Hai người tìm một quán ăn rồi ngồi xuống.
Thành phố này không tính là đông người, trong quán ăn vì thế cũng thưa thớt khách khứa. Lệnh Nhiễm thích chiếc ấm đồng dùng để đựng trà sữa của quán này. Quán không lớn, bài trí đơn sơ, vừa ngồi xuống là đã gợi nhớ đến những khung cảnh tương tự. Trần Tuyết Du từng dẫn cô đi ăn ở một hàng quán nhỏ, chỉ có một người đầu bếp, lần đó món ăn rất vừa miệng, trò chuyện cũng xem như vui vẻ.
Có thể thấy một vài vui thú trong đời vốn dĩ ẩn giấu trong những việc vụn vặt nhỏ nhặt, đến cả mùi dầu mỡ khói bếp cũng có nét sinh động riêng. Ăn món gì, hương vị của món ăn ra sao, thần thái và nụ cười của người này lúc bấy giờ, tất thảy đều hiện lên mồn một, thoáng cái đã kéo đến ngay trước mắt.
Cô chưa từng nghĩ tới việc hai người lại có thể ngồi ăn cơm cùng nhau một lần nữa.
Ở trong phòng không cần phải quấn tấm thảm kia nữa, Lệnh Nhiễm thu nó lại. Mái tóc cô có chút bông xù hơi rối, cô vén gọn nó ra sau vành tai, chạm phải ánh mắt anh. Anh đang nhìn cô đăm đăm, ghé lại gần đến thế, quả thực có thể nhìn ngắm cho thật kỹ, nhìn một lần rồi lại nhìn thêm lần nữa.
Tổng thể thì cô cũng không có mấy thay đổi, vốn dĩ cô thuộc kiểu người đã trưởng thành từ trước, sớm hơn so với tuổi. Nếu nhất định phải nói là có thay đổi, thì đó chính là đôi mắt cô đã trở nên trầm tĩnh hơn.
Trần Tuyết Du lên tiếng: “Em chẳng thay đổi mấy.”
Lệnh Nhiễm đáp: “Tôi còn trẻ.” Cô đại khái đưa mắt đánh giá vóc dáng của anh một lượt, có vẻ như càng thêm rắn rỏi, dẻo dai hơn thì phải. Nhưng ở độ tuổi này của anh, cơ bắp, thể hình vốn dĩ đã sớm định hình rồi: “Anh trông có vẻ già đi một chút rồi.”
Lời này cô là cố tình nói ra, ngầm ám chỉ câu nói anh từng thốt lên trước đây. Chẳng phải bảo rằng muốn được trẻ trung thật lâu, thật lâu sao? Anh là người phàm, không trẻ mãi được lâu đến thế đâu. Thứ tâm lý này của cô cũng thật kỳ lạ, một mặt thì yêu thích cái thứ sức sống dồi dào ấy trên người anh, làm việc gì cũng tràn đầy tự tin, tinh lực phung phí hoài không hết, một mặt lại muốn buông lời châm biếm, một sự châm biếm mang tính bề trên: tất thảy chỉ là đuổi theo ngọn gió, tất thảy chỉ là bắt lấy cái bóng, tất thảy đều công cốc nhọc lòng.
Trần Tuyết Du mang theo nụ cười đáp: “Rõ ràng đến thế sao? Chỗ nào khiến em cảm thấy già rồi?”
Cô mới chỉ ngoài hai mươi, so với anh dĩ nhiên là khác biệt.
“Già là một thứ cảm giác, nói không rõ ràng được. Cái trẻ trung của độ tuổi ngấp nghé ba mươi và cái trẻ trung của tuổi đôi mươi không cùng một khái niệm. Anh có bận tâm chuyện người khác bảo mình già đi không?”
“Có bận tâm chứ, chưa từng có ai nói như vậy cả, em là người đầu tiên.” Trần Tuyết Du nếm thử một ngụm trà sữa mặn, vị rất đậm đà: “Cho nên, tính ra là vẫn khá bận tâm đấy.”
“Hôm đó nếu anh chết đi thì đã có thể trẻ mãi không già đi rồi, cơ mà chắc mẩm là anh cũng chẳng cam lòng.”
Lệnh Nhiễm nói một cách nhẹ tênh, cô thực sự không có lấy một chút mảy may dáng vẻ cảm thấy tội lỗi với anh. Trần Tuyết Du ngước mắt nhìn cô, hạ thấp giọng xuống hỏi: “Hậm hực vì anh chưa chết đến thế cơ à?”
Anh nhíu mày: “Anh không phải đến để tìm cách báo thù đâu, nghe qua thì ngược lại có vẻ như em vẫn muốn giết anh thêm một lần nữa vậy.”
Anh đột ngột chìa tay ra, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô. Vừa vặn đúng lúc người ta bưng món bánh Thanh Khoa lên, Trần Tuyết Du lại buông tay ra.
Lệnh Nhiễm cúi đầu nhìn vết hằn hơi ửng đỏ kia, tim đập rộn ràng không thôi. Anh đã từng để lại quá nhiều dấu vết trên thân thể cô, chút chuyện này thực sự chẳng đáng là bao. Thế nhưng vết hằn không phải là sẹo, sớm muộn gì cũng sẽ tan biến. Cô bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên, nhìn vào vết sẹo trên trán anh. Thực chất trên gò má anh còn có một vết sẹo vô cùng mờ, không nhìn kỹ thì không nhận ra, còn vết sẹo trên trán này thì đã nổi bật hơn cả rồi.
Cô không trả lời, cầm lấy một chiếc bánh Thanh Khoa lên cắn một miếng, chiếc bánh này bên ngoài giòn rụm bên trong lại mềm dẻo. Cô lại cầm thêm một chiếc nữa đưa cho anh: “Nếm thử đi, tôi thấy ngon đấy.”
Từ chuyện sinh tử cho đến chiếc bánh Thanh Khoa cũng chỉ diễn ra trong vòng vài giây đồng hồ ngắn ngủi.
Trần Tuyết Du ăn liền.
“Em còn vẽ tranh nữa không?”
“Vẽ chứ, việc mình yêu thích thì dễ kiên trì hơn.”
“Vẽ những gì, còn vẽ người nữa không?”
“Không vẽ người, những thứ khác tôi đều vẽ.”
Lại là một khoảng tĩnh lặng, anh nhớ đến những thứ đã tiêu biến trong biển lửa. Những dấu vết của cô chẳng còn sót lại một chút gì, chỉ có con người anh là may mắn sống sót qua tai nạn.
Nhân viên phục vụ bưng thịt cừu lên, nóng hôi hổi, hương thơm xộc thẳng vào mũi. Thịt cừu ở nơi này được chế biến vô cùng kỹ càng, trơn mịn, không hề có mùi gây, người không thích ăn thịt cừu cũng có thể chấp nhận được.
Họ còn gọi thêm một món chay, nấm vàng xào thanh đạm. Sau khi bưng lên, Lệnh Nhiễm nói: “Loại nấm này mọc trên thảo nguyên núi Kỳ Liên, phía bên Quảng Đông người ta sẽ dùng nó để hầm canh, anh từng ăn thử chưa?”
Trần Tuyết Du gắp một miếng nếm thử, vô cùng tươi ngon, rất hợp khẩu vị của anh.
“Lần trước đến đây không ăn món này, không biết em có còn nhớ hay không.”
“Không nhớ rõ nữa, những chuyện trước đây tôi hiếm khi nhớ kỹ lắm.”
“Anh đều nhớ hết.”
Cô không tiếp lời, đẩy đĩa thức ăn đến trước mặt anh: “Anh thích ăn thì ăn nhiều một chút.”
“Sao đột nhiên lại khách sáo thế này.” Trần Tuyết Du bỗng nhiên bật cười một tiếng: “Không thể nói như vậy được, em mà thực sự không khách sáo lên là có thể lấy mạng người ta được đấy.”
Gương mặt Lệnh Nhiễm hơi ửng hồng do vị cay của thịt cừu.
“Anh cứ canh cánh trong lòng về chuyện đó mãi sao?”
“Không đến mức ấy, nhưng nói là hoàn toàn không có cảm giác gì thì là điều không thể. Anh có thể nói ra dưới hình thức một lời trêu đùa, đại khái chính là thứ tâm lý ấy.”
“Tôi cứ tưởng anh phải cảm thấy vui vẻ mới đúng chứ.”
“Vui vẻ? Người khác muốn g**t ch*t anh, anh lại phải cảm thấy vui vẻ sao?”
“Tính cách của anh chẳng phải chính là như vậy sao? Nếu như anh lừa phỉnh được tôi, việc lớn đã thành, anh sẽ cảm thấy tẻ nhạt vô vị. Sự thất bại mới khiến anh nhớ mãi không quên, anh cần một sự thất bại để giày vò chính mình, có như vậy những ngày tháng của anh mới có ý nghĩa.”
“Tại sao lại nghĩ anh là hạng người như thế?”
“Quan sát mà đúc rút ra được thôi, tôi nói sai sao? Ít nhất thì cũng không thể sai hoàn toàn, đúng không?”
“Nghe qua thì có vẻ như anh mắc b*nh h**n vậy.”
“Trên đời này người mắc bệnh đầy rẫy ra đó, không cần phải phiền não, ai nấy đều tự mang chứng bệnh của riêng mình.”
“Em liệu có phải cũng bệnh không hề nhẹ đúng không?”
“Cũng gần như thế, tôi sinh ra đã u uất, không ngập tràn tươi vui cũng chẳng cởi mở, tôi chấp nhận điều đó, chỉ đơn giản vậy thôi.”
“Có thể chấp nhận một người như anh không?”
Nhân viên phục vụ cũng chính là bà chủ quán lại đến lên món, một đĩa trứng xào hành dại. Lệnh Nhiễm lên tiếng cảm ơn, thuận miệng hỏi một câu: “Việc làm ăn của các cô chú thế nào ạ?”
Bà chủ quán đội một chiếc khăn trùm đầu, khuôn mặt bầu bĩnh, nói tiếng phổ thông có chút ngọng nghịu, cứng nhắc: “Không tốt.”
Chẳng có mấy khách du lịch, tổng số dân cư lại không tính là đông, việc làm ăn quả thực rất khó để mà tốt lên được đâu. Lệnh Nhiễm thuần túy chỉ là muốn đánh trống lảng sang chuyện khác. Trần Tuyết Du thấy thế bèn bật cười, vẻ mặt như đang muốn nói: Em mà cũng có thể như thế cơ à?
Cô dĩ nhiên nhìn ra tầng ý vị này, nói: “Việc làm ăn của anh rất tốt phải không?”
“Hiếm khi thấy em có hứng thú, cũng tàm tạm thôi.” Anh rút điện thoại ra, muốn cho cô xem thử dáng vẻ của Thập Lý trại hiện tại ra sao, Lệnh Nhiễm dửng dưng khước từ: “Chẳng có gì đáng xem cả, thành phố nào đập đi tu sửa xây dựng mà chẳng rập khuôn như nhau. Khu chung cư thì xấu xí muốn chết, cái tên đặt nghe cũng khó lọt tai, nói chung gu thẩm mỹ đều rất kém cỏi, tôi chẳng có một chút tâm trạng nào muốn tìm hiểu cả.”
Trần Tuyết Du không cảm thấy ngượng ngập, anh chỉ khẽ cười. Lời lẽ cô dùng rất sắc bén nhưng thần sắc lại chẳng có mấy gợn sóng, cô chính là đang chán ghét, chẳng rõ là chán ghét điều gì, cứ như thể cả thế giới này đều làm cô thấy chán ghét vậy, điểm này chưa từng thay đổi. Thế nhưng cô cũng sẽ có khía cạnh yêu thích, nhìn thấy một tấm thảm đẹp là liền muốn bỏ tiền mua, biến nó thành thứ của chính mình.
“Ít nhất thì tấm thảm này rất đẹp, đáng để nhìn một cái.” Trần Tuyết Du chỉ chỉ vào chiếc túi của cô: “Điểm này nói không sai chứ?”
“Anh không thích sao? Anh vốn dĩ là người học toán, loại thảm này mang nét đẹp của toán học, anh không phát hiện ra à?”
Cô nói đến tấm thảm thì chung quy cũng có được đôi phần sắc mặt vui tươi. Trần Tuyết Du cười đáp: “Không phát hiện ra, chẳng bằng em sinh ra đã biết thưởng thức cái đẹp.”
Cách anh nói những lời khen ngợi luôn vô cùng tự nhiên, không hề lộ liễu, đối với cô cũng chẳng phải là lời nịnh nọt, mà là xuất phát từ tận đáy lòng. Lệnh Nhiễm từ nhỏ cũng đã nghe biết bao nhiêu lời khen ngợi rồi, thứ nhất là về nhan sắc, thứ hai là về chuyện học hành, cho đến tận bây giờ vẫn vậy. Cô ở trường học rất hiếm khi nói chuyện, thế nhưng cái thần thái xa cách, khó nắm bắt ấy đối với người khác mà nói lại mang hàm ý vô cùng sâu xa, khó lòng mà đoán định được.
Cô đối với người ta ngay cả khi mở miệng cũng chỉ là nói chuyện xã giao chung chung, có việc thì nói việc. Còn đối với Trần Tuyết Du lại giống như một kiểu bạn cũ theo một ý nghĩa nào đó, chuyện gì cũng có thể nói ra, gần như sắp sửa quên bẵng mất cái việc tám phần mười là anh đến để báo thù rồi.
“Đối với những thứ em cảm thấy xấu xí thì cũng chưa chắc cứ phải bài xích, hoàn toàn có thể làm một cuộc nghiên cứu xem tại sao con người trong thành phố lại sốt sắng tạo ra nhiều thứ xấu xí đến như vậy.” Trần Tuyết Du gần như là dùng ngữ khí trêu đùa, cố ý làm cho bầu không khí trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ hơn.
Lệnh Nhiễm nghe thấy thế bèn bật cười một cái.
Khoảnh khắc vừa gặp mặt ấy cứ như là gặp ma, thế rồi dần dần lại biến ảo hóa thành hình người rồi.
“Đi làm khảo sát thực địa vất vả lắm phải không?” Anh hỏi han.
“Ban đầu chưa quen lắm, dần dà rồi cũng ổn. Tôi vừa nhìn thấy anh là liền nghĩ ngay đến chuyện sao không đi hòa lẫn vào trong đám người giàu có mà làm khảo sát nhỉ, để xem những hạng người như các anh đang nghĩ cái gì, làm cái gì. Tôi mà phỏng vấn anh, anh có sẵn lòng nói không? Có dám nói không?”
“Cái việc lợi dụng vừa nói lúc nãy là chỉ cái này sao?”
“Phải.”
“Có những chuyện chỉ có thể nói đến bên cửa miệng chứ không cách nào thốt ra thành lời được đâu. Em mà muốn hỏi anh câu hỏi nào, những chuyện có thể nói được anh chắc chắn sẽ đều nói em nghe, còn những chuyện không thể nói được thì chỉ đành cáo lỗi vậy.”
“Vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại cũng thế sao?”
Lời nói cứ thế đến đây là đột ngột dừng lại, cả hai người đều rơi vào một trạng thái đình trệ. Cô thực chất so với quá khứ đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Trần Tuyết Du phá vỡ bầu không khí im lặng: “Anh không biết lúc đó cảnh sát Dương và Thời Duệ cụ thể đã nói những gì với em, nhưng chắc chắn tất cả đều đổ dồn về phía anh. Anh là người bên phía nhà phát triển dự án, điều này không sai, nhưng một vài chuyện hệ trọng tuyệt đối không phải do một mình anh quyết định. Anh biết, bất kể có nói thế nào đi chăng nữa thì chung quy em vẫn sẽ ôm nỗi hoài nghi trong lòng, nhưng cái tội nghiệt này quá nặng nề, một mình anh không gánh nổi. Không phải anh, anh cũng sẽ không đi gánh cái tội ấy.”
“Một chút quan hệ cũng không có sao?”
“Có chứ, không phải anh, nhưng có liên quan đến anh.”
Anh không hề né tránh ánh mắt của cô. Lệnh Nhiễm nhìn Trần Tuyết Du đăm đăm một hồi lâu.
Cô lại tiếp tục cúi đầu ăn cơm, món trứng xào hành dại rất non mềm, món nào món nấy đều vừa miệng. Thế nhưng việc làm ăn không tốt không phải do tay nghề của chủ quán kém, thái độ tệ, cũng không phải do môi trường trong tiệm tồi tàn, mà chính là sự ảm đạm của thời cuộc, chẳng có chỗ nào để mà phân trần lý lẽ cả.
Việc làm ăn cứ thế mà làm, ngày tháng cứ thế mà trôi qua, còn có thể như thế nào được nữa chứ?
“Anh vốn dĩ nghĩ rằng vừa mới gặp mặt mà đã nói chuyện quá khứ thì có hơi nặng nề quá không, liệu có phải chỉ nên nói về một vài chủ đề an toàn thì sẽ tốt hơn không, ví như tình hình gần đây của em. Nhưng chủ đề này đúng là không cách nào né tránh được, chỉ cần nhìn thấy em là bắt buộc phải nói tới.”
“Anh tự cảm thấy mình nói đã tốt chưa?”
“Không tốt, cái kiểu chuyện tồi tệ này căn bản là không cách nào nói cho tốt được, nhưng anh vẫn cứ hy vọng được thử một lần.”
“Tôi không nghĩ anh là người theo đuổi một cái kết viên mãn đâu, mà cũng chẳng có cái viên mãn nào cả. Con người sống trên đời là phải đối diện với đủ loại chuyện không như ý ngay tại chỗ, và cả sự vô thường nữa.”
“Đã có nhiều sự vô thường đến thế, cuối cùng chung quy vẫn phải chết đi, vậy thì lại càng nên theo đuổi những thứ mình mong muốn. Có thể nắm bắt được một khắc, thì một khắc ấy chính là có giá trị rồi.”
“Anh không cảm thấy vô vị sao?”
“Nếu em cảm thấy làm gì cũng vô vị thì việc gì phải đi học hành, lại còn vất vả đi làm khảo sát thực địa để làm gì nữa?”
“Anh không sợ thực sự thành công rồi, thực sự đạt được mục đích rồi thì sẽ cảm thấy vô vị sao?”
“Anh chưa bao giờ nghĩ như thế cả. Anh không coi nó như phép tính rồi lên kế hoạch xem đến ngày nào sẽ biến mất về con số không, cũng giống như không một ai khi kết hôn lại nhắm tới cái đích là ly hôn cả.”
Lệnh Nhiễm không hỏi han thêm nữa, cô giục anh ăn cơm, đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, cô còn phải bắt tàu hỏa trở về.
Trần Tuyết Du bèn lại hỏi han cô về chuyện học hành. Cô nếu như muốn quay những thứ thuộc kiểu phim tài liệu, có chỗ nào cần đến anh thì không cần phải khách sáo với anh làm gì.
Lệnh Nhiễm đâm ra có chút hoang mang rồi, cô suýt chút nữa đã thiêu chết anh, anh thế này rốt cuộc là có ý gì đây?
“Anh đã nói rồi, anh có chỗ nào có thể dùng được em cứ việc dùng. Nếu em muốn làm ra thành quả gì đó, anh vô cùng sẵn lòng cung cấp những gì anh có, chỉ cần em muốn làm.”
“Tôi không biết là anh lại còn có tinh thần cống hiến đến thế cơ đấy.”
“Em mà sẵn lòng cho anh cái cơ hội này thì anh rất lấy làm vinh hạnh.”
Trần Tuyết Du muốn cùng cô bắt chuyến tàu hỏa trở về, Lệnh Nhiễm đã khước từ. Cái nơi như thế anh đến đó để làm cái gì chứ?
Anh tiễn cô đến nhà ga, nhà ga cũng không đông người lắm. Trần Tuyết Du mua cho cô chút đồ ăn thức uống, lúc sắp sửa đến giờ soát vé, anh đột nhiên hạ thấp giọng nói: “Quên chưa hỏi em, gu thẩm mỹ của em tốt đến thế, không biết anh có phù hợp với gu thẩm mỹ của em không?”
Lệnh Nhiễm vội vã liếc nhìn anh một cái, chìa cổ tay ra một chút. Chiếc đồng hồ hiệu Chronoswiss anh tặng khi ấy lúc này mới lộ ra. Anh cứ ngỡ chiếc đồng hồ cũng đã tiêu tan trong biển lửa rồi, vậy mà bất chợt được nhìn thấy lại, gần như ngỡ rằng mình đã nhìn lầm.
Cô là vô tình thôi, chứ không phải muốn cho anh thấy. Cô phải đi vào trong soát vé rồi, cũng chẳng trả lời anh. Trần Tuyết Du mỉm cười lùi lại phía sau hai bước, vẫy vẫy tay với cô: “Đợi em làm xong khảo sát, anh sẽ tới tìm em.”