ta thức giấc rồi cứ thế hòa mình vào cái không khí náo nhiệt ấy.

Cũng chẳng còn cách nào khác, Thập Lý trại bao năm vẫn là nơi trú chân của những tầng lớp như vậy, không thể nào không gây ra tiếng động được. Anh làm phiền tôi, tôi làm phiền anh, ai muốn thanh tịnh thì cứ việc dọn tới biệt thự mà ở.

Lùi lại hai mươi năm trước, Thập Lý trại vốn không như thế này. Khi ấy người ta còn bám vào đất mà sống, có ruộng, có sông, mặt trời lặn xuống là một ngày kết thúc. Khoảng chừng giữa những năm 90, Thập Lý trại mọc lên các công xưởng làm về nhôm, ăn nên làm ra lắm, người dân làm trong xưởng kiếm được tiền là bắt đầu xây nhà lầu. Lại mười năm nữa trôi qua, thành phố mở rộng, lái xe mười phút từ Thập Lý trại là đến được khu vực sầm uất của nội thành, thế là Thập Lý trại có một thân phận mới: thôn làng trong phố. Thôn làng trong phố thì náo nhiệt vô cùng, nào là người lên tỉnh làm thuê, sinh viên mới ra trường, rồi cả những người làm buôn bán nhỏ… bỗng chốc biến nơi đây thành một nồi lẩu thập cẩm.

Vậy là nó chẳng còn giống ngày xưa nữa. Người quá đông, nhà cửa san sát, ánh sáng ban ngày tắt sớm hơn, lịm dần trên những nóc nhà, ban công và đường phố, còn mặt trời thực sự lặn xuống từ lúc nào, ở đâu, chẳng ai hay biết.

Cửa hàng tạp hóa nhà Lệnh Nhiễm là một trong số vô vàn những cửa tiệm bình thường ở Thập Lý trại. Một cửa hàng tạp hóa nên trông như thế nào thì nó đúng là như thế ấy, chẳng qua là hơi nhỏ một chút, nhưng đúng kiểu chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ cả. Nhà họ Lệnh cũng có tầng lầu, dân bản địa ở đây ai chẳng xây tầng lầu, cứ thế chồng cao mãi lên. Nhưng nhà cô thì bao năm vẫn chỉ có hai tầng, tầng dưới mở hàng quán, tầng trên để ở, vẫn còn dư ra được một phòng lẻ để cho thuê với giá chưa đầy hai trăm tệ.

Cạnh cửa hàng tạp hóa là cửa hàng kim khí, tiệm cắt tóc, quán ăn nhỏ, nhà trọ bình dân… những hàng quán cần thiết dù tốt dù xấu đểu chẳng thiếu thứ gì. Bảo là làng chẳng phải làng, bảo là phố cũng chẳng giống phố, nó giống như một thế giới riêng biệt tách rời, sống ở đây cả đời chẳng thấy có gì tốt, mà cũng chẳng thấy có gì không hay.

Các hàng quán ở Thập Lý trại đều có tên, cửa hàng tạp hóa cũng phải có, nhà Lệnh Nhiễm đặt tên là Cửa hàng Vô Danh. Cái tên này khá đặc biệt, mang chút ý vị của bậc cao nhân ở ẩn giữa chốn chợ đời. Nhưng cái tên có đặc biệt đến mấy thì nó vẫn cứ là một cửa hàng tạp hóa, bên trong quán có một người phụ nữ làm chủ. Bà có khung xương nhỏ nhắn, trông trẻ hơn tuổi, gương mặt dịu dàng đằm thắm. Một người như bà đã bị chuyện cơm áo gạo tiền tôi luyện ở nơi này suốt bao nhiêu năm, nếu ai đó biết chuyện của bà, chắc hẳn sẽ kinh ngạc vì sao bà còn chưa phát điên. Nhưng nếu đã thực sự thấu hiểu, người ta cũng sẽ nhận ra rằng bà buộc phải sống như thế, chẳng thể rời bỏ.

Ngoài việc ngồi trông cửa hàng, bà chủ còn nhận làm thêm việc vặt, giúp người ta khâu vá quần áo, lên gấu quần, tiền công chẳng đáng bao nhiêu, chỉ năm hào một tệ, nhưng trong lòng bà luôn nghĩ rằng tích tiểu thành đại. 

Ngày trước, những hàng xóm láng giềng cũ ở Thập Lý trại từng gặp mặt ông chủ của cửa hàng, đó là một người đàn ông điển trai nức tiếng, ông là một nhà thơ. Cái tên Cửa hàng Vô Danh là do chính tay ông đặt, nhưng ông chẳng hề trông nom hàng quán lấy một ngày, sớm tôi chỉ biết moi tiền rồi thỉnh thoảng lại rời Thập Lý trại đi phương xa biền biệt. Đến khi ông xuất hiện trở lại, hàng xóm láng giềng đều hiểu ngay rằng: chắc chắn là ông ta lại tiêu hết tiền rồi.

Thế là những người dân bản địa ở Thập Lý trại thường răn dạy con cái rằng, lớn lên tuyệt đối không được làm một việc, đó là làm thơ.

Làm thơ xem chừng thì dễ, nhưng làm vợ của nhà thơ thì chẳng dễ chút nào.

Người vợ ấy bình thường nói năng nhỏ nhẹ, rất dễ gần, việc làm ăn thì cũng bình bình, vì là nhà mình không mất tiền thuê nên mới duy trì được đến giờ.

Cửa hàng Vô Danh thực sự chẳng có gì kỳ lạ. Ông chủ của nó quả thực từng là một nhân vật có tiếng tăm ở địa phương, nhưng thời thế đổi thay, nơi này giờ toàn những người từ nơi khác đến, ai nấy đều chỉ lo kiếm tiền để dành, còn ai bận tâm đến một nhà thơ? Huống chi, nhà thơ này kể từ lần rời nhà vào năm 2008, song chưa từng quay lại. Còn ông sống hay đã chết, ngoại trừ hai mẹ con chủ cửa hàng ra, chẳng ai quan tâm cả.

Lệnh Nhiễm cũng không bận tâm.

Nhan sắc của cô giống hệt người bố nhà thơ của mình. Năm bảy tuổi, Lệnh Nhiễm từng theo bố mẹ rời Thập Lý trại, thế giới bên ngoài kia cũng như hòn đá trong nhà xí, nó vừa lạnh vừa cứng. Năm mười một tuổi quay về, cô lớn phổng phao trở thành thiếu nữ. Trong khi đám thiếu nữ cùng lứa chưa trổ mã, đứa thì đen nhẻm, đứa thì quê mùa, nhưng cô khi ấy đã là một con thiên nga trắng. 

Người lớn tuổi vừa thấy cô liền thốt lên: “Đây là con gái của Lệnh Trí Lễ đây mà.”

Thật sự quá xuất chúng, mỹ miều không sao tả xiết.

Bởi vì nhà thơ kia cũng xuất chúng và tuấn tú như thế.

Trận hỏa hoạn bùng lên đúng vào lúc khoảng một tiếng đồng hồ yên tĩnh ngắn ngủi ấy.

Sớm quá cũng không được, đương độ mùa hè, các quán ăn đêm vẫn còn người, họ nói cười rôm rả, âm thanh ấy len lỏi khắp nơi, tán loạn dưới bầu trời. Muộn quá cũng không xong, vì công nhân vệ sinh sẽ đi quét dọn đường. Chẳng biết vô tình hay hữu ý, đời người thế nào cũng phải vấp phải một sự trùng hợp như thế.

Ngọn lửa bốc lên cực kỳ dữ dội, hừng hực cuộn thẳng lên không trung, hơi nóng hầm hập bao trùm cả bầu trời, thanh âm của thế giới lại náo động trở lại, chỉ trong tích tắc, nó nhanh đến không ngờ. Lửa bắt nguồn từ nhà ai thì khó nói, chỉ biết là đã cháy rồi, tiếng nổ lốp bốp vang liên hồi.

Già trẻ lớn bé bị đánh động đều chạy ra ngoài, vừa nhìn thấy ngọn lửa này, những người có tuổi liền bảo, trông cứ như mặt trời rơi xuống sông vậy. Bởi hai mươi năm trước, người dân Thập Lý trại còn làm nông, mỗi độ hoàng hôn, mặt trời cháy rực một màu đỏ thẫm, nó tròn như quả cầu lăn dài xuống dòng sông lớn phía tây, trông hệt như vàng ròng, mà cũng như một đám lửa lớn.

Trước mắt là lửa thật, người ở tầng một dễ bề thoát thân, nhưng những người ở tầng cao thì bị kẹt lại. Cửa phòng quá nóng, chỉ còn cách bám vào khung cửa sổ bảo vệ đã hàn chết mà kêu cứu, tiếng kêu lớn nhất là của một người mẹ đi cùng hai đứa con trai.

Xe cứu hỏa khó lòng tiến vào được, một phần vì đường sá hẹp, một phần vì lộn xộn, ở cái nơi Thập Lý trại này, trên đầu là dây điện, dưới chân là rác rưởi, xe điện xe ba bánh cứ dựng ngang dọc hai bên đường, chẳng ai quản, cũng chẳng ai thấy có gì không ổn.

Đám đông già trẻ đứng một bên chỉ biết trố mắt xem, nhìn người ta gào thét trong tuyệt vọng.

Ôi, lửa sao mà lớn quá! Bầu trời sao mà đỏ quá!

Vợ chồng người Ninh Hạ bán món gà hầm cũng đang đứng xem, giậm chân cuống quýt: “Kìa, mẹ của Nhiễm Nhiễm còn ở bên trong!” Người vợ giục chồng đi tìm thang xem có trèo lên được cửa sổ tầng hai không, người bên cạnh bảo: “Chập điện rồi, cháy cả mảng thế kia, tường nóng ran lên thì làm sao mà lại gần được!”

Lính cứu hỏa có trang bị mới tiếp cận được, nhưng xe lại chẳng vào được tới nơi.

Nhiệt độ thực sự quá cao, nước lửa vô tình, xem náo nhiệt cũng phải đứng cho xa. Người chồng Ninh Hạ thở dài, người vợ ngây người nhìn ngọn lửa, ánh lửa soi rọi vầng trán bà sáng loáng.

Chưa từng thấy đám cháy nào lớn như thế, nó thiêu rụi một mạch ba tòa nhà.

Đợi đến khi lính cứu hỏa tìm được cách dập tắt lửa, những tòa nhà, đường phố, xe cộ mới dần hiện ra hình thù cũ, trời sắp sáng rồi.

Trời sáng thì cái gì cũng nhìn rõ mồn một. Đập vào mắt rõ nhất vẫn là người mẹ kia cùng hai đứa con đã cháy đen thui, chân đứa trẻ còn thò ra ngoài khung cửa sổ bảo vệ, ba cái xác treo lơ lửng nơi ban công.

Người ta lại bắt đầu bàn tán, thật thảm quá, tội nghiệp quá, tất cả đều là số mệnh.

Hễ cứ xảy ra chuyện nhà tan cửa nát ở cõi đời này, người ta thường thở dài một tiếng: Tất cả là số mệnh. Mệnh là cái thói gì? Chẳng ai biết, chuyện đã xảy ra rồi mới biết. Ví như ba mẹ con nhà kia chết trong căn nhà thuê tầng năm, ấy là số mệnh. Người chồng đi giao hàng chưa về nên thoát được một kiếp, ấy cũng là số mệnh.

Đó là những người chết có thể nhìn thấy từ bên ngoài, còn những người không thể nhìn thấy được thì nằm ở bên trong.

Số người chết phải được thống kê đầy đủ, chuyện này sẽ lên bản tin.

Mẹ của Lệnh Nhiễm là Tiêu Mộng Cầm cũng nằm trong danh sách những con số ấy.

Hàng xóm láng giềng xung quanh liền bàn tán, thế này không đúng, Tiêu Mộng Cầm ở tầng hai, có nhảy xuống cũng thoát được mà, sao lại thành ra thế này?

Thì cũng chỉ tại cái số mệnh mà thôi.

Hôm đó là ngày thi thứ hai của đợt thi đại học, Lệnh Nhiễm thi xong môn tiếng Anh trở về, trước những tòa nhà bị cháy đã giăng đầy băng rào cảnh báo.

Cô vừa xuất hiện, mọi người đều ngoái lại nhìn. Lệnh Nhiễm mặc một chiếc váy kẻ ca rô xanh trắng, sạch sẽ, gọn gàng, cánh tay cô trắng ngần, đôi chân trắng muốt, mái tóc đen nhánh. Một người như thế dường như không thuộc về Thập Lý trại, mà giống như mọc lên từ một đầm sen vậy. Cô đi trên đường phố Thập Lý trại, người ta không nhịn được mà lo lắng rằng mặt đất bẩn thỉu kia sẽ làm lấm lem cô, hay mùi chua loét từ thùng rác sẽ làm cô thấy khó chịu.

Cô ít nói, dường như bao nhiêu lời đều giấu hết vào đôi mắt đen thẫm, có chút u sầu kia. Láng giềng không biết dùng từ đó, chỉ bảo đứa nhỏ nhà Trí Lễ giống như người lớn vậy. Năm Lệnh Nhiễm mười hai, mười ba tuổi, ai không quen mà thấy cô thì hẳn sẽ cam đoan đây là thiếu nữ đã mười sáu, mười bảy tuổi rồi.

Hiện giờ cô quả thực lớn tuổi hơn các bạn cùng lớp một chút, qua hè này là tròn mười chín.

Cô quá xinh đẹp, lại mang theo một vẻ bí ẩn khó tả, trầm mặc, chất chứa tâm sự, trông chẳng giống học sinh trung học phổ thông chút nào. Xảy ra chuyện như thế này, trông cô lại càng bi thảm hơn những người cùng cảnh ngộ, có lẽ cũng vì xinh đẹp nên bi kịch vận vào người cô lại càng trở nên đau xót hơn.

Mẹ chết rồi, Lệnh Nhiễm không hề rơi nước mắt, thần sắc cô không có những biến động lớn lao, cô gái xinh đẹp ấy dường như chỉ khẽ nhíu mày? Một cái nhíu mày nhạt nhòa cũng đủ khiến người ta cảm thấy chắc hẳn cô đang đau đớn lắm.

Khối nhà đen kịt, dây điện bên cạnh vẫn cứ đan xen chằng chịt như cũ, những tấm biển hiệu quảng cáo bằng tôn màu vẫn còn đó: cắt tóc Chân Hảo, kim khí Khai Tâm, tiệm sửa chữa Tiểu Lưu… Chỉ có những ngày tháng của người quá cố là đã bị ngọn lửa thiêu rụi hết lần này đến lần khác.

Lệnh Nhiễm muốn nhìn hài cốt, trời nóng thế này, lại trải qua hỏa hoạn, thực sự là không nên nhìn, nhìn một cái thôi cũng đủ gặp ác mộng. Nhưng cô rốt cuộc vẫn nhìn, người bên cạnh lo cô sẽ ngất đi hoặc bị kích động mà gào thét, nhưng rốt cuộc đều không. Cô bình tĩnh đến đáng sợ, thật khiến người ta nghi ngờ rằng có phải cô còn nhỏ quá nên bị dọa đến hóa ngây dại rồi không.

Tiêu Mộng Cầm vừa mất, không ai liên lạc được với người chồng thi sĩ của bà. Các bác các chú tận miền nam cũng không ra mặt, thái độ rất rõ ràng: đã không màng tiền bạc thì cũng chẳng muốn tiếp nhận Lệnh Nhiễm, mọi người đã chia gia tài từ lâu, ai nấy đều có cuộc sống riêng. Bên ngoại thì vì chuyện hôn nhân của Tiêu Mộng Cầm mà đã đoạn tuyệt quan hệ hơn mười năm nay. Tình cảnh hiện giờ, Lệnh Nhiễm không còn nơi nào để đi.

Trại (): Ngoài mang nghĩa là hàng rào, lũy phòng thủ dùng cho mục đích bảo vệ. Thường chỉ nơi quân đội đóng quân được bao quanh bốn phía, tức doanh trại hoặc trại lính thì nó còn để chỉ thôn làng, chủ yếu dùng cho các cổ trấn. Trung Quốc rất nổi tiếng với các Miêu trại và nó là điểm đến của rất nhiều khách du lịch.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau