Ngôi nhà của Trần Tuyết Du, cô thích nơi này.
Mỗi lần bước vào, bao gồm cả lần đầu tiên, cô đều ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy. Cô cảm thấy an toàn, và vì thế cô yêu thích nó. Những làn gió nóng thường thổi tung tà váy, dán chặt vào những đường cong trên cơ thể, thúc giục con người ta bước vào trong.
Gặp những ngày dông sấm, dưới mái hiên cũng sẽ bị mưa tạt vào. Những hạt mưa lất phất hắt tới, vỡ tan trên mặt tạo thành những làn khói sương mịn li ti, bồng bềnh. Lồng ngực anh rộng lớn là thế, cũng chẳng thể che chắn được hết tất thảy phong ba bão táp. Khẽ ngước đầu lên, từ khoảng hở giữa đầu và vai anh có thể nhìn thấy những đám mây đen bị tia chớp rạch ngang làm bừng sáng, tầng tầng lớp lớp, cứ như thể có một con rồng đang ẩn mình sẵn sàng lao ra, giương nanh múa vuốt về phía cô.
Cô và anh từng hôn nhau ở nơi này, tiếng mưa rơi xối xả, nện lên những cánh hoa tươi, lên tán lá, lên các bậc thềm, thanh âm lúc trầm lúc bổng.
Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, chẳng biết khi nào mới mưa, hoặc cũng có thể là không chính xác, dự báo thời tiết vẫn thường lừa người như vậy.
Cô nằm bò ở đầu giường rất lâu, vừa ngẩng mặt lên, ánh hoàng hôn đã len lỏi qua ô cửa sổ rọi vào, chiếu khắp mặt cô một vầng hào quang vàng rực, trông như một thiên thần thuần khiết vừa mới được sinh ra. Vầng hào quang ấy lại chậm rãi rơi rụng đi, để lại một gương mặt trắng bệch.
Cô cứ có cảm giác cảnh tượng này từng xảy ra rồi. Cô đưa tay ra, nơi cổ tay bị đè hằn lên một vệt đỏ, dấu vết khá sâu. Cô v**t v* tấm ga giường mềm mại, trơn mượt. Đây là một chiếc giường tốt, cô đã từng sống đi chết lại trên chiếc giường này, chỉ có anh mới biết.
Chiếc giường ngày trước ở nhà cô không được rộng rãi thế này, đó là một chiếc giường đơn, trải tấm ga bằng vải thô mộc mạc mà sạch sẽ, thơm tho, trên có đặt một chiếc gối, phía mặt tường kê sát giường thì dán một lớp giấy hoa cao tầm năm mươi phân. Kê sát sạt đầu giường là một chiếc bàn học, trên bàn đặt một tấm kính lớn, bên dưới ép những bức ảnh cũ: ảnh đầy tháng của cô, ảnh một tuổi, ba tuổi… Cô ngồi trong lòng Tiêu Mộng Cầm, cô đứng bên cạnh Tiêu Mộng Cầm, rồi đến khi không còn Tiêu Mộng Cầm nữa, cô đứng chụp một mình. Đúng là nhiều ảnh thật, hóa ra ngày xưa mẹ lại thích chụp ảnh đến thế.
Nhưng căn phòng đó suốt hai mươi năm trời phong cách vẫn chẳng hề thay đổi, vẹn nguyên cho đến trước khi trận hỏa hoạn xảy ra. Cứ như thể chủ nhân hoàn toàn không mảy may để ý thấy trên con đường mới ngoài kia đang có những người mới qua lại, trong ngôi nhà mới có khách mới dọn vào, trong những mối làm ăn mới người ta đang kiểm đếm những đồng tiền mới. Chủ nhân vẫn cứ ôm khư khư một giấc mộng cũ kỹ, chỉ để cho một người đàn ông khi trở về sẽ thấy mọi thứ vẫn y như xưa.
Giẫm dưới chân là những hoa văn xinh đẹp, cô khẽ dịch chuyển, ngồi thụp xuống nhìn ngắm tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ này. Những hoa văn như đang chuyển động và sinh trưởng, rồi biến đổi màu sắc, hóa thành những họa tiết hoa lam, đầu đuôi kết nối lại với nhau. Đó là chiếc đĩa cổ ở nhà, cô rất thích rửa đĩa, thích cảm giác để làn nước chảy xối qua, sạch sẽ vô cùng. Cô luồn tay sờ vào tấm thảm, hoa văn hoa lam liền biến mất, lại hóa thành những sắc màu rực rỡ như cánh bướm, tựa hồ như mùa xuân đã dọn vào ở hẳn trong căn phòng này vậy.
*Hoa lam ở đây chỉ những hoạ tiết hoa văn trang trí trên gốm sứ Thanh Hoa / hoa lam. Chúng thường mang sắc xanh lam đặc trưng trên nền trắng.
Đệm lò xo Simmons.
Một cái tên bỗng nhiên nảy ra trong đại não. Tiêu Mộng Cầm từng bảo sẽ đổi cho cô một tấm đệm lò xo Simmons vừa to vừa mềm. Là cái tên này phải không nhỉ? Nghe cứ như tên người vậy. Cô nhẩm đọc lại mấy lần trong lòng, suýt chút nữa đã coi cái tên đó như một người bạn chưa từng gặp mặt rồi.
Cô bước vào phòng ngủ của Trần Tuyết Du, chậm rãi, thật chậm rãi đưa mắt nhìn quanh bốn phía, cuối cùng mở tủ quần áo ra. Bên trong có quần áo của mùa xuân, mùa thu, mùa đông, đen có, trắng có, xám có. Cô nhấc một chiếc áo khoác của anh xuống, nặng trịch. Quần áo của đàn ông sao mà cái nào cũng nặng thế không biết, giặt kiểu gì được nhỉ? Hồi còn rất nhỏ, dưới cái nắng mùa đông lạnh buốt, cô cùng Tiêu Mộng Cầm vắt một tấm ga trải giường, nó nặng lắm, hai cánh tay gầy guộc nhỏ thó của cô căn bản là không tài nào vặn nổi, cả người cứ bị kéo cho loạng choạng, dặt dẹo.
Chẳng may mà để nó chạm xuống đất một cái thì coi như công cốc, công lao đổ sông đổ biển hết, lúc ấy thực sự là muốn tuyệt vọng luôn.
Cô treo chiếc áo khoác trở lại chỗ cũ, nhìn thấy một chiếc áo trench coat màu xanh tím than, vô cùng rộng lớn, sừng sững ở đó như một ngọn núi. Quần áo của đàn ông hóa ra còn có thể to đến mức này. Cô sờ sờ vào những chiếc cúc áo trên đó, những đầu ngón tay miết qua bề mặt lớp vải, thứ này làm cô liên tưởng đến một chiếc ô che mưa.
*Trench coat là một loại áo khoác dáng dài được làm từ vải chống nước, được thiết kế nhằm bảo vệ người mặc khỏi thời tiết xấu như mưa, gió. Khác với các loại áo khoác thông thường, Trench coat có phần cổ cao, đai lưng, và những hàng khuy đặc trưng. Ban đầu, trench coat chỉ được sử dụng cho mục đích quân sự, nhưng hiện nay nó đã trở thành một item không thể thiếu trong thời trang đời thường và thời trang cao cấp.
Thật đáng tiếc, cô thầm nghĩ trong lòng.
Cô rời khỏi phòng ngủ của Trần Tuyết Du, đi sang phía phòng sách. Những mô hình của anh đều đã bị xếp xó sang một bên, không có tác phẩm mới nào được dựng thêm nữa. Sách của anh vẫn cứ được bày biện chỉnh tề như cũ, giống như một món đồ mỹ nghệ, chủ nhân chỉ dùng nó để làm vật trang trí cho đẹp mắt mà thôi. Cô đứng sững lại ngắm nhìn một lát mới phát hiện ra cuốn sách mà lần trước mình từng động vào nay đã quay trở lại vị trí ban đầu của nó. Anh biết cô từng vào phòng sách, những chi tiết dù là nhỏ nhặt nhất anh đều nắm rõ như lòng bàn bàn tay, chuyện gì anh cũng biết cả. Bên cạnh bàn viết có đặt một chiếc bật lửa.
Cuối cùng cô lại quay trở về căn phòng của mình, nhìn sang chậu hoa mười giờ đặt ở đầu giường. Chậu hoa là loại chậu gốm thô thường gặp, trông rất mộc mạc. Một ngày nhà Tôn Tín Phác có thể bán ra được mấy chậu hoa thế này nhỉ? Một chậu thì kiếm được bao nhiêu? Mấy hào? Một tệ? Hay hai tệ? Kiếm được đồng tiền đúng là trầy trật, khó khăn quá đi mất.
Thế mà hiện tại cô lại đang nắm trong tay nhiều tiền đến như vậy, nhiều quá, đùng một cái là có luôn, đúng là một bước lên mây, giàu sang chỉ sau một đêm.
Cô khép hai bờ mi lại, đóa hoa mười giờ như đang nở rộ ngay trước mặt.
Lúc Trần Tuyết Du trở về, anh cứ ngỡ là cô đã ngủ rồi. Nhưng lần này cô lại nhạy bén hơn hẳn tất cả những lần trước đó, nhận ra anh vừa bước vào phòng nhanh đến thế. Tiếng bước chân, hơi thở của anh đều mãnh liệt đến mức không thể nào né tránh hay phớt lờ cho được.
Lệnh Nhiễm đột ngột mở bừng mắt ra. Vạn vật xung quanh chìm trong tĩnh lặng, chỉ có gương mặt của Trần Tuyết Du hiện lên trước mắt. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt anh đến như vậy.
Anh mà cũng biết mệt ư? Mà sao lại không mệt cho được chứ?
Lệnh Nhiễm ngồi nhỏm dậy, đưa tay v**t v* gương mặt đang ghé sát lại gần của anh: “Anh về rồi sao? Trông anh có vẻ cần phải nghỉ ngơi rồi đấy.”
Hôm nay Trần Tuyết Du thực sự đã kiệt sức rồi.
Việc này nối tiếp việc kia, cực kỳ dồn dập. Tổ thanh tra cực kỳ xem trọng lá đơn tố cáo lần này, một phần cũng là bởi vị lãnh đạo trên đường dây ấy đã bị ngã ngựa. Cái gọi là nhổ củ cải thì kéo theo cả bùn đất chính là như vậy.
Bản thân anh cũng bị liệt vào diện tình nghi, dẫu sao thì cũng là người một nhà, anh phải phối hợp để lấy lời khai. Những lúc cần phải đại nghĩa diệt thân thế này tuyệt đối không được phép chần chừ do dự, nét mặt phải tỏ ra trĩu nặng tâm sự, lo âu khôn nguôi, hai hàng lông mày không được phép giãn ra. Thế nhưng, Trần Song Hải lần này coi như tiêu đời rồi. Đáng lý ra trong lòng anh phải dâng lên một nỗi bi thương chứ, nhưng không, không có lấy một chút nào cả.
Vào tù dẫu sao cũng có cái lợi cho sức khỏe con người, giờ giấc sinh hoạt điều độ, ăn uống thanh đạm, đến giờ thì đi lao động cải tạo, mấy cái bệnh vặt vãnh đau ốm linh tinh cứ vào đó ngồi tù tầm bảy tám năm là được chữa trị dứt điểm sạch bách ngay. Anh đương nhiên là sẽ tới thăm ông ta rồi, tình sâu nghĩa nặng, diễn tròn vai một người con ngoan của bố.
Chạy vầy ngược xuôi cả ngày, cộng thêm đêm qua thức trắng, Trần Tuyết Du thiếu ngủ trầm trọng. Nhưng bấy nhiêu đó chẳng thấm tháp gì, chỉ cần nghỉ ngơi một đêm, ngày mai anh lại là một Trần Tuyết Du như cũ. Làm Trần Tuyết Du là một trải nghiệm khá thỏa mãn, ngay khoảnh khắc bước chân về đến nhà, tâm trạng của anh đã đạt đến cực điểm.
“Đúng là có hơi mệt, ngủ một giấc là lại khỏe ngay thôi. Ngày mai anh ở nhà cùng em.”
Anh mang theo một vẻ nho nhã xen lẫn sự uể oải, chứng tỏ là anh đã thực sự, thực sự mệt rồi.
Anh hiếm khi để lộ ra khía cạnh này, anh luôn tràn đầy một sức sống thầm lặng, tưởng như chẳng bao giờ cần dừng lại nghỉ ngơi. Nhưng không phải vậy, đôi mắt, thần sắc và cả trạng thái cơ thể lúc này của anh đang nói với cô rằng, ngay khoảnh khắc này anh cũng chỉ là một người bình thường, một người trần mắt thịt.
“Những việc anh cần làm đã giải quyết xong xuôi rồi chứ?”
“Vẫn chưa kết thúc đâu, nhưng ngày mai anh không đi đâu cả, ở nhà với em, em có muốn làm gì không?”
“Vậy anh có việc gì muốn làm không?”
“Anh muốn dọn dẹp lại sân vườn một chút, em có muốn làm cùng anh không?”
“Nhổ bớt cỏ dại, xới mấy luống đất. Bình thường đều thuê người tới chăm sóc, ngày mai ở nhà anh muốn tự mình làm thử xem sao.”
Lệnh Nhiễm chăm chú nhìn anh, cứ như thể lần đầu tiên cô được làm quen với anh vậy, cô muốn nhìn thật rõ hàng lông mày, đôi mắt, sống mũi, bờ môi của anh…
“Anh biết làm không đấy?”
“Trước đây anh cũng từng tự làm rồi, tạm ổn thôi, vận động chân tay một chút cũng thấy không tồi.”
“Anh hiếm khi tự mình làm mấy việc này đúng không?”
Trần Tuyết Du khựng lại một nhịp, anh dù có mệt mỏi đến mấy thì trực giác vẫn nhạy bén, nhưng một tâm trí nhạy bén cũng không thể chống lại sự rã rời từ tận sâu trong cơ thể, thân thể này cần được nghỉ ngơi rồi.
Anh hơi gượng dậy tinh thần: “Thỉnh thoảng lao động một chút vẫn có thể tìm được vài niềm vui.”
“Trong mắt anh có tia máu kìa.”
Anh dụi dụi mắt: “Không sao đâu, chút nữa là hết thôi.”
“Em tắm cho anh nhé, anh cần phải nghỉ ngơi rồi.”
Lệnh Nhiễm đi đến trước bồn tắm xả nước, đợi đến khi nước đầy, cô liền thấy một Trần Tuyết Du tr*n tr** bước vào. Sự tác động trực diện về mặt thị giác vẫn mang tính áp đảo như trước, anh không từ chối, chậm rãi ngả xuống.
Nhiệt độ của nước vừa vặn, khiến cả cơ thể lẫn tinh thần đều được thả lỏng.
Làn da anh đẫm nước, mái tóc cũng ướt đẫm.
Ngón tay cô đặt lên thái dương anh, nhẹ nhàng xoa bóp. Trần Tuyết Du chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, cơ thể anh vừa nặng nề lại vừa nhẹ bẫng, cứ thế chìm xuống, chạm đáy rồi nhưng dường như vẫn chưa đủ.
“Dễ chịu không?” Cô dịu dàng hỏi.
Trần Tuyết Du gần như là nói mớ: “Cảm ơn em, anh rất biết ơn.”
“Anh đã làm cho em nhiều việc như vậy, nghĩ kỹ lại, em chưa từng làm được gì cho anh cả.”
“Ai lại tính toán như thế, em ở đây là đủ rồi.”
“Anh nói vậy làm em càng cảm thấy áy náy hơn.”
Nhiệt độ nước quá thích hợp, cơ thể lại quá thư thái, cơn buồn ngủ sắp sửa ập đến, Trần Tuyết Du cảm nhận được một cảm giác say sưa, lâng lâng. Anh không muốn suy nghĩ, không muốn vận dụng đầu óc thêm nữa. Để ngày mai đi, có chuyện gì cứ đợi đến ngày mai rồi hãy tính, rồi hãy nghĩ cách.
Lệnh Nhiễm lại gội đầu cho anh, bọt xà phòng trắng xóa, nước xả một cái là tan biến sạch sành sanh. Cô dùng bánh xà phòng thoa khắp người anh, hương thơm ấy ập đến, khiến cô gần như phải nín thở.
Trần Tuyết Du lười nhác đứng dậy, mặc cho cô kỳ cọ cơ thể mình. Anh lúc này giống như một đứa bé sơ sinh vừa mới chào đời, chỉ có một thân xác nguyên thủy nhất, không che chắn, không tô điểm. Lệnh Nhiễm tỉ mẩn lau người cho anh, chăm sóc anh như một người mẹ, nhưng cô lại chẳng thích làm mẹ chút nào.
Anh thay một bộ đồ mặc nhà giản dị, trông thật thanh mát, sạch sẽ.
Từng lỗ chân lông đều đã được gột rửa thông thoáng.
Cứ như đến cả linh hồn cũng được thay mới vậy.
Cô bảo anh: “Trong vườn có một cây hoa bị chết rồi, em không biết là giống gì, không biết có phải là hoa mẫu đơn không, nhìn dáng vẻ thì chắc là chết thật rồi.”
“Chết thì thôi vậy.”
Anh nói bằng chất giọng vô cùng lạnh lùng, tự nhiên đến tàn nhẫn, có lẽ là vì quá mệt mỏi, hoặc có lẽ là do thói quen định sẵn.
Lệnh Nhiễm vẫn luôn dán chặt ánh mắt vào anh.
Xác con chó ấy cứ trương phình lên, trương phình lên, cuối cùng vào chính khoảnh khắc này bỗng nổ tung ra, ngũ tạng lục phủ đều đã thối rữa, hư hỏng, biến thành một thứ chất lỏng sền sệt.
Trần Tuyết Du nhận ra ánh nhìn của cô, anh khẽ mỉm cười, nói thêm: “Không sao đâu, trồng dặm cây khác vào là được.”
Anh lại cảm thấy mệt mỏi hơn, toàn thân hoàn toàn buông lỏng, đêm nay anh chắc chắn sẽ có một giấc ngủ ngon và giấc ngủ sẽ ngủ rất sâu.
Anh nằm trong phòng của Lệnh Nhiễm, gối đầu lên chiếc gối của cô, giống như đang nằm trọn trong lòng cô vậy.
Lệnh Nhiễm lặng lẽ nằm bò ra bên cạnh anh, cô ngắm nhìn anh thêm một lát, rồi bắt đầu hôn anh. Trần Tuyết Du chậm rãi đáp lại, như thể anh vừa khẽ cười một tiếng.
Anh chê ánh đèn hơi chói mắt, muốn tắt nó đi, nhưng cô không cho. Cô lấy chiếc băng đô cột tóc đến, quấn quanh mắt anh. Chiếc băng đô màu xanh lá cây, trước mắt anh giờ đây là một khoảng xanh rì tăm tối, mùa hè cứ thế từng đợt, từng đợt trôi qua.
Lệnh Nhiễm tiếp tục hôn anh, hôn lên đôi mắt, hàng mi, hôn lên cổ anh. Nụ hôn nhẹ tựa lông hồng, khẽ khàng m*n tr*n trên da thịt.
Anh cảm nhận được một sự dịu dàng khác lạ, một thứ tình cảm khác thường, cả thể xác lẫn tâm hồn đều từ từ lắng xuống nơi đáy sâu nhất, vô cùng an toàn.
Bờ môi anh hơi hé mở, hoàn toàn đắm say, Lệnh Nhiễm đã nhìn thấy rõ.
Cô ngước mắt lên nhìn một lượt. Rồi cô cúi người ôm lấy chậu hoa mười giờ ở đầu giường, nhắm thẳng vào trán anh, đập mạnh xuống.
Toàn bộ sức bình sinh trong đời đều đã dùng hết sạch vào cú đập này.
Máu từ trán Trần Tuyết Du lập tức trào ra, màu đỏ tươi rói, thật kỳ diệu làm sao, mới một giây trước đây thôi nó còn là vầng trán nhẵn nhụi, chẳng có một chút tì vết.
Anh giật phắt chiếc băng đô ra, tầm nhìn trước mắt đã trở nên nhòe nhoẹt, máu chảy xối xả vào trong mắt.
Cô nghe thấy thứ âm thanh phát ra từ cuống họng của một người đàn ông, thứ âm thanh cô chưa từng nghe thấy bao giờ, thế nên chẳng biết phải hình dung ra sao.
Trần Tuyết Du ôm lấy trán, cả bàn tay đầy máu, anh muốn nói chuyện, nhưng ý thức lại nhanh chóng mờ mịt và tan rã giống như thị lực của mình vậy. Cú đập này cực kỳ mạnh, tạo thành một cái hố máu sâu hoắm.
Trong cái hố ấy có vô số dòng máu đang đua nhau tuôn ra.
Chậu hoa trong tay Lệnh Nhiễm rơi bộp xuống đất, cô nhìn anh: “Em đã nói rồi, nếu anh lừa dối em, em sẽ giết anh.”
Cô nhìn vệt máu trên đầu anh, nhìn cơ thể đang lảo đảo sắp ngã của anh, gương mặt đượm vẻ u sầu: “Em biết là anh mà, anh tồi tệ quá, em đã chuẩn bị để yêu anh rồi, sao anh có thể tồi tệ đến thế chứ? Em không hiểu nổi, tại sao con người ta cứ nhất thiết phải sống thành cái bộ dạng này?” Cô nâng mặt anh lên, Trần Tuyết Du chộp lấy cánh tay cô, ngũ quan anh méo xệch đi vì đau đớn, ở khoảng cách gần như vậy, nhưng anh lại chẳng thốt lên nổi một lời.
“Đau không? Trước đây anh chưa từng biết thế nào là đau đúng không? Giờ thì tốt rồi, anh biết rồi đấy, trăm vị cuộc đời, kiểu gì cũng phải nếm thử cho hết chứ.”
Cô quệt một bàn tay đầy máu tươi, màu sắc mới đẹp đẽ làm sao, thứ màu mà màu vẽ chẳng bao giờ pha ra nổi.
Trần Tuyết Du cố gắng bấu víu lấy chút ý thức tàn cuối cùng còn sót lại, cô ngốc quá, ở đây có camera giám sát, cô không trốn thoát được đâu. Đầu anh đau như búa bổ, trời đất quay cuồng, hoàn toàn không còn nhìn rõ gương mặt cô nữa rồi.
“Trông anh tệ thật đấy, chẳng phải anh muốn đi ngủ sao? Nghỉ ngơi cho tốt nhé, anh chắc chắn đã rất mệt, rất mệt rồi, cũng cần phải nghỉ ngơi thôi.”
Cô hất tay anh ra, Trần Tuyết Du ngã khuỵ xuống đất. Anh vẫn muốn với tay bắt lấy cô, nhưng đã chẳng còn chút sức lực nào nữa. Lệnh Nhiễm lùi lại phía sau, ném chiếc vòng tay bằng vàng qua, chỉ giữ lại chiếc đồng hồ.
“Chúng ta quen nhau là vì một trận hỏa hoạn, bây giờ phải tạm biệt rồi, cũng nên dùng một trận hỏa hoạn để kết thúc thôi. Có đầu có đuôi, như vậy chẳng phải tốt lắm sao.”
Cô không nhìn anh thêm cái nào nữa.
Cô đem chai nước khoáng đựng đầy xăng đổ lên cầu thang, cầu thang trong nhà được làm bằng gỗ.
Phùng Kinh Vĩ đã không dùng hết số xăng đó, vì anh biết lão Dương chắc chắn sẽ không lấy tiền, lượng xăng ấy đủ để chạy đến trạm xăng tiếp theo là được rồi.
Lúc lão Dương đi vào ngân hàng, cô đã đổ hết nước đi rồi mở cốp xe ra và đổ đầy xăng vào chai.
Mọi thứ diễn ra thật vừa vặn, được dâng đến ngay trước mắt cô, cần có lửa, thế là có lửa, giống như thuở khai thiên lập địa vậy.
Cô dùng chiếc bật lửa của anh, châm ngòi cho ngọn lửa trên cầu thang. Ngọn lửa này sẽ tráng lệ giống hệt như ngọn lửa ở Thập Lý trại, bốc cháy ngùn ngụt, thiêu rụi đến tận trời xanh.
Cô chạy thục mạng ra khỏi tòa nhà sâu hun hút ấy, ánh lửa soi sáng những tấm kính, những ô cửa sổ, và cả khoảng sân trong, nhưng tất cả chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.
Cô không hề ngoảnh đầu lại, khi ánh lửa vừa bốc lên, cảm giác ẩm ướt, dính dấp trên người cô lập tức khô ráo hẳn và biến mất không dấu vết, cô khẽ mỉm cười.
——
Tít: Thật ra nếu để kỹ thì mọi người sẽ thấy chi tiết lửa được xuất hiện với tần xuất rất dày đặc trong truyện dưới mọi hình thức từ đám cháy, cảm xúc, t*nh d*c, các sự vật được ví von liên quan,… Mà trong mối quan hệ của Du và Nhiễm thì cũng tương tự với tính chất của lửa. Như Nhiễm đã nói, hai người quen nhau nhờ một trận hoả hoạn, cuối cùng khi chấm dứt mối quan hệ này cũng bằng một trận hoả hoạn.