Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 11

“Tôi đang nghĩ, liệu rằng có phải tôi quen anh sớm quá rồi không?”

Chiếc xe di chuyển không quá nhanh trong thành phố, cứ đi rồi lại dừng, chốc chốc lại gặp một cột đèn giao thông. Những tòa nhà bên ngoài cũng thay đổi xoành xoạch, cửa kính các cửa hiệu sáng choang, bóng người lay động bên trong, đó chính là cuộc sống của người ta.

Trần Tuyết Du trầm giọng: “Không sớm, theo tôi thấy thì vừa vặn.”

Lệnh Nhiễm nghĩ, cũng đúng thôi, cô còn trẻ thế này, còn tuổi mười chín của anh thì đã qua rồi, mãi mãi qua rồi. Tạm thời cô chưa bắt lỗi được điểm gì ở Trần Tuyết Du, hoặc có lẽ là có, thậm chí anh có thể là một kẻ b**n th** không chừng, trước mặt bàn dân thiên hạ người ta đều phải che đậy, phải diễn kịch cả thôi.

Hiện tại anh không hề có chút tiếp xúc cơ thể nào với cô, lời nói cũng khách khí chu đáo, thong dong như thể cuộc đời còn dài lắm.

“Em không hỏi xem cụ thể tôi làm gì sao?”

“Tôi chỉ cần biết anh rất giàu và rất có bản lĩnh là đủ rồi.”

“Không có chuyện gì khiến em tò mò à?”

“Có chứ, nhưng tôi biết nhất định nó sẽ xảy ra, sẽ không mãi như thế này đâu.”

“Có những chuyện, em hiểu quá sớm rồi.” Đôi mắt Trần Tuyết Du trở nên ám muội, nhưng thần sắc vẫn bình thản, không khiến người ta cảm thấy bị xúc phạm: “Đã từng yêu ai chưa?”

Vào những lúc thế này, đáng lẽ cô nên tỏ ra thẹn thùng hoặc khó xử một chút, kiểu như một thiếu nữ bẽn lẽn, chưa hiểu sự đời mới đúng với lứa tuổi của cô.

Nhưng cô lại đang dò xét Trần Tuyết Du. Anh có một sức sống điềm tĩnh, cách nói năng, làm việc đều khiến người ta cảm thấy dễ chịu, toàn thân phục sức chỉnh tề. Cô biết chắc chắn anh đã từng có phụ nữ, từng làm chuyện đó. Chuyện đó ở Thập Lý trại là chuyện thường ngày ở huyện, cách nhà cô không xa chính là tiệm salon Hồng Mai, cũng chẳng đắt đỏ gì, nghe đâu mỗi lần chỉ vài chục tệ. Cô từng thấy những gã đàn ông sờ soạn lung tung, rồi lại cười cợt thở hổn hển, bày ra bộ dạng xấu xí, d*c v*ng trong mắt như muốn tràn ra, chảy dài trên mặt.

Trần Tuyết Du cũng là đàn ông, anh sẽ có bộ dạng thế nào?

Tim Lệnh Nhiễm lại đập nhanh hơn, gò má hơi ửng hồng, rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

“Chưa từng.”

Trần Tuyết Du mỉm cười: “Xem ra em không có ý định hỏi tôi?”

Lệnh Nhiễm nói: “Đó là chuyện của anh, trước khi chúng ta quen nhau, anh có cuộc sống của anh, không liên quan gì đến tôi cả.”

Trần Tuyết Du đáp: “Giờ chúng ta có liên quan rồi.”

Ánh mắt Lệnh Nhiễm dừng lại trên mu bàn tay anh, những đường gân xanh nổi lên, trông vô cùng mạnh mẽ. Ngay lập tức cô hiểu câu “hy vọng sẽ không làm em thất vọng” trước đó của anh có ý nghĩa gì. Đôi bàn tay này rồi sẽ chạm vào cô.

Khi mọi chuyện còn chưa xảy ra, cô đã hiểu thêm một bước rồi.

Trần Tuyết Du giống như một thợ săn cực kỳ kiên nhẫn, không dễ dàng ra tay. Anh rất lịch sự đưa cô về, hẹn lần gặp mặt tới. Đúng lúc gặp bà Ngũ, anh giải thích rằng mình là một người bạn của nhà họ Lệnh. Điều này rõ ràng là vô lý, nhưng với ngữ điệu và thần thái đó của anh, dường như mọi thứ bỗng trở nên hợp lý hẳn.

Chưa từng nghe nói nhà họ Lệnh có người bạn như thế.

Bà Ngũ nghi ngại, hỏi Lệnh Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, cậu thanh niên ấy là ai thế cháu?”

“Người quen cũ ạ.”

“Sao bà chưa thấy bao giờ nhỉ?”

“Trước đây ít qua lại, nghe chuyện của mẹ cháu xong anh ấy mới liên lạc lại ạ.”

Lệnh Nhiễm nói dối trơn tru như rót vào tai, tự nhiên và mạch lạc đến mức ai mà còn nghi ngờ thì đúng là đang làm tổn thương cô.

Thôi được rồi, bà Ngũ không hỏi nữa. Lệnh Nhiễm định đi ngủ, bây giờ thật tốt, muốn ngủ một giấc thật sâu là có thể đi ngủ ngay, không có tiết học nào phải nghe, không có bài tập nào phải làm.

Giấc ngủ này kéo dài quá lâu, phía tây còn sót lại chút ánh chiều tà, khung cửa sổ nhuốm màu xám mờ ảo. Quạt trần vẫn quay, hơi nóng trên người khiến cô tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng. Hình như cô ngửi thấy mùi xà phòng lô hội Thượng Hải, Lệnh Nhiễm gọi khẽ: “Mẹ ơi.”

Đây không phải ở nhà cô, bà Ngũ vừa lấy bánh xà phòng lô hội mới mua từ siêu thị của nhà mình ra dùng.

Nhà cửa và người đều đã mất, vậy mà xà phòng lại vừa mới bóc tem. Lệnh Nhiễm sực tỉnh, nhớ lại những chuyện trước kia ở Thập Lý trại. Là ngày nào của năm nào đó, người vừa phơi quần áo xong bước ra cửa thì gặp tai nạn qua đời, người nhà trở về, quần áo vẫn chưa khô, vẫn còn đang phơi đó, nhưng người thì không còn nữa rồi. Người con của gia đình ấy ôm chồng quần áo khóc nức nở ngoài ban công.

Cô đến cơ hội được ôm một chiếc áo của mẹ cũng không có.

Trong nồi cơm điện đang nấu canh đậu xanh, tiếng sủi bùng bục đẩy nắp nồi lên. Bà Ngũ hỏi cô: “Nhiễm Nhiễm, có muốn cho thêm đường phèn không cháu?”

Vẫn còn có người hỏi cô những lời như vậy trong buổi hoàng hôn thế này. Mắt Lệnh Nhiễm không có lệ, nhưng nỗi lòng nghẹn đắng nơi cổ họng, cứ như bị nước dâng lên ngập ngụa. Ngay cả bà cụ nhân hậu này cô cũng sắp phải rời bỏ rồi, dù thân thiết đến mấy cũng không phải người thân của mình. Lệnh Nhiễm đáp lại: “Cho một ít đi bà.”

Bà Ngũ rất vui, đứa trẻ này còn muốn ăn, muốn uống, lòng dạ phải khoáng đạt thì mới mong tiếp tục sống tiếp được.

Những người làm kinh doanh dần chuyển đi hết, nhưng các quán đồ nướng vỉa hè vẫn còn đó. Hoàng hôn vừa buông xuống, ba năm người lại tụ tập ăn đồ nướng, nào thịt dê nướng, khoai tây lát nướng, trên bàn bày một đĩa đậu tương luộc, vài con chó đứng bên cạnh vẫy đuôi.

Mùi đồ nướng luồn lách qua lớp rèm cửa sổ bay vào nhà, vừa thơm vừa nồng. Những người đó nói chuyện rất lớn tiếng, ra sức huyên náo đến tận nửa đêm, cứ như thể mọi âm thanh trên thế giới này đều đổ dồn về Thập Lý trại vậy. Nơi này dung chứa tất cả, dòng đời cứ thế trôi đi, dường như cũng chẳng ai thực sự đi khiếu nại việc làm phiền dân phố, mọi người vốn dĩ vẫn luôn làm phiền lẫn nhau như thế.

Lệnh Nhiễm đã quen với những âm thanh này, cô nằm trên giường phân biệt xem người ta đang nói điều gì.

Gặp phải giọng địa phương vùng khác, cô chẳng hiểu nổi một chữ, nhưng âm điệu bổng trầm, lời lẽ vụn vặt, quả là náo nhiệt. Tại sao sinh mệnh lại có thể náo nhiệt đến thế nhỉ?

Ngày hôm sau, Lệnh Nhiễm tìm một tiệm net để tra cứu điểm. Vừa bước chân vào cửa, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức len lỏi vào hàng tỷ lỗ chân lông trên cơ thể, chỉ ngồi đó một lát thôi là quần áo, tóc tai đều ám mùi hôi hám. Ở một nơi bẩn thỉu như vậy lại có bao nhiêu người đang ngồi, mặt mày rạng rỡ niềm vui, dường như sinh mệnh cứ sống một cách bẩn thỉu mà vui vẻ thế này cũng tốt, đúng là kiểu sống nào cũng có.

Điểm số của cô cao hơn dự tính một chút, giống như là quà tặng kèm khi mua hàng vậy.

Chủ tiệm net ghé sát lại, hỏi cô thi được bao nhiêu điểm, mắt đã liếc thấy con số kia liền buông một câu khen ngợi: “Nhân tài xuất sắc!” Dẫu ông ấy chẳng biết chữ nào.

Tầm khoảng giữa trưa, Phùng Kinh Vĩ tranh thủ ghé qua một chuyến, cố ý tới để hỏi điểm của cô.

“Tuyệt quá, chúc mừng em!” Phùng Kinh Vĩ còn vui hơn cả cô.

Có gì vui để mà chúc mừng cơ chứ? Lệnh Nhiễm dửng dưng, trên mặt nặn ra một nụ cười khô khốc như hoang mạc. Nụ cười của Phùng Kinh Vĩ thì rạng rỡ, mái tóc bóng mượt như nhảy nhót theo điệu cười, anh vẫn mang hơi thở của một chàng trai trẻ, rất dễ truyền cảm hứng cho người khác. Anh muốn mời Lệnh Nhiễm đi ăn cơm.

“Không cần tốn kém đâu ạ, thực ra em mới là người nên mời anh, tiếc là giờ em không có tiền.” Lệnh Nhiễm suy nghĩ một chút: “Để sau này có dịp em sẽ bù đắp nhé, mặc dù em cũng chẳng biết là khi nào.”

Phùng Kinh Vĩ vội vàng bày tỏ: “Không tốn kém gì đâu, chúng ta ăn đơn giản thôi, em có món gì muốn ăn không?”

Lệnh Nhiễm vẫn từ chối. Cô biết anh là một người bình thường, một người tốt đầy tươi sáng giữa thế gian, cô không muốn anh rơi vào ảo giác về một giấc mộng hão huyền, như thế không công bằng với anh, anh vốn dĩ đã không còn giúp được gì cho cô nữa rồi.

Chiều hôm đó cô đến trường. Tốc độ của trường thật nhanh, băng rôn đã được treo lên, bên trên là tên của một bạn nam, chính là thủ khoa của trường. Cô thấy cái tên này rất quen, đi được vài bước trong khuôn viên trường thì chạm mặt cậu ta. Lệnh Nhiễm nhớ ra rồi, đây là bạn nam học cùng lớp hồi năm lớp mười khi chưa phân ban, dáng người cậu ta không cao, cũng ít nói, mỗi khi có người đến hỏi bài đều mỉm cười giải đáp.

“Thi cử thế nào rồi, Lệnh Nhiễm?”

Tôn Tín Phác trông có vẻ trưởng thành, không phải là già dặn mà vì làm việc gì cậu ta cũng rất chững chạc. Ngũ quan không có gì nổi bật nhưng kết hợp lại mang đến một sự hài hòa kỳ lạ, cứ như trên khuôn mặt đó nhất định phải là đôi mắt, cái mũi, cái miệng ấy mới đúng, nghiêm cẩn y như môn Toán học mà cậu ta giỏi nhất vậy.

Họ làm bạn học một năm, số lần mở miệng nói chuyện với nhau không quá mười câu.

Lệnh Nhiễm đáp: “Cũng xấp xỉ mức mình dự tính, mình thấy tên cậu rồi, thật tốt quá.”

Gia cảnh Tôn Tín Phác bình thường, có lẽ hơi khó khăn vì cậu ta lúc nào cũng mặc đồng phục, ăn cơm thì ăn căn tin, sống rất tiết kiệm. Nhưng trên người cậu ta chẳng có chút vẻ nghèo hèn nào, cậu ta chắc hẳn là người rất tự tại với chính mình.

“Còn cậu?”

“Kém cậu khoảng bốn năm mươi điểm.”

“Mình đoán cậu chắc cũng thi tốt thôi. Đã nghĩ xem báo danh vào trường nào chưa?”

Lệnh Nhiễm mỉm cười, cô nhìn thấy trên mặt Tôn Tín Phác có một sự kiên định rõ rệt, cực kỳ rõ ràng, giống như những đường gân trên lá cây, định mọc về đâu, định tươi tốt theo hướng nào đều vô cùng quả quyết.

“Cậu chắc chắn sẽ có một tương lai xán lạn.”

Tôn Tín Phác nghe câu trả lời chẳng mấy liên quan này, hình như đã thành thói quen, cậu ta vốn biết cô khác biệt với mọi người.

“Cậu chắc chắn cũng sẽ như vậy.”

“Thế sao? Mình cũng chẳng biết nữa.” Cô áy náy cười cười: “Hôm nay là một ngày vui, không nên nói những lời nản lòng.”

“Không sao đâu, cậu tin mình đi, cậu nhất định có thể lập nên nghiệp lớn, chỉ cần cậu muốn.” Tôn Tín Phác khẳng định chắc nịch, cách nói chuyện của cậu ta cũng không giống các nam sinh khác, cậu ta không ngây ngô, cũng không dễ hưng phấn, trái lại là chín chắn trước tuổi.

Lệnh Nhiễm lại cười: “Cậu định đi đâu học?”

Tôn Tín Phác đáp: “Mình muốn theo học tại đại học giao thông vận tải Thượng Hải, ngành kỹ thuật điện tử và máy tính, mình đã quyết định từ rất lâu rồi.”

Một chàng trai như vậy sẽ đi trên một con đường vô cùng rực rỡ, cậu ta thông minh, cần cù và không phải kiểu người nông nổi. Cô có đủ hạng bạn học đang tuổi thanh xuân phơi phới, ai nấy đều phải tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình.

“Mình có thể xin phương thức liên lạc của cậu không? Ví dụ như QQ chẳng hạn, cậu có lên mạng không?” Tôn Tín Phác nói chuyện không hề gượng ép, cứ tự nhiên như vậy mà hỏi. Lệnh Nhiễm lắc đầu: “Mình không có, cũng không mấy khi lên mạng.”

“Mình đăng ký giúp cậu một tài khoản nhé, cậu có muốn không?”

Lệnh Nhiễm thấy sao cũng được, cô gật đầu: “Thế nào cũng được.”

Tôn Tín Phác biết chuyện gia đình cô, cậu ta hạ thấp giọng: “Lệnh Nhiễm, cậu nhất định phải phấn chấn lên. Cậu là nữ sinh thông minh nhất mà mình từng gặp, vết thương của con người rồi sẽ dần lành lại thôi. Chúng ta không thân, nói những lời này có lẽ hơi đường đột, nhưng đó là lời thật lòng của mình.”

Họ đang đứng nói chuyện dưới tán cây tùng, gió nóng thổi mạnh, những tán lá tùng lấp lánh ánh sáng rải xuống phần cổ áo cũ kỹ của Tôn Tín Phác, đung đưa lay động. Lệnh Nhiễm nhìn cái bóng đang chuyển động ấy, khẽ mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”

Tôn Tín Phác tiếp tục: “Sau này chúng ta có lẽ cũng không liên lạc quá nhiều. Kỳ thi đại học kết thúc, mỗi người mỗi ngả, sau này mỗi người có cơ duyên thế nào thật khó nói. Mình hy vọng, ngộ nhỡ cậu gặp khó khăn gì, thỉnh thoảng có thể nhớ lại năm xưa từng có một người nói với cậu những lời như vậy, đừng nản chí.”

Làm bạn học một năm, làm đồng môn ba năm, cộng lại cũng chẳng nói nhiều bằng lúc này, cứ như thể cơ hội ngàn năm có một, phải nói hết lời của cả đời vậy. Chỉ vừa mới bắt đầu đã phải kết thúc, trong lòng Tôn Tín Phác trào dâng một nỗi bi thương nhè nhẹ. Cậu ta suy nghĩ nhiều và sâu xa hơn các bạn học cùng trang lứa, cậu ta hy vọng bản thân có một chút ý nghĩa nào đó đối với cô.

Lệnh Nhiễm không ngờ cậu ta sẽ nói những điều này, cô hơi kinh ngạc, quan sát đôi mắt Tôn Tín Phác rồi nói: “Cảm ơn thiện ý của cậu, mình nhớ rồi.”

Tôn Tín Phác định nói thêm gì đó thì điện thoại của Lệnh Nhiễm reo lên. Tiếng chuông này đối với hai người vốn gần như không chạm vào điện thoại mà nói đều có chút xa lạ, có lẽ vì nhạc chuông, cũng có lẽ vì bản thân hành động đó. Người lớn rất thích dùng bản nhạc thịnh hành Hà Đường Nguyệt Sắc làm nhạc chuông, gần như ai cũng biết hát.

Vài năm trước khi mới vào lớp mười, một cuốn tạp chí được chuyền tay khắp lớp, trang giấy màu sắc rực rỡ, mặt sau in đầy những bài hát hot nhất thời bấy giờ, hướng dẫn người dùng di động và liên thông soạn tin nhắn tải nhạc chờ. Thu hút nhất chính là câu: “Sử dụng bất kỳ dịch vụ nào trên trang này, bạn có cơ hội nhận được một chiếc điện thoại trị giá 4580 tệ, bốc thăm hằng tháng.” Đúng là quá đỗi cám dỗ.

Những đứa trẻ mới lớn cứ ngỡ sự cám dỗ lớn nhất đời người chẳng qua cũng chỉ đến thế.

Nhưng học sinh hiếm ai có điện thoại, nếu lén tải nhạc chờ cho bố mẹ, bị phát hiện cước phí tăng cao chắc chắn sẽ bị ăn mắng. Phần thưởng này suốt ba năm chỉ thấy trên tạp chí, chẳng có lấy một người trúng giải.

Giờ thì đã khác, sắp lên học đại học, cũng nên mua một chiếc điện thoại.

Tôn Tín Phác nhận ra biểu tượng hình quả táo khuyết, trong lòng chấn động mạnh, còn ngạc nhiên hơn cả lúc Lệnh Nhiễm nghe những lời của cậu ta. Lệnh Nhiễm thì không vội nghe máy, nhìn cái tên ‘Trần’ đang nhấp nháy trên màn hình, cô nói với Tôn Tín Phác: “Mình vào văn phòng tìm thầy giáo trước đã.”

Cô đội chiếc mũ cói phẳng chóp, trông giống như nhân vật trong phim điện ảnh, tà váy bay bay đi xa dần. Tôn Tín Phác nhớ rằng cô vốn luôn rất giản dị, nhưng khoảnh khắc này, dường như cô đột nhiên bắt đầu biết sử dụng vẻ đẹp của mình. Trên gương mặt cậu ta phủ lên một sự trầm tư đặc trưng của thiếu niên.

Lệnh Nhiễm gọi lại, điện thoại kết nối, cô không vội nói ngay mà đợi tiếng của Trần Tuyết Du vang lên.

“Là Lệnh Nhiễm phải không?” Giọng anh trong điện thoại trầm lắng hơn, hệt như ánh hoàng hôn buông xuống.

Lệnh Nhiễm nói: “Là tôi đây, vừa nãy tôi đang nói chuyện với bạn, không tiện nghe máy. Anh muốn hỏi điểm của tôi sao? Cao hơn dự tính vài điểm.”

Cô trả lời rất bình ổn, nếu là người khác hẳn đã nhảy cẫng lên vì sung sướng, cả nhà ôm nhau mừng rỡ đến chết mất.

Con người rõ ràng luôn kiêng kị cái chết, nhưng trong đời thường lại rất thích dùng từ đó: nóng chết đi được, lạnh chết đi được, tức chết đi được, vui chết mất, đau khổ chết đi được. Không hẳn là đã đến mức cực đoan đó, nhưng chữ chết đệm ở phía sau khiến mọi thứ trở nên mạnh mẽ hơn, là một loại cảm giác về sự sống khác.

Trần Tuyết Du nói: “Tốt quá, chuyện chọn nguyện vọng tôi có thể giúp em tìm thầy giáo chuyên môn.”

Lệnh Nhiễm nghĩ, những cái tốt trên người này sao mà nhiều đến thế, cái nào cũng đều có cái giá của nó cả.

“Thầy cô ở trường tôi cũng có người giúp được, họ rất có trách nhiệm. Cảm ơn anh đã nghĩ đến chuyện này giúp tôi.”

“Tối nay cùng nhau dùng bữa nhé, xong việc thì nhắn tôi, tôi qua đón em.” Giọng điệu của Trần Tuyết Du vẫn êm tai như vậy, chẳng hề cứng nhắc, nhưng từ ngữ thì nói một là một.

Đây có lẽ là bắt đầu của cái giá phải trả, cô nên có sự tự giác này, phối hợp với người ta thực hiện quyền chi phối mình.

Nhưng Lệnh Nhiễm lại hỏi: “Tôi có thể từ chối không? Tôi vẫn còn việc chưa làm xong.”

Cô sắp đắc tội với anh rồi. Giây tiếp theo, Trần Tuyết Du sảng khoái đáp: “Tất nhiên, tôi không thích ép buộc người khác, hôm nay không được thì để khi khác.”

“Anh có không vui không?”

“Em nghe ra chút ý tứ không vui nào của tôi sao?”

Trong lòng anh thực sự chẳng có chút bực bội nào. Chỉ có kh*** c*m có được từ việc chi trả chi phí về thời gian, tiền bạc, thậm chí là cảm xúc mới có giá trị. Chi phí càng lớn, kh*** c*m càng mãnh liệt, rào cản trong đó càng cao thì càng thấy thỏa mãn. Trần Tuyết Du không thích những thứ miễn phí, đối tượng d*c v*ng của anh dường như không phải là Lệnh Nhiễm, mà đơn giản chỉ là bản thân d*c v*ng đó thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn