Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 12

Lệnh Nhiễm rời trường vào lúc trời vẫn còn nóng, nhưng chưa đến mức oi ả nhất. Những ngày nắng dài lê thê, tựa như làn tóc cứ thế dài mãi ra trong gió, dài mãi, dài mãi, mà hóa ra vẫn chưa tới ngày hạ chí dài nhất trong năm.

Cảm giác như đã mấy thế kỷ trôi qua rồi.

Thực ra có vài bạn học rủ cô đi ăn tối. Bình thường mối quan hệ giữa họ cũng nhạt nhòa, cô luôn đi đi về về một mình, trong mắt người khác, cô giống như một câu chuyện huyền bí và mơ hồ, chẳng có mở đầu cũng chẳng có kết thúc. Nhiều học sinh ở đây cũng không đầu không cuối như vậy, ngôi trường này nhận không ít học sinh ngoại tỉnh, họ từ một miền đất lạ đến đây, rồi lại từ đây đi đến một xứ sở khác.

Người rủ cô là một nam sinh. Chao ôi, nam sinh, những cơ thể thích chơi bóng rổ, mái tóc đen rậm rạp và sự nhiệt huyết bừng bừng của tuổi trẻ. Nhưng cô chẳng mặn mà với bất kỳ điều gì trong số đó. Chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu hết thảy, những nam sinh này nhạt nhẽo như nước lọc.

Cô tùy ý leo lên một chuyến xe buýt. Có một đoạn đường bắt đầu rào lại một nửa, nghe nói là để xây tàu điện ngầm, cuối năm sẽ thông xe. Lệnh Nhiễm sống ở thành phố này đã nhiều năm, nhưng thực chất chỉ quanh quẩn ở Thập Lý trại và trường học, thế giới tưởng như chỉ lớn bấy nhiêu thôi. Thực ra thành phố rộng lớn lắm, ở phương bắc này nó được coi là nơi phát triển tốt, tràn đầy sức sống. Một thời đại đang nỗ lực vươn mình, những tòa cao ốc mọc lên, đường sá mở rộng, ngay cả người thuê trọ ở Thập Lý trại cũng ngày một đông, cho đến khi nơi này đối mặt với việc giải tỏa.

Thời đại không phát triển thì cũng chẳng đến lượt Thập Lý trại bị dỡ bỏ, cũ không đi thì mới không tới.

Sau đó xe đi qua một nơi khác đang chuẩn bị xây dựng khu nhà mới, dáng vẻ như thể trăm nghề đang chờ đợi sự hưng thịnh, song trên mặt đất hiện giờ chỉ toàn là những đống cát lớn. Chính trong cái kẽ hở giữa sự thay đổi cũ mới ấy, lại có những bông hoa cải vàng rực nở rộ trên cát. Rõ ràng không phải mùa hoa cải, vậy mà nó vẫn nở lưa thưa vài nhành, cố hết sức mà bung toả, nở một cách vội vã như mang theo một nỗi khủng hoảng cận kề.

Phải chăng chúng đã nở nhầm mùa? Chẳng lẽ thực vật cũng giống con người, cũng có lúc phạm sai lầm?

Chỉ cần xe xúc tiến lại, chúng sẽ bị nhổ tận gốc, nhưng điều đó cũng chẳng sao, dẫu sao sự sống cũng đã từng hiện diện.

Chẳng biết ngày nào đó đi ngang qua đây, nơi này sẽ là những nền móng đã đổ bê tông xong, những công nhân đội mũ bảo hiểm đi lại nườm nượp. Lệnh Nhiễm nhìn qua lớp kính xe, đóa hoa vàng gần như lướt qua trong nháy mắt, nhưng số phận của nó thì đã quá rõ ràng.

Bước xuống xe, cảm giác thật khó chịu. Mùa hè là thế, không mưa thì oi bức, mà không mưa thì mặt đất khô khốc như chứa đựng d*c v*ng bốc cháy, hơi nóng từ mặt đất bốc lên, phản ngược vào bắp chân trần.

Suốt dọc đường, cứ chốc chốc lại có người liếc nhìn cô. Tình trạng này có lẽ đã bắt đầu từ năm mười ba, mười bốn tuổi, khi đó cô đã ra dáng một thiếu nữ phổng phao. Bước vào con phố ở Thập Lý trại, đám đàn ông huýt sáo với cô với dáng vẻ bất lương, cô nhìn thẳng về phía trước, trong lòng chỉ cảm thấy chán ghét. Nếu bạn lỡ nhìn họ một cái, họ sẽ sán lại gần ngay. Họ không có khả năng phán đoán, không có sự dịu dàng, không có tình ý, chỉ có bản năng của loài cầm thú. Lẽ tất nhiên, họ không xứng đáng có được tình yêu, không xứng có được phụ nữ.

Nhưng trong những căn nhà lẩn khuất sâu trong Thập Lý trại, t*nh d*c là thứ rất dễ kiếm.

Họ đánh đồng t*nh d*c, tình yêu và phụ nữ thành một thứ như nhau.

Lệnh Nhiễm quá hiểu những gã đàn ông như thế, cô muốn tránh xa, cô thấy buồn nôn nhưng không buồn căm hận. Cô nghĩ đến khuôn mặt, đến mùi hương trên người Trần Tuyết Du, và thế là tiếng huýt sáo bị ngăn cách hoàn toàn.

Món mì lạnh do bà Ngũ làm. Tuổi tác đã cao rồi, nhưng đầu óc vẫn còn minh mẫn, vẫn có thể nấu nướng, không có bệnh tật gì nghiêm trọng. Thế là đáng mãn nguyện lắm rồi. Hiện tại bà Ngũ cũng rất hài lòng. Ăn cơm xong, sau khi tắm rửa, Lệnh Nhiễm ngồi trò chuyện với bà một lúc.

“Hai ngày tới cháu sẽ dọn đi ạ, cháu đến nhà một người họ hàng.”

Bà Ngũ nghi hoặc: “Nhà người họ hàng nào?” Chuyện này bà chưa từng nghe qua.

Lệnh Nhiễm bình thản nói: “Họ hàng xa, gần đây mới liên lạc được. Cháu cũng không thể cứ mãi ở đây, thời gian qua cháu làm phiền bà nhiều quá.”

Bà Ngũ ôm con mèo trong lòng, con mèo kêu gừ gừ, chẳng biết là đang tụng kinh gì.

Bà v**t v* dọc sống lưng mèo từng cái một: “Là cái người hôm nọ đưa cháu về đấy à?”

Lệnh Nhiễm khẽ vâng một tiếng.

Bà Ngũ bảo: “Trông cậu ta rõ trẻ, nhà cửa có những ai thế?”

Lệnh Nhiễm không biết, cô chẳng biết gì cả.

“Một gia đình lớn ạ, cháu chỉ ở tạm thôi, đợi khai giảng là đi học rồi.”

Mắt bà Ngũ đã lòa, nhưng tâm không lòa, bà nhắc nhở Lệnh Nhiễm: “Họ hàng xa, lại có đám thanh niên trẻ tuổi, cháu phải biết giữ kẽ, để mắt một chút.”

Lệnh Nhiễm đáp: “Cháu hiểu, cháu sẽ chú ý ạ.”

“Ta vẫn thấy chẳng ổn thỏa lắm, một đại gia đình càng không biết trong lòng người ta nghĩ gì, đừng để họ nhắm vào chuyện tiền nong.”

“Nhà anh ấy có điều kiện lắm ạ.”

“Có tiền vẫn có thể nhắm vào tiền chứ, ai chê tiền nhiều bao giờ?”

“Không sao đâu bà, cháu không ở lâu, vả lại cháu cũng không phải trẻ con nữa, cháu biết phân biệt người tốt kẻ xấu.”

“Cháu thì mới bao lớn chứ, Nhiễm Nhiễm, có sống cả đời cũng chẳng dám chắc nhìn thấu được lòng người đâu.”

Mắt bà Ngũ như bị đau mắt hột, cứ muốn ứa lệ. Bà thở dài, chỉ tay về phía đầu giường. Ở đó có dán một tờ bìa cứng, trên đó viết ba dãy số điện thoại rất lớn, đó là số của con gái bà. Bà hỏi Lệnh Nhiễm có số của người họ hàng kia không để viết thêm vào tờ giấy đó.

Lệnh Nhiễm đưa tay v**t v* con mèo: “Hôm nào rảnh cháu về thăm bà rồi cháu viết thêm sau.”

Dãy số đó sẽ chẳng bao giờ được viết lên, cô biết vậy, nhưng vẫn phải đưa ra một lời đáp bình thường cho người ta an lòng. Cô không thích ràng buộc quá sâu với bất kỳ ai vì nó cản trở sự tự do. Đây là hàng xóm cũ, về mặt tình cảm thì đã là thuần khiết nhất rồi, nhưng tuổi tác của người hàng xóm này cũng đã già nua như thế, mang đầy vẻ tàn tạ xế chiều. Cô không phải kiểu người có thể nhiệt tình tán gẫu chuyện nhà với người già, chẳng thể mang lại niềm vui gì cho họ cả. Không khí chết chóc của sự già cỗi bao trùm lên căn phòng tối tăm này… Con mèo bất chợt nhảy khỏi vòng tay bà lão, ngó bên trái, nhìn bên phải, tuyệt nhiên không hề ngoảnh lại mà chạy thẳng ra ngoài.

Đây là giống mèo nuôi thả, không chịu ngồi yên trong nhà, nó cũng chẳng mấy quấn người. Vừa rồi chịu nằm trong lòng một lát để người ta v**t v*, dường như đã là nể mặt lắm rồi.

Bà Ngũ im lặng nhìn cô hồi lâu, lại hỏi: “Thật sự phải đi sao?”

Lệnh Nhiễm nhìn lại bà. Đôi mắt già nua sâu hoắm, nỗi cô độc cũng ẩn sâu đến thế. Tại sao con người ta cứ chấp nhất hỏi một câu mà mình đã biết rõ câu trả lời nhỉ? Thật bi thương quá đỗi. Cô chậm rãi gật đầu.

Bà Ngũ lẩm bẩm: “Hồi đó cháu mới cao chừng này, chớp mắt cái đã sắp vào đại học, mẹ cháu số khổ…” Bà đưa tay lên lau khóe mắt, lớp da trên mu bàn tay dưới ánh đèn trắng hiện lên vẻ đen sạm.

Lệnh Nhiễm thầm nhủ: “Đừng nói nữa, xin đừng nói nữa.” Cô chỉ im lặng ngồi đó.

Một lúc sau, bà Ngũ bắt đầu ngủ gật, đầu bà cúi thấp xuống. Lệnh Nhiễm bật tivi lên để tiếng động phát ra. Đó là thói quen của người già, trong nhà phải có tiếng động, không có người thì để tivi làm ồn một chút. Có những lúc đêm đã khuya, đèn đã tắt, bà nằm ngủ thiếp trên ghế sofa, ánh sáng từ màn hình tivi hắt lên mặt bà, lúc đậm lúc nhạt, bà tìm thấy hơi thở của con người trong những âm thanh ấy.

Như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Sống đến bước này thì niềm vui rốt cuộc nằm ở đâu? Bà có con cái, nhưng con cái rồi cũng trưởng thành, như chim bay khỏi rừng. Bạn đời của bà đã mất từ lâu, bà phải nuốt trôi sự cô độc trong từng giây từng phút. Mà ngay cả khi bạn đời còn sống, hai người lại biết nói gì, làm gì đây? Già thế này rồi, tivi chiếu gì cũng chẳng hiểu nữa, thế giới này cũng ngày càng trở nên khó hiểu hơn.

Dưới lầu, những hàng quán ăn đêm vẫn nhộn nhịp như cũ. Cái mùi cay nồng ấy vẫn cứ xộc vào mũi, cứ huyên náo ồn ào như thế, cô nhắm mắt lại. Trong bóng tối vẫn tràn ngập sự rộn rã, vừa gần lại vừa xa. Khung cửa sổ xám xịt, tưởng như vĩnh viễn không bao giờ thực sự tắt lửa.

Không ngủ được, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đồ đạc rất ít, một chiếc ba lô là đựng hết. Quần áo cũ chắc chắn là không cần nữa, cũng chẳng thể đem cho bạn học, vậy nên càng chẳng có gì để mang theo. Dường như sống gần hai mươi năm trên đời, cô cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, chẳng có vật ngoài thân nào cả.

Thậm chí, ngay cả cơ thể này, dường như cô cũng chẳng thấy quen thuộc cho lắm.

Trời vẫn còn rất sớm, những người bán đồ ăn sáng đã bắt đầu bận rộn. Dưới ánh đèn, một người đàn ông đang nhào bột. Thời điểm anh ta nhào bột cũng giống hệt hôm qua, động tác cũng y hệt. Dường như dưới cái biển hiệu đó, dưới ánh đèn đó, lẽ ra phải luôn có một người đàn ông đứng nhào bột như vậy. Lệnh Nhiễm cũng dậy từ rất sớm, cô ra ngoài mua cháo, mua bánh bao, đứng trong làn hơi trắng mịt mù nhìn người ta kiếm những đồng tiền cực nhọc.

Bên cạnh có dán một tờ giấy lớn, ghi lẻ loi mấy chữ: “Chỉ còn kinh doanh ba ngày cuối cùng.”

Người này chẳng biết sau này sẽ đi đâu nhào bột tiếp.

Chiếc loa phóng thanh gần đó lặp đi lặp lại một giọng nam máy móc: “Vui lòng chủ động dời đi để tránh gây tổn thất cho việc kinh doanh và tài sản của quý vị. Vui lòng chủ động dời đi để tránh gây tổn thất cho việc kinh doanh và tài sản của quý vị.”

Một người khách ghé đầu hỏi: “Dọn đi đâu? Có dễ tìm không?”

Người nọ cười: “Thành phố lớn thế này, lẽ nào lại không có chỗ nhào bột sao? Tìm được mặt bằng ở Lâm Miếu rồi!”

Nghe tiếng cười ấy cũng giống như đôi tay nhào bột kia, tràn đầy sức lực.

“Lệnh Nhiễm, Lệnh Nhiễm? Đúng là cậu rồi, đi mua đồ sáng à?”

Tôn Tín Phác gọi cô. Sớm thế này, sao cậu ta lại đến Thập Lý trại? Lệnh Nhiễm thấy cậu ta ôm trong lòng một chiếc chậu hoa mười giờ, bèn hỏi: “Cậu đến tìm người thân à?”

Tôn Tín Phác hào phóng đáp: “Tìm cậu đấy, mình thấy trong nhà có chậu hoa này nở đẹp nhất nên mang qua cho cậu.” Cậu ta xoay xoay cái chậu trên tay: “Cái chậu hơi bị sứt một chút, cậu đừng để ý nhé.”

“Nhà cậu trồng hoa sao?”

“Nhà mình bán chậu hoa, mấy cái bị lỗi nặng không bán được thì mẹ mình rắc ít hạt giống vào, mặc kệ nó có nở hay không.”

Lệnh Nhiễm nhận lấy: “Hoa nở tươi tắn quá, đẹp lắm, cảm ơn cậu đã nhớ đến mình nhé. Cậu ăn sáng chưa?”

Tôn Tín Phác chưa ăn, Lệnh Nhiễm mua cho cậu ta một phần bánh bao và một cốc sữa đậu nành.

“Mình đang ở nhờ nhà hàng xóm, trong nhà chỉ có một bà lão thôi, cậu có muốn vào ngồi một lát không?”

Bạn học của cô đa phần đều là những người rất biết chịu khổ, đứng ăn, ngồi xổm ăn, kiểu gì cũng được. Tôn Tín Phác cũng vậy, cậu ta đứng bên lề đường, nuốt trôi cả miếng ăn lẫn bụi bặm.

“Thôi, mình phải về ngay rồi, lát còn phải đi bán dưa hấu với bố mình nữa.”

“Chẳng phải nhà cậu bán chậu hoa sao?”

“Bán kèm một ít chậu thôi, chủ yếu vẫn là bán dưa hấu.”

“Trưa có về không?”

“Cũng khó nói lắm, lúc nào bán hết thì lúc đó mới về nhà, có khi còn phải ngủ lại ngoài đường.”

“Ngủ ở đâu?”

“Vỉa hè thôi, bọn mình có mang theo bìa carton rồi, bố mình toàn ngủ như thế suốt.”

“Có kiếm được không?”

“Cũng chẳng được bao nhiêu, gặp lúc xui xẻo còn lỗ vốn ấy chứ.” Tôn Tín Phác vừa cười vừa nói, cậu ta chẳng hề che giấu, cũng không cảm thấy hoàn cảnh gia đình như vậy có gì là không thể nói ra: “Bố mẹ mình đều không có bản lĩnh gì lớn, chỉ có thể làm vậy thôi, nhưng họ đã cố gắng hết sức rồi.”

Đúng là vậy, ai mà lại muốn làm ăn thua lỗ chứ? Chẳng qua là không biết những việc dễ kiếm tiền đều rơi vào tay ai rồi thôi.

Lệnh Nhiễm nói: “Sau này cậu đi làm rồi, bố mẹ cậu sẽ không phải vất vả như thế nữa.”

Tôn Tín Phác bảo: “Mình cũng nghĩ vậy. Còn cậu, nghỉ hè định thế nào? Cứ ở nhờ nhà hàng xóm mãi sao?”

Lệnh Nhiễm đáp: “Không, mình sắp dọn đến nhà một người quen. Còn nghỉ hè làm gì thì mình cũng chưa rõ lắm. Cậu cũng thấy đấy, Thập Lý trại sắp giải tỏa rồi.” Cô cảm thấy có thể nói thật lòng trước mặt Tôn Tín Phác, cậu ta là một nam sinh rất tốt, chính trực, không kiêu ngạo cũng không tự ti, cô vô thức tin tưởng: “Có lẽ mình sắp phát tài rồi, đến lúc đó mình mời cậu ăn một bữa thịnh soạn nhé?”

Tôn Tín Phác cười, trong thần thái của cậu ta không có sự ngưỡng mộ, càng không có lòng đố kỵ. Cậu ta như thể thành tâm vui mừng cho người bạn bỗng nhiên giàu có của mình. Cậu ta vẫn ở trên quỹ đạo riêng, vững vàng tiến về phía trước, chưa bao giờ oán trách số phận.

“Được chứ, thực ra mình có một đề nghị thế này, cậu nên hỏi thầy cô xem số tiền đó bảo quản thế nào cho an toàn, thầy cô nhất định sẽ không lừa cậu đâu.”

Lệnh Nhiễm chăm chú nhìn cậu ta một lúc. Tôn Tín Phác là một chàng trai rất già dặn và điềm tĩnh, nhưng khi bị cô nhìn như vậy, vành tai cậu ta nhanh chóng trở nên ửng đỏ.

“Tôn Tín Phác, bố mẹ cậu nhất định là những người rất tốt, cậu cũng vậy. Mình hy vọng sau này mọi người đều được sống những ngày tốt đẹp.”

Cổ họng Tôn Tín Phác nghẹn lại một cách đầy bất ngờ: “Những lời hôm nay cậu nói với mình, có lẽ cả đời này mình cũng không quên được.”

Lệnh Nhiễm cũng cười: “Không đến mức đó chứ, chẳng lẽ cậu nghe lời khen còn ít hay sao? Thôi được rồi, cậu còn phải đi bán dưa hấu với bố, mình không làm lỡ việc làm ăn của mọi người nữa. Chậu hoa này mình sẽ chăm sóc thật tốt.”

Tôn Tín Phác gật đầu: “Được, cậu nhất định phải chăm sóc nó thật tốt đấy.”

Cậu nói như thể vừa giao phó cho cô một nhiệm vụ vô cùng quan trọng vậy.

Lệnh Nhiễm bảo: “Đi đi, trời nóng thế này mà còn phiền cậu phải chịu khổ.”

Tôn Tín Phác nói: “Cậu thì không cần phải chịu khổ nữa đâu, hãy sống thật tốt nhé.”

Lệnh Nhiễm thẳng thắn: “Phải, mình không cần phải chịu khổ nữa, cũng không muốn phải chịu khổ.”

Tôn Tín Phác tỏ vẻ suy ngẫm, luôn cảm thấy trong lời nói của cô có ẩn ý gì đó. Cậu ta chỉ có thể rời đi trước. Chiếc áo ngắn tay trên người cậu ta đã ố màu, có vẻ như rất khó giặt sạch, cổ áo thì dão ra, nhưng dáng lưng khi bước đi của cậu ta rất thẳng, là một người rất có khí chất. Lệnh Nhiễm nhìn cậu ta đi được nửa đường lại quay đầu vẫy tay, cô cũng vẫy tay đáp lại vài cái.

Cô hiểu Tôn Tín Phác thích mình, song cô cũng đã từ chối cậu ta. Hy vọng cậu ta có thể nghe hiểu, cô không cần một người bạn học tốt bụng và chính trực.

Vừa qua giờ ăn sáng, Trần Tuyết Du đã đến.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn