Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 79: NT8

Trần Tuyết Du bèn nằm xuống.

Mùa này là khoảng thời gian dễ chịu nhất ở địa phương. Trong phòng không có hơi ẩm, ánh đèn trên đỉnh đầu cũng mang lại cảm giác khô ráo, không gian bỗng chốc yên tĩnh lại lộ ra vẻ rộng rãi hơn nhiều. Trên tường trắng tinh, không có bất kỳ đồ trang trí nào, rèm cửa màu xám đá cũng không hề lay động. Bên trong là một lớp voan thêu hoa văn rỗng tinh xảo, ban ngày ánh nắng chiếu xuống hẳn sẽ tạo nên những vệt bóng tuyệt đẹp. Sao lại đột nhiên để ý đến rèm cửa nhỉ? 

Ngày hôm đó, anh nhớ rõ là bản thân mệt mỏi rã rời, chẳng lưu tâm đến bất cứ điều gì, cứ ngỡ là còn có ngày mai, chuyện có hệ trọng đến mấy cũng có thể gác lại tới ngày mai. Hoặc cũng có lẽ là vì ngôi nhà của chính mình luôn quá đỗi quen thuộc, nên dễ khiến người ta trở nên quen mắt chẳng chú ý.

Nhưng chậu hoa đó là của người ngoài, cho dù có mưa thì bê vào đặt trên sàn nhà là đủ rồi, vậy mà cô lại để ngay đầu giường, chỉ cần với tay ra là có thể ôm lấy. Anh không nên sơ suất như thế, mọi biến cố đều có những dấu hiệu báo trước. Thế nhưng lúc bấy giờ hết chuyện này đến chuyện khác ập tới, đã tiêu hao quá nhiều tinh lực của anh. 

“Anh đang nghĩ gì thế?” Ánh mắt Lệnh Nhiễm âu yếm nhìn anh, cô ghé sát lại một chút, định cúi đầu hôn anh, Trần Tuyết Du bỗng nhiên bừng tỉnh, hai tay giữ chặt lấy bả vai cô

Chỉ là một khoảnh khắc bản năng, anh lại buông ra ngay.

Lệnh Nhiễm chế nhạo: “Anh còn dám nhắm mắt nữa không?”

Trần Tuyết Du nhìn thẳng vào mắt cô, hồi lâu sau, cả hai đều không nói gì nữa, anh nhắm mắt lại.

Gương mặt anh bình thản, hàng mi gần như không động đậy, Lệnh Nhiễm ngắm nhìn anh, trước tiên chạm khẽ vào bờ môi anh, ngón tay dừng lại bên khóe môi, rồi bắt đầu hôn anh.

Cô vẫn luôn mở mắt để quan sát anh, cảnh tượng tái hiện như thế, anh có căng thẳng không? Có bóng ma tâm lý không? Trần Tuyết Du bỗng giữ lấy ót cô, nhắc nhở: “Thật lòng muốn hôn anh thì hãy tập trung vào một chút.”

Ánh mắt hai người chạm nhau, anh cũng mang theo ý vị châm chọc.

Lệnh Nhiễm nhìn anh vài giây, liền giật phăng chiếc gối ra, đè lên mắt anh, hai tay ghì chặt lấy các góc gối.

Lồng ngực Trần Tuyết Du phập phồng rõ rệt.

Cô trao cho anh một nụ hôn triền miên hết mực, anh không nhìn thấy gì cả, trước mắt là một khoảng tối dày đặc, không nhịn được mà đưa tay ra ôm lấy eo cô.

Rất lâu rất lâu sau, bờ môi cô rời khỏi môi anh, bàn tay anh đặt bên eo cô mới chậm rãi nới lỏng ra.

Trần Tuyết Du khẽ th* d*c, Lệnh Nhiễm bỏ chiếc gối ra, anh chậm rãi mở mắt, trên đỉnh đầu là một khoảng quầng sáng, bức tường trắng nhạt nhòa, rèm cửa cũng hóa thành lớp bụi mù tung bay.

Vừa rồi dĩ nhiên là rất k*ch th*ch, tim anh đập không thôi.

Anh nhất thời còn chưa nhìn rõ gương mặt cô.

Chính là lúc này rồi, thích hợp nhất, thỏa đáng nhất, Trần Tuyết Du cảm thấy cổ họng nóng rát: “Em còn nhớ những lời đã nói ngày hôm đó không?”

Hai người từng ở bên nhau mấy chục ngày, anh vừa mở lời, cô liền rõ ràng anh đang nhắc tới ngày nào. Thế nhưng ngày hôm đó, cô cũng đã nói rất nhiều lời.

“Câu nào?”

“Toàn bộ, anh muốn hỏi, tất cả đều là thật lòng sao?”

Đã đến lúc lật bài ngửa rồi, cứ coi như đây là lần trò chuyện cuối cùng, chẳng việc gì phải nói lời dối trá.

“Là thật đấy, thì đã sao nào?”

“Em nói em đã chuẩn bị để yêu anh rồi.” Yết hầu anh cuộn lên một nhịp: “Đó cũng là thật sao, câu nói này còn hiệu lực không?”

Thời gian trôi qua, mọi thứ trong tầm mắt anh lại rõ ràng trở lại, bao gồm cả gương mặt, đôi mắt đẹp, bờ môi đỏ thắm của cô.

Ánh mắt Lệnh Nhiễm né tránh anh, cô không nói những lời như vậy, bởi vì nghĩ đó là giây phút cuối cùng của cuộc đời, bằng không, cả đời này cô cũng sẽ không thổ lộ. Người đàn ông này quá đỗi hoang đường, là một người bình thường thì xảy ra chuyện như thế sẽ không bao giờ nghĩ theo hướng này nữa, tại sao anh lại hỏi như vậy? Đột nhiên làm khó cô, Lệnh Nhiễm cụp mắt xuống, cô đưa tay kéo vuốt cho phẳng tấm ga giường từng chút từng chút một, ga giường có một thứ cảm giác nhăn nhúm của đồ đã giặt sạch.

Trần Tuyết Du chắc chắn vẫn đang nhìn cô, chờ đợi cô trả lời, cô thực sự là không ngồi yên nổi một khắc nào nữa, vội vã vớ lấy chiếc áo tròng vào người, đi ra nhà bếp hứng nước uống. Nước hôm nay như thể có mùi vị kỳ lạ, uống hai ngụm rồi không uống nổi nữa, cô đặt chiếc cốc xuống. Chỉ có phòng ngủ là sáng đèn, hắt ra một nửa ánh sáng, đường nét của phòng khách, nhà bếp, nhà vệ sinh thảy đều lờ mờ, đường nét của chính cô bên cạnh máy lọc nước cũng mơ hồ theo.

Giờ này tối hôm qua còn chưa có sự hiện diện của anh, quả thực có chút giống như một giấc mơ vậy.

Trần Tuyết Du ở dưới ánh đèn, trước tiên nghe thấy một hồi tiếng bước chân vội vã đi xa, ngay sau đó là tiếng cốc thủy tinh va chạm vang lên giòn giã, tiếng nước chảy… mọi thứ rơi vào tĩnh lặng.

Cô rốt cuộc vẫn bước trở lại, hứng cho anh một cốc nước, đưa qua.

“Cảm ơn.” Anh uống xong, Lệnh Nhiễm bèn đón lấy chiếc cốc đặt sang một bên.

Cô vừa định mở miệng, Trần Tuyết Du bỗng cắt lời cô: “Em có thể suy nghĩ thêm, anh sẽ thường xuyên đến thăm em, đi máy bay cũng thuận tiện. Chuyện lần trước em nói khi nào muốn làm thì cứ nói, anh sẽ cố gắng phối hợp, nếu có suy nghĩ hoặc yêu cầu gì khác, cứ việc nói cho anh biết.” Anh khựng lại như suy nghĩ một chút: “Ngày mai có tiện dẫn anh đi tham quan khuôn viên trường không? Xem thử môi trường học tập mấy năm nay của em. Anh không học đại học ở trong nước, cũng không biết trường đại học bây giờ trông như thế nào.”

Tốc độ nói của anh có phần hơi nhanh, rất khác với cách nói chuyện ngày thường của anh, Lệnh Nhiễm nghe xong bèn lập tức từ chối: “Chuyện này e là không được, em không muốn bị người quen nhìn thấy em đi cùng anh, không thích bị người ta suy đoán lung tung.”

Cô cảm thấy trong nét mặt anh có thứ gì đó thoáng lướt qua, dứt khoát không nhìn anh nữa, trong lòng cô cảm thấy phiền muộn, đại học thì có gì đáng xem cơ chứ? Anh đến đây là để tham quan sao? Chắc chắn là không phải, đã có được một trận hoan lạc rồi, hà cớ gì phải đưa ra nhiều yêu cầu hơn? Anh còn muốn đến thăm cô, có thể thăm đến bao giờ đây?

Khi mở lời lại, tốc độ nói của Lệnh Nhiễm cũng nhanh lên: “Sau này anh cũng sẽ phải kết hôn đúng không? Em cũng không biết tuổi tác cụ thể của anh, nhưng em nghĩ, phần lớn đàn ông đều phải kết hôn, anh muốn kết hôn chắc là dễ dàng lắm, dĩ nhiên rồi, ly hôn cũng chẳng khó, kiểu người như anh cả đời kết hôn rồi ly hôn vài lần đều là chuyện rất thường thấy.”

Cô nói liền một mạch, thân hình gần như run rẩy: “Nếu có một ngày anh kết hôn, thì anh đừng tìm đến em nữa, không phải là vấn đề đạo đức hay không đạo đức, mà là em sẽ thấy buồn nôn, thấy ghét bỏ, cho nên anh nhất định phải nói trước với em.”

Trần Tuyết Du hỏi nhỏ: “Anh kết hôn với ai?”

“Không biết, có lẽ anh tìm được một người thích hợp, vừa vặn người đó lại xuất hiện vào một thời điểm rất thích hợp, vậy là anh kết hôn thôi. Trước lúc đó, anh muốn đến hay muốn đi, tất cả đều tùy anh.”

“Em nghĩ kiểu người như thế nào đối với anh là thích hợp?”

“Đừng hỏi em, em không có nghiên cứu về chuyện này.”

“Anh cảm thấy em rất thích hợp, anh muốn kết hôn với em.”

Lời nói đã đến điểm này, tựa như đất trời cùng vận lực, tự nhiên mà thốt ra. Trần Tuyết Du như trút được gánh nặng.

Lệnh Nhiễm nghe thấy rồi, cúi đầu định cầm lấy chiếc cốc thủy tinh, bên trong trống rỗng, cô nghĩ nên mang trả về phòng khách, đỡ mất công lúc nào đó vô tình va quẹt làm rơi vỡ. Không gian này nhỏ hẹp, đồ đạc phải nhanh chóng đặt về đúng vị trí mới duy trì được trật tự. Cô lại buông nó xuống một cách vô tri vô giác, lồng ngực thắt lại, anh vừa nói cái gì cơ?

Anh vẫn luôn nhìn cô, cô đứng ở đó, vẫn cứ là người trong mộng.

Cô ngẩng đầu lên, cũng đưa ánh nhìn qua, anh chung quy vẫn chỉ có thể nắm bắt được một phần vạn của con người cô.

“Anh nói năng như vậy thật vô lễ, em chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, anh không thể đột nhiên nói với em những lời này, anh muốn kết hôn, đó là chuyện đơn phương tình nguyện của anh. Em không tin vào cái thứ gọi là hôn nhân, quá đỗi xa lạ, cũng rất tầm thường, anh đừng có vô duyên vô cớ đem thứ đó đặt lên người em.”

Cõi lòng cô rối bời như tơ vò, lỗ tai lùng bùng khó chịu vô cùng, cô chưa từng nghĩ về phương diện này, cô hy vọng mối quan hệ giữa người với người có thể đơn giản một chút, đừng ràng buộc sâu đậm đến thế, cô không muốn biến thành một người đàn bà điên, cũng không muốn làm một góa phụ oán hận, cô muốn sống một cuộc đời tuyệt đẹp, rồi đột ngột qua đời, cô sợ hãi cuộc sống cụ thể, cũng chán ghét nó tận sâu trong lòng. Cô hiện tại có tiền có sức lực, cô không thể tự mình chui vào một cái lồng nào đó được, cô lúc này rất hài lòng với bản thân, không hy vọng ai phá vỡ nó, nếu như Trần Tuyết Du có thể mang lại cho cô niềm vui thể xác thì đó là thêu hoa trên gấm, nếu như không có, dường như cũng chẳng quá quan trọng.

Trong lòng cô vội vàng tự nhủ với bản thân những điều này, anh chỉ có thể là một nét màu trong sinh mệnh của cô, tuyệt đối không được cản trở cô, cô khó khăn lắm mới có được tự do.

“Anh biết bây giờ nói tới chuyện này có hơi sớm, làm em hoảng sợ rồi, em vẫn còn đang đi học, nếu em không muốn đồng ý, liệu có thể suy nghĩ thêm một chút không?”

Lệnh Nhiễm kinh hoàng, gương mặt lộ vẻ lạnh lùng và cô độc: “Không thể.”

Cô chỉ tin vào cảnh hoàng hôn và dải ngân hà nhìn thấy khi đi khảo sát thực địa, duy chỉ có những thứ đó là vĩnh hằng không đổi.

Trần Tuyết Du lặng lẽ nhìn cô: “Một chút cơ hội cũng không thể cho anh sao?”

Đầu óc cô bỗng chốc mụ mị đi, chẳng rõ sao câu chuyện lại dẫn đến bước đường này, ban đầu hai người trò chuyện về cái gì cơ chứ?

“Thứ em cần chỉ đơn thuần là thể xác thôi sao? Chỉ cần thể xác là đủ rồi ư?”

“Là tự anh muốn trao cho em, em không có đòi, em không bao giờ chủ động đòi hỏi ai cái gì. Kể cả là trước đây, chúng ta cũng là bàn bạc kỹ điều kiện rồi.”

“Chuyện anh có liên quan gì đến cái chết của mẹ em hay không, thực chất đều không ảnh hưởng đến thái độ của em đối với anh? Anh có thể hiểu như vậy không?”

Không khí bỗng chốc ẩm ướt hẳn lên.

“Tại sao anh lại nhắc đến Thập Lý trại nữa? Em hiểu, tất cả mọi người đều mãn nguyện rồi, ngoại trừ những người bị thiêu chết là đã chết, chuyện là như vậy đấy, thế gian này chuyện bất công nhiều vô kể, em không thay đổi được.” Cô cảm thấy có thứ gì đó lại trào dâng lên, lạnh lùng nhìn anh: “Em chấp nhận tin rằng anh không trực tiếp phóng hỏa, anh còn muốn em phải thế nào nữa?”

Trần Tuyết Du im lặng một hồi.

“Trước đó anh đúng là có biết tình hình, nhưng anh không ngăn cản, bởi vì không phải một mình anh quyết định là được, chuyện sau đó xảy ra như vậy anh cũng không lường trước được. Cho đến tận bây giờ, anh vẫn hy vọng có thể rũ sạch bản thân ra ngoài, nhưng anh biết là không thể nữa, dù có làm gì nói gì cũng không thể nữa. Có thể hay không, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa rồi.”

Anh có chút bàng hoàng: “Trước đây anh từng ngỡ chuyện này là quan trọng nhất, nhất định phải vạch rõ ranh giới giữa mình và chuyện ở Thập Lý trại mới được, bây giờ xem ra, hình như không phải. Có hay không có chuyện của mẹ em, em cũng sẽ không cùng anh có một tương lai ra sao, bởi vì em vốn dĩ là người có tính cách như vậy, nếu em không phải là người như vậy, anh cũng sẽ không…”

Ánh mắt rơi trên chiếc cốc thủy tinh, Trần Tuyết Du chuyển chủ đề: “Chiếc cốc này thật đẹp.”

Lệnh Nhiễm chậm rãi ngồi xuống bên giường: “Anh thừa nhận mình biết tình hình rồi? Tại sao đột nhiên lại thừa nhận?”

“Có lẽ là vì trước đây không dám.”

“Tại sao bây giờ lại dám rồi?”

Trong phòng im ắng đến cực điểm, mọi vật dụng trong căn phòng của cô đối với anh tất thảy đều xa lạ, không quen thuộc, lúc này nhạt nhòa, không một tiếng động, toàn bộ đều như mất đi tính chân thực. Trước khi anh đến, những thứ này đã ở đây rồi, sau khi anh đi, đồ đạc vẫn cứ là những thứ này, không vì sự được mất của anh mà thay đổi ra sao. Trần Tuyết Du chưa từng nếm trải cảm giác bùi ngùi trống trải như thế này bao giờ, ngay đến một giây trước cũng không phải cảm giác này, nó gần như ập thẳng vào mặt, trong một khoảnh khắc gột rửa sạch sành sanh con người anh.

Mọi thứ đều rời xa anh, thậm chí cả thời gian.

Anh không phải kiểu người này, vĩnh viễn không nên nảy sinh sự trống rỗng ấy, vừa rồi là ảo giác sao? Nếu là thật, vậy thì mọi điều con người theo đuổi đều bị giải cấu trúc ý nghĩa, anh của lúc này, cô của lúc này, tất cả đều không còn tồn tại nữa.

Chỉ là một cảm giác ngắn ngủi, cũng đủ để khiến người ta giật mình kinh hãi.

“Không rõ nữa, vốn dĩ anh không định nói ra, kiểu gì cũng phải mang nó xuống nấm mồ. Chỉ riêng việc anh biết tình hình thôi, đối với em đã không cách nào thoát tội được rồi, mọi chuyện cũng chẳng còn đường nào mà nói tiếp.”

Anh hiếm khi có lúc nói không rõ ràng.

“Anh suýt chút nữa là có thể mang nó xuống nấm mồ được rồi đấy.”

Lệnh Nhiễm lại cúi đầu xuống, nhìn vết sẹo bỏng trên cánh tay anh.

“Anh đã không định nói, bây giờ lại nói ra, có từng nghĩ xem em nghe xong sẽ có tâm trạng gì, phản ứng ra sao không?”

“Chưa từng nghĩ, không kịp để nghĩ.”

“Bây giờ anh có thể nghĩ.”

“Không cần nghĩ, chuyến đi này của anh, có thể gặp lại em lại còn có thể có được em thêm một lần, đã là tốt lắm tốt lắm rồi.”

“Anh không sợ chuyện lần trước lặp lại sao? Chính vào những lúc như thế này mới là nguy hiểm nhất, anh sẽ phạm phải sai lầm tương tự chứ?”

“Anh không nghĩ đó là phạm sai lầm, nếu nhất định phải lặp lại thì điều đó chỉ chứng minh rằng, anh xứng đáng với cái số mệnh như vậy, anh không còn gì để nói, nguyện cược chịu thua.”

“Tại sao anh còn tìm đến em?”

“Có lẽ chỉ vì anh còn sống, chết rồi thì không thể nữa.”

Lệnh Nhiễm ngồi một lát, gương mặt dần dần ôn hòa trở lại, cô đứng dậy, Trần Tuyết Du nhìn vết hằn để lại bên giường, mọi thứ lại trở nên chân thực.

“Anh biết chơi cờ tướng không?”

“Biết, em mới học chơi cờ à?”

“Lúc đi khảo sát, học từ người dân địa phương, kỹ năng chơi cờ của anh tốt không? Trước đây em không biết anh biết chơi cờ đấy.”

“Cũng bình thường thôi, không tính là sở thích, thuần túy là vì muốn lấy lòng người ta để nhờ vả công việc nên mới học.”

Anh vẫn thẳng thắn như cũ.

Lệnh Nhiễm bèn mở một chiếc bàn gỗ nhỏ ra, mời mọc: “Anh có muốn chơi cờ với em không?”

Trần Tuyết Du ngồi đối diện cô, cả hai đều không nói lời nào nữa.

Anh nói kỹ thuật chơi cờ của anh bình thường, cô rất nhanh đã cảm nhận được không phải như vậy, thế nhưng về mặt trí lực tâm lực, cô chưa bao giờ chịu lép vế dưới anh, mô hình anh không thể tiếp tục, cô có thể.

Trần Tuyết Du cũng nhanh chóng nhận ra, ván cờ này phải đánh rất lâu rất lâu rồi.

Hai người trước sau không nói lời nào, thi thoảng nhìn đối phương một cái, rồi lại cúi đầu suy ngẫm.

Chiếc đồng hồ trên tường phòng khách đang chạy, phát ra tiếng kêu tích tắc.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, hai tiếng đồng hồ trôi qua, cả hai đều không hề nôn nóng hay hoảng loạn, mỗi một nước đi đều vô cùng cẩn trọng, đọ sức lẫn nhau, màn đêm đen đặc đã phủ đầy bậu cửa sổ.

Đánh đến khi ba tiếng trôi qua, Trần Tuyết Du quan sát sắc mặt Lệnh Nhiễm, đêm đã khuya, anh nghĩ ban ngày cô còn có việc riêng phải bận… Anh vừa nhấc tay định hạ quân cờ, Lệnh Nhiễm đã ngăn lại: “Không cần anh nhường em, anh là kiểu người dễ dàng nhận thua sao?”

Trần Tuyết Du dĩ nhiên không phải.

Anh mỉm cười, tiếp tục đánh.

Thực sự là dây dưa rất lâu rất lâu, không thể phân định cao thấp, vậy thì cứ đánh đi, đánh cho đến khi phân ra thắng bại mới thôi.

Cũng chẳng biết là mấy giờ đêm rồi, vạn vật lặng ngắt như tờ, Lệnh Nhiễm ngước mắt nhìn về phía anh, nhất thời tĩnh lặng lại, Trần Tuyết Du bèn cũng nhìn cô, cô bỗng nhiên mỉm cười: “Chúng ta hòa cờ đi.”

“Không muốn đánh nữa sao? Mệt lắm rồi đúng không?”

“Đều không phải, là em muốn hòa cờ với anh.”

Cô nói như vậy, nhìn anh như vậy, trái tim Trần Tuyết Du đột nhiên đập mạnh liên hồi.

“Thực sự muốn hòa cờ với anh sao?”

“Thật đấy, sau này còn nhiều cơ hội mà.”

“Anh thực sự còn có cơ hội sao?”

Anh gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Lệnh Nhiễm đặt bàn tay lên mu bàn tay anh, cô không nói lời nào, tay không hề nắm chặt, chỉ có làn da chạm nhau. Trần Tuyết Du thấu hiểu sâu sắc rằng, vết sẹo sẽ không còn đau nữa, ván cờ này cứ hạ màn ở nơi đây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn