Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 73: NT2

Lệnh Nhiễm nghĩ, có lẽ đó là lần cuối cô gặp được Trần Tuyết Du rồi. 

Đây cũng là điều cô chỉ dám khẳng định sau khi đã vào đại học được một thời gian.

Ánh mắt lúc ấy quá đỗi mơ hồ, một ánh nhìn từ nơi xa xôi vạn dặm hướng về phía cô, không thể nào nhìn rõ được hàm ý bên trong. Chuyện đã làm thì cũng đã làm rồi, chẳng đáng để nói lời hối hận, cũng chẳng có gì kích động. Trên thế gian này mỗi ngày có biết bao nhiêu người được sinh ra rồi chết đi, điều đó quá đỗi tầm thường. Cô dù có xinh đẹp hơn nữa, thông minh hơn nữa thì cũng chỉ là một sinh mệnh, sống thì sống, chết thì chết, cứ mặc kệ đi.

Anh chưa chết, lại còn tha cho cô. Ban đầu cô không có cảm giác gì, chưa chết thì chính là chưa chết, tha cho rồi thì chính là tha cho rồi, không thể nghĩ sâu xa hơn. Nhưng thế này thì hai người không cách nào gặp lại nhau được nữa. Trước đây cô còn lo lắng chuyện già đi hay xấu xí đi, giờ đây chưa già chưa xấu mà đã chẳng thể nhìn mặt nhau nữa. Cô không nghĩ là mình hiểu lầm anh, hay giết nhầm anh, nếu anh còn sống thì thực sự là do mạng lớn, tốt số mà thôi.

Những ngày vừa mới khai giảng, Tôn Tín Phác đã đi tàu hỏa đến thăm cô. Thật chẳng dễ dàng gì, phải ngồi trên thứ phương tiện giao thông tẻ nhạt, chán ngắt ấy suốt một khoảng thời gian rất lâu. Cậu ta sợ cô tự tử sao? Cô lại không phải kiểu người như thế.

Trường đại học nằm ở phương nam, một nơi đúng là mang đậm phong vị miền nam, đâu đâu cũng là một khung cảnh sáng sủa và mới mẻ. Những người trẻ tuổi mới toanh, thật nhiều người trẻ, có tài học, có cá tính, có lý tưởng và tràn đầy sinh khí. Cô dĩ nhiên cũng còn trẻ, cũng là một thành viên ở nơi này.

Cây cối trong trường vô cùng tươi đẹp, xanh mướt một màu. Một khuôn viên trường như thế này hoàn toàn khác biệt so với thời trung học, cái không gian chật hẹp, bức bối từng nuôi dưỡng biết bao tầng lớp tâm trạng phức tạp và thầm kín. Nơi đây không phải như vậy.

Trong tay cô có tiền, cô đang học cách quản lý tài chính, điều ấy vẫn là do anh dạy, anh từng chỉ cho cô cách phân bổ tiền bạc. Năm nay ngân hàng tăng lãi suất, rất thích hợp để gửi tiết kiệm, dĩ nhiên mua một ít vàng nắm trong tay thì càng tốt hơn. Cô đối với những chuyện này vốn dĩ mù tịt, song Trần Tuyết Du thì biết rõ, anh am hiểu và đã nói cho cô biết. Cô đã có một chút ý thức lờ mờ, phiêu diêu trong việc quản lý tiền bạc, vượt trội hơn rất nhiều bạn học cùng trang lứa.

Đây là một môi trường hoàn toàn xa lạ, có rất nhiều sự việc cụ thể, con người cụ thể cần cô phải đối mặt, bầu trời cũng dần trở nên cao rộng hơn. Khi Tôn Tín Phác đến thăm, cô đã có thể dẫn cậu ta đi ăn trà chiều, nào là há cảo tôm, xíu mại, bánh cuốn, dạ sách bò… Khác hẳn với phong cách ăn uống ở phương bắc, cô thích nghi rất nhanh.

Tôn Tín Phác ngại tiêu quá nhiều tiền của cô. Cậu ta biết rõ trong tay cô có một khoản tiền đền bù giải tỏa lớn, mà với tính cách của cô, chắc cô cũng chẳng bận tâm. Nhưng cậu ta không thể thản nhiên nhận lấy nó được, số tiền này từ đầu đến cuối dính líu đến quá nhiều chuyện. Cậu ta chưa từng hỏi về vụ hỏa hoạn ở Bán Nguyệt Loan, thế nhưng với sự thông minh của mình, đại khái cậu ta có thể đoán ra được điều gì đó. Khoản tiền này có vương máu, luôn mang lại một thứ cảm giác nhiễm phải tội lỗi.

Vẻ mặt Lệnh Nhiễm thì hoàn toàn chẳng để tâm, cô gọi rất nhiều món, mời cậu ta nếm thử từng thứ một. Tôn Tín Phác không phải người hay ngượng ngập, cô đã như vậy thì cậu ta cũng phối hợp theo.

“Dạo này mình đang tìm nhà, muốn dọn ra ngoài thuê phòng ở.”

“Xảy ra mâu thuẫn với bạn cùng phòng à?”

“Không có, có người ngủ ngáy, chuyện đó cậu ấy cũng không tự kiểm soát được. Mình không thay đổi được người khác thì tự mình dọn ra ngoài ở thôi.”

Tôn Tín Phác luôn cảm thấy thần sắc của cô đã cởi mở hơn nhiều, tốt hơn hẳn so với ngày cậu ta đến đón cô, ít nhất trông cũng bình thường. Thế nhưng, việc cô muốn dọn ra ở một mình, không tận hưởng cuộc sống tập thể mà cứ giữ khoảng cách, xa lánh với mọi người, chung quy vẫn không hề thay đổi.

“Tốt mà, ở một mình cho yên tĩnh, cậu lại có điều kiện để làm việc ấy, nhưng phải chú ý an toàn đấy.”

“Không sao đâu, mình chọn chỗ gần trường, mình nhất định sẽ chú ý.”

“Học tập có thích nghi được không?”

“Thích nghi tốt mà, cậu cũng từng nói mình là bạn học nữ thông minh nhất cậu từng gặp đó thôi.” Lệnh Nhiễm thậm chí còn đùa vui với cậu ta một chút. Cô mỉm cười rất nhạt, nhưng cứ hễ cười lên là khí chất của cả người liền thay đổi hẳn, bỗng có một khoảnh khắc tràn đầy sức sống.

“Còn cậu? Học ở Thượng Hải cảm giác thế nào?”

“Khoảng cách với một số bạn học rất lớn, không phải về mặt trí tuệ, mà là ở những phương diện khác ngoài thành tích học tập. Mới đầu sẽ không quen, nhưng từ từ rồi nhìn thoáng ra là được.”

“Cậu cảm thấy bản thân là đồ nhà quê hả?”

Tôn Tín Phác cũng bật cười: “Mình cũng không quá để ý chuyện mình quê mùa, chỉ là có cảm giác núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.”

Lệnh Nhiễm không chút gợn sóng đáp: “Đâu cũng vậy thôi, không có gì to tát đâu.”

Vì sự sắp xếp của chương trình học, cô phải học lịch sử cổ đại, cô đã đọc một số sách vở liên quan đến lịch sử. Trước đây cô không có hứng thú lắm, giờ đọc nghiêm túc, những cuốn sách này trong quá trình đọc ngược lại lại cho cô một vài nhận thức mới. Cô không kỳ quái, cũng chẳng phải kiểu người lập dị gì. Cô không lương thiện, nhưng cũng chẳng phải tà ác. Những thứ ở cô từng bị người ta coi là huyền bí thời học sinh, thực ra cũng chỉ đến thế mà thôi.

Trong suốt chiều dài lịch sử đằng đẵng từ thuở xa xưa, mọi khía cạnh của con người đều đã được thể hiện một cách vô cùng trọn vẹn và rõ nét. d*c v*ng, đa nghi, đố kỵ, tham lam, chính nghĩa, chấp niệm… biết bao nhiêu thứ như thế, người ở triều đại cũ có, người ở triều đại mới cũng có. Triều đại trước sụp đổ, triều đại sau rút ra bài học xương máu, thế nhưng cuối cùng vẫn phạm phải hết lần này đến lần khác, để rồi lại sụp đổ. Quay cuồng đảo lộn, thứ bất biến từ đầu đến cuối vẫn là con người, việc rút ra bài học chỉ như hoa nở chóng tàn, như một giấc mộng kê vàng. Con người chính là con người, có những lỗi lầm có thể phạm phải suốt hàng nghìn hàng trăm năm, công nghệ phát triển rồi thì không phạm phải nó nữa sao? Căn bệnh từng phạm phải trong quá khứ, ẩn dưới một cái tên mới, một sinh mệnh mới, tại một cột mốc thời gian nào đó nhất định sẽ tái phát lần nữa.

Đằng sau vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại là sự tham lam và d*c v*ng. Cô đối với Trần Tuyết Du cũng là d*c v*ng, còn Trần Tuyết Du đối với cô, có lẽ là phức tạp hơn một chút? Hiện tại khi cô nhớ đến anh, đó chỉ là một cái tên, một đoạn quá khứ tồn tại suốt một mùa hè rực rỡ mãnh liệt rồi thiêu rụi sạch sành sanh. Thi thoảng gió nổi lên, chút tro tàn sót lại bay vào làm cay mắt, chớp mắt vài cái, mọi thứ liền trở lại thanh bình.

Cô cũng chỉ là con người mà thôi, đơn giản như thế. Cậu bạn họ Tôn ngồi đối diện cũng vậy, thực khách trong quán, người đi đường ngoài quán, tất thảy đều là con người, đã là người thì sẽ như vậy.

Có người chịu ghi chép lại lịch sử đúng là vĩ đại, điều đó cho cô biết rằng cô chẳng có điểm gì đặc biệt cả, không cần phải khắt khe trách cứ điều gì.

Cô đem những điều mình suy nghĩ nói với Tôn Tín Phác. Cô nghĩ, đại khái cậu ta có thể hiểu, nhưng có hiểu hay không cũng chẳng sao cả.

Tôn Tín Phác tỏ vẻ hơi kinh ngạc, rồi rất nhanh sau đó lại tỏ ra thấu hiểu. Cô lúc nào cũng vô cùng thông minh. Trong đầu cô đang suy nghĩ điều gì, cậu ta từng hiếu kỳ, lúc này đây khi được đối thoại một cách rõ ràng, cậu ta bỗng thấy có đôi phần sầu muộn. Những gì cậu ta nghĩ, những gì cậu ta lo, hoàn toàn không giống với cô. Bây giờ trong tay cô có tiền, ngành học có dễ xin việc hay không dường như chẳng mấy ảnh hưởng đến cô, tính tình của cô lại như thế này… Cậu ta chợt nhận ra cô cách quá xa, bất luận thế nào cậu ta cũng không thể nắm bắt được, và cũng chẳng một ai có thể nắm bắt được cô.

“Cậu thật khoáng đạt, đã nhìn thấu đến tầng ấy rồi. Mình thì không hứng thú với lịch sử, cứ nghĩ đó đều là những chuyện đã qua. Nhưng nghe cậu nói như thế, xem ra việc lấy lịch sử làm gương là đúng đắn.”

“Không có chuyện thực sự lấy lịch sử làm gương đâu, không sai ở chỗ này thì cũng sai ở chỗ khác, thậm chí còn có thể sai càng thêm sai.” Lệnh Nhiễm bỗng nhiên cười rộ lên, nụ cười đậm hơn: “Hai chúng ta trông đúng chuẩn sinh viên đại học thật đấy, toàn bàn chuyện đao to búa lớn, chẳng biết đến nỗi khổ cực của nhân gian.”

Tôn Tín Phác im lặng.

“Sao lại không biết được chứ?”

Nụ cười của Lệnh Nhiễm liền bị khựng lại. Cậu ta biết, và cũng đã từng nếm trải, một gia đình chật vật để chống đỡ, nuôi nấng cậu ta và chị gái cậu ta thật chẳng dễ dàng gì. Chẳng nhẽ Tiêu Mộng Cầm nuôi nấng cô thì dễ dàng sao? Trái tim cô đột nhiên như bị kiến cắn một cái, nó là một nỗi đau nhỏ nhặt nhưng âm ỉ.

“Ăn uống chắc cũng ngấy rồi, uống chút trà đi.” Cô tiếp đãi Tôn Tín Phác, vô cùng tự nhiên. Tôn Tín Phác trầm giọng hỏi: “Cậu đối với những chuyện trong quá khứ đã buông bỏ được chưa?”

Điều này e là quá nhanh, và cũng thừa biết là không thể nào. Nhưng cô đã nói ra những lời như thế, gom hết thảy mọi đạo lý lớn lao vào một mớ thì kiểu gì cũng sẽ nhìn thoáng ra được một chút chứ?

Lệnh Nhiễm ngước mắt nhìn cậu một cái. Tôn Tín Phác tràn đầy sự quan tâm, cô nhất thời lại cảm thấy hoang mang, vô định, bèn nói: “Những điều mình vừa nói ban nãy chẳng qua chỉ là một chút tâm đắc, trải nghiệm có được từ việc đọc sách mà thôi. Một người hiểu được một vài đạo lý không có nghĩa là có thể thực hành tốt nó. Hơn nữa, mình nói những lời đó là để an ủi cậu, hy vọng cậu không vì sự chênh lệch môi trường mà cảm thấy không vui.”

Cô nói xong, dường như lại có chút ý vị tự giễu: “Mình cũng trở nên giả dối đến mức ấy rồi. An ủi cậu không phải là mục đích chính, mình chỉ nghĩ, dù sao cậu cũng được coi là một người quen thuộc, bụng dạ lại không xấu, mình có nói cái gì thì cậu cũng đều có thể lắng nghe.”

Tôn Tín Phác vội vàng nói: “Đó là điều chắc chắn rồi, chúng ta là bạn học cũ mà, chuyện gì cũng có thể nói được hết.”

Có thật thế không? Những chuyện có thể nói được cũng chỉ có ngần này: bàn về phong tục con người nơi đây, về cuộc sống học đường, rồi lại bàn về Thượng Hải. Đều là những đô thị lớn cả, cậu ta và cô cũng được coi là những người có tiền đồ trong mắt người thường. Người ta thì hướng lên chỗ cao mà đi, họ cũng đều đang bước đi, có thể đi được đến độ cao nào, trời mới biết được, mà cái gì mới gọi là chỗ cao? Đó lại không phải là điều cô có thể nghĩ ngợi chi tiết nữa rồi.

Học kỳ đầu tiên, Tôn Tín Phác có đến vài lần như thế. Việc học hành ở đại học cũng không hề nhẹ nhàng, cậu ta lại chẳng có nhiều tiền dư dả. Lệnh Nhiễm thấy áy náy, bèn dẫn cậu ta đi dạo hết thảy những danh lam thắng cảnh có thể đi được, thầm nghĩ coi như đây là cách mở mang tầm mắt, thư thái đầu óc. Cô lấy làm lạ vì tình bạn với Tôn Tín Phác, nếu tạm coi đó là tình bạn, lại có thể duy trì được lâu đến thế. Cô vốn dĩ không tin vào điều này, không còn niềm tin nào quá kiên cố nữa, cậu ta cứ hết lần này đến lần khác đến, vậy thì cũng chỉ có thể tiếp tục duy trì như vậy thôi.

Tôn Tín Phác khẩn khoản mời cô đến Thượng Hải một chuyến, và cô đã đồng ý. Gần cuối học kỳ, người của hội đồng hương tìm đến cô, rất mong cô có thể cùng ăn một bữa cơm. Cô còn chẳng biết cái tổ chức này từ đâu chui ra, và người khác làm sao mà biết được cô nữa, đại khái vẫn là vì nhan sắc xinh đẹp. Cô luôn biết rõ mình đẹp, mỗi lần ngồi đọc sách trong quán cà phê, lúc nào cũng có đàn ông đến gần bắt chuyện.

Dù là hàm súc hay trực diện, cô đều quá hiểu tâm tư của đàn ông, mỗi ánh mắt, mỗi giọng điệu… Vẫn là cô gặp anh quá sớm, khiến cô hiểu rõ quá nhiều điều. Cô cũng không rõ tại sao cứ vào một thời điểm nào đó cô lại nghĩ đến anh, không hẳn là cố ý, song ý nghĩ chỉ lướt qua một cái, qua rồi thì thôi.

Cô vẫn cứ là người khó tiếp cận, lời lẽ nói năng thì xem như hòa nhã, nhưng một người đến cả ký túc xá cũng không ở, luôn đơn độc một mình thì chung quy vẫn thật bí ẩn. Lệnh Nhiễm cuối cùng vẫn đi, đi để quan sát người khác xem sao. Thực ra cô chẳng mảy may quan tâm đến người khác, giống như đang thực hiện một nhiệm vụ vậy. Cô dốc hết tâm sức cho chuyên ngành của mình, cũng chẳng bàn đến việc có yêu thích nhiều hay không, đó cũng là nhiệm vụ. Lại chẳng nỡ chết, thì chỉ có thể cố gắng mà sống thôi.

Đám nam thanh nữ tú ngồi tụ tập với nhau, cô vừa đến, các nam sinh rõ ràng là càng thêm nhiệt tình, càng thêm ân cần. Từ sau khi cô vào đại học, bất luận là làm gì cũng đều nhận được sự chú ý của những người khác giới. Cho dù cô không hay nói chuyện, cũng không đủ hoạt bát, mọi người vẫn đối xử với cô rất thân thiện và quan tâm, luôn để mắt đến cô. Ngay cả khi im lặng, cô vẫn là tâm điểm của mọi ánh nhìn. 

Không một ai biết những việc cô từng làm.

Cô vẫn cứ xuất sắc như thế, còn về việc người khác vì nhan sắc hay vì trí tuệ mà đánh giá cao cô, điều đó chẳng có gì khác biệt.

Cô ngồi giữa những tiếng nói cười vui vẻ, không cất lời mấy. Lúc đi vệ sinh, có sinh viên trường ngoài cũng đang tụ tập ăn uống ở nhà hàng này, hai cô gái đang đứng nói chuyện bên bồn rửa tay, trong miệng đang nhắc đến một người khác.

“Cậu ta hào phóng thật đấy chứ.”

“Nhà cậu ta thuộc diện giải tỏa mà, chắc được đền bù nhiều tiền lắm.”

“Quê gốc của người này ở đâu thế?”

Một trong hai người nói ra tên quê hương của Lệnh Nhiễm. Đây đúng là một sự trùng hợp,cô vừa ấn ra một ít nước rửa tay, cảm giác trơn trượt vô cùng khó chịu.

“Nghe cậu ta nói, ban đầu cũng không dám trông mong có thể giải tỏa trước khi vào đại học. Ai ngờ một trận hỏa hoạn bùng lên, đúng lúc thiêu chết luôn hộ cứng đầu không chịu di dời, khiến ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, nhờ vậy họ mới nhanh chóng nhận được tiền đền bù.”

“Ngưỡng mộ thật đấy, bao giờ thì chuyện giải tỏa mới đến lượt nhà mình đây…”

Hai cô gái thở ngắn than dài rồi bước ra ngoài.

Là người nào chứ?

Lệnh Nhiễm nhìn vào gương, thẫn thờ suy nghĩ, Thập Lý trại là một vùng lớn như thế, người cô không quen biết có quá nhiều.

Người ở Thập Lý trại nhìn nhận vụ hỏa hoạn như vậy sao? Chỉ cần nhà bị cháy không phải là nhà mình, ngược lại còn thấy khoái chí, điều này thì có gì mà lạ lùng chứ? Chẳng có một điều gì là mới mẻ cả, tất cả đã được viết hết trong sách từ lâu rồi.

Thân ở nơi đất khách quê người, đột nhiên nghe thấy chuyện cũ năm xưa của quê nhà, trong lòng nhất thời cảm thấy mông lung, trống trải.

Không về được nữa rồi, cô cũng không có ý định quay trở lại đó nữa.

Lệnh Nhiễm rửa sạch tay, một mình bước ra khỏi nhà hàng. Nơi này không có mùa đông, bốn mùa không còn phân định rõ rệt, mùi vị trong không khí cũng hoàn toàn chẳng giống. Đó là thế giới cũ của người ta, nhưng lại là thế giới mới của cô.

Cô cúi đầu ngửi ngửi bàn tay mình, không có thứ mùi hương ấy, chưa từng có. Từ sau khi cô đến đây học, ngay cả một mùi hương tương tự cô cũng chưa từng bắt gặp được. Trong lòng cô bỗng nhiên dâng lên một nỗi bi thương, mà chính cô cũng chẳng rõ mình đang bi thương vì điều gì.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn