Trần Tuyết Du cảm thấy trạng thái hiện tại của mình vô cùng tốt, rất nhiều vấn đề thực tế vụn vặt anh đều chẳng cần phải bận tâm suy nghĩ nữa. Ví như gia đình của anh, giờ đây chẳng còn một ai có thể can thiệp được vào chuyện của anh, anh không cần phải chịu sự kiềm chế của bất kỳ người nào.
Còn về phần Tuyết Anh và Tuyết Dương, anh ở phương diện tiền bạc trước nay vốn dĩ luôn rộng rãi, phóng khoáng, nhưng nếu bảo anh phải bỏ ra thật nhiều tình yêu thương thì điều đó lại vô cùng khó khăn. Anh sẵn lòng gánh vác một vài trách nhiệm của một người anh cả, chứ nhiều hơn nữa thì anh không cho nổi, mà cũng chẳng biết phải cho như thế nào.
Thế nhưng chuyện này cũng không phải là điều gì quá mức hệ trọng.
Anh rất muốn xem thử Lệnh Nhiễm làm khảo sát thực địa như thế nào, đó chính là một góc trong cuộc sống của cô. Cô là một người vô cùng xa xôi khó với tới, ngay từ thuở ban đầu đã luôn như vậy, bất cứ lúc nào cũng có thể ẩn mình khuất bóng vào trong đám đông, chẳng một chút lưu luyến. Anh lại hưởng thụ cái cảm giác mò trăng nơi đáy nước, hái hoa trong gương ấy. Anh đinh ninh rằng mình không mò được, chẳng hái nổi, và chính vì lẽ đó nên điều này mới càng thêm phần ý nghĩa.
Lệnh Nhiễm phải ở lại tòa cổ thành suốt một tháng trời.
Khi mặt trời khuất bóng, nơi tận cùng của đường chân trời có một quả lửa lụi dần xuống, đỡ lấy quả cầu lửa ấy là một biển mây bạt ngàn. Tầng dưới cùng là sắc tím nhạt, càng lên cao lại là màu cam đỏ trộn lẫn với sắc hồng thành một dải dài dằng dặc, như muốn cuốn luôn cả bản thân quả cầu lửa vào trong ráng chiều.
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, nếu như khoác thêm chiếc áo bước ra ngoài, ngước đầu lên sẽ thấy dải ngân hà rực rỡ sáng ngời, không khí se se lạnh. Tòa cổ thành được dựng nên từ đất vàng này khẽ khàng nằm gối đầu bên chân núi Kỳ Liên mà ngủ say, thế gian con người hiện lên rõ mồn một không thể tả.
Lệnh Nhiễm đứng chôn chân trong khoảng sân nhà người ta một lúc, thật sự tĩnh mịch khôn tả. Bản thân cô chính là thế giới này, cô chỉ cần ngước mắt lên nhìn thế giới sẽ tồn tại, cô nhắm mắt lại thì thế giới lập tức biến tan. Nói chung là không thể chết được, ai sống chết ra sao cũng chẳng liên can gì đến cô. Trần Tuyết Du đến đây là vì chính bản thân anh, và tất nhiên, cô khước từ anh cũng được, tiếp nhận anh cũng thế, tất thảy đều là vì chính bản thân cô mà thôi.
Cô dần dà nhận ra rằng trong mùa hè năm ấy, có một thứ gì đó đã sinh trưởng quá đỗi nhanh chóng. Một cái cây muốn xanh tốt, cành lá um tùm cũng phải mất vài năm, vậy mà thứ đó còn nhanh hơn cây cối biết bao nhiêu lần. Chỉ vỏn vẹn trong vòng hai tháng ngắn ngủi đã vươn tận trời cao, bén rễ thật sâu vào lòng đất. Thế nên cũng thật khó để nó thật sự chết trụi trong chốc lát.
Anh sẽ lại đến tìm cô, cô sẽ lại lên giường với anh, đây là điều chắc chắn. Cô đứng dưới bầu trời đầy sao, giữa làn gió lạnh mà nghĩ ngợi như thế. Cô là một kẻ vừa lạnh lùng lại vừa nông cạn. Cô theo thầy giáo và các bạn học cùng đi làm khảo sát thực địa, nhìn thấy biết bao nhiêu con người, nghe thấy biết bao nhiêu câu chuyện, cũng từng có biết bao nhiêu sự lay động. Thế nhưng, những sự lay động này chung quy cũng chẳng phải là của cô, nó chỉ như chuồn chuồn đạp nước, những gợn sóng lăn tăn nơi đáy lòng cứ vòng này đến vòng khác tản mát ra xa, chỉ trong một chốc lát là đã tan biến sạch sành sanh.
Bởi vì trải nghiệm là của người ta, cô chỉ là một kẻ đứng ngoài nhìn, thay người ta vui cười hoặc là hoen mờ bờ mi thì tất thảy đều chỉ là tạm thời mà thôi. Cô chỉ có hai mồi lửa, chỉ có hai mồi lửa ấy là chân thực, là quan trọng, còn lại tất cả đều tựa như bãi cát lún, thuận theo chiều gió mà bay biến ra xa.
Cô chỉ lấy làm kinh ngạc vì anh không hề quên lãng, lại còn sẵn lòng tìm đến cô. Cô dĩ nhiên sẽ không tự luyến đến mức cho rằng Trần Tuyết Du đã phải lòng linh hồn cô, phải lòng thế giới nội tâm của cô. Cô thì có linh hồn gì chứ? Nội tâm gì cơ chứ? Cô hiểu vô cùng rõ ràng sức hút của mình đối với người khác, điều tiên quyết chính là nhan sắc. Sự yêu thích, ân cần của người ta dành cho cô đều do cái vỏ bọc thân xác này mà ra cả. Cho dù là một chàng trai tốt như Tôn Tín Phác đi chăng nữa, cậu ta liệu có đối xử với mỗi một cô gái đều như thế không? Sẽ không đâu. Cậu ta sẵn lòng đi tìm hiểu cô, lắng nghe cô, khẳng định cô, chung quy vẫn là vì dáng vẻ của cô ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thu hút cậu ta mà thôi.
Cho đến tận ngày hôm nay, cô đối với việc người khác mê mẩn nhan sắc của mình cũng chẳng còn là nút thắt trong lòng cô nữa. Cô chưa bao giờ trông mong người khác sẽ hiểu mình, thấu mình hay đào sâu để khám phá con người thật của mình, bới ra rồi thì đã sao chứ? Đó là chuyện hoang đường viển vông. Bạn có cái sự đòi hỏi như thế đối với người ta thì bản chất chung quy vẫn là vì chính bản thân bạn mà thôi, mọi chuyện trên cuộc đời này tất cả đều là mình vì chính mình. Có được nhan sắc như một ưu điểm thì dù sao vẫn tốt hơn là một diện mạo xấu xí, huống hồ chi, lớn lên mà xấu xí thì tự nhiên sẽ có một tâm hồn cao đẹp hay một nội tâm sâu sắc hơn ư? Cô không hiểu nổi những lời bàn ra tán vào của người ta về mình, kẻ này kẻ nọ thích cô thì cũng chỉ vì thấy cô xinh đẹp mà thôi, điểm này chẳng nhẽ còn chưa đủ sao? Cô cảm thấy vô cùng nực cười. Cô vốn chẳng có mấy quan niệm đạo đức, cũng không thích gán ghép quá nhiều ý nghĩa cho con người và sự việc. Ngay cả khi đối diện với Trần Tuyết Du một lần nữa, điều cô quan tâm nhất chung quy vẫn là việc gương mặt anh đừng bị hủy hoại, cái đó mới thật đáng sợ, cô sẽ không cách nào nói chuyện với anh được mất.
Cho dù cô có ôm lấy đầu lâu của người tình, thì cái đầu lâu đó cũng bắt buộc phải đẹp đẽ.
Mọi thứ đều không đáng tin, dễ dàng đổi thay, chỉ có những cảm nhận của thân xác là chân thực. Trước đây cô từng nghĩ như vậy, thuận theo tuổi tác ngày một lớn thêm, cô phát hiện ra quả đúng là như thế thật.
Cuộc khảo sát thực địa đầy ắp những trải nghiệm và vất vả đã khép lại, họ rồi sẽ còn quay trở lại nơi đây. Cô nương theo chủ nhà mà học được cách chơi cờ tướng. Ngày tháng ở nơi này trôi qua rất chậm, thế nhưng làn sóng của thành thị cũng đang gây ảnh hưởng đến nơi đây, phần lớn mọi người đều muốn rời bỏ mà đi. Có những người thì chỉ quản việc chăn cừu, sáng sớm tinh mơ lùa cừu đi, chạng vạng tối lại lùa cừu về. Người ta muốn chăn cừu thì chăn cừu, muốn rời đi thì rời đi, chẳng một ai quản nổi, thích làm gì thì làm nấy, nghèo thì chịu đựng, giàu thì hưởng thụ. Cho dù đến một người cũng chẳng còn sót lại, thì tòa cổ thành này vẫn cứ như cũ đứng trơ trọi giữa làn gió đêm mà tự mình thốt lên những tiếng thở dài trầm uất.
Cô nhìn thấy nhiều kiểu người như thế, nhiều cách sống đa dạng như vậy, cô cũng dần thấy bình thản và hòa hợp hơn với chính cách sống của mình. Cô cảm nhận được sự tự do ở cái nơi như thế này, đất trời bao la bát ngát, con người tự do tự tại như loài kiến cỏ, muốn bò đi đâu thì bò đi đấy, chẳng cần phải có phương hướng làm gì.
Vừa mới trở lại trường học, Trần Tuyết Du cũng đã tìm đến nơi.
Anh có liên lạc với cô.
Anh không phải đến để tham quan khuôn viên trường học, cũng không phải đến để thưởng thức món ăn ngon, càng không phải đến để du lịch ngắm cảnh, anh chỉ đơn thuần là đến để gặp cô.
Thực ra phương bắc đã trở lạnh rồi, lá cây xoay vần rụng rơi, lọt vào trong những bụi cây xanh mà không có công nhân vệ sinh nào phát hiện ra. Chúng sẽ lặng lẽ nằm sát những bụi cây thấp mà mục nát.
Anh thực sự là chẳng có một chút kiêng dè, né tránh, không hề dùng tóc tai để che đậy vết sẹo kia. Người này vẫn cứ tự tin như xưa, mang theo thứ thần thái đặc biệt, ngay cả khi suýt chút nữa đã bỏ mạng trong biển lửa thì cõi lòng anh chung quy vẫn vô cùng trầm ổn.
Lệnh Nhiễm gặp lại anh lần nữa thì đã chẳng còn một chút bất ngờ nào. Cô mời anh ăn một bữa cơm, vì chuyện ở trường vẫn chưa bận rộn xong xuôi nên cô hy vọng anh tự mình đi dạo một chút.
Trần Tuyết Du lại hỏi thăm về nơi ở của cô, hai người đối diện nhìn nhau một cái, thế rồi cô liền biết rằng chuyện gì anh cũng đều đã nắm rõ mồn một. Anh mà thực sự đến để phục thù thì đúng là đã bỏ ra không ít tâm tư rồi, dốc hết tâm cơ hành sự. Lần này cô ngược lại chẳng còn cái cảm giác hoảng loạn nữa, thấp thoáng có một thứ cảm giác của người làm chủ, anh đối với nơi này dĩ nhiên là không thể thân thuộc bằng cô được.
“Anh hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút, có bận tâm nếu anh đến chỗ em xem thử không?”
“Anh có thể tìm khách sạn mà ở lại, quanh đây khách sạn lớn đầy rẫy ra đó, tự anh kiểu gì mà chẳng đặt được phòng.”
“Không muốn đặt phòng, muốn xem thử chỗ ở của em.”
Đều là nam nữ trưởng thành, từng trải quá đỗi rồi, một người đàn ông cứ khăng khăng đòi tới nhà một người phụ nữ, ý đồ rõ ràng như ban ngày. Anh đi đường xá xa xôi ngàn dặm tìm đến đây, cách một khoảng thời gian dài lâu đến thế, đến đây chỉ vì chuyện này thôi sao?
“Xem xong rồi thì chẳng phải vẫn cứ phải tìm nơi để ở sao?”
“Anh muốn ở lại chỗ của em.”
“Anh không lo lắng sao? Mà còn dám ư?”
Cô chẳng cần phải hỏi han làm gì, biết là anh dám. Anh rõ ràng là cái gì cũng đã suy tính kỹ càng rồi mới đến. Thật kỳ lạ, đến lúc cô thực sự hiểu anh, lại là sau cái nhìn cuối cùng ấy. Chẳng phải yêu một người thì mới nghĩ đến chuyện tìm hiểu người đó sao? Cô thì không, cô là bắt đầu từ nỗi hận.
“Ồ, suýt chút nữa thì quên mất, anh là một kẻ thích sự k*ch th*ch, chỉ là không biết anh có mấy cái mạng để chơi thôi.” Lệnh Nhiễm vừa nói vừa rút chìa khóa ra. Cô nhận ra hành động này của mình là đang ngầm chấp thuận cho một điều gì đó, cũng rất mực nông nổi, thế nhưng tâm trạng chung quy cũng vô cùng nhẹ bẫng. Cô lại không kìm được ngước mắt lên ngó nghiêng anh một cái.
“Anh còn nhớ lần đầu tiên tôi ngồi xe của anh không?”
Trần Tuyết Du đối với quá khứ có một thứ ký ức tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhặt, giống như lớp lông tơ trên mình con thiêu thân, hễ chạm vào là dính đầy một tay.
“Nhớ chứ, em lúc đó gan to bằng trời, thực chất không nên tùy tiện bước lên xe của người lạ như thế đâu. Không sợ hãi sao?”
“Không sợ, lúc đó tôi nghĩ nếu anh có hành động gì tồi tệ, tôi sẽ từ phía sau bóp nghẹt cổ anh, xe nát người tan, anh sẽ không đời nào đạt được mục đích đâu.”
Chuyện này đúng là lần đầu tiên nghe cô nói ra, Trần Tuyết Du có chút kinh ngạc, ngay sau đó liền tỏ tường: “Sớm như thế đã nghĩ đến chuyện g**t ch*t anh rồi, đúng là không ngờ tới đấy.”
“Người khác không làm tổn thương tôi thì tôi cũng sẽ không chủ động đi làm tổn thương người khác.”
“Vậy nếu lần này anh đến là để báo thù thì sao?”
“Tôi đã suy nghĩ kỹ càng rồi, anh chắc hẳn không đến mức giết người một cách trắng trợn đâu. Anh có sự nghiệp, hình tượng lại duy trì tốt đến như thế, anh sẽ không đi làm những việc phạm pháp.”
“Em thực sự nghĩ như vậy thì tốt rồi.”
“Nhưng biết đâu anh lại giở ra mấy cái chiêu trò hiểm độc gì đó, ví dụ như làm cho em thân bại danh liệt, ê chề trước đám đông chẳng hạn, khiến tôi sống không bằng chết.”
Trần Tuyết Du vân vê chiếc chìa khóa, trên đó có dấu vết cô từng chạm qua.
“Sẵn lòng nghĩ như vậy thì cứ việc nghĩ thế trước đã. Ai cảm thấy anh là người tốt, anh sẽ ở trước mặt người đó làm người tốt, tốt hết mức có thể. Em cảm thấy anh xấu xa như thế, vậy thì anh nên xấu xa hết mức có thể, thế mới hợp lý.”
Anh cúi đầu lại thốt thêm một câu: “Em chung quy đã khiến anh phải sống không bằng chết một trận rồi.”
Thanh âm rất nhỏ, Lệnh Nhiễm căn bản là nghe không rõ chút nào. Cô chỉ nhìn thấy gương mặt anh cúi thấp xuống, lướt qua một cái, đó là một nét biểu cảm vô cùng khó lòng nhận ra được.
Cuối cùng cô vẫn đem địa chỉ nhà nói cho Trần Tuyết Du biết.
Nơi đó cách trường học không tính là xa, giao thông thuận tiện, lại cũng vô cùng an toàn, vừa mới bước vào khu chung cư là đã có thể nhìn thấy đồn cảnh sát. Căn hộ Lệnh Nhiễm thuê có một phòng ngủ một phòng khách, diện tích phòng không lớn. Trần Tuyết Du sau khi bước vào trong bỗng có một thứ cảm giác mới mẻ. Ngôi nhà trước đây của cô đã bị ngọn lửa thiêu rụi sạch sẽ, còn sự bài trí ở Bán Nguyệt Loan thì lại do một tay anh sắp đặt.
Nơi này thì khác biệt, nơi đây là toàn bộ cuộc sống của chính bản thân cô.
Anh vừa mới bước chân vào cửa là đã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, giống hệt với của chính anh.
Căn phòng của một cô gái trẻ tuổi sống một mình đơn độc, Trần Tuyết Du đúng là chưa từng được nhìn thấy bao giờ.
Trước bộ sofa nơi phòng khách có một chiếc bàn gỗ tự nhiên, bên trên đặt một hộp khăn giấy, một cuốn tạp chí, chiếc tivi kê ở khoảng cách khá là gần, màn hình đen ngòm. Nơi góc tường cạnh tivi là chiếc tủ gỗ ba tầng, bên trong đặt một vài món đồ vật nhỏ nhặt, tầng trên cùng có phủ một tấm khăn trải bàn họa tiết hoa nhí buông rủ xuống.
Gian bếp xếp đầy các loại xoong nồi bát đĩa, chiếc tủ lạnh rất nhỏ, trên nóc tủ lại đặt một chậu cây cảnh nhỏ xinh.
Phòng vệ sinh cũng nhỏ nhắn, bày biện những món đồ dùng vệ sinh của riêng cô, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, bánh xà phòng, dầu gội đầu, lược chải đầu, đồ mỹ phẩm cũng không nhiều, chỉ có vài món đơn giản. Trên tường có gắn vài chiếc móc treo, một trong số đó có treo chiếc băng đô dùng để buộc tóc của cô, một màu xanh lá vô cùng tươi tắn. Trần Tuyết Du cầm nó trong tay ngắm nghía một lát rồi lại treo ngược trở lại.
Anh bước vào trong phòng ngủ, phòng ngủ sạch sẽ, gọn gàng, ga trải giường gần như không có một nếp nhăn nào, tấm chăn mỏng cũng được gấp lại một cách vô cùng vuông vắn, ngay ngắn, trên chiếc tủ gỗ đầu giường có đặt một con thú nhồi bông. Cái này thực sự chẳng giống cô chút nào, cô mà lại cũng thích những món đồ như thế sao?
Thực ra sự bài trí này hoàn toàn chẳng có điểm gì đặc biệt cả, chỉ là cuộc sống sinh hoạt qua ngày của một con người ở nơi đây, người khác dĩ nhiên cũng vậy thôi. Thế nhưng vì đó là căn phòng của cô nên anh liền cảm thấy vô cùng khác biệt, cô thực sự đang sinh sống ở nơi này.
Cánh cửa sổ đang mở toang để thông gió, Trần Tuyết Du phóng tầm mắt nhìn ra bên ngoài, phía đối diện chẳng qua cũng chỉ là những hộ dân cư bình thường mà thôi.
Nơi này thật chân thực.
Trong đầu anh cứ liên tục nảy ra những ý nghĩ như thế. Lúc tắm rửa, nhìn thấy nơi lỗ thoát nước sàn có một sợi tóc dài mảnh, biết là của cô, tâm trạng lại một lần nữa rơi vào trạng thái mơ màng, thẫn thờ.
Bên ngoài trời đã bắt đầu chập choạng tối, Lệnh Nhiễm trở về từ trường học. Khi cô đi đến dưới lầu, cô phát hiện ra đèn trong nhà không hề bật, tối om om, anh không có ở đây sao?
Đi đến trước cửa nhà, cô vẫn đưa tay gõ hai cái.
Đại khái là chờ đợi một lát, Lệnh Nhiễm lôi điện thoại ra định bụng gọi điện cho anh.
Cánh cửa đột nhiên hé mở, từ bên trong thò ra một bàn tay, bất thình lình kéo mạnh cô vào trong.
Phía sau lưng là tiếng cánh cửa đóng sầm lại, có đôi phần nặng nề. Thứ mùi hương quen thuộc ấy thoắt cái đã áp sát lại gần, xộc thẳng vào răng môi, cô cảm thấy cả con người mình ngay tức khắc bị một đôi tay nóng bỏng kìm kẹp chặt lấy.
Bờ môi nóng bỏng, thân xác nóng bỏng cũng theo đó mà ập tới cùng một lượt.