Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 78: NT7

Đôi môi nóng bỏng ập tới, kéo theo cả mùi hương trong ký ức, quá đỗi quen thuộc, mà cũng quá đỗi mãnh liệt.

Hương vị mới tuyệt hảo làm sao!

Toàn bộ lưng cô áp chặt vào tường, chiếc điện thoại rơi xuống, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nhặt lên. Cô ngay tức khắc cảm nhận được sự bức thiết đầy khát khao của anh, cái vẻ mạnh mẽ nam tính, mãnh liệt ấy, anh chính là một người đàn ông chuẩn mực. Ngoài anh ra, cô không thích bất kỳ một kiểu đàn ông nào khác, cho dù là điển trai, hài hước, biết thấu hiểu lòng người hay là ngập tràn rạng rỡ ấm áp… Cô chỉ cần một thứ sức mạnh cuồn cuộn không dứt của người đàn ông này nhấn chìm lấy bản thân.

Trần Tuyết Du không làm cô phải thất vọng. Khi anh ôm ghì lấy cô, cô liền biết xương cốt, cơ bắp của anh đã càng thêm phần rắn rỏi. Bờ vai ấy, vùng eo ấy, cô đã không phán đoán sai, thân xác này so với trước đây lại càng giàu sức hút nam tính hơn, thực sự không thể nào tốt hơn được nữa.

Trước tiên anh khẽ hôn lên trán cô, rồi rất nhanh sau đó cúi thấp người xuống để chiếm trọn lấy bờ môi cô. Anh giống như một con dã thú vừa sổng chuồng, khắp người nóng hôi hổi, dòng máu chảy rần rần, mang theo một thứ d*c v*ng hủy diệt nào đó. Anh lại một lần nữa chạm vào cô, thứ hơi thở nữ tính u ám, giam cầm ấy càng bao bọc lấy anh sâu hơn, tựa như nhựa cây nhỏ giọt xuống, đặc quánh lại, không cách nào giãy giụa. Và tất nhiên cô cũng ở ngay trong đó, hai người kết thành một khối hổ phách.

Cô vệ sinh xong xuôi ở phòng tắm của trường rồi mới qua đây, cả ngày trời tinh thần đều không yên định, cứ như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

Bốn bề tối om om.

Lệnh Nhiễm không quên đưa tay v**t v* gương mặt anh, đường nét của mày mắt, kết cấu của làn da, xương cốt ẩn dưới da thịt… tất thảy đều khớp với ký ức, chẳng có mấy sự khác biệt.

Anh khiến cho mái tóc cô rối bời, nụ hôn cũng trở nên hỗn loạn theo. Anh lại hôn lên thùy tai cô, lên cần cổ cô, luồng khí nóng lưu chuyển, m*t mát lấy. Anh luôn nhớ về cô, vào khoảnh khắc này, rõ ràng đã ôm chặt lấy con người bằng xương bằng thịt rồi, vậy mà ngược lại càng thêm nhớ nhung, quả thực là hoang đường.

“Có từng nhớ đến anh không?” Luồng hơi thở Trần Tuyết Du phả ra bên má cô đầy nóng hổi. Cô không lên tiếng, luồn tay vào trong lớp áo của anh, anh bèn giữ chặt tay cô lại, hỏi vặn thêm một lần nữa.

Xương cốt cô nhẹ bẫng quá đỗi, hễ chạm vào thân thể anh là cô liền mềm nhũn ra, rối bời một mảnh, căn bản chẳng muốn trả lời bất kỳ câu hỏi nào của anh, chỉ biết một mực hôn anh. Trần Tuyết Du bỗng nhiên xoay người cô lại, gương mặt cô trong nháy mắt áp sát vào mặt tường, suýt chút nữa là biến dạng.

Anh dùng lực đè chặt lấy cô: “Anh chưa từng có một ngày nào quên được em.”

Lời này gần như là nghiến răng nghiến lợi thốt ra, Lệnh Nhiễm nghe ra được, trong lòng bèn nghĩ, anh quả nhiên là đến để báo thù, làm sao mà quên cho được cơ chứ? Thế nhưng cô lại chẳng có mấy cảm giác sợ hãi, lại cảm thấy nụ hôn của anh có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, anh đang ở vô cùng gần cô.

“Anh muốn giết em sao?” Cô chật vật mở miệng.

Trần Tuyết Du cười lạnh: “Em vẫn còn nhớ tới anh.”

Căn bản là ông nói gà bà nói vịt, mà cũng chẳng sao cả.

Hễ anh ôm lấy cô là anh biết những phản ứng của cô dành cho anh đều là chân thực, giống hệt như con người cô vậy. Thế nhưng cô sẽ chẳng hé răng nửa lời nói anh biết đâu, đúng là thật đáng hận.

Quả nhiên, Lệnh Nhiễm không tiếp lời này.

“Phải, anh muốn g**t ch*t em.”*

*Tác giả dùng (弄死) vừa có nghĩa là g**t ch*t vừa có nghĩa là ‘làm chết’ :)))) Làm chết thì chắc ai cũng hiểu là theo nghĩa gì rồi.

Anh vừa mới dứt lời, Lệnh Nhiễm rùng mình mạnh một cái, áp lực nặng nề trên thân xác thoáng chốc đã rời xa. Cô ngay sau đó liền ôm chầm lấy cổ anh, lồng ngực đập thình thịch liên hồi: “Anh cứ g**t ch*t em đi, em biết anh hận em, không sao cả, dù sao cũng là em hận anh trước.”

Trần Tuyết Du đỡ lấy cô, ngay trong bóng tối cũng muốn nhìn vào đôi mắt cô đăm đăm: “Đối với anh chỉ có ý hận thôi đúng không?”

“Quan trọng sao?”

Cô không thể thấu hiểu được sự hùng hổ, dồn ép của anh vào lúc này. Là yêu cũng được, là hận cũng chẳng sao, tất cả đều không còn quan trọng nữa. Anh đã là người duy nhất trên thế gian này có thể khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt trong cô, anh đặc biệt nhất, anh tồn tại rõ rệt nhất, là dấu chấm hết của cô với tất cả những người khác giới. Cô đúng là từng giết anh, còn anh cũng đã g**t ch*t những người đàn ông khác trên đời này rồi.

Chuyện này về mặt bản chất vốn dĩ đã chẳng liên quan gì đến yêu hay hận nữa, bởi vì trái tim cô từ lâu đã bị anh chiếm trọn.

“Lên giường với kẻ thù k*ch th*ch lắm sao? Em có phải đang nghĩ như thế không?”

“Anh không phải thế sao? Anh không thấy k*ch th*ch à?”

Trần Tuyết Du không nói lời nào nữa, bế xốc cô lên bước về phía phòng ngủ. Không gian vốn dĩ xa lạ, còn chưa kịp làm quen, hai người va quẹt vào tường, vào bàn, vào khung cửa, có chút đau điếng, nhưng giờ phút này cũng chẳng rỗi hơi mà quản nữa. Anh dùng chân đá văng cánh cửa phòng ngủ, thả cô rơi xuống chiếc giường.

Anh biết là phải làm, cô cũng biết rõ. Ở đầu giường đang đặt sẵn những món đồ Trần Tuyết Du mua hồi chiều, trong túi xách của cô cũng có, mới mua xong. Khi cô lên tiếng nhắc nhở anh, Trần Tuyết Du đã đưa tay cầm qua rồi.

Lệnh Nhiễm châm biếm nghĩ ngợi, hai người đúng là một đôi cẩu nam nữ ăn ý vô cùng.

Chẳng có một chút ôn tồn nào, vô cùng thô bạo và trực tiếp. Anh dĩ nhiên có vô số cách để khiến cô thỏa mãn, nhưng anh lại cố tình không làm vậy. Nghe thấy tiếng cô dường như sắp bật khóc thành lời, bàn tay anh bèn đưa lên v**t v* đuôi mắt cô.

Chẳng chút mảy may dấu vết của giọt lệ nóng nào tồn tại cả.

Lệnh Nhiễm thuận thế ngậm chặt lấy ngón tay anh, dùng lực thật mạnh mà cắn xuống.

Trần Tuyết Du đau đớn đến mức suýt chút nữa đã giáng cho cô một cái tát rồi, sao mà lại đau đớn đến nhường ấy, giống hệt như cái cú nện chí mạng thuở ấy, đau đến mức người ta suýt thì mất đi tri giác, trong phút chốc váng vất đi. Anh hoài nghi liệu có phải ngón tay đã bị cắn thấu đến tận xương rồi không.

Ánh đèn bị Lệnh Nhiễm đưa tay bấm sáng choang lên, rọi vào hai con người đang thở hồng hộc. Trần Tuyết Du cúi đầu nhìn ngó ngón tay mình, rồi lại nhìn ngắm cô. Gương mặt cô đỏ ửng, đôi mắt sáng trong như tuyết đang nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt lấy một cái.

Anh cười lạnh nói: “Tốt, vẫn cứ gan góc như thế.”

Đau chết đi được, hai bên thái dương cứ giật lên từng hồi.

“May mà không chí mạng, em nhã nhặn một chút coi.”

Anh đang tr*n tr** thân xác, còn cô thì đã lâu lắm rồi chưa từng nhìn trực diện vào một thân hình tr*n tr**ng như thế. Ánh mắt Lệnh Nhiễm khẽ khàng dịch chuyển, rơi xuống cánh tay anh. Trần Tuyết Du kéo tuột cô lại gần, cúi đầu xuống để hôn.

Cô giãy giụa vài cái, bàn tay có thể chạm vào mảng da bị bỏng trên cánh tay anh, đúng là kỳ lạ quá, giống như lần đầu tiên trong đời chạm vào miếng thịt sống mua ở chợ về vậy, có chút kinh hãi, muốn lập tức vứt bỏ đi. Thế nhưng cô vẫn tiếp tục s* s**ng, dường như chỗ ấy lại càng giống một thứ hoa văn hơn, ở giữa nhẵn nhụi nhưng lại không phải cái nhẵn nhụi của sự khỏe mạnh, xung quanh rạn nhăn lại. Cô sờ sờ một hồi bèn dùng sức đẩy mạnh anh ra.

Trần Tuyết Du phát giác ra cô đang nhìn đăm đăm vào vết bỏng trên cánh tay mình, tự giễu nói: “Làm em sợ rồi phải không?”

Trong lòng cô mờ mịt vô cùng: “Không có, chỉ là cảm thấy rất xấu xí, rất khó coi.”

“Không cách nào tiếp nhận được sao?”

Anh biết thân thể mình đã có tì vết, anh đã không thể từ trong trận hỏa hoạn ấy mà vẹn toàn rút lui. Anh cũng biết rõ bản thân mình thu hút cô chẳng qua là vì cái lớp da thịt này, cô chẳng có hứng thú gì đối với việc tìm tòi con người anh, đối với thế giới tinh thần của anh thì mù tịt, mà cũng chẳng thèm bước chân vào. Cô đối với chúng sinh tất thảy đều bình đẳng, cô chẳng có hứng thú đào sâu vào bất kỳ một ai.

Điểm an ủi duy nhất nằm chính ở chỗ này đây, dù sao thì cô đối với những người đàn ông khác cũng chẳng có tâm trạng nào hết.

“Để em nhìn anh một chút.” Lệnh Nhiễm yêu cầu anh.

“Em không cảm thấy ghê tởm ư? Không thể nhìn kỹ được đâu.”

Cô nhìn thẳng vào anh: “Anh tự ti sao?”

Trần Tuyết Du cũng dõi mắt nhìn cô, ánh mắt lóe lên đôi chút, rốt cuộc trong đôi mắt ấy chứa đựng hàm ý gì thì thật khó lòng mà nói rõ cho được.

Trước đây anh chưa bao giờ bận tâm chuyện cô nhìn ngó, ở trước mặt cô anh vô cùng tự nhiên và thả lỏng. Anh là một người có sức kiểm soát rất lớn đối với cả thân thể lẫn tinh thần của chính mình.

Trần Tuyết Du bỗng nhiên bước xuống giường, để cho cô nhìn. Anh quay lưng lại, trước sau để cô nhìn ngắm một lượt.

Vết bỏng tập trung ở bàn tay và cánh tay, phân bổ rải rác, khác biệt hoàn toàn với màu da ở bên cạnh. Lệnh Nhiễm không nói một lời nào, cứ thế mà nhìn anh.

Anh vẫn chưa già đâu, da thịt vẫn cứ săn chắc như cũ, gương mặt cũng vô cùng tuấn tú.

Nhưng anh đã có tì vết không hề nhỏ.

Đó không phải là chuyện trên mặt mọc một nốt ruồi, hay là chỗ nào có một vết sẹo mờ nhạt đơn giản như thế.

Cô thì khác, làn da cô trắng trẻo mịn màng, dung nhan kiều diễm, tự mình đối diện với gương mặt trong gương cũng phải sinh lòng tự luyến. Nếu như có kẻ nào hủy hoại cô thành ra cái dáng vẻ nông nỗi ấy, cô chắc chắn không thể nào tha thứ, đúng là nực cười, cho dù Chúa Giê-su có hiển linh đi chăng nữa cũng chẳng thể dàn xếp ổn thỏa được. Thà rằng cùng chết chung một chỗ, còn hơn là sống cô độc mà phải gánh chịu nỗi bất cam và bi phẫn này. 

Cô nhìn ngắm anh một cách tỉ mỉ như thế, Trần Tuyết Du hoàn toàn cảm nhận được rõ ràng.

Dưới ánh đèn, mọi thứ đều không thể trốn dịch khuất bóng.

Lệnh Nhiễm lên tiếng: “Anh có khiếm khuyết rồi.”

Lồng ngực Trần Tuyết Du thắt lại, gần như co quắp, gắng gượng vượt qua cơn thắt nghẹn này, anh mỉm cười lên: “Anh biết.”

Đã đến nước này rồi, trên gương mặt anh vẫn không có lấy một mảy may oán hận. Thực chất là anh có đấy, Lệnh Nhiễm nghĩ thầm, anh buông tha cho cô không đồng nghĩa với việc anh không đem lòng thù ghét, nếu như anh thực sự buông xuôi bỏ qua thì đã không tìm đến cô làm gì.

Cô hiện tại nói ra những lời này căn bản chính là đang khiêu khích, cố tình vạch trần vết thương lòng của anh. Đây là một vết sẹo thực sự chân thực, một vết sẹo lớn, không cách nào sửa sang bù đắp cho tốt lại được. Cô không nghĩ bản thân mình là kẻ khơi mào, nếu có nhất định phải vạch ra một kẻ, thì đó cũng chính là bản thân anh mà thôi.

Cô cũng chẳng có gì phải ngại ngùng hay cảm thấy hổ thẹn.

Đây là chuyện không có cách nào khác được. Nếu cô không sinh ra trong một gia đình như thế, không sinh ra ở Thập Lý trại, không nếm trải sự thảm khốc đến nhường ấy, thì cô cũng đã không mang cái khí chất như hiện tại. Cô nếu như lớn lên trong một gia đình hạnh phúc bình thường, dĩ nhiên cô vẫn cứ xinh đẹp, thậm chí còn có thể trở nên bình thường hơn, càng được thế tục yêu mến hơn.

Nếu là như vậy, Trần Tuyết Du sẽ không chú ý đến cô, cũng sẽ không có những chuyện về sau này. Bắt buộc phải là gặp gỡ cô vào đúng cái bước ngoặt ấy, có trận hỏa hoạn ấy thì mọi chuyện mới có thể diễn ra.

Cho nên kết cục là tự bản thân anh bị thiêu rụi một lần trong biển lửa, xét ra cũng không hẳn là không công bằng. 

Lệnh Nhiễm chờ đợi một lát, hỏi han: “Anh không có lời nào khác muốn nói nữa sao?”

“Em nghĩ anh nên nói gì đây?”

“Trong lòng anh không khó chịu sao? Nhìn bản thân mình thành ra nông nỗi này, mỗi lần nhìn thấy là mỗi lần trong lòng lại khó chịu, mỗi lần khó chịu lại càng thêm hận hơn một chút.”

“Anh đến nơi này không phải là để hận em.”

Tim cô khẽ nẩy lên một nhịp.

“Nhưng anh có oán, anh đã nói rồi, anh không thể nào hoàn toàn không có cảm giác gì, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.”

“Ngoài oán ra thì sao?”

Cô phóng tầm mắt qua, vốn dĩ nó sắc bén, nhưng vì thần thái sầu muộn nên cái nét sắc bén ấy lại bị mài mòn đi. 

Trần Tuyết Du sẽ không nói, không cách nào nói ra được, hễ thốt ra lời là liền biến đổi hình dáng, hễ thốt ra lời là không còn nguyên hình nguyên dạng nữa.

Anh quỳ trên giường, cúi người xuống hôn cô một cái. Lệnh Nhiễm ngay sau đó dùng một tay ôm lấy bờ vai anh, một tay nắm chặt lấy bàn tay anh, triền miên quyến luyến mà hôn lên vết sẹo bỏng ấy. 

Trần Tuyết Du cúi đầu chăm chú nhìn vài giây, bế xốc cô vào lòng, hai người đối diện nhau, anh vội vã đòi hỏi bờ môi cô: “Anh có khiếm khuyết rồi em cũng bắt buộc phải tiếp nhận anh.”

Mái tóc cô xõa tung ra, che khuất tầm nhìn của anh. Cô dường như mang theo ý tứ của sự an ủi, đáp lại anh, và đang trao đi điều gì đó. 

Cô chìa tay tắt phụt ngọn đèn đi. Anh có lẽ là không thích cô nhìn thân thể anh nữa, bởi vì sự khiếm khuyết của anh, cô không nhìn là được chứ gì.

Cô ôm chặt lấy cổ anh, vùi mặt xuống. Mồ hôi nhớp nháp của hai người hòa quyện vào nhau, sự đòi hỏi của cô cũng vô cùng khẩn thiết. Đã quá lâu rồi không được yêu anh, hương vị đục khoét tận xương tủy ấy cô chưa từng thực sự quên lãng đi. Anh lại trao cho cô, dốc hết thảy mọi thứ vốn có ra mà trao cho cô.

Làn da anh nóng bỏng, vô cùng chân thực. Thân thể anh so với trước đây càng thêm cường tráng, càng thêm mạnh mẽ, cô cảm nhận được sự thay đổi của anh. Mọi thứ đều mê đắm, lay động, trái tim cô chẳng còn nơi nào để đặt để cho yên định nữa, đập đến mức dồn dập. Phần bụng dưới của cô cọ xát liên tục sát rịt với anh, dập dềnh lắc lư trong vòng tay anh, toàn thân chảy mồ hôi đầm đìa.

Hương vị của ái dục quá đỗi tuyệt diệu, quá đỗi ăn mòn con người ta. Thứ gọi là luân thường đạo lý, thứ gọi là đạo đức nhân nghĩa, mọi thứ mọi thứ trên thế gian thảy đều ở nơi này mà tan hoang đổ nát, tiêu rã sạch sành sanh. Cô là một người phụ nữ trẻ tuổi, anh là một người đàn ông trẻ tuổi, cô muốn anh, anh cũng muốn cô, những chuyện khác bèn cứ mặc kệ trước đã, chỉ có thể làm cái việc này, ở trong việc này mà sống rồi chết, chết rồi lại sống, yêu hay hận tất thảy đều không còn quan trọng bằng việc hai người thuộc về nhau lúc này.

Cô trong lớp mồ hôi đầm đìa có đôi phần váng vất đầu óc. Anh quá mức kịch liệt, cô có thể cảm nhận được Trần Tuyết Du nhất định đã nhẫn nhịn rất lâu, rất lâu. Anh không hề chạm vào người phụ nữ nào khác, anh đem toàn bộ toàn bộ ra để dày vò cô, nhất định phải bắt cô chết đi sống lại mới thôi.

Giọng nói của Lệnh Nhiễm có đôi phần khản đặc, tóc mai ướt đẫm. Trần Tuyết Du ở phía sau lưng vẫn đang nắm quyền kiểm soát cô, cô thực sự là sắp chết đến nơi rồi, mềm nhũn ra như vũng nước, vậy mà anh chung quy vẫn muốn vục cái vũng nước này lên.

“Anh không tìm người khác làm sao?” Cô hỏi anh một câu vào lúc anh hoán đổi tư thế.

Chẳng có một ai đáp lời cô cả. Cô rất nhanh sau đó đã được nếm trải cái thứ cảm xúc kéo theo của anh. Thính giác, xúc giác trong đêm đen bị phóng đại lên một cách vô hạn, phình to ra, cho đến tận cái khoảnh khắc sức cùng lực kiệt, hai người vẫn cứ ôm chồng lên nhau.

Ga trải giường đã không cách nào nằm thêm được nữa, Lệnh Nhiễm gượng gạo sai bảo anh, bảo anh tìm chiếc ga trải giường mới ở trong tủ. Lúc Trần Tuyết Du thay ga giường, cô kiễng chân, bám lên tấm lưng trơn ướt của anh , hai tay vòng ra phía trước, s* s**ng xuống dưới: “Anh còn được nữa không đấy?”

Anh bật cười một tiếng, sự hoan lạc của thể xác đã mang lại cho tâm lý anh một sự giải tỏa vô cùng lớn lao, một sự thỏa mãn đến độ cực hạn. Anh xoay người ôm lấy Lệnh Nhiễm.

“Thôi đừng làm nữa.” Cô mở miệng nói thế, nhưng cô đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận anh một lần nữa rồi: “Nếu như làm đến chết thì tính sao đây, ngày mai người ta đến gõ cửa kiểm tra, hai đứa mình tr*n tr**ng thì thật khó coi biết bao.”

Trần Tuyết Du cúi đầu nhìn cô, khẽ cắn một cái trên bờ vai cô: “Không sao cả, chết rồi thì chẳng màng đến chuyện khó coi hay đẹp đẽ nữa đâu.”

Cô bật cười thành tiếng: “Thế không được, em không muốn chết, anh nằm xuống trước đi, em phải nhìn ngắm anh cho thật kỹ.”

Nhịp tim của Trần Tuyết Du vẫn cứ dồn dập như cũ, chưa hề chậm lại.

“Em thích nhìn một kẻ khiếm khuyết sao?”

“Người khác có hoàn mỹ em cũng chẳng thèm nhìn, em chỉ muốn nhìn ngắm anh thôi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn