Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 67

Lệnh Nhiễm vẫn đang nhìn chằm chằm vào gương mặt anh. Có máu có thịt, đôi mắt biết nhìn người, bờ môi biết nói chuyện, làn da căng tràn và sáng bóng, anh quả là một người chịu được sự nhìn ngắm kỹ càng. Nhưng lại không thể quá gần thế này, gần quá e là sẽ nhìn thấy những thứ không nên thấy.

“Hôm nay Thời Duệ đến tìm anh, nói rằng anh ta đã gặp em.”

Trần Tuyết Du lại thong thả rót rượu: “Em hỏi anh đã nghĩ xem nên nói thế nào chưa, quả thực anh cần chút thời gian, vì nhiều chuyện nói ra thì đích thực dài dòng.”

Lệnh Nhiễm đợi anh chủ động cất lời. Kỳ lạ là, khi anh chủ động, cô lại đâm ra sợ hãi, giống như đi qua một con ngõ lạ, bỗng đâu từ góc nào lao ra một con chó, sủa vang lên vào mặt mình.

Cô biết một khi anh bắt đầu nói nghĩa là anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Chữ nghĩ này là cân nhắc kỹ càng, là cẩn thật chặt chẽ. Cô phải dỏng tai lên nghe, vận dụng toàn bộ tinh thần và tâm lực để phán đoán. Cô lập tức căng thẳng hẳn lên, nhưng gương mặt vẫn tỏ ra bình thản.

“Thời Duệ đã nói với em chuyện thế hệ trước giữa hai nhà, những gì anh ta nói có thật không?”

“Là thật. Những người tay trắng lập nghiệp ở thế hệ của Trần Song Hải, kẻ làm nên trò trống gì thì chẳng mấy ai trong sạch cả. Đất nước đang ở giai đoạn đầu của sự chuyển hình, chính sách khó tránh khỏi kẽ hở, vàng thau lẫn lộn, người như bố của Thời Duệ, thật thà trung hậu, khó tránh khỏi phải chịu thiệt.”

“Đến anh cũng nói bố anh ta trung hậu, vậy xem ra lời Thời Duệ nói không sai. Còn anh ta thì sao? Anh ta có giống bố mình không?” Lệnh Nhiễm nhẹ nhàng tém một góc khăn trải bàn, cô quan sát ngữ khí, thần thái của Trần Tuyết Du, anh trông có vẻ khá khách quan.

Trần Tuyết Du nói: “Anh Thời Duệ lớn lên bên cạnh Trần Song Hải, anh thì ngược lại không như thế. Anh hiểu về anh ta không quá sâu sắc, năng lực làm việc của anh ta khá tốt, cũng rất có trách nhiệm.”

Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, anh vẫn bằng lòng gọi một tiếng anh Thời Duệ, anh có biết cách xưng hô này nghe rất thân thiết không? Hai con người như vậy, có lẽ trong lòng lạnh nhạt với nhau, nhưng cứ thích dùng một danh xưng tử tế.

“Tính cách trước kia của anh ta thế nào anh không có cách nào biết rõ, nhưng cùng nhau làm việc thì ít nhiều cũng nhìn ra vài phần. Anh ta làm việc rất tích cực, sự tích cực này anh không biết là di truyền từ bố anh ta, hay là do chuyện của bố anh ta khiến anh ta trở nên tích cực như vậy, thậm chí đến mức cực đoan.”

“Nếu là do chuyện của bố anh ta mà ra thì không nên trách móc anh ta.”

“Anh không trách anh ta, ngược lại, anh luôn hiểu cho anh ta. Ở bên cạnh Trần Song Hải chắc hẳn anh ta rất đè nén lại không được biểu lộ ra, còn phải giả vờ hiểu chuyện, nịnh bợ kẻ thù như bố đẻ. Anh ta chắc cũng biết anh cũng ghét Trần Song Hải. Mấy người bọn anh đều là làm thuê cho ông ta, là công cụ tiện tay của ông ta, nhưng anh ta ấy à, lại rất phóng khoáng, thích bộc lộ những thứ cảm tình căn bản không hề tồn tại, chẳng ai coi là thật, anh ta cũng biết mọi người sẽ không xem là thật, nhưng vẫn cứ phải diễn. Cả cái nhà đó đều là bầu không khí như vậy, ai nấy đều nói những lời trái lòng, ngoài lúc bàn chuyện chính ra thì không có lấy một câu thật lòng, người nào người nấy đều có quỷ trong lòng.”

“Cho nên anh đưa tài liệu tố cáo cho anh ta, để anh ta đi làm, anh đang lợi dụng anh ta, đúng không?”

Trần Tuyết Du đáp vô cùng thản nhiên: “Có lẽ vậy, dù trong lòng anh không muốn thừa nhận, nhưng chuyện này đúng là có phần lợi dụng. Anh cũng mong Trần Song Hải gặp chuyện, như vậy mọi người đều sẽ tự do, không bao giờ phải nhìn sắc mặt ông ta mà đoán ý nữa. Dẫu sao anh và ông ta cũng là bố con ruột, anh không thể ra mặt, anh Thời Duệ là thích hợp nhất. Ban đầu anh tưởng bọn anh có thể đôi bên cùng hưởng lợi, anh ta trả được thù, còn anh thì được giải thoát.”

“Anh lợi dụng anh ta, anh ta không phải không biết, chẳng qua là không có lựa chọn nào khác nên mới chấp nhận thôi. Anh không thể vừa lợi dụng người ta, vừa đòi hỏi người ta phải mang ơn mình, như thế là quá ức h**p người khác rồi, đúng không?”

“Anh không có ý cố tình lợi dụng anh Thời Duệ, anh không hề ghét anh ta, anh ta là người cộng sự đắc lực, trong công việc luôn là một trợ thủ giỏi. Chính ân oán thế hệ trước khiến anh ta vốn dĩ đã bài xích anh, ban đầu anh không rõ, sau này mới biết. Ân oán đời trước anh không cách nào hóa giải, cũng chẳng hóa giải nổi. Anh biết chắc chắn mình không thể làm bạn với anh ta, nhưng ít nhất cũng đừng là kẻ thù. Kẻ thù của anh ta là Trần Song Hải, không nên tính cả anh vào.”

Trần Tuyết Du day day chân mày: “Anh luôn hy vọng người khác phân biệt rạch ròi giữa hai bố con anh, ông ta là ông ta, anh là anh. Nhưng hận thù của anh Thời Duệ quá sâu, anh ta không phân biệt nổi nữa rồi, trong mắt anh ta hai bố con anh là một thể. Anh ta tìm em là muốn nói với em rằng chuyện của mẹ em chính là do anh làm, anh ta muốn em hận anh, có thêm một người hận người nhà họ Trần, đối với anh ta mà nói là một chuyện hả dạ.”

Tim Lệnh Nhiễm run lên bần bật: “Chuyện của mẹ em, có phải là anh làm không?”

Ánh mắt Trần Tuyết Du kiên định, không một chút dao động đáp: “Không phải, dù em có hỏi anh bao nhiêu lần, anh vẫn chỉ có câu trả lời này.”

Tim cô vẫn treo lơ lửng giữa chừng: “Tại sao lúc này anh lại đưa tài liệu cho anh ta, trước kia sao anh không đưa?”

“Trước đây anh nhẫn nhịn được, anh nghĩ dẫu sao cũng là bố con, ông ta coi anh là công cụ thì cứ coi là công cụ đi. Nhưng giờ anh không nhịn được nữa.” Trần Tuyết Du nhấp một ngụm rượu: “Em gặp ông ta rồi, chắc em cũng biết anh không thể nhẫn nhịn điều gì. Anh chỉ có thể mượn lực từ anh Thời Duệ, vì anh biết anh ta vẫn luôn chờ đợi cơ hội này.”

“Sau khi anh ta tố cáo Trần Song Hải, anh sẽ khiến anh ta phải ngồi tù chứ?”

Trần Tuyết Du lập tức hiểu ra Thời Duệ đã nói với cô đến bước nào rồi, chết tiệt, trò này khiến anh rơi vào cảnh đâm lao phải theo lao, tiến thoái lưỡng nan.

“Tại sao anh phải khiến anh ta ngồi tù?” Ánh mắt Trần Tuyết Du thoáng dao động: “Hóa ra là vậy, anh ta tìm em còn có nguyên nhân này nữa, anh ta hiểu lầm anh quá sâu sắc rồi.”

“Hiểu lầm anh chuyện gì?”

“Hiểu lầm anh thuần túy là lợi dụng anh ta, không chỉ là lợi dụng mà còn là dùng xong rồi thì vắt chanh bỏ vỏ.”

“Anh sẽ như thế chứ?”

“Không đâu, trừ phi tự bản thân anh ta làm ra chuyện gì đó, lúc ấy cũng chẳng phải anh bắt anh ta ngồi tù mà là pháp luật, anh nào sở hữu quyền lực lớn đến thế.”

Suốt cả quá trình, Trần Tuyết Du không hề có một ánh mắt chột dạ nào, cũng chẳng hề lộ ra một tia hoảng loạn, lời lẽ của anh giàu tính logic, không một kẽ hở, mọi lời giải thích trông đều hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Quá hoàn mỹ.

Đây chính là sơ hở lớn nhất.

Lệnh Nhiễm đượm vẻ u sầu: “Em hiểu, một người không thể dễ dàng nhận lỗi, bước tiếp theo của nhận lỗi là chịu trừng phạt, lại còn phải sửa đổi sai lầm. Nhưng một khi sai lầm lớn đã thành hình thì vĩnh viễn không thể đúng đắn lại được nữa. Thế nên, phải cắn răng chịu đựng ngay từ khâu nhận lỗi, đến chết cũng không nhận lỗi, có như vậy mới không có hậu quả về sau, em nghĩ vậy có lý không?”

Trần Tuyết Du gật đầu lia lịa: “Có lý, rất có lý. Em muốn nói gì đây? Vụ hỏa hoạn là lỗi lầm của anh sao? Nếu thực sự là anh, đó không phải là phạm lỗi, mà là phạm tội. Anh không làm là không làm, ai định tội anh cũng không được.”

Lệnh Nhiễm vẫn lặng yên nhìn anh.

Cô chẳng có tình yêu thương bao la, cũng chẳng có phẩm chất cao thượng gì, suy cho cùng, cô chỉ lo cho bản thân mình, mặc kệ ngoài kia sóng cuộn biển trào. Cô là loại người như vậy, và tình cờ thay, Trần Tuyết Du cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì, anh có thể tồi tệ với thiên hạ, nhưng không được đối xử với cô như thế, anh không thể ngoài mặt tốt đẹp mà bên trong lại thối nát, ở bên cô, anh chỉ được phép trước sau như một.

“Lúc ngắm ráng chiều, anh đang nghĩ gì vậy?”

“Nghĩ nhiều thứ lắm, nghĩ xem nên nói với em thế nào, trong lòng rất rối.”

“Có sợ hãi không? Hay là chột dạ?”

“Có sợ, nhưng không chột dạ, đây là hai chuyện khác nhau.”

“Sợ điều gì?”

“Sợ chúng ta như thế là hết. Nếu em đinh ninh chính anh đã hại chết mẹ em, anh biết rõ, như vậy sẽ hoàn toàn không còn đường cứu vãn nữa. Anh không phải kiểu người dễ dàng bỏ cuộc khi làm việc, chỉ cần có một tia hy vọng, anh sẽ tìm mọi cách để níu giữ, anh sợ đến một chút cơ hội cũng không có.”

“Bây giờ anh có cảm thấy bản thân còn một chút cơ hội nào không?”

Trần Tuyết Du xoa xoa mặt: “Không biết nữa, những gì có thể nói anh đều đã nói hết rồi. Anh từng nghĩ, chỉ cần là nói chuyện với em thì đều nên là lời thật lòng, anh không thể nói dối, sau một lời nói dối sẽ cần vô số lời nói dối khác để lấp l**m, mệt mỏi lắm. Anh cũng là con người, cũng biết mệt biết phiền chứ.”

“Anh không cảm thấy rất k*ch th*ch sao? Anh thích dựng lên các mô hình, dựng thành công rồi lại dỡ ra, rồi sau đó anh lại dựng cái có độ khó cao hơn. Anh biết rõ em luôn nghi ngờ anh, lần sau lại sâu đậm hơn lần trước, thử thách độ khó cũng ngày một tăng lên, anh phải nghĩ xem nên đối phó thế nào, nói ra sao, đó là một thử thách rất lớn đối với tâm lý của anh, không k*ch th*ch sao? Anh thấy em phân tích thế nào?”

Cô nói rất chậm, ánh mắt luôn dán vào anh. Trong mắt Trần Tuyết Du như thể chầm chậm dâng lên một nỗi thất vọng: “Chẳng ra sao cả, em coi nhẹ bản thân mình quá, mà đối với anh cũng vậy. Em là không có bất kỳ cảm xúc gì, hay là cái gì cũng nhìn không thấu?”

“Em chưa từng coi nhẹ chính mình, anh nên cảm thấy may mắn đi, nếu em mà nhìn thấu anh thì chỉ càng coi thường anh hơn thôi.”

Lời nói lắt léo như vậy, anh lại lập tức hiểu ra ngay, một tia tuyệt vọng vừa nhen nhóm lại vụt tắt, rồi một ý nghĩ khác lại trỗi dậy, anh đột ngột đứng phắt dậy kéo phăng Lệnh Nhiễm đến trước mặt mình: “Nhìn không thấu đúng không? Thế này đã đủ gần chưa? Có tiện cho em coi thường anh thêm chút nữa không? Đối với em thì cái gì mới là có sức nặng? Lời của Trần Tuyết Lâm? Hay là lời của Thời Duệ?”

Chẳng trách tức giận cũng gọi là phát hỏa, lửa là thứ dễ cảm nhận nhất, nó ở ngay bên cạnh, nóng rát cả mặt, nóng đến hừng hực. Có lẽ nó cũng giống như tình yêu, một khi đã bùng cháy thì chắc chắn sẽ cảm nhận được.

Lệnh Nhiễm ngơ ngác nhìn anh.

Cô bỗng thấy anh có phần mong manh, khiến người ta thương xót.

Trần Tuyết Du đột ngột buông cô ra, bật hết tất cả các ngọn đèn lên, tầng một, tầng hai, tầng ba, khắp nơi đều là ánh đèn sáng choang. Anh lại kéo cô sát lại gần, ánh mắt tr*n tr** không chút che giấu: “Thế này đã đủ rõ ràng chưa? Đủ chưa?”

Cô không muốn nói, cũng chẳng buồn trả lời, nhưng Trần Tuyết Du không chịu bỏ cuộc: “Nếu em thực sự không tin anh một chút nào, em đã chẳng nói ra những lời vừa rồi, tại sao cứ phải nói lời như vậy để làm tổn thương nhau chứ?”

Cô rốt cuộc vẫn không nói lời nào. Trần Tuyết Du bắt đầu hôn cô, cô không từ chối, nụ hôn này mãnh liệt nhất, cuồng nhiệt nhất, lây lan sang cả cô, giống như sinh mệnh đang nôn ra những dòng nước đen ngòm từng ngụm từng ngụm một. Cô không nhịn được mà cắn anh, anh cũng thế, lúc cắn xé vừa giống như chan chứa muôn vàn nhu tình, lại vừa giống như ôm mối thâm thù đại hận. Anh cắn đến mức cô rơi nước mắt, giọt lệ cũng trở nên nóng hổi, anh tìm đến chúng rồi hôn lên những giọt nước mắt ấy, tự coi như nó đang rơi vì mình.

Cô bảo không cần dùng bao nữa, không muốn có bất kỳ thứ màng ngăn trở nào, những thứ không cần luôn rõ ràng và dứt khoát như thế.

Như vậy là rõ ràng rồi.

Trần Tuyết Du khựng lại: “Em muốn làm gì?”

Cô dồn dập giục anh: “Em có thuốc.”

Trần Tuyết Du bỗng chốc trở nên bực bội: “Hôm nay mới chuẩn bị sao? Sao thế, niềm an ủi lúc chia tay à?”

Vì sắp đến Tết Trung Nguyên, trăng gần tròn, vầng trăng mùa hạ tăm tối âm u, chẳng chút sáng trong, treo lơ lửng trên nền trời đêm xanh thẫm như một giấc mộng mờ mịt mơ màng.

Cô cảm thấy bầu không khí vô cùng tuyệt, bản thân cô cũng cực kỳ khao khát, cô cũng muốn chìm vào một giấc mộng mờ mịt mơ màng, cơ hội được nhập mộng hiếm khi có được.

Cô như thể đang an ủi anh: “Em hỏi rồi, người ở tiệm thuốc bảo thỉnh thoảng uống một lần không sao đâu.”

Trần Tuyết Du cười nhạt: “Người ở tiệm thuốc? Có quen biết không? Người ngoài tùy tiện nói gì em cũng tin, chỉ có lời anh nói là toàn như tiếng rắm thoảng qua tai thôi đúng không.”

Anh cũng có lúc nói năng th* t*c thế sao? Đầu óc cô lóe lên một tia nghĩ ngợi, nhưng rồi lại chẳng buồn nghĩ nhiều nữa.

“Anh sẽ không để em uống thuốc đâu.”

“Em tra trên mạng rồi, một lần thì không sao đâu mà.” Cô rướn người chạm vào anh, chỉ muốn khiến anh tin rằng cô biết rõ mọi điều.

“Nhưng anh thì có sao.”

Anh gần như nhìn cô bằng ánh mắt đầy oán hận: “Anh thấy có sao, anh muốn em phải trân trọng sức khỏe của mình. Có đôi khi em quá cứng đầu bướng bỉnh, muốn làm gì là không ai cản nổi, nhưng phải có một tiền đề, bất luận là lúc nào cũng đừng làm chuyện tổn hại đến thân thể mình, nếu người khác có dỗ ngon dỗ ngọt lừa gạt em, em phải biết đường mà phân biệt.”

Trần Tuyết Du nói xong liền đứng dậy, quay người đi, anh muốn ném thứ đó ra thật xa. Lệnh Nhiễm giữ anh lại: “Những lời anh vừa nói, em nhớ rồi.”

Anh không chịu quay lại nhìn cô, khẽ hất tay ra: “Em không nhớ đâu, anh nói cái gì em vừa không hiểu mà cũng chẳng thèm ghi nhớ.”

Lệnh Nhiễm ôm lấy anh từ phía sau, hai tay siết chặt cứng.

Trong lòng cô thầm nghĩ, anh không thể đối xử với em như vậy, vẫn là giả dối thôi.

Trần Tuyết Du rốt cuộc cũng chậm rãi xoay người lại, anh ôm ghì lấy cô. Cô cần có người chăm sóc tỉ mỉ tận tâm, hành vi của cô kỳ quái, lại cần phải có sự kiên nhẫn, người bình thường chẳng biết phải chung sống với cô thế nào… Anh nghĩ như vậy, một nỗi căm hận chợt dâng lên trong lòng, rất nhanh đã khiến cô phải thốt lên thành tiếng.

Cơ thể quá mệt mỏi, cô chìm vào giấc mộng một cách đầy tự nhiên.

Giấc mộng hỗn độn bủa vây lấy cô, dính dớp và nóng ẩm, cô cảm thấy cơ thể mình quá đỗi nặng nề, nôn nóng muốn tỉnh dậy, khi ấy trời đã tờ mờ sáng.

Cô ngồi dậy, nhìn sang bên gối, trong phòng có mùi thuốc lá thoang thoảng, chúng rất nhạt, nhưng khứu giác cô nhạy bén nên lập tức ngửi thấy ngay. Cô ngó ra bên ngoài vài cái rồi bước ra ban công, trên chiếc bàn tròn, chiếc gạt tàn đã đầy ắp đầu lọc thuốc lá.

Cô vội vàng đi vào nhà vệ sinh, Trần Tuyết Du vừa vặn bước ra, anh đã tắm rửa đánh răng xong xuôi, gương mặt tỉnh táo sạch sẽ nhưng trong mắt lộ rõ những tia vằn máu đỏ, thoáng hiện vẻ mệt mỏi.

“Em vốn định cạo râu cho anh đấy.”

“Anh cạo xong rồi, em ngủ thêm lát nữa đi.” Giọng anh ôn hòa.

“Anh thức trắng cả đêm à?”

Trần Tuyết Du khẽ mỉm cười: “Anh xuống lầu làm chút đồ ăn sáng, em ngủ dậy rồi thì ăn nhé.”

“Em xem dự báo thời tiết thấy bảo hôm nay có mưa.”

Trần Tuyết Du ồ một tiếng: “Vậy nhớ mang chậu hoa mười giờ của em vào trong nhà nhé, nó không chịu được nước mưa đâu.”

“Biết rồi, trong xe anh có ô chưa?”

“Trong xe luôn có sẵn ô.”

Cô đột nhiên có chút nóng lòng: “Hay là hôm nay anh đừng đi nữa, ở nhà với em đi, em cũng không ra ngoài, chỉ có hai chúng ta ở nhà thôi, không gặp ai hết.”

Trần Tuyết Du v**t v* mặt cô: “Ngày mai được không? Hôm nay anh có vài việc cần xử lý, ngày mai anh nhất định sẽ ở nhà cùng em.”

Là đi xử lý Thời Duệ sao? Lồng ngực cô bỗng thắt lại, không nói thêm lời nào nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn