Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 71: Hoàn chính văn

Nắng hanh cuối thu, dẫu đã vào giữa trưa mà vẫn gay gắt, vẫn bỏng rát khôn xiết. 

Tiếng đậu tương nổ lách tách, một cụ bà tay cầm chiếc cào, đang vun đậu ngoài sân.

Nơi này là sân của đồn cảnh sát.

Sân được lát nền xi măng, ngoại trừ hai cây hoa quế trước tòa nhà thì toàn là đất bằng. Người dân phơi nông sản trên đường liên tỉnh không an toàn, nên dọn tạm vào mảnh sân gần nhất này của đồn cảnh sát.

Lão Dương vừa từ bên ngoài trở về, ông vừa mới đi hoà giải xong. Ngô nhà ai đó bị xe ba bánh của hàng xóm cán hỏng một đường. Ở vùng nông thôn, thị trấn quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy việc này: mất gà mất vịt, chặt cây chắn đường, xích mích láng giềng, hoặc giả là xe của ai đó lao xuống mương…

Ông nghe người ta cãi cọ đến nhức cả đầu, bèn mua một quả dưa hấu mang về. Bước chân dừng lại, ông cất tiếng chào người đồng hương bảo lại ăn miếng dưa.

Người đó khéo léo từ chối, vẫn tiếp tục vun đậu.

Chẳng mấy chốc ngoài sân có tiếng xe dừng lại, một người trẻ tuổi bước xuống. Bà lão liền đứng im trông ra ngoài, nhìn chằm chằm cho đến khi Phùng Kinh Vĩ vào hẳn trong sân, đợi anh ngồi xuống bắt đầu nói chuyện với lão Dương thì bà mới tiếp tục làm việc.

Phùng Kinh Vĩ ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, khẽ hỏi: “Sao ở đây vẫn còn phơi nông sản thế?”

Lão Dương vừa ăn dưa vừa húp sột soạt, tiếng động nghe rõ mồn một.

“Biết làm sao được, thật sự không có chỗ phơi. Dù sao cái sân này để không cũng uổng, tạo chút thuận tiện cho người dân thôi.”

“Ồ, trời vẫn nóng thật đấy.”

“Sáng sớm với chiều tối là đỡ nóng rồi.”

“Vâng, sáng tối mát mẻ hơn hẳn.”

Bà lão vẫn đang vun đậu, thong thả không vội vã, chẳng có việc gì là cấp bách cả, chỉ có việc vun đậu là quan trọng nhất lúc này. Phùng Kinh Vĩ lắng nghe tiếng cào gạt qua gạt lại trong đống đậu, thế giới bỗng dưng như thể thấp xuống, nhỏ đi, đơn giản hơn, anh bỗng lên tiếng: “Nơi này không có những con người và sự việc phức tạp đến thế, thật ra cũng khá ổn.”

Nước dưa hấu trên cổ tay lão Dương nhỏ giọt xuống, ông khựng lại vài giây, rồi lại ăn tiếp.

“Chắc vậy.”

Ăn xong dưa hấu, lão Dương đứng dậy đi đến trước bồn nước vặn vòi. Lúc rửa miệng, ông thuận tay vốc nước rửa mặt luôn. Tâm trạng của ông vẫn chưa hoàn toàn bình lặng lại, ngay cả khi đã cố dùng những chuyện lông gà vỏ tỏi ở thị trấn để che lấp đi, nhưng lớp bọc ấy quá mỏng, chẳng thể che lấp nổi.

Chuyện đã náo loạn đến nước này, ai nhìn vào cũng nghĩ đôi bên phải trở thành kẻ thù không đội trời chung. Vốn dĩ đã có thù, nay thù chồng thêm thù, không cách nào hóa giải, có là Chúa Giê-su đến cũng chẳng độ nổi. Lão Dương theo bản năng phóng tầm mắt ra xa, trên thị trấn có một giáo đường.

Ông chọn cách im lặng, giống như ngay chính lúc này.

Sự việc này lan truyền rất nhanh, lại mang chút màu sắc của tin đồn tình ái, hơn nữa lại xảy ra giữa một người giàu có và một cô gái trẻ, thế nên càng thích hợp để người ta thêu dệt, làm chuyện phiếm lúc rảnh rỗi.

Lão Dương bị mất ngủ, hoàn toàn không chợp mắt nổi. Chỉ cần Trần Tuyết Du đứng ra cáo buộc, một đứa trẻ mồ côi như cô sẽ chỉ còn con đường chết. Vẻ mặt cô đờ đẫn, một gương mặt hiện rõ sống không có gì vui, chết chẳng có gì đáng buồn. Mọi người ai nấy đều tiếc nuối cho cô, khi thấy cô xinh đẹp như thế, lại nghe nói cô học hành vô cùng xuất sắc.

Thế nhưng, một giai nhân tàn tạ, phạm phải tội ác tày trời, điều đó lại càng tô điểm thêm nét bi kịch cho cô, cũng khiến đoạn giai thoại bí mật này thêm phần thê lương, diễm lệ. Thậm chí bi thảm hơn cả bi kịch của người thường, mà không gian tưởng tượng cũng nhờ đó mà rộng mở hơn.

Lão Dương chủ động tới gặp Trần Tuyết Du một lần. Vào đêm trước ngày Trần Tuyết Du xuất viện, ông mượn bóng đêm để đến, ý đồ dò la không thể rõ ràng hơn.

Trong phòng bệnh toát ra vẻ lạnh lẽo, ảm đạm.

Lão Dương xách theo ít hoa quả và sữa. Biết anh chẳng thiếu thứ gì, nhưng ông không thể đi tay không.

Vừa nhìn thấy ông, Trần Tuyết Du liền mỉm cười nói: “Cảnh sát Dương, thấy tôi chưa chết, ông thất vọng lắm phải không?”

Lão Dương đành phải hạ giọng, bấm bụng nói: “Trần tổng chắc không còn gì đáng ngại nữa chứ?”

Đầu Trần Tuyết Du vẫn còn đau âm ỉ: “Ông nghĩ sao?”

Lão Dương nhìn một lượt khái quát từ đầu đến chân anh, ngoại trừ vết thương rõ ràng trên đầu thì những chỗ khác cũng không thấy gì, ông quả thực có chút thất vọng.

“Chuyện này, Trần tổng không định bỏ qua sao?”

“Có liên quan gì đến ông hả?”

Tim lão Dương thắt lại, một nỗi u ám dâng lên. Câu hỏi kiểu này, người ngoài nhìn vào sẽ thấy đúng là vô lý, ai mà bỏ qua cho được?

“Cảnh sát Dương vừa lòng rồi chứ?”

Trần Tuyết Du tắt ngấm nụ cười, sắc mặt khó lường, hiếm khi anh có thái độ không khách khí như vậy.

“Thay vì đến tìm tôi, ông thà trực tiếp đi nói với cảnh sát rằng tất cả đều do ông xúi giục, biết đâu còn giảm nhẹ được chút tội trạng cho cô ấy.”

Lão Dương không biết phải tiếp lời thế nào.

Ánh mắt Trần Tuyết Du đầy vẻ châm biếm: “Sao thế, không dám à? Nếu ông bằng lòng, chúng ta vẫn còn chuyện để bàn đấy.”

Anh vẫn tự phụ như cũ, giọng điệu ấy, thần thái ấy, lão Dương thực sự chán ghét Trần Tuyết Du, chán ghét đến tận xương tủy.

“Tôi không xúi giục, cậu đừng có chụp mũ vô căn cứ cho tôi.”

“Vậy hôm nay ông đến đây làm gì? Dám kích động cô ấy mà không dám gánh trách nhiệm, thấy chuyện bị làm ầm lên rồi lại động lòng trắc ẩn sao? Con người ai cũng ích kỷ cả thôi, cảnh sát Dương, ông không chính trực như ông vẫn nghĩ đâu, sửa cái thói tự luyến ấy đi.”

Lão Dương hít một hơi thật sâu: “Tôi thấy Trần tổng không có vấn đề gì lớn đã là chuyện tốt rồi, còn sống là tốt.”

“Các người đều chưa chết, sao tôi nỡ lòng nào chết trước chứ?”

Trần Tuyết Du lại cười.

Nhịp thở của lão Dương dồn dập hơn: “Con bé còn trẻ, quá trẻ…”

“Ồ!” Trần Tuyết Du mỉm cười quan sát ông: “Cô ấy còn trẻ, ông thấy tiếc nuối sao? Ông không còn trẻ nữa, ông đi gánh tội thay cô ấy đi, thấy thế nào?”

“Chuyện này có phải tôi muốn gánh thay là gánh được đâu?”

“Tất nhiên, chỉ cần ông muốn. Ngặt nỗi ông không muốn, đến tận bây giờ ông cũng chẳng dám thừa nhận điều gì. Cô ấy tuy còn trẻ nhưng có bản lĩnh hơn loại người các ông rất nhiều, có thù tất báo, không mượn tay ai.”

Trần Tuyết Du cứ chăm chú nhìn lão Dương, như thể đang thưởng thức biểu cảm trên gương mặt ông. Cái vẻ mặt vừa cố giấu đi sự hổ thẹn không muốn ai biết, lại vừa muốn tỏ ra đầy lý lẽ, hiên ngang.

“Tôi chỉ dọa ông một chút thôi, xem kìa, làm cảnh sát Dương sợ đến thế rồi.”

“Ông cũng là kiểu người như cô ấy, phải chứ?”

“Cậu nghĩ sao?”

Trong lòng lão Dương dâng lên một nỗi tuyệt vọng, biết rằng không cần phải nói thêm gì nữa.

Trần Tuyết Du bảo ông xách sữa và hoa quả về đi, anh không cần, mang đến chỉ tổ bày rác trong phòng.

Lão Dương thẫn thờ bước ra khỏi bệnh viện.

Thế nhưng, diễn biến sau đó lại nằm ngoài dự liệu của ông. Trần Tuyết Du từ đầu đến cuối không hề báo án, mà là phía quản lý tòa nhà báo án. Vụ án này đã không còn là việc lão Dương có thể hỏi han hay can thiệp nữa, nhưng vì ngày hôm đó ông từng gặp gỡ và tiếp xúc với Lệnh Nhiễm nên cũng bị gọi đi lấy lời khai.

Quy trình lấy lời khai thì ông đã quá quen thuộc, trước nay toàn là ông hỏi người khác, lần này là lần đầu tiên ông bị người ta hỏi.

Lão Dương phần nào hiểu được tâm trạng của người bị thẩm vấn rồi.

Trên đời này, tiền đề của sự đồng cảm chắc chắn là bản thân mình cũng phải trải qua chuyện tương tự.

Ông không nhắc đến chuyện xăng, trong xe không có camera giám sát, không có bằng chứng nào chứng minh cô đã lấy xăng từ chỗ ông.

Thậm chí ông còn nghĩ sẵn, ngộ nhỡ đoạn camera nào đó quay được cái chai kia, ông nhất định sẽ bảo đó là chai nước ngọt ông đưa cho cô.

Ông biết rõ là cô làm, nhưng không thể nói, đây là điều duy nhất ông có thể làm cho cô.

Trong việc này có yếu tố muốn rũ bỏ trách nhiệm của bản thân hay không, lão Dương không dám nghĩ sâu. Một khi nghĩ sâu, ông sẽ chẳng thể nào đối diện nổi với chính mình.

Chuyện số xăng ở hiện trường rốt cuộc là thế nào?

Trần Tuyết Du đã làm bản tường trình.

“Anh nói anh và đương sự là quan hệ bạn bè, hai người quen nhau bao lâu rồi?”

“Là bạn bè, còn quen bao lâu tôi nghĩ là không liên quan đến vụ án này.”

“Camera giám sát cho thấy đương sự bước vào cổng lớn khoảng sáu giờ tối, anh về nhà lúc chưa đầy tám giờ, hơn chín giờ đương sự một mình chạy ra ngoài, ở giữa khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì?”

“Chúng tôi xảy ra chút tranh chấp, cãi nhau ngày một hăng. Cô ấy trong lúc bốc đồng đã lấy chậu hoa ném bị thương tôi, chính cô ấy cũng bị dọa sợ nên đã chạy phăng ra ngoài.”

Cảnh sát nhìn anh đầy vẻ nghi ngờ.

“Vậy ngọn lửa bùng lên thế nào?”

“Vốn dĩ tôi định ngày mai sẽ cắt tỉa vườn tược, lúc cãi nhau, tôi đang tiếp thêm xăng cho máy cắt cỏ ở phòng khách. Sau khi cô ấy chạy đi, tôi không đuổi theo mà châm một điếu thuốc. Thuốc chưa hút hết, lúc đó tâm trạng lại không tốt, tôi tiện tay vứt nó ở phòng khách rồi đi lên lầu. Tôi tự mình xử lý đơn giản vết thương, lười không muốn đến bệnh viện, sau đó nằm xuống nghỉ ngơi, ngủ một mạch đến khi nhận ra thì lửa đã cháy lớn rồi.”

“Tại sao anh lại đổ xăng vào máy cắt cỏ ở phòng khách? Sao không làm ở ngoài trời?”

“Hôm đó thời tiết nóng quá, cô ấy cũng chưa từng dùng nó bao giờ, phòng khách mát mẻ nên tôi muốn dạy cô ấy cách sử dụng ở đó. Không ngờ chưa gì đã cãi nhau trước.”

Cảnh sát chưa từng dùng máy cắt cỏ, Trần Tuyết Du bèn kiên nhẫn giải thích một hồi.

Hệ thống camera bên trong biệt thự đều hỏng cả, không thể kiểm tra, đồ đạc cũng bị thiêu rụi rất nhiều.

Tất cả đều phụ thuộc vào lời anh nói, xem xem liệu anh có thể khiến lời nói của mình nhất quán hay không.

Anh khăng khăng cho rằng đây là một sự hiểu lầm lớn, cô không hề phóng hỏa, cô vừa mới mất mẹ không lâu nên tâm trạng có phần không ổn định, lúc cãi nhau có một vài hành vi thái quá, nhưng chính bản thân cô cũng bị hoảng sợ.

Những câu hỏi không liên quan đến vụ án mà anh không muốn trả lời, anh đều từ chối trả lời hết.

Trước khi làm bản tường trình, anh đã gặp cô một lần, nhìn thấy nhau từ đằng xa. Cô đang được chuyển từ trại tạm giữ sang trại tạm giam, cách một lớp cửa kính xe, hai người nhìn nhau vài giây.

Lúc này không thể nói chuyện, lớp kính mờ mịt, cứ như thể hai người đã quá lâu, quá lâu rồi không gặp.

Anh còn sống, cô cũng còn sống, nhưng không thể trò chuyện như ngày xưa được nữa rồi.

Trong mắt cô không có h*m m**n cầu sống, giống như bèo dạt trên nước, tụ họp cũng được, tan rã cũng xong, sao cũng được cả. Cách một lớp kính mông lung như thế, anh vậy mà lại cảm nhận được một sự trống rỗng tột cùng, cứ như thể cô không còn nhận ra anh nữa, bất kể là ai đứng trước mặt cô lúc này thì cô cũng không nhận ra.

Thế thì phải nhanh lên thôi, Trần Tuyết Du sắp xếp luật sư tới bên đó gặp cô, không nói gì khác, chỉ bảo cô rằng: Đừng sợ, sẽ không sao đâu.

Đây rõ ràng là chuyển lời nhắn của anh.

Lệnh Nhiễm không có phản ứng gì.

Cô ngơ ngác nhìn vị luật sư ấy, người này một gương mặt hoàn toàn xa lạ, giống như hai cuộc đời khác biệt vậy. Vì có luật sư đến, cô mới xác định được anh còn sống, anh bây giờ đang hiện hữu trên người vị luật sư này.

Từ đầu đến cuối cô không hề nói lấy một lời, thế giới này đã không còn xứng đáng để cô thốt lên thêm một chữ nào nữa.

Vụ án cuối cùng cũng ngã ngũ, Lệnh Nhiễm không phóng hỏa, việc vô ý gây thương tích cũng đã nhận được sự tha thứ của đối phương. Vì tuổi trên chứng minh thư của cô chưa đầy mười tám, cô được trả tự do tại tòa. 

Lão Dương nghĩ, Trần Tuyết Du chắc chắn đã dùng đến các mối quan hệ, nhưng lời khai của anh mới là mấu chốt, cái camera quan trọng nhất kia vậy mà lại bị hỏng. Ông chỉ có thể thấu hiểu cho việc không nói của mình, chứ không cách nào lý giải được việc nói của Trần Tuyết Du, anh nói thế nào, nghĩ ra sao, quả thực là điều ông không thể nào lường trước được.

Vẫn là kiểu thời tiết có thể ăn dưa hấu, thế nhưng dưa hấu đã tăng giá, mùa hè rực rỡ đã kết thúc.

“Lại đây lại đây, hai miếng này cậu mau ăn đi, ruồi bu đến nơi rồi.”

Lão Dương gọi Phùng Kinh Vĩ, ông không biết liệu mình có được coi là đã có một lần ăn ý với Trần Tuyết Du hay không, cả hai đều biết chuyện mà không nói. Ai thèm ăn ý với tên ấy chứ? Ông chẳng muốn một chút nào.

Phùng Kinh Vĩ lẳng lặng cầm lấy miếng dưa. Cách đó không xa, người đồng hương vẫn đang vun đậu, một nhịp, lại một nhịp, đơn điệu mà tràn đầy tiết tấu.

Lũ ve sầu trốn sau cây dương bỗng nhiên cất tiếng kêu râm ran.

Mọi thứ đều đã trở nên xa xăm như thế.

Giữa một ngày trời xanh nắng tỏ, cô bước ra khỏi trại tạm giam.

Sắc trời sáng choang, mặt trời treo ngay trên đỉnh đầu.

Thế giới chẳng có gì thay đổi cả, trên đường vẫn có xe cộ, trong tòa nhà vẫn có người, ai nấy đều bận rộn việc của riêng mình. Cô không nhìn ngó xung quanh, hơi cúi đầu, bước đi theo người đến đón cô là Tôn Tín Phác.

Trông cô cũng không có gì bất thường, cả hai đều không nói lời nào, cùng bước đi dưới ánh nắng.

Giữa con đường rợp bóng cây có một chiếc xe đang đỗ, kính xe đen kịt. Phía sau lớp kính đen kịt ấy, có một đôi mắt đen thẫm, đôi mắt ấy vẫn đang lặng lẽ dõi theo cô y hệt như vào ngày mưa tầm tã hôm đó. Song cô không cần phải quan tâm nữa, cũng giống như cô không cần phải quan tâm xem chủ nhân của đôi mắt ấy đã phải chật vật ra sao trước ranh giới sống chết cận kề để phá hỏng chiếc camera giám sát, đó là một ý chí kiên cường đến mức nào. Cô càng không cần phải quan tâm xem anh đã lộn nhào qua cửa sổ rồi ngã xuống dưới gốc cây ra sao, cơn mưa xối thẳng vào vết thương. Đến khi được người ta phát hiện, anh đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Hoàn chính văn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn