Ba ngày sau, lão Dương phải đến trình diện tại một đồn cảnh sát thị trấn nhỏ hẻo lánh bậc nhất của thành phố.
Nơi đó vô cùng xa xôi, giao thông lại bất tiện, nếu bản thân không có xe riêng thì phải đổi chuyến xe khách đến mấy bận. Dân cư ở đó thưa thớt, những lao động khỏe mạnh đều đã đi nơi khác làm thuê, chỉ còn lại người già, người bệnh cùng phụ nữ và trẻ nhỏ. Sổ sách xuất cảnh làm nhiệm vụ rất ít, mà nếu có thì phần nhiều cũng chỉ là tai nạn giao thông. So với trên thành phố, nơi này chắc chắn là rảnh rỗi đến thối hoắc ra rồi.
Sau khi biết chuyện, lão Dương húp sùm sụp một bát canh thịt dê lớn, mồ hôi ướt đẫm cả lưng. Phùng Kinh Vĩ chẳng biết phải an ủi ông thế nào. Thôi thì ván đã đóng thuyền, nếu không có biến cố gì bất ngờ, lão Dương sẽ phải cắm chốt ở cái nơi khỉ ho cò gáy này cho đến tận lúc về hưu.
Húp xong bát canh thịt dê, trong lòng lão Dương nóng như lửa đốt, từng lỗ chân lông như đang tuôn ra những dòng hoả khí hừng hực. Ông nhướng ngược hai hàng chân mày lên, hồng hộc lao thẳng đến công ty của Trần Tuyết Du.
Muốn gặp Trần Tuyết Du thì phải có lịch hẹn trước. Huống hồ hôm nay anh không có ở công ty, còn đi đâu và bận việc gì thì có cạy miệng cô lễ tân cũng không hé nửa lời, cô ta không có nghĩa vụ phải thông báo. Thế nhưng, cô lễ tân lại đưa cho ông một dãy số điện thoại, cứ như thể Trần Tuyết Du đã sớm liệu trước được thế nào ông cũng sẽ tìm đến vậy.
Lúc này Trần Tuyết Du đang ở chỗ Trần Song Hải. Chuyện Trần Song Hải bị tố cáo đã bị giới truyền thông đánh hơi được, khiến thị trường cổ phiếu của công ty chao đảo một phen.
Lão Dương bấm gọi vào dãy số kia. Chờ một lát, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Trần Tuyết Du. Ông gọi thẳng cả họ lẫn tên của Trần Tuyết Du, nhưng lời vừa mới chớm ra khỏi miệng đã bị anh gạt phắt đi: “Cảnh sát Dương tốt nhất đừng có thêm dầu vào lửa cho nhà chúng tôi vào lúc này nữa, có chuyện gì để hôm khác bàn.”
“Tôi cứ thích bàn vào hôm nay đấy thì sao?”
“Cảnh sát Dương nói vậy là ý bảo tôi phạm pháp rồi phỏng? Mà cứ nhất thiết phải tìm tôi nói chuyện ngay trong hôm nay.”
“Trần Tuyết Du, cậu có phạm pháp hay không…”
“Nếu cảnh sát Dương cảm thấy tôi phạm phải chuyện gì thì ít nhất cũng hãy dùng chứng cứ để nói chuyện.” Trần Tuyết Du một lần nữa cắt ngang lời ông: “Đừng để đến cái tuổi này rồi mà vẫn hành xử bốc đồng như một thằng nhóc miệng còn hôi mùi sữa chứ.” Anh cúp máy.
Đang là đợt cuối hè, trời nối liền đất, đất nối liền trời, ở giữa độc là những luồng hơi nóng cuồn cuộn phả vào mặt, cứ như thể ngày nóng nhất của cả mùa hè đều đang cô đặc lại vào chính khoảnh khắc này. Mồ hôi lão Dương đổ ra như tắm, chảy ròng ròng làm mắt ông cay xè, cứ phải nheo tít lại suốt dọc đường.
Ông đang tính đi tìm Lệnh Nhiễm, vậy mà không ngờ cô lại chủ động đến tìm ông trước. Đúng là người tính không bằng trời tính.
Lão Dương lái chiếc xe cũ nát của mình, chạm mặt cô ngay trước cổng đồn cảnh sát.
“Cảnh sát Dương có thời gian không ạ?” Lệnh Nhiễm đối xử với ông như thể giữa hai người chưa từng có vết rạn nứt nào. Cô đeo một chiếc túi nhỏ bên mình, hoàn toàn quên sạch chuyện không vui lần trước, lời nói không vồn vã nhưng cũng chẳng xa cách, vừa đến nơi đã hỏi luôn vào việc.
Trong lòng lão Dương dâng lên một nỗi áy náy. Ông cảm thấy lần trước có vài lời hơi quá với cô, cô vẫn còn trẻ, người trẻ tuổi có ai mà chưa từng u mê lầm lỡ cơ chứ? Thế giới này lắm cám dỗ đến vậy, cô có nhất thời lầm đường lạc lối thì cũng chẳng phải chuyện gì lạ lẫm, huống chi bên cạnh cô lại không có bố mẹ bảo bọc, răn dạy.
Có trách thì cũng trách ông đã không nói thẳng thừng và rạch ròi mọi chuyện cho cô hiểu. Nhưng không thể nói được, nói ra thì tàn nhẫn quá, nó sẽ đánh gục cô mất. Ông vừa nghĩ ngợi như vậy, nhưng khi nhìn vào gương mặt xinh đẹp của cô, trong lòng lại chợt dâng lên một cơn tức giận. Ông cố gắng liên tưởng đến đứa con gái ruột của mình, liền nén giận, hòa nhã mỉm cười với cô: “Có, từ giờ trở đi chú có khối thời gian đấy, sao giờ này cháu lại tìm đến đây?”
Ông không nói là chính mình cũng đang tính đi tìm cô. Mặt đường như sắp chảy loãng ra dưới cái nắng, đến những tòa nhà cao tầng trông cũng như bị hun cho biến dạng.
Lệnh Nhiễm bảo: “Cháu không biết là mình còn có thể tìm ai được nữa, nghĩ đi nghĩ lại, cháu chỉ có thể đến tìm chú.”
Thế là hai người liền ngồi vào trong chiếc xe cũ của lão Dương để nói chuyện. Chiếc xe bẩn thỉu vô cùng, mùi khói thuốc nồng nặc quyện với mùi mồ hôi chua loét, vừa bước vào một cái là người ta suýt chút nữa đã ngất lịm đi vì ngạt. Lão Dương hạ kính xe xuống một chút, nhưng không ăn thua, luồng hơi nóng hừng hực tràn vào như muốn nướng chín người ta, đúng vào cái tầm ban trưa oi ả nhất. Lão Dương đành mở lời phân bua rằng cái xe này đã cũ nát lắm rồi.
Lệnh Nhiễm trao một chiếc máy ghi âm cho ông: “Cảnh sát Dương, chú nghe giúp cháu cái này với.” Kể từ khi thứ này rơi vào tay cô, cô vẫn chưa từng nghe qua lần nào, cứ chần chừ lần khân mãi cho đến tận hôm nay.
Lại Dương đón lấy, lật qua lật lại ngắm nghía hai cái: “Cái gì đây?”
“Đoạn ghi âm giữa bố cháu và Trần Tuyết Du.”
Đến nước này rồi thì chẳng còn việc gì phải giấu giếm nữa, có giấu thì lão Dương cũng thừa sức đoán ra được. Nghĩ lại cái hồi đó đúng là vẽ chuyện, rách việc làm gì không biết.
Cõi lòng đang nóng như lửa của lão Dương bỗng chốc nguội lạnh hẳn đi. Ông nhìn cô đăm đăm. Sắc mặt Lệnh Nhiễm tái nhợt, ánh mắt bồn chồn không định, có phần lơ lửng, nhưng cả người thì vẫn tỏ ra vô cùng điềm tĩnh. Lão Dương lo cô bị say nắng liền đưa cho cô một chai nước.
“Lệnh Nhiễm, bố cháu từng quay về rồi sao? Sao không nghe cháu nhắc gì thế?”
“Cháu cũng tính nói, nhưng cứ đắn đo mãi rồi lại thôi.”
“Ai ghi âm cái này? Trần Tuyết Du à?”
“Là anh ấy. Anh ấy đã gặp bố cháu một lần, cháu không biết họ đã bàn bạc những gì, anh ấy mang đoạn ghi âm này đến cho cháu.”
“Thế thì rõ ràng là có chuẩn bị từ trước rồi, cháu đã nghe chưa?”
“Vẫn chưa.”
Lão Dương không gặng hỏi lý do vì sao cô lại không nghe.
“Lần này cháu lại đến tìm chú, chắc chắn trong lòng đã có tính toán rồi. Thế này đi, hai chú cháu ta cùng nghe luôn nhé?”
Đoạn ghi âm bắt đầu được phát, luồng khí lạnh trong xe phả ra ngoài từng đợt. Cả hai người đều im phăng phắc, không một ai lên tiếng cắt ngang đoạn băng. Lão Dương chốc chốc lại liếc nhìn cô vài cái, ánh mắt cô khẽ dao động, biên độ cực kỳ nhỏ, chẳng rõ là đang nghĩ ngợi điều gì. Hiện lên trước mắt cô lúc này là gương mặt, thần thái và giọng điệu của hai người đàn ông kia.
Tiếng ghi âm vừa dứt, lão Dương hít vào một hơi thật sâu: “Đoạn ghi âm này đã bị cắt xén rồi, không phải là toàn bộ đâu. Cái phần bị khuyết đi đó có khi mới là thứ quan trọng nhất.”
“Sao chú biết?”
“Kinh nghiệm thôi. Chính cháu cũng bảo cái này là do Trần Tuyết Du đưa cho cháu mà, trước khi đưa cho cháu cậu ta có động tay động chân xử lý một chút cũng là chuyện thường tình.”
Lệnh Nhiễm im lặng không đáp.
“Cháu để chú nghe cái này là muốn chú nói ra nhận định của mình, đúng không? Chú có thể thẳng thắn nói cho cháu biết, Trần Tuyết Du là kẻ cực kỳ sành sỏi chuyện ăn nói, rất giỏi đánh đòn tâm lý. Bố cháu cho chú cảm giác không được nhanh nhạy cho lắm, vụ hỏa hoạn căn bản chẳng liên quan gì đến ông ấy cả, thế mà Trần Tuyết Du vẫn có thể khiến ông ấy mơ mơ hồ hồ mà nhận tội vào người. Chú thấy Trần Tuyết Du mà đi làm cảnh sát hình sự thì cũng hợp đấy, đúng là một tay thiện nghệ trong phòng thẩm vấn.”
“Chú thấy chuyện này có liên quan đến bố cháu thật không?”
“Chú không rõ những chuyện giữa bố mẹ cháu trước đây, nhưng bố cháu chắc chắn không liên quan gì đến vụ hỏa hoạn cả. Trần Tuyết Du tìm đến ông ấy, phần lớn khả năng là để trấn an cháu thôi, để khiến cháu tin rằng chuyện của mẹ cháu cũng có một phần lỗi của ông ấy. Dẫu sao mối quan hệ giữa cháu và bố cháu vốn chẳng tốt đẹp gì, ông ấy quanh năm suốt tháng không có nhà, tình cảm bố con vô cùng nguội lạnh. Cháu có nghi ngờ bố mình thì cũng là điều dễ hiểu.”
“Anh ấy làm vậy, chỉ đơn thuần là để trấn an cháu thôi sao?”
“Không, cậu ta là đang muốn đánh lạc hướng, hay nói đúng hơn là phân tán mục tiêu. Cậu ta muốn tạo ra một cảm giác rằng cái chết của mẹ cháu không chỉ có duy nhất một nguyên nhân là vụ hỏa hoạn mà là do bố cháu còn ra tay tàn độc, nhanh hơn cả ngọn lửa thiêu, và đã hại chết bà ấy trước một bước. Làm như vậy, cháu sẽ không chỉ chăm chăm bấu víu vào việc ai mới là kẻ phóng hỏa nữa.”
Lệnh Nhiễm lại tiếp tục im lặng, một lát sau mới khẽ hỏi: “Lần trước chú tìm cháu, có phải vẫn còn lời gì chưa nói hết không? Chú mới chỉ nói một phần thôi phải không.”
Gương mặt cô phản chiếu làn hơi lạnh từ điều hòa.
Lão Dương lại bảo: “Những điều chú vừa nói ban nãy không hề xen lẫn tư thù cá nhân gì vào hết, tất cả đều là việc nào ra việc nấy. Cháu có hỏi chú dựa vào đâu mà phán đoán như vậy, chú chỉ có thể nói rằng nó dựa vào kinh nghiệm mà thôi. Cháu có thể tin, hoặc không tin, mà những lời tiếp sau đây cũng vậy.”
“Cháu hiểu.”
Cô cảm thấy lồng ngực mình đang căng phồng lên từng chút một, giống như cái năm nào đó, ở con mương trong Thập Lý trại có một con chó chết trôi, trương phình lên suốt bao nhiêu ngày trời.
“Có phải chú đã sớm biết rõ ngọn ngành vụ hỏa hoạn đó rồi không? Trong hiện trường có thành phần xăng, chính chú là người đã tra ra được.”
Lão Dương trầm ngâm suy nghĩ. Có nên nói ra hay không? Liệu ông có thể tiếp tục nói sâu hơn nữa không? Đáng lý ra, nỗi uất ức này vốn bị cái nóng nực của tiết trời đè nén, giờ phải xả sạch ra ngoài, xả hết sạch bách ra, để cho mấy lão tai to mặt lớn ở trên cao kia cũng phải nếm trải chút mùi vị… nhưng biết đâu cái đó cũng chẳng thấm tháp vào đâu với họ. Ông có một thoáng do dự, nhưng cái khoảnh khắc chần chừ này làm sao chống chọi lại được với biết bao ngày tháng tăm tối đã qua, và cả chuỗi ngày dài đằng đẵng ở phía trước. Một khoảnh khắc này, quả thực chẳng đáng là bao.
“Chú biết.”
Con chó chết trôi kia cứ ngâm nước thêm một ngày là lại trương phình thêm vài phân. Thật kỳ lạ, hồi đó sao lại không có một ai thò tay vớt nó lên nhỉ, rõ ràng là nó làm ô uế cả con mương, ai ai cũng nhìn thấy chướng mắt, thế mà lại không một ai thèm ngó ngàng tới, người nào người nấy đều ngoảnh mặt làm ngơ, cứ khoanh tay đứng đợi kẻ khác đến dọn.
“Có phải là anh ấy không?”
Cô nghe thấy tiếng hàm răng mình đang nghiến chặt vào nhau đến mức run rẩy bần bật.
Lão Dương hỏi: “Cháu thực sự muốn nghe à?”
Cô gật đầu.
“Chú phải nói trước chuyện này, nếu cháu cảm thấy chú đang cố tình ngậm máu phun người, đổ oan cho ai đó thì cháu cứ việc không tin.” Gương mặt lão Dương bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị: “Cháu biết là chú làm việc ở đồn cảnh sát rồi đấy, cái khu vực địa bàn này của chúng ta, nào là quán KTV, nào là tiệm massage, thượng vàng hạ cám cái gì cũng có. Ngày ngày đều phải chạm mặt với đủ mọi hạng người trong xã hội ba búa chín quai, cho nên cũng có quen biết một vài mối lái, muốn nghe ngóng dò hỏi tin tức gì thì cũng chẳng phải chuyện gì quá khó khăn. Ngọn lửa khi đó, tại hiện trường đúng là có thành phần của xăng, mà bản chất của nó cũng chẳng đơn giản chỉ là sự cố phòng cháy chữa cháy đâu. Chú đã tìm được người của đội cưỡng chế dỡ nhà, cái lũ đó chuyên môn đi giải quyết những rắc rối đen tối cho người ta. Tiến độ giải tỏa của Thập Lý trại hồi ấy cứ bị kẹt cứng lại ở đúng hai hộ gia đình, muốn thúc đẩy cho nhanh chóng thì có nước mở miệng đàm phán thương lượng cũng bằng thừa, chỉ có thể nghĩ ra những ngón đòn bẩn thỉu khác mà thôi.”
Con chó kia, cớ sao vẫn cứ trôi lềnh bềnh ở chỗ đó, cứ trương phình lên vô hạn như vậy.
Lệnh Nhiễm lẩm bẩm: “Đội cưỡng chế cố tình phóng hỏa sao?”
Chỉ có mỗi Tiêu Mộng Cầm là không chịu theo số đông cơi nới xây thêm phòng ốc, không thèm nhân cơ hội này để đòi thêm tiền đền bù giải tỏa. Bà tốt đến như vậy, thế mà cuối cùng vẫn phải chết.
Lão Dương không đưa ra lập trường mà chỉ giữ sự im lặng. Chuyện này nói đơn giản thì cũng đơn giản, không khó để liên tưởng xâu chuỗi lại với nhau. Mà nói phức tạp thì cũng phức tạp vô cùng, nó dây dưa rễ má đến rất nhiều người, mà tầm ảnh hưởng của nó cũng không chỉ dừng lại ở mức độ của một nhà phát triển dự án bất động sản đâu.
Nhưng ông không muốn giải thích dông dài thêm nữa, có những lời không thể tùy tiện thốt ra khỏi miệng, nói ra rồi là phải gánh lấy trách nhiệm pháp lý.
“Đội cưỡng chế đó là do anh ấy sắp xếp, có đúng không?”
Lão Dương vẫn chọn cách im lặng.
“Sao chú không nói gì nữa? Sợ cháu ghi âm lại sao? Hay sợ phải gánh vác trách nhiệm gì?”
“Chú sắp phải chuyển công tác về dưới thị trấn rồi, chẳng còn cái gì để mà phải sợ hãi nữa cả. Đến cái tuổi này rồi thì cũng chẳng màng đến tiền đồ với chả tương lai làm gì nữa, có thể bình an vô sự mà trụ đến lúc nhận sổ hưu là tốt lắm rồi.”
“Tại sao chú lại phải về thị trấn?”
“Cháu có thể đi mà hỏi cậu ta, hỏi xem tại sao chú lại phải cuốn gói về dưới thị trấn? Cậu ta là người rõ như lòng bàn tay nhất đấy.”
“Anh ấy có quyền lực lớn đến mức ấy sao?” Lệnh Nhiễm thần người ra, cô mông lung quá, thực sự là không thể hiểu nổi.
Sắc mặt lão Dương tối sầm lại: “Cháu còn non nớt lắm, chưa biết được cái lũ có tiền có quyền trong cái xã hội này đâu, chúng muốn chỉnh chết một ai đó thì có mà đầy rẫy mưu hèn kế bẩn. Lệnh Nhiễm à, vụ án này đã chính thức khép lại rồi, buông bỏ đi thôi. Đi học đi, cố mà học hành cho thành tài vào, nếu sau này bản thân có thể có chỗ đứng, làm nên trò trống gì đó trong xã hội, biết đâu chừng lại có cơ hội lật lại bản án, ai mà nói trước được điều gì chứ?”
Cô cứ thế chìm sâu dần vào trong cái mớ hỗn độn, mông lung ấy. Trò trống gì cơ? Trên đời này thì có cái trò trống gì chứ?
Lão Dương đột nhiên hận đến mức máu trong người cứ sôi sùng sục lên: “Ban đầu chú cứ ngỡ cái lũ này chỉ là hạng tham lam vô độ, xem mạng người như cỏ rác mà thôi. Không ngờ tâm lý của chúng còn b**n th**, b*nh h**n đến mức này. Đã hại chết mẹ người ta rồi, lại còn muốn…” Ông nghẹn lời không nói tiếp nữa, những lời đó bẩn tai quá, cũng quá đỗi ghê tởm, căn bản là không cách nào có thể nghĩ sâu xa thêm được. Trong thâm tâm ông vẫn nghĩ cô rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ ngoan, không cam lòng để mẹ mình phải chết một cách không rõ ràng minh bạch như thế.
“Đi đi, quay lại trường học đi cháu. Cháu là một đứa trẻ thông minh, tương lai chưa biết chừng lại làm nên nghiệp lớn, cứ phải học cho xong cái chữ cái nghĩa ra rồi tính sau.”
Lão Dương muốn chở cô đi, nhưng biết đi đâu bây giờ? Lão Dương liền gợi ý tìm một cái nhà nghỉ nào đó để ở tạm vài ngày, rồi hỏi cô bao giờ thì trường khai giảng. Trong ký ức của ông, cứ vào tầm tháng tám là học sinh sinh viên lại lục tục kéo nhau tựu trường rồi.
“Trên người có sẵn tiền không? Nếu thiếu thì chú cho cháu mượn tạm trước, bao giờ có tiền rồi trả lại chú sau cũng chưa muộn.”
Lệnh Nhiễm bỗng nhớ lại dãy chữ số kia. Mẹ ơi, chúng ta có tiền rồi, có nhiều tiền lắm, tiêu mãi không hết đâu mẹ ạ, có thể mua được biết bao nhiêu là bánh ngọt ngọt nữa. Tiền, tiêu mãi mà chẳng hết nổi. Phải làm sao bây giờ đây, tiền sao mà nhiều đến thế này.
Lão Dương cứ tự mình sắp xếp mọi chuyện cho cô, cứ đinh ninh là cô đã gật đầu đồng ý rồi. Giữa chừng ông nhận được một cuộc điện thoại, liền quay sang bảo cô: “Tiểu Phùng đang đi tuần tra thì giữa đường xe bị hết xăng, chú phải mang ít xăng qua tiếp tế cho cậu ta một chuyến. Thế này đi, chú chạy qua đưa xăng cho cậu ta trước rồi lát nữa sẽ chở cháu đi tìm nhà nghỉ sau nhé?”
Lệnh Nhiễm không hé răng nửa lời, lão Dương cứ thế lái xe chở cô ghé vào một trạm xăng. Trạm xăng mang một sắc đỏ rực rỡ, trông không khí hân hoan tràn trề, xe cộ chỉ cần được nạp đầy bình xăng là có thể chở con người ta phóng băng băng đến những miền đất xa xôi. Tiêu Mộng Cầm chưa từng được đặt chân đến những nơi xa xôi như thế, bà suốt đời suốt kiếp chỉ ngồi bó gối trong cái cửa hàng hóa nhỏ, mà cái cửa hàng tạp hóa nhỏ ấy lại nằm lọt thỏm ngay giữa lòng Thập Lý trại.
Lão Dương chạy đi đưa xăng cho Phùng Kinh Vĩ trước, xe tấp vào bên lề đường, vẫn là chiếc xe Santana cà tàng quen thuộc đó, bên cạnh họ lúc nào cũng chỉ có mấy cái xe cũ nát đồng hành cùng. Cái cánh cửa xe từng bị rụng ra ấy, giờ lại được thợ sửa hàn boong vào lại rồi.
Phùng Kinh Vĩ không ngờ lại được gặp cô ở đây, anh vui mừng ra mặt. Gương mặt anh bị nắng nhuộm cho đen nhẻm, đen đến mức ửng cả sắc đỏ lên, trông có vẻ vô cùng lấm lem bụi đường. Họ chỉ đứng nói với nhau vài ba câu ngắn ngủi rồi ai lại lên xe của người nấy. Phùng Kinh Vĩ hoàn toàn mù tịt, chẳng hay biết bất cứ chuyện gì, chính vì thế mà vào lúc này anh mới sở hữu được một niềm vui sướng giản đơn đến vậy, được nhìn thấy cô là đã đủ khiến anh vui vẻ lắm rồi.
Chiếc xe của lão Dương đi ngang qua một ngân hàng, ông liền nói với Lệnh Nhiễm: “Chú vào đây rút cho cháu ít tiền mặt nhé, cháu ngồi đây đợi chú một lát.”
Lệnh Nhiễm đăm đăm đối diện với ánh mắt của lão Dương: “Lần trước chú tìm cháu, thực ra là cũng muốn nói ra những lời này đúng không? Chỉ có điều rốt cuộc vẫn chưa nói cho hết câu.”
Một tay của lão Dương đã chạm vào cái lẫy cửa xe rồi, ông hơi nghiêng người bảo: “Cố gắng học hành cho tốt vào.”
“Chú cũng không phải đơn thuần chỉ là vì quan tâm đến cháu, có đúng không?”
“Chú là cảnh sát, là người phục vụ nhân dân. Trong trường hợp thực sự không thể giúp ích được gì, chú cũng sẽ làm tròn trách nhiệm cảnh báo, nhắc nhở của mình.”
“Cảnh sát Dương, cháu không có ý định trách móc chú đâu.” Cô thầm nghĩ, chẳng qua là trên đời này vốn chẳng có một ai thực lòng quan tâm đến cô mà thôi, mỗi người sống đều mang theo những toan tính, mục đích của riêng mình. Trong những lời nói thật lòng kia, chưa chắc đã chứa đựng chân tình, người ta đã chịu mở miệng nói ra sự thật cho bạn nghe, thế đã là một điều không dễ dàng gì rồi, cô nên biết đường mà mở lòng tha thứ.
Cô vẫn giữ được vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh, không để lộ ra quá nhiều cảm xúc, đến mức chính lão Dương cũng phải cảm thấy kinh ngạc. Ông cứ đinh ninh là cô sẽ nổi trận lôi đình, sẽ khóc lóc thảm thiết, hoặc sẽ làm mình làm mẩy một trận lôi đình cho bõ tức. Động cơ của ông tuy không được trong sạch cho lắm, nhưng ông tự vấn lương tâm thấy mình không hề mang ý đồ xấu xa gì cả. Ông chỉ hy vọng cô có thể tiếp tục sống trong hận thù, có như vậy thì cô mới có thêm động lực mà sống tiếp, sống có mục tiêu rõ ràng hơn.
Lão Dương lại lặp lại một lần nữa: “Chú vào rút cho cháu ít tiền mặt, sẽ quay lại ngay thôi.”
Lệnh Nhiễm không nói cho ông biết là hiện tại bản thân mình đang có rất nhiều rất nhiều tiền. Cô lặng lẽ dõi mắt nhìn theo bóng dáng ông sải bước đi về phía ngân hàng.
Người đến ngân hàng xếp hàng làm thủ tục đông như trẩy hội, máy rút tiền tự động ATM lại bị hỏng mất một cái. Trước cái máy còn lại, có mấy người đang rồng rắn xếp hàng đứng đợi. Có một người do quên mất mật khẩu nên đã thử đi thử lại mấy lần liền mà vẫn cứ báo sai, bị những người đứng xếp hàng ở phía sau cằn nhằn, hối thúc mãi mới chịu hậm hực rời đi để bước tới quầy giao dịch.
Người đó vừa đi vừa lầm bầm lầu bầu: “Lạ lùng thật chứ, rõ ràng mật khẩu chính là dãy số này mà.”
Lão Dương lập tức nhớ lại có một lần đi làm nhiệm vụ, nguyên nhân cũng chỉ vì cái mật khẩu ngân hàng này mà có kẻ đã lao vào tẩn nhau một trận ra trò với nhân viên ngân hàng. Mấy cái chuyện lông gà vỏ tỏi, vụn vặt ấy à, chính là giai điệu chủ đạo trong cuộc sống của mỗi con người khi còn sống trên đời. Ông bỗng nhiên quay ngoắt mặt nhìn ra phía bên ngoài để tìm chiếc xe của mình, ông nghĩ bụng lát nữa quay ra nhất định phải khuyên bảo cô thêm vài câu nữa mới được.
Thế nhưng khi lão Dương quay trở ra xe, ông mới bàng hoàng phát hiện ra Lệnh Nhiễm đã bỏ đi từ bao giờ rồi. Cô còn cầm theo chai nước mà ông đưa cho ban nãy. Chao ôi, cái chai nước đó cứ để ở trong cốp xe bị nắng hun cho nóng hầm hập lên, đáng lý ra ông phải mua cho cô một chai nước mới mát lạnh mới phải.
Ông vội vàng bấm máy gọi điện thoại cho cô, nhưng lại phát hiện ra số máy ấy giờ đã không thể kết nối được nữa.
Chai nước kia chính là chân tình, hoàn toàn không xen lẫn bất kỳ toan tính hay mục đích nào cả, nó chỉ đơn thuần là sự quan tâm, chăm sóc dành cho một con người đang phải gồng mình chống chọi giữa cái nóng nực oi bức của ngày hè.