Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 70

Khi Lão Dương ăn cơm xong trở về đến nhà thì trời đã tối mịt. Ông mở cốp xe ra, vừa nhấc thử cái bình đựng phần xắng còn lại lên thì lập tức phát hiện ra điều bất thường. Ông lại nhấc lên đặt xuống để kiểm tra thêm hai lần nữa, vẫn không đúng, vơi đi rồi, bị thiếu mất một khoảng.

Ông vốn là một người rất tỉ mỉ, chỉ là vẻ bề ngoài trông thô kệch mà thôi.

Gió đêm hiu hiu thổi, đèn đường đã điểm, hắt ánh sáng lên khuôn mặt đen sạm, khắc khổ của ông. Ông đút tay vào túi quần, đứng lặng trước cốp xe, bắt đầu quay ngược lại thời gian lục tìm lại từng chi tiết trong đầu.

Vào cái lúc bước chân từ trong ngân hàng đi ra, Lệnh Nhiễm đã không còn ở đó nữa. Ở khoảng đất gần chiếc xe có một vũng nước, lúc ấy ông không mảy may để ý đến, vì trên đường phố có vũng nước thì là chuyện quá đỗi thường tình.

Ông cứ ngỡ là cô khát nước nên đã cầm chai nước đó đi theo bên người.

Dưới ánh đèn đường, lũ thiêu thân vỗ cánh lao đầu vào ánh sáng, quấn quýt bay thành một cụm. Có một con chẳng may bay thẳng vào trong hốc mắt, lão Dương đưa tay lên dụi dụi mắt. Một điềm báo mãnh liệt bỗng dưng theo con thiêu thân ấy mà bị dụi bật ra ngoài. Ông cúi đầu nhìn nhìn vệt đen dính trên đầu ngón tay mình.

Vũng nước ấy ở đó là vì Lệnh Nhiễm đã đổ nước trong chai ra.

À, số xăng đó là do chính tay ông mua. Nếu như lội ngược dòng thời gian về trước đó, dọc theo tuyến đường rà soát lại các camera giám sát: cô đến tìm ông, ông và cô ngồi trò chuyện ở trong xe, đi mua xăng, rồi đi đưa xăng… Cô đã chiết số xăng đó đi, lại là xăng.

Lão Dương lập tức nổ máy xe, điên cuồng lao thẳng về phía Bán Nguyệt Loan.

Mây đen cuồn cuộn trên bầu trời đêm, gió bắt đầu nổi lên. Trận mưa được dự báo suốt cả một ngày trời, cuối cùng cũng có dấu hiệu muốn trút xuống.

Lệnh Nhiễm chạy mải miết cho đến khi hai chân không thể nào nhấc nổi lên được nữa. Trong cuống họng ngập ứ gió lùa, phát ra những tiếng khò khè, đau rát. Lúc này vẫn chưa phải là đêm muộn, trên đường vẫn có xe cộ đi lại, có người qua đường, mấy đứa trẻ nhỏ vẫn đang vô tư chạy nhảy, nô đùa ở gần quảng trường. Cô đột nhiên lao vào giữa khung cảnh này, trong lòng không khỏi kinh ngạc trước cái khung cảnh bình lặng, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng cô lại chẳng thể hòa nhập vào trong đó được. Những cửa hiệu sáng đèn, những người bộ hành đi thành từng tốp, những chiếc xe lao vun vút qua, tất cả đều chẳng liên quan gì đến cô.

Cô chậm rãi bước đi.

Gió bỗng chốc thổi mạnh, bóng người nhốn nháo lẫn trong tiếng cười đùa, chỉ trong chớp mắt đã tản ra bốn phương tám hướng, chẳng biết đã đi đâu hết, rõ ràng vừa rồi còn đông đúc như thế.

Hồi nhỏ khi cô nhìn lũ kiến cũng vậy, chỉ cần một mẩu bánh quy rơi xuống, không biết một đàn sinh vật nhỏ bé đen kịt bò ra từ đâu bu kín lại. Chỉ trong chớp mắt, mẩu bánh quy biến mất, chúng cũng biến mất theo.

Suy cho cùng, ai rồi cũng từ nhà bước ra, rồi lại trở về nhà mà thôi.

Cô dừng lại trước cửa hàng McDonald’s. Bên trong cửa kính sáng choang, bóng người đi lại chập chờn, trên chiếc ghế dài ở cửa có một chú hề mặc bộ đồ sọc đỏ vàng đang ngồi đó. Chú hề này lúc nào cũng cười, tóc đỏ, giày đỏ, trông thật rực rỡ. Lệnh Nhiễm tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh nó.

Ngày trước, được đi ăn McDonald’s là phần thưởng cho mỗi lần đạt điểm cao, niềm vui sướng ấy vô cùng ngây thơ. Nhưng cô từ nhỏ đã không giống một đứa trẻ, không biết reo hò, không biết vui thích. Ông trời chắc chắn là đang trừng phạt vì cô không chịu làm một đứa trẻ ngoan, nên mới tước đoạt đi tuổi thơ của cô.

Cô lẳng lặng đứng dậy, đẩy cửa bước vào trong quán.

Giờ cô không có một xu dính túi, cũng chẳng mang theo bất cứ thứ gì.

Trên người chỉ mặc độc một chiếc váy, chân xỏ đôi giày. Cuộc đời cô chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm đến thế.

Cô đi đến trước mặt một cặp tình nhân trẻ, khẽ khàng hỏi xem họ có thể mua cho cô một chiếc hamburger được không, trong lòng không hề cảm thấy xấu hổ.

Hai người có chút ngơ ngác nhìn cô, nhưng rồi vẫn mua giúp cô, thậm chí còn mua thêm cả một phần khoai tây chiên.

Thực khách và nhân viên trong quán đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Trên tay cô đầy máu, nét mặt vỡ vụn như có một vết nứt lớn, mà lại chẳng có gì để chắp vá, có chắp vá cũng không thể lành lặn như xưa.

Bàn tay đầy máu của cô nhanh chóng cầm lấy chiếc hamburger ăn ngấu ăn nghiến.

Thức ăn và cả máu của Trần Tuyết Du đều bị cô nuốt chửng vào bụng.

Cô đói đến mức cồn cào, một chiếc hamburger không thể lấp đầy, mười chiếc, một trăm chiếc cũng chẳng thể khiến cô no. Dạ dày cô trống rỗng như một mặt hồ dưới vực sâu vạn trượng, có ném bao nhiêu thứ xuống cũng không thể đầy. Bất cứ thứ gì bị quẳng xuống đó, mãi một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng vang vọng mong manh truyền lại.

Cảm giác này thật quen thuộc, giống như lần đầu tiên cô khao khát được hòa quyện da thịt với anh, luôn đi kèm với cảm giác đói khát.

Có người tiến lại gần bắt chuyện với cô, họ tỏ vẻ vô cùng quan tâm, nhưng cô chẳng còn nghe thấy gì nữa, cứ liên tục nhét khoai tây chiên vào miệng.

Người ta thấy vậy liền báo cảnh sát, vì thực sự trông cô quá kỳ dị.

Trời đổ mưa. Nếu bước ra khỏi cửa tiệm và ngước nhìn lên bầu trời, những sợi chỉ bạc kia phóng thẳng xuống, khiến người ta phải nghi ngờ rằng không biết hình dáng của mưa có thật sự là như thế không. Người trong tiệm nhao nhao ngó ra ngoài, vui mừng bảo nhau: “Mưa rồi kìa, hôm nay đúng là nóng chết đi được.”

Cô cũng nhìn thấy rồi, thật khảng khái làm sao.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Khi Lão Vương tới nơi, ông cảm thấy vài giọt nước rơi vào mặt, thầm nghĩ trời mưa rồi, quả nhiên đúng là mưa, và rồi cơn mưa trút xuống thật.

Nhưng căn biệt thự trước mắt đang bốc cháy ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả một góc trời, rực lên giữa màn đêm.

Cảnh tượng quá mức nổi bật, những đốm lửa lớn cuộn lên, lực lượng cứu hỏa và ban quản lý tòa nhà đều đã có mặt. Những cành hoa leo trên bức tường rào đung đưa, dập dềnh trong giông bão.

Trước cửa có đám đông tụ tập.

Họ che ô đứng xem hỏa hoạn.

Hóa ra lửa cháy lại rát mặt đến thế, đứng xa như vậy mà tro nóng vẫn bay vào mắt. Tiếng lửa bén cũng thật giòn giã, biệt thự rộng lớn nên cháy rất dữ dội, tiếng nổ lách tách vang lên giữa không trung.

Lão Vương sốt sắng vỗ vào vai một người: “Người ở bên trong đâu rồi? Đã cứu được ra chưa?”

Dịch vụ quản lý của Bán Nguyệt Loan thuộc hàng cao cấp, thiết bị phòng cháy chữa cháy cũng không phải để làm cảnh, lửa vừa bén cái là có người phát hiện và tiến hành cứu hộ ngay.

Cùng là một vụ hỏa hoạn, nhưng mạng người lại phân ra cao thấp, sang hèn.

Tim Lão Vương đập thình thịch, đám người này cũng chẳng rõ sự tình, chỉ biết đêm hôm kéo nhau đi xem cháy nhà, một đề tài bàn tán rôm rả như thế này, nếu có người chết cháy thì sau này bất kể ngày nào, tháng nào, năm nào nhớ lại vẫn có thể mang ra làm câu chuyện phiếm.

Ông cần chờ một câu trả lời. Ngôi nhà này thật sâu, bình thường chẳng thể dòm ngó được lấy một cái, bây giờ mới có cơ hội.

Một người tốt bụng san sẻ cho ông nửa chiếc ô, nhưng lão Vương không thể đứng yên dưới ô được, tay chống nạnh, không ngừng đi đi lại lại.

Dưới sự hợp lực của lính cứu hỏa và cơn mưa, ngọn lửa dần dần lịm đi.

Người xem cũng không rõ là họ mong lửa tắt nhanh, hay là muốn nó cháy thêm một lát nữa, dù sao cũng là nhà biệt lập, chẳng ảnh hưởng đến ai. Cứ thế mà kết thúc rồi sao?

Lão Vương tóm chặt lấy một người lính cứu hỏa vừa bước ra, mặt dính đầy nước mưa: “Người bên trong đâu rồi?”

Người lính cứu hỏa nói: “Xe cấp cứu chở đi rồi.”

“Chết chưa? Đã chết chưa?”

Người lính cứu hỏa nhìn ông một cái rồi bảo: “Cái đó thì tôi không rõ.”

“Đồng chí, ơ kìa đồng chí cứu hỏa, lửa này rốt cuộc là cháy lên kiểu gì?”

Lão Vương còn muốn hỏi kỹ thêm, nhưng người ta còn bận rộn, không có thời gian tiếp chuyện ông. Ông sốt ruột ngó nghiêng vào trong, nhưng vô ích, Trần Tuyết Du không có ở bên trong, sống chết chưa rõ.

Ông chợt ngẩng đầu lên, chiếc camera giám sát ở cổng ẩn hiện sau những nhành hoa, phát ra thứ ánh sáng xanh le lói, giống như đốm lửa ma trơi.

Thôi xong rồi.

Ông nghĩ thầm trong đầu, mồ hôi lạnh lập tức vã ra. 

Điện thoại trong túi quần đổ chuông, lão Vương móc ra xem, là Phùng Kinh Vĩ gọi tới. Ông vội vã chạy về đồn, nhìn thấy Lệnh Nhiễm. Trần Tuyết Du hiện tại còn sống hay đã chết vẫn chưa rõ, người báo án nếu không phải người nhà Trần Tuyết Du thì cũng là ban quản lý Bán Nguyệt Loan.

Nhưng cũng không đúng, Bán Nguyệt Loan xảy ra chuyện đâu có thuộc địa bàn quản lý của đồn cảnh sát bọn họ.

Cô ngồi đó, không hé răng nửa lời, trong kẽ móng tay có những vệt máu đỏ lòm. Người cô ướt sũng, trên vai choàng một chiếc khăn tắm do một nữ đồng chí cảnh sát đưa cho.

Mới xa nhau có vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi.

Là nhân viên McDonald’s báo cảnh sát, người trong đồn đều biết cô, hỏi gì cô cũng không nói, lại chẳng biết nên đưa cô đi đâu.

Nữ cảnh sát nghi ngờ có phải cô đã gặp phải chuyện gì tồi tệ hay không.

Họ nghiêng về phía giả thuyết đó.

Nhưng lão Vương biết là không phải. Ông nhìn thấy vết máu còn sót lại trên tay cô, đầu óc như nổ tung, thế này là tan tành thật rồi, hết mạng này người đến mạng người khác.

Lệnh Nhiễm chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay.

Phùng Kinh Vĩ vô cùng sốt ruột, vẫn muốn cạy miệng cô để lấy một vài lời khai.

Lão Vương kéo Phùng Kinh Vĩ ra ngoài.

“Đừng hỏi nữa, con bé không bị thương.”

“Sao chú biết?”

Lão Vương biết là không thể giấu được nữa, vẻ mặt xám xịt, tuyệt vọng: “Lệnh Nhiễm có lẽ đã giết người rồi.”

Phùng Kinh Vĩ bàng hoàng cực độ, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi.

“Trong một hai câu không thể giải thích rõ ràng với cậu được, cậu đừng ép hỏi con bé nữa. Sớm muộn gì nó cũng phải lấy lời khai thôi, hôm nay có thể sẽ cho con bé về trước, nhưng không quá hai ngày, chắc chắn nó sẽ bị đưa đi.”

Lão Vương không muốn nghe Phùng Kinh Vĩ hỏi, cũng không muốn nói, biết nói gì bây giờ? Sau này rồi anh sẽ biết, chuyện gì rồi cũng sẽ biết thôi. Ngay từ đầu cô đã khiến người ta không thể nào quên, bây giờ thì hay rồi, tất cả mọi người đều không thể quên được cô.

Nếu Trần Tuyết Du không chết, cô may ra còn đường sống. Còn trẻ thế này, vậy mà phải chôn vùi tuổi thanh xuân trong chốn lao tù. Còn nếu Trần Tuyết Du chết, cô không thể sống nổi, cô sẽ phải chết, cô sẽ phải chết mất thôi. Tim lão Vương thắt lại, muộn rồi, tất cả đã quá muộn rồi.

Cô còn chưa đầy hai mươi, sau khi đi hết các quy trình, liệu có sống nổi đến năm hai mươi tuổi không?

Lão Vương gần như muốn ôm mặt khóc.

Chuyển công tác về thị trấn đi, chuyện này chẳng liên quan gì đến ông cả, ông vẫn có thể trốn về nơi thị trấn kia mà. Nhưng ông sẽ khinh bỉ chính mình, cả đời này đừng hòng ngẩng mặt lên nhìn ai nữa.

Qua khe cửa, ông nhìn thấy cô, cô vẫn đang cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình.

Quá mù quáng rồi, sao có thể mù quáng đến mức này cơ chứ? Trong sự mù quáng ấy, liệu có phần nào do ông tiếp tay hay không? Lão Vương lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô, hạ thấp giọng hỏi: “Đồ trong cốp xe có phải là do cháu lấy không?”

Cô không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào hai bàn tay mình.

Bên ngoài là tiếng mưa rơi xối xả như trút nước, cô luôn cảm thấy có một câu nói bị bỏ lửng, anh vẫn chưa thực sự hiểu ra. Anh đã khiến cô mãi mãi không bao giờ được ăn chiếc bánh kem đó nữa, có cho bao nhiêu tiền cũng không thể mua lại được, tội lỗi ấy không thể tha thứ. Anh rồi sẽ hiểu ra thôi đúng không? Anh thông minh như vậy cơ mà.

Đây có phải là trận mưa rào cuối cùng của mùa hè không? 

Đã qua tiết Lập thu rồi, đây đâu phải là mưa mùa hè nữa.

Cô nghĩ ngợi như vậy, trong lòng vô cùng hoang mang, sao mùa hè lại trôi qua nhanh thế nhỉ?

Trận mưa như thế này, dù sao cũng chẳng thể làm ướt cô thêm một lần nào nữa.

Cô nghĩ thì là như vậy, nhưng cơ thể lại bắt đầu cảm thấy ẩm ướt, lạnh lẽo. Cô kinh ngạc, không biết mình có thể đi đâu để trú mưa, đành phải tiếp tục ngồi đó, chờ cho rêu xanh mọc đầy trên người.

Cô cũng chẳng mảy may để ý xem trong những bóng cây ngoài cửa sổ kia, liệu có những mảng rêu xanh đang âm thầm sinh sôi hay không.

Trong bóng cây quả thực từng có rêu xanh, nhưng lúc đó, khoảng đất bên dưới rất khô ráo, chỉ có cỏ dại mọc đầy. Anh còn chưa kịp tự tay dọn dẹp thì đã ngã nhào xuống đó trước một bước, lính cứu hỏa đã tìm thấy anh chính tại nơi này.

Trần Tuyết Du hôn mê trong bệnh viện suốt hai ngày.

Khi tỉnh lại cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt, hai mắt vừa mở ra, thế giới lại hiện hữu.

Anh không hề bị mất trí nhớ, đầu óc vô cùng tỉnh táo, nguyên do sự việc cũng rõ mồn một.

Hết tốp người này đến tốp người khác túc trực chờ anh tỉnh lại để hỏi chuyện, anh có tỉnh lại rồi mới chết đi thì cũng tốt, vì người chết thì không thể mở miệng nói chuyện.

Bác sĩ nói bệnh nhân mới tỉnh, thần trí có lẽ chưa được tỉnh táo lắm.

Thế là họ đã đánh giá thấp anh rồi. Anh đã chịu tỉnh lại thì chứng tỏ đầu óc cũng đã tỉnh táo, nếu không, thà chết quách đi cho xong.

Trần Tuyết Du sờ sờ vào lớp băng gạc trên đầu.

Anh cố ý hồi tưởng lại khoảnh khắc định mệnh đó. 

Có lẽ là vì quá khát khao được sống, bản năng sinh tồn trỗi dậy đến mức tột cùng đã thôi thúc anh lao ra khỏi cửa sổ, ngã một cú nặng nề xuống đất.

Khi bị nhiệt độ cao thiêu đốt cơ thể, anh mới biết cô muốn anh phải chết như thế nào. Ý nghĩ đó có từ bao giờ? Đáng lẽ anh phải nhận ra chứ, vậy mà lại cố tình ngó lơ để rồi biến mình thành một con bạc. Tuy nhiên, vào thời khắc sinh tử, những điều đó không còn quan trọng nữa, mắt thấy mình đã cược thua, anh phải giữ lấy mạng sống của mình.

Anh biết đây là tầng hai, nhảy xuống, nhất định phải nhảy xuống bằng được.

Song anh đã làm được, làm bằng cách nào thì hoàn toàn không còn quan trọng nữa. Khát vọng sống mãnh liệt đến mức nó chỉ đơn thuần là bản năng sinh tồn, không còn liên quan đến bất cứ điều gì khác, tóm lại là phải sống.

Thế nhưng dòng ý thức phía sau đó chẳng biết là của người sống hay người chết, anh muốn lật người kéo cô cùng ngã xuống. Bây giờ tỉnh lại rồi anh mới hiểu rõ mình là người sống, còn cô thì đã bỏ chạy.

“Vô độc bất hào kiệt”, phụ nữ hiểm độc cũng chẳng kém gì. Anh nhìn đăm đăm lên trần nhà.

Phía ban quản lý cử người đến thăm anh, cùng anh đánh giá mức độ thiệt hại của ngôi nhà. Ngôi nhà có mua bảo hiểm tai nạn, họ đã phối hợp với bên cứu hỏa tiến hành rà soát kỹ lưỡng xem có chỗ nào bị chập điện, hay do sự cố ga, hoặc có ai vứt tàn thuốc hay không.

Chuyện này dĩ nhiên là không có vấn đề gì.

Có điều những việc phát sinh sau đó còn rất nhiều, ngôi nhà bị cháy đen thui, tro bụi bám đầy khắp nơi, không biết kết cấu chịu lực có bị ảnh hưởng gì không…

Nhưng điểm mấu chốt nhất là tại hiện trường có dấu vết của xăng.

Tuyết Anh gục xuống thành giường bệnh của anh khóc lóc nức nở, cô bé là người duy nhất bằng lòng rơi những giọt nước mắt chân thật vì anh.

Trần Tuyết Du gọi luật sư riêng của mình đến. Vài ngày sau, anh xuất viện để tự mình giải quyết dứt điểm chuyện này.

Lúc này, Lệnh Nhiễm đã bị đưa đi để lấy lời khai, trong camera giám sát chỉ có một mình cô ra vào nơi đó. Cảnh sát thẩm vấn cô, cô vẫn không có điều gì muốn nói, cứ liên tục nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình. 

Cảnh sát bảo: “Cô không nói thì Trần Tuyết Du cũng sẽ nói thôi, chi bằng bây giờ thành khẩn khai báo để được khoan hồng.”

Cô khẽ ngước mắt lên, biết được rằng anh vẫn còn sống.

Ngay sau đó, cô lại cúi gằm mặt xuống.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn