Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 66

Lão Dương từ cục trở về.

Chuyện của ông đã truyền khắp trong đồn. Người mà ông bắt về là một nhà đầu tư, người này lại không phải là một nhà đầu tư bình thường. Thành phố này đã phải đưa ra những điều kiện vô cùng ưu đãi mới chốt được dự án thu hút đầu tư lần này. Từ các dịch vụ hỗ trợ thượng nguồn hạ nguồn, cho đến chọn địa điểm, định vị dự án, giảm miễn thuế… không có một thứ gì là không thỏa mãn đối phương.

Bây giờ người đã bị bắt, chuyện này liền trở nên rất khó xử, rất khó giải quyết.

Người có sở thích như vậy, theo lý mà nói, khi ở khách sạn đáng lẽ ra phải được đánh tiếng trước rồi mới phải.

Lão Dương biết lần này mình đã bị gài bẫy, ông làm việc công việc không thỏa đáng, vậy thì chỉ có thể xử lý ông thôi.

Ông vốn đã bị đẩy ra rìa từ lâu, đáng ra đã chẳng còn ai chú ý đến ông nữa.

Ánh mặt trời thật chói chang làm sao, thật nhức mắt làm sao. Những bông hoa hồng trong bồn hoa chưa bao giờ tươi tắn nổi, suốt cả mùa hè đều rũ rượi, ủ rũ. Lão Dương vô thức ngắt đi một cánh hoa, ông đã ngần này tuổi rồi, rốt cuộc còn đang chấp nhặt cái gì nữa đây? Ráng chịu đựng vài năm nữa là nghỉ hưu, muốn làm gì thì làm.

Nhưng ông không muốn nghỉ hưu, ông chẳng có đứa cháu nào cần phải trông nom, ông không thích đánh mạt chược, không thích chơi cờ tướng, không thích dắt chó đi dạo hay trêu chim, chẳng thích thứ gì cả, ông chỉ thích phá án.

Không có vụ án nào cho ông phá, ông đành tự gồng mình lên mà tìm việc cho bản thân.

Dưới ánh mặt trời chẳng có chuyện gì là mới mẻ, chuyện của nhà họ Trần cũng mấy chục năm nay không hề thay đổi.

Lão Dương ngẩng đầu nhìn thoáng qua mặt trời, thầm nghĩ trong lòng: Mày mù rồi sao?

Mặt trời không mù, nó lạnh lùng thiêu đốt mặt đất.

Lệnh Nhiễm nương theo ký ức đi đến nhà Tôn Tín Phác một chuyến, trí nhớ của cô quá tốt, chỉ cần đi một lần là có thể tìm chuẩn xác. Cửa lớn nhà Tôn Tín Phác khóa chặt, trên bờ tường rủ xuống một nửa tấm bạt. Những bông hoa mười giờ trước cửa vẫn rực rỡ đủ loại màu sắc như cũ.

Cả gia đình này đều đã ra ngoài bôn ba rồi, muốn kiếm tiền thì sức lực phải cùng đồng lòng hướng về một chỗ. Cô chỉ là một người khách ngẫu nhiên, chỉ có vậy mà thôi, chẳng có ai ngồi ở nhà ngày ngày để chờ đợi khách đến cả.

Trước cửa tiệm tạp hóa bên lề đường có một cô bé đang nằm bò ra làm bài tập về nhà, phía sau cô bé là một tấm rèm hạt châu, gió thổi qua liền lách cách chuyển động. Cô bé bị một bài toán làm khó, liền gọi giật Lệnh Nhiễm lại: “Chị ơi, chị ơi!”

Lệnh Nhiễm phản ứng lại một chút rồi bước tới.

“Chị có thể nói cho em đáp án của bài này không? Em không biết làm.”

Một bài toán tiểu học, quá mức đơn giản, cô cầm lấy cuốn vở bài tập, đại não trống rỗng, nước mắt đột nhiên rơi xuống: “Chị xin lỗi, chị không biết.”

Nước mắt của cô bỗng chốc tuôn ra rất nhiều.

Thực sự là không biết đáp án.

Cô bé ngỡ ngàng nhìn cô, lại có chút rụt rè sợ hãi, đón lấy cuốn vở bài tập của mình.

Nước mắt của cô tuôn rơi trước mặt một đứa trẻ xa lạ. Đứa trẻ sẽ không thể hiểu được, con người ta khi lớn lên rồi, đối với thế giới này cũng vẫn cứ là không có đáp án như vậy.

Cô lại một mình chậm rãi bước đi dưới ánh nắng.

Lúc hoàng hôn, Thời Duệ đã đến tìm Trần Tuyết Du từ sớm.

Trần Tuyết Du vẫn luôn đợi anh ta đến tìm mình, anh ta vừa đến, anh liền biết anh ta đã làm xong chuyện đó rồi, quả cảm, nhanh chóng, vô cùng tốt.

Văn phòng cũng giống như ngôi nhà, vô cùng ngăn nắp, nơi nào Trần Tuyết Du ở thì vĩnh viễn không có một hạt bụi, giống như chính bản thân anh vậy. Chuyện này quá khó, ngày qua ngày, năm qua năm, bất kể xuân hạ thu đông, bạn đừng hòng nhìn thấy nửa điểm bẩn thỉu ở những nơi tiểu tiết như cổ áo, cổ tay áo hay móng tay của anh. Gương mặt anh khí huyết dồi dào, trắng trẻo sáng sủa, mỗi một sợi tóc của anh đều vô cùng sạch sẽ, trên người anh luôn mang theo một mùi hương bền bỉ chẳng phai. Trước mặt hay sau lưng người đời đều như thế cả.

Nhìn một cái là biết ngay anh là một người vô cùng có quy tắc, có trật tự, chưa từng làm sai bao giờ.

Thời Duệ vô cùng nghiêm túc đánh giá anh, anh thực sự là kiểu người sạch sẽ hiếm có trong đám đàn ông, tự kỷ luật đến mức nghiêm khắc.

“Anh Thời Duệ nhìn tôi giống như ngày đầu tiên ta gặp mặt vậy.” Trần Tuyết Du mỉm cười mời anh ta ngồi: “Uống cà phê không?”

Thời Duệ cái gì cũng không uống: “Cảm ơn, tôi không thích uống cà phê.”

Trần Tuyết Du đi vòng qua, bưng cốc cà phê tựa vào trước bàn: “Xong việc rồi chứ?”

“Xong việc rồi, đang đợi phản hồi, cậu có lòng tin rằng đòn nào trúng đòn nấy không?”

“Cũng hòm hòm rồi, gần đây có tổ tuần tra của cấp trên xuống, đây là một cơ hội.”

“Đúng là tài giỏi, chuyện gì cũng nắm rõ mười mươi, tin tức gì cũng có thể đến tay được, cậu lúc nào cũng quá tự tin, tự tin vào cuộc đời ba trăm năm.” Thời Duệ khẽ phủi phủi lá cây xanh của chậu cây cảnh: “Tuyết Du, vậy cậu có nắm rõ được hôm nay tôi tới gặp ai không?”

Trần Tuyết Du chậm rãi nuốt ngụm cà phê trong miệng xuống.

“Sao không nói lời nào? Tôi biết, cậu cảm thấy lúc này tôi sẽ không u mê đầu óc, nên phân biệt được chuyện nào là thiết yếu nhất, nhưng bất kể là chuyện gì, dẫu là làm chuyện lớn chuyện nhỏ nào đi chăng nữa thì vẫn cứ nên khẩn trương dồn dập một chút thì tốt hơn, đêm dài lắm mộng, chẳng phải sao?”

Trần Tuyết Du bước tới, chỗ cà phê còn thừa chậm rãi tưới lên vạt áo trước của Thời Duệ: “Anh Thời Duệ có tiền đồ rồi, nay đã học được cách đâm lén sau lưng cơ đấy.”

Quần áo của Thời Duệ trong nháy mắt ướt đẫm, anh ta cũng chẳng thèm bận tâm đến: “Cậu quên rồi sao? Tôi vẫn luôn đứng ở sau lưng cậu mà, cậu đã từng nói, chỉ có đứng sau lưng người ta mới thuận tiện cho việc đâm dao, lời dạy bảo của cậu, tôi chưa dám quên một ngày nào.”

Trần Tuyết Du mặt không cảm xúc: “Anh sống ngày lành tháng tốt chán chê quá rồi.”

Thời Duệ cười đáp: “Tôi có ngày lành tháng tốt sao? Không phải cậu đang nghĩ là tôi kiếm sống ở trong nhà các cậu, mỗi ngày đều đang sống những ngày tháng tốt đẹp đấy chứ? Nghĩ gì vậy, tôi không có một ngày nào là không hận, mỗi ngày đều tự nhắc nhở bản thân mình đừng quên mất điều gì. Nhìn cậu xem, một gương mặt lôi cuốn mê người làm sao, nhưng y như rằng vẫn là một thứ súc sinh. Mấy bố con các người đều cùng một giuộc cả thôi, bố chẳng ra bố, con chẳng ra con, cả một nhà toàn những thứ không có chút luân thường đạo lý nào. Tuyết Du, cậu có muốn soi gương một chút không? Hay là nên suy nghĩ kỹ xem làm thế nào để tiếp tục dỗ dành phụ nữ đi?”

Vành tai của Trần Tuyết Du rực đỏ lên ngay tức khắc, anh nhíu mày: “Các người từng kẻ từng kẻ một đều quá rảnh rỗi, thậm chí là quá ngu xuẩn, ngày tháng tốt đẹp sờ sờ ra đó không chịu hưởng thụ, cứ nhất định phải đối đầu với tôi. Tôi từ trước đến nay chưa từng thích làm khó người khác, các người làm khó tôi như vậy, tôi đối xử với các người vẫn là quá tốt rồi.”

Anh giống như không hiểu, đôi mắt không chớp lấy một cái mà nhìn chằm chằm vào Thời Duệ: “Tại sao cứ nhất định phải như vậy chứ? Tôi đối với anh Thời Duệ còn chưa đủ nghĩa khí sao?”

Thời Duệ cười lạnh: “Đã đến lúc này rồi, ở đây chỉ có hai người là tôi và cậu thôi. Tuyết Du, cậu cất cái bộ dạng giả nhân giả nghĩa đó đi cho tôi. Trong tay cậu có cái gì tôi còn rõ hơn cậu đấy, định vây lưới cho tôi tội danh gì đây? Tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi, tù tôi ngồi, vài năm sau ra ngoài lại là một hảo hán, tôi cô độc một mình, chẳng có gì để mất cả.”

Trần Tuyết Du tặc lưỡi hai tiếng, liên tục lắc đầu: “Anh cũng quá đề cao bản thân mình rồi đấy, liệt sĩ cách mạng sao? Sắp hiên ngang đi vào chỗ chết rồi à? Đừng tự diễn nhiều kịch bản cho mình như thế, những gì anh muốn tôi đều đã cho anh rồi, bây giờ anh lại quay cắn tôi một nhát, đúng là lòng lang dạ thú, quả thực cần phải vào tù cải tạo một chút.”

Thời Duệ cười lên, cười đến mức toàn thân run rẩy: “Tuyết Du à Tuyết Du, cái gì mới là cái tôi muốn chứ? Cậu muốn lật đổ lão già nhà cậu, tôi đã làm thay cậu rồi, cậu đáng lẽ ra phải đối với tôi ơn sâu nghĩa nặng, cảm đức vô vàn mới đúng.”

“Tại sao lại phải như thế này? Anh cũng là người thông minh, rõ ràng là anh tốt tôi cũng tốt, cứ nhất định phải trở mặt lật bàn sao?”

Thời Duệ cười xong rồi: “Bởi vì tôi biết cậu hiểm độc, chẳng có cái gì là anh tốt tôi cũng tốt cả. Càng là vì, tôi với loại người nhà họ Trần các người không giống nhau, tôi biết bản thân mình là một con người.”

Trần Tuyết Du một mực thờ ơ, giống như những lời như vậy không một chữ nào có thể chạm đến anh.

“Các người dường như đều thích tự dát vàng lên mặt mình, tự phô trương bản thân, tôi không có cái tật xấu đó. Anh đã muốn có một cái kết bi tráng như vậy, tôi thành toàn cho anh.”

Trên mặt Thời Duệ lộ ra nụ cười thấu hiểu: “Tôi biết ngay mà, không sao cả, lần này cậu tính sai rồi, tôi hiểu cậu hơn cậu tưởng đấy, nhanh hơn cậu một bước. Cậu không thắng nổi đâu, cô ấy cuối cùng rồi sẽ tin tôi, dẫu cho bây giờ không tin.”

Anh ta nói xong, mang theo một tư thái can đảm của kẻ chiến thắng mà bước ra ngoài.

Trần Tuyết Du bỗng nhiên quăng mạnh chiếc cốc xuống đất, bên ngoài nghe thấy động tĩnh, vang lên giọng nói đầy do dự của cô trợ lý: “Trần tổng?”

Cô đã chờ để báo cáo công việc nửa ngày trời rồi.

Trần Tuyết Du bảo cô bước vào, anh đã khôi phục lại dáng vẻ như bình thường, vẫn ôn hòa nhã nhặn như cũ. Trợ lý liếc nhìn xuống đất một cái, cẩn thận né qua: “Hay là để tôi dọn dẹp cho anh trước nhé?”

Anh mỉm cười đáp: “Không cần đâu, cứ nói chuyện chính đi.”

Ban ngày đã ngắn lại rồi, mặt trời lặn sớm hơn, tóm lại là khác biệt rõ rệt so với tháng bảy. Sau khi trợ lý đi ra ngoài, Trần Tuyết Du bước đến bên cửa sổ phóng tầm mắt ra xa, lại giơ tay lên nhìn thời gian. Đây đã là một mùa hè dài đằng đẵng nhất trong cuộc đời anh rồi, mỗi ngày đều khác biệt, vô cùng tốt đẹp.

Giống như là khoảng thời gian kiếm thêm được vậy, dù sao thì sau khi trưởng thành, ngày tháng trôi qua nhanh như vậy. Anh chưa từng lưu tâm đến sự thay đổi của bốn mùa, vẻ đẹp của bốn mùa, cũng chưa từng nghiêm túc ngắm nhìn bình minh hoàng hôn, tinh tú ánh trăng. Văn phòng cũng chưa từng lặng lẽ, tịch mịch như hiện tại bao giờ, đại khái là qua bao lâu nữa thì sắc trời mới thực sự tối hẳn, màn đêm khi nào mới buông xuống bậu cửa sổ đây? Nửa tiếng sao? Một tiếng sao?

Đây là một khoảng thời gian thần kỳ và tuyệt diệu, anh tận mắt chứng kiến hỗn hợp hơi nước và cát bụi từ những tòa nhà cao tầng phía xa và nơi chân trời, như thể nó từ phía dưới chậm rãi bốc lên, lững lờ, trong bóng tối nhập nhoạng, từng ánh đèn lần lượt sáng lên.

Lệnh Nhiễm ở nhà nấu cơm đợi anh, cô đợi rất lâu, Trần Tuyết Du mới trở về.

Cô một mình đi mua đồ từ siêu thị về, tìm sách hướng dẫn từ trên mạng. Cô không biết làm những món sở trường của anh, giống như những món đặc biệt thơm ngon mà trước đây cô hầu như chưa từng được ăn. Như thể trước khi gặp anh, cô chỉ biết đến khoai tây và ớt mà thôi.

Cô nấu vài món như canh lòng heo hầm hạt sen, trứng hấp hải sâm, thịt bò chần.

Thậm chí cô còn lấy ra một chai champagne từ tủ rượu của anh nữa.

Sau khi anh bước vào cửa nhà liền nhìn thấy mâm cơm đã bày biện sẵn sàng.

“Anh về rồi ạ.” Lệnh Nhiễm đứng lên từ bên cạnh bàn: “Em cứ tưởng anh sẽ về sớm hơn.”

Ánh mắt Trần Tuyết Du quét qua bàn ăn, anhbđặt một hộp quà nhỏ được đóng gói sang bên cạnh, cười bảo: “Vốn dĩ anh định về rồi, nhưng đúng lúc phát hiện ngoài cửa sổ có ráng chiều đỏ rực, thế là đứng ngắm một lát, em ở nhà có nhìn thấy không?”

Anh nghĩ, dù anh và cô ở hai địa điểm khác nhau thì cũng vẫn có thể cùng nhìn thấy ánh chiều tàn của buổi hoàng hôn ấy.

Lệnh Nhiễm nhàn nhạt mỉm cười: “Em còn tưởng anh thích cùng em ngắm cơ đấy, hóa ra đã tự mình ngắm ở công ty rồi.”

Trần Tuyết Du cười cười: “Anh coi như là em đang mời anh vậy, lần sau sẽ cùng em ngắm.”

Anh kéo ghế ngồi xuống, ngón tay chỉ chỉ: “Đều là em làm sao?”

“Anh nếm thử xem, lần đầu tiên em làm mấy món kiểu này, hình thức trông cũng không tệ chứ?”

Trần Tuyết Du cười gật đầu, cầm đũa lên, tỉ mỉ nếm thử.

Hương vị quả thực rất ngon, cô làm cái gì cũng chỉ cần học một chút là có thể dễ dàng bắt tay vào làm được ngay. Ở cô chỉ có sự khác biệt giữa muốn làm hay không muốn làm, chứ không có khái niệm biết làm hay không biết làm bao giờ.

“Không ngờ em nấu nướng cũng có thiên phú đấy.”

“Không cần nhiều đâu, một chút xíu là đủ rồi.”

Cô không còn phản bác lại anh giống như trước kia nữa, thiên phú thì chính là thiên phú thôi.

“Đó là cái gì vậy?” Cô nhìn chiếc hộp vuông hỏi.

Trần Tuyết Du nói: “Đồng hồ của Chronoswiss, tặng em.”

Cô đã quên bẵng chuyện ấy rồi, đối với đồng hồ cô cũng không có nghiên cứu gì, mở ra xem thì thấy là cùng một kiểu dáng với chiếc trên tay Trần Tuyết Du.

Lệnh Nhiễm nói: “Sao cảm giác giống hệt chiếc anh đang đeo thế, kiểu nam sao?”

Trần Tuyết Du đáp: “Phải, giống nhau.”

Cô không hỏi thêm gì nữa, mân mê đeo vào. Trần Tuyết Du muốn giúp cô, cô không cho, tự mình đeo xong, ngắm nghía rồi bảo: “Đẹp lắm, anh thích nhãn hiệu này sao?”

“Thích, anh hy vọng em cũng thích.”

“Em thích, những thứ anh chọn em đều thích cả, gu thẩm mỹ của anh rất tuyệt, mà anh lại có tiền để mua được chúng, tốt càng thêm tốt.”

Cô cười nói: “Vậy em đeo vào rồi, không khách sáo với anh đâu nhé.”

Trần Tuyết Du chăm chú nhìn cô: “Với anh không cần phải khách sáo.”

“Đây là anh nói đấy nhé, với anh không cần phải khách khí.”

“Phải, anh nói.”

Lệnh Nhiễm bèn im lặng, đợi anh ăn xong cơm mới mở miệng nói: “Anh nghĩ kỹ chưa?”

Trần Tuyết Du nhấp hai ngụm rượu: “Chưa, ráng chiều đều đã thiêu rụi hết rồi, đại khái từ lúc nó bắt đầu xuất hiện cho đến khi tắt hẳn chỉ khoảng ba bốn mươi phút, hoàn toàn không đủ.”

“Chuyện này không giống anh chút nào, trông anh lúc nào cũng rất thành thạo mà.”

“Anh có thể cho rằng, hiện tại em vẫn nguyện ý nói chuyện với anh thì ít nhất vẫn còn có chút tín nhiệm đối với anh không?”

“Không biết nữa.”

Cô dường như nghe thấy tiếng thời gian của chiếc đồng hồ đang trôi đi.

Trái tim cô cũng đang trôi theo từng giây từng phút.

“Nếu anh vẫn chưa nghĩ kỹ thì cứ nói chuyện khác trước đi, ráng chiều có đẹp không?”

“Đẹp, màu sắc biến hóa phong phú, thời điểm hoàng hôn vô cùng mỹ lệ, có lẽ nó là khoảng thời gian đẹp nhất trong một ngày, mà hôm nay cũng là một ngày đẹp nhất trong cả mùa hè này.”

“Tại sao hôm nay lại như vậy chứ?”

“Em có thể nấu cho anh một bữa cơm, nguyện ý đón nhận món quà, chúng ta còn có thể ngồi cùng nhau trò chuyện về ráng chiều mỹ lệ, anh không nghĩ ra bất kỳ ngày nào có thể tốt đẹp hơn ngày hôm nay nữa.”

“Anh cảm kích sao?”

“Cảm kích, đáng để kính một ly cho một ngày tốt đẹp như thế.”

Anh nâng ly rượu lên, khẽ chạm với cô một cái rồi uống cạn.

Anh uống rượu không bị đỏ mặt, tửu lượng anh rất tốt, lần này thật kỳ lạ, gương mặt anh bỗng chốc đỏ bừng lên, đỏ lan đến tận cổ, tận mang tai, giống như bị bén lửa vậy, nó lập tức lan tràn tới khắp mọi ngóc ngách bờ cõi.

Lệnh Nhiễm đánh giá anh: “Mới một ly rượu đã khiến anh say rồi sao?”

Trần Tuyết Du sờ sờ lên mặt: “Không có, đầu óc anh đang tỉnh táo lắm.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn