Trần Tuyết Du và Lệnh Nhiễm gặp lại nhau vào một ngày trước khi cô phải nộp nguyện vọng vào đại học.
Anh đến tìm cô, suýt chút nữa thì bị một chậu hoa từ trên lầu rơi xuống trúng đầu. Ngước mắt nhìn lên, ban công phía trên là những bộ nội y, quần áo treo lỏng lẻo đang nhỏ nước tong tong, một cái đầu bù xù ló ra rồi thụt lại vào trong cực nhanh.
Trên cột điện dán đầy những tờ quảng cáo trị bệnh ngoài da và nạo phá thai không đau. Các hàng quán cửa mở toang hoác, một người đàn ông trung niên c** tr*n ngồi trên ghế mây, thản nhiên xỉa răng, mắt lườm nguýt dõi theo Trần Tuyết Du khi anh đi ngang qua cửa.
Trước quán mì là một hàng dài đang chờ đợi, những người từ công trường gần đó kéo đến ăn cơm. Mì chay ba tệ một bát, có thể thêm dưa muối nhưng chẳng ai gọi thêm thịt.
Không khí vẩn đục, con người cũng vẩn đục, thực sự là ảnh hưởng đến tâm trạng.
Trần Tuyết Du là người cực kỳ yêu thích sự sạch sẽ. Trong đầu anh hiện lên một bóng hình, cô bước ra từ nơi này, nơi mà bối cảnh thực sự quá đổ nát, quá ồn ào mà vệ sinh môi trường thì tồi tệ. Rõ ràng là những căn nhà hai bên đường, những chiếc xe đỗ loạn xạ, rác rưởi gần như sát sạt lấy cô, thế nhưng chúng lại chẳng thể vấy bẩn được cô.
Trong một môi trường như vậy mà lại có một cô gái như thế sinh sống.
Lệnh Nhiễm đang tì tay trên ban công nhìn xuống dưới, đôi vợ chồng già tầm sáu mươi tuổi đang thu mua phế liệu. Gò má họ đỏ gay, bộ quần áo trên người đã bạc phếch màu.
Chiếc xe ba gác chất đồ cao ngất ngưởng, khiến bóng dáng đôi vợ chồng già như lún cả xuống.
Đồ đạc đổ đống trên đất, sách vở bài tập của trẻ con cũng được đem ra bán. Ông già mặt đỏ bừng bừng, nhấc đòn cân lên: “Nhìn xem, cao ngất nhé!”
Người phụ nữ có vẻ không kiên nhẫn lắm, có lẽ là vì nóng: “Được rồi được rồi, tôi cũng có biết xem cân đâu. Người ta toàn dùng cân điện tử, ông dùng cái này phiền chết đi được.”
Ông lão cười xòa: “Chị gái à, cân điện tử nó lừa cô đến chết cô cũng không biết đâu, tôi dùng cái này không làm giả được.”
Người phụ nữ nói: “Ai mà biết ông có giả hay không, nhanh lên!”
Tính toán, trả tiền. Người phụ nữ đòi bớt sáu hào để làm tròn số, ông lão bảo lãi mỏng, hai bên kỳ kèo một hồi, cuối cùng người phụ nữ lườm nguýt đi lên lầu.
Hai ông bà chậm chạp chằng dây thừng, kéo mạnh một cái, rồi lại kéo thêm cái nữa, không chút vội vàng. Chằng xong xuôi rồi thì phía sau lại rơi mất một miếng bìa carton. Đôi vợ chồng già chẳng nói với nhau câu nào, dường như để tiết kiệm sức lực, hoặc giả đó là một sự ngầm hiểu, ông lão nhặt miếng bìa lên, nới dây thừng ra rồi chằng lại từ đầu, không một tia khó chịu.
Cái sự phiền toái là như vậy đó, nhưng không một lời oán thán, cứ như thể sinh ra đã phải sống những ngày tháng như thế này.
Lệnh Nhiễm ôm một xấp tài liệu đề thi xuống lầu đưa cho họ. Ông lão đang định cân thì phía sau một chiếc xe nhỏ bán rượu ngọt nổ máy tút tút đi tới, cán qua một cái vỏ chai nước rửa bát rỗng, phát ra một tiếng bộp, làm người ta giật nảy mình. Bà lão chậm rãi đi tới, nhặt chiếc vỏ chai bị bẹp một bên lại.
“Không cần cân đâu ạ, ông bà cứ cầm lấy đi.” Cô vừa nói thế, ông lão rất vui mừng, miệng nói lời cảm ơn, rồi đi đến phía trước xe ba gác, lật yên xe lên cất vào bên trong.
Mấy chiếc vỏ chai nước rửa bát dưới đất được buộc vào đuôi xe, chúng va vào nhau vang lên tiếng kêu leng keng không ngớt. Chiếc xe cũng lắc lư chòng chành lăn bánh đi khuất. Dưới ánh mặt trời, chỉ có những chiếc vỏ chai vàng rực rỡ ấy là nổi bật nhất, cho đến khi ven đường hẹp đột nhiên sáng bừng lên trong tích tắc, một người đàn ông bước tới, dáng dấp vô cùng cao ráo.
Sự xuất hiện của anh khiến con phố như xám xịt lại, trông càng thêm bẩn thỉu.
Trần Tuyết Du cũng nhìn thấy Lệnh Nhiễm, anh mỉm cười từ xa: “Lúc nào cũng khéo như vậy, khi nãy nhìn về phía trước còn chưa thấy em đứng đây.”
Lệnh Nhiễm cụp mắt cười nhẹ. Cô thấy anh thì không còn ngạc nhiên nữa, thừa hiểu là anh đến tìm mình. Người đi đường cũng liếc mắt nhìn về phía này, có lẽ còn có cả người quen trông thấy. Nếu cô xấu xí một chút thì có lẽ chẳng có chuyện gì để bàn tán, cũng không cảm thấy thê lương đến thế, càng xinh đẹp, người ta lại càng chú ý đến cô, bất cứ lúc nào cũng có thể nhớ đến cô con gái này của Tiêu Mộng Cầm. Bây giờ có một người đàn ông trẻ tuổi đến tìm cô, cái nỗi thê lương ấy bỗng đổi vị, xem kìa, con gái đẹp thì đường đi nước bước luôn vô cùng rộng mở. Ngoài việc học hành, vận mệnh của cô dường như còn vô số khả năng không thể lường trước, vô cùng khó đoán định.
“Trí nhớ của anh tốt thật đấy, chỗ này không dễ tìm đâu, Thập Lý trại rộng lắm.”
Trần Tuyết Du cười đáp: “Vì là đến tìm em nên tôi mới nhớ kỹ. Em có thời gian không? Vẫn chưa có dịp được cùng em ăn một bữa cơm tử tế. Ăn xong tôi đưa em đi mua sắm chút đồ, xem em cần gì.”
Tiến trình nhanh thật đấy, giờ đã đến lúc tiêu tiền của đàn ông rồi sao? Lệnh Nhiễm nhớ lại mấy cái vỏ chai nước rửa bát kia, trước mắt chợt lóe lên một màu vàng mờ mịt khói bụi, cảm giác không còn chân thực nữa.
Vế đầu của câu nói vừa rồi cũng sặc mùi tán tỉnh. Cô chưa từng trải qua chuyện này với ai, nhưng hễ anh cất lời, mấy chữ đó liền mang hàm ý ấy. Có điều giọng điệu anh hờ hững, trọng tâm tự nhiên đặt ở vế sau nên không tạo cảm giác lả lơi.
Lệnh Nhiễm không từ chối. Tiêu sớm hay tiêu muộn thì cô cũng sẽ phải tiêu tiền của anh thôi. Trước khi khoản tiền đền bù được giải ngân, cô cũng chẳng ngại tiêu tiền của người đàn ông này.
Anh chắc hẳn đã quen với việc vung tiền cho phụ nữ, và cô thì tôn trọng thói quen của người khác.
Vừa nói, cô vừa bước đi cùng anh.
“Anh mua cho tôi ít giấy bút được không? Ở nhà mọi thứ đều cháy sạch rồi, tôi muốn viết chữ và vẽ vời vài thứ.”
Trần Tuyết Du hỏi: “Em thích viết chữ và vẽ tranh à?”
Hai người đi dọc theo bóng râm dưới chân tường. Vai anh rất rộng, cái bóng lấn cả sang phần có nắng, Lệnh Nhiễm liền dán mắt vào cái bóng ấy: “Cũng không hẳn, chỉ là chẳng có việc gì khác muốn làm, lúc rảnh rỗi coi như một cách giải khuây thôi.”
“Em từng đi học lớp năng khiếu nào chưa?”
“Chưa, ở nhà có mấy cuốn sách mẫu và tập vẽ, tôi cứ tự mày mò học theo thôi.”
“Chắc chắn là em có thiên phú về mảng này.”
Lệnh Nhiễm ngước mắt nhìn anh: “Chỉ là để giết thời gian thôi, thiên phú không rẻ rúng đến thế đâu. Tôi không coi thứ ấy là thiên phú.”
Trần Tuyết Du dừng bước, anh nhìn cô từ trên xuống dưới vài giây, rồi lại mỉm cười bước tiếp.
Trước tiên anh đưa cô đi ăn, chọn một nhà hàng Pháp. Những nơi như thế này vừa bước vào đã thấy rất tình tứ và tĩnh lặng. Trần Tuyết Du nhớ rõ từng lời cô nói, anh cười hỏi: “Có phải lại ngửi thấy một mùi vị nào đó rồi không?”
Lệnh Nhiễm đáp: “Hiếm khi anh còn nhớ, đôi khi chính tôi cũng chẳng nhớ mình đã nói những gì.” Bộ đồ cô mặc có phần cũ kỹ, chiếc váy luôn ngả màu tối xỉn. Chuyện này không thể trách cô bạn học tốt bụng được, bởi không phải người mẹ nào cũng giống như Tiêu Mộng Cầm, luôn giữ cho những chiếc váy trắng mãi tinh khôi.
Ở khu vực sầm uất nhất của thành phố không thiếu những nhà hàng cao cấp như thế này. Đây là lần đầu cô đến đây nên có cảm giác mới lạ. Đương nhiên là Trần Tuyết Du gọi món, kế bên có nhân viên đứng cạnh giải thích cặn kẽ. Đây thuần túy là một bữa ăn hưởng thụ, có hoa tươi, có nến lung linh tô điểm cho bầu không khí, như thể những người ngồi đây bẩm sinh đã là một đôi trai tài gái sắc. Thời gian cứ thế trôi đi, mà tiền bạc cũng vậy.
“Có hợp khẩu vị của em không?” Trần Tuyết Du hỏi.
Lệnh Nhiễm đáp thật lòng: “Tôi chưa ăn những thứ này bao giờ nên không biết có hợp hay không. Anh có thường xuyên đến những nơi thế này để dùng bữa không?”
Trần Tuyết Du đáp: “Cũng không thường xuyên lắm, mấy thứ này bóng bẩy phô trương quá, thi thoảng ghé qua một chuyến để đổi tâm trạng ăn uống thôi.”
Có tiền thật tốt, nói đổi tâm trạng là đổi ngay được. Lệnh Nhiễm liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh, trông nó rất đơn giản mà đẹp mắt. Lúc này, bộ đồ ăn trên bàn lại được thay mới, bởi vì món ăn cũng đã thay đổi.
Đồng tiền đã kéo dài cái việc ăn no này ra vô tận, làm phong phú thêm đời sống, khiến việc ăn uống trở thành một trải nghiệm thẩm mỹ. Lệnh Nhiễm nâng ly, nhấp một ngụm rượu vang. Suốt cả bữa ăn, Trần Tuyết Du không ngừng hỏi cảm nhận của cô khi ăn, khi uống, cứ như thể chăm sóc cảm xúc của cô là mục đích duy nhất của bữa ăn này.
Ngay cả mẹ cô, nhiều nhất cũng chỉ hỏi một câu: “Có ngon không con?”
Trần Tuyết Du quá đỗi tinh tế, bất kỳ ai được anh đối xử như vậy cũng đều sẽ choáng ngợp, cảm thấy rằng mình đang được yêu thương.
Ăn xong, anh lại đưa cô tới trung tâm thương mại mua sắm.
Anh tôn trọng mọi sở thích của cô, mua đồ dùng sinh hoạt cũng đều hỏi cô thích bộ chăn ga gối đệm màu gì.
Dĩ nhiên là còn mua cả quần áo và giày dép nữa.
Lệnh Nhiễm thích những màu sắc rực rỡ, những bộ cánh lộng lẫy, nhưng cô không mấy khi để lộ ra. Những thứ này sẽ khiến người ta vui, mà niềm vui lại quá đỗi ngắn ngủi, cứ như thể trái tim này chỉ mượn những vật hữu hình ấy để tạm thời hoàn hồn vậy. Chẳng được mấy ngày, hồn sẽ mất, phách sẽ tan, những thứ này chẳng qua chỉ làm cho đôi mắt bớt cô độc, vui vẻ trong chốc lát mà thôi.
Bất kể là mua thứ gì cũng có người khen ngợi cô và những lời tán dương chân thành, bởi vẻ đẹp của một người là thứ quá khách quan, không giống những thứ khác có thể ngụy trang. Làn da trắng sứ, chân tay thon dài, khuôn mặt thanh tú, đi đến đâu cũng vô cùng thu hút.
Cô mặc gì, đeo gì, ngược lại đều trở thành một mảng mờ nhạt, chẳng còn quan trọng nữa.
Lệnh Nhiễm thầm nghĩ chắc hẳn anh đang hài lòng. Cô đứng cạnh anh là một sự tô điểm hợp lý, phù hợp và có thể tự hào để đem ra khoe.
Trong lòng cô thoáng hiện lên một nỗi sợ hãi mơ hồ không rõ rệt, chỉ biết rằng mình sẽ phải trả giá, đó là một chuyện không hay. Nhưng cô lại chưa có cảm giác thực tế, không giống như lúc làm đề thi, cũng không giống như việc chi tiêu hằng ngày mà bản thân vốn luôn có kinh nghiệm.
Nhưng cũng chẳng sao cả, mục tiêu của cô đã rõ ràng, nhất định phải làm như thế. Đáy lòng cô thậm chí còn nảy sinh hoài nghi, phải chăng cái chết của mẹ đã cho cô một lý do để cô sa vào vực thẳm nào đó. Vốn dĩ cô đã luôn ngó nghiêng thăm dò, giờ thì hay rồi, có cái cớ quá hợp lý, danh chính ngôn thuận.
“Ngắm thêm chút nữa nhé?” Trần Tuyết Du bảo nhân viên giới thiệu thêm vài kiểu dáng. Lệnh Nhiễm chạm tay vào vải: “Tôi thích chất liệu cotton, vải thô cũng được, tôi không thích loại cứ trơn tuồn tuột đâu. Loại mẹ tôi mua ở chợ rất thoải mái.”
Trần Tuyết Du liền bảo người ta đổi sang chất liệu mà cô yêu thích. Lệnh Nhiễm chọn một bộ đồ màu xanh táo và một bộ màu tím, ngoài ra không lấy thêm gì nữa.
Màu sắc thanh tân và tươi đẹp tựa như mùa xuân, trong thần thái của Lệnh Nhiễm bắt đầu hiện lên chút sống động: “Màu này giống hoa chiều tím ở trường tôi. Tôi nghe đám bạn hay trồng hoa bảo rằng hoa chiều tím còn được gọi là hoa mỗi ngày một mới, cứ sáng nở tối tàn, thật đúng là một loài hoa có số mệnh tốt.”
Trần Tuyết Du cũng nhìn theo bộ đồ màu tím cùng cô: “Em từng vẽ nó rồi sao?”
Lệnh Nhiễm nghiêng đầu cười: “Sao anh biết?”
Trần Tuyết Du cũng cười: “Xem ra tôi đoán đúng rồi, chỉ là may mắn thôi.”
“Anh đoán bằng cách nào?”
“Em biết vẽ tranh, chắc chắn đối với màu sắc sẽ nhạy cảm hơn người thường. Liệu tôi có cơ hội nào được xem tranh của em không?”
Lệnh Nhiễm cười nhạt: “Thôi đừng, những lời này tôi nghe nhiều rồi. Người ta chỉ khách sáo nói vậy thôi chứ thực lòng chẳng muốn xem đâu. Hơn nữa, tôi vẽ tranh không phải để cho người khác xem.”
Trần Tuyết Du gật đầu: “Nói phải. Rất nhiều khi lời nói ra khỏi miệng nhưng ý niệm trong lòng chẳng hề mảy may động đậy, song vẫn cứ phải nói, đôi khi con người ta muốn tiếp tục duy trì mối quan hệ thì chỉ có thể làm như vậy.” Anh mỉm cười chuyển chủ đề: “Có lẽ bàn chuyện thực tế chút sẽ tốt hơn, sắp có điểm thi rồi nhỉ?”
Trường học… cô vẫn còn sống, mà đã sống thì phải tiếp tục học hành. Lệnh Nhiễm hỏi anh: “Ngày mai có điểm, anh trải đời hơn tôi, anh có lời khuyên nào không?”
Trần Tuyết Du tỏ vẻ rất nghiêm túc: “Em theo ban xã hội hay ban tự nhiên?”
“Ban tự nhiên.”
“Em nhẩm tính được khoảng bao nhiêu điểm?”
“Tầm 620 điểm.”
Trần Tuyết Du nói: “Xem ra em học rất khá nhỉ, có thành phố nào muốn đến không?”
Gương mặt Lệnh Nhiễm bỗng trở nên nhạt nhòa: “Không có. Chiều mai tôi đến trường một chuyến, các thầy cô đối xử với tôi rất tốt, tôi muốn nghe xem họ nói thế nào.” Cô như sực nhớ ra điều gì: “Anh tốt nghiệp trường nào? Học ngành gì vậy?”
Trần Tuyết Du đáp: “Tôi học đại học ở Anh, chuyên ngành Toán học.”
Lệnh Nhiễm hỏi anh học trường nào, cô từng thấy tên ngôi trường này trên tạp chí, tuy không hiểu rõ nhưng biết đó là một ngôi trường danh tiếng.
Học Toán ở một ngôi trường tốt như vậy, Trần Tuyết Du chắc hẳn rất thông minh.
“Công việc hiện tại của anh có liên quan đến chuyên ngành không?”
“Không liên quan lắm, nhưng cũng không thể nói là hoàn toàn không có hệ thống. Quá trình và trải nghiệm học tập vẫn sẽ ảnh hưởng đến phong cách làm việc của mình.”
“Đó có phải chuyên ngành anh thích học không?”
“Cũng coi là vậy, cảm giác cũng ổn.” Đây là lần đầu tiên Trần Tuyết Du nói về tình hình của bản thân: “Hiện tại tôi đang làm việc ở công ty gia đình.”
“Nếu một ngày nào đó anh không muốn làm ở công ty gia đình nữa, anh có thể tìm được công việc khác không?”
“Chắc là được.” Anh cười: “Trông tôi giống hạng người bất tài vô dụng lắm sao?”
Lệnh Nhiễm mỉm cười lắc đầu: “Không đâu. Anh như thế này rất tốt, có năng lực riêng, sống ở đâu cũng được. Tôi vẫn luôn mong mình được như vậy. Anh có ý kiến gì về việc chọn ngành không?”
Trần Tuyết Du nói: “Vẫn nên chọn khối kỹ thuật đi. Những ngành hot như tài chính, xây dựng chưa chắc sẽ hot mãi, đừng thấy cái gì đang rầm rộ là đâm đầu vào. Đương nhiên, những ngành như công nghệ thông tin cũng rất tốt, quan trọng là sở thích của em. Em hứng thú với điều gì?”
Cứ nói tiếp thế này thì quả thực quá đỗi nghiêm túc. Thật khó mà tưởng tượng nổi lời mời gọi của anh là muốn cô cùng về chung sống. Lúc này anh quá giống một người bình thường, khiến mối quan hệ của cả hai trông thật rõ ràng và sáng sủa.
Trần Tuyết Du hiển nhiên là người có nhiều kinh nghiệm xã hội. Cô biết thế giới này phức tạp, nhưng cô vẫn chưa thực sự dấn thân vào. Sau này có dấn thân thật sự hay không thì chưa rõ, có lẽ dựa vào quán tính, cô sẽ vừa tham gia vừa đứng ngoài quan sát, với điều kiện là cô vẫn còn sống.
Nếu cô có ngoại hình bình thường, có lẽ mối quan hệ với người trước mắt thực sự có thể… Không đâu, anh sẽ không có bất kỳ dây dưa nào với cô cả. Nghĩ đến đây, trên mặt Lệnh Nhiễm vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
“Cảm ơn lời khuyên của anh, tôi sẽ nghe xem các thầy cô nói thế nào đã.”
Trần Tuyết Du lại đưa cô đi chọn điện thoại, cô cũng không từ chối. Anh mua cho cô một chiếc iPhone, bảo rằng thực ra mùa thu sẽ có mẫu mới, lúc đó có thể đổi lại sau. Anh quá hào phóng, lại sẵn lòng bỏ ra thời gian, sự cám dỗ vừa nồng đậm vừa ngọt ngào khiến con người ta muốn ngất lịm đi trong đó. Một người nếu đã sống quen những ngày tháng thế này thì sẽ không tài nào quay lại như trước kia được nữa.
Để bào mòn ý chí của một người chẳng cần quá lâu, những ngày tháng gấm vóc lụa là, nguy nga tráng lệ ấy tựa như hoa hồng vậy. Ban đầu, có lẽ người ta còn vùng vẫy chút ít, tự nhủ lòng rằng tuyệt đối không được tham luyến hư vinh, phú quý, nhưng dần dần sẽ không thể rời bỏ được nữa. Làm sao còn cam tâm tình nguyện tự mình lầm lũi kiếm tiền nữa đây?
Thủ đoạn của anh tuy thường thấy nhưng lại vô cùng cao tay, chưa bao giờ lỗi thời.
Lệnh Nhiễm cầm chiếc iPhone, nhìn vào hình quả táo khuyết trên đó, chợt nhớ đến câu chuyện trong Kinh Thánh về việc Eva bị con rắn cám dỗ ăn trái cấm. Trái cấm ấy cho đến tận hôm nay vẫn còn tồn tại, mà cô hiện giờ cũng đang ăn nó.