Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 75: NT4

Trần Tuyết Du cứ nhìn cô mãi.

Anh biết mọi động thái của cô, giữa cũng từng đứng từ xa nhìn thấy cô hai lần, cách một biển người, cách một dòng xe cộ, tưởng như ngay trước mắt mà lại xa xôi tận chân trời.

Đến khi thực sự tới gần rồi, lại càng thêm vời vợi.

Anh rút ví tiền, đưa tiền qua: “Để anh.”

Lệnh Nhiễm nhanh chóng liếc qua một cái, điều quan trọng nhất là đường nét của anh đại khái không hề thay đổi, còn diện mạo có bị bỏng hỏng hay không thì thực sự không nhìn rõ được. Tim cô đập thình thịch không thôi, chẳng thể nào nhìn kỹ, cô chợt nhớ đến hồi còn rất nhỏ, nhà hàng xóm bật tivi chiếu bộ phim Mai Hoa Tam Lộng của Quỳnh Dao, trong đó có câu chuyện về người chồng ma, dung nhan tuấn tú của nam chính bị bỏng nên phải đeo một chiếc mặt nạ. Nữ chính vẫn cứ yêu anh ta đến chết đi sống lại, tưởng anh ta đã chết, có ôm bài vị cũng phải gả qua bằng được.

Ôm bài vị tuy rằng kinh thiên động địa, hết mực chạm đến tâm can cô, điều đó phù hợp với gu thẩm mỹ thời thơ ấu của cô, thế nhưng diện mạo của người đó đã bị bỏng hỏng rồi mà. Cách biệt bao năm, cô chung quy vẫn kháng cự một gương mặt đáng sợ như gặp ma, cô tình nguyện để anh chết đi, để mãi mãi giữ được sự vẹn nguyên.

Trong lòng cô đầy rẫy sự hoảng hốt, vậy mà vẫn có thể bình tĩnh đếm tiền, nói với ông chủ: “Để cháu tự trả.” Đại khái là đã chạm phải tay anh, cũng chỉ trong một cái chớp mắt, chưa kịp cảm nhận được điều gì, cô liền xách túi hành lý rảo bước đi nhanh ra ngoài.

Trần Tuyết Du bèn bước đi theo sau lưng cô, cô không ngừng bước, chẳng có phương hướng nào cả, đây là một thành phố xa lạ. Anh thực sự đã ngáng đường cô rồi, cô vốn dĩ có thể mua thảm xong rồi chầm chậm hồi tưởng lại, có những thứ bắt buộc phải được xác nhận trong quá trình hồi tưởng ấy.

Giờ thì hay rồi, con người anh chân thực, lại ở ngay trước mắt, thật đáng ghét quá đi, chính anh đã tự cản trở sự thăng hoa của chính mình. Anh đã không chết thì nên rời khỏi cô thật xa, cho đến tận khi anh thực sự chết đi, rồi lại có tin tức truyền đến, biết đâu vào khoảnh khắc ấy, cõi lòng cô sẽ vì anh mà dao động trong khoảng một khắc.

Dù sao thì bước chân cũng rất vội vã, khi đi đến một công viên, trông thấy lá cây đã ngả vàng, đó là một sắc vàng rực rỡ thành từng mảng, uốn lượn như rồng bay tựa như chẳng có điểm dừng, trên mặt đất cũng phủ đầy rẫy chúng.

Bên ven đường có một chiếc xe ô tô đang đỗ, lá phủ non nửa thân xe, ngược lại chẳng có mấy ai đi lại trên con đường đó.

Lệnh Nhiễm rẽ vào trong, lá cây giẫm dưới chân vang lên những tiếng xào xạc.

Nơi đây có đôi chút se lạnh, cô lôi tấm thảm ra làm khăn choàng quấn lấy chính mình. Tấm thảm này mang một sắc màu xanh lam vô cùng dịu nhẹ, phản chiếu với sắc vàng rực rỡ, lại càng thêm lấp lánh sắc màu, đẹp đến độ nghiêng nước nghiêng thành.

Trần Tuyết Du chăm chú dõi theo từng động tác của cô, dáng vẻ cô dĩ nhiên vẫn xinh đẹp như xưa, khí chất độc đáo, cũng rất ung dung. Bất kể là màu sắc nào khi vận lên người cô đều có thể hòa quyện một cách kỳ diệu, biến thành thứ của chính bản thân cô. Tấm thảm này đặt dưới chân thì hợp với chân cô, khoác trên vai thì hợp với vai cô.

Cô vĩnh viễn lôi cuốn và thu hút như thế.

Anh không kìm được mỉm cười, gọi cô một tiếng: “Lệnh Nhiễm.”

Suốt dọc đường đi, cô đã sớm nghi ngờ anh sẽ gọi cô lại, gọi cái tên này thành tiếng. Cô đi đến mức mệt nhoài, thực sự quá mệt, anh gọi muộn màng như thế, đúng là kiên nhẫn bằng trời.

Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, rọi lên trên sống lưng, khẽ run rẩy. Cô nghĩ không đến mức là cái dáng vẻ như người chồng ma kia đâu, nếu không thì người chủ tiệm kia phải có điểm gì đó khác thường rồi, mà cũng chẳng biết chừng. Có điều với tính cách của anh, nếu thực sự là cái dáng vẻ ấy thì làm sao có thể cùng người ta bàn chuyện làm ăn trên bàn rượu được, chẳng phải sẽ làm người ta thấy chán ghét sao? Anh không tự ti sao? Không đau khổ sao?

Cô nghe thấy tiếng gọi này bèn quay người lại, cũng không giống như trên tivi vẫn diễn, cái gì mà từ từ chậm rãi, cô ngoảnh đầu lại một cách vô cùng bình thường, dõi mắt nhìn qua.

Phần trán của Trần Tuyết Du để lộ ra hoàn toàn, vết sẹo kia quá đỗi rõ ràng, ánh mặt trời vừa rọi vào là hiện lên những lằn ngang giống như cây lưỡi hổ. Cô nhìn một cái là nhận ra ngay, làn hơi đang nín nhịn bấy lâu khẽ khàng buông lỏng xuống.

Gương mặt vẫn là gương mặt ấy.

Ba năm năm tháng chung quy cũng chẳng thể khiến một người đàn ông tự kỷ luật già đi.

Trần Tuyết Du bước về phía cô, ánh sáng và bóng tối trên gương mặt anh lúc tỏ lúc mờ, giống như đang mơ vậy. Cô biết rõ đây không phải là mơ, bèn tự trấn tĩnh bản thân mình: “Anh đến để báo thù sao?”

Ánh mắt Trần Tuyết Du dừng lại trên gương mặt cô, từ đôi mắt, hàng mi, sống mũi, bờ môi, cho đến mái tóc đen buông xõa nơi rìa trán, trong ảo mộng anh đã v**t v* qua những nơi ấy biết bao nhiêu lần rồi.

Giọng nói của cô bình lặng, mang theo đôi chút giễu cợt.

Anh khẽ cười một cái: “Nếu anh thực sự muốn thì việc gì phải đợi lâu đến thế?”

Lệnh Nhiễm quấn chặt tấm thảm hơn: “Biết đâu anh vừa mới hoàn hồn, càng nghĩ lại càng căm phẫn.”

“Thế thì cũng quá đỗi chậm chạp rồi, anh không thể vì điều gì khác sao?”

“Giữa chúng ta không còn điều gì khác nữa cả.”

“Anh không yên tâm về em.”

Câu này anh nói ra vô cùng nhanh, ngay khi lời của cô vừa dứt là anh đã thốt ra rồi.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Lệnh Nhiễm quay mặt đi chỗ khác, cô ngồi xuống chiếc ghế băng dài ở phía sau không xa. Một trận gió thổi qua, lá cây rơi lên mái tóc, Trần Tuyết Du cũng bước theo qua, ngồi xuống bên cạnh cô.

“Không cần phải như vậy.” Cô nhìn về phía trước: “Tôi không biết hôm nay anh đột nhiên xuất hiện ở đây có phải cũng giống như trước đây không, tất thảy đều là cuộc gặp gỡ được cố tình tạo ra.”

“Không phải, anh đang trong kỳ nghỉ, nơi này trước đây từng cùng em tới nên anh muốn đến đi dạo lại một lát.”

Anh cũng nhìn về phía trước, giọng điệu nói chuyện không hề thay đổi.

Lệnh Nhiễm cụp mắt xuống: “Nói như vậy, đây mới là lần đầu tiên chúng ta tình cờ gặp nhau.”

Trần Tuyết Du trầm giọng nói: “Anh rất vui vì cửa hàng này vẫn còn nằm ở đó, em nhớ kỹ nó, mà anh cũng nhớ kỹ.”

Tấm thảm trước đó đã sớm tan tành biến trong biển lửa rồi.

Anh khẽ chạm nhẹ vào tấm thảm mới này một chút: “Tấm này em chọn rất đẹp, rất hợp với em.”

Ánh mắt Lệnh Nhiễm chợt giật nảy lên, cô nhìn thấy mu bàn tay anh, một vết sẹo xấu xí không một lời báo trước đập thẳng vào mắt, song ngón tay anh vẫn trắng trẻo, khớp xương rõ ràng. Sự đối lập giữa cái đẹp và cái xấu quá mức mãnh liệt, sức công phá quá lớn, cô theo bản năng giật mạnh tấm thảm lại, trên người anh cũng có sao? Liệu có không?

Cô từng tìm hiểu về vết bỏng, cái đó vô cùng vô cùng đau đớn, đòn đả kích tâm lý đối với con người cũng khá là nghiêm trọng.

Anh nhất định là hận thấu cô rồi, chắc chắn như thế, một người yêu quý thân thể, chú trọng diện mạo, tác phong như anh, không hận cô mới là chuyện hoang đường. Bản thân anh có thể đối diện với chính mình được sao? Nhìn những vết sẹo như thế này có thấy buồn nôn không? Không thể phục hồi lại được nữa rồi, sẹo thì chung quy vẫn là sẹo.

Tay chân cô không tự chủ được mà tê dại cả đi, anh đến là để phục thù đúng không? Phải vậy không?

Nhưng cô hoàn toàn không biết anh có thể giở ra những thủ đoạn gì, sự ngờ vực của Lệnh Nhiễm đối với anh trong nháy mắt đã lên đến đỉnh điểm. Cô hiểu anh, anh thích những điều chưa hoàn thành, anh tha cho cô chỉ để kéo dài cái sự chưa hoàn thành này mà thôi. Cô mà thực sự vào tù thì chẳng còn gì thú vị nữa, không giống như bây giờ, đợi đến khi cô rõ ràng đã khá lên đôi chút rồi anh mới lại đến để bắt đầu một vòng trò chơi mới.

Sau khi rời khỏi quê nhà, có một khoảng thời gian rất dài cô không quá tin tưởng vào việc anh không truy cứu chuyện ấy, cô nhớ rõ ánh nhìn cuối cùng đó, cho dù có mập mờ, không rõ ràng thì chung quy vẫn là một ánh nhìn như trời sập đất lở.

Lệnh Nhiễm đột ngột đứng phắt dậy, gương mặt trắng bệch đi: “Tôi không được khỏe lắm, về trước đây.”

Cô đã bước qua cái giai đoạn có thể chết bất cứ lúc nào rồi, sinh mạng chẳng có gì đáng tiếc nuối, tất nhiên hiện tại cũng không phải là quá đáng tiếc, nhưng cô còn có thầy cô, có bạn học, tất cả đều đang chờ đợi cô trở về, cô có nhiệm vụ phải làm, phải vẽ bản vẽ, phải chụp ảnh, cô ít nhất không thể làm người ta quá đỗi thất vọng được. Cô là vì nguyên do này nên mới phải trở về, cô đã nghĩ như thế.

Trần Tuyết Du hoàn toàn thu hết vào tầm mắt, anh không hề có ý muốn dọa cô, chỉ là tình không tự kìm được mà chạm vào tấm thảm một chút, chỉ có thế mà thôi.

Trong thần sắc của anh cũng thoáng hiện lên đôi chút ý vị giễu cợt: “Sợ rồi sao? Là vì vết sẹo quá xấu xí, hay là sợ anh? Thuở đầu rõ ràng chẳng sợ hãi một chút nào, anh nếu thực sự chết đi, em cũng chẳng sống nổi đâu, bây giờ em còn sợ điều gì chứ?”

Lệnh Nhiễm thấy anh như vậy, lại bình tĩnh hơn nhiều: “Tôi chưa từng sợ anh ở điểm gì cả, tôi biết hiện tại anh chắc chắn sống tốt hơn trước đây.” Điều này là lẽ tự nhiên, trên người anh chẳng có một chút dáng vẻ sa sút, bất đắc chí nào: “Anh muốn báo thù thì tự nhiên sẽ có cách, tôi không thể ngăn cản anh điều gì, nhưng tôi vẫn phải nói cho anh biết, tôi đối với anh không có bất kỳ thứ tình cảm cắn rứt, tội lỗi nào cả, tôi cũng chẳng nợ nần gì anh, anh không chết thì vĩnh viễn là người mắc nợ tôi.”

Trần Tuyết Du cũng theo đó chậm rãi đứng lên, dõi mắt nhìn cô: “Cho đến tận bây giờ, anh đã từng nói một câu nào là anh cần em phải cắn rứt, cần em phải cảm thấy có lỗi với anh chưa? Anh trông giống kẻ đến tìm em để gây phiền phức đến thế sao?”

Cõi lòng Lệnh Nhiễm bỗng chốc dâng lên một niềm chua xót, cô không cách nào lý giải nổi niềm chua xót này do đâu mà ra, ngọn gió lạnh thổi vào mắt, cứ như thể sắp sửa trào ra những giọt lệ vậy.

Cô cảm thấy mình có đôi chút không nhận ra anh nữa rồi, khoảng thời gian bên nhau quá ngắn ngủi mà sự ly biệt lại quá dài lâu, những thứ khắc cốt ghi tâm phải đợi một người tự mình ngoảnh đầu nhìn lại dòng sông thời gian mới có thể nếm trải ra nhiều dư vị hơn. Tại sao còn phải gặp lại nhau nữa chứ? Đã đến nước ấy rồi, tất thảy những điều triền miên, cuồng loạn như bốn mùa một đi không trở lại, lá cây rơi rụng dưới chân tuyệt đối chẳng phải là chiếc lá của năm nào nữa rồi.

Cô lạnh lùng, cứng nhắc đáp: “Anh cũng không có tư cách để nói.”

“Tiền còn đủ tiêu không?” Trần Tuyết Du không đón nhận chủ đề kia nữa, vừa mới gặp mặt, làm cho bầu không khí giương cung bạt kiếm thế này không tốt, vô cùng không thích hợp, ít nhất nên nói chút chuyện bình thường. “Anh nghe nói chuyên ngành này của em chi phí không hề nhỏ.”

Lệnh Nhiễm vẫn cứ lạnh nhạt: “Anh ngay từ đầu đã biết rõ tôi báo danh vào ngôi trường nào, học cái gì, trong miệng chẳng có lấy một câu thật lòng.”

“Anh chưa từng nói là anh không biết, em lúc đó không muốn nói cho anh biết sự thực, anh phối hợp với em thôi.” Trần Tuyết Du nói được nửa câu bèn không tiếp tục nữa. “Em cảm thấy con người anh rất xấu xa thì anh cứ việc xấu xa trước đã.”

Anh cũng cảm nhận được cái se lạnh rồi, nếu không đi lại thì cơ thể một lát nữa sẽ lạnh ngắt đi mất.

“Có thể nể mặt anh cùng nhau ăn một bữa cơm không?” Trần Tuyết Du vô cùng nghiêm túc hỏi han.

“Em cảm thấy anh là đến để báo thù, vậy thì càng nên trò chuyện giao tiếp nhiều hơn một chút, để còn biết bước tiếp theo xem anh định làm cái gì. Như vậy cũng có một sự chuẩn bị tâm lý trước, chẳng phải sao?”

Cô từng ở bên ven đường của thành phố này, trong làn gió đêm mà nắm lấy tay anh, thoáng qua rồi vụt tắt. Lệnh Nhiễm thẫn thờ một khắc, nhìn nhận lại anh một lần nữa. Cô chung quy vẫn cảm thấy anh khiến cho đôi mắt cô được vui vẻ, con người đúng là hèn mọn thật, cô tự giễu nghĩ thầm. 

Cô cùng thầy giáo và các bạn học đi làm khảo sát thực địa, tiếp xúc đều là với những con người bình thường nhất, thậm chí là những mảnh đời bị ghẻ lạnh bên lề xã hội. Cô có đôi khi cảm thấy mình là một thành viên trong số họ, có đôi khi lại cảm thấy không phải. Tất nhiên, nếu không có khoản tiền đền bù giải tỏa kia thì cô chính là một thành viên trong số họ, bất kể tư tưởng, tính cách, cách đối nhân xử thế của cô có bao nhiêu phần khác biệt so với những người khác.

Cô bỗng nhiên lại nhớ đến Thập Lý trại.

Nếu như Trần Tuyết Du là người kiểm soát, vậy thì cô chẳng qua cũng chỉ là một kẻ sống sót dưới dã tâm của loại người như anh, tầng lớp người như anh mà thôi. Anh thậm chí không cần phải là người kiểm soát, chỉ cần là người tham gia thì cũng chẳng thay đổi được bản chất loại người như cô chỉ là kẻ sống sót.

Thế nhưng cô lại bị anh thu hút, anh quần áo chỉnh tề, đạo mạo nghiêm trang nhường ấy, vậy mà có thể khiến cho ánh mắt cô phải dừng lại vì anh, điều này mới thật châm biếm làm sao. Những điểm yếu, khiếm khuyết trong nhân cách của cô tất thảy đều phơi bày ra sạch sành sanh. Cô tin rằng mình không phải là người đầu tiên thuộc kiểu người này, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng. Sự ưa thích của cô đối với thế giới cảm quan không hề thay đổi một chút nào, cô có lẽ đã nhìn thấu suốt một vài chuyện hơn trước, nhưng vậy thì đã sao chứ? Phù du sớm sinh tối chết, vậy mà vẫn phải vỗ cánh khiêu vũ, rồi tiếp nối sinh sôi. Cô là con người, nếu thành thật đối diện với những d*c v*ng của bản thân, liệu đó có thể xem như một dạng tự tu chỉnh hay không? 

Những cuộc khảo sát thực địa làm hoài không hết, sao không đi nghiên cứu những người giàu có đi?

Đầu óc cô thực sự là có bước nhảy quá lớn, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: “Nếu như tôi muốn lợi dụng anh, anh có bận tâm không?”

Trần Tuyết Du vô cùng sảng khoái đáp: “Không bận tâm, có điểm gì ở anh có thể dùng được sao? Vậy thì em cứ việc đến mà lấy, cứ việc dùng.”

Anh quả thực không bận tâm chuyện người khác lợi dụng tài nguyên của mình, bởi vì tất thảy đều nằm trong tầm kiểm soát của anh cả. Cô mà sẵn lòng lợi dụng anh thì lại càng tốt hơn, chứng tỏ nơi anh vẫn còn có giá trị có thể lợi dụng được, là cái gì thì cũng chẳng quan trọng.

Cái thái độ này của anh cũng giống hệt như lúc anh tha cho cô ngày trước vậy, làm cô thấy kinh ngạc, mà lại nằm trong dự liệu. Cô biết anh không phải người tầm thường, điểm này khiến cô cảm thấy vừa lòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn