Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 13

Anh chào hỏi bà Ngũ vài câu khách sáo, đặt xuống mấy món quà biếu, cũng chẳng bận tâm hàng xóm láng giềng đang dòm ngó ra sao.

Lệnh Nhiễm ngồi vào trong xe, đây là một không gian mát mẻ và thơm tho, sạch sẽ, dễ chịu. Cô nhớ đến con mèo tối qua, có lẽ cô cũng sẽ ngước mắt nhìn sang trái, ngó sang phải, nhưng tuyệt đối không thể ngoảnh đầu lại.

Con người ngoảnh đầu là vì trong lòng mềm yếu, vì quyến luyến. Không phải cô hoàn toàn không có tâm trạng ấy, mà là cô không muốn để cảm xúc ấy lan tràn.

Bạn học của cô cũng có người sống ở đây từ thuở cha sinh mẹ đẻ, một mặt thì mong mỏi mau chóng nhận tiền đền bù để được ở nhà lầu mới đẹp, mặt khác lại không nỡ rời xa. Trên bức tường vẫn còn lưu lại dấu tay chưa rửa đã ấn vào từ năm nào, những quán ăn nhỏ thơm nức mũi, sạp trái cây, nhà tắm công cộng… Một Thập Lý trại thân thuộc đến thế, nơi chứa đựng cả tuổi thơ và thời niên thiếu, dù dây điện có chằng chịt, rác rưởi có chất đống, thì nó vẫn là Thập Lý trại. Lúc bạn học kể lại, mắt cứ rơm rớm lệ, người nghe cũng cảm thấy lòng nặng trĩu theo. Đó là nỗi nhớ quê của những người sống trong những ngôi làng giữa thành phố, nỗi nhớ ấy biến thành những tờ quảng cáo nhỏ dán đầy tường, rất khó để tẩy sạch.

Nhưng vậy thì đã sao? Đây là dòng sông của thời đại, như thể sắp dâng trào hay xả lũ, một khi nó đi qua, định mệnh là sẽ xóa sạch mọi dấu vết của con người, điều đó quá đỗi dễ dàng. Người trẻ rồi sẽ già đi, những người trẻ mới lại đến, dù sao một thành phố lớn thế này sẽ không bao giờ thiếu người trẻ, nên nó mới giữ gìn được vẻ thanh xuân.

Muốn giữ gìn thanh xuân thì phải hút lấy máu thịt và linh hồn của những người trẻ tuổi, ngay cả thần tiên ma quái trong truyện liêu trai cũng chẳng thèm những kẻ phàm trần già cỗi ấy.

Lệnh Nhiễm không ngoảnh lại nhìn lấy một lần.

Trần Tuyết Du để ý thấy đồ đạc của cô: “Tôi thấy em mang theo một chậu hoa, là do bà lão ấy trồng sao?”

Lệnh Nhiễm sực tỉnh: “Không phải, sáng nay một người bạn học mang đến tặng tôi.”

“Nam sinh à?”

“Vâng, chắc là cậu ấy thích tôi nên mới tặng hoa sớm thế này.”

Lời này thốt ra từ miệng người khác thì khó tránh khỏi vẻ tự luyến. Nhưng Lệnh Nhiễm thì khác, cô nói kiểu gì cũng thấy đúng, chẳng hề làm tổn hại đến hình tượng của mình.

Trần Tuyết Du liếc nhìn chậu hoa: “Hình như ven đường đầy loại hoa này, rất thường hay thấy.”

Lệnh Nhiễm bảo: “Gia cảnh nhà cậu ấy không tốt lắm, nhưng cậu ấy đã tặng tôi bông hoa nở đẹp nhất trong nhà rồi, hoa có thường thấy hay không không quan trọng.”

Trần Tuyết Du mỉm cười: “Phải, đem thứ tốt nhất mình có ra để tặng em, quý ở tấm lòng.”

“Còn anh? Một người như anh thì thứ tốt nhất có thể đem ra là gì?”

Lệnh Nhiễm dường như đã chẳng còn coi anh là người lạ, đúng là nhanh mà.

Trần Tuyết Du nói: “Chưa có ai hỏi tôi câu này cả, để tôi nghĩ xem.”

Dáng vẻ anh lúc đó đúng là trông như đang suy nghĩ thật sự.

“Tiền bạc và thời gian.”

Anh bổ sung thêm: “Hy vọng em không thấy câu trả lời này tục tằn.”

Lệnh Nhiễm im lặng lắc đầu.

Biết bao nhiêu người đàn ông vừa không có tiền lại vừa không có thời gian, tiền và thời gian của họ đều biến đi đâu hết rồi, có quỷ mới biết.

Lệnh Nhiễm lảng sang chuyện khác: “Nhà anh có rộng không? Tôi cần một phòng riêng biệt.” Một giáo viên của cô sống ở nội thành, căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách mà hai đứa con trai sinh đôi đã phải chen chúc trong một phòng rồi.

Trần Tuyết Du đáp: “Em có thể chọn, tầng hai hay tầng ba đều có phòng trống, tầng ba thì tầm nhìn tốt hơn một chút.” Cô đưa ra yêu cầu một cách cực kỳ tự nhiên, chẳng có chút gì ngại ngùng.

“Anh sống ở tầng mấy?”

Trần Tuyết Du mỉm cười: “Tầng hai. Trong lòng em có thấy sợ hãi không?”

“Theo nhận thức của anh, những chuyện như thế này chắc là rất thường tình, huống hồ anh lại là người giàu. Ngay cả người nghèo cũng có thể xảy ra chuyện đó, tôi từng thấy rồi nên cũng chẳng thấy sợ lắm.”

“Em trưởng thành quá sớm, lời nói ra lúc nào cũng khiến người ta khó mà phản bác, cứ như thể đã nhìn thấu tất cả vậy.”

“Tôi không nhìn thấu thứ gì cả. Nếu tôi thực sự nhìn thấu thì giờ này tôi nên đi chết cho rảnh nợ chứ không phải đang ngồi trên xe của anh.”

Trong xe bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Lệnh Nhiễm lên tiếng: “Tôi cứ tưởng anh sẽ tìm cách chuyển hướng để bắt đầu giáo huấn tôi chứ.”

Trần Tuyết Du đáp: “Tôi không có thói quen đó. Tôi mời em đến không phải để làm người dẫn dắt cuộc đời em.”

Lệnh Nhiễm khẽ mỉm cười: “Trước tôi thì sao? Anh đã từng mời ai về nhà ở chưa?”

Anh nói chưa từng. Vẻ mặt đó hiển nhiên là khinh thường việc nói dối, mà cũng chẳng việc gì phải nói dối.

“Anh có sở thích b**n th** nào không?”

Ánh mắt Trần Tuyết Du thoáng dao động: “Thế nào gọi là sở thích b**n th**?”

Lệnh Nhiễm vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: “Chẳng hạn như ngược đãi người khác, anh hiểu rõ hơn tôi mà.”

“Nếu có thì sao? Em có còn muốn tới đó nữa không?”

“Vậy là không có rồi, giả thuyết vô nghĩa.”

“Em không mảy may nghi ngờ chút nào ư? Tôi nói gì em cũng tin sao?”

“Tôi mà như vậy thì anh phải vui mới đúng chứ, vì trông tôi có vẻ ngu ngốc, dễ kiểm soát.”

“Tôi không thích người ngốc. Nếu đầu óc em thực sự trống rỗng, tôi cũng khó lòng mà vui nổi.”

Cô bỗng thấy buồn cười: “Hóa ra anh cũng không nông cạn đến thế.”

“Trông tôi giống hạng người nông cạn lắm sao?” Anh cũng cười: “Vậy thì tệ thật đấy, coi như bao năm đèn sách phí hoài, những sở thích lành mạnh cũng uổng công bồi đắp.”

Ưa chuộng nhã nhặn ư? Lệnh Nhiễm chưa từng thấy người đàn ông nào có sở thích lành mạnh cả, chỉ toàn thấy những thứ không lành mạnh như hút thuốc, uống rượu, rồi mang cái thân hình hôi hám đi bốc phét. Chẳng trách được, ai bảo cô lớn lên ở Thập Lý trại. Các thầy giáo thì khá hơn một chút, nhưng lại mang cái khí chất khổ sở thù hận, quá đỗi nhọc nhằn. Làm học sinh đã vất vả, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, khó khăn lắm mới làm được giáo viên cấp ba của người ta thì vẫn tiếp tục như thế, phải trông học sinh học sớm, học tối, vẫn là cái kiếp sống gà chó ấy thôi.

Trần Tuyết Du được trải nghiệm một loại cảm xúc mới mẻ, chẳng tệ chút nào. Sự cám dỗ giữa nam và nữ thế này thật mãn nhãn, lại còn phải tốn chút tâm lực, vận dụng trí não, kỳ phùng địch thủ là tuyệt vời nhất. Nhịp độ chậm có cái hay của nhịp độ chậm. Xưa nay anh luôn sống quá gấp gáp, vội vã đến nghẹt thở, đây là lần đầu tiên anh chậm lại.

Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, có lẽ anh là một người đàn ông thú vị. Một chút thú vị là đủ rồi, hài hước quá đà sẽ mất đi vẻ trang trọng, cái khiếu hài hước thỉnh thoảng mới bộc lộ mới là vừa vặn nhất.

“Anh có phải là người lành mạnh không?”

“Em thấy sao?”

Lệnh Nhiễm mỉm cười. Trên người anh không có trọc khí*, đôi mắt có thần thái, còn trong lòng có lành mạnh hay không thì khó nói lắm.

*Trong y học cổ truyền, trọc khí là phần khí đục, bẩn hoặc nặng nề sinh ra từ quá trình tiêu hóa thức ăn và chất lỏng, chuyển hoá khí thải, bệnh lý hình thành do rối loạn chức năng, trái ngược với tinh khí (tinh túy, trong lành) và dinh khí (khí nuôi dưỡng bên trong).

“Ít nhất thì lúc này trông anh rất lành mạnh.”

“Còn em?”

“Anh đang ám chỉ phương diện nào?”

“Vừa nãy em hỏi tôi phương diện nào thì tôi cũng ám chỉ phương diện đó.”

Lệnh Nhiễm mỉm cười. Trần Tuyết Du đúng là thú vị, anh có rất nhiều ưu điểm, cô có thừa thời gian để lĩnh giáo từng cái một.

Cô thực sự cảm thấy hơi buồn ngủ, vì đêm qua ngủ không ngon giấc, bèn tựa đầu ra sau: “Tôi muốn nghỉ ngơi một lát.”

Thật kỳ lạ, khi đầu nghiêng sang một bên, mùi hương xà phòng trong xe bỗng đậm lên trong thoáng chốc, khác hẳn với lần đầu cô ngồi đây. Suy xét kỹ thì mỗi lần đều không giống nhau. Lần này là một mùi hương lạnh lẽo, nhạt nhoà, giống hệt loại xà phòng bán ế trong siêu thị nhà cô, rất ít người mua, về sau Tiêu Mộng Cầm cũng chẳng nhập hàng món đó nữa.

Vậy mà Lệnh Nhiễm lại yêu thích mọi loại xà phòng như nhau.

Siêu thị có mùi của siêu thị, vừa bước chân vào cửa là biết ngay. Mùi kẹo, nước ngọt, nhu yếu phẩm… cô từng vẽ lại bao bì của từng loại xà phòng và hít hà chúng thật sâu.

“Xà phòng trong xe anh cứ thay đổi mãi thế sao?”

Trần Tuyết Du liếc nhìn sang: “Khứu giác của em nhạy bén thật đấy, đúng là thường xuyên thay đổi.” Trong lúc chờ đèn đỏ, anh xoay người định lấy chiếc chăn mỏng. Người anh vừa cử động, mùi hương cũng chuyển động theo. Có lẽ vì khoảng cách quá gần, Lệnh Nhiễm cảm thấy trên người anh cũng có mùi hương này, cô khẽ hỏi: “Anh cũng dùng nó đúng không?”

Trần Tuyết Du nhìn xuống cô, bàn tay chậm rãi dừng lại trên lưng ghế phụ. Ánh mắt cô có chút mơ màng, trông thật ám muội. Bầu không khí và cảm xúc dường như cũng bùng lên ngay tức khắc, đây là thời điểm thích hợp để trao một nụ hôn. Anh chỉ khẽ cười, trong nụ cười dường như cũng vương vấn mùi hương ấy, phả vào mặt cô: “Ngửi ra rồi sao?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn