Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 72: NT1

Trần Tuyết Du có một kiểu cảm giác sạch sẽ, giống như vừa mới tắm nước nóng một cách sảng khoái rồi thay quần áo mới. Thanh kiếm sắc bén treo lơ lửng trên đầu mà anh hằng lo sợ, khi thực sự chém xuống, phản ứng không hoàn toàn là kinh ngạc, bởi cơn đau vô cùng chân thực.

Thân thể tóc da này của anh chưa từng phải chịu đựng nỗi đau đớn nào đến thế.

Khoảnh khắc chậu hoa nện xuống, khoảng cách giữa hai người còn gần hơn cả lúc trước. Thật kỳ lạ, đó vốn đã là khoảng cách gần nhất trên đời này rồi, vậy mà lúc này đây dường như lại gần càng thêm gần, có lẽ là do nguy cơ tử vong mang lại? Không thể nào tưởng tượng nổi.

Bây giờ cũng tốt, cô đi rồi, đến một thành phố phương nam để học đại học, mở ra một hành trình mới, anh ngược lại lại có thời gian để suy nghĩ thật kỹ về cô.

Khoảng thời gian còn lại phải làm sao đây? Quãng đời còn lại dài dằng dặc, nhưng vậy thì đã sao, hai người họ đã từng có những khoảnh khắc như thế, say đắm, quên mình và còn từng có cả mối thù khắc cốt ghi tâm. Giữa hàng tỷ sinh linh trên thế gian này, có mấy ai được như vậy? Biết bao cuộc đời bình phàm, vụn vặt, nhàm chán và tẻ nhạt ngoài kia cũng đều lặng lẽ trôi qua như thế. Cuộc đời này dù có sống thế nào thì rồi cũng sẽ trôi đi, một mùa hè đỉnh điểm cuồng nhiệt như vậy, từng có được nó là đã rất đáng để biết ơn rồi.

Anh đã thu được lợi nhuận cao từ những rủi ro cực lớn, ngay cả khi suýt chút nữa phải trả giá bằng cả mạng sống, điều đó vốn đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Về chuyện này, thái độ của anh có thể coi là mang phong cách khá tả khuynh, tràn đầy ý vị cách mạng.

Dĩ nhiên, anh còn có rất nhiều việc phải xử lý. Trần Song Hải đã bị đưa đi điều tra, lòng người trong công ty hoang mang lo sợ, không biết người tiếp theo bị đưa đi sẽ là ai. Trần Tuyết Lâm cũng không thoát khỏi, duy chỉ có mình anh là giữ được mình vẹn toàn, giống như một đóa hoa sen trắng, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Để đổi lấy cái sự không bị vấy bùn ấy, anh đã phải dốc bao nhiêu tâm lực, cẩn trọng đến nhường nào, điều đó người ngoài không thể biết được. Anh không thích tay mình dính bẩn, cũng rất sợ sự bẩn thỉu, nếu có bẩn thì cũng chỉ có thể làm bẩn người khác mà thôi.

Bao gồm cả Thời Duệ, cứ đi ngồi tù hết đi. Bất kể là ai bị gọi lên hỏi chuyện, hay là chính bản thân anh, Trần Tuyết Du đều vô cùng hợp tác, khiêm tốn và chân thành. Anh có đôi phần tiếc nuối cho Thời Duệ, chuyện vốn dĩ không cần phải như vậy, nhưng lại không thể không như vậy. 

Lúc còn nằm viện, Thời Duệ cũng từng đến thăm anh. Anh bảo Tuyết Anh lánh mặt ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người họ. Không khí lạnh ngắt, cũng chẳng rõ bệnh viện bật điều hòa lớn thế để làm gì.

Trước mặt người khác, anh luôn giữ vẻ ung dung, dẫu trên mình anh có đầy rẫy vết thương cũng không thể lộ vẻ chật vật trước mặt người khác. Nghĩ lại lúc thoát thân, chắc là khốn khổ lắm, không cách nào giữ được phong thái tao nhã nữa. Cái từ “tao nhã” này đúng là có vấn đề, nhưng chẳng phải nó nên gọi là cầu sống sao? Đi cầu xin thứ gọi là sự sống. Anh quả thực vẫn còn sống, nên mới có thể suy nghĩ sâu xa về điều này.

*Đoạn này tác giả sử dụng nghệ thuật chơi chữ đồng âm. (逃生) có nghĩa là thoát thân, tẩu thoát, thoát hiểm. Mà (讨生) mang nghĩa là cầu xin sự sống. Chữ () và chữ () đồng âm.

“Đến xem tôi chết chưa à?”

Thời Duệ mua một đoá hoa bách hợp mang đến, c*m v** lọ giúp anh. Trần Tuyết Du không thích mùi hương nồng đượm của bách hợp, đó là một thứ hương quá đỗi phô trương, len lỏi vào từng ngóc ngách. Anh thừa biết Thời Duệ cố tình, nhưng vẫn mỉm cười nói chuyện.

“Mạng cậu lớn thật, cừ đấy.”

“Phải đấy, giờ anh đến đây và cũng thấy rồi, trong lòng chắc cũng tự hiểu.”

“Tôi tự hiểu mà.” Thời Duệ chăm chăm nhìn vào vết thương trên đầu anh: “Là cô ấy à? Thế thì cậu đúng là khôn ngoan ngàn lần nhưng cũng khó tránh khỏi một lần sơ sẩy rồi.”

“Trong đó có một phần công lao của anh đấy, có cần tôi nói lời cảm ơn không?”

“Đó là điều hiển nhiên rồi, để đỡ cho cậu cứ phải nơm nớp lo sợ ngày đêm.”

“Có lý, anh cũng vậy, biết tôi chưa chết thì đừng ôm mộng tưởng gì nữa.”

“Tôi chưa bao giờ có vọng tưởng gì về cậu, chỉ là rất kinh ngạc khi cậu lại có thể phạm phải sai lầm kiểu này. Tôi đã đánh giá thấp cô ấy và đánh giá cao cậu rồi. Tốt thôi, chuyện gì tôi cũng đã được mở mang tầm mắt, không còn gì hối tiếc nữa. Nhưng riêng cậu, chắc chắn sẽ phải ôm hận rồi.”

Tầng lầu cao như thế này mà tiếng còi xe dưới đường vọng lên vẫn có sức xuyên thấu cực mạnh, cuộc sống thật chân thực, quá đỗi chân thực. Trần Tuyết Du ngẩn ngơ trong chốc lát, chạm vào ánh mắt của Thời Duệ, mỉm cười nói: “Cải tạo cho tốt vào.”

Mùi hương bách hợp suýt chút nữa là bóp nghẹt người ta. Anh dằn lại, thực chất là muốn nổi trận lôi đình, nhưng lại không cam lòng. Từ sớm anh đã hiểu được rằng con người ta sống trên đời thì phải chấp nhận đủ mọi chuyện xảy ra, chỉ cần kết quả tốt đẹp, anh cố chấp ở điểm này, những chuyện khác cũng chẳng là gì nữa.

Nhưng vẫn muốn đánh người, vô cùng muốn đánh người.

Đợi đến khi Tuyết Anh bước vào lại, cô bé cầm theo bộ bài tarot ngồi xuống bên giường anh, hơi thở có chút dồn dập. Cô bé mãi không đợi được thang máy nên đành đi thang bộ, sợ Trần Tuyết Du phải đợi lâu.

Trần Tuyết Du xoa xoa gò má cô bé, thẫn thờ vài giây rồi cười nói: “Lại đây, anh hai muốn bói xem bao giờ thì anh có thể kết hôn.”

Tuyết Anh giật mình kinh hãi, nhìn băng gạc trên đầu anh. Anh suýt chút nữa bị lửa thiêu chết, bố thì lại gặp chuyện, vậy mà anh bây giờ lại đang nghĩ xem bao giờ kết hôn sao?

Tuyết Anh nghi ngờ đầu óc anh bị chấn thương rồi.

Trần Tuyết Du tỏ vẻ nghiêm túc, giục cô bé dạy mình. Tuyết Anh dạo gần đây có tâm trạng rất tệ, cô bé không còn ai để dựa dẫm nữa, chỉ còn mỗi anh hai. Cô dù sao cũng chỉ là một thiếu nữ, khi hứng thú đến thì liền có thể tạm quên đi những chuyện không vui kia.

Hai anh em loay hoay suốt nửa ngày, Trần Tuyết Du thỉnh thoảng lại lơ đãng. Tuyết Anh ra vẻ thần bí, nói anh phải đợi đến năm ba mươi tuổi, mà vận đào hoa của anh xuất hiện ở phương nam.

Trần Tuyết Du khẽ cười: “Phải đến năm ba mươi tuổi cơ à? Ở phương nam sao?”

Anh kẹp một lá bài, cúi đầu nhìn, khẽ lật qua lật lại lá bài trong tay.

“Liệu giấc mơ của anh hai có thành hiện thực không?”

Tuyết Anh vội vã nói: “Có chứ, có chứ, ba mươi tuổi anh chắc chắn sẽ kết hôn.”

Cô bé nghĩ, có lẽ anh thật sự muốn kết hôn, trước đây chưa từng nghe anh nhắc đến chuyện này bao giờ. Trên mặt Tuyết Anh chầm rãi lộ ra một nỗi hoang mang, vô định: “Người nhà mình cứ kết hôn rồi lại ly hôn, tại sao vậy chứ? Tại sao kết hôn rồi còn phải ly hôn? Anh hai, anh cũng sẽ như vậy sao?”

Trần Tuyết Du không có cách nào giải thích với cô bé, cô còn quá nhỏ. Một vị đại tiểu thư được nuông chiều nên tính tình đỏng đảnh, có rất nhiều khuyết điểm, nhưng chung quy bản tính cô bé không phải là một đứa trẻ xấu. Vì cô còn quá nhỏ nên không ai thực sự quan tâm việc cô đang nghĩ gì, cần cái gì, mà anh cũng chẳng quan tâm. Thế nhưng lúc này đây, cô bé mang họ Trần, anh cũng mang họ Trần, khi trước mắt anh không tìm ra người thứ hai có mối ràng buộc tình cảm nào với mình nữa, anh mới thực sự nảy sinh ra một chút cảm giác của tình thân máu mủ.

“Đừng bận tâm đến bố và anh cả nữa, không ai quản nổi họ đâu. Hay là, bắt đầu từ chúng ta đi, đừng sống như thế nữa nhé? Đợi em lớn lên, đến tuổi bàn chuyện cưới gả, anh hai nhất định sẽ xem xét đối tượng giúp em, được không?”

Đó là chuyện xa xôi biết bao, Tuyết Anh còn đang bận mơ mộng làm ngôi sao, cô bé tựa đầu vào người anh: “Em nghe lời anh hai. Anh nói xem, bố có phải ngồi tù không ạ?”

Chút hơi ấm tình thân vừa nhen nhóm lập tức tan biến sạch sành sanh, Trần Tuyết Du trầm giọng nói: “Anh không biết, bất kể lúc nào, anh hai cũng sẽ lo cho em, còn có cả Tuyết Dương nữa.”

Sở Nguyệt Hoa bỏ đi, cả hai đứa trẻ bà ta đều không cần, đặc biệt là Trần Tuyết Dương, đích xác là một gánh nặng. Gánh nặng này quá lớn, quá nặng, là chuyện của cả một đời, bà ta không gánh vác nổi, không thể để đứa trẻ trở thành hòn đá ngáng đường trên lối đi tìm kiếm cuộc sống mới của mình. Nhà họ Trần gặp chuyện, đáng đời lắm, nhà này chẳng có lấy một người tốt. Điều duy nhất bà ta ôm hận là không vơ vét được bao nhiêu tiền của, uổng công sức bỏ ra ngần ấy năm, cuối cùng trắng tay.

Dù vậy, việc nhà họ Trần sụp đổ cũng khiến tâm hồn bà ta được an ủi phần nào.

Biệt thự của Trần Tuyết Du bị cháy rụi, người mẹ ở tận nước ngoài của anh có hỏi han qua một lần. Biết anh không gặp vấn đề gì lớn thì bà cũng không nói thêm gì nữa. Hai mẹ con đều là những người vô cùng độc lập, không dễ dàng cầu xin sự an ủi về mặt tình cảm từ người khác, chuyện của mình thì tự mình giải quyết. Biết anh còn sống, còn sống là dễ liệu rồi.

Sau khi xuất viện, anh dọn đến một căn hộ nhỏ.

Trước tiên anh quay lại Bán Nguyệt Loan một chuyến, anh đến hiện trường để nhìn xem những dấu vết sau trận hỏa hoạn. Nhà hoang vách nát, khắp nơi đen ngòm, những đóa hoa ở sau vườn đều bị ngọn lửa thiêu sém, mang lại một cảm giác rợn ngợp đến thót tim. Nhưng không phải vì cảnh tượng tàn lụi này, mà là dung mạo, hơi thở, mùi hương của cô, tất cả đều đã bị chôn vùi ở nơi đây. Cọ vẽ, màu vẽ, những sợi tóc dài rơi rụng trên sàn nhà của cô, những thứ vốn dĩ rất tầm thường giờ đây cũng trở nên đặc biệt.

Tại hiện trường, anh nhặt được một chiếc vòng tay bằng vàng đã bị cháy đen đến biến dạng, anh cất nó đi. Thế rồi anh đột nhiên bước vào trong, mặc kệ nguy hiểm, mặc dù phía ban quản lý tòa nhà nói cấu trúc khung nhà có thể cũng đã bị biến dạng một phần. Anh tìm kiếm một lượt qua từng tầng lầu, từng căn phòng, đương nhiên là không có gì cả, giày đã bám đầy muội than đen kịt.

Ống quần cũng dính đầy, không thể phủi sạch, hễ phủi một cái là vệt đen kéo dài ra thành một đường. Lúc cúi đầu nhìn, anh thấy cảnh này thật quen mắt, rồi sực nhớ ra, hôm đó anh đứng ở văn phòng ngắm ráng chiều, khi ánh hoàng hôn lụi tắt, chân trời chính là những vệt xám đen từng đường từng đường như thế.

Năm đó khi cô trở về Thập Lý trại, nhìn thấy ngôi nhà của mình thành ra nông nỗi ấy, cô đã mang tâm trạng gì? Đó cũng không phải là điều anh có thể chạm tới, nơi đó có mẹ của cô.

Trần Tuyết Du chậm rãi bước ra ngoài, ngày hôm đó, chắc hẳn cô cũng đã đi trên con đường này.

Nơi này không thể ở được nữa rồi, có trùng tu xây dựng lại đi chăng nữa thì mọi thứ nguyên bản đã không còn nữa, cũng sẽ khác đi.

Trần Tuyết Du rời khỏi Bán Nguyệt Loan.

Gần căn hộ có một sạp báo, anh chưa bao giờ dừng chân ở đó, vậy mà lần này lại đứng khựng lại. Ánh sáng rực rỡ của ráng chiều vàng óng trải dài, báo và tạp chí rực lên một mảng sáng ngời, cứ như thể những con chữ cũng được mạ vàng, trở nên trân quý vô ngần.

Trần Tuyết Du lật xem một cách đầy chú tâm, anh mua một tờ báo buổi tối địa phương có mảng tin tức phòng cháy chữa cháy đưa tin về vụ hỏa hoạn tại biệt thự Bán Nguyệt Loan. Tâm trạng lúc này gần như giống hệt với lúc ban đầu, muốn xem xem trên tin tức người ta nói thế nào.

Căn hộ mới dọn tới không lớn, hợp cho một người ở. Lệnh Trí Lễ từng đến đây, và nực cười thay lại là người duy nhất từng bước chân qua cánh cửa nhà anh, ngay đến cả cô cũng chưa từng tới, cũng không hề biết có một nơi như thế này tồn tại.

Lệnh Trí Lễ chắc hẳn đang sống một cuộc đời vô cùng vui vẻ ở xó xỉnh nào đó với số tiền của anh. Anh nhìn vào nơi Lệnh Trí Lễ từng ngồi, sự cất công dàn dựng to lớn hồi đó, giờ quay đầu nhìn lại, đúng là hoang đường và mới nực cười làm sao.

Trần Tuyết Du xem báo một lát rồi đi vào phòng ngủ, anh cầm tờ báo của tháng sáu lên, chậm rãi ngồi xuống bên mép giường.

Cô nằm ngay trong những dòng chữ đó, giữa đám đông đó. Ánh mắt ấy không phải là nhìn vào ống kính, nhưng lại bị người ta bắt trọn lấy. Nếu anh là phóng viên, anh cũng sẽ nhìn thấy cô ngay từ cái nhìn đầu tiên giữa biển người, những thứ khác, tất thảy đều là bóng tối, chỉ có nơi cô là bừng sáng và rõ mồn một. Thứ cảm xúc mông lung mơ hồ trong lòng anh trước đó lập tức trở nên rõ ràng trong nháy mắt.

Cô không nhìn về phía anh, nhưng lại hoàn toàn nhìn về phía anh, giống như anh đã chờ đợi từ rất lâu, rất lâu, chỉ để đón lấy ánh mắt này, và nó cũng không cho anh quyền lựa chọn. Khoảnh khắc nhìn thấy cô, mọi thứ đã được định sẵn là phải xảy ra.

Thật sự không cách nào quên được, trong tháng sáu ấy, tờ báo cứ cầm lên rồi lại đặt xuống, đặt xuống rồi lại cầm lên, cứ để nó nằm ở đây không ai quấy rầy là tốt nhất.

Trần Tuyết Du nằm ngửa ra, hai chân buông thõng bên mép giường.

Tờ báo mở rộng, che khuất gương mặt anh.

Gió từ cửa sổ lùa vào, từng nhịp từng nhịp thổi lật tờ báo, phát ra những tiếng sột soạt khe khẽ. Có một khoảnh khắc tờ báo suýt chút nữa trượt khỏi mặt, Trần Tuyết Du đã giữ nó lại.

Tờ báo dĩ nhiên là bị nhàu đi một chút, những bỗng anh lại bật dậy, gấp nó lại ngay ngắn. Gió ngoài cửa sổ tiếp tục ùa vào, mang theo cả tiếng chim hót. Trần Tuyết Du đi đến bên cửa sổ, hơi rướn người ra ngoài.

Tầm nhìn bị tòa nhà đối diện chắn mất, mọi thứ đều trở nên chật hẹp, thế nhưng vừa quay đầu lại, căn phòng sao mà rộng rãi đến thế, cứ như thể trời cao đất dày, không gian hoàn toàn thay đổi.

Anh nhớ rõ căn nhà này rất nhỏ cơ mà.

May mà không phải là ở đây, lửa mà cháy lên thì anh chẳng có bản lĩnh một tay che trời đâu. Hay là, nếu thực sự sống ở đây, cô ngược lại sẽ không làm như vậy? Thế thì cô chắc chắn sẽ đập chết anh, một nhát không đủ thì từng nhát từng nhát một dứt khoát sẽ đủ.

Ai mà ngờ được công dụng của chậu hoa đó lại nằm ở chỗ ấy cơ chứ? Ngày hôm đó anh còn nhắc nhở cô đừng quên chuyển nó vào, đúng là châm biếm làm sao.

Cậu bạn học nam kia tên là gì ấy nhỉ? Tôn Tín Phác, một miếng ngọc thô chưa qua mài giũa sao?* Thật ngây thơ. Anh bỗng nhiên cười lạnh, trong lòng cảm thấy cô đúng là không tưởng, tay cô không run sao? Không sợ hãi sao? Một người mới mười chín tuổi mà lòng dạ lại sắt đá đến thế.

*Chữ () trong tiếng Trung dùng để chỉ ngọc thô chưa qua mài giũa.

Anh lại không thể tha thứ cho cô, hận anh đến thế sao? Hận đến mức muốn anh phải chết, không một chút dây dưa kéo dài, cừ lắm! Đây mới đúng là người mà anh nhìn trúng, cô mà có chút do dự nào thì đã phụ lòng mong mỏi và sự ưu ái của anh dành cho cô rồi.

Cô từng nói rằng anh sống là người của cô, chết là ma của cô, anh coi như đã làm được rồi, đi một vòng qua cửa tử. Anh không phải kẻ phàm phu tục tử, oan oan tương báo biết bao giờ mới dứt, anh đã khắc một nét quan trọng nhất lên tâm hồn cô, nó là một nét chấm phá đậm mực đậm màu, không ai có thể mang lại cho cô một trải nghiệm như vậy nữa. Cô không thể nào giết người khác được nữa, chỉ có thể là anh, cô sẽ không bao giờ quên được anh đâu. Trần Tuyết Du đinh ninh như thế, rồi khẽ nở một nụ cười.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn